Nhân gian bất tu tiên - Chương 767: Phục Cổ Môn: Nội Loạn Bùng Nổ
Tiếng la hét vang vọng trong ngục thất, tiếng roi quất xé gió, tiếng xiềng xích va chạm chan chát, tiếng những tu sĩ trẻ khác rên rỉ trong sợ hãi. Tiểu Hiên nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài trên má, nhưng hắn không còn khóc vì đau đớn cho bản thân, mà khóc cho sự tàn độc của tông môn, cho những lý tưởng đã sụp đổ. Lâm Phàm nằm đó, mặc dù đau đớn tột cùng, nhưng trong ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự căm phẫn và một tia lý trí cuối cùng. Hắn biết, những gì Dương Quân đã nói là thật, và tông môn n��y đã thực sự mục nát từ bên trong.
Sự tàn bạo của Liễu Thanh Phong và các trưởng lão không chỉ là để trừng phạt, mà còn là để gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng, để dập tắt mọi ý niệm phản kháng. Nhưng họ không biết rằng, chính ngọn lửa tàn khốc này sẽ thiêu rụi niềm tin cuối cùng của những tu sĩ trẻ, biến nỗi sợ hãi thành căm thù, và đẩy họ hoàn toàn về phía “Nhân Đạo”. Đây không phải là sự kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu, một khởi đầu đẫm máu cho một cuộc phá cục vĩ đại hơn. Tạ Trần, từ một nơi xa xôi nào đó, có lẽ đã dự đoán được bước đi này, và hắn đang chờ đợi những hạt giống mới, những mảnh vỡ của Phục Cổ Môn, để chúng có thể nảy mầm và phát triển theo một con đường khác, con đường của nhân tính và sự sống bình thường. Ngục thất U Minh Địa Phủ, với những tiếng kêu ai oán, đang trở thành nơi chôn vùi một kỷ nguyên cũ kỹ, và đồng thời, ươm mầm cho một kỷ nguyên mới sắp sửa bùng nổ.
***
Sáng sớm, gió nhẹ lướt qua ban công quán trà Vọng Giang, mang theo hơi ẩm từ d��ng sông Hắc Thủy cuộn chảy phía dưới. Nước sông hiền hòa phản chiếu ánh dương hồng rực rỡ, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ ven bờ, vẽ nên một bức tranh thanh bình đến lạ lùng. Hương trà Long Tỉnh thoang thoảng quyện với mùi hoa dạ lý hương còn vương vấn trong không khí trong lành, xua tan đi sự nặng nề của một đêm dài. Tạ Trần ngồi bên bàn trà gỗ mộc mạc, một tay khẽ vuốt ve chén trà sứ trắng, đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng dõi theo dòng nước. Vẻ ngoài thư sinh gầy gò của hắn, cùng với làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, khiến hắn trông như một ẩn sĩ đang hòa mình vào thiên nhiên. Chiếc áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt càng tôn lên sự giản dị, thoát tục.
Dương Quân ngồi đối diện, dáng vẻ tuấn tú thường ngày giờ đây lại nhuốm một màu u ám. Đôi mắt hắn hằn lên những vệt đỏ, khuôn mặt căng thẳng, như thể vừa trải qua một cơn bão táp. Hắn vừa trở về từ Phục Cổ Môn, mang theo tin tức kinh hoàng về cuộc thanh trừng. Nỗi đau và sự phẫn nộ hiện rõ trong từng cử chỉ của hắn, không che giấu nổi.
“Họ… họ đã làm thế với Tiểu Hiên và Lâm Phàm, huynh ấy!” Dương Quân siết chặt nắm tay, giọng nói khàn đặc vì kiềm nén cảm xúc. “Quá tàn bạo! Chúng ta phải làm gì đó!” Hắn kể lại chi tiết cảnh tượng Tiểu Hiên và Lâm Phàm bị giam cầm, những lời lẽ tàn nhẫn của Liễu Thanh Phong, và sự bất lực của chính mình khi chứng kiến những người huynh đệ từng chung vai sát cánh bị đối xử như tội nhân. Tiếng roi quất, tiếng rên rỉ, và cả ánh mắt tuyệt vọng của những tu sĩ trẻ khác trong ngục thất vẫn còn ám ảnh tâm trí hắn. Mỗi câu chữ thốt ra đều nặng trĩu sự căm phẫn, như thể muốn xé toang cái vỏ bọc bình yên của buổi sáng. Mùi trà thơm không thể xoa dịu được sự uất nghẹn trong lồng ngực Dương Quân.
Tạ Trần không cắt lời, chỉ chậm rãi nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong miệng, làm dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng. Hắn lắng nghe một cách chăm chú, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng không bỏ qua, đôi mắt thấu triệt như muốn nhìn xuyên qua không gian, tái hiện lại khung cảnh hỗn loạn tại Phục Cổ Môn. Sau khi Dương Quân dứt lời, Tạ Trần đặt chén trà xuống, phát ra một tiếng ‘cạch’ nhỏ mà dứt khoát.
“Bạo lực chỉ làm bạo lực sinh sôi,” Tạ Trần trầm giọng, lời nói mang theo sự bình tĩnh đến đáng sợ, như một dòng nước mát xoa dịu ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy trong Dương Quân. “Nhưng bạo lực cũng có thể vạch trần sự yếu kém. Linh khí cạn kiệt, đó là gốc rễ. Ai đang hưởng lợi từ việc che giấu sự thật đó?” Hắn không hề tỏ ra bất ngờ hay dao động, như thể mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của hắn.
Dương Quân ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, sự tức giận trong mắt dần chuyển thành bối rối. Hắn chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy. “Ý huynh là… Liễu Thanh Phong và những kẻ khác đang che giấu một sự thật lớn hơn?”
Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn. “Hành động của Liễu Thanh Phong không chỉ là dập tắt mầm mống ‘Nhân Đạo’ mà còn là che giấu sự thật về linh khí đang cạn kiệt đến mức nào. Hơn nữa, việc các trưởng lão bí mật tích trữ tài nguyên, thu gom linh thạch, linh dược quý hi���m để duy trì tu vi cá nhân trong khi tông môn và đệ tử lại bị bỏ mặc, đó mới là điều đáng sợ.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang dần tái đi của Dương Quân. “Sự mục nát không chỉ là ý thức hệ, mà còn là hành động cụ thể, là sự ích kỷ được bọc trong danh nghĩa ‘bảo vệ Thiên Đạo’ và ‘sự tồn vong của tông môn’.”
Tạ Trần đứng dậy, bước ra ban công, dựa người vào lan can gỗ, hít sâu luồng không khí trong lành. Hắn quay lại nhìn Dương Quân, đôi mắt tĩnh lặng như hồ sâu không đáy. “Hành động của họ, sớm muộn gì cũng sẽ quay lại cắn chính họ. Vấn đề là, ai sẽ là người châm ngòi?” Giọng hắn không cao, không thấp, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh triết lý sâu sắc, khiến Dương Quân cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Họ muốn dập tắt lửa, nhưng lại dùng dầu. Ngọn lửa đó không tắt, mà sẽ bùng lên dữ dội hơn, thiêu rụi chính căn cơ của họ.”
Dương Quân im lặng, chậm rãi nghiền ngẫm từng lời của Tạ Trần. Hắn nhận ra, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy hiện tại, mà còn nhìn thấy toàn bộ chuỗi nhân quả sắp diễn ra. Nỗi đau và sự phẫn nộ trong lòng hắn không biến mất, nhưng giờ đây, một tia hy vọng mới đã nhen nhóm, được dẫn lối bởi trí tuệ sắc bén của người thư sinh này. Hắn hiểu rằng, Tạ Trần không bao giờ làm điều gì trực tiếp, mà luôn mượn lực, mượn thế, dùng nhân quả để xoay chuyển càn khôn. “Vậy chúng ta phải làm gì, huynh ấy? Làm thế nào để ngọn lửa đó bùng lên?”
Tạ Trần quay lại, ngồi xuống ghế, rót thêm trà cho Dương Quân. “Ngọn lửa cần có mồi, và mồi lửa phải là thứ đã bị họ vùi dập, nhưng vẫn còn âm ỉ cháy. Một người có uy tín, có ảnh hưởng, nhưng đã bị tổn thương sâu sắc bởi chính sự tàn bạo của họ.” Hắn nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. “Trưởng Lão Thanh Hòa. Ngươi đã từng nói về ông ta, một người chính trực, có đệ tử thân cận bị liên lụy trong cuộc thanh trừng vừa rồi. Sự phẫn nộ của ông ta, kết hợp với những thông tin mà ngươi có thể khéo léo tiết lộ, sẽ là chất xúc tác mạnh mẽ nhất.”
Dương Quân suy nghĩ, rồi gật đầu mạnh mẽ. “Trưởng Lão Thanh Hòa… Đúng vậy! Ông ấy luôn là người công chính, không dung thứ cho sự bất công. Hơn nữa, ông ấy còn có ảnh hưởng lớn trong tông môn. Nhưng làm sao để tiếp cận ông ấy mà không bị phát hiện?”
Tạ Trần mỉm cười nhạt. “Đó là nghệ thuật. Ngươi không cần nói thẳng, chỉ cần gieo vào lòng ông ta những hạt giống nghi ngờ, những ‘dự đoán nhân quả’ về sự suy tàn tất yếu nếu tông môn cứ tiếp tục con đường hiện tại. Ngươi phải khiến ông ta tự mình nhìn thấy sự thật, tự mình nhận ra rằng sự ‘mất nhân tính’ không phải do tu luyện, mà do lòng tham và sự sợ hãi cố hữu của những kẻ nắm quyền. Hãy để sự phẫn nộ của ông ta trở thành ngòi nổ.” Hắn nhìn ra dòng sông, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên từng gợn sóng. “Đôi khi, một câu nói đúng lúc, đúng chỗ, có thể lay chuyển cả một ngọn núi.” Dương Quân hít một hơi thật sâu, gánh nặng trên vai vẫn còn đó, nhưng giờ đây, hắn đã có một hướng đi rõ ràng. Hắn tin vào Tạ Trần, tin vào khả năng nhìn thấu nhân quả của người thư sinh này.
***
Chiều tà, sương mù nhẹ bắt đầu bao phủ dãy núi Thái Huyền hùng vĩ, nơi Thái Huyền Tông tọa lạc. Linh khí nồng đậm bao quanh các đỉnh núi, khiến nơi đây như chốn bồng lai tiên cảnh, thoát ly trần thế. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ cổ kính, hòa cùng tiếng kiếm reo trong các sân tập và tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng trang nghiêm mà thanh tịnh. Mùi hương trầm thanh khiết quyện với mùi thảo dược thoang thoảng trong gió lạnh, mang đến cảm giác an lạc. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài uy nghi, tĩnh mịch ấy, một sự căng thẳng ngầm đang bao trùm Thái Huyền Tông, đặc biệt sau tin tức về cuộc thanh trừng tàn bạo tại Phục Cổ Môn lan truyền.
Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt quen thuộc, dáng vẻ thư sinh nhưng ánh mắt cương nghị, cẩn trọng bước đi trên con đường đá phủ rêu phong. Hắn đã theo lời Tạ Trần, tìm cách tiếp cận Trưởng Lão Thanh Hòa. Trưởng Lão Thanh Hòa, với dáng vẻ khắc khổ, râu tóc đã điểm bạc nhưng đôi mắt vẫn còn nguyên sự chính trực, đang đứng trước một ngôi mộ nhỏ ẩn mình trong một góc khuất của tông môn. Đó là mộ của đệ tử thân cận của ông, người đã bị liên lụy và chết trong cuộc thanh trừng vô lý của Liễu Thanh Phong. Nỗi đau mất mát hằn sâu trên khuôn mặt ông, pha lẫn sự uất hận và bất lực. Ông đứng đó, bất động như một bức tượng đá, chỉ có làn gió lạnh len lỏi qua vạt áo bào cũ kỹ của ông.
Dương Quân chậm rãi bước đến, khẽ khàng cất tiếng chào. “Trưởng Lão Thanh Hòa, vãn bối mạo muội quấy rầy.”
Trưởng Lão Thanh Hòa quay lại, đôi mắt mệt mỏi nhìn Dương Quân, không có vẻ gì là ngạc nhiên. Ông đã nghe danh Dương Quân, một tu sĩ trẻ có tư tưởng khác biệt, người đã rời bỏ tông môn để tìm kiếm một con đường mới. “Ngươi đến đây làm gì? Thái Huyền Tông không phải là nơi để ngươi truyền bá cái gọi là ‘Nhân Đạo’ của mình.” Giọng ông khàn đặc, đầy vẻ chán chường.
Dương Quân cúi đầu. “Vãn bối không dám. Vãn bối chỉ là một người nhỏ bé, nhưng có một số điều không thể không nói ra, đặc biệt là khi chứng kiến sự thật bị che giấu. Sự suy tàn của Thiên Đạo không chỉ là thử thách, mà còn là gương soi lòng người.” Hắn không nói thẳng về Phục Cổ Môn, mà chỉ khéo léo gợi mở, theo đúng chỉ dẫn của Tạ Trần. Hắn biết, Trưởng Lão Thanh Hòa là người thông minh, sẽ tự mình suy luận.
Trưởng Lão Thanh Hòa nhíu mày, ánh mắt ông sắc bén hơn một chút. “Ngươi nói gì… về sự thật bị che giấu?” Ông liếc nhìn ngôi mộ nhỏ trước mặt, nỗi đau lại trỗi dậy. Chính cái chết của đệ tử đã khiến ông bắt đầu nghi ngờ mọi thứ.
Dương Quân tiến lại gần hơn một bước, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sức nặng. “Vãn bối từng nghe một người bạn nói rằng, khi linh khí cạn kiệt, con người càng dễ ‘mất người’. Nhưng người bạn ấy cũng nói, sự ‘mất người’ ấy không phải do linh khí, mà do lòng tham và sự sợ hãi. Lòng tham khiến người ta tích trữ tài nguyên cho riêng mình, bất chấp sự sống chết của kẻ khác. Sự sợ hãi khiến người ta đàn áp những tiếng nói chân thật, bóp méo sự thật, chỉ để duy trì cái quyền lực phù du.” Hắn ngừng lại, để những lời này thấm sâu vào tâm trí Trưởng Lão Thanh Hòa. “Nếu một tông môn chỉ biết tích trữ cho riêng mình, đàn áp những tiếng nói trung thực, thì tương lai của nó còn lại gì, ngoài sự mục rữa từ bên trong?”
Trưởng Lão Thanh Hòa nghe vậy, toàn thân ông chấn động. Những lời của Dương Quân như những nhát dao đâm thẳng vào nỗi trăn trở bấy lâu nay của ông. Ông đã từng nghe về việc các trưởng lão bí mật tích trữ linh thạch, linh dược, thậm chí là ép buộc các đệ tử trẻ phải cống nạp phần lớn tu vi của mình để duy trì tu vi cho những người đứng đầu. Ông đã từng phản đối, nhưng đều bị gạt đi với lý do “đại nghĩa tông môn”. Và rồi, cái chết oan uổng của đệ tử ông, một tu sĩ trẻ chỉ dám nghi ngờ về sự minh bạch, đã trở thành giọt nước tràn ly. Ông quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt pha lẫn sự phẫn nộ và một tia sáng của sự thức tỉnh.
“Ngươi… ngươi nói điều này có nghĩa là gì?” Trưởng Lão Thanh Hòa gằn giọng, bàn tay run rẩy siết chặt. “Ngươi muốn nói, Phục Cổ Môn đang mục nát từ bên trong, và cái chết của đệ tử ta không phải là một sự cố, mà là một phần của sự mục nát đó sao?”
Dương Quân không trực tiếp trả lời, chỉ nhẹ nhàng nói: “Trưởng lão, Thiên Đạo suy kiệt là một sự thật không thể chối cãi. Linh khí ngày càng mỏng, đó là một thử thách chung. Nhưng cách chúng ta đối mặt với thử thách đó mới là điều quan trọng. Liệu chúng ta có chấp nhận sự thật, cùng nhau tìm ra con đường mới, hay tiếp tục bám víu vào những gì đã mục nát, đàn áp mọi tiếng nói khác biệt, và cuối cùng tự hủy diệt chính mình? Một tông môn không thể đứng vững trên sự dối trá và bạo lực.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Trưởng Lão Thanh Hòa, không chút sợ hãi. “Người bạn của vãn bối thường nói, ‘nhân quả tuần hoàn’. Những gì gieo xuống hôm nay, sẽ gặt hái vào ngày mai.”
Trưởng Lão Thanh Hòa im lặng. Từng lời của Dương Quân không phải là sự buộc tội, mà là một sự phân tích sâu sắc, một lời cảnh tỉnh đáng sợ. Nó khớp với tất cả những nghi ngờ, những nỗi đau mà ông đã phải chịu đựng. Niềm tin cuối cùng của ông vào Liễu Thanh Phong và các lãnh đạo tông môn khác đã hoàn toàn sụp đổ. Ông nhận ra rằng, mình không thể tiếp tục im lặng, không thể để cái chết của đệ tử mình trở nên vô nghĩa. Sự phẫn nộ của ông không còn bị kìm nén, mà bắt đầu bùng cháy, biến thành một ngọn lửa quyết tâm.
“Ngươi… ngươi nói đúng,” Trưởng Lão Thanh Hòa thì thầm, giọng nói tuy khàn đặc nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường. “Ta đã quá ngu muội, quá chấp niệm vào cái gọi là ‘đại nghĩa tông môn’ mà quên đi lương tâm của mình. Liễu Thanh Phong… hắn đã đi quá xa rồi.” Nắm đấm của ông siết chặt, đôi mắt rực lên một ngọn lửa mới. Dương Quân biết, hạt giống đã được gieo. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi thời khắc nó nảy mầm và trổ bông.
***
Ban ngày, trời quang mây tạnh, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống Đại Điện Phục Cổ Môn, nhưng bên trong điện lại tràn ngập một cơn bão tố sắp sửa bùng nổ. Đại Điện, trung tâm quyền lực của tông môn, nơi diễn ra các cuộc họp và nghi lễ quan trọng, được xây dựng uy nghi với những cột đá chạm khắc tinh xảo, mái ngói lưu ly óng ánh. Mùi hương trầm nồng nặc quyện với mùi gỗ quý toát ra từ những bức tường, tạo nên một không khí trang nghiêm. Tiếng chuông đồng thi thoảng lại ngân vang, nhưng không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang bao trùm.
Hàng trăm đệ tử và các trưởng lão khác đang tề tựu đông đủ, ai nấy đều mang vẻ mặt lo lắng, hoang mang. Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú nhưng ánh mắt sắc lạnh, đang đứng trên bục cao nhất, cố gắng xoa dịu dư luận sau cuộc thanh trừng tàn bạo vừa qua. Hắn vận một bộ đạo bào trắng thêu hoa văn mây khói, tay nắm chặt thanh kiếm Bích Lạc, toát lên vẻ chính trực giả tạo.
“Các vị trưởng lão, các đệ tử thân mến,” Liễu Thanh Phong cất giọng, cố gắng tạo ra sự trấn an. “Cuộc thanh trừng vừa qua là một hành động cần thiết để bảo vệ sự trong sạch của Phục Cổ Môn, để dập tắt những mầm mống phản nghịch do ‘Nhân Đạo’ gieo rắc. Thiên Đạo đang suy yếu, đó là sự thật, nhưng chúng ta không thể vì thế mà dao động, không thể để những kẻ phàm nhân kia lợi dụng sự hoang mang của chúng ta để phá hoại căn cơ tu hành của tiên giới. Chúng ta phải kiên định, phải đồng lòng, cùng nhau vượt qua kiếp nạn này. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?”
L���i nói của hắn vang vọng khắp Đại Điện, nhưng thay vì trấn an, chúng lại gieo thêm những hạt giống nghi ngờ. Nhiều đệ tử liếc nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ bất an. Một số trưởng lão khác cũng lộ rõ vẻ không đồng tình. Các Sứ Giả Tiên Môn, với vẻ mặt lạnh lùng và thờ ơ, chỉ đứng đó quan sát, như những kẻ ngoại cuộc đang xem một vở kịch.
Đúng lúc đó, một bóng người già nua nhưng đầy khí phách bất ngờ bước ra từ hàng ngũ trưởng lão, tiến thẳng về phía trung tâm Đại Điện. Đó là Trưởng Lão Thanh Hòa. Râu tóc ông đã bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi đau. Đôi mắt ông rực lên một ngọn lửa phẫn nộ không thể kìm nén, như muốn thiêu cháy mọi sự dối trá. Mùi hương trầm nồng nặc trong Đại Điện dường như cũng không thể che giấu được sự căm phẫn đang tỏa ra từ ông.
“Liễu Thanh Phong, ngươi lừa dối tất cả!” Trưởng Lão Thanh Hòa cất tiếng, giọng nói tuy không quá lớn nhưng lại vang vọng khắp Đại Điện, át đi mọi tiếng xì xào, mọi lời ngụy biện. Lời lẽ của ông như nh���ng tiếng sấm sét đánh thẳng vào niềm tin của hàng trăm đệ tử và trưởng lão có mặt. “Ngươi che giấu sự thật về linh khí cạn kiệt, tích trữ tài nguyên cho riêng mình, và đàn áp những đệ tử trung thực chỉ vì họ dám nghi ngờ! Đây không phải là con đường của Phục Cổ Môn chúng ta!”
Cả Đại Điện như chết lặng. Không ai ngờ Trưởng Lão Thanh Hòa, người luôn trầm tính và giữ lễ nghi, lại dám công khai chống đối Liễu Thanh Phong. Các đệ tử sửng sốt, các trưởng lão khác thì hoảng sợ, một số thì bắt đầu xì xào bàn tán.
Liễu Thanh Phong tức giận đến mức khuôn mặt méo mó, khí chất nho nhã thường ngày biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự hung hãn của một kẻ bị vạch trần. “Vô sỉ! Ngươi dám làm loạn Đại Điện? Bắt lấy hắn! Hắn đã bị tà đạo mê hoặc!” Hắn gầm lên, một luồng linh lực cường đại từ hắn tỏa ra, áp bức toàn bộ không gian. Hai Sứ Giả Tiên Môn đứng gần đó cũng khẽ nhíu mày, nhưng không hề can thiệp.
Tuy nhiên, đã quá muộn. Những lời buộc tội của Trưởng Lão Thanh Hòa đã gieo mầm hoài nghi vào lòng người, đặc biệt là những tu sĩ trẻ đã chứng kiến sự tàn bạo của cuộc thanh trừng. Không chỉ vậy, một số trưởng lão khác, vốn đã bất mãn với Liễu Thanh Phong từ lâu vì sự ích kỷ và độc đoán của hắn, cũng bắt đầu lên tiếng.
“Trưởng Lão Thanh Hòa nói đúng!” Một vị trưởng lão khác, Trưởng Lão Hồ Gia, người có mối quan hệ thân thiết với Thanh Hòa, cũng bước ra. “Ta cũng đã chứng kiến việc Liễu Thanh Phong và phe cánh của hắn bí mật thu gom linh thạch, bỏ mặc những đệ tử ở vùng biên giới không có đủ tài nguyên để tu luyện! Đây là sự phản bội lại lời thề của tông môn!”
“Đúng vậy! Các tu sĩ trẻ bị đàn áp, bị tra tấn chỉ vì họ dám nói ra sự thật!” Một tu sĩ trẻ khác, vốn là bạn của Tiểu Hiên và Lâm Phàm, không kìm được sự phẫn nộ, cũng lớn tiếng.
Đại Điện trở nên hỗn loạn. Tiếng tranh cãi, tiếng hô hoán vang lên, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng khi một số đệ tử bắt đầu xô đẩy, tranh chấp. Những tiếng xì xào ban đầu biến thành những lời thì thầm đầy tức giận, r���i thành những tiếng nói công khai phản đối. Liễu Thanh Phong ra lệnh bắt giữ, nhưng đã có quá nhiều người bắt đầu dao động, không còn tuân theo mệnh lệnh của hắn một cách tuyệt đối. Một cuộc tranh giành quyền lực công khai đã bùng nổ, phá tan sự yên tĩnh giả tạo của Đại Điện Phục Cổ Môn. Nỗi sợ hãi và hoang mang bao trùm tất cả, nhưng đồng thời, một tia hy vọng về sự thay đổi cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng những kẻ dám đứng lên. Các Sứ Giả Tiên Môn vẫn đứng đó, vẻ mặt không cảm xúc, nhưng trong ánh mắt của họ, có một chút khinh miệt trước sự hỗn loạn của tông môn từng một thời danh tiếng. Họ chỉ lạnh lùng ghi nhận mọi chuyện, chờ đợi một kết cục tất yếu.
***
Trong ngục thất lạnh lẽo của Phục Cổ Môn, ánh sáng yếu ớt từ một khe cửa hẹp len lỏi vào, chỉ đủ để thấy rõ sự ẩm ướt và tối tăm bao trùm. Mùi ẩm mốc, mùi máu khô còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi tuyệt vọng đã thấm sâu vào từng phiến đá. Tiểu Hiên và Lâm Phàm nằm co ro trên nền đất lạnh, thân thể đầy vết thương, những vết roi hằn sâu trên da thịt, đau đớn tột cùng. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng than khóc của linh hồn. Tiếng xiềng xích va chạm chan chát mỗi khi họ cố gắng cử động, nhắc nhở họ về tình cảnh tù túng.
Sự tra tấn thể xác đã khiến họ kiệt quệ, nhưng sự tra tấn tinh thần còn đáng sợ hơn. Niềm tin vào tông môn, vào con đường tu tiên cao cả đã sụp đổ hoàn toàn. Cả hai đều đã trải qua những giờ phút tuyệt vọng nhất, cảm thấy như mình đang bị bỏ rơi, bị lãng quên trong bóng tối.
Bỗng nhiên, một tiếng ồn ào bất thường từ phía Đại Điện vọng lại, lớn hơn bất kỳ cuộc thanh trừng nào trước đây. Ban đầu, Tiểu Hiên nhíu mày, nghĩ đó là tiếng của những đệ tử khác đang bị hành hạ, hoặc là những kẻ ủng hộ Liễu Thanh Phong đang ăn mừng chiến thắng. Hắn đã quá quen với những âm thanh đau khổ đó.
“Tiếng gì vậy?” Tiểu Hiên thì thầm, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và khô khốc. “Có vẻ không phải là tiếng trừng phạt…” Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, lắng nghe kỹ hơn. Tiếng ồn ào ngày càng lớn, không còn là tiếng la hét đơn thuần của kẻ bị hành hạ, mà là tiếng tranh cãi dữ dội, tiếng hô hoán, thậm chí là tiếng pháp khí va chạm.
Lâm Phàm ho khan một tiếng, vết thương trên ngực lại nhói lên. Hắn cũng đã nghe thấy, và có vẻ như hắn nhận ra một điều gì đó khác thường. “Là tiếng tranh cãi… Nghe như tiếng của Trưởng Lão Thanh Hòa…” Giọng hắn yếu ớt, nhưng trong ánh mắt thất thần của hắn, một tia sáng bất ngờ lóe lên. Hắn đã từng nghe Trưởng Lão Thanh Hòa lên tiếng phản đối vài lần trong các cuộc họp nhỏ, nhưng chưa bao giờ công khai như thế này.
Tiểu Hiên mở to mắt. Trưởng Lão Thanh Hòa? Người trưởng lão chính trực nhưng luôn giữ mình trong khuôn khổ? Hắn không thể tin được. Tiếng ồn ào bên ngoài tiếp tục dội vào ngục thất, mang theo cả những lời lẽ quen thuộc của các trưởng lão khác, những người vốn dĩ luôn giữ thái độ trung lập hoặc ủng hộ Liễu Thanh Phong. Rõ ràng, không chỉ là Trưởng Lão Thanh Hòa. Có điều gì đó rất lớn đang xảy ra.
Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tâm trí họ. Không c��n là nỗi sợ hãi, mà là sự ngạc nhiên, rồi một tia hy vọng mong manh, một cảm giác rằng có điều gì đó lớn lao đang thay đổi, bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ, dù thân xác vẫn đang bị tra tấn. Có lẽ, những lời của Dương Quân, những lời về sự mục nát từ bên trong, đã không phải là lời nói suông. Có lẽ, hạt giống của sự thức tỉnh mà Tạ Trần đã gieo, đã bắt đầu nảy mầm, và giờ đây, nó đang gây ra một trận bão tố trong lòng Phục Cổ Môn.
Tiểu Hiên nhắm mắt lại, nhưng lần này không phải vì đau đớn, mà là để cảm nhận, để hình dung ra cảnh hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Hắn biết, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống, những gì họ đã tin tưởng là đúng. Và có lẽ, khoảnh khắc này, chính là khởi đầu cho một sự thay đổi vĩ đại, một cuộc phá cục mà Dương Quân đã từng nhắc đến. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngục thất, trong tiếng ồn ào vọng lại từ Đại Điện, một kỷ nguyên cũ đang dần sụp đổ, và một tia hy vọng yếu ớt nhưng kiên cường đang bắt đầu le lói trong tâm hồn những tu sĩ bị đày đọa.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.