Nhân gian bất tu tiên - Chương 765: Hạt Giống Của Sự Thức Tỉnh: Thâm Ý Tạ Trần
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm phủ kín Quán Trà Vọng Giang và dòng sông Vọng Giang. Nhưng trong lòng Tiểu Hiên và Lâm Phàm, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Họ biết, con đường này đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng ít nhất, họ không còn đơn độc. Hạt giống nghi hoặc đã được gieo, và giờ đây, chúng cần được tưới tắm bằng những dòng nước chân lý.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rón rén len lỏi qua tầng mây mỏng, dệt nên tấm thảm vàng nhạt trên mái ngói của Thành Vô Song, Tạ Trần đã có mặt tại Khắc Thạch Phường. Đây là một xưởng thủ công khiêm tốn nằm khuất mình trong một con hẻm nhỏ, nơi những người thợ tài hoa dùng búa và đục để thổi hồn vào đá, biến những khối vật liệu thô kệch thành các món đồ dùng tinh xảo, từ khay trà đến tượng Phật, từ linh phù đến ngọc giản. Tòa nhà gạch đơn giản, không chút phô trương, ẩn chứa bên trong một thế giới của sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Tiếng chạm khắc lách cách đều đặn, tiếng mài dũa rì rầm, và tiếng lửa từ lò nung nhỏ ấm áp, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng tĩnh lặng của lao động, tạo nên bầu không khí tập trung đến lạ lùng. Không khí nơi đây mang theo mùi kim loại đặc trưng của những dụng cụ sắt thép, mùi đá vụn vương vãi, và đâu đó là một chút linh lực mỏng manh toát ra từ những viên ngọc thô đang chờ được khai phá.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi đối diện với Dương Quân tại một góc khuất của xưởng. Ánh sáng vàng cam từ lò nung phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú của anh, l��m nổi bật đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm tăng thêm vẻ thư sinh. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, ngồi thẳng tắp, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, chăm chú nhìn Tạ Trần. Hắn biết, mỗi lời nói từ người thanh niên này đều chứa đựng thâm ý sâu xa, có thể xoay chuyển càn khôn mà không cần một chiêu thức tu vi nào.
"Dương huynh," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm, như dòng nước chảy qua khe đá. "Hạt giống đã gieo. Giờ là lúc tưới tắm nó bằng sự thật."
Dương Quân khẽ gật đầu, ánh mắt không rời Tạ Trần. "Tạ huynh đã nhìn thấu được gì từ nhân quả của Phục Cổ Môn?" Giọng hắn không giấu được vẻ cẩn trọng và mong đợi. Hắn hiểu rằng, Tạ Trần không đơn thuần là "dự đoán," mà là "thấu thị" được những sợi dây nhân quả chằng chịt, nhìn thấy được bản chất ẩn sâu bên trong vỏ bọc hào nhoáng.
Tạ Tr��n nhấp một ngụm trà nóng từ chén sứ thô, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. "Chấp niệm của họ, Dương huynh, không phải vì đại đạo, mà vì quyền lực đã mất. Không phải vì lo cho Thiên Đạo suy kiệt mà là lo cho vị thế của chính mình. Những quyết sách đàn áp Lăng Nguyệt và 'Nhân Đạo' đều xuất phát từ nỗi sợ hãi mất đi vị thế, chứ không phải vì linh khí cạn kiệt. Thậm chí, họ còn tìm cách trì hoãn việc công bố sự thật về linh mạch khô cạn để duy trì nguồn lợi và che đậy sai lầm cá nhân trong quá khứ."
Tạ Trần dừng lại một chút, đôi mắt anh lướt qua những bức tượng đá đang dần thành hình, như thể chúng cũng đang lắng nghe câu chuyện về sự mục nát của thế gian. "Ngươi có nhớ sự kiện mười năm trước, khi một linh mạch quan trọng ở phía Bắc Thái Huyền Tông đột nhiên cạn kiệt? Tông môn đã tuyên bố đó là do biến động địa chất tự nhiên, nhưng thực chất, đó là hậu quả của việc Trưởng lão Nguyên Cương, dưới sự chỉ đạo của Liễu Thanh Phong, đã bí mật khai thác quá mức để luyện chế một loại đan dược cấm, hòng kéo dài tuổi thọ và tăng cường tu vi cá nhân. Loại đan dược đó cần một lượng linh khí khổng lồ, và họ đã bất chấp mọi thứ, hủy hoại cả một nguồn sống của vùng đất đó."
Dương Quân nghe đến đây, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng. Hắn từng nghe phong thanh về sự kiện đó, nhưng tông môn đã dập tắt mọi tin đồn một cách nhanh chóng và triệt để. "Nhưng tại sao họ lại làm vậy? Chẳng phải điều đó đi ngược lại với lời thề bảo vệ Thiên Đạo sao?"
Tạ Trần cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa sự châm biếm sâu sắc. "Bởi vì, Dương huynh, lời thề đôi khi chỉ là vỏ bọc cho dục vọng. Khi Thiên Đạo còn thịnh vượng, họ có thể khoác lên mình tấm áo của bậc chân nhân. Nhưng khi linh khí suy kiệt, bản chất thật sự của họ mới lộ rõ. Nỗi sợ hãi cái chết, nỗi lo mất đi quyền lực, đã biến họ thành những kẻ ích kỷ. Họ không muốn công bố sự thật, bởi vì nếu linh mạch cạn kiệt, các tông môn nhỏ hơn sẽ mất đi nguồn tài nguyên, và áp lực sẽ dồn lên Phục Cổ Môn để chia sẻ nguồn linh khí ít ỏi còn lại. Điều đó s��� làm suy yếu vị thế bá chủ của họ, làm lộ ra sự kém cỏi trong quản lý và thậm chí là những hành vi tham nhũng trong việc phân bổ tài nguyên tu luyện."
Anh tiếp tục, giọng nói càng trở nên sắc bén, như lưỡi đục khắc vào đá. "Và ngươi có biết, những 'cơ duyên' hiếm hoi mà tông môn vẫn thường tổ chức cho các đệ tử ưu tú, thực chất lại là những đợt thu thập tài nguyên cuối cùng từ những linh địa đang chết dần? Những đệ tử được chọn không phải vì tài năng vượt trội, mà vì có mối quan hệ với các trưởng lão. Thành quả thu được, thay vì phân phát cho toàn bộ tông môn để tìm cách cứu vãn cục diện, lại bị các trưởng lão giữ lại, biến thành tài sản cá nhân, hoặc dùng để bồi dưỡng cho những đệ tử thân cận, tạo thành phe cánh của riêng họ."
Dương Quân nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn. "Thật không thể tin được... Vậy những 'tín vật' mà các đệ tử phải dâng lên khi gia nhập tông môn, hay những 'đan dược' được ban phát theo công trạng, có phải cũng là một phần của sự lừa dối này?"
Tạ Trần g��t đầu. "Đúng vậy. Những tín vật đó, ban đầu có thể là vật chứng cho lòng trung thành, nhưng sau này lại trở thành công cụ để kiểm soát. Còn đan dược, không phải tất cả đều là giả, nhưng nhiều loại đã bị pha trộn, giảm bớt dược lực, hoặc thậm chí là chứa đựng những tạp chất gây hại về lâu dài, nhằm khiến các tu sĩ cấp thấp không thể đột phá quá nhanh, không thể đe dọa đến địa vị của các trưởng lão. Họ cần một lực lượng đủ mạnh để bảo vệ mình, nhưng cũng đủ yếu để không thể phản kháng."
Tiếng búa đục lách cách vẫn vang lên đều đặn, như nhịp đập của một cỗ máy cũ kỹ đang dần rệu rã. Tạ Trần đưa tay chỉ vào một khối đá thô đang được người thợ miệt mài gọt giũa. "Hãy nhìn vào khối đá kia. Ban đầu, nó là một khối thống nhất. Nhưng nếu người thợ chỉ quan tâm đến việc tạo ra một phần đẹp đẽ nhất cho riêng mình, mà không màng đến phần còn lại, thì cuối cùng, khối đá sẽ vỡ vụn. Phục Cổ Môn cũng vậy. Họ tự nhận là cột trụ của Thiên Đạo, nhưng lại đang tự tay đục khoét nền móng của chính mình vì lòng tham cá nhân."
"Vậy... ta phải truyền đạt những điều này như thế nào?" Dương Quân hỏi, giọng nói nặng trĩu. Hắn hiểu rằng, những thông tin này có sức công phá kinh hoàng, có thể làm sụp đổ hoàn toàn niềm tin của các tu sĩ trẻ, nhưng cũng có thể gây ra phản ứng dữ dội từ Phục Cổ Môn.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả đang đan xen trong tương lai. "Không cần trực tiếp buộc tội, Dương huynh. Ngươi chỉ cần gieo vào tâm trí họ những câu hỏi. Những câu hỏi mà bấy lâu nay họ đã lờ đi. Những câu hỏi về sự công bằng, về động cơ thực sự, về sự mâu thuẫn giữa lời nói và việc làm của các trưởng lão. Hãy để họ tự mình xâu chuỗi các sự kiện, tự mình nhìn thấy bức tranh toàn cảnh. Bởi vì, sự thật được tự mình khám phá sẽ có sức thuyết phục hơn vạn lần lời nói của người khác."
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng đi về phía cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã rực rỡ hơn. "Hãy bắt đầu bằng những điều nhỏ nhặt nhất, những điều mà họ đã từng chứng kiến nhưng không dám suy nghĩ sâu. Chẳng hạn như việc phân bổ linh thạch, hay những đặc quyền mà chỉ một số ít đệ tử được hưởng. Hay sự vội vã, bất chấp tất cả để đàn áp 'Nhân Đạo', trong khi những vấn đề nội tại của tông môn lại bị bỏ qua. Ngươi có thể đề cập đến việc tông môn đã che giấu sự cạn kiệt của một số linh mạch nhỏ, buộc các đệ tử phải sử dụng linh thạch chất lượng kém hơn, trong khi các trưởng lão vẫn dùng linh thạch thượng phẩm."
Dương Quân lắng nghe từng lời, vẻ mặt từ ngạc nhiên đến trầm trọng, rồi dần hiện lên sự kiên định. Hắn ghi nhớ kỹ lưỡng những điểm mấu chốt, những ví dụ cụ thể mà Tạ Trần đã đưa ra. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là việc tiết lộ thông tin, mà là một nghệ thuật dẫn dắt tư tưởng, một nước cờ tinh vi để phá vỡ sự đoàn kết của đối thủ từ bên trong, không dùng vũ lực mà bằng chính những sự thật bị che giấu. Tạ Trần đang dùng 'nhân quả' để làm suy yếu các thế lực cũ từ bên trong, gieo những hạt mầm phản kháng vào lòng những tu sĩ trẻ đang khao khát chân lý.
"Ta hiểu rồi, Tạ huynh," Dương Quân nói, giọng nói đã vững vàng hơn. "Ta sẽ làm theo lời huynh dặn. Hạt giống sẽ nảy mầm."
Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh chạm vào Dương Quân, một tia sáng thoáng qua trong đôi mắt sâu thẳm. "Nhớ lấy, Dương huynh. Con đường của 'Nhân Đạo' không phải là đối đầu bằng vũ lực, mà là thức tỉnh bằng chân lý. Chúng ta không hủy diệt, chúng ta kiến tạo. Chúng ta không thay đổi tư tưởng của người khác, chúng ta chỉ giúp họ nhìn thấy những điều vốn dĩ đã tồn tại."
Dương Quân đứng dậy, cúi đầu thật sâu. "Đa tạ Tạ huynh đã chỉ giáo."
Bầu không khí trong Khắc Thạch Phường vẫn tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí Dương Quân, một kế hoạch lớn lao và tinh vi đã bắt đầu thành hình.
***
Hoàng hôn ngày hôm sau, một lần nữa bao trùm Quán Trà Vọng Giang, nhuộm vàng mặt nước sông, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến nao lòng. Gió nhẹ lay động những tán lá cổ thụ ven bờ, mang theo mùi hương của trà thơm dịu và hơi ẩm của dòng nước. Tiếng chim hoàng hôn hót líu lo xen lẫn tiếng nước sông chảy êm đềm, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho một cuộc gặp gỡ định mệnh.
Dương Quân ngồi tại một bàn khuất, gần ban công nhìn ra sông, nhấp một ngụm trà Long Tỉnh. Vẻ mặt hắn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt là sự cẩn trọng và tập trung cao độ. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc đối thoại này, sắp xếp những mảnh ghép sự thật mà Tạ Trần đã trao cho hắn vào một bức tranh mạch lạc, sẵn sàng để gieo vào tâm trí những người trẻ đang khao khát tìm kiếm chân lý.
Chẳng mấy chốc, Tiểu Hiên và Lâm Phàm xuất hiện. Vẻ mặt họ căng thẳng hơn cả lần trước, đôi mắt chứa đựng sự lo âu và băn khoăn rõ rệt. Y phục Phục Cổ Môn giản dị của Tiểu Hiên có vẻ hơi nhăn nhúm, còn thần thái của Lâm Phàm thì lộ rõ vẻ u uất, bất mãn. Họ rón rén bước đến, ánh mắt dò xét khắp lượt, như thể sợ hãi có ai đó đang theo dõi.
"Dương huynh," Lâm Phàm khẽ gọi, giọng nói mang theo vẻ khẩn trương, pha lẫn một chút sợ hãi. Hắn ngồi xuống, không đợi Dương Quân mời, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn. "Chúng ta... đã nghe ngóng được vài tin đồn không hay về tông môn. Có thật là các trưởng lão đang... che giấu điều gì đó?"
Dương Quân không trả lời ngay. Hắn chậm rãi rót thêm trà cho cả ba, động tác ung dung, thư thái. Hương trà Long Tỉnh thơm ngát lan tỏa, dịu ��i phần nào không khí căng thẳng. "Tin đồn thường không có lửa thì không có khói," Dương Quân nói, giọng điềm tĩnh như mặt nước sông Vọng Giang. "Nhưng sự thật, đôi khi còn khó chấp nhận hơn tin đồn. Các ngươi có bao giờ tự hỏi, vì sao tông môn lại quyết liệt đàn áp 'Nhân Đạo' đến vậy, trong khi nó không hề mưu cầu quyền lực hay sức mạnh? Không tranh giành linh mạch, không tìm kiếm bí kíp tu luyện, chỉ muốn mọi người sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính?"
Tiểu Hiên nhấp một ngụm trà, hơi nóng làm dịu cổ họng khô khốc. "Chẳng phải vì sợ Thiên Đạo sụp đổ, và 'Nhân Đạo' đi ngược lại với ý chỉ của Thiên Đạo sao?"
Dương Quân khẽ cười, nụ cười ẩn chứa nhiều thâm ý. "Thiên Đạo đã suy yếu từ lâu, đó là sự thật ai cũng thấy. Nhưng liệu các vị trưởng lão có thực sự mong muốn 'vá trời', hay chỉ là giữ lấy những gì mình đang có? Các ngươi có nhớ việc phân bổ linh mạch cho các đệ tử mới, hay những 'cơ duyên' bí ẩn chỉ rơi vào tay một số ít người liên quan đến các trưởng lão không?"
Tiểu Hiên và Lâm Phàm nhìn nhau. Đó là một câu hỏi mà họ đã từng nghi ngờ, nhưng không dám nói ra.
"Và những đợt khảo thí để chọn ra đệ tử đi thu thập 'linh dược' từ các linh địa cổ xưa," Dương Quân tiếp tục, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng như từng nhát đục khắc vào tâm trí họ. "Các ngươi có bao giờ thắc mắc, tại sao những linh địa đó ngày càng cạn kiệt, và tại sao những loại linh dược quý hiếm nhất lại luôn biến mất vào tay các trưởng lão, hoặc những đệ tử được sủng ái đặc biệt, mà không hề được phân bổ công bằng cho toàn tông môn để nâng cao tu vi chung?"
Lâm Phàm nắm chặt tay, ký ức về những lần hắn và các huynh đệ khác phải tranh giành từng chút linh thạch cấp thấp, trong khi những đệ tử con cháu trưởng lão lại ung dung dùng linh thạch thượng phẩm, hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. "Ta... ta từng nghe phong thanh về việc một số linh mạch nhỏ ở ngoại vi bị cạn kiệt không rõ nguyên nhân. Tông môn nói là do biến động địa chất, nhưng lại không cho phép đệ tử đến gần điều tra."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Phàm. "Đúng vậy. Mười năm trước, linh mạch phía Bắc Thái Huyền Tông cạn kiệt, tông môn tuyên bố là do thiên tai. Nhưng sự thật, theo những gì ta đã tìm hiểu, là do một số trưởng lão, vì muốn kéo dài tuổi thọ và tăng cường tu vi cá nhân, đã bí mật khai thác quá mức để luyện chế một loại đan dược cấm. Lượng linh khí khổng lồ bị hút cạn đã hủy hoại cả một vùng đất, nhưng họ lại đổ lỗi cho Thiên Đạo, cho số mệnh."
Tiểu Hiên và Lâm Phàm há hốc mồm kinh ngạc. Tin tức này như một cú sét đánh ngang tai, làm rung chuyển toàn bộ niềm tin mà họ đã xây dựng bấy lâu nay. "Không thể nào... Các trưởng lão... họ không thể làm điều đó!" Tiểu Hiên lắp bắp, khuôn mặt tái nhợt.
Dương Quân thở dài, ánh mắt đầy vẻ bi ai. "Tại sao không thể? Khi quyền lực và nỗi sợ hãi cái chết lấn át lý trí, con người có thể làm bất cứ điều gì. Các ngươi có bao giờ để ý, những đan dược mà tông môn ban phát cho các đệ tử công lao, có vẻ như chỉ giúp duy trì tu vi, chứ rất ít khi giúp đột phá? Trong khi các đệ tử thân tín của trưởng lão lại có thể thăng cấp rất nhanh?"
Lâm Phàm chợt nhớ lại. Hắn từng có một người sư huynh, tu vi rất cao, nhưng luôn mắc kẹt ở ngưỡng đột phá cuối cùng. Người sư huynh đó từng nghi ngờ về chất lượng đan dược, nhưng không dám nói ra, cuối cùng lại thất bại trong lần đột phá, tu vi bị hao tổn nghiêm trọng. "Chẳng lẽ... những đan dược đó... cũng có vấn đề?"
"Đan dược không phải là giả," Dương Quân từ tốn giải thích. "Nhưng nhiều loại đã bị pha trộn, giảm bớt dược lực, hoặc chứa đựng những tạp chất gây hại về lâu dài. Mục đích là gì? Để các tu sĩ cấp thấp không thể đột phá quá nhanh, không thể đe dọa đến địa vị của các trưởng lão. Họ cần một lực lượng đủ mạnh để bảo vệ mình, nhưng cũng đủ yếu để không thể phản kháng, không thể lật đổ quyền lực của họ."
Những lời của Dương Quân như từng nhát dao sắc bén, cắt đứt từng sợi dây liên kết cuối cùng của Tiểu Hiên và Lâm Phàm với Phục Cổ Môn. Những mảnh ghép mà họ từng nghi ngờ, từng bỏ qua, giờ đây được kết n���i thành một bức tranh rõ ràng về sự mục nát và ích kỷ của những người mà họ từng tôn kính. Niềm tin của họ vào tông môn, vào con đường tu tiên cao đẹp mà họ đã theo đuổi, lung lay dữ dội.
"Vậy những lời nói về việc 'vá trời', về việc bảo vệ Thiên Đạo... tất cả đều là giả dối sao?" Tiểu Hiên hỏi, giọng nói run rẩy, ánh mắt chứa đầy sự thất vọng và phẫn nộ. Nước trà trong chén bỗng trở nên đắng chát trong miệng hắn.
"Họ không hẳn là giả dối hoàn toàn," Dương Quân nói, ánh mắt hắn dõi về phía hoàng hôn đang dần tắt hẳn trên sông, nhuộm đỏ cả bầu trời. "Họ cũng có nỗi sợ hãi về sự sụp đổ của Thiên Đạo, nhưng nỗi sợ hãi đó bị che mờ bởi nỗi sợ hãi lớn hơn: mất đi quyền lực và vị thế. Họ muốn 'vá trời', nhưng là vá trời cho chính họ, để duy trì cái 'Thiên Đạo' đang phục vụ lợi ích cá nhân của họ. Họ muốn đàn áp 'Nhân Đạo' không phải vì nó làm suy yếu Thiên Đạo, mà vì nó vạch trần sự thật, nó cho thấy một con đường khác, một con đường mà con người không cần phải chạy theo quyền n��ng hư ảo để tìm thấy ý nghĩa."
Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, sự phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, ánh mắt quắc lên vẻ căm ghét. "Vậy ra... tất cả những gì chúng ta tin tưởng... đều là một sự lừa dối?" Hắn nhớ lại những lời giáo huấn về sự hy sinh, về trách nhiệm của tu sĩ, những lời mà giờ đây nghe như một sự chế giễu cay độc.
Dương Quân im lặng một lúc, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí hai người trẻ. Tiếng nước sông chảy rì rầm như thì thầm những bí mật ngàn đời. "Mỗi người có một lựa chọn, một con đường riêng. Ta không thể thay các ngươi quyết định. Nhưng ta có thể nói rằng, thế giới này không chỉ có một con đường duy nhất. Có một con đường khác, nơi các ngươi có thể giữ trọn nhân tính của mình, nơi các ngươi có thể sống một đời bình thường mà vẫn tìm thấy ý nghĩa, nơi các ngươi có thể dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những giá trị chân thật, thay vì chạy theo một thứ quyền năng hư ảo, thứ quyền năng được xây dựng trên sự lừa dối và ích kỷ."
Tiểu Hiên và Lâm Phàm im lặng lắng nghe, ánh mắt họ từ ngỡ ngàng, kinh hãi, đến phẫn nộ, và cuối cùng là một sự suy tư sâu sắc. Những lời của Dương Quân như những dòng nước mát, gột rửa đi những bụi bặm của giáo điều cũ kỹ, nhưng đồng thời cũng làm lộ ra những vết thương sâu hoắm trong tâm hồn họ. Họ cảm thấy nhẹ nhõm hơn, không phải vì đã tìm thấy câu trả lời hoàn chỉnh, mà vì họ đã tìm thấy một hướng đi, một tia hy vọng, một con đường thoát khỏi sự lừa dối. Cảm giác nhẹ nhõm, hy vọng dần nhen nhóm trong lòng họ khi lắng nghe Dương Quân. Ánh hoàng hôn rực rỡ đã tắt hẳn, nhưng trong lòng họ, một bình minh mới dường như đang hé lộ, một bình minh của sự thật và ý chí tự do.
"Chúng tôi... chúng tôi hiểu rồi, Dương Quân tiên sinh," Tiểu Hiên nói, giọng nói đã vững vàng hơn, tuy vẫn còn pha chút run rẩy. "Chúng tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ. Và chúng tôi sẽ không bao giờ quên những lời tiên sinh đã nói."
Lâm Phàm cũng gật đầu, trong mắt hắn đã không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là một tia quyết tâm cháy b���ng. "Cảm ơn tiên sinh đã khai sáng cho chúng tôi. Phục Cổ Môn... không còn là nhà của chúng tôi nữa."
Dương Quân chỉ mỉm cười, không nói thêm gì. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, chúng đã bắt đầu nảy mầm. Giờ đây, chúng sẽ tự mình nảy mầm và phát triển theo cách riêng của chúng. Sự rạn nứt trong Phục Cổ Môn đã bắt đầu, và những tu sĩ trẻ như Tiểu Hiên và Lâm Phàm chính là những hạt giống đầu tiên của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân tính được đề cao hơn quyền năng hư ảo. Những hạt giống này sẽ lớn lên, lan tỏa, và có thể sẽ trở thành những "tay trong" quan trọng, hay những người truyền bá cho "Nhân Đạo". Phục Cổ Môn, với sự mục nát nội bộ đã bị phơi bày, sẽ phải đối mặt với sự bất ổn ngày càng tăng, làm suy yếu khả năng chống lại 'Nhân Đạo' từ bên ngoài và có thể dẫn đến sự sụp đổ của tông môn. Tạ Trần, thông qua Dương Quân, đang gián tiếp 'phân hóa' lực lượng đối thủ, sử dụng 'nhân quả' để làm suy yếu các thế lực cũ từ bên trong một cách tinh vi mà không cần trực tiếp giao chiến, thể hiện đỉnh cao trí tuệ của anh. Bản chất thối nát và ích kỷ của các tông môn tu tiên cũ sẽ dần được phơi bày rộng rãi hơn, thúc đẩy quá trình 'hòa nhập nhân gian' và kiến tạo trật tự mới mà Tạ Trần đang dày công sắp đặt.
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm phủ kín Quán Trà Vọng Giang và dòng sông Vọng Giang. Nhưng trong lòng Tiểu Hiên và Lâm Phàm, ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Họ biết, con đường này đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng ít nhất, họ không còn đơn độc, và điều quan trọng nhất, họ đã tìm thấy một chân lý. Họ sẽ không bao giờ là những tu sĩ mù quáng của Phục Cổ Môn nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.