Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 764: Hạt Giống Nghi Hoặc: Tiếng Gọi Từ Bóng Tối

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn vàng ươm, nhưng Tạ Trần đã nhìn thấy những đám mây đen đang dần kéo đến chân trời, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa đổ bộ lên Thành Vô Song. Cơn cuồng phong của Phục Cổ Môn đang đến, và "điểm neo nhân quả" vẫn bình thản đón chờ, sẵn sàng cho ván cờ định mệnh tiếp theo.

***

Tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, một tòa nhà lớn được dựng bằng gỗ lim cổ thụ, sảnh đường rộng rãi vang vọng tiếng giảng bài đều đều của một vị Trưởng lão. Những dãy bàn ghế mộc mạc được sắp xếp ngay ngắn, nơi hàng trăm tu sĩ trẻ vận đạo bào Phục Cổ Môn đang ngồi nghiêm trang, tay c���m bút lông ghi chép, hoặc ngẩng đầu chăm chú lắng nghe. Không khí trong giảng đường vốn luôn trang nghiêm và đầy tinh thần học hỏi, đôi khi xen lẫn chút ồn ào khe khẽ từ những lời bàn tán hay tiếng lật sách. Một mùi hương trầm nhẹ nhàng quyện với mùi giấy, mực và gỗ, tạo nên một không gian đặc trưng của nơi tu hành. Bên ngoài, trời vẫn mát mẻ, những đám mây mù giăng mắc, bao phủ lấy ngọn núi Thái Huyền, khiến khung cảnh càng thêm vẻ u tịch.

Thế nhưng, khác với thường lệ, hôm nay, sự tập trung của nhiều đệ tử lại không nằm hoàn toàn vào những lời giảng về pháp quyết Tịch Diệt hay phương pháp vận dụng linh khí. Những lời thì thầm, trao đổi ánh mắt lo lắng đã lan truyền như một dòng điện ngầm, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có. Giữa hàng ghế, hai thanh niên tu sĩ, một người có vẻ ngoài gầy gò, thư sinh, đôi mắt lộ vẻ mệt mỏi và hoang mang dưới lớp áo đạo bào, là Tiểu Hiên. Người còn lại trầm ngâm hơn, ít nói hơn, là Lâm Phàm. Cả hai đều là đệ tử ngoại môn đã tu luyện được hơn mười năm, nhưng tâm trí họ lúc này lại đang bị giằng xé bởi những sự kiện chấn động vừa qua tại Thành Vô Song.

"Chẳng lẽ tông môn chúng ta lại dùng đến thủ đoạn thấp hèn như vậy sao?" Tiểu Hiên khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một nỗi thất vọng sâu sắc. Hắn quay sang Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ bối rối. "Tiên tử Lăng Nguyệt nói không sai, đạo gì mà lại đi ngược lại lòng người? Chúng ta tu tiên, không phải là để bảo vệ chúng sinh sao? Cớ gì lại đi trấn áp họ, chỉ vì họ lắng nghe một triết lý khác?"

Lâm Phàm cau mày, tay vẫn nắm chặt bút lông nhưng không hề đặt xuống giấy. Hắn liếc nhìn xung quanh một cách thận trọng, rồi hạ thấp giọng hơn nữa: "Sư huynh đừng nói lớn, tai mắt khắp nơi. Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn." Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Nhưng ta cũng cảm thấy hoang mang. Những gì Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, lại có lý đến vậy. Nàng ấy không hề kêu gọi bạo loạn, không hề phủ nhận công lao của tiên đạo, mà chỉ nói về 'nhân tính', về 'sống một đời bình thường'. Điều đó... chẳng phải rất đúng đắn sao?"

L���i giảng của Trưởng lão vẫn tiếp tục đều đều, về sự vĩ đại của Thiên Đạo, về bổn phận của tu sĩ là duy trì trật tự. Nhưng những lời đó, hôm nay, lại trở nên xa lạ, thậm chí là trống rỗng trong tâm trí họ. Tiểu Hiên nhớ lại hình ảnh Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng giữa đám đông phàm nhân, ánh mắt kiên định, lời nói ôn hòa nhưng ẩn chứa sức mạnh lay động lòng người. Nàng không hề dùng pháp thuật, không hề phô trương uy lực, chỉ bằng lời lẽ và sự chân thành mà đã khiến hàng vạn người lắng nghe, khiến cả những tu sĩ trẻ như hắn cũng phải suy ngẫm. Rồi lại nghĩ đến Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài chính trực nhưng ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ, đã dùng uy lực của tiên môn để đe dọa, để giải tán. Sự tương phản đó, thật sự quá rõ ràng, quá chói mắt.

"Ta... ta không còn hiểu rõ con đường mình đang đi nữa," Tiểu Hiên thì thầm, giọng nói gần như nghẹn lại. "Chúng ta đã học về 'Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử', nhưng nếu cái 'Thiên Đạo' đó đòi hỏi chúng ta phải chà đạp lên 'nhân tính', phải ép buộc phàm nhân tin theo, vậy thì cái 'Thiên Đạo' đó có còn đáng để chúng ta bảo vệ không?"

Lâm Phàm gật đầu đồng tình. "Sư huynh nói đúng. Những ngày qua, ta đã lén lút tìm đọc những ghi chép cổ xưa của tông môn, những điển tịch nói về thời kỳ sơ khai của tu tiên. Khi đó, tiên nhân và phàm nhân sống hòa thuận, tiên nhân giúp đỡ phàm nhân, không phải là ở trên cao mà điều khiển số phận của họ. Thiên Đạo khi ấy, dường như cũng khoan dung hơn, nhân từ hơn." Hắn ngẩng đầu nhìn lên Trưởng lão đang thao thao bất tuyệt, trong lòng dâng lên một nỗi hoài nghi không thể diễn tả. "Hay là... Thiên Đạo đang suy kiệt, không phải vì chúng sinh không còn khao khát thành tiên, mà vì chính những kẻ tự xưng là người bảo vệ Thiên Đạo đã đánh mất nhân tính của mình?"

Cả hai im lặng một lúc, tiếng giảng bài của Trưởng lão như tiếng ong vỡ tổ trong tai họ. Bầu không khí trong giảng đường, dù nghiêm túc, nhưng dường như lại mang một mùi ẩm mốc khó chịu, gợi lên sự mục ruỗng từ bên trong. Mỗi lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử, mỗi hành động của Dương Quân, đều như những hạt giống gieo vào mảnh đất tâm hồn hoang mang của họ, từ từ nảy mầm. Họ đã nghe những lời đồn đại về Tạ Trần, về "Nhân Quả Chi Nhãn", về việc y không tu tiên nhưng lại có thể nhìn thấu vạn vật. Sự tồn tại của một phàm nhân như Tạ Trần, một người đã từ bỏ con đường tiên đạo, lại càng khiến họ băn khoăn về giá trị của sự "thành tiên". Phải chăng, cái giá phải trả cho quyền năng quá lớn, là đánh mất đi chính bản ngã của mình?

"Ta không thể cứ ngồi đây và giả vờ như không có gì xảy ra được nữa," Tiểu Hiên đột ngột nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một quyết tâm mạnh mẽ. "Ta muốn tìm hiểu. Muốn biết liệu có một con đường khác hay không. Con đường mà Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang nói tới."

Lâm Phàm nhìn sư huynh, ánh mắt hắn cũng dần bớt đi vẻ hoang mang, thay vào đó là một tia sáng của hy vọng và sự kiên định. "Nhưng làm sao chúng ta có thể liên lạc với họ? Họ đang ở Thành Vô Song, và tông môn đang giám sát rất chặt chẽ." Hắn nhớ lại những lời cảnh cáo nghiêm khắc của Liễu Thanh Phong về việc bất kỳ ai có ý đồ phản nghịch, hoặc lén lút liên hệ với những kẻ truyền bá "Nhân Đạo" đều sẽ bị trừng phạt nặng nề. Sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa tò mò và khao khát chân lý đang cháy trong lòng.

Tiểu Hiên suy nghĩ một lúc, rồi khẽ nói: "Dương Quân. Hắn từng là đệ tử của Thái Huyền Tông chúng ta, sau đó bị trục xuất. Nhưng ta nghe nói, hắn vẫn thường xuyên lui tới Rừng Thanh Phong ở phía tây Thái Huyền Sơn để tu luyện, hoặc đôi khi là tìm kiếm sự tĩnh lặng. Hắn có mối liên hệ với Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tạ Trần." Hắn nói, tay khẽ đặt lên một quyển trục bằng da dê trống rỗng trên bàn. "Chúng ta có thể thử dùng một đạo phù truyền tin đơn giản. Để người khác khó lòng phát hiện. Chỉ cần một lời nhắn nhủ, hỏi về những điều chúng ta băn khoăn."

Lâm Phàm gật đầu, đôi mắt hắn lóe lên. "Đúng vậy! Dù sao, hắn cũng là tiền bối của chúng ta. Hắn sẽ không làm khó chúng ta đâu." Cả hai trao đổi ánh mắt, một quyết định liều lĩnh nhưng cần thiết đã được đưa ra. Họ biết rằng hành động này có thể mang lại tai họa khôn lường, có thể bị tông môn xem là phản bội, nhưng sự thôi thúc tìm kiếm chân lý, tìm kiếm một con đường nhân văn hơn đã lớn hơn nỗi sợ hãi.

Trong lúc Trưởng lão quay lưng viết lên bảng, Tiểu Hiên nhanh chóng lấy ra một lá bùa truyền tin nhỏ, bằng ngón tay nhanh nhẹn vẽ lên đó vài nét phù văn đơn giản, không hề dùng linh lực để kích hoạt mà chỉ dùng huyết khí và tâm niệm. Hắn viết một lời nhắn gọn gàng, hỏi về ý nghĩa thực sự của sự tu hành, về cái giá của việc "thành tiên" và về con đường "Nhân Đạo" mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đang truyền bá. Lâm Phàm giúp hắn che chắn, ánh mắt liên tục quét qua những người xung quanh. Sau khi hoàn thành, Tiểu Hiên khẽ thổi một hơi vào lá bùa, nó hóa thành một luồng khí tức vô hình, bay thẳng ra ngoài cửa sổ, hòa vào không gian mây mù bao phủ.

Một cảm giác căng thẳng, lo lắng bao trùm lấy họ sau khi hoàn thành hành động bí mật đó. Nhưng cùng lúc, một tia hy vọng mỏng manh cũng nhen nhóm trong lòng. Họ biết, đây là một bước đi mạo hiểm, một lời cầu cứu giữa bóng tối của sự hoài nghi. Liệu Dương Quân có nhận được không? Và nếu có, liệu hắn có thể chỉ cho họ một con đường khác, một con đường không dẫn đến sự "mất người" mà họ đang lo sợ? Tiếng thì thầm bàn tán trong giảng đường vẫn tiếp diễn, mùi hương trầm hòa lẫn mùi ẩm mốc, nhưng đối với Tiểu Hiên và Lâm Phàm, mọi thứ đã thay đổi. Họ đã gieo một hạt giống nghi ngờ, và giờ đây, chỉ còn chờ đợi nó nảy mầm.

***

Trong Rừng Thanh Phong, nơi không có kiến trúc nhân tạo nào phá vỡ vẻ hoang sơ, chỉ có những con đường mòn nhỏ uốn lượn qua các hang động tự nhiên và những thân cây cổ thụ rêu phong. Đây là nơi Dương Quân thường lui tới để tìm sự tĩnh lặng, để thoát khỏi những ồn ào của thế sự và những đấu tranh trong tâm hồn. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng và tiếng côn trùng vo ve hòa quyện thành một bản giao hưởng tự nhiên, tạo nên một bầu không khí trong lành, yên tĩnh và mát mẻ. Đôi khi, ở những khu vực sâu hơn, ánh nắng khó lòng xuyên qua tán lá dày, tạo nên một vẻ âm u, huyền bí.

Chiều tối, trước khi hoàng hôn buông xuống hoàn toàn, ánh nắng yếu ớt còn sót lại xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất phủ đầy rêu xanh. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang ngồi thiền định bên một con suối nhỏ. Mái tóc đen dài của hắn được buộc cao gọn gàng, bộ đạo bào màu lam nhạt toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Hắn nhắm mắt, hít thở đều đặn, để linh khí trong cơ thể tự do lưu chuyển, đồng thời lắng nghe nhịp điệu của thiên nhiên. Hắn đã trải qua nhiều thăng trầm, từng là một tu sĩ đầy lý tưởng trong Thái Huyền Tông, rồi lại bị trục xuất vì những suy nghĩ "lệch lạc". Giờ đây, hắn đã tìm thấy con đường của mình bên cạnh Tạ Trần và Lăng Nguyệt, trở thành một điểm tựa vững chắc cho "Nhân Đạo".

Bỗng nhiên, một luồng khí tức lạ lướt qua, nhẹ như một làn gió thoảng nhưng đủ để khiến Dương Quân mở mắt. Luồng khí tức đó không mang theo sát khí hay địch ý, mà chỉ là một sự tồn tại mờ nhạt, gần như không thể nhận ra. Hắn khẽ nhướng mày, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng quét qua xung quanh. Không có gì đáng ngại. Rồi, từ trong hư không, một đạo phù truyền tin nhỏ hiện ra, không rực rỡ linh quang mà chỉ là một mảnh giấy da dê mỏng manh, tựa như được làm từ xương lá, với những nét phù văn mờ ảo. Hắn vươn tay đón lấy.

"Lại có người tìm đến sao?" Dương Quân thầm nghĩ trong lòng, giọng nói nội tâm mang một chút suy tư. "Lần này là ai, và mục đích là gì?" Hắn đã quen với việc nhận được những thông điệp bí mật từ những tu sĩ trẻ hoài nghi, những phàm nhân cảm thấy bị áp bức. Dưới sự ảnh hưởng của Tạ Trần, hắn đã học được cách lắng nghe, cách thấu hiểu nhân tâm, và cách dẫn dắt những tâm hồn đang lạc lối. Hắn mở phù truyền tin, đọc nội dung. Chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi, hỏi về sự đúng đắn của con đường tu tiên, về cái giá của quyền năng, và về ý nghĩa của "Nhân Đạo". Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. "Xem ra, những lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã bắt đầu gieo mầm rồi." Hắn khẽ gật đầu, trong lòng đã có câu trả lời.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, Tiểu Hiên và Lâm Phàm đang khẩn trương di chuyển qua rừng. Hoàng hôn đã gần kề, những vệt nắng cuối cùng dần tắt hẳn, khiến khu rừng trở nên mờ ảo và có phần đáng sợ. Hai người lén lút rời khỏi Thái Huyền Tông, tránh né mọi ánh mắt dò xét của sư huynh, sư đệ và các vị trưởng lão. Mỗi tiếng động trong rừng đều khiến họ giật mình, mỗi bóng cây đều có thể là một kẻ giám sát. Cảm giác căng thẳng, lo lắng bao trùm lấy họ, nhưng ánh mắt của họ lại đầy quyết tâm.

"Lâm sư đệ, chúng ta phải cẩn thận," Tiểu Hiên thì thầm, bước chân nhẹ nhàng hơn, cố gắng không tạo ra tiếng động. Hắn lắng nghe tiếng côn trùng kêu, tiếng lá khô dưới chân. "Nếu bị phát hiện, hậu quả khó lường. Tông môn sẽ không dung thứ cho những kẻ bất trung." Hắn nhớ lại những quy định nghiêm khắc của Phục Cổ Môn, về sự trung thành tuyệt đối đối với Thiên Đạo và tông môn. Vi phạm những quy định đó có thể dẫn đến việc bị phế bỏ tu vi, thậm chí là bị tước đoạt tính mạng.

Lâm Phàm gật đầu, khuôn mặt hắn cũng lộ rõ vẻ căng thẳng. "Ta biết, sư huynh. Nhưng ta tin vào quyết định của chúng ta. Chúng ta không làm điều gì sai trái, chúng ta chỉ muốn tìm kiếm chân lý." Hắn cũng nhìn ngó xung quanh, bàn tay không tự chủ mà đặt lên chuôi kiếm bên hông, mặc dù hắn biết, một thanh kiếm bình thường không thể bảo vệ họ khỏi sự trừng phạt của tiên môn nếu bị phát hi��n. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và mùi hoa dại lan tỏa trong không khí, càng khiến cho chuyến đi của họ thêm phần nặng nề.

Họ tiếp tục cuộc hành trình bí mật, băng qua những con suối nhỏ, leo qua những tảng đá rêu phong. Mỗi bước chân là một sự đánh đổi, một sự mạo hiểm. Nhưng trong sâu thẳm, họ tin rằng, có một con đường khác. Con đường mà Dương Quân, người đã từng là một phần của thế giới tu tiên, nhưng lại không bị nó ràng buộc, có thể chỉ ra cho họ. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, màn đêm dần buông xuống, bao trùm lấy khu rừng Thanh Phong. Hơi lạnh bắt đầu len lỏi qua lớp áo đạo bào của họ, nhưng ngọn lửa hy vọng trong lòng họ vẫn không hề tắt. Họ đã gửi đi một lời cầu cứu, và giờ đây, họ đang dấn thân vào một cuộc tìm kiếm, một cuộc đối mặt với chính những hoài nghi sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình.

***

Hoàng hôn rực rỡ đang dần buông xuống trên Quán Trà Vọng Giang. Ánh nắng cuối ngày vàng cam rải lụa trên mặt sông, phản chiếu những gợn sóng lăn tăn và biến những con thuyền nhỏ neo đậu thành những bóng đen huyền ảo. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà, với ban công nhìn ra sông, tạo nên một khung cảnh yên bình, thư thái. Tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng, tiếng chim hót đâu đó trong những tán cây ven bờ, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách khứa và tiếng pha trà lách cách hòa quyện, tạo nên một bản nhạc êm dịu cho buổi chiều tà. Mùi trà thơm nồng thoảng bay trong gió, quyện với mùi nước sông tươi mát và mùi hoa cỏ dại ven bờ, mang đến một cảm giác dễ chịu, thanh bình.

Dương Quân ngồi ở một góc khuất trên ban công, lưng tựa vào cột gỗ, vẻ mặt điềm tĩnh và trầm ngâm. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh, nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt dõi theo dòng nước chảy, như đang suy tư về dòng chảy vô thường của thế sự. Hắn đã đến đây sớm hơn dự định, để có thời gian chuẩn bị tâm lý và sắp xếp những lời lẽ cần nói. Hắn biết, những người tìm đến hắn lúc này đều đang mang trong lòng những hoài nghi sâu sắc, những nỗi đau khổ và sự giằng xé nội tâm. Họ cần một người lắng nghe, một người dẫn lối, chứ không phải một kẻ phán xét.

Không lâu sau, hai bóng người rụt rè bước vào quán trà. Đó chính là Tiểu Hiên và Lâm Phàm. Vẻ mệt mỏi và hoang mang vẫn còn hằn trên khuôn mặt họ sau chuyến đi đầy lo lắng. Đôi mắt họ đảo quanh tìm kiếm, rồi dừng lại ở góc ban công nơi Dương Quân đang ngồi. Nhận thấy ánh mắt của họ, Dương Quân khẽ mỉm cười, vẫy tay ra hiệu. Cả hai có phần ngượng ngùng, rụt rè bước tới, ánh mắt vẫn còn thấp thỏm lo sợ.

"Dương Quân tiên sinh..." Tiểu Hiên khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. Hắn và Lâm Phàm cúi đầu chào, bày tỏ sự tôn kính.

Dương Quân đặt chén trà xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn họ. "Mời ngồi. Không cần đa lễ. Các ngươi đã vất vả rồi." Hắn rót hai chén trà nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm dễ chịu. "Trà này có thể giúp các ngươi tĩnh tâm."

Tiểu Hiên và Lâm Phàm ngồi xuống, cảm giác ấm áp từ chén trà lan tỏa trong lòng, xua đi phần nào cái lạnh của buổi tối và sự căng thẳng trong suốt chuyến đi. Nhưng nỗi băn khoăn trong lòng họ vẫn còn đó.

"Dương Quân tiên sinh... chúng tôi... chúng tôi không còn hiểu rõ con đường mình đang đi nữa," Tiểu Hiên cuối cùng cũng mở lời, giọng nói nặng trĩu. Hắn ngẩng đầu nhìn Dương Quân, đôi mắt lộ rõ vẻ cầu khẩn. "Những gì chúng tôi được dạy từ nhỏ, về sự vĩ đại của Thiên Đạo, về bổn phận của tu sĩ... dường như đã không còn đúng nữa, sau những gì chúng tôi chứng kiến."

Lâm Phàm gật đầu, tiếp lời sư huynh: "Hành động của tông môn... không còn giống với đạo nghĩa mà chúng tôi từng được dạy. Việc trấn áp Lăng Nguyệt Tiên Tử, việc dùng uy lực để bịt miệng phàm nhân... điều đó đi ngược lại với tất cả những gì chúng tôi tin tưởng. Tiên tử Lăng Nguyệt... nàng ấy nói rất đúng. Cái giá của việc 'thành tiên', có phải là 'mất người' không?" Câu hỏi cuối cùng như một tiếng nấc nghẹn, bật ra từ sâu thẳm tâm can hắn.

Dương Quân im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn không hề phán xét, mà chỉ ánh lên sự thấu hiểu và đồng cảm. Hắn để họ nói hết những nỗi lòng, những hoài nghi đã chất chứa bấy lâu. Tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng bên dưới, như vỗ về những tâm hồn đang lạc lối.

Sau một lúc, Dương Quân khẽ nói, giọng nói ấm áp nhưng đầy uy lực, mang theo sự thanh thản của một người đã tìm thấy con đường của mình: "Ta hiểu. Sự thay đổi luôn đi kèm với hoài nghi. Các ngươi không đơn độc. Rất nhiều tu sĩ trẻ trong các tiên môn, và cả những người đã từng tu luyện như ta, đều đã từng trải qua những cảm giác tương tự. Hãy nói cho ta nghe, những điều gì khiến các ngươi băn khoăn nhất?"

Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của họ, mà gợi mở, khuyến khích họ tự tìm kiếm câu trả lời từ chính nội tâm mình. Hắn biết, một khi hoài nghi đã nảy sinh, việc ép buộc tin tưởng chỉ càng làm cho niềm tin lung lay. Chỉ có tự mình chiêm nghiệm, tự mình thấu hiểu, mới là con đường dẫn đến chân lý thực sự.

Tiểu Hiên và Lâm Phàm nhìn nhau, rồi lại nhìn Dương Quân. Ánh mắt hắn quá đỗi chân thành, quá đỗi bình tĩnh, khiến những lo lắng trong lòng họ dần dịu xuống. Họ bắt đầu kể, về những lời giảng cứng nhắc của tông môn, về sự kiêu ngạo của các vị Trưởng lão, về sự mâu thuẫn giữa lý tưởng tu tiên cao đẹp và những hành động thực tế của Phục Cổ Môn. Họ nói về Lăng Nguyệt Tiên Tử, về những lời nàng nói về "nhân tính", về "sống một đời bình thường", về việc không cần phải "thành tiên" để tìm thấy sự trọn vẹn. Họ hỏi về Tạ Trần, về "Nhân Quả Chi Nhãn", về việc một phàm nhân lại có thể nhìn thấu vạn vật và dẫn dắt một phong trào lớn đến vậy.

Dương Quân kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Hắn không hề phán xét Phục Cổ Môn, cũng không hề ca ngợi "Nhân Đạo" một cách mù quáng. Thay vào đó, hắn phân tích một cách khách quan, gợi mở cho họ những góc nhìn mới. Hắn nói về sự suy kiệt của Thiên Đạo, về việc con người tu hành càng cao lại càng dễ "mất người", đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Hắn giải thích rằng "Nhân Đạo" không phải là phủ nhận sự tu luyện, mà là tìm lại giá trị cốt lõi của con người, của sự sống.

"Tu luyện không phải để thoát ly hồng trần, mà là để thấu hiểu hồng trần," Dương Quân nói, ánh mắt hắn dõi về phía hoàng hôn đang dần tắt hẳn trên sông. "Quyền năng không phải để thống trị, mà để phụng sự. Cái gọi là 'Thành Tiên', nếu nó khiến các ngươi đánh mất đi chính mình, đánh mất đi lòng trắc ẩn, thì nó có thực sự là một con đường đáng khao khát không?"

Hắn rót thêm trà cho họ, mùi thơm của trà Long Tỉnh lan tỏa, dịu đi không khí căng thẳng. "Mỗi người có một lựa chọn, một con đường riêng. Ta không thể thay các ngươi quyết định. Nhưng ta có thể nói rằng, thế giới này không chỉ có một con đường duy nhất. Có một con đường khác, nơi các ngươi có thể giữ trọn nhân tính của mình, nơi các ngươi có thể sống một đời bình thường mà vẫn tìm thấy ý nghĩa, nơi các ngươi có thể dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những giá trị chân thật, thay vì chạy theo một thứ quyền năng hư ảo."

Tiểu Hiên và Lâm Phàm im lặng lắng nghe, ánh mắt họ dần sáng lên, không còn vẻ hoang mang như trước. Những lời của Dương Quân như những dòng nước mát, gột rửa đi những bụi bặm trong tâm hồn họ. Họ cảm thấy nhẹ nhõm hơn, không phải vì đã tìm thấy câu trả lời hoàn chỉnh, mà vì họ đã tìm thấy một hướng đi, một tia hy vọng. Cảm giác nhẹ nhõm, hy vọng dần nhen nhóm trong lòng họ khi lắng nghe Dương Quân. Ánh hoàng hôn rực rỡ đã tắt hẳn, nhưng trong lòng họ, một bình minh mới dường như đang hé lộ.

"Chúng tôi... chúng tôi hiểu rồi, Dương Quân tiên sinh," Tiểu Hiên nói, giọng nói đã vững vàng hơn. "Chúng tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ. Và chúng tôi sẽ không bao giờ quên những lời tiên sinh đã nói."

Lâm Phàm cũng gật đầu, trong mắt hắn đã không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là một tia quyết tâm. "Cảm ơn tiên sinh đã khai sáng cho chúng tôi."

Dương Quân chỉ mỉm cười, không nói thêm gì. Hắn biết, hạt giống đã được gieo. Giờ đây, chúng sẽ tự mình nảy mầm và phát triển theo cách riêng của chúng. Sự rạn nứt trong Phục Cổ Môn đã bắt đầu, và những tu sĩ trẻ như Tiểu Hiên và Lâm Phàm chính là những hạt giống đầu tiên của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân tính được đề cao hơn quyền năng hư ảo. Dương Quân sẽ trở thành một nhân vật chủ chốt trong việc thu hút và hướng dẫn các tu sĩ bị thất vọng, củng cố lực lượng cho 'Nhân Đạo'. Phục Cổ Môn có thể sẽ phát hiện ra những hành động 'bất trung' này, dẫn đến những biện pháp đàn áp nội bộ hoặc sự leo thang căng thẳng với phe 'Nhân Đạo'. Và Tạ Trần, thông qua Dương Quân, đang gián tiếp 'phân hóa' lực lượng đối thủ, sử dụng 'nhân quả' để làm suy yếu các thế lực cũ từ bên trong.

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm phủ kín Quán Trà Vọng Giang và dòng sông Vọng Giang. Nhưng trong lòng Tiểu Hiên và Lâm Phàm, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Họ biết, con đường này đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng ít nhất, họ không còn đơn độc.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free