Nhân gian bất tu tiên - Chương 763: Dự Báo Cuồng Phong: Nước Cờ Mới Của Phục Cổ
Đêm khuya, gió lạnh rít qua những vòm cửa chạm trổ tinh xảo của Thái Huyền Tông, mang theo hơi ẩm của mây mù đang dần bao phủ đỉnh núi. Từng trận mưa phùn lất phất rơi trên những mái ngói lưu ly, tạo nên âm thanh rì rầm như tiếng thở dài của trời đất. Bên trong Hội Nghị Đường, nơi linh khí vốn dồi dào nay lại đặc quánh bởi sự căng thẳng và uất hận, mười mấy vị Trưởng lão Phục Cổ Môn tề tựu, khuôn mặt ai nấy đều tối sầm như đáy nồi. Ánh nến leo lét trên bàn ngọc chỉ càng làm nổi bật những nếp nhăn sâu hoắm và ánh mắt độc địa của họ. Mùi hương trầm thanh khiết ngày thường giờ dường như bị lấn át bởi mùi ẩm mốc của đá cổ và một thứ khí tức nặng nề, khó chịu.
Liễu Thanh Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ ngoài thanh tú thường ngày đã bị thay thế bởi một sự gằn gừ, cố chấp đến đáng sợ. Đôi mắt sáng như sao của hắn giờ đây như hai đốm lửa căm hờn, nhìn chằm chằm vào bản đồ Thành Vô Song trải trên bàn, nhưng tâm trí lại đang bừng bừng ngọn lửa giận. Sự kiện tại Phố Thương Mại Kim Long vẫn còn âm ỉ trong tâm khảm hắn, một nỗi nhục nhã mà hắn, kẻ đại diện cho tiên môn chính thống, chưa từng phải chịu đựng. Hắn đã dự liệu được sự phản kháng, nhưng không ngờ nó lại đến từ một phàm nhân như Tạ Trần, và được dẫn dắt bởi một kẻ phản bội như Lăng Nguyệt Tiên Tử, lại còn nhận được sự ủng hộ của đám đông thấp hèn. Cái ý niệm "Nhân Đạo" kia, trong mắt hắn, chẳng khác nào một vết nhơ, một lời sỉ vả vào sự tồn tại vĩnh hằng của Thiên Đạo và quyền uy của tu sĩ.
Hắn khẽ siết chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc. "Sự ngạo mạn của phàm nhân và những kẻ phản bội kia đã vượt quá giới hạn!" Liễu Thanh Phong cất tiếng, giọng nói trầm đục, từng chữ như bị nghiến chặt. "Chúng ta không thể ngồi yên nhìn đạo thống lung lay, nhìn cái gọi là 'Nhân Đạo' gặm nhấm nền tảng tu hành của chúng ta! Chúng ta là những người bảo vệ Thiên Đạo, là những người gìn giữ trật tự! Nếu chúng ta không ra tay, ai sẽ làm đây? Chẳng lẽ để cho cái tư tưởng 'phàm trần' ấy hủy hoại tất cả ư?" Hắn đập mạnh tay xuống bàn, khiến tấm bản đồ lay động nhẹ, và những chiếc chén trà trên bàn khẽ va vào nhau tạo thành tiếng lanh canh nhỏ bé, lạc lõng trong không khí tĩnh mịch.
Trưởng Lão Ác Độc, một lão già gầy gò với vẻ mặt nham hiểm và đôi mắt độc địa, là kẻ đã "mất người" nhiều nhất trong số các trưởng lão, cất lên tiếng cười khẩy khô khốc. "Lần trước chỉ là cảnh cáo." Giọng lão khàn đục như tiếng quạ kêu, "Lần này, cần phải chặt đứt tận gốc rễ. Máu sẽ tẩy sạch mọi hoài nghi, mọi 'tà thuyết'. Phàm nhân, chúng chỉ là cỏ dại, dùng chân đạp một cái là nát bấy. Chúng không xứng đáng có tiếng nói, không xứng đáng có 'Đạo' riêng." Lão liếc nhìn các trưởng lão khác, ánh mắt đầy tàn nhẫn và sự tự mãn của kẻ đã nhìn thấu bản chất yếu đuối của con người, một cái nhìn mà chỉ những kẻ đã đánh mất chính mình mới có được. Đối với lão, việc thanh tẩy "tà thuyết" không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là một thú vui bệnh hoạn, một cách để khẳng định cái quyền năng tuyệt đối của tu sĩ.
Một trưởng lão khác, với bộ râu bạc phơ và ánh mắt có vẻ bớt phần hung ác hơn, khẽ nhíu mày nhưng không dám phản đối. Sức mạnh và uy quyền của Trưởng Lão Ác Độc là điều không ai dám nghi ngờ. Hơn nữa, những lời lão nói, dù tàn nhẫn, lại phản ánh đúng nỗi sợ hãi thầm kín của họ: sợ bị thay thế, sợ mất đi vị thế đã ăn sâu vào xương tủy qua hàng ngàn năm. Họ đã tu luyện cả đời, bỏ lại sau lưng mọi ràng buộc phàm trần để đạt được sức mạnh và trường sinh, để rồi giờ đây, một phàm nhân lại dám đứng lên thách thức mọi giá trị ấy? Điều đó là không thể chấp nhận. Nỗi sợ hãi mất đi quyền lực đã biến họ thành những kẻ cố chấp, mù quáng.
Liễu Thanh Phong gật đầu đồng tình với Trưởng Lão Ác Độc. Hắn cũng nhận ra sự thay đổi trong thái độ của người dân. Sự kiện tại Phố Thương Mại Kim Long không chỉ là một thất bại trong việc trấn áp, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Phục Cổ Môn. Mỗi lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử, mỗi tiếng hô ủng hộ của phàm nhân, đều như những nhát dao đâm thẳng vào cái kiêu hãnh của hắn. "Phàm nhân vốn ngu muội, dễ bị dao động. Nhưng cái thứ 'Nhân Đạo' kia, nó đang gieo rắc sự hỗn loạn, sự bất tuân. Chúng ta không thể để nó lan rộng thêm nữa. Càng để lâu, càng khó kiểm soát." Hắn đứng dậy, bước đến cạnh tấm bản đồ, ngón tay điểm vào Thành Vô Song. "Thành Vô Song chính là cái ổ của tà thuyết. Lăng Nguyệt Tiên Tử là kẻ cầm đầu. Phải diệt trừ tận gốc."
Một trưởng lão trẻ hơn, khuôn mặt vẫn còn giữ được chút nhân tính, khẽ ngập ngừng: "Thủ lĩnh, Thành Vô Song là một thành lớn, dân cư đông đúc. Nếu chúng ta ra tay... e rằng sẽ tạo thành huyết án kinh thiên, gây oán niệm sâu nặng, có thể ảnh hưởng đến Thiên Đạo đang suy kiệt..." Hắn chưa kịp nói hết, ánh mắt độc địa của Trưởng Lão Ác Độc đã quét qua, khiến hắn rùng mình, không dám tiếp lời.
Liễu Thanh Phong quay lại, ánh mắt sắc như dao găm. "Oán niệm? Thiên Đạo suy kiệt là vì những kẻ không biết tự lượng sức mình, vì những kẻ dám thách thức trật tự! Oán niệm của phàm nhân thì có đáng là gì so với sự trường tồn của Thiên Đạo, với đạo thống mà chúng ta đang gánh vác?" Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt. "Kẻ yếu thì phải chết! Đó là quy luật của tự nhiên, của tu hành! Phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Chúng ta không còn thời gian để giảng đạo lý với đám sâu kiến đó nữa. Họ đã chọn con đường đối nghịch, vậy thì phải gánh chịu hậu quả." Hắn nhấn mạnh từng chữ, biểu lộ rõ ràng sự "mất người" đã ăn sâu vào tâm trí.
"Hãy chuẩn bị." Liễu Thanh Phong hạ lệnh, giọng nói dứt khoát, tàn nhẫn. "Chúng ta sẽ cho chúng thấy cái giá của sự đối nghịch với tiên môn! Không phải là lời đe dọa, mà là sức mạnh tuyệt đối. Cần phải ra tay dứt khoát, nhanh gọn, khiến cho cái gọi là 'Nhân Đạo' kia phải chôn vùi cùng với những kẻ đã tin vào nó. Chúng ta sẽ không để lại dấu vết nào, khiến cho người đời sau không dám nhắc đến nữa." Hắn nhìn các trưởng lão, m���t nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. "Một cuộc tấn công bí mật, bất ngờ, nhắm thẳng vào Thành Vô Song, hoặc nếu không được, thì nhắm vào chính Lăng Nguyệt Tiên Tử. Kế hoạch phải thật chu toàn, không được để xảy ra sai sót nào nữa. Ta muốn thấy Thành Vô Song im bặt, và cái tên 'Nhân Đạo' biến mất khỏi nhân gian." Hắn chỉ đạo các trưởng lão lên kế hoạch chi tiết cho một cuộc tấn công bí mật và quyết liệt, không chỉ là trấn áp tư tưởng mà là tiêu diệt sinh mạng. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ điên cuồng, tuyệt vọng.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới rải vàng trên những mái ngói xanh rêu của Thành Vô Song, xua tan đi màn sương đêm còn vương vấn. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi hương cỏ cây và một chút mùi bánh nướng từ các hàng quán đang rục rịch mở cửa. Khách Điếm Lạc Thần, một kiến trúc cổ kính với những hàng cột gỗ lim và mái ngói cong vút, nằm yên bình giữa lòng thành. Bên trong một căn phòng riêng biệt trên tầng cao nhất, mùi trà thanh khiết hòa quyện với mùi hương liệu cao cấp từ lò xông trầm, tạo nên một không gian trang trọng nhưng vẫn ấm cúng. Tiếng nhạc du dương thoang thoảng từ sảnh dưới, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ các phòng khác, không đủ để phá vỡ sự tập trung của những người đang tề tựu nơi đây.
Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi đối diện với bức bình phong vẽ cảnh sơn thủy hữu tình, tay khẽ gõ nhịp lên chiếc chén trà men ngọc. Hắn không đợi Lăng Nguyệt hay Dương Quân báo cáo, bởi vì trong tâm trí hắn, mọi kịch bản đã được phác thảo rõ ràng, mọi "nước cờ" của đối thủ đều nằm trong tầm nhìn của hắn từ trước. Ánh mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu sự tĩnh lặng của hồ nước ngàn năm, nhưng lại ẩn chứa những gợn sóng triết lý về "nhân quả".
"Thất bại luôn là chất xúc tác cho sự tuyệt vọng." Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. "Và tuyệt vọng, ở kẻ cố chấp, dẫn đến bạo lực mù quáng. Phục Cổ Môn sẽ không dừng lại ở lời nói." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong cổ họng, xua đi chút lạnh giá của bu��i sớm mai. "Bọn họ đã nhìn thấy 'Nhân Đạo' không thể bị dập tắt bằng lời lẽ, bằng quyền uy suông. Lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã gieo hạt giống trong lòng người, và sự ngạo mạn của bọn họ đã tưới tắm cho những hạt giống ấy nảy mầm. Giờ đây, chỉ có bạo lực mới là thứ vũ khí duy nhất mà bọn họ tin tưởng có thể dùng để phá bỏ."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Nàng ngồi thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, từng cử chỉ đều toát lên sự kiên định và uy nghiêm. Nàng đã chứng kiến sự tàn nhẫn của các tiên môn, nhưng việc Phục Cổ Môn dám trắng trợn công khai sử dụng vũ lực đối với phàm nhân, thì vẫn khiến nàng không khỏi lo lắng. "Ý người là... họ sẽ tấn công trực diện?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ chất vấn, một tia lo lắng thoáng qua trong đôi mắt băng giá. Nàng biết Tạ Trần không bao giờ nói điều vô căn cứ.
Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết, đặt cốc trà xuống bàn, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. "Vậy chúng ta cần chuẩn bị thế nào để bảo vệ dân chúng và những người đã tin vào 'Nhân Đạo'?" Hắn hỏi, giọng có phần vội vã. Hắn sẵn sàng xông pha, nhưng hắn cũng hiểu rằng, đối thủ là tiên môn, là những kẻ có sức mạnh hủy thiên diệt địa, không thể khinh suất. Nhiệt huyết của hắn luôn đi kèm với sự cẩn trọng khi đối mặt với những lời dự báo của Tạ Trần.
Tạ Trần không trả lời ngay, hắn khẽ mỉm cười nhạt, ánh mắt lướt qua từng người trong phòng, như đang cân nhắc từng "quân cờ" trên bàn cờ định mệnh. "Bọn họ sẽ hành động khi thời cơ đến, khi họ cho rằng chúng ta lơ là nhất, hoặc khi sự tuyệt vọng của họ lên đến đỉnh điểm." Hắn chậm rãi nói, rồi đứng dậy, bước đến một cái bàn nhỏ đặt ở góc phòng. Trên đó là một tấm bản đồ Thành Vô Song được vẽ rất chi tiết, với những con đường, ngõ hẻm, và cả những khu dân cư sầm uất. "Sự tàn nhẫn của Phục Cổ Môn sẽ vượt quá dự đoán của chúng ta. Họ sẽ không chỉ nhắm vào những kẻ đã công khai ủng hộ 'Nhân Đạo', mà còn có thể tạo ra sự hoảng loạn trong toàn thành, để gieo rắc nỗi sợ hãi, để chứng minh quyền uy của họ." Hắn dùng một cây bút lông nhỏ, chấm mực và khoanh tròn vài điểm trên bản đồ. "Đây là những khu vực yếu kém về phòng thủ, nơi tập trung nhiều phàm nhân yếu thế. Đây là những con đường có thể trở thành lối thoát, nhưng cũng là những cái bẫy. Và đây, là trung tâm Thành Vô Song, nơi mà 'Nhân Đạo' đã được gieo rắc nhiều nhất."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, đã lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút, cẩn thận ghi chép từng lời Tạ Trần nói. Nàng là người có cái nhìn thực tế và sắc sảo, hiểu rằng mỗi lời của Tạ Trần đều mang ý nghĩa sâu xa. "Chúng ta cần thông tin chính xác về hướng đi của họ. Liệu có thể dự đoán được thời điểm và phương thức tấn công không?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Nàng hiểu rằng, trong cuộc chiến này, thông tin là chìa khóa.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với đôi tai cáo trắng muốt khẽ ve vẩy và chiếc đuôi lông mềm mại đung đưa nhẹ, ngồi cuộn tròn một góc, ánh mắt tinh nghịch nhưng đầy cảnh giác. Nàng vốn dĩ tò mò và lanh lợi, nhưng trước sự trầm tĩnh của Tạ Trần, nàng lại trở nên tập trung lạ thường. Nàng đã nghe Tạ Trần nói về "Nhân Quả Chi Nhãn", khả năng nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, và nàng tin vào điều đó. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, rồi bật cười khúc khích, phá tan một phần không khí căng thẳng. "Để xem lũ tiên môn kia có trò gì mới. Chắc chắn không thoát khỏi mắt ta đâu!" Nàng thầm nghĩ, đã sẵn sàng hành động.
Tạ Trần nhìn Hồ Ly Nữ, khẽ gật đầu, một tia ấm áp hiếm hoi lướt qua trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Chính xác. Chúng ta cần thông tin, và cần tốc độ. Tuy nhiên, quan trọng hơn là sự chuẩn bị. Phòng thủ không chỉ là tường thành, mà là ý chí của người dân. Sự đoàn kết của phàm nhân sẽ là pháo đài vững chắc nhất." Hắn lại nhìn vào bản đồ, khoanh thêm vài điểm khác. "Các ngươi phải hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh vật lý, mà còn là một cuộc chiến về niềm tin và tư tưởng. Nếu chúng ta có thể bảo vệ được người dân, bảo vệ được lý tưởng 'Nhân Đạo' trong cơn bão tố này, thì đó sẽ là chiến thắng vang dội nhất." Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, đặt chén xuống, ánh mắt kiên định. "Và đó, chính là nước cờ tiếp theo của chúng ta." Hắn không ra lệnh, nhưng mỗi lời nói đều là chỉ dẫn, là kim chỉ nam cho hành động sắp tới.
Dương Quân và Lăng Nguyệt nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ hiểu rằng, Tạ Trần, người thư sinh gầy gò này, đã nhìn thấy một tương lai mà họ chỉ có thể mường tượng. Gánh nặng của việc kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Ngay lập tức, dưới sự chỉ đạo của Tạ Trần, Thành Vô Song bước vào một trạng thái khẩn trương nhưng có trật tự. Không khí trong trung tâm điều phối tạm thời, vốn là một kho hàng lớn nay được dọn dẹp sạch sẽ, tràn ngập tiếng bước chân hối hả, tiếng bàn bạc khẩn trương, tiếng bút viết xào xạc trên giấy. Mùi mực, mùi giấy, mùi gỗ mới và một chút mùi đất ẩm bốc lên từ những bức tường đá cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa hiện đại. Ánh nắng ban ngày chiếu qua những ô cửa sổ lớn, soi rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, nhưng cũng soi rõ từng nét mặt căng thẳng nhưng đầy quy��t tâm của những người đang làm việc không ngừng nghỉ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai người vốn mang khí chất tiên gia, giờ đây đã hoàn toàn hòa mình vào công việc của phàm trần. Lăng Nguyệt, với sự uy tín của mình, cùng với Dương Quân, người đã chứng minh được lòng nhiệt huyết và tài năng tổ chức, đã nhanh chóng thiết lập các đội ngũ. "Chúng ta phải biến sự lo lắng thành niềm tin." Lăng Nguyệt nói, giọng nàng vang vọng trong không gian rộng lớn, đầy sức thuyết phục. "Mỗi người dân đều là một phần của 'Nhân Đạo'. Hãy giải thích cho họ hiểu rằng, đây không phải là cuộc chiến của riêng ai, mà là cuộc chiến của tất cả chúng ta. Hướng dẫn họ cách phòng bị, cách tìm nơi trú ẩn an toàn, nhưng quan trọng hơn là hãy gieo vào lòng họ niềm tin vào chính bản thân họ, vào sức mạnh của sự đoàn kết."
Dương Quân đi lại giữa các nhóm nhỏ, phát đi những chỉ thị rõ ràng, dứt khoát. Hắn cùng các đệ tử trẻ tuổi của mình tổ chức các buổi diễn thuyết nhỏ, không còn quá trang trọng như trước, mà là những cuộc trò chuyện thân mật, truyền đạt những thông điệp về sự kiên cường của con người, về giá trị của tình cảm và trí tuệ. Họ không chỉ kêu gọi, mà còn thực hành, giúp đỡ người dân gia cố nhà cửa, chuẩn bị lương thực, nước uống. "Đừng sợ hãi sức mạnh của tiên môn!" Dương Quân hô vang, "Bởi vì sức mạnh thật sự nằm trong trái tim mỗi người chúng ta, trong sự đoàn kết của phàm nhân!" Ánh mắt hắn rực cháy lý tưởng, truyền cảm hứng cho những người xung quanh.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và kinh nghiệm trận mạc phong phú, trở thành trụ cột của tuyến phòng thủ. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều là mệnh lệnh, là chỉ dẫn thực dụng. "Phòng ngự không chỉ là tường thành, mà là ý chí của người dân." Hắn nói với các binh lính và các nhóm dân phòng tự nguyện, "Ta sẽ đảm bảo họ được trang bị cả hai." Hắn cùng đội ngũ của mình đi khắp các cổng thành, các bức tường phòng ngự, kiểm tra từng kẽ hở, từng điểm yếu. Hắn còn tổ chức các đợt huấn luyện cấp tốc cho dân phòng, dạy họ cách sử dụng những vũ khí thô sơ, cách phối hợp để chống lại những kẻ tấn công. Mùi mồ hôi, mùi sắt thép và mùi đất bốc lên từ thao trường, trộn lẫn với không khí khẩn trương nhưng đầy quyết tâm. Hắn biết rằng, Phục Cổ Môn sẽ không nương tay, và chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng mới có thể giảm thiểu thương vong.
Mộ Dung Tuyết, cùng với Hồ Ly Nữ, phụ trách mạng lưới tình báo. Mộ Dung Tuyết vận dụng trí tuệ sắc sảo của mình để phân tích mọi tin tức, mọi dấu hiệu bất thường. Nàng lập sơ đồ các tuyến đường khả nghi, các điểm tập kết tiềm năng của địch. "Mỗi ánh mắt, mỗi lời nói lạ, đều có thể là manh mối." Nàng căn dặn các điệp báo viên, những người vốn là dân thường có khả năng ẩn mình tốt. Hồ Ly Nữ, với khả năng di chuyển linh hoạt và giác quan nhạy bén của loài hồ ly, trở thành tai mắt của họ ở bên ngoài Thành Vô Song. Nàng len lỏi vào những khu rừng gần Thái Huyền Tông, ẩn mình trong những khe đá, lắng nghe từng tiếng động, từng luồng linh khí bất thường. "Để xem lũ tiên môn kia có trò gì mới. Chắc chắn không thoát khỏi mắt ta đâu!" Nàng thì thầm với chính mình, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, đôi mắt tinh quái quét qua từng ngóc ngách của thiên nhiên. Nàng biết, tiên môn mạnh mẽ, nhưng cũng có những sơ hở, và nàng sẽ là người tìm ra chúng.
Người dân Thành Vô Song, ban đầu còn hoang mang và lo lắng, nhưng khi chứng kiến sự kiên định của Lăng Nguyệt Tiên Tử, sự nhiệt huyết của Dương Quân, sự vững chãi của Bách Lý Hùng, và sự tỉ mỉ của Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ, họ dần lấy lại niềm tin. Họ có thể không hiểu hết những khái niệm cao siêu về "Thiên Đạo" hay "Nhân Đạo", nhưng họ hiểu rằng những người này đang bảo vệ họ, đang chiến đấu vì cuộc sống bình thường của họ. Họ tự nguyện tham gia vào công tác phòng bị, giúp đỡ nhau xây dựng các điểm trú ẩn, chia sẻ lương thực.
Tạ Trần, vẫn ở quán sách nhỏ của mình, lặng lẽ quan sát. Hắn không trực tiếp tham gia vào công việc cụ thể, nhưng mọi kế hoạch đều xuất phát từ những dự đoán của hắn. Hắn biết rằng, cuộc đối đầu sắp tới không chỉ là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc thử thách khắc nghiệt cho lý tưởng "Nhân Đạo", một cuộc va chạm dữ dội giữa trật tự cũ và trật tự mới. Sự chuẩn bị của hắn và các đồng minh sẽ được thử thách ở mức độ cao nhất. Cuộc chiến này không chỉ là sức mạnh vật lý mà còn là cuộc chiến về niềm tin và tư tưởng, nơi sự đoàn kết của phàm nhân sẽ đóng vai trò then chốt. Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì hắn biết, sự tàn nhẫn của Phục Cổ Môn có thể vượt quá dự đoán, buộc hắn phải có những nước cờ táo bạo hơn, những quyết định khó khăn hơn trong tương lai. Thiên Đạo cũ đã suy tàn, nhưng con đường kiến tạo "Nhân Đạo" vẫn còn đầy chông gai, đòi hỏi sự kiên định không ngừng nghỉ.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn vàng ươm, nhưng Tạ Trần đã nhìn thấy những đám mây đen đang dần kéo đến chân trời, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa đổ bộ lên Thành Vô Song. Cơn cuồng phong của Phục Cổ Môn đang đến, và "điểm neo nhân quả" vẫn bình thản đón chờ, sẵn sàng cho ván cờ định mệnh tiếp theo.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.