Nhân gian bất tu tiên - Chương 762: Bất Khuất Giữa Phong Ba: Phản Đòn Của Nhân Tâm
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn lay động, vẽ nên những vệt sáng vàng ấm áp trên nền tường cũ kỹ và những kệ sách cao chất ngất. Mùi giấy cũ, mực thơm cùng hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch, dường như tách biệt hoàn toàn khỏi những xô bồ, náo nhiệt của thế gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt, vẫn ngồi sau quầy sách, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, thấu triệt. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, nụ cười ẩn ý vẫn vương trên khóe môi, như thể mọi biến cố của nhân gian đều nằm gọn trong tầm mắt hắn.
Dương Quân vừa trở về từ Thành Vô Song, mang theo vẻ mệt mỏi sau một ngày dài nhưng đôi mắt lại rạng rỡ, tràn đầy nhiệt huyết. Hắn cung kính cúi đầu chào Tạ Trần, rồi không giấu nổi sự phấn khích mà kể lại chi tiết buổi diễn thuyết của Lăng Nguyệt Tiên Tử.
"Tiên Tử đã làm rất tốt, Tạ huynh," Dương Quân nói, giọng điệu đầy ngưỡng mộ. "Nàng ấy đã giúp mọi người hiểu rằng sức mạnh không chỉ nằm ở tu vi, mà còn nằm ở chính bản chất con người, ở tình yêu thương và sự đoàn kết. Ta nghĩ, đây sẽ là một bước ngoặt lớn, một khởi đầu cho 'Thiên Đạo mới' mà huynh đã nói. Hạt giống đã được gieo vào tâm trí của rất nhiều người."
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn không rời khỏi tách trà đang bốc hơi nghi ngút. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng nụ cười trên môi hắn lại càng sâu hơn. Hắn đã nhìn thấy trước mọi chuyện, như thể ván cờ này đã được hắn sắp đặt từ lâu.
"Ngươi nói đúng, Dương Quân. Hạt giống đã bén rễ. Thậm chí, chúng còn nảy mầm mạnh mẽ hơn ta nghĩ." Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng va chạm nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Hắn ngước nhìn Dương Quân, ánh m��t thấu triệt và sâu sắc. "Nhưng cũng chính vì vậy... giờ là lúc chờ đợi... cơn bão."
Hoàng hôn đã dần tắt, chỉ còn lại những vệt tím than cuối cùng trên nền trời. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần bao trùm Thành Vô Song. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và sẽ có nhiều chông gai. Nhưng hắn tin vào nhân tính, tin vào sự lựa chọn của con người. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Hắn sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi. Trong ván cờ này, Tạ Trần sẽ tiếp tục sử dụng các 'quân cờ' khác để củng cố 'Nhân Đạo' và làm suy yếu các thế lực cũ, từng bước kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ánh nến khẽ lay động, như một điệu vũ nhỏ bé giữa dòng chảy vô thường của nhân gian.
***
Cùng lúc đó, trong một điện đường u tối và trang nghiêm của Thái Huyền Tông, không khí lại nặng nề và căng thẳng đến nghẹt thở. Nơi đây, các điện ��ài tráng lệ được xây dựng từ ngọc thạch và gỗ linh mộc quý hiếm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng mờ ảo, chạm khắc rồng phượng tinh xảo. Những cầu đá cổ kính bắc qua vực sâu, những tháp tu luyện cao vút chạm mây, và các sân luyện võ rộng lớn, tất cả đều toát lên vẻ uy nghiêm, cổ kính của một tiên môn hàng đầu. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ vọng lại, hòa cùng tiếng kiếm reo trong các sân tập và tiếng chim hót líu lo từ rừng cây linh, tạo nên một bản hòa âm vừa thanh tịnh vừa hùng vĩ. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thảo dược từ Dược Viên, cùng linh khí dồi dào khiến không khí luôn tươi mát và trong lành. Tuy nhiên, trong điện đường chính, nơi Liễu Thanh Phong đang chủ trì một cuộc họp khẩn với các trưởng lão, sự trang nghiêm ấy lại bị bao phủ bởi một tầng mây mù của sự giận dữ và lo lắng.
Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, mắt sáng như sao, nhưng giờ đây khuôn mặt hắn đỏ bừng, ánh mắt sắc lẹm chứa đầy sự phẫn nộ. Hắn vung tay đập mạnh xuống bàn gỗ trầm hương, phát ra một tiếng "rầm" khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, khiến các trưởng lão đang ngồi đối diện đều giật mình.
"Vô liêm sỉ! Vô liêm sỉ!" Liễu Thanh Phong gằn giọng, "Lăng Nguyệt Tiên Tử, một môn nhân đã từng được tiên môn ta trọng vọng, nay lại dám công khai truyền bá cái gọi là 'Nhân Đạo' hoang đường, làm lung lay nền móng của tiên đạo, phỉ báng Thiên Đạo chí cao vô thượng! Nàng ta đang gieo rắc tà thuyết, phá hoại trật tự Thiên Đạo! Phải dập tắt ngay lập tức!"
Hắn đứng thẳng dậy, bộ đạo bào màu lam đậm khẽ rung lên theo từng hơi thở dồn dập, đi đi lại lại giữa điện đường, mỗi bước chân đều nặng nề như muốn nghiền nát sự bất an trong lòng. Vẻ ngoài chính trực thường ngày của hắn giờ đây bị che mờ bởi sự cố chấp và giận dữ. Hắn không thể chấp nhận được việc cái gọi là 'Nhân Đạo' lại có thể thu hút được đông đảo người phàm và cả những tu sĩ trẻ tuổi, những người đã từng khao khát con đường tu tiên chân chính. Điều đó không chỉ đe dọa uy tín của Phục Cổ Môn mà còn là sự thách thức trực tiếp đến lý tưởng mà hắn đã cống hiến cả đời để bảo vệ: Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!
Một trưởng lão tóc bạc phơ, râu dài phất phơ, khẽ nhíu mày, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ đắn đo: "Chưởng môn... nhưng bách tính đã bắt đầu lắng nghe. Tin tức về buổi diễn thuyết của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã lan truyền nhanh chóng. Có vẻ như... tư tưởng của nàng ấy đã chạm đến một nỗi niềm sâu kín trong lòng người phàm, và cả một số tu sĩ trẻ cũng đang dao động."
Liễu Thanh Phong đột ngột dừng lại, quay phắt lại nhìn vị trưởng lão kia, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can đối phương. "Nỗi niềm gì? Chẳng qua là sự yếu đuối, sự sợ hãi trước Thiên Đạo suy tàn mà thôi! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Cái gọi là 'Nhân Đạo' chẳng qua là sự ru ngủ, là cái cớ để chối bỏ con đường tu luyện gian nan, chối bỏ trách nhiệm cứu vãn Thiên Đạo! Chúng ta không thể khoan nhượng trước tà thuyết này! Nếu để nó lan rộng, sẽ không còn ai tin vào Thiên Đạo, không còn ai tu luyện, thì lấy gì để vá trời, để chống lại sự suy tàn?"
Hắn lại đập mạnh tay xuống bàn, lần này là hai bàn tay nắm chặt, khớp xương trắng bệch. "Cử người đi! Ngay lập tức! Dùng uy thế tiên môn để cảnh cáo, giải tán đám đông! Bất cứ ai cản trở, bất cứ ai cố chấp truyền bá tà thuyết, đều phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc của tiên môn!"
Các trưởng lão khác nhìn nhau, trong ánh mắt họ lộ rõ sự lo lắng, nhưng cũng có một số gật đầu đồng tình. Họ cũng cảm nhận được mối đe dọa từ tư tưởng 'Nhân Đạo' đối với địa vị và quyền lực của mình. Dù có đôi chút đắn đo, nhưng sự trung thành và nỗi sợ hãi trước sự suy tàn của Thiên Đạo đã khiến họ phải đứng về phía chưởng môn.
"Chưởng môn, chúng ta nên cử ai đi?" một trưởng lão khác hỏi, giọng nói mang theo sự thận trọng.
Liễu Thanh Phong hừ lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua những đệ tử tinh anh đang đứng hầu bên ngoài điện đường. "Cử hai vị Sứ Giả Tiên Môn mạnh nhất, mang theo pháp khí trấn áp. Phải để bọn họ hiểu rõ, tiên môn uy nghiêm không thể bị xúc phạm, Thiên Đ���o không thể bị thách thức!"
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù vẫn bao phủ, không khí mát mẻ nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả. Hắn tin rằng, với uy thế của tiên môn, với sức mạnh của pháp khí, mọi thứ sẽ được dập tắt. Hắn không thể để cái gọi là 'nhân tính' yếu ớt kia phá hủy hàng ngàn năm đạo thống mà tiên môn đã dày công xây dựng. Liễu Thanh Phong hít một hơi thật sâu, cố nén lại cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Câu nói đó vang vọng trong điện đường, như một lời thề, cũng như một lời tự trấn an cho chính hắn. Hai Sứ Giả Tiên Môn, được chọn lựa từ những đệ tử tinh anh nhất, lập tức lĩnh mệnh, ánh mắt sắc lạnh, ẩn chứa sự ngạo mạn cố hữu của những người tu tiên đã quen với việc đứng trên vạn vật. Họ biết rõ nhiệm vụ của mình: dập tắt ngọn lửa 'tà thuyết' đang âm ỉ cháy, dùng quyền uy và sức mạnh để tái lập trật tự.
***
Trong khi đó, tại Phố Thương Mại Kim Long sầm uất của Thành Vô Song, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy, chen chúc nhau hai bên đường. Những biển hiệu lớn, đèn lồng rực rỡ treo cao, thu hút ánh nhìn của du khách và thương nhân. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, cùng tiếng nhạc từ các quán rượu vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng của sự náo nhiệt và giàu có. Mùi hương liệu, mùi thức ăn nóng hổi, mùi vải vóc mới và cả mùi kim loại từ các cửa hàng đúc vũ khí, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí sôi động, đặc trưng của một trung tâm thương mại lớn.
Buổi chiều hôm ấy, một quảng trường lớn giữa Phố Thương Mại Kim Long trở thành tâm điểm của sự chú ý. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thuần khiết, đứng trên một bục đá đơn giản. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, dù lạnh lùng như băng tuyết, nhưng lại tỏa ra một sức hút khó cưỡng. Đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa một nỗi mệt mỏi sâu thẳm, giờ đây đang quét qua đám đông. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh thoát, cao quý. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên vẻ thanh tao, nhưng không hề xa cách. Hàng ngàn phàm nhân và không ít tu sĩ trẻ hiếu kỳ đã tụ tập đông nghịt, ánh mắt họ đầy tò mò và khao khát, lắng nghe từng lời nàng nói.
Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đứng cạnh bục đá, ánh mắt cảnh giác quét qua đám đông. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, và luôn sẵn sàng bảo vệ Lăng Nguyệt. Hắn biết rõ tầm quan trọng của buổi diễn thuyết này, và cũng dự cảm được những hiểm nguy tiềm ẩn.
Lăng Nguyệt bắt đầu bài diễn thuyết của mình, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả những tạp âm của phố thị. "Chư vị nhân sĩ, quý đạo hữu! Thiên Đạo đang suy tàn, linh khí cạn kiệt, đó là một sự thật không thể chối cãi. Nhưng liệu có phải vì thế mà chúng ta phải cam chịu, phải đánh mất đi bản chất của chính mình? Giá trị của một con người không nằm ở tu vi hay trường sinh bất lão, mà ở tình cảm, trí tuệ và sự kiên cường... ở sự trân trọng cuộc sống phàm trần này, ở khả năng yêu thương, sẻ chia, và đoàn kết."
Nàng không nói về những phép thuật cao siêu hay những bí kíp tu luyện, mà tập trung vào những giá trị gần gũi nhất với con người: tình thân, tình bằng hữu, khát vọng sống, và ý chí vươn lên. Những lời lẽ của nàng, dù mang tính triết lý sâu sắc, nhưng lại được diễn đạt một cách giản dị, dễ hiểu, chạm đến trái tim của những người phàm đã quá mệt mỏi với cuộc sống đầy bất trắc và sự thờ ơ của tiên môn. Những tu sĩ trẻ, ban đầu còn hoài nghi, dần dần cũng bị cuốn hút bởi những lập luận sắc bén và đầy nhân văn của nàng. Họ bắt đầu suy ngẫm về con đường tu luyện mà họ đang theo đuổi, liệu nó có thực sự mang lại ý nghĩa, hay chỉ là một cuộc chạy đua vô vọng để rồi "mất người" theo cách mà Lăng Nguyệt đã cảnh báo.
Đám đông đang chăm chú lắng nghe, khi bỗng nhiên, một luồng áp lực vô hình bao trùm quảng trường. Hai Sứ Giả Tiên Môn từ Phục Cổ Môn, với vẻ mặt kiêu ngạo và khí thế bức người, xuất hiện giữa đám đông, như thể xé toạc không gian mà bước ra. Họ cao ráo, lạnh lùng, mặc áo bào tiên môn uy nghiêm, vẻ mặt không cảm xúc. Pháp khí trên tay họ phát ra ánh sáng chói mắt, cố tình tạo ra một làn sóng linh lực chấn động, nhằm xua đuổi đám đông và dập tắt buổi diễn thuyết. Tiếng ồn ào của phố thị đột ngột lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào, những ánh mắt sợ hãi bắt đầu hướng về phía họ. Một vài phàm nhân yếu bóng vía đã lùi lại, khuôn mặt tái nhợt.
"Lăng Nguyệt Tiên Tử!" Một Sứ Giả Tiên Môn cao giọng, giọng nói lạnh lẽo và uy nghiêm, chứa đầy sự khinh thường. "Ngươi đang truyền bá tà thuyết, làm loạn nhân tâm! Mau dừng lại, nếu không đừng trách tiên môn vô tình!"
Sứ giả kia lập tức giơ cao pháp khí trên tay – một cây quyền trượng bằng ngọc bích phát ra ánh sáng xanh lam chói lòa – và phóng ra một luồng linh lực mạnh mẽ, hình thành một cơn lốc vô hình quét thẳng về phía đám đông. Không khí như đặc quánh lại, những tiếng thở hổn hển vang lên. Các tu sĩ trẻ cũng cảm nhận được áp lực ghê gớm từ luồng linh lực đó, cho thấy sự chênh lệch tu vi rõ rệt. Họ hoảng sợ, nhưng vẫn cố gắng giữ vững lập trường, không muốn bị xua đuổi một cách vô lý.
Dương Quân lập tức bước lên phía trước, đứng chắn trước Lăng Nguyệt và đám đông, ánh mắt kiên quyết. Hắn biết mình không thể chống lại hai vị Sứ Giả Tiên Môn này bằng tu vi, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn nghiến răng, toàn thân vận chuyển linh lực, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Sự xuất hiện của các Sứ Giả đã làm bầu không khí náo nhiệt của Phố Thương Mại Kim Long trở nên căng thẳng tột độ, như thể một tảng đá lớn vừa rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng bất an và sợ hãi.
***
Tuy nhiên, Lăng Nguyệt Tiên Tử không hề nao núng. Đối mặt với luồng linh lực trấn áp và lời đe dọa từ Sứ Giả Tiên Môn, dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng nhìn thẳng vào hai Sứ Giả, không chút sợ hãi hay yếu đuối. Nàng nhẹ nhàng hạ tay xuống, một động tác tưởng chừng vô cùng đơn giản, nhưng luồng linh lực trấn áp hung hãn của Sứ Giả Tiên Môn như va phải một bức tường vô hình, tiêu tán vô ảnh vô hình, không hề gây ra một chút ảnh hưởng nào đến nàng hay đám đông phía sau.
Dương Quân, người đã chuẩn bị sẵn sàng để chống đỡ, không khỏi kinh ngạc. Hắn biết Lăng Nguyệt Tiên Tử có tu vi cao thâm, nhưng việc nàng hóa giải một cách dễ dàng như vậy vẫn vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng.
Lăng Nguyệt nhìn thẳng vào các Sứ Giả Tiên Môn, giọng điệu bình thản nhưng chứa đầy sự chất vấn, mỗi lời nói như một mũi tên sắc bén đâm thẳng vào sự cố chấp và sợ hãi của Phục Cổ Môn. "Tiên môn các ngươi đang sợ hãi điều gì? Sợ một sự thật đã hiển nhiên? Sợ nhân tâm thức tỉnh? Hay sợ rằng sự thống trị của các ngươi sẽ không còn, khi con người không còn khao khát thành tiên một cách mù quáng?"
Hai Sứ Giả Tiên Môn, với vẻ mặt ngạo mạn ban đầu, giờ đây lộ rõ vẻ kinh ngạc. Họ không ngờ một tu sĩ đã từng là môn nhân của tiên môn lại dám dùng lời lẽ sắc bén như vậy để đối đáp, và hơn thế nữa, lại có thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công của họ. Khuôn mặt không cảm xúc của họ giờ đây hiện lên sự tức giận và bối rối.
"Ngươi... ngươi dám chống đối tiên môn!" Sứ Giả cầm quyền trượng gằn lên, giọng nói không còn giữ được sự uy nghiêm. Hắn lại muốn phát động công kích, nhưng ánh mắt của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã khiến hắn phải chùn bước. Trong ánh mắt nàng, không chỉ có sự kiên định mà còn có một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng đã nhìn thấu mọi nỗi sợ hãi và chấp niệm trong lòng hắn.
Người dân, ban đầu bị dọa sợ bởi linh lực của tiên môn, giờ đây lại thấy sự kiên cường bất khuất của Lăng Nguyệt. Nàng không lùi bước, không sợ hãi, thậm chí còn dám chất vấn ngược lại quyền uy tối thượng của tiên môn. Sự ngạo mạn, hống hách của các Sứ Giả, trái ngược hoàn toàn với sự bình thản và nhân từ của Lăng Nguyệt, đã khiến họ phẫn nộ. Những lời đe dọa của Sứ Giả Tiên Môn, thay vì gây sợ hãi, lại khiến họ cảm thấy bị xúc phạm, bị khinh rẻ.
"Chúng tôi không sợ!" Một giọng nói dũng cảm vang lên từ đám đông. Một người phàm nhân trung niên, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy kiên cường, bước lên phía trước một bước. "Tiên môn cũng không thể bịt miệng chúng tôi mãi! Chúng tôi có quyền được lắng nghe, có quyền được suy nghĩ! Những lời Tiên Tử nói là sự thật!"
Lời nói của người phàm nhân này như một ngọn lửa châm vào đống rơm khô. Đám đông, từ chỗ im lặng và xì xào, bắt đầu chuyển sang hô vang những lời ủng hộ Lăng Nguyệt.
"Phải đó! Tiên Tử nói đúng!"
"Chúng tôi đã quá mệt mỏi với sự thờ ơ của tiên môn rồi!"
"Nhân Đạo mới là con đường đúng đắn!"
"Tiên môn nên xem lại chính mình!"
Những tiếng hô vang, những tiếng reo hò ủng hộ Lăng Nguyệt và 'Nhân Đạo' ngày càng lớn, nhấn chìm cả tiếng nói của hai Sứ Giả Tiên Môn. Các tu sĩ trẻ, những người đã từng hoài nghi, giờ đây cũng bị cuốn theo làn sóng cảm xúc ấy. Họ nhận ra rằng, quyền uy của tiên môn không còn là tuyệt đối, và rằng, tiếng nói của nhân tâm, khi đoàn kết lại, có thể lay chuyển cả những ngọn núi cao ngạo.
Hai Sứ Giả Tiên Môn đứng sững sờ, vẻ mặt tái mét. Họ chưa bao giờ đối mặt với một tình huống như vậy. Sự phản ứng dữ dội của đám đông, sự kiên cường của Lăng Nguyệt, và cả những ánh mắt phẫn nộ c��a phàm nhân, tất cả đều vượt quá sự chuẩn bị của họ. Họ đến đây để trấn áp, để cảnh cáo, nhưng lại đang bị đẩy vào thế yếu. Nếu tiếp tục dùng vũ lực, họ có thể gây ra một cuộc bạo loạn lớn hơn, và điều đó sẽ làm mất mặt tiên môn hơn nữa. Hơn nữa, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không còn là môn nhân, nhưng danh tiếng và tu vi của nàng vẫn còn đó, không dễ dàng bị khuất phục.
Nhận ra tình thế bất lợi và sự phản ứng dữ dội của đám đông, hai Sứ Giả Tiên Môn đành phải rút lui trong sự nhục nhã. Họ trao đổi ánh mắt đầy tức giận và bất lực, rồi quay lưng bước đi, chật vật lách qua đám đông đang reo hò như sấm dậy. Mùi hương liệu và thức ăn trên Phố Thương Mại Kim Long dường như đã bị nhấn chìm bởi mùi vị của sự chiến thắng và hy vọng. Đám đông reo hò vang dội, không phải vì Lăng Nguyệt đã dùng sức mạnh để đánh bại Sứ Giả Tiên Môn, mà vì nàng đã dùng lý lẽ, dùng nhân tâm để khiến họ phải cúi đầu. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, ánh mắt nàng quét qua từng khuôn m��t trong đám đông, như thể đang gieo thêm những hạt mầm hy vọng vào lòng họ. Dương Quân cũng nở một nụ cười rạng rỡ, cảm thấy một niềm tự hào trào dâng trong lồng ngực. Hắn biết, đây không chỉ là một chiến thắng nhỏ, mà là một bước ngoặt lớn, một bằng chứng sống động cho sức mạnh của 'Nhân Đạo'.
***
Khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả Thành Vô Song, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên bầu trời, trong quán sách của mình, Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế trầm tư, đọc một cuốn sách cổ dưới ánh sáng dịu nhẹ của đèn dầu. Tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ, làm lay động những trang giấy cũ kỹ, mang theo tiếng nói chuyện xa xăm từ ngoài phố, nhưng tất cả đều không làm xáo động sự tĩnh lặng nơi đây. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trà thoang thoảng vẫn là những mùi hương quen thuộc, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, suy tư, có chút cô độc.
Dương Quân trở về, dáng vẻ vẫn còn vương vấn sự căng thẳng từ cuộc đối đầu, nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên sự phấn khích không thể che giấu. Hắn bước vào quán, cung kính cúi chào Tạ Trần, rồi không đợi hỏi, lập tức kể lại chi tiết về sự việc vừa diễn ra tại Phố Thương Mại Kim Long.
"Tạ huynh, huynh không thể tin được đâu!" Dương Quân nói, giọng nói vẫn còn hơi run run vì xúc động. "Phục Cổ Môn đã cử hai Sứ Giả Tiên Môn đến để trấn áp buổi diễn thuyết của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Bọn chúng còn dùng pháp khí, phóng ra linh lực trấn áp đám đông. Nhưng Tiên Tử... nàng ấy vẫn bình thản như không, nhẹ nhàng hóa giải tất cả. Và rồi, nàng đã chất vấn bọn chúng, hỏi rằng Tiên môn đang sợ hãi điều gì!"
Dương Quân ngừng lại một chút, hít thở sâu, rồi tiếp tục với vẻ mặt đầy tự hào. "Và điều tuyệt vời nhất là, đám đông phàm nhân! Ban đầu họ sợ hãi, nhưng khi thấy sự kiên cường của Tiên Tử, và sự ngạo mạn của bọn Sứ Giả, họ đã không còn sợ nữa. Họ đã đứng lên, hô vang ủng hộ Tiên Tử, ủng hộ 'Nhân Đạo'! Bọn Sứ Giả Tiên Môn đã phải rút lui trong sự nhục nhã, Tạ huynh. Bọn chúng muốn trấn áp, nhưng lại khiến người dân càng thêm tin tưởng vào Tiên Tử, vào 'Nhân Đ���o'!"
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn. Ánh mắt hắn không có vẻ ngạc nhiên, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc, như thể mọi diễn biến đều đã nằm trong dự liệu của hắn từ trước. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng cuối cùng của ngày đang tắt dần trên Thành Vô Song, như thể đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, một ván cờ vĩ đại đang dần thành hình.
"Đó là bản chất của nhân quả, Dương Quân," Tạ Trần trầm giọng, lời nói như chứa đựng hàng ngàn năm triết lý. "Sức ép càng lớn, phản ứng càng mạnh. Chỉ cần gieo đúng hạt mầm, và để cho nhân tâm tự do nảy nở." Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà là vì một sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy của sự sống và cái chết, của cái cũ và cái mới.
"Việc Phục Cổ Môn cố gắng dập tắt tiếng nói của 'Nhân Đạo' bằng quyền uy và vũ lực, lại càng chứng tỏ sự tuyệt vọng và cố chấp của họ. Họ càng cố gắng giữ lấy cái cũ, cái đã mục ruỗng, thì càng khiến người ta nhận ra sự cần thiết của cái mới. Sự kiện hôm nay không chỉ là một chiến thắng của Lăng Nguyệt Tiên Tử, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh tiềm tàng của nhân tâm." Tạ Trần nhấp một ngụm trà, nụ cười nhạt trên môi, như đã nhìn thấy trước những bước đi tiếp theo của 'ván cờ' mà hắn đang sắp đặt.
"Hành động trấn áp thất bại sẽ khiến Phục Cổ Môn trở nên tuyệt vọng và có thể sử dụng các biện pháp bạo lực, cực đoan hơn trong tương lai," Tạ Trần nói tiếp, ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn, "nhưng chính sự tuyệt vọng ấy sẽ tự đào mồ chôn mình. Sự đồng cảm và ủng hộ của quần chúng là nền tảng vững chắc cho sự lan tỏa của 'Nhân Đạo', tạo ra một phong trào lớn hơn, không thể bị dập tắt bởi vài pháp khí hay lời đe dọa. Các thế lực khác, bao gồm cả những tu sĩ hoài nghi và các tông môn khác, giờ đây cũng sẽ bắt đầu chú ý và có những phản ứng riêng trước sự kiện này. Đây chỉ là khởi đầu, Dương Quân. Ngươi hãy chuẩn bị cho những cơn sóng gió lớn hơn."
Dương Quân gật đầu, lòng tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình. Hắn hiểu rằng, Tạ Trần, người thư sinh gầy gò ngồi trước mặt hắn, vẫn là một phàm nhân không tu hành, nhưng lại là "điểm neo nhân quả", là kiến trúc sư vô hình đang điều khiển cả một ván cờ định mệnh. Ánh nến khẽ lay động, như một điệu vũ nhỏ bé giữa dòng chảy vô thường của nhân gian, soi sáng khuôn mặt trầm tư của Tạ Trần, người vẫn đang lặng lẽ kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.