Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 761: Thiên Đạo Mới: Tiếng Vọng Nhân Tính

Tiếng gió rít qua khe cửa, như một điệu nhạc tang thương cho một kỷ nguyên đang dần lụi tàn, và cả cho một tông môn đang bước những bước cuối cùng trên con đường suy vong. Những đám mây mù trên đỉnh Phục Cổ Sơn không chỉ che phủ cảnh vật, mà còn phủ một bóng tối nặng nề lên tâm trí Liễu Thanh Phong, báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang kéo đến, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính những rạn nứt sâu thẳm trong nội bộ Phục Cổ Môn. Hắn không hề hay biết rằng, cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, hạt mầm mà Tạ Trần đã gieo đang bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ, không chỉ là những mầm non yếu ớt mà là những chồi non kiên cường, sẵn sàng vươn mình đón ánh sáng của một kỷ nguyên mới.

***

Quảng trường trung tâm Thành Vô Song, vốn dĩ đã là một nơi sầm uất bậc nhất Thập Phương Nhân Gian, nay lại càng đông đúc và náo nhiệt hơn thường lệ. Những công trình kiến trúc đồ sộ, được dựng lên từ thuở xa xưa, với tường thành cao vút khắc đầy trận pháp bảo vệ, vẫn sừng sững giữa không gian. Cung điện hoàng gia lộng lẫy, những khu phố thương mại luôn tấp nập kẻ bán người mua, và những dãy nhà cao tầng san sát nhau, tất cả đều đang nhuộm một màu vàng nhạt dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi ban ngày. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng khắp nơi, chen lẫn với tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng lanh canh của xe ngựa, tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu và vô vàn tiếng người nói chuyện ồn ào, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố hòa quyện với mùi hương liệu thoang thoảng, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và cả mùi hương hoa từ những khu vườn nhỏ ẩn mình sau các bức tường, tất cả tạo nên một bầu không khí tràn đầy sức sống và sự nhộn nhịp. Tuy nhiên, hôm nay, một sự kiện khác đã thu hút sự chú ý của mọi người, khiến không khí trở nên đặc biệt hơn, một chút tò mò xen lẫn hoài nghi, cùng với sự căng thẳng tiềm ẩn của một kỷ nguyên đang chuyển mình.

Trên một đài cao tạm bợ, được dựng lên ngay giữa quảng trường, Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện. Nàng mặc bộ bạch y thanh thoát, không họa tiết, nhưng lại càng tôn lên dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua đám đông bên dưới, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa một chút mệt mỏi khó nhận ra. Dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên vẻ cao quý khó ai bì kịp. Bên cạnh nàng là Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết. Hắn đang cố gắng ổn định đám đông, ánh mắt lo lắng quét qua từng gương mặt, từ những phàm nhân tò mò đến những tu sĩ trẻ mang vẻ mặt băn khoăn.

Một tiếng trống nhỏ, trầm đục vang lên, báo hiệu buổi diễn thuyết sắp bắt đầu. Đám đông xôn xao hẳn lên, những tiếng thì thầm lan truyền như sóng nước. "Kia là Lăng Nguyệt Tiên Tử sao? Nàng ấy muốn nói gì đây?" Một lão phàm nhân râu bạc hỏi người đứng cạnh, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ. "Nghe nói nàng ấy sẽ nói về một 'Thiên Đạo mới', một con đường khác không phải tu tiên truyền thống," một thanh niên tu sĩ trẻ tuổi đáp lời, giọng nói mang theo sự băn khoăn rõ rệt. Hắn là một trong số những người đã nghe về những lời đồn đại, về sự suy yếu của Thiên Đạo, và những hoài nghi đang dấy lên trong lòng hắn về con đường tu luyện của mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt nàng khép hờ rồi mở ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Nàng không còn là một tiên tử lạnh lùng chỉ biết đến đạo pháp, mà là một người đang mang trên vai trách nhiệm của một thế hệ. Giọng nói của nàng trong trẻo, nhưng mang một sức nặng của những suy tư chất chứa bấy lâu, vang vọng khắp quảng trường, dường như xuyên thấu cả tiếng ồn ào của phố thị.

"Hôm nay, Lăng Nguyệt này đứng đây, không phải để nói về đạo pháp trường sinh, không phải để giảng giải về những phép thuật cao siêu hay con đường thành tiên mà bấy lâu nay chúng ta vẫn hằng khao khát." Nàng dừng lại một chút, cho phép những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí đám đông. "Ta muốn nói về một con đường khác… một con đường mà chúng ta, những kẻ tu sĩ, và cả các vị phàm nhân, đã lãng quên từ rất lâu rồi. Một con đường mà cội nguồn của nó nằm ngay trong mỗi chúng ta, ngay trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim này."

Đám đông vẫn còn xì xào, nhưng những tiếng bàn tán đã nhỏ dần. Sự tò mò đã chiến thắng những hoài nghi ban đầu. Dương Quân đứng cạnh nàng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hắn biết, đây là một bước đi mạo hiểm, một sự thách thức trực diện với mọi giáo điều đã tồn tại hàng vạn năm qua. "Tiên Tử, đám đông... có vẻ căng thẳng," hắn thầm thì, giọng nói chỉ đủ để Lăng Nguyệt nghe thấy. Nàng khẽ lắc đầu, một nụ cười ẩn hiện trong khóe môi, không phải nụ cười của sự vui vẻ, mà là nụ cười của sự quyết tâm. "Căng thẳng là điều tất yếu, Dương Quân. Nhưng chỉ khi căng thẳng, người ta mới thực sự lắng nghe."

Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp tục, giọng nói nàng vang lên đầy uy lực, nhưng cũng chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Con đường ta muốn nhắc đến, chính là Nhân Đạo." Từ "Nhân Đạo" vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự tĩnh lặng bất ngờ của quảng trường. "Trong suốt thời gian qua, chúng ta đã mải miết truy cầu sức mạnh, truy cầu sự bất tử, truy cầu cái gọi là 'Thiên Đạo'. Chúng ta đã quên mất rằng, chính bản thân chúng ta, những con người, mới là cội rễ của mọi lẽ tồn tại. Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng dần, không phải vì chúng ta không đủ sức mạnh để 'vá trời', mà là vì chúng ta đã quên đi cội rễ của chính mình: nhân tính."

Nàng dùng những ví dụ gần gũi nhất, nh��ng câu chuyện về cuộc sống phàm nhân mà ai ai cũng có thể thấu hiểu. Nàng kể về tình yêu thương giữa cha mẹ và con cái, về sự hy sinh cao cả của người lính bảo vệ quê hương, về trí tuệ phi thường của một người thợ thủ công đã tạo ra những vật phẩm tuyệt mỹ chỉ bằng đôi bàn tay và khối óc của mình. "Những điều này, liệu có phải là phép thuật? Hay là sự trường sinh bất tử? Không! Đó chính là sức mạnh của nhân tính, là bản chất thuần túy của con người chúng ta."

Đám đông ban đầu xì xào, nhưng dần lắng nghe chăm chú. Những gương mặt phàm nhân từ tò mò chuyển sang ngạc nhiên, rồi thấu hiểu. Họ thấy hình ảnh của chính mình, của những người thân yêu trong lời nói của nàng. Một số người tu sĩ trẻ, những người từng băn khoăn về con đường tu luyện của mình, ánh mắt họ lóe lên tia sáng của sự nhận thức. Họ đã từng chứng kiến những tu sĩ cao siêu, nhưng lại lạnh lùng, vô cảm, thậm chí là tàn nhẫn, đánh mất đi chính bản thân mình trên con đường truy cầu sức mạnh. "Mất người" – cụm từ mà Tạ Trần đã khéo léo gieo rắc, nay lại hiện hữu rõ nét trong tâm trí họ qua lời diễn giải của Lăng Nguyệt.

"Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử," một tu sĩ trẻ, dáng người thanh tú, khuôn mặt vẫn còn vương nét hoài nghi, mạnh dạn giơ tay lên hỏi. Hắn là một trong số ít những người dám cất lời giữa sự tĩnh lặng của quảng trường. "Nhân Đạo... có thể bảo vệ chúng sinh khỏi yêu ma hay không, khi không có sức mạnh tu vi? Thiên Đạo cũ tuy suy yếu, nhưng ít ra, tu sĩ chúng ta vẫn còn có thể dùng pháp thuật để chống lại tai ương. Nếu chỉ dựa vào nhân tính... liệu chúng sinh có thể an toàn?" Giọng nói của hắn vang lên, chất chứa sự lo lắng thật sự, cũng là nỗi băn khoăn của rất nhiều người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn thẳng vào mắt vị tu sĩ trẻ, đôi mắt nàng không hề có vẻ khinh thường hay tức giận, mà tràn đầy sự thấu hiểu. Nàng biết, đây chính là câu hỏi cốt lõi, là rào cản lớn nhất trong tâm trí của những người đã quen với việc dựa dẫm vào sức mạnh tu vi. "Câu hỏi của đạo hữu rất hợp lý, và cũng là nỗi lo của rất nhiều người. Ta xin được trả lời," nàng nói, giọng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây pha thêm một chút ấm áp. "Sức mạnh không chỉ nằm ở tu vi. Sức mạnh nằm ở sự đoàn kết, ở trí tuệ, và ở một trái tim không đánh mất bản chất con người. Khi một người tu sĩ vì truy cầu sức mạnh mà đánh mất nhân tính, họ có thể trở nên mạnh mẽ, nhưng cũng có thể trở thành một mối họa. Lịch sử đã chứng minh điều đó. Nhưng khi hàng vạn, hàng triệu phàm nhân, cùng với những tu sĩ còn giữ trọn nhân tính, đoàn kết lại, dùng trí tuệ của mình để giải quyết vấn đề, dùng tình yêu thương để bảo vệ lẫn nhau, thì đó mới là sức mạnh chân chính, một sức mạnh có thể vượt qua mọi hiểm nguy, ngay cả khi Thiên Đạo có suy tàn."

Nàng giơ tay, chỉ vào một vị lão bà đang ôm cháu nhỏ, chỉ vào một người thợ thủ công đang tỉ mẩn khắc đẽo, chỉ vào một thư sinh đang say sưa đọc sách trong góc quảng trường. "Những điều nhỏ bé ấy, những giá trị ấy, tưởng chừng như yếu ớt, nhưng chúng lại là nền tảng vững chắc nhất. Khi mỗi người đều sống trọn vẹn với nhân tính của mình, khi chúng ta không còn chấp niệm vào sự trường sinh vô nghĩa mà đánh mất đi bản chất, khi chúng ta biết yêu thương, biết hy sinh, biết đoàn kết... đó chính là sự kiến tạo một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo được xây dựng trên nền tảng của nhân loại, chứ không phải dựa vào sự ban phát của linh khí hay quy tắc của vũ trụ."

Lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử như một làn gió mát lành thổi vào những tâm hồn đang khô cằn vì sự truy cầu vô vọng. Vị tu sĩ trẻ kia, ánh mắt hắn từ băn khoăn đã chuyển sang sự suy ngẫm sâu sắc. Hắn cúi đầu, như thể đang tiêu hóa từng lời mà nàng vừa nói. Đám đông bắt đầu vỗ tay lưa thưa, rồi dần dần, tiếng vỗ tay trở nên vang dội, như một bản hùng ca của sự thức tỉnh. Nụ cười rạng rỡ hiện lên trên môi Dương Quân, sự lo lắng trong lòng hắn đã tan biến, nhường chỗ cho niềm hy vọng cháy bỏng. Hắn biết, những hạt mầm đã được gieo, và chúng đang bắt đầu nảy mầm trong lòng người.

***

Cùng thời điểm đó, trong một điện lớn trang nghiêm của Phục Cổ Môn, nơi vốn dĩ luôn ngập tràn linh khí dồi dào và tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, bầu không khí lúc này lại đặc quánh sự lo lắng và tức giận. Kiến trúc của Phục Cổ Môn vẫn uy nghi, thanh tịnh, nhưng cái vẻ uy nghiêm ấy giờ đây lại ẩn chứa một áp lực nặng nề. Gió chiều lùa qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, mang theo hơi lạnh của những đám mây mù đang giăng mắc trên đỉnh núi, và cả sự bất an đang lan tỏa khắp tông môn.

Liễu Thanh Phong, trong bộ đạo bào màu xanh đậm, đứng trước một tấm ngọc truyền tin khổng lồ, khuôn mặt hắn vặn vẹo vì tức giận. Hắn đập mạnh tay xuống bàn đá cẩm thạch, tạo ra một tiếng động chói tai vang vọng khắp điện. "Báo cáo này là sao?! Vân Thiên vừa dấy loạn, giờ đến Lăng Nguyệt Tiên Tử lại công khai truyền bá cái gọi là 'Nhân Đạo' ngay giữa Thành Vô Song! H��� muốn phá hoại căn cơ của tu tiên giới sao?!" Giọng hắn gầm lên, như một con mãnh thú bị thương, không còn giữ được vẻ thanh tao, uy nghiêm thường ngày.

Trên tấm ngọc truyền tin, hình ảnh Lăng Nguyệt Tiên Tử đang diễn thuyết vẫn còn lấp lóe, dù chỉ là một đoạn hình ảnh đã được ghi lại. Những lời lẽ của nàng, đặc biệt là việc nhắc đến 'Thiên Đạo mới' và 'mất nhân tính', đã chạm đến tử huyệt của Phục Cổ Môn, chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của những kẻ chấp niệm vào con đường tu tiên cũ. Liễu Thanh Phong cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy trái tim hắn, bóp nghẹt mọi lý trí.

Các trưởng lão khác cũng lộ vẻ mặt khó coi. Trưởng lão Kim Lân, với ánh mắt sắc lạnh và nụ cười ẩn ý, nhưng giờ đây lại mang vẻ mặt đầy lo lắng giả tạo, bước lên một bước. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn tiếp tục gieo rắc sự bất ổn, làm suy yếu quyền lực của Liễu Thanh Phong. "Thưa Liễu chưởng môn, lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử... không thể xem thường. Báo cáo từ các đệ tử mật thám cho thấy, buổi diễn thuyết đó đã thu hút đông đảo phàm nhân, và đặc biệt là... rất nhiều đệ tử trẻ của các tông môn khác, thậm chí cả một số đệ tử của chúng ta, đã bị cuốn hút bởi những lý lẽ của nàng ấy. Nhiều người đã bắt đầu hoài nghi về con đường tu tiên mà chúng ta đã theo đuổi bấy lâu."

Liễu Thanh Phong quay phắt lại, ánh mắt tràn ngập lửa giận. "Hoài nghi? Hoài nghi cái gì? Chẳng lẽ họ quên mất rằng chính tu vi, chính sức mạnh của Thiên Đạo mới là thứ bảo vệ nhân gian khỏi yêu ma quỷ quái sao? Cái gọi là 'Nhân Đạo' của nàng ta, chẳng qua chỉ là một lời nói suông, một ảo tưởng viển vông! Khi tai ương ập đến, liệu một trái tim nhân ái có thể chống lại một con ma vương sao?" Hắn gằn giọng, khuôn mặt đỏ bừng.

Trưởng lão Mộc Uyên, với vẻ mặt cau có và ánh mắt lấp lánh sự tham vọng, cũng thêm vào, giọng nói có vẻ ôn hòa hơn nhưng ẩn chứa sự châm chọc. "Liễu chưởng môn nói đúng, nhưng điều mà Lăng Nguyệt Tiên Tử gieo rắc không phải là sức mạnh thể chất, mà là sự hoài nghi trong tâm trí. Nàng ta đang đánh vào yếu điểm lớn nhất của chúng ta: sự mất lòng tin của nhân gian vào tu sĩ, và sự hoang mang của chính các tu sĩ trẻ về ý nghĩa của con đường tu luyện. Vụ việc của Vân Thiên chưa kịp lắng xuống, nay lại đến Lăng Nguyệt Tiên Tử... Đây rõ ràng là một kế hoạch có chủ đích, nhằm phá hoại nền tảng của chúng ta." Hắn liếc nhìn Kim Lân, ánh mắt hai kẻ giao nhau, một sự đồng lõa ngầm được thiết lập.

Liễu Thanh Phong chợt khựng lại. Lời nói của Mộc Uyên, dù có vẻ như đang bênh vực hắn, nhưng lại như một mũi dao đâm thẳng vào nỗi lo sợ thầm kín. Hắn biết, trong tông môn đã có những lời đồn đại về sự "mất người" của các tu sĩ cấp cao, về việc họ trở nên lạnh lùng, vô cảm, chỉ biết truy cầu sức mạnh. Bản thân hắn cũng đôi khi cảm thấy một sự trống rỗng khó tả trong lòng, một sự chai sạn cảm xúc mà hắn đã cố gắng phớt lờ. "Mất người"... cụm từ đó lại vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nguyền rủa.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây mù càng lúc càng dày đặc, nuốt chửng cả đỉnh Phục Cổ Sơn. Liệu có thật sự tồn tại một con đường khác, một con đường không cần đến sự hy sinh nhân tính để đạt được sức mạnh? Liệu sự bám víu vào Thiên Đạo của Phục Cổ Môn có phải là một chấp niệm sai lầm? Những suy nghĩ đó, vốn dĩ đã bị hắn dập tắt từ lâu, nay lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng như những con sâu gặm nhấm, khoét sâu vào sự kiên định tưởng chừng như vững chắc của hắn.

"Hừ! Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng không thể để cái thứ 'Nhân Đạo' viển vông đó lan truyền. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?!" Liễu Thanh Phong nghiến răng, cố gắng đẩy lùi những hoài nghi đang xâm chiếm tâm trí. Hắn là Thủ lĩnh Phục Cổ Môn, hắn phải duy trì truyền thống, duy trì sức mạnh. Bất kỳ sự nghi ngờ nào cũng là yếu đuối, là sự phản bội lại hàng vạn năm lịch sử của tông môn. "Kim Lân, Mộc Uyên! Các ngươi hãy chuẩn bị! Ta muốn một kế hoạch chi tiết để dập tắt làn sóng này. Trước mắt, hãy cử người đi trấn an các đệ tử, củng cố niềm tin của họ. Đồng thời, tìm cách... kiềm chế Lăng Nguyệt Tiên Tử. Không thể để nàng ta tiếp tục gieo rắc những lời lẽ lung lay lòng người!"

Kim Lân và Mộc Uyên liếc mắt nhìn nhau một lần nữa, một nụ cười đắc ý hiện rõ trong đáy mắt. Kế hoạch của họ đang đi đúng hướng. Sự tức giận và hoang mang của Liễu Thanh Phong sẽ khiến hắn đưa ra những quyết định cực đoan, và đó chính là cơ hội để họ thâu tóm quyền lực. Lời kêu gọi của Lăng Nguyệt, dù có bị dập tắt, vẫn sẽ gieo rắc thêm hạt giống hoài nghi về con đường tu tiên trong lòng nhiều tu sĩ khác, mở đường cho tư tưởng 'Nhân Đạo' của Tạ Trần lan rộng hơn. Bầu không khí trong điện lớn của Phục Cổ Môn vẫn nặng nề, nhưng giờ đây nó còn mang theo một mùi vị của sự mục ruỗng, của một đế chế đang dần sụp đổ từ bên trong.

***

Hoàng hôn buông xuống Thành Vô Song, nhuộm cả bầu trời một màu đỏ rực pha tím than, những tia nắng cuối cùng lấp lánh trên mái ngói của các tòa nhà. Gió chiều dịu mát, mang theo hơi ẩm và mùi hương của đất sau một ngày nắng. Trong quán sách nhỏ c��a Tạ Trần, không gian vẫn bình yên và tĩnh lặng như mọi khi. Mùi giấy cũ và trà thơm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí suy tư, thấu triệt. Tạ Trần ngồi sau quầy sách cũ kỹ, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, nhưng giờ đây, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát của trà hòa quyện với sự thanh mát của tâm hồn.

Dương Quân vừa từ Thành Vô Song trở về, dáng người tuấn tú giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài bôn ba, nhưng đôi mắt hắn lại rạng rỡ, tràn đầy nhiệt huyết. Hắn nhanh chóng bước vào quán, cung kính cúi đầu chào Tạ Trần, rồi kể lại chi tiết buổi diễn thuyết của Lăng Nguyệt Tiên Tử.

"Tiên Tử đã làm rất tốt, Tạ huynh," Dương Quân nói, giọng nói vẫn còn mang theo sự phấn khích. Hắn đặt một chiếc Nguyệt Quang Trâm lên bàn, đây là vật phẩm truyền tin mà Lăng Nguyệt đã dùng để ghi lại một phần buổi diễn thuyết. "Đám đông phản ứng rất tích cực, đặc biệt là các tu sĩ trẻ. Ban đầu họ hoài nghi, nhưng khi Tiên Tử giải thích về 'Nhân Đạo', về giá trị của nhân tính, về sự đoàn kết và trí tuệ, họ đã thực sự lắng nghe. Một tu sĩ trẻ còn mạnh dạn đặt câu hỏi, và Tiên Tử đã trả lời vô cùng thuyết phục. Ta tin rằng, hạt mầm đã được gieo vào tâm trí của rất nhiều người."

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn không rời khỏi tách trà đang bốc hơi nghi ngút. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng nụ cười trên môi hắn lại càng sâu hơn. Từng lời của Dương Quân không nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn đã nhìn thấy trước mọi chuyện, như thể ván cờ này đã được hắn sắp đặt từ lâu.

"Tiên Tử đã nói rất hay, Tạ huynh," Dương Quân tiếp tục, giọng điệu đầy ngưỡng mộ. "Nàng ấy đã giúp mọi người hiểu rằng sức mạnh không chỉ nằm ở tu vi, mà còn nằm ở chính bản chất con người, ở tình yêu thương và sự đoàn kết. Ta nghĩ, đây sẽ là một bước ngoặt lớn, một khởi đầu cho 'Thiên Đạo mới' mà huynh đã nói."

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng va chạm nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Hắn ngước nhìn Dương Quân, ánh mắt thấu triệt và sâu sắc. "Ngươi nói đúng, Dương Quân. Hạt giống đã bén rễ. Thậm chí, chúng còn nảy mầm mạnh mẽ hơn ta nghĩ." Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà là vì một sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy của nhân quả. "Nhưng cũng chính vì vậy... giờ là lúc chờ đợi... cơn bão."

Giọng nói của Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. Dương Quân hiểu ý hắn. Sự thành công của buổi diễn thuyết này chắc chắn sẽ châm ngòi cho phản ứng mạnh mẽ hơn từ Phục Cổ Môn, và có thể là từ các thế lực cũ khác đang bám víu vào Thiên Đạo đã mục ruỗng. Làn sóng 'Nhân Đạo' sẽ lan rộng, thu hút nhiều tu sĩ trẻ và phàm nhân hơn, tạo nên một phong trào lớn chống lại tư tưởng cũ. Và Tạ Trần, người thư sinh gầy gò ngồi trước mặt hắn, vẫn là một phàm nhân không tu hành, nhưng lại là "điểm neo nhân quả", là kiến trúc sư vô hình đang điều khiển cả một ván cờ định mệnh.

Hoàng hôn đã d��n tắt, chỉ còn lại những vệt tím than cuối cùng trên nền trời. Những ngọn đèn dầu trong quán sách đã được thắp lên, chiếu rọi một thứ ánh sáng ấm áp, đối lập với sự lạnh lẽo và hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần bao trùm Thành Vô Song. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và sẽ có nhiều chông gai. Nhưng hắn tin vào nhân tính, tin vào sự lựa chọn của con người. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Hắn sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi. Trong ván cờ này, Tạ Trần sẽ tiếp tục sử dụng các 'quân cờ' khác để củng cố 'Nhân Đạo' và làm suy yếu các thế lực cũ, từng bước kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ánh nến khẽ lay động, như một điệu vũ nhỏ bé giữa dòng chảy vô thường của nhân gian.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free