Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 760: Tiếng Vang Từ Quá Khứ: Lời Phản Kháng Chấn Động

Sáng sớm, tại Quán Trà Vọng Giang, một làn gió nhẹ mơn man qua những cành liễu rủ, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà nép mình bên bờ sông, với những ban công nhỏ xinh hướng ra mặt nước đang gợn sóng lăn tăn, phản chiếu ánh bình minh dịu ngọt. Tiếng nước sông chảy róc rách như một khúc nhạc nền êm đềm, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót từ những lùm cây xanh biếc ven bờ. Không khí trong lành, tinh khiết, mang theo mùi trà thơm dịu, mùi nước sông phảng phất và hương hoa cỏ dại ven đường.

Tạ Trần và Dương Quân ngồi đối diện nhau bên một bàn trà mộc mạc đặt sát ban công, nơi có thể thu vào tầm mắt toàn bộ vẻ đẹp tĩnh lặng của Vọng Giang. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Y nâng chén trà sứ trắng lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, hơi nóng từ chén trà lan tỏa, làm ấm lòng bàn tay. Đôi mắt y khẽ nheo lại, dường như đang nhìn xuyên qua màn sương mỏng giăng trên mặt sông, thấu triệt đến những tầng lớp sâu xa của vạn vật. Y không nói, chỉ lắng nghe.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt lại tràn đầy nhiệt huyết, đặt xuống một cuộn thư mật đã được mở ra, trên đó là những nét chữ viết vội vàng. Hắn khẽ thở dài, giọng nói trầm xuống, pha lẫn một chút sự mệt mỏi và phức tạp. "Tạ huynh, những gì huynh dự liệu quả không sai. Đại hội của Phục Cổ Môn, bề ngoài tưởng chừng đã kết thúc êm đẹp, nhưng sóng ngầm bên trong lại càng lúc càng dữ dội. Các trưởng lão đã bắt đầu đối đầu nhau một cách kín đáo, nhưng sự ngờ vực thì đã rõ ràng, không thể che giấu."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như phản ánh đúng tâm trạng của hắn. "Trưởng lão Kim Lân và Trưởng lão Mộc Uyên, bọn họ đã thành công trong việc gieo rắc những hạt giống ngờ vực. Giờ đây, chỉ cần có bất kỳ động tĩnh nhỏ nào, hạt giống ấy s��� nảy mầm thành những cây gai nhọn, đâm sâu vào sự đoàn kết vốn đã lung lay của Phục Cổ Môn. Những lời thì thầm về sự bất công trong phân chia tài nguyên, về việc Liễu Thanh Phong thâu tóm quyền lực, đã không còn là bí mật nữa. Chúng lan truyền như một dịch bệnh, gặm nhấm lòng tin từ bên trong. E rằng, Phục Cổ Môn sẽ không còn yên ổn nữa."

Dương Quân nhìn Tạ Trần, trong mắt ẩn chứa một chút ngạc nhiên và cả sự khâm phục. Hắn vẫn còn nhớ lời Tạ Trần đã nói, rằng chỉ cần gieo hạt mầm hoài nghi, chúng sẽ tự mình phát triển. Giờ đây, hắn đã tận mắt chứng kiến. "Liễu Thanh Phong, y đã cố gắng dập tắt những tiếng nói bất mãn, nhưng càng dập, lửa lại càng cháy lớn. Sự kiêu ngạo của y khiến y không thể chấp nhận việc quyền uy của mình bị lung lay. Y bắt đầu tỏ ra cảnh giác, thậm chí là nghi ngờ cả những trưởng lão trung thành nhất. Đây chính là cái vòng luẩn quẩn của quyền lực, Tạ huynh, càng nắm chặt, lại càng dễ mất đi."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng ý với nhận định của Dương Quân. Đôi mắt hắn vẫn nhìn ra xa xăm, nơi dòng Vọng Giang cuộn chảy. "Hạt mầm đã nảy mầm, giờ là lúc nó đâm chồi." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút dao động, như một nhà tiên tri đã nhìn thấu vận mệnh. "Nhưng một mình nội loạn e rằng chưa đủ để thay đổi cả một hệ thống đã ăn sâu vào căn cốt của thời đại. Sự suy tàn của một tông môn không chỉ đến từ sự chia rẽ nội bộ, mà còn cần những tác động từ bên ngoài, những tiếng nói đủ trọng lượng để châm ngòi, để phá vỡ lớp vỏ bọc uy quyền mà họ đã xây dựng bấy lâu nay. Một cơn gió nhẹ có thể lay động cành cây, nhưng cần một trận cuồng phong mới có thể quật đổ cả một đại thụ đã mục ruỗng."

Dương Quân suy tư, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn trà. "Ý huynh là... cần có một người đứng ra công khai chống đối, một người mà lời nói của họ có thể lay động lòng người, khiến cho những hoài nghi đã được gieo rắc kia bùng lên thành ngọn lửa bạo động?"

Tạ Trần không trực tiếp trả lời, chỉ khẽ nhắm mắt lại một lát, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật, xuyên qua lớp vỏ bọc của hiện thực để chạm đến bản chất của nhân quả. Hắn đặt chén trà xuống, một động tác nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát. "Dương Quân, con đường 'Nhân Đạo' không phải là con đường của bạo lực, mà là con đường của nhận thức. Để 'phá cục', chúng ta không cần dùng đến đao kiếm, mà cần dùng đến trí tuệ và sự thức tỉnh của lòng người. Một tiếng nói chân thành, một lời kêu gọi từ lương tri, đôi khi còn mạnh hơn vạn quân." Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy thâm ý. "Và ta nghĩ, ta biết ai có thể trở thành tiếng nói ấy."

Dương Quân im lặng, nhìn Tạ Trần. Hắn biết, mọi bước đi của Tạ Trần đều được tính toán kỹ lưỡng, mỗi hạt mầm gieo xuống đều mang một ý nghĩa sâu xa. Hắn tin vào Tạ Trần, tin vào con đường "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang kiến tạo, dù đôi khi, những phương pháp ấy vẫn khiến hắn phải suy ngẫm về bản chất của con người và những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí thế gian. Hắn đặt cuộn thư mật xuống, một cái gật đầu nhẹ nhàng. "Ta hiểu rồi, Tạ huynh."

***

Thị Trấn An Bình vào giữa trưa, nắng nhẹ hanh hao phủ lên những mái nhà gỗ và gạch đơn sơ, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Gió mát lành từ phía những cánh đồng xa xăm thổi về, mang theo mùi đất tươi và hương cỏ khô. Con đường chính của thị trấn, nơi các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên, vẫn nhộn nhịp một cách vừa phải. Tiếng nói chuyện xôn xao của những người dân đang trao đổi hàng hóa, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên nền đá cuội, và tiếng bước chân vội vã của những người qua lại tạo nên một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ hiền hòa, thân thiện của một thị trấn nhỏ. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường lan tỏa, hòa lẫn với mùi gỗ mục và mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi "nhân gian".

Ở quảng trường nhỏ nằm giữa thị trấn, nơi có một phiến đá lớn được dùng làm nơi tụ họp cộng đồng, một đám đông nhỏ đã bắt đầu tụ tập. Không khí bỗng trở nên khác lạ, không còn là sự xôn xao thường ngày, mà là một sự tò mò pha lẫn kinh ngạc. Trung tâm của sự chú ý là một lão nhân với mái tóc bạc phơ được búi cao gọn gàng, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng ngời, chứa đựng sự minh triết. Ông mặc bộ thường phục vải thô đơn giản, không chút dấu vết nào của linh khí tu sĩ hay sự phô trương của quyền lực. Đó chính là Cựu Trưởng Lão Vân Thiên, người đã từng là một trụ cột của Phục Cổ Môn, nhưng đã từ bỏ con đường tu hành từ lâu, sau khi nhận ra sự "mất người" của nó.

Vân Thiên đứng trên phiến đá cao, thân hình gầy gò của ông bỗng toát lên một vẻ uy nghiêm đến lạ, không phải uy nghiêm của quyền lực, mà là của sự kiên định và chính trực. Giọng nói của ông, không cần dùng linh lực để khuếch đại, vẫn vang vọng khắp quảng trường, trầm ấm và đầy nội lực, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, lay động lòng người.

"Chư vị nhân gian, ta là Vân Thiên," ông bắt đầu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang ngước nhìn ông. "Ta từng là một trưởng lão của Ph��c Cổ Môn, một trong những tông môn hùng mạnh nhất thế gian. Ta từng tin rằng tu tiên là con đường cứu thế, là cách duy nhất để duy trì Thiên Đạo đang suy yếu. Ta đã từng dốc hết sức lực, dốc hết tâm huyết để theo đuổi con đường ấy." Ông ngừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh nỗi buồn. "Nhưng không! Đó không phải là con đường cứu thế, mà là con đường đánh mất chính mình! Con đường đánh mất nhân tính! Linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, nhưng Phục Cổ Môn, và cả những tông môn khác, vẫn cố chấp bám víu vào ảo ảnh của sức mạnh, của sự bất tử. Họ quên đi gốc rễ, quên đi nhân tính, quên đi rằng chúng ta, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều là 'người'!"

Những lời của Vân Thiên như một luồng điện xẹt qua đám đông. Một số người dân vốn đã mang trong lòng sự bất mãn với các tông môn, bắt đầu xì xào, gật gù đồng tình. Một số tu sĩ cấp thấp, những người vốn chỉ được coi là công cụ để các tông môn tranh giành lợi ích, cũng lộ vẻ bàng hoàng, suy tư.

"Ta đã từng chứng kiến những đồng môn của mình, những người từng là huynh đệ, bằng hữu, vì theo đuổi sức mạnh mà dần dần đánh mất cảm xúc, đánh mất ký ức, đánh mất cả bản ngã của mình. Họ trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, những con rối của Thiên Đạo suy tàn. Họ không còn là 'người' nữa! Phục Cổ Môn, họ vẫn rao giảng về 'đại nghĩa', về 'bảo vệ chúng sinh', nhưng thực chất, họ chỉ đang bảo vệ quyền lợi của chính mình, bảo vệ cái chấp niệm về một Thiên Đạo đã không còn phù hợp với nhân gian này!" Vân Thiên giơ cao tay, ánh mắt kiên định, không chút run sợ. "Chúng ta không cần những vị 'tiên nhân' đã 'mất người' như vậy! Chúng ta cần một con đường khác, con đường của 'người'!"

Một người dân trong đám đông không kìm được, lớn tiếng hưởng ứng: "Ông ấy nói đúng! Các vị tiên nhân giờ chỉ biết tranh giành, bỏ mặc chúng ta sống trong khổ sở! Họ đâu còn nhớ đến lời thề bảo vệ nhân gian nữa!"

"Đúng vậy! Đã bao nhiêu năm rồi, các tông môn chỉ biết hút cạn linh khí, nhưng nhân gian chúng ta được gì? Chỉ có tai ương và chiến loạn!" Một giọng nói khác vang lên, đ���y oán hận.

Vân Thiên nhìn đám đông, ánh mắt ông chan chứa sự thấu hiểu và sẻ chia. "Ta đã từ bỏ con đường tu tiên, không phải vì ta không có khả năng, mà vì ta không muốn trở thành một kẻ 'mất người'. Ta muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, cảm nhận được nỗi đau, niềm vui, sự sinh lão bệnh tử của một kiếp người. Đó mới là ý nghĩa thật sự của sự tồn tại! Phục Cổ Môn, họ vẫn cố chấp vá trời, nhưng liệu họ có biết, đôi khi, một cái trời mới, một kỷ nguyên mới, sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều so với việc níu kéo một cái trời cũ đã mục nát? Cái giá của sự bất tử, đôi khi chính là cái giá của sự sống!"

Những lời của Vân Thiên không chỉ là một lời chỉ trích, mà còn là một lời kêu gọi, một hạt mầm mới được gieo vào lòng nhân gian. Nó không chỉ đơn thuần là sự phản đối một tông môn, mà là sự phản đối một triết lý, một con đường đã lỗi thời. Đám đông xì xào bàn tán, một làn sóng nhận thức mới đang len lỏi vào tâm trí họ. Một vài tu sĩ cấp thấp có mặt cũng lộ vẻ bàng hoàng. Một số nắm chặt tay, ánh mắt dao động, dường như những lời của Vân Thiên đã chạm đến phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn họ, nơi những hoài nghi đã âm ỉ từ lâu nay bỗng bùng lên dữ dội. Họ bắt đầu đặt câu hỏi, không chỉ về Phục Cổ Môn, mà còn về chính con đường tu luyện của mình. Sự kiện này, tưởng chừng nhỏ bé giữa một thị trấn bình dị, lại như một cơn địa chấn, báo hiệu những biến động lớn lao hơn sắp đến.

***

Buổi chiều tại Phục Cổ Môn, một không khí ngột ngạt và căng thẳng bao trùm. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ của phòng luyện công cá nhân của Liễu Thanh Phong, mang theo hơi lạnh của những đám mây mù đang vần vũ trên đỉnh núi. Mùi hương trầm còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ mục và một thứ mùi tanh nồng của sự giận dữ.

Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú thường ngày, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Khuôn mặt hắn đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt sáng như sao thường ngày giờ tóe ra những tia lửa giận dữ. Hắn đập mạnh tay xuống chiếc bàn trà bằng gỗ mun quý giá, khiến chén trà men ngọc đang đặt trên đó vỡ tan tành, những mảnh sứ văng tung tóe. Tiếng đồ vật đổ vỡ chói tai vang lên, phá tan sự im lặng chết chóc trong căn phòng.

"Vân Thiên! Tên phản đồ! Hắn dám! Hắn dám công khai làm loạn, công khai chống đối bổn môn!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói đầy sự phẫn nộ và mất kiểm soát. Hắn đi đi lại lại trong phòng, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương trắng bệch. "Hắn muốn hủy hoại uy tín của Phục Cổ Môn! Hắn muốn phá nát tất cả những gì chúng ta đã gây dựng! Phải trấn áp ngay lập tức! Bằng mọi giá!" Hắn quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Trưởng lão Kim Lân và Trưởng lão Mộc Uyên, những người đang đứng một bên, vẻ mặt đầy "lo lắng".

Trưởng lão Kim Lân, với ánh mắt sắc lạnh và nụ cười ẩn ý thường trực, bước lên một bước. Bề ngoài hắn tỏ vẻ bất bình và nghiêm trọng, nhưng trong lòng lại âm thầm hả hê. Đây chính là đòn bẩy mà hắn chờ đợi, một cơ hội để hắn có thể gia tăng ảnh hưởng và thâu tóm quyền lực. "Thủ lĩnh nói phải, kẻ này không thể dung thứ. Vân Thiên đã làm phản, công khai vu khống tông môn, làm lung lay lòng tin của bách tính, tội đáng muôn chết. Tuy nhiên," hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia tính toán, "e rằng, việc trấn áp công khai ngay lúc này sẽ khiến dư luận càng thêm bất lợi cho chúng ta, nhất là khi nội bộ đang bất ổn. Những lời đồn đại về sự chia rẽ trong tông môn đã lan truyền, nếu chúng ta hành động quá vội vàng, bách tính sẽ cho rằng chúng ta đang cố gắng bịt miệng kẻ nói sự thật."

Trưởng lão Mộc Uyên, với vẻ mặt cau có và ánh mắt lấp lánh sự tham vọng, cũng thêm vào, "Kim Lân huynh nói chí lý. Lúc này, chúng ta cần một kế sách khôn ngoan hơn. Công khai trừng phạt Vân Thiên chỉ khiến hắn trở thành một 'người hùng' trong mắt phàm nhân, và sẽ châm ngòi cho một làn sóng phản đối mạnh mẽ hơn nữa. Chúng ta cần một giải pháp êm thấm hơn... hoặc là... cho hắn biến mất một cách bí ẩn, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Khi đó, lời nói của hắn sẽ tự khắc bị lãng quên." Hắn liếc mắt sang Kim Lân, một nụ cười khó nhận ra thoáng qua trên môi, ngầm hiểu ý đồ của nhau. Việc loại bỏ Vân Thiên không chỉ giúp dập tắt tiếng nói phản đối, mà còn có thể gây thêm rắc rối cho Liễu Thanh Phong nếu có bất kỳ manh mối nào bị lộ ra, đẩy hắn vào thế khó khăn hơn.

Liễu Thanh Phong vẫn đi đi lại lại trong phòng, nắm chặt tay, nhưng những lời của Kim Lân và Mộc Uyên đã khiến ngọn lửa giận dữ trong hắn dịu đi một chút, nhường chỗ cho sự lo lắng và bất an. Hắn biết những lời đồn đại về nội bộ là thật, và hắn cảm nhận được những ánh mắt ngờ vực từ các trưởng lão khác. Sự xuất hiện của Vân Thiên lúc này, như một tiếng sét đánh ngang tai, đã khoét sâu thêm vào vết nứt đã có. Hắn không thể để một kẻ phản đồ như Vân Thiên phá hoại uy tín của Phục Cổ Môn, nhất là trong thời điểm Thiên Đạo đang suy yếu, mà mọi tông môn đều đang tranh giành cơ duyên cuối cùng để "vá trời".

"Hừ! Dù thế nào, kẻ đó cũng không thể sống yên ổn!" Liễu Thanh Phong nghiến răng. Hắn dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây mù đang dần che phủ cả đỉnh núi Phục Cổ. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, một nỗi sợ hãi mơ hồ trỗi dậy. Liệu có thật sự tồn tại một con đường khác, một con đường không cần đến sự hy sinh nhân tính để đạt được sức mạnh? Liệu sự bám víu vào Thiên Đạo của Phục Cổ Môn có phải là một chấp niệm sai lầm? Nhưng rồi, những suy nghĩ đó nhanh chóng bị hắn dập tắt. Hắn là Thủ lĩnh Phục Cổ Môn, hắn phải duy trì truyền thống, duy trì sức mạnh. Bất kỳ sự nghi ngờ nào cũng là yếu đuối.

Kim Lân và Mộc Uyên liếc mắt nhìn nhau một lần nữa, một nụ cười đắc ý hiện rõ trong đáy mắt. Lời tuyên bố của Vân Thiên đã tạo ra một làn sóng chấn động không nhỏ trong nhân gian, và điều này sẽ làm suy yếu Phục Cổ Môn nghiêm trọng hơn, buộc Liễu Thanh Phong phải đưa ra những quyết định cực đoan hơn để giữ vững quyền lực. Lời kêu gọi của Vân Thiên, dù có bị dập tắt, vẫn sẽ gieo rắc thêm hạt giống hoài nghi về con đường tu tiên trong lòng nhiều tu sĩ khác, mở đường cho tư tưởng 'Nhân Đạo' của Tạ Trần lan rộng hơn. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại trở thành một kiến trúc sư vô hình, sử dụng những 'quân cờ' như Vân Thiên để tạo ra hiệu ứng domino, dần dần làm sụp đổ các thế lực cũ, từng bước kiến tạo một trật tự mới. Trong ván cờ định mệnh này, những thế lực khác, bao gồm cả những tàn dư của Thiên Đạo hoặc các tông môn khác, có lẽ cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội lợi dụng sự hỗn loạn trong Phục Cổ Môn để trục lợi. Tiếng gió rít qua khe cửa, như một điệu nhạc tang thương cho một kỷ nguyên đang dần lụi tàn, và cả cho một tông môn đang bước những bước cuối cùng trên con đường suy vong.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free