Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 759: Đại Hội Phục Cổ: Sóng Ngầm Dưới Bề Mặt

Bóng đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng trong sâu thẳm Phục Cổ Môn, một ngọn lửa bất mãn âm ỉ đã được thắp lên, râm ran lan tỏa như một lời nguyền vô hình. Hạt mầm của sự nghi ngờ, tưởng chừng vô hại, giờ đây đã bén rễ sâu vào lớp đất màu mỡ của tham vọng và quyền lực, sẵn sàng nảy nở thành những cây gai độc. Kim Lân và Mộc Uyên, hai trưởng lão với những toan tính riêng, đã không còn che giấu được ánh mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo và mưu mô. Họ bàn bạc, thì thầm, và mỗi lời nói ra đều như những mũi kim châm vào bức tường uy nghiêm của Liễu Thanh Phong, kẻ mà họ từng một lòng phò tá, giờ đây trở thành đối tượng của sự dò xét và oán hận. Sự kiện Thôn Vân Sơn, những lời đồn thổi về “Thiên Đạo ban thưởng” độc quyền, tất cả đều được xâu chuỗi lại, tạo thành một mạng lưới hoài nghi chặt chẽ, xiềng xích lấy tâm trí của các trưởng lão khác, đẩy Phục Cổ Môn vào một vòng xoáy bất ổn, nơi niềm tin và lòng trung thành đang dần bị xói mòn.

***

Trong không gian trang nghiêm của Đại Điện Phục Cổ Môn, tiếng chuông cổ kính ngân vang, vọng đi khắp các ngọn núi, mang theo một vẻ hùng vĩ nhưng cũng không kém phần bi ai. Tiếng chuông trầm đục ấy như kéo giãn thời gian, làm nặng trĩu thêm bầu không khí vốn đã căng thẳng. Mùi hương trầm thanh khiết từ ba đỉnh lư hương lớn, đặt trang trọng ở trung tâm đại điện, lan tỏa, quấn quýt lấy từng cột gỗ chạm trổ tinh xảo, từng bức bích họa cổ xưa. Mùi gỗ trầm hương hàng ngàn năm tuổi, thấm đẫm linh khí, hòa quyện cùng làn hương thoang thoảng của sáp ong từ những ngọn nến rồng phụng, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh, vừa cổ kính đến rợn người. Tuy nhiên, cái thanh tịnh ấy không thể xua đi được sự ngột ngạt đang dần xâm chiếm, đè nặng lên trái tim của mỗi tu sĩ hiện diện.

Đại điện rộng lớn, với mái vòm cao vút và những cột trụ vững chãi như núi, giờ đây chật kín các trưởng lão và đệ tử cốt cán của Phục Cổ Môn. Đạo bào nhiều màu sắc, từ lam ngọc thanh nhã đến nâu đất trầm mặc, từ vàng kim rực rỡ đến xanh lục u tịch, tạo thành một bức tranh tương phản đầy sống động dưới ánh sáng mờ ảo của linh thạch và nến. Những gương mặt, vốn dĩ phải toát lên vẻ uy nghiêm, giờ đây lại ẩn chứa sự bận tâm, thấp thoáng những nét lo âu, thậm chí là dò xét. Tiếng bước chân trang trọng của các tu sĩ khi tiến vào, tiếng ghế gỗ kẽo kẹt mỗi khi có người an tọa, tất cả đều bị nuốt chửng bởi một thứ âm thanh khác – tiếng thì thầm xôn xao, tựa như những đợt sóng ngầm, dội vào bức tường tâm trí của những kẻ đang cố giữ vẻ bình tĩnh.

Liễu Thanh Phong, người đứng đầu Phục Cổ Môn, xuất hiện giữa lối đi trung tâm. Dáng người y cao gầy, thanh tú, nhưng bước đi lại vững chãi, mỗi bước chân đều mang theo một khí chất uy nghiêm khó tả. Y vận một bộ đạo bào màu xanh ngọc, thêu chỉ vàng hình mây trôi, càng làm nổi bật vẻ chính trực, cao quý. Đôi mắt y, thường ngày sáng như sao, giờ đây lại lộ rõ một sự cảnh giác, thậm chí là ẩn chứa một tia bất an khó thấy, dù y cố gắng che giấu bằng vẻ mặt lạnh lùng, cương nghị. Bàn tay y, thỉnh thoảng khẽ siết lấy chuôi kiếm Bích Lạc treo bên hông, một thói quen vô thức khi y cảm thấy bất ổn. Chiếc kiếm, ánh lên màu xanh biếc, như một phần kéo dài của linh hồn y, giờ đây cũng tựa hồ như đang cùng chủ nhân cảm nhận sự hỗn loạn đang khuấy động nơi này.

Y chậm rãi tiến đến ghế chủ tọa, một chiếc ghế chạm khắc hình rồng phượng, đặt trên bệ cao nhất của đại điện. Khi y ngồi xuống, một tiếng kẽo kẹt nhẹ vang lên, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của quyền lực. Liễu Thanh Phong quét ánh mắt sắc bén khắp lượt, dừng lại vài khoảnh khắc trên gương mặt của Trưởng lão Kim Lân và Trưởng lão Mộc Uyên, những kẻ đang ngồi ở hai bên hàng đầu. Kim Lân, với thân hình cường tráng và gương mặt phúc hậu, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn Liễu Thanh Phong một cách dò xét, như thể đang cân đo đong đếm điều gì đó. Mộc Uyên, gầy gò, đôi mắt híp lại thường trực, khó đoán, nhưng nụ cười nhạt trên môi hắn lại mang một vẻ mưu mô, như một kẻ đã nhìn thấu mọi mưu sự nhưng vẫn cố giữ mình trong bóng tối.

Các trưởng lão khác, khi đối diện với ánh mắt của Liễu Thanh Phong, đều cúi đầu chào, nhưng đó là một cái cúi đầu chứa đựng nhiều tâm tư. Sự kính trọng pha lẫn nghi ngờ, lòng trung thành xen lẫn tham vọng. Bầu không khí vốn trang nghiêm của đại điện, giờ đây lại xen lẫn sự căng thẳng và dò xét, tựa như một tấm gương trong suốt đang dần bị phủ mờ bởi lớp bụi của sự nghi kỵ. Linh khí dồi dào chảy khắp Phục Cổ Môn, nhưng cũng không đủ sức làm tan đi sự ngột ngạt đang trùm lên từng góc nhỏ của đại điện, thậm chí còn khiến cho áp lực trở nên nặng nề hơn, như thể chính linh khí cũng đang cảm nhận được sự bất hòa này. Bên ngoài, trời quang mây tạnh, nắng nhẹ chiếu rọi qua các ô cửa sổ, nhưng bên trong, lại có một cảm giác âm u, nặng nề, như sắp có bão tố.

Liễu Thanh Phong hít một hơi thật sâu, dằn nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng. Y biết, một cuộc họp như thế này lẽ ra phải là nơi y củng cố quyền lực, xoa dịu những bất mãn. Nhưng y cũng biết, những hạt mầm nghi ngờ đã được gieo, và chúng đang lớn nhanh hơn y tưởng. "Hôm nay, ta triệu tập các vị đến đây," giọng y vang vọng, mang theo một chút uy nghiêm cố gắng gượng ép, "là để bàn về tương lai của Phục Cổ Môn, về cách chúng ta đối phó với những biến động của thời cuộc." Y dừng lại, quét mắt thêm một lần nữa, cố tìm kiếm một ánh mắt tin tưởng tuyệt đối, nhưng chỉ thấy những gương mặt đầy hoài nghi và toan tính. "Thiên Đạo đang suy kiệt, nhân gian nhiễu loạn. Các tông môn khác đang dần đánh mất phương hướng, thậm chí là có dấu hiệu suy thoái. Phục Cổ Môn chúng ta, là một trong những cột trụ cuối cùng của chính đạo, không thể ngồi yên nh��n Thiên Hạ chìm vào hỗn loạn." Lời nói của y mạnh mẽ, nhưng lại thiếu đi sự tự tin vững chắc như những lần trước. Y đang cố trấn an chính mình, hơn là thuyết phục những người khác. Trong sâu thẳm, y cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo đang dâng lên, báo hiệu một điều chẳng lành.

***

Liễu Thanh Phong tiếp tục phát biểu, giọng y ngày càng trở nên cao vút và đầy nhiệt huyết, cố gắng che giấu sự bất an đang dâng trào trong lòng. "Chúng ta, những người tu hành, mang trong mình sứ mệnh bảo vệ Thiên Đạo, giữ gìn trật tự. Trong thời khắc khó khăn này, chỉ khi cùng chung một lòng, buông bỏ chấp niệm cá nhân, chúng ta mới có thể vượt qua sóng gió này. Lợi ích cá nhân phải đặt sau đại cục, sau sự tồn vong của tông môn và Thiên Đạo. Đây là lúc chúng ta phải đoàn kết hơn bao giờ hết, như những người anh em cùng chung chí hướng, cùng chung một 'đạo'!" Y kết thúc lời nói, ánh mắt kiên định quét một lượt qua các trưởng lão, hy vọng nhìn thấy sự đồng tình, sự thức tỉnh. Nhưng y đã lầm.

Cái bầu không khí trang nghiêm ban đầu giờ ��ã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự căng thẳng tột độ, tựa như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ đứt lìa. Mùi hương trầm vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó bị lấn át bởi mùi mồ hôi lạnh toát ra từ những tấm lưng áo, và sự ngột ngạt của những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí các trưởng lão. Tiếng thì thầm xì xào bắt đầu nổi lên, không còn là những tiếng động vặt vãnh mà đã trở thành một làn sóng âm thanh nhỏ, đủ để tạo nên sự nhiễu loạn trong đại điện.

Đúng lúc đó, một tiếng ho nhẹ vang lên, không quá lớn, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. Trưởng lão Kim Lân, với vẻ mặt bình thản đến lạ, chậm rãi đứng dậy. Thân hình cường tráng của hắn tạo ra một bóng đổ lớn trên mặt đất, và ánh mắt hắn, sắc bén như dao, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không chút e dè. Mộc Uyên, ngồi bên cạnh, khẽ mỉm cười ẩn ý, đôi mắt híp lại càng thêm khó đoán. Nụ cười đó, tựa như một dấu hiệu ngầm, cho thấy hắn đang tận hưởng vở kịch mà mình là một phần không thể thiếu.

"Liễu trưởng lão nói rất đúng," Kim Lân cất tiếng, giọng hắn vang lên trầm ổn, nhưng mỗi từ lại như mang một sức nặng riêng, "chỉ khi đoàn kết, chúng ta mới có thể vượt qua mọi sóng gió. Lợi ích cá nhân phải đặt sau đại cục. Lời răn dạy này, Kim Lân khắc cốt ghi tâm." Hắn dừng lại một chút, quét ánh mắt qua các trưởng lão khác, như để tìm kiếm sự đồng thuận. "Nhưng đại cục đó được định nghĩa thế nào? Và những người hy sinh lợi ích cá nhân, liệu có được đền đáp xứng đáng, hay chỉ làm nền cho vinh quang của một vài người? Liệu sự hy sinh của chúng ta có thực sự vì 'đại cục' của tông môn, hay chỉ là để củng cố quyền lực cho một cá nhân nào đó?"

Lời nói của Kim Lân không trực tiếp buộc tội, nhưng lại chạm đến những điểm nhạy cảm nhất trong lòng mỗi trưởng lão: quyền lợi, sự công bằng, và nỗi sợ bị lợi dụng. Hắn khéo léo gợi ý về sự bất công trong phân chia tài nguyên, về khả năng Liễu Thanh Phong đang ưu ái phe cánh của mình, hoặc thâu tóm những cơ duyên lớn cho riêng y, đúng như những hạt mầm nghi ngờ đã được gieo rắc từ trước. "Kim Lân thiết nghĩ," hắn nói tiếp, giọng điệu trở nên có lý hơn, "trong bối cảnh Thiên Đạo suy kiệt, việc tranh giành tài nguyên tu luyện càng trở nên gay gắt. Nếu Phục Cổ Môn không có một cơ chế phân chia minh bạch, công bằng, thì e rằng, lòng người sẽ ly tán, đoàn kết sẽ chỉ là lời nói suông. Liệu chúng ta có nên xem xét lại những cống hiến, những hiểm nguy mà các trưởng lão và đệ tử đã trải qua trong thời gian qua? Đặc biệt là sau sự kiện Thôn Vân Sơn, nơi mà một số người đã phải đối mặt với sinh tử, trong khi một số khác lại dường như nhận được 'ban thưởng' lớn lao hơn rất nhiều, mà không rõ từ đâu mà có."

Liễu Thanh Phong siết chặt tay vịn ghế, những khớp ngón tay trắng bệch. Nét mặt y biến sắc, từ cương nghị chuyển sang một vẻ khó chịu, rồi tức giận. Y cảm nhận được, những lời nói tưởng chừng như vô hại đó, lại chính là những mũi tên tẩm độc, nhắm thẳng vào uy tín và quyền lực của y. Y muốn bác bỏ ngay lập tức, nhưng Kim Lân đã nói quá khéo léo, quá uyển chuyển, khiến y không thể tìm ra một điểm yếu để phản bác mà không tự biến mình thành kẻ độc đoán. Tiếng thì thầm xôn xao trong đại điện giờ đã trở nên rõ ràng hơn, không còn là những tiếng sóng ngầm mà đã là những con sóng nhỏ, va đập vào nhau. Nhiều trưởng lão khác bắt đầu nhìn nhau dò xét, ánh mắt họ lướt qua Liễu Thanh Phong, rồi lại dừng lại trên gương mặt của Kim Lân và Mộc Uyên, tựa hồ đang cân nhắc xem nên đứng về phía nào. Sự ngờ vực đã lan truyền, và giờ đây, nó đang được Kim Lân và Mộc Uyên khéo léo khuếch đại, đẩy Phục Cổ Môn vào một cuộc chiến nội bộ không tiếng súng, nhưng lại đầy rẫy những đòn đánh hiểm độc. Cảm giác ngột ngạt trong đại điện càng lúc càng t��ng lên, như thể bên trong đang có một cơn giông bão vô hình, chỉ chờ thời cơ để bùng phát. Liễu Thanh Phong cảm thấy đau nhói trong lòng, nhận ra rằng, những lời nói của y về sự đoàn kết đã không còn sức nặng, và vương miện của người đứng đầu đang dần trở nên nặng trĩu, lung lay.

***

Liễu Thanh Phong hít thở sâu, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng, nhưng khuôn mặt y đã không còn giữ được vẻ ung dung, tự tại như thường lệ. Đôi mắt y, vốn sắc bén và kiên định, giờ đây lại ánh lên sự dao động, bất an. Y đứng dậy, bước ra khỏi ghế chủ tọa, cố gắng tạo ra một khí thế áp đảo, nhưng lại chỉ khiến mọi người càng thêm cảm nhận được sự gượng ép trong từng cử chỉ. "Những lời lẽ này là vô căn cứ!" giọng y vang lên, mang theo một chút run rẩy khó nhận thấy, "Ta luôn vì lợi ích chung của tông môn! Mọi quyết định của ta đều xuất phát từ tấm lòng hướng về chính đạo, hướng về sự tồn vong của Phục Cổ Môn! Chuyện Thôn Vân Sơn, là do ta có những tính toán riêng, những cơ duyên riêng mà lúc đó chưa tiện tiết lộ. Nhưng tuyệt đối không có chuyện ta tư lợi, hay ưu ái bất kỳ cá nhân nào!"

Lời nói của y, vốn dĩ phải là lời khẳng định uy quyền, lại trở nên yếu ớt và thiếu sức thuyết phục trong bối cảnh hiện tại. Kim Lân và Mộc Uyên đã thành công trong việc gieo rắc sự ngờ vực, và giờ đây, bất kỳ lời giải thích nào của Liễu Thanh Phong cũng đều trở thành lời ngụy biện trong mắt những kẻ đã bị lung lay. Mộc Uyên, khẽ nhếch môi, ánh mắt híp lại càng thêm sâu hiểm, phát ra một tiếng cười nhạt đầy ẩn ý. "Vậy thì mong Liễu trưởng lão sẽ chứng minh bằng hành động, chứ không phải lời nói suông. Lời nói thì ai cũng có thể nói, nhưng hành động mới là thước đo của một người lãnh đạo." Hắn không nói thêm, nhưng từng lời của hắn lại như những nhát dao, rạch sâu vào lòng tin của các trưởng lão đối với Liễu Thanh Phong.

Các trưởng lão khác, vốn dĩ đã bị lung lay, giờ đây lại càng thêm nghi ngờ. Một số người bắt đầu thì thầm, một số khác lắc đầu ngán ngẩm, một số lại giữ vẻ mặt thờ ơ, nhưng ánh mắt lại không ngừng dò xét. Không khí trong đại điện giờ đây đã trở nên ngột ngạt đến tột cùng, không còn cảm nhận được mùi hương trầm thanh khiết nữa, chỉ còn sự nặng nề của những nghi kỵ, thù địch ngầm. Mùi mồ hôi lạnh, mùi của sự căng thẳng và áp lực, dường như đã lấn át tất cả. Mọi người đều cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa, chờ đợi một tiếng nổ lớn.

Liễu Thanh Phong cố gắng biện bạch thêm, đưa ra những lời hứa hẹn mơ hồ về việc sẽ xem xét lại cơ chế phân chia tài nguyên, về việc sẽ công khai minh bạch hơn trong các quyết định. Nhưng những lời hứa hẹn đó, trong khoảnh khắc này, lại trở nên vô nghĩa. Uy tín của y đã giảm sút rõ rệt, và những lời nói của y không còn đủ sức nặng để trấn an lòng người. Y cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, như một vị vua đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ, mà không có ai đứng về phía mình.

Đại hội kết thúc trong một bầu không khí gượng gạo đến đáng sợ. Không một ai thực sự cảm thấy hài lòng. Các trưởng lão, bao gồm cả Kim Lân và Mộc Uyên, vội vã rời đi, tránh ánh mắt của nhau và của Liễu Thanh Phong, như thể đang muốn thoát khỏi một mớ hỗn độn không lời. Tiếng bước chân của họ nhanh hơn bình thường, mang theo một sự vội vã, một sự trốn tránh. Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt tái nhợt, đứng chôn chân giữa đại điện trống trải. Y cố gắng duy trì vẻ kiên định, nhưng bước chân y khi trở về ghế chủ tọa lại có chút nặng nề, như thể y đang vác trên vai một tảng đá vô hình. Sự chia rẽ trong Phục Cổ Môn đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, và y biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, mà kẻ thù không đến từ bên ngoài, mà đến từ chính những người mà y đã từng tin tưởng. Y không thể ngờ rằng, những hạt mầm tưởng chừng vô hại mà Dương Quân gieo rắc, lại có thể nhanh chóng biến thành những cây gai nhọn hoắt, đâm xuyên vào trái tim của Phục Cổ Môn, đẩy tông môn này ngày càng gần hơn đến bờ vực tan rã từ bên trong. Nụ cười nhạt của Mộc Uyên, ánh mắt sắc bén của Kim Lân, và cả những ánh mắt dò xét của các trưởng lão khác, tất cả đều in sâu vào tâm trí y, biến thành một nỗi ám ảnh, một nỗi sợ hãi vô hình. Y biết, Phục Cổ Môn, biểu tượng của chính đạo, giờ đây đang tự đốt cháy chính mình.

***

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần tại Thành Vô Song, không gian dường như tách biệt hoàn toàn khỏi những hỗn loạn bên ngoài. Ánh đèn dầu lung linh, dịu nhẹ, hắt lên những giá sách gỗ cũ kỹ, tạo nên một vầng sáng ấm áp, như một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy vô thường của thế sự. Mùi giấy cũ, mực viết, và một chút hương trà thoang thoảng từ chén trà nóng trên bàn, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tri thức và có chút hoài cổ. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, xào xạc làm rung động vài trang sách mỏng.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ đã bạc màu, lặng lẽ lật từng trang sách cổ. Khuôn mặt thanh tú của hắn, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, được ánh đèn dầu chiếu rọi, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm. Đôi mắt ấy, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi lớp vỏ bọc, thấu triệt đến tận cùng bản chất của nhân quả. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương, hoàn toàn phù hợp với bộ áo vải bố cũ kỹ mà hắn vẫn thường mặc. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang một khí chất trầm ổn, tĩnh lặng, tựa như một pho tượng cổ đã trải qua bao thăng trầm của lịch sử.

Đối diện hắn là Dương Quân, với vẻ mặt hơi phức tạp, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ thỏa mãn khi kế hoạch của mình đã thành công. Ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, Dương Quân vận bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao. Hắn vừa thuật lại chi tiết về Đại hội Phục Cổ Môn, giọng nói trầm tĩnh, nhưng vẫn không giấu được sự nhiệt huyết và quyết tâm ẩn chứa.

"Dương Quân đã làm đúng như những gì huynh căn dặn," Dương Quân nói, hai tay khẽ siết vào nhau. "Tiếng chuông cổ kính ngân vang từ điện Phục Cổ Môn, tưởng chừng như đang báo hiệu sự đoàn kết, nhưng thực chất lại là tiếng chuông tang cho lòng tin. Mùi hương trầm vẫn còn đó, nhưng không thể che lấp được mùi vị của sự ngờ vực và tham vọng. Liễu Thanh Phong, y đã cố gắng giữ vững vẻ uy nghiêm, nhưng trong mắt các trưởng lão, sự cảnh giác và bất an của y đã không thể nào che giấu được. Kim Lân và Mộc Uyên, bọn họ đã thành công trong việc khuấy động lòng người. Những câu hỏi tưởng chừng vô hại của Kim Lân về 'đại cục' và 'lợi ích cá nhân', lại chính là những mũi kim nhọn, đâm thẳng vào những vết nứt đã có sẵn trong tâm trí mỗi trưởng lão. Mộc Uyên, với nụ cười nhạt và ánh mắt đầy mưu mô, đã thổi bùng ngọn lửa bất mãn."

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, không hề ngắt lời. Hắn không nói, nhưng đôi mắt hắn lại như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu lại toàn bộ câu chuyện của Dương Quân, phân tích từng chi tiết, từng sắc thái cảm xúc.

Dương Quân tiếp tục, giọng nói có chút trầm xuống, pha lẫn một chút suy tư. "Liễu Thanh Phong đã cố gắng bác bỏ, nhưng những lời nói của y giờ đây đã trở nên yếu ớt, thiếu sức thuyết phục. Các trưởng lão khác, họ không còn cúi đầu kính cẩn như trước. Thay vào đó là những ánh mắt dò xét, những tiếng thì thầm xôn xao. Đại hội kết thúc trong bầu không khí gượng gạo, không một ai thực sự cảm thấy hài lòng. Sự chia rẽ đã trở nên rõ ràng, như một vết nứt lớn trên bức tường kiên cố của Phục Cổ Môn. Cuối cùng, Liễu Thanh Phong chỉ có thể tạm dập tắt ngọn lửa bề mặt, nhưng sự hoài nghi đã lan rộng, bén rễ sâu hơn vào lòng mỗi người. Kim Lân và Mộc Uyên đã thành công gieo rắc những hạt mầm mà chúng ta mong muốn." Hắn dừng lại, nhìn Tạ Trần, trong mắt ẩn chứa một chút phức tạp. Dù biết đây là kế sách cần thiết để 'phá cục', nhưng việc lợi dụng lòng tham và sự nghi kỵ của con người vẫn khiến hắn có chút dao động, một cảm giác không hoàn toàn thoải mái.

Tạ Trần nhắm mắt lại một lúc, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật, xuyên qua lớp vỏ bọc của hiện thực để chạm đến bản chất của nhân quả. Hắn đặt cuốn sách xuống, một động tác nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát. Hắn đưa tay nâng chén trà nóng lên, nhấp một ngụm nhỏ, hơi nóng từ chén trà lan tỏa, làm ấm lòng bàn tay. Đôi mắt hắn vẫn nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Vô Song, nơi những vì sao lấp lánh như đang chứng kiến một ván cờ định mệnh.

"Hạt mầm đã nảy mầm," Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhạt nhưng lại đầy thâm ý, "và chúng đã bén rễ rất sâu. Giờ thì, chúng ta chỉ cần chờ đợi nó đơm hoa kết trái mà thôi." Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, không chút dao động, như một vị quân sư đã nhìn thấy trước mọi kết cục. Hắn biết, sự suy yếu nghiêm trọng và khả năng tan rã của Phục Cổ Môn từ bên trong sẽ diễn ra nhanh chóng hơn dự kiến, tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn. Liễu Thanh Phong, với bản tính kiêu ngạo và cuồng tín, chắc chắn sẽ có những hành động cực đoan hơn để cố gắng giữ vững quyền lực, có thể dẫn đến một cuộc thanh trừng nội bộ hoặc sự hợp tác bất đắc dĩ với một thế lực khác. Các trưởng lão Kim Lân và Mộc Uyên sẽ trở thành những nhân tố chủ chốt trong việc đẩy nhanh sự sụp đổ của Phục Cổ Môn, nhưng tham vọng của họ có thể vượt ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ ai, kể cả Tạ Trần, nếu không có những tính toán tiếp theo. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, Tạ Trần đã gieo xong một hạt giống, và hắn sẽ tiếp tục sử dụng chiến lược 'nhân quả' này để đối phó với các tàn dư khác của tư tưởng tu tiên cũ, từng bước kiến tạo một trật tự mới, một 'Nhân Đạo' không cần đến Thiên Đạo. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, có một sự mãn nguyện, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi ưu tư về con đường dài phía trước. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng. Hắn, một phàm nhân, sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn sẽ còn mãi, định hình nên kỷ nguyên mới của nhân gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free