Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 754: Bóng Ma Cố Hữu: Chiến Thuật Chân Lý

Cảnh tượng kinh hoàng đã tan biến, nhưng dư âm của nó vẫn như một khối băng giá đọng lại trong tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Ánh nến leo lét của Phật Sơn Tự, mùi hương trầm thanh khiết và tiếng mõ gõ đều đều dường như cũng không thể xua đi hình ảnh máu đỏ, nước mắt và sự tuyệt vọng của Thôn Vân Sơn. Không khí trong thiền phòng nhỏ đọng lại một sự nặng nề khó tả, nhưng ẩn sâu dưới lớp trầm mặc ấy là một ngọn lửa quyết tâm vừa được nung nấu đến tột cùng.

Tạ Trần, với vẻ thư sinh gầy gò thường lệ, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng, chậm rãi quay đầu nhìn những người đồng hành. Hắn biết, tầm nhìn về quá khứ kia không chỉ là một bài học, mà là một lời cảnh tỉnh khắc nghiệt, một minh chứng hùng hồn cho cái giá của sự mê muội và chấp niệm. Giọng hắn trầm thấp, nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng, nhưng mỗi lời nói lại như một tảng đá nặng trĩu đặt xuống lòng người: "Liễu Thanh Phong, hay bất kỳ kẻ nào muốn tái lập trật tự cũ, đều sẽ hành động giống như Phục Cổ Môn. Họ sẽ dùng danh nghĩa 'Thiên Đạo' để áp đặt, để tước đoạt, để tiêu diệt những gì họ cho là 'chướng ngại'... chúng ta không thể trực tiếp đối đầu bằng sức mạnh, vì đó sẽ là vòng lặp vô tận, một cuộc chiến không hồi kết mà nhân gian không còn sức để gánh chịu."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn còn chút run rẩy nhẹ trong khóe mắt, đôi môi mím chặt, biểu cảm lạnh lùng thường thấy nay pha lẫn chút nghi hoặc, thậm chí là phẫn nộ không thể kiềm chế. Nàng vốn là người xuất thân từ tiên môn, thấm nhuần tư tưởng dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề. "Vậy chúng ta phải làm gì? Ngồi yên nhìn họ gây họa sao? Nhìn những kẻ yếu thế bị chà đạp như những thôn dân kia, mà không giương kiếm bảo vệ sao?" Giọng nàng khẽ khàng, nhưng ẩn chứa một sự giằng xé nội tâm sâu sắc, giữa bản năng của một tiên tử và lý tưởng "nhân đạo" vừa được Tạ Trần gieo vào lòng.

Tạ Trần không vội trả lời, hắn chỉ khẽ nhắm mắt, như đang chiêm nghiệm điều gì đó vô cùng thâm sâu. Khi mở ra, ánh nhìn của hắn tựa như một hồ nước sâu không đáy, có thể nhìn thấu vạn vật mà không gợn sóng. "Không. Chúng ta sẽ để họ tự vạch trần." Hắn nói, giọng điềm tĩnh, chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của chân lý. "Nhân gian không cần 'cứu thế' bằng bạo lực. Nhân gian cần được bảo vệ, được giáo hóa, và tự mình nhận ra đâu là chân lý. Chúng ta sẽ tập trung vào ba điều: Bảo hộ, Vạch trần, và Kiến tạo."

Dương Quân, người luôn mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ, ánh mắt sáng ngời nhìn Tạ Trần, dường như đã lờ mờ nhận ra ý đồ sâu xa trong lời nói của hắn. Chàng gật đầu, vẻ kiên quyết hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú. "Ý của Tạ huynh là... chúng ta sẽ không dùng kiếm để chống lại kiếm của họ, mà dùng lòng người để chống lại sự vô tình của họ?"

Tạ Trần khẽ gật đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, như đồng tình với sự thấu hiểu của Dương Quân. "Chính xác. Bảo vệ phàm nhân, giúp họ vượt qua khó khăn, cho họ thấy một con đường khác, một con đường nơi giá trị của một cuộc sống bình thường được trân trọng, nơi không ai phải 'mất người' để cầu mong một thứ bất tử hư ảo. Vạch trần sự giả dối, sự tàn nhẫn của những kẻ tự xưng là 'cứu thế' khi họ chà đạp lên nhân tính, biến nỗi sợ hãi thành công cụ cai trị. Và quan trọng nhất, kiến tạo một trật tự mới, nơi nhân tính được tôn trọng, không phải là thứ để đánh đổi, nơi con người có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực."

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thường thấy, gật đầu liên tục, ánh mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. "Ta hiểu. Chữa lành vết thương thể xác và cả tinh thần. Ta sẽ cùng Bách Lý Hùng tập trung vào đó. Một thân thể khỏe mạnh, một tâm hồn được an ủi chính là khởi đầu cho sự kiến tạo." Nàng nhìn Tạ Trần, dường như muốn nói thêm rằng lời dạy "cứu một mạng người c��n hơn tu trăm năm đạo" chưa bao giờ đúng đắn hơn lúc này.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh, ánh mắt lanh lợi đảo quanh. Nàng vốn là kẻ tinh quái, nhưng qua những gì đã chứng kiến, sự tinh nghịch trong nàng đã nhường chỗ cho một sự nghiêm túc hiếm thấy. "Vậy Tiểu Cửu sẽ đi nghe ngóng, tìm xem bọn chúng làm gì, và nói cho mọi người biết! Chân tướng sẽ là vũ khí sắc bén nhất!" Nàng nói, giọng nói vẫn mang chút sự hoạt bát, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không hề nhỏ.

Tạ Trần chậm rãi đưa mắt nhìn từng người, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn biết, gánh nặng trên vai họ là lớn nhất, vì họ là những người sẽ phải đối mặt trực diện với những tàn dư của tư tưởng cũ, với sự hoài nghi của tu sĩ và phàm nhân. "Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng cùng chung một mục đích. Hãy nhớ, chân lý không cần được khẳng định bằng vũ lực, nó sẽ tự hiện rõ qua hành động. Sự tàn nhẫn của Phục Cổ Môn không cần chúng ta phải lên án bằng lời nói, nó sẽ tự phơi bày khi chúng ta kiến tạo một điều tốt đẹp hơn. Và đó chính là cách chúng ta phá vỡ cái 'vòng lặp nhân quả' tàn khốc kia."

Hắn dừng lại, khẽ thở dài. "Thiên Đạo cũ đã suy tàn, nhưng bóng ma của nó vẫn còn lẩn khuất trong tư tưởng của rất nhiều người. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giành giật quyền lực, mà là cuộc chiến giành lấy linh hồn của nhân gian, giành lấy quyền được 'sống' một cách trọn vẹn. Và chúng ta, những người tin vào 'nhân đạo', sẽ không bao giờ lùi bước." Những lời cuối của Tạ Trần vang vọng trong không gian thiền định, gieo vào lòng mỗi người một hạt giống kiên định, một niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.

***

Buổi trưa tại Thành Vô Song, ánh nắng dịu nhẹ trải vàng trên những mái ngói cong vút, những con phố sầm uất. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lạch cạch và tiếng cười nói ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi đồ ăn từ các quán nhỏ ven đường, mùi hương liệu từ các cửa hàng tơ lụa, thoang thoảng mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt nhưng cũng đầy thân thuộc.

Giữa dòng người tấp nập ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân xuất hiện, không hề phô trương pháp lực, không mặc những tiên bào lộng lẫy thường thấy. Lăng Nguyệt vẫn vận bạch y thuần khiết, nhưng dáng vẻ nàng không còn lạnh lùng như băng giá, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh, ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc. Đôi mắt phượng sắc bén giờ đây dịu lại, quét qua từng gương mặt phàm nhân đang hoang mang, lo lắng. Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, bước đi bên cạnh, ánh mắt luôn hướng về phía những người dân.

Họ dừng lại tại một quảng trường nhỏ, nơi một đám đông phàm nhân đang tụ tập, bàn tán xôn xao về những 'pháp lệnh' mới của Liễu Thanh Phong. Những lời đồn đại về việc phải cúng tế, phải nộp tài vật để 'cầu an', nếu không sẽ bị 'Thiên Đạo giáng tội' đang gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng người.

"Chư vị không c��n hoang mang." Giọng Lăng Nguyệt Tiên Tử vang lên, trong trẻo nhưng đầy sức trấn an, không cần dùng pháp lực mà vẫn đủ sức thu hút sự chú ý của đám đông. "Thiên Đạo đã đổi, nhưng nhân tâm vẫn còn. Những kẻ tự xưng là người gìn giữ trật tự, nếu làm hại chúng sinh, tước đoạt tài sản, gieo rắc sợ hãi, thì đó không phải là trật tự mà nhân gian cần, cũng không phải là đạo lý mà chúng ta phải tuân theo." Nàng nói, ánh mắt kiên định, không chút dao động. Nàng không còn là một tiên tử xa cách, mà là một người lãnh đạo đang cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi, gieo mầm hy vọng.

Dương Quân bước tới, giọng nói chàng tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng điềm đạm lạ thường. "Mỗi người chúng ta đều là một phần của trật tự mới. Trật tự ấy không phải do một ai đó áp đặt từ trên cao, mà do chính chúng ta cùng nhau kiến tạo. Hãy tin vào chính mình, tin vào giá trị của cuộc sống này. Chúng ta sẽ bảo vệ các vị khỏi mọi sự bất công, khỏi mọi nỗi sợ hãi không đáng có." Chàng dang tay, ý muốn ôm trọn nhân gian vào vòng bảo vệ của mình, không chỉ b���ng sức mạnh mà bằng cả tấm lòng.

Một tu sĩ trẻ, có lẽ là đệ tử của một môn phái nhỏ đã tan rã, vẫn còn vương vấn sự hoài nghi và sợ hãi của thời đại cũ, cất giọng hỏi, có chút run rẩy: "Nhưng Liễu Thanh Phong nói... đó là ý trời, là để cứu vãn thế giới. Nếu không tuân theo, sẽ có đại họa." Ánh mắt hắn nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân như muốn tìm kiếm một sự thật, một lời giải đáp cho nỗi hoang mang trong lòng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn thẳng vào mắt tu sĩ trẻ, ánh mắt nàng kiên định như đá tảng. "Đại họa không phải từ trời, mà từ lòng người mê muội, từ sự chấp niệm vào quyền lực và nỗi sợ hãi. Hắn dùng sợ hãi để cai trị, dùng danh nghĩa 'Thiên Đạo' để che đậy dục vọng và sự tàn nhẫn của mình. Chúng ta sẽ không dùng sợ hãi để chống lại hắn, mà sẽ dùng lòng tin để kiến tạo, dùng sự thật để vạch trần." Nàng nói, những lời này không chỉ dành cho tu sĩ trẻ, mà còn dành cho chính nàng, nhắc nhở nàng về con đường "nhân đạo" mà Tạ Trần đã chỉ ra.

Một phàm nhân khác, với gương mặt khắc khổ, nhăn nhó lo âu, cất lời: "Liễu Thanh Phong bắt chúng tôi cúng tế, nộp tài vật để 'cầu an'. Nếu không, nói là sẽ bị trời phạt... Nhiều người đã bán hết gia sản, nhiều người phải ly tán." Giọng nói ông ta đầy xót xa, chua chát.

Dương Quân nắm chặt tay, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. "Hắn đang lợi dụng lòng tin và nỗi sợ hãi của các vị. Thiên Đạo không cần vàng bạc, không cần sinh mạng của phàm nhân để 'phục hồi'. Thiên Đạo cần lòng người thiện lương, cần sự đoàn kết, cần một cuộc sống bình yên, trọn vẹn. Đừng để nỗi sợ hãi che mờ lý trí của các vị. Hãy tin vào sự thật, tin vào những người đang cố gắng bảo vệ các vị."

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân không ngừng di chuyển qua các khu phố, tương tác với từng nhóm người, từng cá nhân. Họ không chỉ trấn an bằng lời nói, mà còn bằng hành động, bằng sự hiện diện của những tu sĩ đã từ bỏ quyền lực để đứng về phía nhân gian. Họ lắng nghe những lời than vãn, những nỗi sợ hãi, và kiên nhẫn giải thích, gieo mầm tư tưởng "nhân đạo" vào từng trái tim đang hoang mang. Dần dần, những gương mặt lo âu bắt đầu giãn ra, những ánh mắt sợ hãi bắt đầu ánh lên tia hy vọng, như những hạt mầm đang cựa mình trong lòng đất khô cằn, chờ đợi một mùa xuân mới.

***

Chiều tà buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ rực một góc trời. Những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả đều tắm mình trong ánh hoàng hôn ấm áp. Không khí nơi đây mang một vẻ nhộn nhịp vừa phải, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa vẫn còn vương vấn, tạo nên một sự ồn ào quen thuộc, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của một thị trấn nhỏ. Mùi thức ăn từ các quán ăn bốc lên thơm lừng, hòa cùng mùi gỗ, mùi đất và mùi mồ hôi của những người dân lao động, tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống.

Tại quảng trường nhỏ giữa thị trấn, nơi thường ngày là chỗ tụ họp của dân làng, Mộ Dung Tuyết đang tất bật cùng Bách Lý Hùng. Nàng vận y phục màu xanh ngọc của y sư, dáng vẻ dịu dàng, thanh lịch nhưng động tác lại nhanh nhẹn, khéo léo. Bên cạnh nàng, Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đang hướng dẫn một nhóm đàn ông khỏe mạnh cách tổ chức tự vệ. Họ đã dựng lên một trạm y tế tạm thời, cứu chữa những người bị thương, những người ốm yếu vì đói khát và thiếu thốn do những 'pháp lệnh' cưỡng ép của Liễu Thanh Phong.

Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng băng bó cho một đứa bé bị ngã, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giọng nói lại dịu dàng, đầy tình người. "Đừng lo lắng, vết thương này sẽ lành thôi. Quan trọng là chúng ta phải giữ vững tinh thần. Sức khỏe của các vị là tài sản quý giá nhất, không thể để bất kỳ ai tước đoạt hay hủy hoại vì những lý do vô nghĩa." Nàng vuốt ve mái tóc rối bù của đứa trẻ, lòng tràn ngập xót thương. Những lời dạy của Tạ Trần, về việc bảo vệ nhân tính, về sự trân trọng cuộc sống bình thường, đã trở thành kim chỉ nam cho hành động của nàng.

Bách Lý Hùng, với giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, đang hướng dẫn một nhóm thanh niên cầm gậy tre, cách đứng đội hình, cách phòng thủ cơ bản. "Chúng ta không chống lại ai cả, chúng ta chỉ bảo vệ cuộc sống của mình, bảo vệ gia đình và mảnh đất này. Học cách tự bảo vệ, không để kẻ khác chà đạp. Sức mạnh của một người thì nhỏ bé, nhưng sức mạnh của hàng ngàn người thì vô biên, có thể chống lại bất kỳ bạo lực nào." Hắn nói, ánh mắt kiên nghị quét qua từng gương mặt, gieo vào lòng họ một sự tự tin, một ý chí kiên cường. Hắn không hứa hẹn sức mạnh phi thường, mà hứa hẹn sự đoàn kết và quyền tự quyết.

Một phàm nhân, gương mặt hốc hác vì đói kém, nhưng ánh mắt đầy cảm kích, run rẩy nói: "Đội ơn cô nương, đội ơn đại ca! Bọn họ... bọn họ bắt chúng tôi nộp hết thóc lúa, nói là để 'thanh tẩy' cho Thiên Đạo, nhưng chúng tôi sẽ chết đói mất! Hoa màu năm nay đã thất bát, giờ lại bị cướp đi hết những gì còn lại."

Mộ Dung Tuyết nghe vậy, lòng nàng thắt lại, nỗi buồn trong mắt càng sâu hơn. "Họ dùng nỗi sợ để cướp bóc, dùng danh nghĩa 'Thiên Đạo' để che đậy lòng tham và sự tàn nhẫn. Chúng ta sẽ dùng sự sẻ chia để chống lại, dùng sự đoàn kết để bảo vệ. Chúng ta sẽ không để ai phải chết đói vì những lời lẽ vô nghĩa đó." Nàng nói, và ngay lập tức, các đệ tử y sư của nàng bắt đầu phân phát những túi lương thực khô, những loại thảo dược cơ bản cho những người dân đang xếp hàng.

Bách Lý Hùng tiếp lời, giọng nói dứt khoát: "Đừng tin vào những lời hứa hão huyền về 'Thiên Đạo' của họ. Hãy tin vào chính đôi tay mình, vào những người hàng xóm của mình, vào sự đoàn kết của thôn làng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này. Không ai có thể lấy đi sự sống, sự bình yên của các vị nếu các vị không cho phép." Hắn chỉ vào những thanh niên đang tập luyện. "Hãy nhìn xem, sức mạnh của chúng ta không nằm ở pháp thuật, mà nằm ở ý chí bảo vệ, ở sự kiên cường và lòng dũng cảm. Đó mới là 'Thiên Đạo' mà nhân gian thực sự cần."

Dưới ánh hoàng hôn, những người dân Thị Trấn An Bình, ban đầu còn hoang mang và sợ hãi, dần dần tìm thấy sự an ủi và niềm hy vọng. Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng không chỉ cứu chữa thể xác, mà còn gieo vào lòng họ hạt giống của sự tự tin, của tình người, và của ý chí kiên cường. Họ chứng minh rằng, không cần pháp lực vô biên, không cần những lời hứa hẹn xa vời, chỉ cần lòng nhân ái và sự đoàn kết, con người vẫn có thể kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp, ngay cả trong những thời khắc tăm tối nhất.

***

Đêm khuya bao trùm Bãi Hoang Yêu Linh, nơi chỉ có những bụi cây khô héo vươn lên như những cánh tay xương xẩu, những tảng đá nứt nẻ và đất đai cằn cỗi trải dài vô tận. Gió lớn rít lên từng hồi thảm thiết, mang theo mùi đất khô, mùi hoang dã và một chút yêu khí thoang thoảng, lạnh lẽo. Trăng mờ ảo ẩn hiện sau những đám mây đen, chỉ đủ soi sáng lờ mờ một khung cảnh hoang tàn, u ám và đầy nguy hiểm. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả, hòa lẫn với những tiếng động lạ phát ra từ nơi sâu thẳm của bãi hoang, khiến không khí càng thêm rợn người.

Trong bóng đêm chập chờn, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thoắt ẩn thoắt hiện, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ phất phơ theo từng bước chân nhẹ nhàng. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, lắng nghe từng âm thanh dù là nhỏ nhất. Nàng đang theo dõi một nhóm tay sai của Liễu Thanh Phong, những tu sĩ nhỏ yếu nhưng hành động lại vô cùng hung hăng, đang cưỡng ép một nhóm phàm nhân yếu thế tiến sâu vào vùng đất chết chóc này. Những người phàm nhân này, đa số là phụ nữ và trẻ em, gương mặt xanh xao vì sợ hãi và kiệt sức, chân bước không vững.

"Mau lên! Kẻ nào dám chậm trễ sẽ bị yêu linh nuốt chửng! Đây là 'ý trời', là thử thách để các ngươi 'tẩy rửa nghiệp chướng'!" Một tên tay sai, vẻ mặt dữ tợn, vung roi quất mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng nổ chát chúa, dọa những phàm nhân sợ đến mức co rúm lại. Hắn ta, cũng như những kẻ khác, mặc dù không phải tu sĩ cao cường, nhưng lại thấm nhuần tư tưởng độc ác của Liễu Thanh Phong, dùng nỗi sợ hãi và danh nghĩa 'Thiên Đạo' để áp bức những người yếu thế hơn.

Một phàm nhân, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và kiệt sức, quỳ sụp xuống đất. "Xin tha mạng... chúng tôi không thể đi xa hơn được nữa... Yêu linh... yêu linh sẽ ăn thịt chúng tôi mất..." Nỗi tuyệt vọng hiện rõ trên từng nét mặt, đôi mắt họ chứa đầy nước mắt và sự cầu xin vô vọng.

Tiểu Cửu, nấp mình sau một tảng đá lớn, nhìn cảnh tượng ấy, đôi mắt nàng ánh lên sự phẫn nộ. "Thật là độc ác!" Nàng thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Dùng danh nghĩa 'ý trời' để đẩy người khác vào chỗ chết, để phục vụ cho dục vọng của mình. Lão Tạ Trần nói đúng, bọn chúng không cần chúng ta vạch trần, chúng sẽ tự vạch trần mình bằng chính những hành động tàn nhẫn này."

Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, "Vạch trần sự giả dối, sự tàn nhẫn của những kẻ tự xưng là 'cứu thế' khi họ chà đạp lên nhân tính." Đây chính là cơ hội để nàng thực hiện nhiệm vụ của mình. Những kẻ tay sai của Liễu Thanh Phong không ngừng thúc ép đám phàm nhân yếu ớt, buộc họ phải tìm kiếm những loại thảo dược quý hiếm mọc trong bãi hoang, hoặc những vật phẩm mang yêu khí mà Liễu Thanh Phong cần. Bất kỳ ai phản kháng, bất kỳ ai tỏ vẻ mệt mỏi đều bị đánh đập không thương tiếc.

Tiểu Cửu nhanh chóng ghi nhớ mọi thứ. Từng lời nói độc ác, từng hành động tàn nhẫn, từng khuôn mặt sợ hãi của phàm nhân, tất cả đều được nàng khắc sâu vào tâm trí. Nàng không hành động trực tiếp, không ra tay cứu giúp ngay lập tức, vì nàng hiểu rằng nhiệm vụ của mình là thu thập bằng chứng, là lan truyền tin tức để vạch trần bản chất thật của Liễu Thanh Phong. Một mình nàng không thể cứu hết tất cả, nhưng sự thật được phơi bày có thể cứu vạn người.

"Yêu linh... yêu linh..." Một đứa trẻ khẽ thét lên, khi một luồng yêu khí màu xám xịt đột ngột bốc lên từ một bụi cây gần đó. Tên tay sai, thay vì bảo vệ, lại cười khẩy. "Đó là số phận của các ngươi! Mau tìm cho ra thứ ta muốn, nếu không, chính yêu linh sẽ là món quà của 'Thiên Đạo' dành cho kẻ lười biếng!"

Tiểu Cửu siết chặt nắm tay, lòng nàng tràn ngập sự căm phẫn. Nàng biết, những gì nàng chứng kiến đêm nay sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Liễu Thanh Phong, sẽ là bằng chứng không thể chối cãi về sự vô nhân tính của h���n. Nàng sẽ kể lại tất cả, không bỏ sót một chi tiết nào, để nhân gian hiểu rõ cái gọi là 'phục hồi Thiên Đạo' của hắn thực chất là gì. Nàng tự nhủ, Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng sự lanh lợi này sẽ được dùng để phục vụ cho chính nghĩa, cho 'nhân đạo' mà Tạ Trần đã khơi dậy. Nàng khẽ lùi lại, hòa mình vào bóng đêm, như một linh hồn vô hình mang theo bằng chứng về tội ác.

Sự tàn bạo của Liễu Thanh Phong, sự giả dối trong những lời lẽ về 'Thiên Đạo' của hắn, đang dần được vạch trần không phải bằng vũ lực, mà bằng chính hành động của hắn. Hồ Ly Nữ sẽ là người mang những sự thật ấy ra ánh sáng, gieo vào lòng nhân gian một sự phẫn nộ, một sự phản kháng âm thầm nhưng mạnh mẽ. Và đó chính là một phần của chiến thuật "chân lý" mà Tạ Trần đã vạch ra, một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt đang từng bước định hình lại linh hồn của nhân gian.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free