Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 755: Chân Lý Vô Hình: Cảm Hóa Thôn Vân Sơn

Trong bóng đêm chập chờn của quá khứ mười ngàn năm, nơi Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu vừa chứng kiến sự tàn bạo ẩn mình dưới danh nghĩa Thiên Đạo, thì ở một khúc rẽ khác của dòng thời gian bị Tạ Trần "neo giữ", một đoàn người đang lặng lẽ tiến vào Thôn Vân Sơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử dẫn đầu, thân y bạch y nhẹ nhàng phất phơ trong gió, từng bước chân thanh thoát nhưng ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển. Bên cạnh nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã nhưng ánh m���t rực lửa chính nghĩa, tay siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng hành động. Phía sau họ là những tu sĩ trẻ tuổi, từng là những kẻ tu luyện chỉ biết đến bản thân, nay đã nguyện theo bước Lăng Nguyệt, mang trong mình lý tưởng về một "Nhân Đạo" mới mẻ.

Thôn Vân Sơn, trong tầm nhìn của Tạ Trần, đã từng là một bức tranh bi thảm của sự áp bức. Nhưng giờ đây, khi Lăng Nguyệt và Dương Quân đặt chân đến, cảnh tượng còn đau lòng hơn gấp bội, bởi nó sống động và chân thực đến từng thớ thịt. Ban ngày, giữa trưa, nắng nhẹ giăng mắc khắp nơi, gió thoảng qua những cánh đồng lúa xanh mướt, mang theo mùi đất và cỏ cây quen thuộc của một làng quê thanh bình. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang làng, và xa xa, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa lẽ ra phải là những âm thanh của sự sống, của hy vọng, nhưng tất cả đều bị bóp nghẹt bởi một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi khói bếp thoang thoảng lẫn với mùi sợ hãi, tạo nên một sự tương phản ghê gớm.

Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn núi, vốn dĩ là tổ ấm, nay lại trở thành những cái bẫy. Nhóm tu sĩ Phục Cổ Môn, với đạo bào cổ xưa và vẻ mặt lạnh lùng, đang lùng sục từng nhà. Họ không chỉ cưỡng đoạt lương thực, tài sản, mà còn bắt bớ những người dân vô tội, những người bị gán cho cái tội danh "không phục tùng Thiên Đạo" hay "có tư tưởng lạ". Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng khuôn mặt sợ hãi, từng hành động tàn bạo. Nàng thấy Lão Nông, người đàn ông gầy gò, lưng còng với râu tóc bạc phơ, dù đã bị thương tích đầy mình từ những trận đòn roi vô cớ, vẫn cố gắng che chắn cho Nữ Tử Ngây Thơ, một thiếu nữ yếu ớt, đôi mắt to tròn tràn ngập nỗi kinh hoàng. Nhưng sự phản kháng yếu ớt ấy chỉ đổi lấy thêm một cú đẩy thô bạo, khiến ông lão ngã vật xuống đất, bụi bay mù mịt.

"Họ đang lặp lại lịch sử... đúng như Tạ Trần tiên sinh đã nói," Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói thanh trong của nàng trầm xuống, chứa đựng nỗi đau đáu. Tạ Trần đã cho nàng thấy quá khứ, nhưng tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác khác biệt hoàn toàn. Trái tim nàng, từng kiên cường như băng tuyết, giờ đây rung động bởi sự phẫn nộ và xót xa. Nàng cảm nhận rõ ràng cái giá của sự "mất người", khi những tu sĩ kia, từng mang lý tưởng cao đẹp, giờ đây lại hành động chẳng khác gì những tên cướp bóc, tước đoạt cả sự bình yên và phẩm giá của phàm nhân. Sự tàn bạo này, nàng biết, không phải là sức mạnh, mà là sự yếu kém của một Thiên Đạo đang suy tàn, cố gắng níu kéo sự tồn tại bằng cách nghiền nát nhân tính.

Dương Quân siết chặt tay, khớp xương trắng bệch, ánh mắt tràn đầy căm phẫn. "Không thể để điều này tiếp diễn!" Hắn nghiến răng, giọng nói trầm khàn. Lý tưởng mà Tạ Trần đã gieo vào lòng hắn, về một "Nhân Đạo" lấy con người làm gốc, giờ đây bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói: "Không phải dùng bạo lực để đối phó bạo lực, mà dùng chân lý để soi rọi bóng tối. Một tia sáng có thể xua tan ngàn năm hắc ám." Hắn không còn là thư sinh chỉ biết đọc sách thánh hiền, cũng không phải là tu sĩ chỉ biết múa kiếm. Giờ đây, hắn là một người bảo vệ, một người tiên phong cho một con đường mới.

Lăng Nguyệt khẽ ra hiệu cho đoàn người dừng lại, nàng không vội vàng hành động. Đôi mắt phượng của nàng quét qua từng chi tiết nhỏ nhất: biểu cảm của những tu sĩ Phục Cổ Môn, sự tuyệt vọng của phàm nhân, cách họ di chuyển, cách họ áp đặt. Đây không chỉ là một cuộc giải cứu, mà còn là một ván cờ, một cuộc chiến tư tưởng. Nàng cần phải hiểu rõ đối thủ, cần phải tìm ra điểm yếu trong sự hung hăng giả tạo của chúng. Nàng và Dương Quân, hai con người từng ở hai thái cực khác nhau, nay đã cùng đứng chung một chiến tuyến, cùng mang một sứ mệnh: bảo vệ nhân gian, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Sự tĩnh lặng của nàng, sự kiên định của Dương Quân, cùng với những tu sĩ đang lặng lẽ phía sau, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự hỗn loạn và áp bức đang diễn ra trong làng.

***

Bầu không khí căng như dây đàn trong Thôn Vân Sơn dường như đông đặc lại khi Lăng Nguyệt và Dương Quân bước ra từ bìa rừng, trực tiếp tiến về trung tâm làng. Vẻ ngoài thanh khiết của Lăng Nguyệt, với bộ bạch y không chút tì vết, cùng khí chất uy nghiêm toát ra từ mỗi cử chỉ, khiến ánh nắng trưa cũng phải dịu đi vài phần. Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, đứng cạnh nàng, ánh mắt sáng ngời, chính trực, không hề né tránh sự đối đầu. Sự xuất hiện đột ngột của họ, hai vị tu sĩ mang khí chất hoàn toàn khác biệt với những kẻ đang càn quét làng, khiến Tiểu Đội Trưởng Phục Cổ Môn đang quát tháo bỗng khựng lại. Hắn ta, một tu sĩ cấp thấp với gương mặt lạnh lùng và ánh mắt đầy khinh thường phàm nhân, ban đầu chỉ cau mày, cho rằng đây chỉ là những kẻ lạc đường.

"Các vị... đang làm gì?" Giọng Lăng Nguyệt thanh trong, nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm lạ thường, vang vọng khắp làng, khiến những tiếng la ó, tiếng quát tháo của tay sai Phục Cổ Môn cũng phải im bặt. Nàng không dùng chút linh lực nào, chỉ thuần túy là lời nói, nhưng nó lại có sức nặng của hàng ngàn năm đạo lý.

Tiểu Đội Trưởng, sau giây phút bàng hoàng ban đầu, nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo. Hắn ta nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt quét qua Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Ồ, là tu sĩ của môn phái nào đây? Đến đây để làm gì? Nơi đây là vùng đất đang được 'thanh lọc' theo ý chỉ của Thiên Đạo. Kẻ nào dám ngăn cản, sẽ bị coi là nghịch thiên!" Hắn vung roi mây trong tay, tạo ra một tiếng vút khô khốc.

Lăng Nguyệt không đổi sắc mặt, đôi mắt phượng của nàng nhìn thẳng vào Tiểu Đội Trưởng, như xuyên thấu tận tâm can hắn. "Các vị nhân danh Thiên Đạo để cướp bóc, áp bức phàm nhân? Thiên Đạo mà các vị phụng sự, liệu có phải là thứ Thiên Đạo mà chúng sinh mong muốn, hay chỉ là một cái cớ cho sự ích kỷ và bạo tàn?" Nàng không tranh luận về sức mạnh, không khoe khoang tu vi, mà trực tiếp chạm vào cốt lõi của vấn đề, vào cái "chân lý vô hình" mà Tạ Trần đã dạy.

Lời lẽ của nàng như một mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào những lời ngụy biện của Tiểu Đội Trưởng. Hắn ta thoáng chốc bối rối, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh, giọng nói trở nên cao ngạo h��n, cố gắng che giấu sự lung lay trong lòng. "Kẻ phàm nhân làm sao hiểu được đại nghĩa! Chúng ta đang thanh trừ những mầm mống phản nghịch, những kẻ mê hoặc phàm nhân bằng tư tưởng vô đạo! Để Thiên Đạo phục hưng, những hy sinh này là cần thiết!" Hắn ta chỉ tay vào những thôn dân đang co rúm lại phía sau Dương Quân, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. "Những kẻ yếu ớt này, nếu không bị thanh lọc, sẽ chỉ là gánh nặng cho sự phục hưng của Thiên Đạo!"

Dương Quân tiến lên một bước, dang tay che chắn cho những thôn dân đang sợ hãi co rúm lại phía sau. Hắn ta không cao giọng, nhưng lời nói lại vang dội, đầy khí phách. "Nếu Thiên Đạo cần đến sự tàn bạo, cần đến máu và nước mắt của phàm nhân, vậy nó còn là Thiên Đạo của chúng sinh hay là Thiên Đạo của sự ích kỷ? Cái giá của sự 'phục hưng' mà các người nói, lại là sự hủy hoại nhân tính, vậy thì thà không phục hưng còn hơn!" Hắn nhìn thẳng vào mắt Tiểu Đội Trưởng, không chút sợ hãi. "Thiên Đạo mà chúng ta tin tưởng, phải là Thiên Đạo bảo vệ sự sống, bảo vệ tình người, chứ không phải là thứ Thiên Đạo đẩy con người vào đường cùng, buộc họ phải 'mất người' để phục vụ cho một mục đích mù quáng."

Cuộc tranh luận triết lý nổ ra giữa trung tâm Thôn Vân Sơn, không tiếng binh đao, nhưng lại gay cấn hơn bất kỳ trận chiến nào. Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng vững, không hề nao núng trước sự hống hách của Phục Cổ Môn. Lăng Nguyệt không dùng linh lực, chỉ dùng lời nói và ánh mắt sắc bén, như lưỡi dao mổ xẻ từng tầng lớp ngụy biện. Nàng không chỉ tấn công vào hành động, mà còn vào tư tưởng gốc rễ của họ. "Các vị nói 'phục hưng Thiên Đạo', nhưng lại gieo rắc nỗi sợ hãi và hận thù. Một Thiên Đạo được xây dựng trên sự đau khổ của chúng sinh, liệu có thể bền vững? Liệu đó có phải là một Thiên Đạo mà người người đều ngưỡng vọng, hay chỉ là một nhà tù khổng lồ mà các vị đang cố gắng tạo ra?"

Dương Quân tiếp lời, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết. "Tất cả chúng sinh đều bình đẳng trước Thiên Đạo. Phàm nhân hay tu sĩ, đều có quyền được sống, được yêu thương, được bảo vệ. Cái gọi là 'mầm mống phản nghịch' mà các vị đang thanh trừ, chẳng qua chỉ là những linh hồn khao khát một cuộc sống bình thường, một cuộc sống chân thực. Các vị có quyền lực, nhưng các vị không có quyền chà đạp lên nhân tính, lên 'nhân quả' của chính mình!" Hắn nhìn những tu sĩ cấp dưới của Tiểu Đội Trưởng, ánh mắt dò xét, như muốn đánh thức chút lương tri còn sót lại trong họ. Một vài người trong số họ, dù cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự dao động, sự bối rối. Họ đã quen với việc tuân lệnh, quen với việc áp đặt, nhưng chưa từng phải đối mặt với những lý lẽ sắc bén đến vậy, chưa từng phải tự hỏi về cái "đại nghĩa" mà họ đang theo đuổi. Mùi khói bếp thoảng qua, mùi ẩm ướt của đất, tất cả như hòa quyện vào một bản giao hưởng của sự đối đầu tư tưởng, nơi chân lý đang dần được soi rọi.

***

Cuộc đối đầu không tiếng kiếm đao, nhưng lại chứa đựng sức nặng ngàn cân, khiến không khí trong Thôn Vân Sơn đặc quánh. Lời lẽ của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, không chỉ sắc bén như gươm mà còn thấm đẫm đạo lý, không ngừng gọt giũa và mài mòn sự kiêu ngạo của Tiểu Đội Trưởng Phục Cổ Môn. Hắn ta, dù cố gắng giữ vững vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt khinh miệt, nhưng rõ ràng đã bắt đầu dao động. Lời lẽ của Lăng Nguyệt không chỉ là một sự chất vấn, mà còn là một tấm gương phản chiếu, buộc hắn và những kẻ theo sau phải nhìn lại chính mình. Nàng không đe dọa bằng vũ lực, không phô trương tu vi, nhưng sự hiện diện và những câu hỏi của nàng lại có sức nặng hơn vạn pháp thuật.

"Các ngươi... các ngươi đừng hòng dùng lời lẽ xảo trá để mê hoặc chúng ta!" Tiểu Đội Trưởng nghiến răng, cố gắng gầm lên, nhưng giọng nói đã không còn giữ được sự tự tin ban đầu. Hắn biết, nếu tiếp tục đối đầu bằng lời nói, hắn sẽ thua. Và nếu động thủ, hắn cũng sẽ rơi vào thế khó. Hai vị tu sĩ trước mặt không hề yếu, khí chất toát ra từ họ cho thấy tu vi không hề thấp. Nhưng quan trọng hơn, nếu hắn dùng bạo lực để đối phó với những lý lẽ về "Thiên Đạo" và "nhân tính" mà họ đang nói, thì chính hắn sẽ tự vạch trần bản chất tàn bạo của Phục Cổ Môn trước mắt những thôn dân và cả những tu sĩ cấp dưới đang hoang mang. Đó là một đòn chí mạng vào uy tín, vào "chính nghĩa" mà họ luôn tự xưng. Tạ Trần đã nhìn thấu điều này.

Lăng Nguyệt vẫn bình thản, đôi mắt phượng của nàng không rời khỏi Tiểu Đội Trưởng. "Thiên Đạo không phải là bức tường thành, mà là dòng chảy của nhân tâm. Và lòng người, không ai có thể cưỡng cầu mãi được." Nàng nói, giọng thanh trong như tiếng chuông chùa buổi sớm, nhưng mỗi lời lại như khắc vào đá. "Các vị muốn phục hưng Thiên Đạo, nhưng lại đang phá hủy niềm tin của chúng sinh. Một Thiên Đạo không có lòng tin của nhân gian, sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng, sớm muộn cũng sẽ sụp đổ."

Dương Quân tiếp lời, giọng nói cương trực. "Hơn nữa, các vị đã biết rõ ý chỉ của Thiên Đạo đang dần suy yếu. Lúc này, điều cần làm là đoàn kết nhân tâm, chứ không phải là gieo rắc sợ hãi. Nếu Thiên Đạo có ý muốn 'thanh lọc' này, vậy tại sao lại có những người đứng ra bảo vệ phàm nhân? Chẳng l��� Thiên Đạo lại tự mâu thuẫn với chính mình?" Hắn không chỉ hỏi, mà là đang buộc tội.

Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt Tiểu Đội Trưởng. Hắn nhìn những tu sĩ cấp dưới của mình, thấy ánh mắt họ đang dao động, có chút nghi ngờ, có chút suy tư. Hắn biết, nếu không rút lui, không chỉ hắn mà cả Phục Cổ Môn sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng niềm tin. Chiến lược "Chân Lý Vô Hình" của Tạ Trần, không dùng sức mạnh đối đầu, mà dùng chính đạo lý và sự kiên định vào nhân tính để làm lung lay đối thủ, đã phát huy hiệu quả ngoài sức tưởng tượng.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống sự phẫn nộ và hổ thẹn đang dâng trào. "Được lắm! Chúng ta sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay! Nhưng đừng nghĩ rằng lời nói suông có thể thay đổi Thiên Đạo!" Hắn nghiến răng, phun ra từng chữ, như thể mỗi từ đều mang theo một ngàn cân oán hận. Hắn quay phắt lại, ra lệnh cho đám tay sai. "Rút! Chúng ta đi! Để xem những kẻ tự xưng là 'cứu thế' này sẽ bảo vệ được bao lâu!"

Đám tu sĩ Phục Cổ Môn, dù vẫn còn hung h��ng và bất mãn, nhưng cũng không dám làm trái lệnh. Họ miễn cưỡng thu dọn đồ đạc, mang theo sự bực tức và nỗi nhục nhã. Tiếng bước chân nặng nề của họ dần xa, hòa vào tiếng gió thổi qua những cánh đồng lúa. Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng nhìn họ đi, không truy đuổi, không mảy may tỏ vẻ đắc thắng. Sự rút lui của Phục Cổ Môn không phải là một chiến thắng bằng vũ lực, mà là một chiến thắng của tư tưởng, của chân lý.

Khi bóng dáng cuối cùng của Phục Cổ Môn khuất dần sau rặng cây, một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm Thôn Vân Sơn. Những thôn dân, từ nãy đến giờ vẫn co rúm trong sợ hãi, dần dần ngẩng đầu lên. Ánh mắt họ, ban đầu còn đầy vẻ hoài nghi và kinh hãi, từ từ chuyển sang kinh ngạc, rồi sau đó là biết ơn sâu sắc. Họ chưa từng thấy một tu sĩ nào lại bảo vệ họ bằng lý lẽ, bằng lời nói chứ không phải bằng phép thuật. Họ chưa từng thấy một thế lực tu tiên nào lại chịu rút lui vì những lời nói. Một hạt mầm của hy vọng, một tia sáng yếu ớt của "Nhân Đạo", đã được gieo xuống mảnh đất cằn cỗi của lòng người.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả Thôn Vân Sơn trong sắc cam ấm áp. Ánh nắng dịu nhẹ cuối ngày xuyên qua những tán cây, nhảy nhót trên mái nhà gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên đường đất. Không khí mát mẻ dần lên, mang theo hương đất ẩm và mùi khói bếp quen thuộc, giờ đây không còn lẫn với mùi sợ hãi. Tiếng chim hót líu lo trở lại, ríu rít chuyền cành, tiếng suối chảy róc rách như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn.

Sau khi Phục Cổ Môn rút đi, Lăng Nguyệt và Dương Quân không hề rời đi. Họ cùng với đoàn tu sĩ đồng hành bắt đầu trấn an thôn dân. Không chỉ là lời nói, mà còn là hành động. Họ giúp đỡ thu dọn những món đồ bị vứt vãi, chia sẻ lương thực và thuốc men mang theo. Mùi hương liệu thoảng nhẹ từ những viên thuốc trị thương, hòa lẫn với mùi khói bếp, tạo nên một không khí vừa lạ lẫm vừa ấm cúng.

Lão Nông, người đàn ông gầy gò, lưng còng, đôi mắt giờ đã ngấn lệ, cố gắng quỳ sụp xuống trước Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Đa tạ tiên tử, đa tạ công tử... Chúng tôi cứ ngỡ đã không còn hy vọng. Cứ ngỡ là kiếp này không thoát khỏi kiếp nạn này rồi..." Giọng ông nghẹn ngào, run rẩy, chứa đựng tất cả nỗi sợ hãi và tuyệt vọng mà ông đã phải chịu đựng.

Lăng Nguyệt khẽ đỡ ông dậy, đôi mắt phượng của nàng giờ đây không còn lạnh lùng như băng tuyết, mà ẩn chứa một sự ấm áp, một nụ cười nhẹ hiếm thấy. Nàng vuốt nhẹ đầu Nữ Tử Ngây Thơ, cô bé vẫn còn run rẩy nép sau lưng ông lão. "Không ai bị bỏ lại. Đây là con đường mà chúng ta cùng nhau xây dựng." Nàng nói, giọng nói thanh trong, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu mọi vết thương lòng. "Chúng ta không chỉ bảo vệ thân thể, mà còn bảo vệ niềm tin và hy vọng của con người."

Dương Quân đứng cạnh, nở một nụ cười rạng rỡ. Hắn trò chuyện với Lão Nông, giải thích về những "pháp lệnh" vô lý của Phục Cổ Môn, về bản chất lầm lạc của con đường "tu tiên vô tri" mà chúng đang theo đuổi. Hắn không nói về Thiên Đạo cao siêu, mà nói về giá trị của cuộc sống bình thường, về tình làng nghĩa xóm, về sự quan trọng của việc giữ trọn nhân tính. "Thiên Đạo chân chính không đòi hỏi sự hy sinh vô nghĩa, mà là sự hòa hợp giữa trời và người. Những gì Phục Cổ Môn làm, chỉ là đang đẩy Thiên Đạo vào bờ vực suy tàn nhanh hơn."

Trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra. Từ những tu sĩ từng chỉ biết đến bản thân và con đường tu luyện thăng cấp, giờ đây họ đã thấu hiểu giá trị của sự bảo vệ, của sự cảm hóa. Họ nhận ra hiệu quả của chiến lược Tạ Trần, một chiến lược không dựa vào sức mạnh vật chất mà dựa vào sức mạnh của chân lý và lòng người. "Đây chính là 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần tiên sinh đã nói," Dương Quân khẽ nói với Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn tràn ngập sự ngưỡng mộ và tin tưởng. "Nó mạnh hơn bất kỳ pháp thuật nào, bởi nó chạm đến tận cùng của nhân tâm."

Lăng Nguyệt gật đầu, đôi mắt nàng nhìn về phía hoàng hôn đang rực rỡ. "Chân lý không cần vũ lực để chứng minh. Nó tự khắc sẽ soi rọi bóng tối." Nàng cảm nhận rõ ràng sự kết nối với những con người yếu ớt này, với mảnh đất này. Đây không chỉ là một cuộc giải cứu, mà là một hạt mầm đã được gieo xuống, một hạt mầm của "Nhân Đạo" sẽ bén rễ sâu sắc trong lòng nhân gian. Sự kiện hôm nay không chỉ cứu một ngôi làng, mà còn củng cố niềm tin vào một con đường mới, một con đường mà tu sĩ và phàm nhân có thể cùng tồn tại, cùng kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí họ, một cảm giác khác cũng dấy lên. Sự rút lui của Phục Cổ Môn, tuy là một chiến thắng, nhưng lại giống như sự bình yên trước một cơn bão lớn. Những kẻ kiêu ngạo đó sẽ không dễ dàng bỏ qua sự nhục nhã này. Liễu Thanh Phong, kẻ đứng sau tất cả, chắc chắn sẽ tìm cách khác để đối phó, có thể là xảo quyệt và tàn bạo hơn. Cuộc chiến tư tưởng này, cuộc chiến vì "Nhân Đạo", mới chỉ bắt đầu. Nhưng ít nhất, ngay trong ánh hoàng hôn ấm áp này, những người dân Thôn Vân Sơn đã tìm thấy một tia hy vọng, một niềm tin mới vào những tu sĩ không còn "mất người", vào một tương lai nơi họ có thể "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free