Nhân gian bất tu tiên - Chương 753: Bóng Đêm Thập Thiên Niên: Cái Giá Của Sự Phản Kháng
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong đại điện Phật Sơn Tự, những ngọn nến vẫn cháy sáng, soi rõ những gương mặt kiên định, những đôi mắt tràn đầy quyết tâm. Vòng lặp lịch sử đã được nhìn thấu, và giờ đây, họ đã sẵn sàng để phá vỡ nó, để viết nên một chương mới cho nhân gian, một chương không còn bóng ma của quá khứ ám ảnh, mà là ánh sáng của một tương lai do chính con người kiến tạo. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến giành lấy linh hồn của nhân gian, chỉ vừa mới bắt đầu.
***
Bình minh hé rạng sau màn đêm hội đàm căng thẳng. Tại một gian phòng đơn sơ trong Phật Sơn Tự, Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn còn đó, ánh nến tàn leo lét yếu ớt cạnh khung cửa sổ đã mờ dần bởi ánh sáng ban mai. Không khí trong phòng tĩnh lặng đến lạ lùng, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, nặng trĩu những suy tư và lo lắng vẫn còn đọng lại từ cuộc thảo luận đêm qua. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng từ xa vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, nhưng cũng không thể xoa dịu đi nỗi bất an len lỏi trong lòng mỗi người. Mùi hương trầm còn vương vấn trong không gian, hòa quyện với mùi đất ẩm của buổi sớm và chút thanh khiết của hoa sen mới nở từ khu vườn thiền, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm mà cũng đầy u hoài. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự mệt mỏi khó nhận ra. Hắn ngồi đối diện với hai người, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve một phiến ngọc cổ xưa, dường như đang cân nhắc điều gì đó.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù dung nhan tuyệt mỹ vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ánh lên một sự bàng hoàng khó che giấu. Nàng mặc bạch y thanh thoát, nhưng lúc này, sự thanh thoát đó lại có vẻ mong manh hơn bao giờ hết, như một đóa hoa sen trắng bị vùi dập trong bùn lầy của quá khứ. Nàng khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng bao trùm. "Chúng ta đã hiểu chiến lược chiêu mộ của họ, cách Phục Cổ Môn dụ dỗ những tu sĩ tuyệt vọng bằng lời hứa khôi phục Thiên Đạo và quyền năng đã mất. Nhưng..." Giọng nàng chùng xuống, mang theo một nỗi niềm khó tả. "Cái giá mà nhân gian phải trả cho sự 'khôi phục Thiên Đạo' đó là gì? Ta cảm thấy, những gì chúng ta chứng kiến chỉ là một phần rất nhỏ của sự tàn khốc mà họ đã gây ra. Liệu có phải, họ đã không chỉ thao túng tư tưởng, mà còn trực tiếp dùng bạo lực để dập tắt mọi tiếng nói phản kháng?" Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa câu hỏi và cả một nỗi lo sợ mơ hồ. Nàng không sợ cường địch, nhưng sợ một sự tàn bạo vô nhân tính, một sự hủy hoại không thể vãn hồi.
Dương Quân, bên cạnh Lăng Nguyệt, cũng không giấu được vẻ mặt phẫn nộ và ưu tư. Chàng thư sinh tuấn tú ấy giờ đây đã tôi luyện thêm phần kiên nghị, nhưng nhiệt huyết vẫn bừng cháy trong đôi mắt. "Ta cảm thấy một sự bất an sâu sắc, Tiên sinh. Liệu chúng ta có đang bỏ sót điều gì về bản chất của Phục Cổ Môn không? Những lời hứa hẹn của Liễu Thanh Phong hiện tại, những hành động của hắn, đều phản chiếu bóng hình của quá khứ. Nhưng nếu sự tàn bạo của Phục Cổ Môn vượt xa những gì ta có thể tưởng tượng, thì liệu hắn có thể đi xa đến đâu?" Chàng siết chặt nắm tay, tựa như đang kiềm chế một ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trong lồng ngực. "Việc dùng vũ lực để ép buộc người khác tin vào 'Thiên Đạo' của mình, đó đâu còn là tu hành nữa, đó là bạo chúa, là ma quỷ."
Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với nỗi lo lắng của họ. Hắn đưa phiến ngọc cổ xưa lên, đó là một mảnh vỡ của Nhân Quả Luân Bàn, vật phẩm đã giúp hắn nhìn thấu dòng chảy thời gian. "Chính xác. Muốn phá vỡ vòng lặp, phải nhìn thấu tận cùng gốc rễ của nó. Những lời hứa hẹn, sự dụ dỗ chỉ là bề nổi. Cái cốt lõi của Phục Cổ Môn, và giờ là của Liễu Thanh Phong, là sự áp đặt, là việc coi thường sinh mệnh, là việc sẵn sàng hủy diệt bất cứ thứ gì cản trở con đường 'khôi phục' của họ, bất kể điều đó có phải là 'người' hay không." Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại mang một sự lạnh lùng khó tả, như một nhà phán xét đang công bố sự thật trần trụi. "Họ không chỉ muốn Thiên Đạo phục hồi, họ muốn Thiên Đạo phục hồi *theo cách của họ*, và bất cứ ai không cúi đầu đều là dị đoan, là vật cản."
Hắn nhắm mắt lại, một làn khí tức vô hình lan tỏa, không phải linh khí, mà là một loại lực lượng huyền ảo hơn, kết nối với vô số sợi chỉ nhân quả đang đan xen trong vũ trụ. Đôi mắt hắn, dù nhắm nghiền, dường như vẫn nhìn thấy vạn vật, xuyên thấu không gian và thời gian. Nhân Quả Chi Nhãn được kích hoạt đến cực hạn, không chỉ là nhìn thấu, mà là tái hiện, là đưa những người khác vào dòng chảy của ký ức vĩ đại của nhân quả. Lăng Nguyệt và Dương Quân cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc bao phủ lấy họ, một cảm giác choáng váng nhẹ, rồi thế giới xung quanh họ tan biến, được thay thế bởi một khung cảnh khác, một thực tại khác, hàng vạn năm về trước.
***
Trong khoảnh khắc, không gian Phật Sơn Tự tĩnh mịch tan biến, thay vào đó là một khung cảnh hoàn toàn khác, rực rỡ và khô cằn dưới ánh nắng gay gắt của một buổi ban ngày xa xưa. Đây là Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ nằm ẩn mình dưới chân một dãy núi xanh thẳm, nơi những con suối nhỏ uốn lượn qua những cánh đồng lúa xanh mướt, dẫn nước về nuôi dưỡng những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ bé, khiêm nhường. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy cục tác từ các sân vườn, và xa xa là tiếng trẻ con nô đùa, cười nói giòn tan. Mùi đất đai màu mỡ, mùi cỏ cây xanh tươi, và thoang thoảng mùi khói bếp ấm áp từ những mái nhà đã vội vã nổi lên, gợi lên một bức tranh thanh bình, yên ả, một cuộc sống gần gũi với thiên nhiên, không vướng bận những tranh đoạt của hồng trần. Không khí trong lành, tinh khiết, mang theo hơi ẩm của núi rừng và sự ấm áp của nắng hạ.
Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng lặng như những bóng ma, không thể chạm vào hay bị chạm vào, nhưng cảm nhận mọi thứ rõ ràng như đang sống trong thực tại. Họ nhìn thấy những người nông dân hi���n lành, mộc mạc, đang cần mẫn làm việc trên cánh đồng, những người phụ nữ ngồi bên hiên nhà dệt vải, những đứa trẻ chạy nhảy vui đùa. Một cảnh tượng bình dị, nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp nguyên sơ của "nhân đạo" mà Tạ Trần luôn nhắc đến.
Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài. Một bóng đen bất chợt đổ ập xuống, mang theo luồng áp lực nặng nề, xé tan bầu không khí trong lành. Từ con đường mòn dẫn vào làng, một nhóm tu sĩ vận đạo bào màu xám tro, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt tràn đầy sự khinh miệt đối với phàm nhân, đang tiến vào. Dẫn đầu là một Tiểu Đội Trưởng Phục Cổ Môn, dáng người cao lớn, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt như diều hâu quét qua từng gương mặt thôn dân đang ngơ ngác.
"Kẻ phàm nhân các ngươi dám không tuân theo Thiên ý?" Giọng hắn vang vọng, đầy uy hiếp, át đi tiếng chim và tiếng suối, khiến cả ngôi làng chìm trong sự im lặng đáng sợ. "Dám dung túng cho cái gọi là 'nhân đạo' mà không chịu tu luyện? Dám từ chối con đường khôi phục Thiên Đạo, lại còn cất giấu 'tà vật' và nuôi dưỡng 'tư tưởng phản nghịch' ư? Đó là tà đạo! Nộp hết tài vật, giao nộp những kẻ có tư tưởng phản nghịch!" Hắn lớn tiếng cáo buộc, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tham lam và khinh bỉ, hoàn toàn không có vẻ gì là đại diện cho "Thiên ý" cao cả. Luồng linh lực từ các tu sĩ bao trùm lấy làng, ép những người phàm nhân yếu ớt phải quỳ rạp xuống.
Một Lão Nông, với dáng người gầy gò, lưng còng vì năm tháng lao động, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên nghị lạ thường, cố gắng đứng thẳng dậy. Râu tóc bạc phơ của ông lay động trong gió, quần áo tiều phu đơn giản không thể che giấu vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy lòng tự trọng. "Tiên nhân... chúng tôi chỉ là những người dân bình thường," ông nói, giọng run rẩy nhưng không khuất phục. "Chúng tôi chỉ muốn sống một cuộc đời an yên, trồng trọt, nuôi con, không mong cầu gì cao siêu. Chúng tôi không phản nghịch ai, chỉ là không muốn đánh đổi nhân tính để cầu hư vô, không muốn từ bỏ gia đình, làng xóm để theo đuổi thứ 'bất tử' mà các ngài hứa hẹn... Chúng tôi chỉ muốn được làm người, Tiên nhân!"
Lời nói của Lão Nông chưa kịp dứt, một tiếng "chát" khô khốc vang lên. Tiểu Đội Trưởng Phục Cổ Môn đã giáng một đòn tàn nhẫn vào mặt ông lão, khiến ông ngã dúi dụi xuống đất, máu tươi rỉ ra từ khóe môi. "Phàm tục! Ngươi dám nghi ngờ con đường của Thiên Đạo? Ngươi dám chống đối Phục Cổ Môn? Cái loại tư tưởng 'nhân đạo' yếu hèn đó chỉ là mầm mống phá hoại trật tự!" Hắn quát tháo, rồi ra lệnh cho đám tu sĩ phía sau: "Đập phá hết! Tịch thu mọi thứ có giá trị! Bắt giữ những kẻ chống đối! Ai dám phản kháng, giết không tha!"
Ngay lập tức, cuộc trấn áp tàn bạo bắt đầu. Các tu sĩ Phục Cổ Môn, với vẻ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn, lao vào ngôi làng như những con thú đói. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ nhà cửa, tiếng khóc than của phụ nữ và trẻ con bỗng chốc xé toạc bầu không khí yên bình. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ bị đập phá tan hoang, những vật dụng quý giá bị cướp bóc không thương tiếc. Những người thôn dân cố gắng chống cự yếu ớt đều bị đánh đập dã man, kéo lê trên mặt đất đầy bụi bặm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt phượng trừng lớn, vẻ mặt trắng bệch vì kinh hãi và phẫn nộ. Nàng nắm chặt bàn tay, móng tay gần như đâm vào da thịt. "Họ coi việc sống bình thường là tà đạo ư?" Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, không còn chút lạnh lùng thường ngày. "Đây là cái gì Thiên Đạo? Đây là sự hủy diệt!"
Dương Quân bên cạnh cũng nghiến răng ken két, ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ. "Độc ác! Đây đâu phải là Thiên Đạo, đây là địa ngục nhân gian! Những kẻ này, chỉ vì cái chấp niệm 'khôi phục' của chúng mà sẵn sàng chà đạp lên mọi sinh linh, mọi giá trị nhân tính!" Chàng nhìn Lão Nông đang cố gắng gượng dậy để che chắn cho đứa cháu nhỏ đang nép sau lưng, khuôn mặt bầm dập nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị. "Sự kiên cường đó, dù yếu ớt, lại là ngọn lửa 'nhân đạo' mà chúng ta cần bảo vệ, Tiên sinh."
Tạ Trần đứng đó, vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng luồng khí tức xung quanh hắn lại trở nên nặng nề hơn. Hắn không nói gì, chỉ để tầm nhìn tiếp diễn, để Lăng Nguyệt và Dương Quân ch���ng kiến toàn bộ sự thật tàn khốc, không chút che giấu. Những gì họ đang thấy không chỉ là một cuộc trấn áp, mà là sự diệt trừ mầm mống của một tư tưởng, một cách sống, mà Phục Cổ Môn coi là mối đe dọa.
***
Cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm tại Thôn Vân Sơn tiếp tục diễn ra, ngày càng trở nên tàn khốc hơn dưới cái nắng gắt và bụi mù mịt. Không khí đặc quánh mùi khói từ những mái nhà bị đốt cháy, mùi máu tanh nồng từ những thân thể bị đánh đập, và mùi vị của sự tuyệt vọng. Tiếng la hét đã chuyển thành tiếng nức nở, tiếng khóc than và tiếng rên rỉ đau đớn. Những ngôi nhà giờ chỉ còn là đống đổ nát, những cánh đồng lúa xanh mướt bị giày xéo tan hoang, những giấc mơ bình dị bị nghiền nát không thương tiếc.
Trong đám đông hoảng loạn, một Nữ Tử Ngây Thơ, với đôi mắt tròn xoe đầy nước mắt, mái tóc đen rối bời, bị tách khỏi vòng tay của cha mẹ. Nàng bé nhỏ, yếu ớt, ánh mắt ngây thơ phản chiếu sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy khung cảnh tan hoang xung quanh và những người thân đang bị kéo l��. "Mẫu thân! Phụ thân! Đừng mà!" Tiếng khóc thét của nàng xé lòng, vang vọng khắp ngôi làng đang chìm trong sự hủy diệt. Nàng cố gắng chạy theo cha mẹ, nhưng một tu sĩ Phục Cổ Môn tàn nhẫn đã đẩy nàng ngã lăn xuống đất, không chút thương xót.
Tiểu Đội Trưởng Phục Cổ Môn đứng trên một mô đất cao, ánh mắt quét qua những thôn dân đang co ro sợ hãi, những người đã mất đi mọi thứ nhưng vẫn không dám ngẩng đầu. Hắn khoanh tay, vẻ mặt lạnh lùng và đầy khinh miệt. "Kẻ yếu đuối thì không có quyền tồn tại trong kỷ nguyên mới. Đây là sự thanh lọc cần thiết cho Thiên Đạo!" Hắn tuyên bố, giọng nói vang vọng như một lời phán xét tàn nhẫn. "Những kẻ không có tư chất tu luyện, những kẻ chỉ biết bám víu vào đất đai phàm tục, chỉ là gánh nặng cho thế gian. Tinh hoa của Thiên Đạo không dành cho các ngươi. Các ngươi chỉ là vật cản trên con đường vĩ đại!"
Những lời lẽ của hắn không chỉ là lời đe dọa, mà là một sự bôi nhọ, một sự phủ nhận hoàn toàn giá trị của cuộc sống phàm nhân. Hắn không chỉ cướp đi tài sản, sinh m���ng, mà còn muốn tước đoạt đi niềm tin, phẩm giá của họ. Hắn muốn dập tắt hoàn toàn mầm mống của "nhân đạo" – cái tư tưởng cho rằng một cuộc sống bình thường, trọn vẹn cũng có giá trị ngang bằng, thậm chí hơn, việc theo đuổi sự bất tử vô nghĩa.
Lăng Nguyệt Tiên Tử lúc này đã không còn giữ được vẻ lạnh lùng. Khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi môi mím chặt đến trắng bệch, ánh mắt phẫn nộ bùng cháy như ngọn lửa. Nàng cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng, không phải vì cảnh tượng máu me, mà vì sự vô nhân tính, sự tàn độc đến ghê tởm của những kẻ tự xưng là "bảo vệ Thiên Đạo". "Quá khứ này... không thể lặp lại!" Nàng siết chặt nắm tay, giọng nói khẽ khàng nhưng ẩn chứa một ý chí thép, một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn hỏi, hỏi rằng liệu có cách nào để ngăn chặn điều này tái diễn.
Dương Quân cũng không kém phần phẫn uất. Chàng nhìn Nữ Tử Ngây Thơ đang run rẩy trên mặt đất, nhìn những người dân vô tội bị tàn sát, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim đ��m. "Đây là sự hủy diệt! Không phải thanh lọc! Liễu Thanh Phong... hắn cũng sẽ làm điều tương tự!" Chàng nói, giọng khàn đặc vì uất hận. Cái giá của việc "khôi phục Thiên Đạo" này là nhân tính, là sự sống, là mọi thứ tốt đẹp mà nhân gian đang có.
Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn thấu suốt mọi điều, nhìn sâu vào bản chất của sự việc. "Họ không chỉ trấn áp, họ còn muốn dập tắt mọi hy vọng, mọi ý chí phản kháng, mọi giá trị nhân sinh để không ai còn dám nghi ngờ con đường của họ." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong tầm nhìn như một lời giải thích đầy bi ai. "Phục Cổ Môn hiểu rằng, chừng nào 'nhân đạo' còn tồn tại, chừng nào con người còn khao khát một cuộc sống bình thường, thì sự độc tôn của Thiên Đạo mà họ muốn khôi phục sẽ không bao giờ vững chắc. Họ muốn diệt trừ mầm mống của sự khác biệt, của sự tự do, của chính cái gọi là 'người'. Cuộc chiến của họ không chỉ là quân sự, mà là một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt, nhằm định hình lại toàn bộ nhận thức của nhân gian."
Cuộc tr��n áp lên đến đỉnh điểm. Những người chống đối bị bắt giữ, bị trói lại như những con vật, bị kéo đi trên con đường bụi đất. Một số khác, những người đã quá yếu ớt hoặc quá kiên cường, đã vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất mà họ yêu thương, máu tươi thấm đẫm vào lòng đất cằn cỗi. Các tu sĩ Phục Cổ Môn, sau khi hoàn thành "nhiệm vụ" của mình, rời đi, bỏ lại một ngôi làng hoang tàn, một vùng đất chết chóc, nơi chỉ còn lại tiếng khóc than ai oán của những người còn sống sót và sự im lặng rợn người của những linh hồn đã khuất. Ánh nắng chiều tà đổ xuống, nhuộm đỏ cả một vùng, như màu máu và nước mắt.
Cảnh tượng dần mờ đi, mang theo tiếng khóc thét cuối cùng của Nữ Tử Ngây Thơ, tiếng rên rỉ của Lão Nông, và sự tàn phá khủng khiếp. Tạ Trần khẽ thở dài, luồng khí tức vô hình thu lại. Phật Sơn Tự lại hiện ra, ánh nến leo lét trong gian phòng, mùi hương trầm quen thuộc. Nhưng tâm trí của Lăng Nguyệt và Dương Quân đã không còn như trước. Vẻ mặt họ trắng bệch, cả người run rẩy nhẹ, nhưng trong đôi mắt họ, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đã thấy cái giá của sự phục hồi Thiên Đạo theo cách của Phục Cổ Môn. Họ đã thấy lý do vì sao "nhân đạo" cần phải tồn tại.
Tạ Trần chậm rãi mở mắt, ánh nhìn thấu suốt vạn vật khẽ lướt qua hai người. Hắn biết, khoảnh khắc này, hạt giống của sự thật đã được gieo vào lòng họ, và nó sẽ nảy mầm thành một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Sự tàn bạo của Phục Cổ Môn trong quá khứ là một lời cảnh báo rùng rợn về mức độ nguy hiểm của Liễu Thanh Phong trong hiện tại, cho thấy hắn có thể làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích "phục hồi Thiên Đạo" của mình. Đồng thời, sự kiên cường của Lão Nông và thôn dân trong tầm nhìn, dù yếu thế, lại là bằng chứng cho thấy tinh thần "Nhân Đạo" luôn tồn tại, là ngọn lửa cần được thắp lại, cần được bảo vệ.
"Chúng ta không chỉ đối mặt với quyền lực, mà còn đối mặt với một tư tưởng muốn hủy diệt bản chất của 'người'," Tạ Trần trầm giọng, kết thúc tầm nhìn. "Đây là cuộc chiến giành lấy linh hồn của nhân gian. Và chúng ta, những người tin vào 'nhân đạo', sẽ không bao giờ lùi bước."
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.