Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 752: Ván Cờ Mới: Phá Vỡ Vòng Lặp Nhân Quả

Ánh nắng ban mai đã vươn mình, nhuộm vàng những mái ngói cong cổ kính của Phật Sơn Tự, len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi thẳng vào đại điện. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, tựa như thời gian đang trôi chảy chậm rãi, vô thường. Nhưng trong không gian thanh tịnh ấy, ba con người lại mang theo những suy tư nặng trĩu, những ám ảnh về quá khứ vừa được phơi bày. Tạ Trần vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò của hắn gần như bị nuốt chửng bởi chiếc áo vải bố cũ kỹ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ minh triết đến nao lòng. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên Nhân Quả Luân Bàn, luồng sáng mờ nhạt từ nó dần tắt lịm, trả lại vẻ ngoài bình dị của một chiếc đĩa gỗ cổ xưa. Cảnh tượng thị trấn An Bình, những lời dụ hoặc của Thủ Lĩnh Phục Cổ Môn cùng sự hoang mang của các tu sĩ tuyệt vọng mười ngàn năm trước, giờ chỉ còn là một hồi ức sống động trong tâm trí họ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự bàng hoàng. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một tầng sương khói ưu tư, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên sự phức tạp giữa kinh ngạc, lo lắng và một sự thấu hiểu mới mẻ. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định, tựa như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những vòng lặp nghiệt ngã của nhân gian. Bạch y thuần khiết của nàng khẽ lay động theo từng hơi thở, nhưng khí chất lạnh lùng thường thấy đã được thay thế bằng một sự trầm tư sâu sắc. "Quá khứ… thực sự đáng sợ," nàng khẽ thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng nỗi chua xót. "Liễu Thanh Phong đang lặp lại chính xác những gì Phục Cổ Môn đã làm. Hắn ta không sáng tạo, chỉ là một kẻ sao chép, một kẻ kế thừa sự tàn nhẫn và dối trá." Nàng siết chặt bàn tay thon dài, cảm nhận sự lạnh lẽo từ đầu ngón tay truyền đến, như thể vẫn còn vương vấn hơi lạnh của bi kịch lịch sử. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, sự tồn tại của một thế giới Tiên Hiệp lại có thể lặp đi lặp lại những sai lầm đến vậy, như một vòng luân hồi không lối thoát.

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, cũng lộ rõ vẻ nặng nề. Vẻ anh tuấn thường thấy của chàng thư sinh nay ẩn chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi. Đôi mắt sáng giờ đây nhuốm màu ưu tư, nhưng vẫn ánh lên ngọn lửa của lý tưởng và chính trực. "Chúng ta không thể để lịch sử tái diễn," chàng nói, giọng kiên định, dù có chút khàn đi vì sự căng thẳng. "Nhưng làm sao để đối phó với một thế lực lợi dụng nỗi sợ hãi và hy vọng như vậy? Phục Cổ Môn đã thành công trong việc gieo rắc sự chia rẽ và áp bức. Liễu Thanh Phong, với danh nghĩa cứu vãn Thiên Đạo, cũng đang làm điều tương tự. Hắn ta hứa hẹn về một sự cứu rỗi mà bản chất lại là một nhà tù tinh thần. Đây không chỉ là cuộc chiến sức mạnh, mà còn là cuộc chiến tâm trí, cuộc chiến giành lấy linh hồn của nhân gian." Chàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, tìm kiếm câu trả lời nơi thư sinh gầy gò ấy, người dường như luôn nắm giữ những lời giải cho mọi nút thắt của nhân quả.

Tạ Trần, sau một khoảnh khắc trầm mặc, chậm rãi mở lời, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như tiếng chuông chùa ngân vang giữa sớm mai, xua đi những xao động trong lòng người. "Vòng lặp không thể bị phá vỡ bằng cách lặp lại sai lầm. Sức mạnh không phải là giải pháp duy nhất, cũng không phải là giải pháp bền vững. Phục Cổ Môn đã dùng quyền năng để áp đặt, để bóp nghẹt tiếng nói của nhân gian. Kết quả là sự tàn lụi, là sự phản kháng âm ỉ. Liễu Thanh Phong đang đi theo vết xe đổ đó. Hắn ta muốn phục hồi một Thiên Đạo đã mục ruỗng, một Thiên Đạo đã 'mất người' từ lâu. Hắn ta không hiểu rằng, sự suy kiệt của Thiên Đạo không phải là một tai họa cần được vá víu, mà là một lời cảnh tỉnh, một cơ hội để nhân gian tìm ra con đường của chính mình."

Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, như đang dò xét xem những lời hắn nói đã thấm sâu vào tâm trí họ đến mức nào. "Cái giá phải trả cho sự 'phục hồi' đó là gì? Là sự đánh đổi nhân tính, là sự hủy diệt những giá trị cốt lõi của con người. Phục Cổ Môn đã biến tu sĩ thành những cỗ máy tu luyện không cảm xúc, biến phàm nhân thành những nô lệ không tiếng nói. Liễu Thanh Phong sẽ còn tàn nhẫn hơn. Hắn ta sẽ biến nhân gian thành một nhà tù khổng lồ, nơi duy nhất có ý nghĩa là việc duy trì một Thiên Đạo đã chết, bằng bất cứ giá nào." Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên khóe môi, mang theo chút châm biếm, chút bi thương. "Hắn ta nghĩ mình là cứu thế. Nhưng thực chất, hắn ta chỉ là một kẻ đào mộ, cố gắng vực dậy một xác chết đã không còn linh hồn."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi nghe Tạ Trần phân tích, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về 'Nhân Đạo', về giá trị của sự sống, của việc không 'mất người'. Nàng đã từng là một tu sĩ ngạo nghễ, khao khát đỉnh cao của tu luyện, nhưng những gì nàng chứng kiến qua Nhân Quả Luân Bàn, và những gì nàng cảm nhận được từ Tạ Trần, đã thay đổi tận gốc rễ quan niệm của nàng. "Vậy thì, chúng ta cần phải cho nhân gian thấy một con đường khác, một con đường không dẫn đến sự hủy diệt," nàng nói, giọng đã vững vàng hơn. "Một con đường mà không ai phải 'mất người' để đạt được. Một con đường mà mỗi cá nhân đều có thể sống trọn vẹn bản thân mình, không bị gò ép bởi những quy tắc vô tri của Thiên Đạo." Nàng đứng dậy, bạch y thanh thoát khẽ phất phơ, tựa như một tiên tử giáng trần, nhưng ánh mắt nàng lại mang theo sự quyết tâm của một vị lãnh đạo. "Chúng ta đã nhìn thấu vòng lặp. Giờ là lúc để phá vỡ nó, để nhân gian thực sự có một con đường mới, một con đường không còn bóng ma của quá khứ ám ảnh." Nàng quay sang nhìn Dương Quân, ánh mắt trao đổi một sự thấu hiểu sâu sắc, một lời cam kết thầm lặng. Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt chàng thư sinh đã dứt khoát hơn bao giờ hết. Chàng cũng đứng dậy, khí chất nho nhã giờ đây pha lẫn sự anh dũng, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Phật Sơn Tự, trong khoảnh khắc ��ó, dường như trở thành nơi khởi nguồn cho một kỷ nguyên mới, nơi những tư tưởng cũ bị lật đổ và những giá trị nhân sinh được tôn vinh.

***

Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng của tiết trời đầu thu. Đại điện Phật Sơn Tự giờ đây không còn sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng chuông chùa vẫn ngân vang đều đặn, nhưng giờ đây hòa cùng tiếng nói chuyện trầm thấp của nhiều người. Mùi hương trầm thanh khiết vẫn phảng phất, nhưng đã thêm vào mùi trà thanh đạm và thoảng hương thảo dược, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy căng thẳng và tập trung. Nhiều ánh mắt đổ dồn vào trung tâm đại điện, nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng trước một tấm bản đồ lớn, được trải rộng trên một chiếc bàn gỗ cổ. Trên bản đồ, những chấm đỏ và đường kẻ màu đen mô tả rõ ràng các vùng đất mà Liễu Thanh Phong đang cố gắng lôi kéo hoặc gây áp lực, được Dạ Lan, người đứng cạnh, liên tục cập nhật.

Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc thanh l���ch, ngồi đối diện với tấm bản đồ, gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh nhưng cũng phảng phất nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ chau mày khi nhìn vào những chấm đỏ đang lan rộng. Bên cạnh nàng là Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy. Dù vẻ ngoài tinh nghịch, đôi mắt nàng lại hiện lên sự nghiêm túc hiếm thấy. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, siết chặt tay, gương mặt vuông vức lộ rõ vẻ căm phẫn. Vô Danh Tăng, gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, ngồi thiền định ở một góc, nhưng thần thức của y lại bao trùm cả đại điện, không bỏ sót một chi tiết nào. Tạ Trần vẫn giữ vị trí khiêm nhường của mình, ngồi yên tĩnh ở phía sau, ánh mắt sâu thẳm quan sát tất cả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp lạnh lùng nhưng giờ đây toát lên khí chất lãnh đạo kiên định, mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. "Các vị đạo hữu, những gì chúng ta sắp thảo luận hôm nay không chỉ là vận mệnh của nhân gian, mà còn là bản chất của sự tồn tại. Chúng ta đã chứng kiến cách Phục Cổ Môn hoạt động trong quá khứ, qua Nhân Quả Luân Bàn của Tạ Trần. Liễu Thanh Phong đang sử dụng cùng một kịch bản: lợi dụng sự hoang mang, hứa hẹn quyền lực và sự ổn định giả tạo. Hắn ta không sáng tạo, chỉ là một kẻ sao chép một bi kịch đã từng xảy ra." Nàng chỉ tay vào một khu vực trên bản đồ, nơi một chấm đỏ lớn đang bùng lên. "Đây là khu vực Xích Diễm Sơn, nơi có nhiều tán tu và các môn phái nhỏ đang đối mặt với sự suy kiệt linh khí. Liễu Thanh Phong đã cử người đến đó, hứa hẹn ban phát công pháp cổ xưa, ban phát linh dược để kéo dài tuổi thọ, đổi lấy sự trung thành tuyệt đối."

Dương Quân tiếp lời Lăng Nguyệt, giọng chàng dứt khoát, tràn đầy nhiệt huyết. "Hắn đang nhắm vào những tu sĩ tuyệt vọng, những người phàm nhân sợ hãi, hứa hẹn khôi phục 'Thiên Đạo' bằng cách áp đặt một trật tự cũ, tước đoạt tự do và nhân tính. Hắn ta vẽ ra một viễn cảnh về sự thịnh vượng giả dối, nơi tu sĩ lại được ban phát quyền năng, phàm nhân được bảo vệ khỏi thiên tai, nhưng cái giá phải trả là sự mất mát bản thân, sự hủy diệt của 'nhân' trong 'nhân gian'. Hắn ta không muốn cứu Thiên Đạo, hắn muốn biến nhân gian thành công cụ để phục vụ cho sự chấp niệm của hắn về một quyền lực đã mục ruỗng." Chàng chỉ vào một con đường kẻ màu đen, vắt ngang qua bản đồ. "Con đường này là tuyến thương mại huyết mạch, hắn đang tìm cách kiểm soát nó, cắt đứt nguồn cung cấp của các vùng đất không theo hắn, ép buộc họ phải quy phục bằng cách đe dọa sự sống còn."

Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt che bằng mạng che, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào mọi người. Giọng nàng trầm tĩnh, không một chút biểu c��m. "Thông tin từ Thiên Cơ Các cho thấy hắn đã thiết lập một số cứ điểm trọng yếu, bắt đầu tuyển mộ tu sĩ tán tu và một số thế lực nhỏ bị lãng quên. Hắn ta đã lợi dụng sự kiện tàn dư của 'Phục Cổ Môn' tái xuất mà chúng ta đã chứng kiến trong quá khứ để hợp pháp hóa hành động của mình, tuyên bố mình là người kế thừa chính thống của 'Thiên Đạo' đã mất." Nàng lướt ngón tay trên bản đồ, chỉ ra một loạt các điểm nhỏ. "Đây là những vị trí mà các tu sĩ đã quy phục hắn, họ đang được huấn luyện theo một phương pháp đặc biệt, dường như có khả năng chống lại sự 'mất người' trong một thời gian ngắn, nhưng đổi lại là sự tha hóa tinh thần sâu sắc hơn. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Chúng ta cần lật tẩy bản chất của những lời hứa hão huyền này."

Bách Lý Hùng nghiến răng ken két, nắm đấm siết chặt. "Phải ngăn chặn hắn! Nếu không, nhân gian sẽ lại rơi vào hỗn loạn, sẽ lại chìm trong máu lửa. Ta đã chứng kiến cảnh phàm nhân khốn khổ dưới ách thống trị của tu sĩ cường quyền. Không th��� để điều đó tái diễn!" Ánh mắt kiên nghị của vị dũng tướng tràn đầy sự phẫn nộ và quyết tâm bảo vệ nhân dân. Hắn không phải là người giỏi lý lẽ, nhưng lòng trung thành và ý chí chiến đấu của hắn thì không ai sánh bằng.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. "Nhưng dùng vũ lực sẽ chỉ tạo thêm oán hận và đẩy nhiều người vào vòng xoáy chiến tranh. Chúng ta cần một con đường khác. Con đường của 'Nhân Đạo' không phải là chiến tranh, mà là kiến tạo. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình và hướng đi từ hắn. Những lời nói của nàng, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại chạm đến cốt lõi của vấn đề, nhắc nhở mọi người về mục tiêu thực sự của họ.

Tiểu Cửu, Hồ Ly Nữ, khẽ véo tai mình, đôi mắt tinh nghịch giờ đây ánh lên sự suy tư. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng ta thấy, nếu cứ đánh nhau mãi, thì cuối cùng cũng chẳng ai thắng cả. Người ta bảo, đánh chuột đừng để vỡ bình. Chúng ta phải tìm cách khéo léo hơn." Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng lại ẩn chứa sự khôn ngoan của một yêu tộc đã sống lâu năm.

Vô Danh Tăng, lúc này, từ từ mở mắt. Đôi mắt y tuy không có tiêu cự, nhưng lại dường như nhìn thấu mọi vật. "Bạo lực sinh ra bạo lực, oán hận chồng chất oán hận. Vòng luân hồi của khổ đau chỉ có thể chấm dứt bằng trí tuệ và từ bi. Những gì Liễu Thanh Phong đang làm là gieo rắc nhân ác, ắt sẽ gặt quả báo. Nhưng chúng ta, những người mang tâm nguyện 'Nhân Đạo', không thể ngồi yên nhìn nhân gian chìm trong tăm tối." Giọng y trầm ấm, chậm rãi, mỗi lời nói đều như một câu thiền ngữ, vang vọng trong đại điện.

Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, thấu hiểu những lo lắng và trăn trở của các đồng minh. Cuộc chiến này không thể chỉ dùng sức mạnh. Đó không phải là con đường của 'Nhân Đạo'. Nó đòi hỏi một sự thay đổi tận gốc rễ về tư tưởng, một cuộc cách mạng trong tâm hồn mỗi con người.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời. Ánh nắng yếu d���n, nhưng không khí trong đại điện Phật Sơn Tự lại trở nên nồng nặc mùi tư duy và quyết tâm. Tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ, làm lay động những ngọn nến đang cháy, tạo nên những bóng hình chập chờn trên tường. Cuộc thảo luận đã đi vào trọng tâm: làm thế nào để phá vỡ vòng lặp, làm thế nào để đối phó với Liễu Thanh Phong mà không rơi vào cái bẫy của bạo lực và oán hận.

Tạ Trần, ngồi ở vị trí khiêm nhường nhưng ánh mắt là trung tâm của mọi sự chú ý, nhẹ nhàng đưa ra những gợi mở. Hắn không mệnh lệnh, không áp đặt, chỉ đơn thuần là phân tích, gợi mở, để mọi người tự tìm ra con đường. "Phục Cổ Môn và Liễu Thanh Phong đều lợi dụng nỗi sợ hãi, sự thiếu hiểu biết và khao khát quyền lực," hắn nói, giọng vẫn trầm tĩnh, đều đều. "Giải pháp không phải là tiêu diệt kẻ địch, mà là loại bỏ gốc rễ của những nỗi sợ đó. Chúng ta cần cho nhân gian thấy một con đường thứ ba, một lựa chọn khác... một con đường mà 'người' là trọng tâm, nơi 'nhân tính' không phải là gánh nặng mà là nền tảng của mọi giá trị. Con đ��ờng của họ là sự tái diễn của quá khứ, một vòng lặp không lối thoát. Con đường của chúng ta là kiến tạo một tương lai mới, chưa từng có trong lịch sử nhân gian." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Chúng ta không thể chiến thắng họ bằng cách trở thành họ. Chúng ta phải chiến thắng họ bằng cách trở thành một điều hoàn toàn khác."

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, đôi mắt y vẫn nhắm hờ. "Phật pháp dạy rằng vạn vật đều có nhân duyên. Cái ác nảy sinh từ lòng tham và sự vô minh. Chỉ có trí tuệ và từ bi mới có thể hóa giải. Liễu Thanh Phong là hiện thân của chấp niệm. Chúng ta phải dùng chính trí tuệ và lòng từ bi để khai sáng cho những người đang bị hắn ta mê hoặc." Giọng y trầm ấm, như tiếng chuông từ cõi xa vọng về, gieo vào lòng người những hạt giống an lạc.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi nghe Tạ Trần và Vô Danh Tăng, ánh mắt nàng bừng sáng. Nàng đã hoàn toàn thấu hiểu. "Vậy, chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động xây dựng. Cho họ thấy 'Nhân Đạo' thực sự là gì. Chúng ta sẽ làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, chứ không chỉ là ngăn chặn điều tồi tệ." Nàng nhìn các đồng minh, khí chất lãnh đạo đã hiện rõ ràng trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng. "Chúng ta sẽ kiến tạo những gì họ đã hứa hẹn, nhưng với một trái tim nhân bản, với một tinh thần tự do. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, không cần Thiên Đạo cũ, nhân gian vẫn có thể thịnh vượng, an bình, và quan trọng nhất, giữ trọn 'người'."

Dương Quân đứng thẳng, dứt khoát. "Tôi sẽ cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử tổ chức các cuộc hội đàm, giải thích triết lý 'Nhân Đạo' cho các tu sĩ còn lại, hướng dẫn họ hòa nhập. Cho họ thấy giá trị của việc 'sống' thay vì chỉ 'tồn tại' trong một thế giới đầy toan tính và quyền lực. Chúng ta sẽ thiết lập những trường học, những thư viện, nơi tri thức và đạo lý được truyền bá, nơi con người có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời, không phải qua những lời hứa hão huyền về sự bất tử, mà qua sự trọn vẹn của chính mình." Chàng thư sinh giờ đây đã hoàn toàn trưởng thành, không còn chỉ là một người nhiệt huyết mà còn là một nhà lãnh đạo có tầm nhìn.

Bách Lý Hùng đấm mạnh vào lòng bàn tay, gương mặt kiên nghị. "Ta không giỏi về lý lẽ, nhưng ta giỏi về hành động. Ta sẽ củng cố Thành Vô Song, biến nó thành một biểu tượng của 'Nhân Đạo', một nơi mà phàm nhân được bảo vệ, được sống an bình. Ta sẽ xây dựng các công trình phúc lợi, phát triển nông nghiệp, đảm bảo cuộc sống ấm no cho dân chúng. Cho họ thấy 'Nhân Đạo' là sự thịnh vượng và an bình thực sự, không phải là những lời hứa suông." Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng trong đại điện, truyền đi một sự cam kết vững chắc.

Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng đầy trí tuệ. "Ta sẽ tập hợp các tu sĩ y thuật, cùng nhau chữa trị vết thương, cả thể xác lẫn tinh thần. Dùng lòng nhân ái để cảm hóa. Chúng ta sẽ thiết lập các phòng khám, các trung tâm dưỡng lão, nơi mọi người đều được chăm sóc, không phân biệt tu vi hay địa vị. Bởi lẽ, đau khổ là chung, và tình thương là thứ duy nhất có thể hàn gắn." Nàng nhìn Tạ Trần, ��nh mắt biểu lộ sự thấu hiểu sâu sắc triết lý của hắn. "Chữa lành vết thương của nhân gian, đó là cách tốt nhất để phá vỡ vòng lặp của oán hận."

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) nháy mắt lanh lợi. "Tiểu Cửu sẽ đi khắp nơi, thu thập tin tức, đồng thời lan truyền những câu chuyện về 'Nhân Đạo', về những điều tốt đẹp mà Tạ Trần đã mang lại. Ai bảo hồ ly không biết nói đạo lý? Ta sẽ dùng sự lanh lợi của mình để gieo những hạt giống của hy vọng và sự thật vào lòng người, kể những câu chuyện về những con người đã tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, về những nơi đã trở nên tươi đẹp nhờ 'Nhân Đạo'." Nàng vẫy nhẹ chiếc đuôi lông mềm mại, mang theo một chút tinh nghịch, nhưng cũng đầy sự nghiêm túc.

Dạ Lan, sau khi lắng nghe mọi người, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nàng vẫn trầm tĩnh, chuyên nghiệp. "Tôi sẽ tiếp tục giám sát mọi động thái của Liễu Thanh Phong, cung cấp thông tin kịp thời để chúng ta luôn đi trước một bước. Thiên Cơ Các sẽ là đôi mắt và đôi tai của 'Nhân Đạo', vạch trần những âm mưu của hắn, cảnh báo về những nguy cơ tiềm tàng. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất, và nhiệm vụ của chúng tôi là đưa sự thật ra ánh sáng."

Tạ Trần gật đầu hài lòng, ánh mắt lướt qua từng người. Một nụ cười nhạt nhưng đầy tin tưởng hiện lên trên khóe môi hắn. Không phải là nụ cười của sự chiến thắng, mà là nụ cười của sự khởi đầu, của một con đường mới đầy chông gai nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Một kế hoạch đa diện, dựa trên tư tưởng 'Nhân Đạo' của Tạ Trần, đã dần thành hình. Không phải là một cuộc chiến của quyền năng hay vũ lực, mà là một cuộc chiến của tư tưởng, của lòng người, của sự kiến tạo.

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong đại điện Phật Sơn Tự, những ngọn nến vẫn cháy sáng, soi rõ những gương mặt kiên định, những đôi mắt tràn đầy quyết tâm. Vòng lặp lịch sử đã được nhìn thấu, và giờ đây, họ đã sẵn sàng để phá vỡ nó, để viết nên một chương mới cho nhân gian, một chương không còn bóng ma của quá khứ ám ảnh, mà là ánh sáng của một tương lai do chính con người kiến tạo. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến giành lấy linh hồn của nhân gian, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free