Nhân gian bất tu tiên - Chương 751: Bóng Hình Quá Khứ: Lời Dụ Hoặc Của Phục Cổ Môn
Sương mù vẫn bao phủ Phật Sơn Tự, nhưng không còn là màn trắng xóa của đêm khuya, mà đã chuyển mình thành làn khói lãng đãng, mờ ảo dưới ánh bình minh. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới, yếu ớt nhưng kiên định, xuyên qua màn sương, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên mái ngói cong cổ kính, trên tượng Phật uy nghiêm và những phiến đá rêu phong. Không khí thanh tịnh của ngôi chùa càng thêm phần trang nghiêm, lắng đọng, phảng phất mùi hương trầm còn vương vấn từ đêm qua, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương hoa sen thoang thoảng từ hồ nước nhỏ. Tiếng chuông chùa ngân vang một hồi dài, trầm mặc, rồi khẽ tan vào không gian, nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo và tiếng mõ gõ đều đều từ một gian điện xa xăm, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng và sinh động.
Trong một góc điện thờ nhỏ, nơi ánh sáng ban mai khó nhọc len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc, Tạ Trần vẫn ngồi xếp bằng, dáng người gầy gò ẩn trong bộ áo vải bố nhạt màu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ khép hờ, dường như đang lắng nghe không phải bằng thính giác, mà bằng toàn bộ tâm thức, từng lời mình vừa thốt ra về cái giá của sự "mất người" mà Phục Cổ Môn đã phải trả. Bên cạnh hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ trầm tư, dung nhan tuyệt mỹ nay không còn chút lạnh lùng băng giá mà thay vào đó là nét suy tư sâu sắc, đôi mắt phượng nhìn xa xăm như xuyên thấu lớp sương mờ bên ngoài. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang đầy sự nhận thức. Dương Quân, với ánh mắt sáng rực và khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng ẩn chứa vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang nghiêng mình về phía trước, tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng đã có thêm sự điềm tĩnh sau những lời giảng giải của Tạ Trần. Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn mình trong bộ y phục đen tuyền, vẫn đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt sắc sảo ẩn sau mạng che mặt, tựa như một bóng ma của quá khứ, chứng kiến mọi sự.
Không ai nói một lời nào trong khoảnh khắc đó, chỉ có sự im lặng của những tâm hồn đang đồng điệu trong dòng chảy của triết lý và lịch sử. Gánh nặng của mười ngàn năm lịch sử, của những vòng lặp nhân quả nghiệt ngã, dường như đè nặng lên không gian nhỏ bé này.
"Sự trỗi dậy của Liễu Thanh Phong không phải là ngẫu nhiên," Tạ Trần cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong điện thờ. Hắn mở đôi mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu lớp thời gian. "Nó là tiếng vọng của một quá khứ xa xưa, một nhân quả chưa được hóa giải. Nó là bằng chứng cho thấy, những chấp niệm về quyền năng và sự bất tử, về một Thiên Đạo cứng nhắc, vẫn luôn tìm đường trỗi dậy mỗi khi linh khí suy kiệt, mỗi khi nhân gian đối mặt với khó khăn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, môi mím chặt. Nàng đã từng là một phần của cái "Thiên Đạo" cứng nhắc ấy, từng khao khát thứ quyền năng mà nay n��ng hiểu là ảo vọng. "Vậy thì, chúng ta phải làm gì để không lặp lại sai lầm của tiền nhân?" nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm trọng, không còn chút cao ngạo của một tiên tử. "Làm sao để chúng ta có thể phá vỡ vòng lặp này, khi những tư tưởng ấy đã ăn sâu vào cốt tủy của biết bao tu sĩ?"
Dương Quân nắm chặt tay, vẻ mặt đầy băn khoăn. "Nỗi sợ hãi mất mát, sự tuyệt vọng trước Thiên Đạo suy kiệt, và khao khát quyền lực có thể khiến con người mù quáng đến vậy sao? Đến mức họ sẵn sàng đánh đổi nhân tính của mình để theo đuổi một ảo ảnh?"
Dạ Lan bước lên một bước nhỏ, giọng nói trầm thấp, mang theo chút bí ẩn vốn có. "Thông tin về Phục Cổ Môn rất ít ỏi trong các ghi chép còn sót lại, nhưng dường như họ đã thành công trong việc tập hợp một lực lượng đáng kể ban đầu. Họ đã lợi dụng sự hoang mang, nỗi sợ hãi và cả tham vọng cố hữu của con người."
Tạ Trần đưa bàn tay gầy guộc của mình ra, đặt nhẹ lên một vật phẩm được Dạ Lan mang đến từ Thiên Cơ Các – một cái đĩa đá cổ kính, cũ kỹ, có vẻ ngoài không mấy bắt mắt, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh huyền bí. Đó là Nhân Quả Luân Bàn, một cổ vật mà Dạ Lan đã phải bỏ ra không ít công sức mới tìm thấy, được cho là có khả năng phản chiếu dòng chảy nhân quả của vạn vật. Bề mặt của Luân Bàn có những đường vân phức tạp, tựa như những dòng sông thời gian đan xen. Khi Tạ Trần chạm vào, một luồng sáng nhạt, màu ngọc bích, khẽ phát ra từ Luân Bàn, bao phủ lấy bàn tay hắn, rồi từ từ lan tỏa ra khắp không gian nhỏ hẹp. Luồng sáng ấy không chói chang, mà dịu dàng, như ánh trăng xuyên qua sương, rồi nhẹ nhàng chạm vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, kết nối họ vào một tầm nhìn chung.
"Chúng ta cần nhìn thấy. Nhìn thấy cách họ đã làm, cách họ đã thất bại," Tạ Trần thì thầm, đôi mắt hắn nhắm nghiền lại, nhưng tầm nhìn nội tại lại mở ra. "Chỉ khi thấu hiểu tận cùng cội rễ của sự dụ hoặc, chúng ta mới có thể tìm ra con đường phá giải."
Luồng sáng từ Nhân Quả Luân Bàn càng lúc càng mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ vẻ dịu nhẹ. Không gian xung quanh dường như bị bóp méo, những đường nét của điện thờ Phật Sơn Tự dần trở nên mờ ảo, nhường chỗ cho một cảnh tượng khác, cổ xưa hơn, hoang tàn hơn. Cả ba người, không hẹn mà cùng nín thở, cảm nhận sự thay đổi kỳ lạ này. Họ không còn ở Phật Sơn Tự nữa, mà dường như đang đứng trên một bờ vực của thời gian, chuẩn bị chứng kiến một mảnh ghép lịch sử đã bị lãng quên từ mười ngàn năm về trước.
***
Sương mù. Sương mù dày đặc, cuồn cuộn như những con sóng bạc, bao phủ toàn bộ cảnh tượng trước mắt. Không phải làn sương nhẹ của bình minh Phật Sơn Tự, mà là một màn sương lạnh lẽo, nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét, che khuất tầm nhìn, khiến không gian càng thêm âm u. Tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như tiếng than khóc mơ hồ của những linh hồn bị mắc kẹt. Phía trước họ, dần hiện ra những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Các phù điêu trên đá đã mờ nhạt, chỉ còn là những đường nét ma mị, bị rêu phong và cây cối hoang d��i bao phủ. Đây chính là Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, nhưng không phải trong hiện tại, mà là mười ngàn năm về trước, khi nó vẫn còn là một tàn tích hùng vĩ, mang nặng dấu vết của một thời đại đã qua.
Tầm nhìn của Tạ Trần, được Nhân Quả Luân Bàn dẫn lối, đã đưa họ trở về quá khứ, đến thời điểm Phục Cổ Môn bắt đầu chiêu mộ lực lượng. Hắn cảm nhận rõ rệt cái lạnh lẽo của không khí, nghe rõ tiếng gió rít bên tai, ngửi thấy mùi đất ẩm và mùi đá cũ nồng nặc. Đây không phải là một giấc mơ, mà là một sự tái hiện chân thực đến đáng sợ.
Trên một bệ đá cao, từng là nền móng của một cung điện nguy nga tráng lệ nhưng nay đã tan hoang, một nam nhân trung niên đứng sừng sững. Hắn ta cao lớn, thân hình vạm vỡ, khoác trên mình bộ đạo bào cổ kính màu xanh đậm đã bạc màu thời gian. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, nhưng lại phảng phất vẻ cổ xưa và quyền năng, tựa như một vị thần linh từ thời viễn cổ. Đôi mắt sắc lạnh như chim ưng của hắn quét qua đám đông bên dưới, ẩn chứa sự uy quyền nhưng cũng không kém phần tàn nhẫn. Đây chính là Thủ Lĩnh Phục Cổ Môn mà Dạ Lan đã nhắc đến. Khí chất của hắn ta không phải là sự tu luyện đến mức ‘mất người’, mà là sự kiên định đến mức cực đoan, một niềm tin sắt đá vào con đường mà hắn ta cho là đúng, bất chấp mọi giá.
Hắn cất tiếng, giọng nói hùng hồn, vang vọng giữa màn sương, đầy sức mạnh và sự tự tin, như một lời tuyên bố thách thức cả Thiên Đạo. "Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng ta! Linh khí suy kiệt, tiên lộ đoạn tuyệt! Các tông môn lớn chỉ biết tự bảo vệ mình, nhìn chúng ta dần suy tàn, nhìn những vị tiền bối của chúng ta bị hao mòn bởi thời gian, bị chôn vùi trong sự yếu kém của một Thiên Đạo thối nát!" Giọng hắn ta bỗng cao vút, đầy cuồng nhiệt. "Nhưng Phục Cổ Môn sẽ không! Chúng ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn sự suy tàn này! Chúng ta sẽ khôi phục Thiên Đạo, tái thiết trật tự, mang linh khí trở lại! Các ngươi sẽ lại là bá chủ, trường sinh bất tử, vĩnh viễn không còn phải lo sợ cái chết và sự phàm tục!"
Đám đông tu sĩ và tán tu bên dưới, đứng chen chúc trong làn sương mù, xôn xao lắng nghe. Nhiều người trong số họ gầy gò, quần áo cũ kỹ, đôi mắt hằn lên vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng vì linh khí ngày càng cạn kiệt, vì con đường tu luyện dường như đã đi vào ngõ cụt. Khuôn mặt họ tái nhợt, như những bóng ma đang tìm kiếm ánh sáng. Tạ Trần quan sát kỹ lưỡng từng gương mặt, từng ánh mắt. Hắn thấy sự hoang mang, nỗi sợ hãi, nhưng cũng thấy cả khao khát cháy bỏng về quyền năng và vinh quang đã mất.
"Thủ lĩnh nói đúng! Thiên Đạo đã phản bội chúng ta!" Một tu sĩ gầy gò, trông như sắp đổ bệnh vì kiệt sức, bất ngờ hét lên, giọng nói khản đặc vì xúc động. "Nếu đó là sự thật... nếu Phục Cổ Môn có thể mang lại linh khí, mang lại hy vọng... ta nguyện dâng hiến tất cả!" Hắn ta bước lên phía trước, ánh mắt bừng lên niềm hy vọng mới mẻ nhưng cũng đầy điên cuồng, một sự cuồng tín đang dần chiếm lấy tâm hồn hắn.
Một tán tu lớn tuổi khác, râu tóc bạc phơ, ánh mắt vẫn còn chút cảnh giác, cất lời đầy nghi ngờ. "Nhưng cái giá là gì? Liệu đây có phải lại một sự lừa dối khác? Chúng ta đã nghe quá nhiều lời hứa hão huyền rồi!" Lời nói của ông ta bị chìm nghỉm trong tiếng xì xào bàn tán và những tiếng hô hào ủng hộ Thủ Lĩnh Phục Cổ Môn.
Thủ Lĩnh Phục Cổ Môn nở một nụ cười nhạt, ánh mắt chim ưng nhìn thẳng vào tu sĩ lớn tuổi kia, nhưng giọng nói vẫn đầy uy quyền. "Cái giá ư? Cái giá là sự quyết tâm, là niềm tin vào một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh là lẽ phải, nơi kẻ mạnh ngự trị! Cái giá là từ bỏ sự yếu đuối, sự phàm tục, để vươn tới đỉnh cao của tu luyện! Các ngươi đã mất quá nhiều rồi, còn gì để mất nữa? Hãy đến với chúng ta, và chúng ta sẽ trao cho các ngươi tương lai mà các ngươi xứng đáng!"
Lời nói của hắn ta như một luồng điện xẹt qua đám đông. Từng nhóm người, ban đầu còn do dự, nay bắt đầu xô đẩy nhau, tiến lên phía bệ đá, tuyên thệ trung thành với Phục Cổ Môn. Ánh mắt họ bừng lên niềm hy vọng, nhưng Tạ Trần lại nhìn thấy một ngọn lửa khác đang bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn họ – ngọn lửa của sự chấp niệm, của tham vọng, và của nỗi sợ hãi bị bỏ lại phía sau. Hắn thấy rõ ràng sự dao động trong tâm trí họ, sự tuyệt vọng đã khiến họ trở nên dễ bị dụ dỗ đến nhường nào. Họ không nhìn thấy cái bẫy đang giăng ra, cái vòng lặp nghiệt ngã mà họ đang bước vào.
"Họ không chỉ dụ dỗ bằng quyền lực," Tạ Trần thì thầm, giọng nói của hắn chỉ đủ để Lăng Nguyệt và Dương Quân nghe thấy, xuyên qua tiếng ồn ào của quá khứ. "Mà còn bằng cách khai thác nỗi sợ hãi mất mát, sự tuyệt vọng của những người chứng kiến linh khí cạn kiệt. Họ vẽ ra một viễn cảnh rực rỡ, nhưng lại che giấu đi cái giá thực sự."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ rùng mình. Nàng đã từng cảm nhận nỗi sợ hãi tương tự khi Thiên Đạo suy yếu, khi linh khí mỏng manh. Nàng hiểu vì sao những tu sĩ này lại dễ dàng bị cuốn vào những lời hứa hẹn đó đến vậy. "Họ giống như chúng ta của trước kia," nàng nói, giọng nói đầy sự tự vấn. "Khao khát thứ không thể có, mà quên đi những gì đang có. Quên đi giá trị của sự sống, của nhân tính, mà chỉ chạy theo quyền năng và sự trường tồn."
Dương Quân nắm chặt tay. "Nhưng Thủ Lĩnh Phục Cổ Môn kia, hắn ta thực sự tin vào điều mình nói. Hắn ta không hề che giấu sự tàn nhẫn, sự ưu tiên sức mạnh. Vậy thì, sự khác biệt giữa Phục Cổ Môn và 'Nhân Đạo' của chúng ta là gì? Làm sao để chúng ta thuyết phục được họ, khi những lời hứa hẹn của chúng ta không mang lại quyền năng hay sự bất tử?"
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn vẫn chăm chú quan sát, để dòng chảy của Nhân Quả Luân Bàn tiếp tục đưa họ đi sâu hơn vào quá khứ. Cảnh tượng Phế Tích Cung Điện dần mờ đi, sương mù tan biến, và một bối cảnh khác lại hiện ra.
***
Không khí se lạnh, nhưng có nắng nhạt chiếu qua những đám mây mỏng, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ. Tầm nhìn của Tạ Trần đã chuyển đến một Thị Trấn An Bình, một nơi hoàn toàn đối lập với sự hoang tàn của Phế Tích Cung Điện. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, mộc mạc, san sát nhau. Các quán trọ và cửa hàng tấp nập người qua lại. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng vang vọng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, tiếng b��ớc chân vội vã của phàm nhân và tu sĩ. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường hòa lẫn với mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi đặc trưng của một thị trấn nhộn nhịp. Bầu không khí ồn ào, nhưng vẫn giữ được vẻ thân thiện và yên bình, một sự yên bình mong manh trong thời đại linh khí suy kiệt.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân và Dạ Lan đang đứng giữa quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nhưng không ai trong số những người qua lại nhận ra sự hiện diện của họ. Họ chỉ là những người quan sát, những bóng ma của tương lai, chứng kiến quá khứ đang diễn ra.
Ở một góc quảng trường, vài tu sĩ nhỏ lẻ đang ngồi quây quần bên một bàn trà cũ kỹ. Trang phục của họ không còn vẻ hào nhoáng như những tông môn lớn, mà đã sờn cũ, phai màu. Ánh mắt họ mệt mỏi, nhưng vẫn lóe lên tia hy vọng khi bàn tán về lời kêu gọi của Phục Cổ Môn.
"Nghe nói, Phục Cổ Môn đã tìm được cách để ổn định linh khí, thậm chí là làm nó dày đặc trở lại!" Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt đầy vẻ non nớt nhưng ánh mắt lại tràn ngập khao khát, thì thầm. "Chỉ cần chúng ta gia nhập, chúng ta sẽ không còn phải lo lắng về việc tu vi dừng trệ, không còn phải chứng kiến đồng môn dần 'mất người' vì linh khí cạn kiệt nữa!"
Một tu sĩ lớn tuổi hơn, râu tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài. "Lời hứa thì hay, nhưng liệu có phải sự thật? Ta đã chứng kiến quá nhiều tông môn sụp đổ, quá nhiều lời hứa hão huyền. Hơn nữa, Phục Cổ Môn kia, họ tuyên bố sẽ tái lập trật tự cũ, nhưng trật tự đó có thực sự là cứu rỗi, hay chỉ là một hình thức thống trị khác?"
"Thống trị thì sao chứ?" Tu sĩ trẻ tuổi phản bác, giọng điệu có chút nóng nảy. "Ít nhất thì chúng ta cũng có một con đường, có một tương lai! Hơn là cứ ngồi đây chờ chết, chờ linh khí cạn kiệt, chờ đến khi chúng ta trở thành phàm nhân, hoặc tệ hơn, mất đi chính mình!"
Tạ Trần lắng nghe những cuộc đối thoại đó, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng nội tâm lại đang phân tích từng lời nói, từng cảm xúc. "Họ không thấy cái giá phải trả của sự phục hưng," hắn nói, giọng hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng lại mang nặng suy tư. "Họ chỉ thấy ảo ảnh của quyền lực và linh khí, ảo ảnh của sự bất tử. Đây không phải là kiến tạo một cái gì đó mới mẻ, mà là tái tạo một vòng lặp nghiệt ngã, một vòng lặp mà nhân gian đã phải chịu đựng biết bao lần. Phục Cổ Môn đã không chỉ lợi dụng nỗi sợ hãi, mà còn kích thích tham vọng cố hữu trong mỗi tu sĩ, vẽ ra một bức tranh giả dối về vinh quang đã mất."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn những tu sĩ nhỏ lẻ kia, nàng thấy bóng dáng của chính mình, của những người đồng môn trong quá khứ. "Họ giống như chúng ta của trước kia," nàng lặp lại, nhưng lần này với một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. "Khao khát thứ không thể có, thứ đã từng là lẽ đương nhiên. Mà quên đi những gì đang có, quên đi giá trị của sự sống, của nhân tính. Cái vòng lặp ấy, nó đã ám ảnh nhân gian suốt ngàn vạn năm, và giờ đây, Liễu Thanh Phong lại đang gieo rắc những hạt giống tương tự."
Dương Quân khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy kiên định. "Vậy thì, sự khác biệt giữa Phục Cổ Môn và 'Nhân Đạo' của chúng ta là gì? Làm sao để chúng ta thuyết phục được họ, những người đã quá tuyệt vọng, quá mệt mỏi, để tin vào một con đường mà chúng ta chưa từng thấy, một con đường không hứa hẹn về quyền năng hay sự bất tử?"
Tạ Trần quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng minh triết. "Khác biệt ở chỗ, chúng ta không hứa hẹn về quyền năng, hay về một Thiên Đạo cũ kỹ được phục hồi. Chúng ta không xây dựng trên sự chấp niệm của quá khứ. Chúng ta hứa hẹn về giá trị của sự sống, của nhân tính, của một con đường mới chưa từng có trong lịch sử nhân gian. Một con đường mà con người không phải 'mất người' để đạt được. Một con đường mà mỗi cá nhân đều có thể sống trọn vẹn bản thân mình, không bị gò ép bởi những quy tắc vô tri của Thiên Đạo."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí hai người bạn đồng hành. "Phục Cổ Môn đã lợi dụng sự yếu đuối, sự tuyệt vọng. Họ đã hứa hẹn về một tương lai mà bản chất lại là sự tái diễn của quá khứ, chỉ khác ở ch��, nó sẽ được áp đặt bởi một quyền lực tàn nhẫn hơn, một quyền lực đã 'mất người' hoàn toàn. Con đường của họ, dù có vẻ đầy hứa hẹn, chắc chắn sẽ dẫn đến bi kịch, đến sự hủy diệt, bởi vì nó đi ngược lại với quy luật tự nhiên, đi ngược lại với giá trị cốt lõi của sự tồn tại."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại. Luồng sáng từ Nhân Quả Luân Bàn bắt đầu yếu dần, cảnh tượng Thị Trấn An Bình cũng dần tan biến, nhường chỗ lại cho điện thờ Phật Sơn Tự. Không khí lạnh lẽo của quá khứ rút đi, thay vào đó là sự thanh tịnh, ấm áp của bình minh hiện tại.
"Việc chúng ta nhìn thấy hôm nay," Tạ Trần nói, khi Luân Bàn đã trở lại vẻ ngoài bình thường trong lòng bàn tay hắn, "là minh chứng cho thấy lời thách thức của Liễu Thanh Phong không phải là một sự kiện đơn lẻ. Hắn ta chỉ là một người kế thừa, một kẻ tái hiện lại 'bóng ma' của Phục Cổ Môn. Hắn sẽ dùng những chiêu trò cũ, những lời hứa hẹn cũ để dụ dỗ những tu sĩ tuyệt vọng, những người đang hoang mang trong thời đại Thiên Đạo suy kiệt này."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt tay, vẻ mặt nàng đầy quyết tâm. "Chúng ta đã thấy rõ 'cái giá phải trả' của con đường Phục Cổ Môn. Những bi kịch mà thế lực này đã gây ra trong lịch sử, nếu Liễu Thanh Phong thành công, chắc chắn sẽ lặp lại, thậm chí còn khủng khiếp hơn."
Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt hắn tràn đầy sự kiên định. "Chúng ta không thể để điều đó xảy ra. Câu hỏi của ta về sự khác biệt giữa 'Nhân Đạo' và Phục Cổ Môn đã được trả lời. Giờ đây, chúng ta phải hành động, phải chứng minh giá trị vượt trội của con đường mới, không chỉ bằng lý lẽ, mà còn bằng hành động cụ thể."
Tạ Trần nhìn họ, một nụ cười nhạt nhưng đầy tin tưởng hiện lên trên khóe môi hắn. "Đúng vậy. Sự dễ dàng mà Phục Cổ Môn đã dụ dỗ các tu sĩ tuyệt vọng trong quá khứ cho thấy việc thuyết phục những người bị ảnh hưởng bởi Liễu Thanh Phong trong hiện tại sẽ là một thử thách lớn. Nhưng chúng ta đã có chìa khóa. Chúng ta đã nhìn thấy bản chất của sự dụ hoặc đó. Giờ đây, không phải là lúc để s��� hãi, mà là lúc để kiến tạo."
Hắn đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng toát lên một khí chất vững chãi đến lạ thường. Ánh nắng bình minh đã rạng rỡ hơn, chiếu thẳng vào điện thờ, xua tan đi màn sương mờ cuối cùng. "Vòng lặp đã được nhìn thấu. Giờ là lúc để phá vỡ nó, để nhân gian thực sự có một con đường mới, một con đường không còn bóng ma của quá khứ ám ảnh."
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.