Nhân gian bất tu tiên - Chương 748: Bàn Cờ Vô Hình: Nước Cờ Phòng Thủ
Ánh hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống, bao trùm cả Thành Vô Song. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chén trà đã cạn, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng, nhìn về phía xa xăm, nơi những chấp niệm cũ đang trỗi dậy, thách thức một kỷ nguyên mới. Anh hiểu rằng, để “phá cục” này, không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần cả một niềm tin sắt đá vào bản chất tốt đẹp của nhân tính.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên còn e ấp đậu trên mái ngói cong của Thành Vô Song, một gian phòng yên tĩnh bậc nhất tại Khách Điếm Lạc Thần đã trở thành tâm điểm của một cuộc hội đàm bí mật. Khách Điếm Lạc Thần, tọa lạc giữa trung tâm thành, từ lâu đã nổi tiếng với sự sang trọng, thanh lịch, là nơi các tu sĩ có địa vị và giới thượng lưu thường lui tới. Mùi hương liệu cao cấp quyện lẫn hương gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, cùng với tiếng nhạc cổ cầm du dương từ xa vọng lại, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần yên bình.
Trong căn phòng được bài trí tinh xảo, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bạch y thuần khiết, vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết vẫn không suy suyển, cùng Dương Quân tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, đang ngồi đối diện với Dạ Lan. Nàng Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn trong y phục đen tuyền, khuôn mặt vẫn được che kín bởi mạng che bí ẩn, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo ẩn chứa nhiều bí mật. Trên chiếc bàn gỗ mun được chạm khắc tinh xảo giữa phòng, bày la liệt những bản đồ cuộn tròn, ghi chép dày đặc và vô số báo cáo tình báo chi tiết. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc, làm nổi bật vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt của cả ba. Mỗi người một vẻ, nhưng đều toát lên sự tập trung cao độ, như thể toàn bộ vận mệnh của nhân gian đang đặt nặng trên vai họ.
“Báo cáo mới nhất cho thấy Liễu Thanh Phong đã chiêu mộ được lượng lớn tán tu, đặc biệt là những người từng có địa vị nhưng nay mất phương hướng. Hắn hứa hẹn khôi phục ‘thiên đạo’ và ban lại vinh quang,” Dạ Lan cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng, từng lời từng chữ như khắc sâu vào không khí tĩnh mịch. Nàng khẽ đẩy một tập ghi chép về phía trước, trên đó chi chít những cái tên, những địa điểm, và cả những lời tuyên truyền được ghi lại một cách tỉ mỉ. “Hắn đã dựng căn cứ tạm thời tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, tổ chức các buổi diễn thuyết, vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp về thời kỳ Thiên Đạo hưng thịnh, nơi linh khí tràn đầy và tu sĩ được vạn dân ngưỡng mộ. Nhiều người đã bị lôi kéo bởi lời hứa hão huyền đó.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng chậm rãi đón lấy tập ghi chép, lướt qua những con chữ, rồi nhẹ nhàng đặt xuống. “Hắn đang lợi dụng nỗi sợ hãi và khao khát quyền lực còn sót lại trong lòng những kẻ yếu đuối. Nước cờ này không thể đối phó bằng vũ lực. Tạ Trần đã nói, đây là cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, chứ không phải của đao kiếm hay pháp thuật.” Lời nói của nàng dứt khoát, mang theo sự kiên định đã được tôi luyện qua bao thử thách, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ về sự phức tạp của cuộc chiến này. Nàng hiểu rằng, việc thay đổi tư tưởng, dù là của một người hay vạn người, còn khó khăn hơn nhiều lần việc chinh phục một tòa thành.
Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt anh hướng về bản đồ trải rộng trên bàn, nơi những chấm đỏ đánh dấu vị trí của các tán tu đã bị Liễu Thanh Phong lôi kéo ngày càng lan rộng. Anh nắm chặt tay, một nỗi bất lực thoáng qua trong lòng. “Chúng ta cần một kế hoạch tinh tế hơn, làm sao để phơi bày sự thật mà không gây đổ máu vô ích? Những người kia, họ không phải là kẻ thù bẩm sinh, họ chỉ là những người đang lạc lối, đang tìm kiếm một lối thoát trong sự suy tàn của Thiên Đạo. Dùng vũ lực chỉ khiến họ càng tin vào lời lẽ của Liễu Thanh Phong, rằng ‘Nhân Đạo’ là yếu đuối, là độc ác.” Anh nhớ lại lời Tạ Trần, rằng mỗi sinh mạng đều đáng quý, rằng bạo lực chỉ gieo thêm oán hận, không thể kiến tạo một tương lai tốt đẹp.
Dạ Lan khẽ gật đầu, đồng tình với quan điểm của Dương Quân. “Liễu Thanh Phong đang xây dựng một mạng lưới tuyên truyền rất bài bản. Hắn không chỉ dùng lời lẽ hoa mỹ, mà còn tạo ra những ‘kỳ tích’ giả mạo, những ‘ân điển’ nhỏ nhoi để củng cố niềm tin của những kẻ đi theo. Ví dụ như việc chữa trị một căn bệnh khó, hay giúp một tu sĩ đột phá cảnh giới nhỏ, tất cả đều được thổi phồng lên như là bằng chứng cho sự ‘phục hưng Thiên Đạo’.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm ngâm. ��Vậy thì chúng ta phải phá vỡ những ảo ảnh đó. Tạ Trần nói rằng chân lý thường khó chấp nhận hơn lời nói dối ngọt ngào, nhưng một khi đã được phơi bày, sự thật sẽ có sức mạnh của riêng nó. Chúng ta không thể tạo ra ‘kỳ tích’ như họ, nhưng chúng ta có thể làm rõ những ‘kỳ tích’ đó là giả dối, là mượn danh Thiên Đạo để lừa gạt.” Nàng ngước nhìn Dạ Lan, ánh mắt nghiêm túc. “Dạ Lan, nàng hãy tiếp tục điều tra sâu hơn về những ‘kỳ tích’ mà Liễu Thanh Phong đang tạo ra. Tìm kiếm những bằng chứng cụ thể về sự giả dối, về những cái giá mà những người được ‘ân điển’ đó phải trả.”
Dạ Lan khẽ cúi đầu. “Nàng yên tâm, ta đã có một vài manh mối. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Ta sẽ phơi bày chúng.” Giọng nói của nàng đầy tự tin, như một bóng ma ẩn mình trong bóng tối, nhưng lại có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của thế giới.
Dương Quân đặt tay lên bản đồ, ngón tay lướt qua những khu vực dân cư thưa thớt, những làng mạc nhỏ bé nằm khuất trong rừng sâu. “Chúng ta phải bắt đầu từ gốc rễ. Liễu Thanh Phong đang tập trung vào những tu sĩ hoài nghi, nhưng những phàm nhân, những người nông dân, thợ thủ công, họ mới là nền tảng của ‘Nhân Đạo’. Chúng ta phải gieo mầm niềm tin vào lòng họ trước tiên. Cho họ thấy rằng cuộc sống bình thường, không có phép thuật, không có linh khí, vẫn có thể trọn vẹn, ý nghĩa.” Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn hành động, muốn chứng minh rằng ‘Nhân Đạo’ không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh tiềm ẩn, bền bỉ hơn bất kỳ phép thuật nào.
Lăng Nguyệt nhìn Dương Quân, đôi mắt nàng ánh lên sự tán thưởng. “Đúng vậy. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với sức mạnh mà Liễu Thanh Phong đang tập hợp. Nhưng chúng ta có thể xây dựng một bức tường thành vững chắc từ lòng người. Mỗi một phàm nhân tin vào ‘Nhân Đạo’ là một viên gạch, mỗi một tu sĩ giác ngộ là một trụ cột. Tạ Trần đã nói, ‘nhân quả’ không phải là phép thuật, mà là sự suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Chúng ta phải để cho những hành động của chúng ta tự nói lên tất cả.”
Cả ba tiếp tục thảo luận, những ý tưởng dần thành hình, từ việc cử người đi các làng mạc nhỏ để kể chuyện, đến việc thu thập những bằng chứng cụ thể về sự “mất người” của các tu sĩ đã hoàn toàn tuân phục Thiên Đạo cũ. Mỗi tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, mỗi lần lật trang ghi chép đều mang theo một trọng trách nặng nề, một quyết tâm không lay chuyển. Sự căng thẳng trong phòng dần được thay thế bằng một khí thế hừng hực, một niềm tin mãnh liệt vào con đường mà Tạ Trần đã vạch ra. Họ biết rằng, đây chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng chí ít, họ đã có một phương hướng rõ ràng.
***
Buổi trưa, ánh nắng dịu nhẹ trải vàng trên mặt sông Vọng Giang, những làn gió nhẹ mang theo hơi nước mát lành lướt qua. Tại một quán trà nhỏ xinh xắn ven sông, Quán Trà Vọng Giang, nơi các lữ khách và tu sĩ thường dừng chân nghỉ ngơi, thưởng trà và ngắm cảnh, Tạ Trần đang ngồi bên khung cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ đã sờn gáy, nhấp từng ngụm trà nóng. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Cảnh vật nơi đây như một bức tranh thủy mặc, tĩnh lặng và thoát tục, hoàn toàn trái ngược với những sóng gió đang âm ỉ trong thế giới tu chân.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào, bước chân khẽ khàng như sợ phá vỡ sự tĩnh mịch. Vẻ mặt họ vẫn còn đăm chiêu, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định rõ rệt hơn, như thể đã tìm thấy một tia sáng dẫn lối trong mê cung. Họ không muốn làm phiền Tạ Trần quá lâu, chỉ đơn thuần tìm kiếm một lời xác nhận cuối cùng, một sự củng cố tinh thần từ người đã thấu triệt mọi lẽ nhân sinh.
Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ tỉnh táo và thấu suốt, như có thể nhìn thấu mọi suy tư trong lòng họ. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà ấm áp. “Chư vị đã đến. Hãy ngồi xuống, thưởng thức một chén trà.” Giọng nói anh trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước suối mát lành xoa dịu mọi căng thẳng.
Dương Quân ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt tràn đầy hy vọng. “Tiên sinh, chúng tôi đã vạch ra một vài kế hoạch. Không trực tiếp đối đầu, mà tập trung vào việc củng cố lòng người và làm rõ sự giả dối của ‘Thiên Đạo Phục Hưng’.” Anh trình bày vắn tắt những ý tưởng đã được thảo luận với Lăng Nguyệt và Dạ Lan, từ việc gieo mầm niềm tin vào phàm nhân, đến việc phơi bày những “kỳ tích” giả mạo của Liễu Thanh Phong. Lời nói của anh mạch lạc, dứt khoát, cho thấy sự trưởng thành đáng kể trong tư duy chiến lược. “Chúng tôi hiểu rằng, dùng vũ lực chỉ là hạ sách. Con đường của ‘Nhân Đạo’ phải là con đường của trí tuệ, của sự kiên nhẫn và lòng nhân ái.”
Tạ Trần lắng nghe một cách điềm tĩnh, đôi lúc chỉ khẽ gật đầu. Anh không can thiệp chi tiết, cũng không bày tỏ sự khen ngợi hay chỉ trích, chỉ đơn thuần là một người lắng nghe, một người quan sát. Sau khi Dương Quân kết thúc, anh khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu dàng lan tỏa trong không gian. “Nhân Đạo không cần phô trương. Nó cần sự thật và lòng tin. Sông lớn không cần cố gắng để chảy, nó tự tìm đường. Quan trọng là giữ vững dòng chảy của sự thật và tình người.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, cũng không phải là một lời khuyên cụ thể, mà là một chân lý sâu sắc, một hình ảnh ẩn dụ đầy ý nghĩa. Nó như một dòng suối mát làm dịu đi những lo lắng, những hoài nghi còn sót lại trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà họ đang đi. Họ chợt nhận ra, ‘Nhân Đạo’ không phải là một pháp môn tu luyện, không phải là một tông phái quyền năng, mà là một trạng thái tồn tại, một cách sống. Nó không cần phải được chứng minh bằng sức mạnh siêu phàm, mà bằng chính sự chân thực, sự bền bỉ của những giá trị nhân văn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cúi đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. “Chúng tôi hiểu. Chúng tôi sẽ bắt đầu từ những nơi nhỏ nhất, từ những trái tim còn hoài nghi. Những lời hứa hão huyền của Liễu Thanh Phong có thể tạm thời lôi kéo một số người, nhưng sự trống rỗng bên trong nó rồi sẽ tự phơi bày. Còn chúng tôi, chúng tôi sẽ gieo những hạt mầm của sự thật, của lòng nhân ái, và để chúng tự nảy nở trong lòng người.” Nàng nhớ lại lời Tạ Trần đã nói đêm qua, rằng ‘chỉ có sự kiên trì, sự thật và những hành động nhân văn nhỏ bé mới có thể dần dần gieo mầm hy vọng vào lòng người, để họ tự mình cảm nhận, tự mình giác ngộ.’
Dương Quân cũng cảm thấy một nguồn sức mạnh mới dâng trào trong lòng. Anh biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không ít lần họ sẽ đối mặt với sự khinh miệt, sự hiểu lầm, thậm chí là hiểm nguy. Nhưng lời nói của Tạ Trần đã tiếp thêm cho anh sự bình tĩnh và kiên định. Anh không còn lo sợ về việc ‘Nhân Đạo’ có đủ mạnh mẽ để chống lại ‘Thiên Đạo Phục Hưng’ hay không, mà thay vào đó, anh tin tưởng vào sức mạnh nội tại của sự thật, vào khả năng tự nhận thức của con người.
Tạ Trần lại nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt anh lướt qua khung cửa sổ, nhìn dòng sông Vọng Giang cuộn chảy êm đềm dưới ánh nắng trưa. Anh biết rằng, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Anh sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh, thông qua những người như Lăng Nguyệt và Dương Quân, sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mới. Họ đã không còn băn khoăn về hiệu quả của con đường phi bạo lực trước sự thù địch ngày càng tăng, mà thay vào đó là niềm tin vững chắc vào triết lý ‘nhân quả’ mà Tạ Trần đã truyền thụ. Sự khác biệt trong phương pháp của hai phe – một bên tinh tế, một bên phô trương – sẽ tạo ra những tình huống phức tạp và khó lường, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã có mặt tại Phật Sơn Tự. Kiến trúc chùa cổ kính, mái ngói cong, tường gạch rêu phong, tất cả đều toát lên vẻ trang nghiêm và an lạc. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa vọng lại, trầm hùng và thanh thoát, như gột rửa mọi bụi trần. Tiếng tụng kinh nhỏ nhẹ cùng tiếng mõ gõ đều đều từ những gian thờ bên trong tạo nên một bản hòa tấu tâm linh, cùng với mùi hương trầm thanh khiết và mùi đất ẩm thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Nơi đây, dường như mọi lo toan, mọi tranh đấu đều trở nên nhỏ bé.
Trong một góc tĩnh lặng của Phật Sơn Tự, dưới một cây bồ đề cổ thụ, Lăng Nguyệt và Dương Quân trải các bản kế hoạch chi tiết mà họ đã tổng hợp. Ánh nến lung linh trong chiếc đèn lồng cổ chiếu rọi lên những nét chữ viết tay, làm nổi bật sự tỉ mỉ và cẩn trọng trong từng bước đi. Họ thảo luận từng điều khoản, từng phân công, từ việc cử người đi các làng mạc nhỏ để kể chuyện về ‘Nhân Đạo’, đến việc chuẩn bị các ‘bằng chứng’ về sự ‘mất người’ của những tu sĩ phục tùng Thiên Đạo cũ.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ Thị Trấn An Bình, nơi có nhiều phàm nhân và vài tán tu còn hoài nghi,” Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, ngón tay nàng lướt trên bản đồ, chỉ vào một chấm nhỏ được đánh dấu. “Dương Quân, anh sẽ phụ trách việc liên hệ với các trưởng lão ở đó, giải thích về ‘Nhân Đạo’ một cách khéo léo, để họ tự mình nhận ra sự khác biệt. Mộ Dung Tuyết có thể giúp đỡ trong việc chữa trị những căn bệnh mà linh khí suy yếu không thể giải quyết, và làm gương về một tu sĩ sống hòa mình vào nhân gian, không màng quyền năng. Sự thiện lương và chân thành của nàng ấy sẽ là bằng chứng sống động nhất cho lý tưởng của chúng ta.”
Dương Quân gật đầu, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Ta sẽ đích thân đến An Bình. Những tu sĩ ở đó không phải là kẻ thù, họ chỉ là những người lạc lối, cần được dẫn dắt. Ta sẽ dùng chính những trải nghiệm của mình, những gì ta đã học được từ Tạ Trần tiên sinh, để thức tỉnh họ.” Anh biết rằng đây là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng anh tin vào sức mạnh của lời nói và hành động chân thành.
“Còn về việc đối phó với luận điệu của Liễu Thanh Phong, Dạ Lan đã đề xuất một số kênh thông tin ngầm để truyền bá sự thật,” Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nói nàng trầm xuống, mang theo một chút thận trọng. “Chúng ta cần phải thật cẩn trọng, không để lộ dấu vết. Mọi thông tin phơi bày sự giả dối của ‘kỳ tích’ và ‘ân điển’ phải được lan truyền một cách tự nhiên, như một lời đồn đại, để tránh sự đối đầu trực tiếp. Dạ Lan và mạng lưới của nàng sẽ là đôi mắt và đôi tai của chúng ta trong bóng tối.”
Dương Quân nhìn Lăng Nguyệt, trong lòng dâng lên một sự tôn trọng sâu sắc. Nàng, một tiên tử từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, giờ đây lại đang dùng trí tuệ và sự tinh tế để chiến đấu cho ‘Nhân Đạo’, một con đường hoàn toàn khác biệt. “Điều này sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn và cẩn trọng tuyệt đối, nhưng ta tin chúng ta có thể làm được.”
Lăng Nguyệt khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ. “Sự kiên nhẫn là chìa khóa. Tạ Trần nói, ‘Nước chảy đá mòn’. Chúng ta không thể vội vàng. Con đường để thay đổi tư tưởng, để gieo mầm hy vọng vào lòng người, là một hành trình dài. Những kế hoạch phòng thủ và tuyên truyền của chúng ta sẽ sớm dẫn đến những cuộc đối đầu gián tiếp hoặc trực tiếp với các lực lượng của Liễu Thanh Phong, mở đầu cho xung đột lớn ở Chương 750. Nhưng chúng ta phải nhớ, mục tiêu cuối cùng không phải là chiến thắng bằng vũ lực, mà là chiến thắng bằng sự thức tỉnh.”
Họ tiếp tục sắp xếp lại các kế hoạch, phân công nhiệm vụ cụ thể và xác định các nguồn lực cần thiết. Mỗi chi tiết nhỏ đều được xem xét kỹ lưỡng, mỗi khả năng đều được đặt ra. Cả hai cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ giữa họ mà còn với lý tưởng mà Tạ Trần đã gieo. Sự hoài nghi của một số tu sĩ về ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức dai dẳng, đòi hỏi sự kiên trì và bằng chứng rõ ràng, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt.
Tiếng chuông chùa lại ngân lên một lần nữa, hòa vào tiếng gió rì rào qua tán lá bồ đề. Trong không gian linh thiêng của Phật Sơn Tự, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã sẵn sàng cho cuộc chiến tư tưởng khốc liệt sắp tới. Họ biết rằng, dù trận chiến đầu tiên có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, nhưng ‘Nhân Đạo’ sẽ không lùi bước, bởi vì họ đã có một niềm tin sắt đá, một kế hoạch tinh tế, và một trí tuệ dẫn đường. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan, nhưng họ đã quyết tâm, và đó mới là điều quan trọng nhất.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.