Nhân gian bất tu tiên - Chương 747: Củng Cố Căn Cứ: Lời Kêu Gọi Từ Quá Khứ
Bình minh rạng rỡ đã xua tan màn đêm u tịch trên đỉnh Phật Sơn Tự, nơi những người bạn đồng hành của Tạ Trần vừa kết thúc cuộc hội đàm định mệnh. Ánh sáng vàng dịu tràn vào chánh điện, chiếu rọi lên những gương mặt đã kiên định với ý chí và quyết tâm, xua đi sự nặng nề của không khí, thay vào đó là một tinh thần thép sẵn sàng đối mặt với thử thách. Mỗi người đều nhận thức được vai trò quan trọng của mình trong “ván cờ định mệnh” này, không chỉ quyết định vận mệnh của nhân gian mà còn định hình lại ý nghĩa của sự tồn tại. Họ hiểu rằng con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và những hiểu lầm không đáng có. Các đồng minh sẽ phải đối mặt với sự chống phá quyết liệt từ “Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo”, những kẻ sẽ không từ mọi thủ đoạn để duy trì quyền lực cũ. Bản chất của các “kỳ tích” giả mạo và “ân điển” mà họ ban phát sẽ sớm được phơi bày thông qua chính những hành động phi bạo lực, nhân ái của “Nhân Đạo”, gây ra hậu quả không lường cho những người đã tin theo. Cuộc chiến tư tưởng này sẽ kéo dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tinh tế đến tột cùng. Nhưng họ cũng tin rằng, sự đoàn kết và lòng tin giữa các đồng minh sẽ là yếu tố then chốt để “Nhân Đạo” chiến th���ng.
Khi mặt trời lên cao, những người bạn đồng hành của Tạ Trần lần lượt rời khỏi Phật Sơn Tự, mang theo những nhiệm vụ nặng nề nhưng cũng đầy ý nghĩa. Mỗi bước chân của họ đều vững vàng, hướng về một tương lai mà họ tin tưởng, một kỷ nguyên mới nơi con người tự mình định đoạt vận mệnh, không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo suy tàn hay những chấp niệm hão huyền về sự bất tử. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chén trà đã cạn, ánh mắt anh dõi theo những bóng dáng dần khuất sau rặng cây, trong lòng anh là cả một nhân gian đang chờ đợi được tái sinh.
***
Tại Thị Trấn An Bình, một thị trấn nhỏ nhưng đầy sức sống nằm nép mình bên dòng sông xanh biếc, ánh nắng ban mai trải một lớp vàng dịu lên những mái ngói cũ kỹ và con đường đất ẩm ướt sau một đêm sương. Không khí trong lành, mang theo mùi đất mới, mùi gỗ mục và cả mùi thức ăn đang tỏa ra từ những căn bếp ấm cúng. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát nhau, tạo thành một khung cảnh bình dị, thân thuộc. Tiếng rao hàng lảnh lót của người bán rau, tiếng leng keng của thợ rèn, tiếng bước chân vội vã của những người đi làm sớm, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần.
Giữa dòng người tấp nập ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cùng với Dương Quân, khí chất nho nhã, tuấn tú trong đạo bào lam nhạt, bước đi chậm rãi. Đôi mắt phượng sắc bén của Lăng Nguyệt, thường chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại mang thêm một nét mệt mỏi khó giấu, ánh nhìn nàng lướt qua từng gương mặt, từng ngóc ngách của thị trấn. Dương Quân, với đôi mắt sáng và tràn đầy nhiệt huyết, cũng không khỏi băn khoăn khi quan sát những người xung quanh. Nhiệm vụ của họ là tìm kiếm và hướng dẫn những tu sĩ tản mác, những người đang lạc lối giữa sự suy tàn của Thiên Đạo cũ và sự trỗi dậy của ‘Nhân Đạo’.
Họ dừng lại bên một góc chợ, nơi ba người thanh niên, dáng vẻ có chút tiều tụy nhưng vẫn toát lên khí chất tu sĩ, đang loay ho hoay với một gánh hàng rau. Ánh mắt họ lộ rõ sự bất mãn và hoài niệm về một quá khứ huy hoàng, khi tu vi còn là tất cả. Lăng Nguyệt bước tới, giọng nói trong trẻo nhưng vẫn vương chút lạnh lùng, nhẹ nhàng cất tiếng: “Ba vị đạo hữu, dường như đang gặp chút khó khăn?”
Một tu sĩ trẻ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực xen lẫn bối rối. “Tiên tử… có việc gì sao?” Y nhận ra khí chất siêu phàm của Lăng Nguyệt, nhưng không còn sự kính nể như xưa. Thiên Đạo suy tàn, tiên tử cũng chỉ là người phàm hữu hạn.
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, đôi mắt nàng khẽ nheo lại khi nhìn thấy vẻ hoài nghi trong ánh mắt của họ. “Con đường tu tiên xưa cũ đã không còn. Linh khí mỏng manh, Thiên Đạo suy kiệt. Giờ đây, giá trị của mỗi người không còn nằm ở sức mạnh thần thông, mà ở việc sống trọn vẹn, cống hiến cho nhân gian, tìm thấy ý nghĩa trong những điều bình dị nhất.”
Dương Quân tiến lên một bước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, nhưng vẫn ẩn chứa sự cảm thông. “Chúng ta không cần sức mạnh siêu phàm để tìm thấy ý nghĩa. Sự bình yên và hạnh phúc nơi phàm trần mới là chân lý. ‘Nhân Đạo’ là con đường để mỗi người chúng ta tìm lại bản ngã, tránh xa khỏi sự ‘mất người’ do chấp niệm tu tiên mà ra.”
Tu sĩ trẻ kia khẽ cười khẩy, nụ cười đầy chua chát. “Từ bỏ tu vi? Từ bỏ sức mạnh? Vậy làm sao chúng ta đối phó với những kẻ tà đạo, làm sao bảo vệ bản thân khi linh khí suy yếu? Chúng ta đã từng đứng trên vạn vật, nắm giữ sinh tử, giờ lại phải cam chịu làm một phàm nhân tay trắng, kiếm miếng ăn từng bữa ư? Ý nghĩa đó, có quá hão huyền chăng?”
Một tu sĩ khác xen vào, giọng nói đầy bất mãn. “Chẳng phải Thiên Đạo suy yếu là do chúng ta chưa đủ mạnh, chưa đủ thành tâm để ‘vá trời’ sao? Những kẻ như chúng ta, vốn sinh ra đã mang mệnh tu sĩ, lẽ nào phải từ bỏ sứ mệnh, từ bỏ vận mệnh an bài?”
Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt nàng thấu suốt nỗi khổ tâm của họ. “Sứ mệnh hay vận mệnh, chẳng qua cũng là những chấp niệm do chính chúng ta tạo ra. ‘Vá trời’ không phải là việc của một vài tu sĩ hùng mạnh, mà là việc của cả nhân gian, của mỗi cá nhân biết sống trọn vẹn. Thiên Đạo không cần kẻ cứu rỗi, mà cần sự thức tỉnh của lòng người. Sức mạnh không phải là thần thông, mà là ý chí kiên cường, là tình yêu thương, là sự sẻ chia.”
Dương Quân tiếp lời: “Chúng ta đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ vì khao khát thành tiên mà ‘mất người’, đánh mất nhân tính, ký ức. Đó là cái giá phải trả cho sự truy cầu hư ảo. ‘Nhân Đạo’ không phải là sự yếu đuối, mà là sự lựa chọn dũng cảm nhất: sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, cống hiến cho cuộc đời.”
Tuy vậy, những lời nói của họ, dù chân thành đến mấy, cũng khó lòng xóa bỏ được nỗi hoài nghi sâu sắc trong lòng những tu sĩ đã quen với vinh quang và quyền lực. Một tu sĩ khác, với ánh mắt đượm buồn, nói khẽ: “Tiên tử và đạo hữu nói có lý, nhưng… cảm giác mất mát này, thật khó mà vượt qua. Sức mạnh, dù là hư ảo, cũng đã từng là một phần của chúng ta.”
Lăng Nguyệt và Dương Quân kiên nhẫn giải thích, họ không ép buộc, chỉ gieo những hạt mầm tư tưởng vào lòng họ. Họ hiểu rằng, việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào huyết quản, vào tâm trí qua hàng ngàn năm là điều không thể làm được trong chốc lát. Họ để lại ấn tượng về sự chân thành, về một con đường khác, dù còn xa lạ và khó khăn, nhưng có lẽ lại là con đường duy nhất dẫn đến sự bình yên thực sự. Khi họ rời đi, những tu sĩ trẻ vẫn còn trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt vừa dao động, vừa chứa đựng sự bối rối tột cùng. Tiếng gió thoảng qua mang theo mùi hương của bánh nướng mới, của hoa cỏ dại, của cuộc sống phàm trần giản dị, len lỏi vào tâm hồn đang dậy sóng của họ.
***
Trong khi Lăng Nguyệt và Dương Quân đang chật vật với những tu sĩ hoài nghi tại Thị Trấn An Bình, thì ở một nơi khác, lời kêu gọi từ quá khứ lại vang vọng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó là Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, một quần thể kiến trúc hùng vĩ nhưng giờ đã chìm trong sự hoang tàn và mục nát của thời gian. Những cột đá khổng lồ đổ nát, cao vút chạm trời, như những ngón tay gầy guộc vươn lên cầu xin. Các bức tường bị phong hóa, những phù điêu mờ nhạt, chỉ còn là bóng dáng của một thời vinh quang đã qua. Cây cối và rêu phong bao phủ dày đặc, bám víu vào từng phiến đá, từng khe nứt, tạo nên một bức tranh cổ k��nh, u ám và đầy bí ẩn.
Giữa trưa, khi mặt trời lên cao nhất, những cơn gió mạnh mẽ bắt đầu rít lên, luồn lách qua các khe đá, tạo thành những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của linh hồn cổ xưa. Tiếng lá cây xào xạc không ngừng, hòa cùng tiếng chim kêu lạ lùng, tạo nên một bản nhạc bi tráng cho nơi đây. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong nồng nặc, xen lẫn mùi đá cũ mục rữa, khiến không khí càng thêm nặng nề, u uất.
Trên một bục đá cao, vốn là nơi thờ tự của một vị thần linh nào đó trong quá khứ, Liễu Thanh Phong đứng sừng sững. Hắn là một người thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, thường mang theo bên mình thanh kiếm Bích Lạc. Vẻ ngoài chính trực ấy không thể che giấu được ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ và tham vọng ngút trời. Bên cạnh hắn là Bạch Phong, vóc dáng cao lớn, khí chất ngạo mạn, ánh mắt sắc lạnh như kiếm. Hắn vận một bộ áo bào trắng tinh khôi, tạo cảm giác thánh khiết nhưng xa cách, hoàn toàn đối lập với vẻ tiều tụy của những tu sĩ đang tập trung phía dưới.
Hàng trăm tu sĩ tản mác, nhiều người mang vẻ mặt hoài nghi nhưng cũng đầy khao khát, tụ tập dưới chân bục đá. Họ là những người đã từng nếm trải vinh quang, giờ đây lại bị bỏ rơi bởi Thiên Đạo suy yếu, đang khao khát tìm lại con đường cũ. Liễu Thanh Phong vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra, quét ngang qua đám đông, khiến bụi đất và lá cây bay lượn, nhưng lại củng cố niềm tin cho những tu sĩ đang dao động. Giọng hắn vang vọng, hùng hồn, át đi tiếng gió rít, đầy sức thuyết phục:
“Hỡi các vị đạo hữu! Chư vị đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mỏng manh của linh khí! Và chư vị cũng đã thấy, có kẻ đang lợi dụng sự suy yếu này để gieo rắc ‘tà đạo’!” Liễu Thanh Phong chỉ tay về phía xa, như thể đang chỉ thẳng vào Tạ Trần. “Kẻ mang danh ‘Tạ Trần’ kia, hắn đang gieo rắc ‘tà đạo Nhân Đạo’, khiến chúng ta quên đi sứ mệnh cao cả của người tu sĩ! Hắn muốn chúng ta cam chịu làm phàm nhân, khi Thiên Đạo đang hấp hối, khi nhân gian đang cần chúng ta nhất!”
Những tiếng xì xào, bàn tán vang lên trong đám đông. Nhiều người tỏ vẻ đồng tình, bởi lẽ họ cũng đang cảm thấy mất mát và bất mãn với thực tại.
“Sứ mệnh của chúng ta là gì? Là bảo vệ Thiên Đạo, là duy trì trật tự vũ trụ! Là tìm kiếm con đường thành tiên, để trường sinh bất tử, để nắm giữ quyền năng! Chứ không phải cúi đầu trước số phận, sống một đời bình thường, tầm thường!” Liễu Thanh Phong tiếp tục diễn thuyết, lời lẽ của hắn như những mũi kim châm vào sâu thẳm nỗi khao khát quyền lực và sự bất tử đã ăn sâu vào tâm trí mỗi tu sĩ. “Hắn nói ‘sống trọn vẹn’, ‘giữ trọn nhân tính’! Chẳng lẽ, để trở thành một vị tiên nhân, chúng ta phải ‘mất người’ sao? Chẳng lẽ, Thiên Đạo cũ đã sai lầm? Không! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?”
Lời nói của hắn dứt khoát, đầy sức mạnh, khiến nhiều tu sĩ vỡ òa cảm xúc. Họ đã quá lâu rồi không nghe thấy những lời lẽ hùng hồn như vậy, những lời lẽ khẳng định lại giá trị của chính họ.
Bạch Phong bước tới, ánh mắt kiêu ngạo lướt qua đám đông, giọng hắn lạnh lùng và đầy khinh miệt: “Luật trời bất biến. Kẻ nào nghịch thiên, kẻ đó diệt vong! Những kẻ yếu đuối tin vào ‘Nhân Đạo’ sẽ bị đào thải! Chỉ có sức mạnh mới là chân lý! Tu sĩ chúng ta sinh ra là để nắm giữ quyền năng, là để ngự trị vạn vật, chứ không phải quỳ gối trước số phận suy tàn!”
Một tu sĩ trong đám đông không kìm được, hét lớn: “Phải! Chúng ta không thể từ bỏ con đường tu tiên!” Tiếng hô hào đó nhanh chóng lan rộng, biến thành một làn sóng hưởng ứng mạnh mẽ. Nhiều tu sĩ khác cũng bắt đầu reo hò, ánh mắt họ bùng lên ngọn lửa khao khát và hy vọng.
Liễu Thanh Phong mỉm cười đắc thắng. “Hãy tụ họp lại! Chúng ta sẽ tìm ra con đường mới, khôi phục lại trật tự cũ, để tu sĩ một lần nữa đứng trên vạn vật! Thiên Đạo sẽ được vá, linh khí sẽ được phục hồi, và chúng ta sẽ lại bước lên đỉnh cao của vinh quang!” Hắn vung tay thêm lần nữa, lần này, một luồng linh lực mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, được truyền vào lòng mỗi tu sĩ, như một lời hứa hẹn cụ thể về sức mạnh.
Nhiều tu sĩ thể hiện sự trung thành, quỳ xuống bái lạy. Một số khác vẫn còn ngần ngừ, ánh mắt dao động giữa nỗi hoài nghi và sự cám dỗ của quyền năng. Nhưng không ai có thể phủ nhận sức hút mà Liễu Thanh Phong và Bạch Phong đang tạo ra. Họ đã mang đến một tia hy vọng cho những người đang tuyệt vọng, một lời hứa về sự phục hồi cho những ai đang cảm thấy mất mát. Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, nơi từng là biểu tượng của sự suy tàn, giờ đây lại trở thành điểm tập kết của một thế lực mới, trỗi dậy từ tro tàn của quá khứ, sẵn sàng đối đầu với “Nhân Đạo” non trẻ. Tiếng gió rít vẫn không ngừng, nhưng giờ đây nó dường như hòa cùng tiếng reo hò của đám đông, tạo nên một khúc ca bi tráng cho một kỷ nguyên đang giao thời.
***
Trong khi đó, tại Thành Vô Song, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn giữ vẻ yên tĩnh và trầm mặc giữa sự sầm uất, náo nhiệt của phố phường. Tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài dường như bị một bức tường vô hình ngăn lại, chỉ còn vọng vào đây những âm thanh nhẹ nhàng, mơ hồ. Không khí trong quán mang theo mùi giấy cũ, mùi mực và đôi khi là mùi hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian thanh tịnh, tách biệt khỏi thế sự ồn ào.
Chiều tà, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên những trang sách cổ đang mở trên bàn. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt, vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh lật dở một cuốn cổ thư đã ố vàng, ngón tay khẽ miết theo những nét chữ đã phai mờ, như đang tìm kiếm điều gì đó trong dòng chảy vô tận của tri thức nhân gian.
Dạ Lan, vẫn ẩn mình trong bộ y phục đen tuyền và mạng che mặt, xuất hiện không một tiếng động. Nàng là người cung cấp thông tin đáng tin cậy nhất của Tạ Trần, ánh mắt sắc sảo lấp lánh sau lớp mạng che, ẩn chứa nhiều bí mật. “Công tử, tình hình không khả quan. Liễu Thanh Phong đã tập hợp được một lượng lớn tu sĩ bất mãn tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ. Họ đang củng cố căn cứ và tuyên truyền mạnh mẽ, dùng những lời lẽ hoa mỹ để kích động lòng tham và nỗi sợ hãi của những kẻ đã mất đi quyền lực.”
Vừa lúc đó, Lăng Nguyệt và Dương Quân cũng trở về. Vẻ mặt của Lăng Nguyệt l��� rõ sự lo lắng và bất lực, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. “Chúng ta đã cố gắng thuyết phục họ từ bỏ những chấp niệm cũ, nhưng sức hút của quyền lực và vinh quang xưa cũ quá lớn. Những lời hứa hẹn của Liễu Thanh Phong đã gieo vào lòng họ một niềm hy vọng giả tạo, một ảo ảnh về sự phục hồi.”
Dương Quân thở dài, ánh mắt anh cũng đượm vẻ bất an. “Họ không tin vào ‘Nhân Đạo’ của chúng ta, công tử. Họ cho rằng đó là sự yếu đuối, sự cam chịu. Họ khao khát sức mạnh, khao khát được đứng trên vạn vật như trước kia.”
Tạ Trần vẫn tĩnh lặng, đôi mắt anh không một gợn sóng, như đã dự liệu được tất cả. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, rồi rót một chén trà, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không gian. “Đó là bản chất của ván cờ này, chư vị. Sự hỗn loạn sẽ luôn tìm cách quay về trật tự cũ, tìm kiếm một kẻ cầm quyền, một biểu tượng sức mạnh để bám víu. Nhưng ‘Nhân Đạo’ không phải là một kẻ cầm quyền, mà là một con đường, một triết lý sống.”
Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát xen lẫn ngọt dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những gì nhân gian đang trải qua. “Con đường chúng ta đang đi, ‘Nhân Đạo’, là con đường của sự thức tỉnh. Nó không hứa hẹn quyền năng hay sự bất tử, mà hứa hẹn một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi mỗi cá nhân tự mình định đoạt vận mệnh, không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo suy tàn hay những chấp niệm hão huyền về sự thành tiên.”
Tạ Trần quay sang nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt anh đầy vẻ thấu hiểu. “Những gì chư vị gặp phải là điều tất yếu. Những tu sĩ kia, họ đã quá quen với việc được ban phát linh khí, được sống trong ảo ảnh của quyền năng. Giờ đây, khi Thiên Đạo suy kiệt, họ cảm thấy trống rỗng, mất phương hướng. Liễu Thanh Phong chỉ đang lợi dụng nỗi sợ hãi và khao khát đó để tập hợp lực lượng. Hắn đang tạo ra một ‘ký ức giả’ về vinh quang, một lời hứa hão huyền về sự ‘vá trời’ để lôi kéo những kẻ lạc lối.”
Dạ Lan cất tiếng, giọng nói sắc bén: “Chiến dịch tuyên truyền của họ đang lan rộng. Họ đang vu khống công tử là ‘kẻ phá hoại trật tự vũ trụ’, gieo rắc ‘tà đạo Nhân Đạo’ khiến Thiên Đạo suy yếu. Nhiều phàm nhân cũng bắt đầu hoài nghi.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh. “Đó là điều không tránh khỏi. Chân lý thường khó chấp nhận hơn lời nói dối ngọt ngào. Chúng ta không thể dùng sức mạnh để thay đổi niềm tin. Chỉ có sự kiên trì, sự thật và những hành động nhân văn nhỏ bé mới có thể dần dần gieo mầm hy vọng vào lòng người, để họ tự mình cảm nhận, tự mình giác ngộ.”
Anh lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng về phía hoàng hôn qua ô cửa sổ, như đang nhìn xa xăm vào tương lai, nơi mà ranh giới giữa tiên và phàm đã hoàn toàn mờ nhạt. “Lăng Nguyệt, Dương Quân, chư vị đã làm rất tốt. Hãy tiếp tục hành động theo kế hoạch. Hãy kiên nhẫn, hãy dùng chính những việc làm cụ thể, những tấm gương về cuộc sống trọn vẹn mà chúng ta đang kiến tạo để chứng minh giá trị của ‘Nhân Đạo’. Hãy để những ‘kỳ tích’ giả mạo và ‘ân điển’ của ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ tự phơi bày sự trống rỗng của chúng. Nhưng cũng phải hết sức cẩn trọng trước sự gia tăng thù ��ịch. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan.”
Tạ Trần biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt. Sự chiêu mộ thành công của Liễu Thanh Phong cho thấy “Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo” sẽ sớm trở thành một thách thức lớn, dẫn đến xung đột đầu tiên. Sự hoài nghi của các tu sĩ tản mác đã gặp gỡ Lăng Nguyệt và Dương Quân cũng cho thấy việc thay đổi nhận thức và tư tưởng sẽ là một quá trình lâu dài, đầy gian nan và không thể đạt được bằng vũ lực. Nhưng Tạ Trần vẫn bình thản khi đối mặt với sự trỗi dậy của đối thủ, bởi anh đã dự liệu được điều này và đã có những bước đi chiến lược sâu xa hơn. Dù anh không trực tiếp hành động, nhưng sự ảnh hưởng của anh qua các đồng minh sẽ dần định hình cục diện, dù chậm rãi và tinh tế.
Ánh hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống, bao trùm cả Thành Vô Song. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chén trà đã cạn, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng, nhìn về phía xa xăm, nơi những chấp niệm cũ đang trỗi dậy, thách thức một kỷ nguyên mới. Anh hiểu rằng, để “phá cục” này, không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần cả một niềm tin sắt đá vào bản chất tốt đẹp của nhân tính.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.