Nhân gian bất tu tiên - Chương 746: Bàn Cờ Tư Tưởng: Định Hướng Cho Trật Tự Mới
Trong chánh điện Phật Sơn Tự, không gian dường như ngưng đọng trong màn đêm tịch mịch. Ánh nến vàng vọt nhảy múa trên bệ thờ, hắt những vệt sáng lung linh lên pho tượng Phật cổ kính, rồi đổ bóng dài lên những gương mặt đang quây quần. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi hoa sen dịu mát và hơi ẩm từ đất, tạo nên một bầu không khí vừa thanh tịnh, vừa trang nghiêm, nhưng cũng không giấu nổi sự căng thẳng, lo âu đang len lỏi trong lòng mỗi người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khiết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi và phẫn nộ. Nàng khẽ siết chặt đôi tay ngọc, móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay. “Liễu Thanh Phong đã công khai vu khống chúng ta, Tạ Trần. Hắn gieo rắc sự sợ hãi và thù hận trong lòng người phàm, biến chúng ta thành kẻ thù của chính Thiên Đạo mà họ tin tưởng. Hắn nói rằng chúng ta đang phá hoại sự sống còn của th��� giới này, rằng chúng ta là những kẻ tà đạo muốn kéo nhân gian vào vực sâu hủy diệt. Liệu chúng ta có thể tiếp tục nhẫn nhịn, để mặc những lời lẽ cay độc ấy gặm nhấm niềm tin của bách tính?” Giọng nàng tuy cố giữ vẻ lạnh lùng nhưng vẫn không kìm được sự bức xúc, xen lẫn nỗi lo lắng tột độ. Hình ảnh Liễu Thanh Phong đứng trên đài cao tại Thành Vô Song, tuyên bố hùng hồn những lời buộc tội, vẫn còn văng vẳng bên tai nàng, như một vết dao cứa vào lý tưởng ‘Nhân Đạo’ mà họ đang gắng sức bảo vệ.
Dương Quân, tuấn tú nhưng giờ đây nét mặt lại đỏ bừng vì giận dữ, nghiến răng. “Những lời lẽ đó không chỉ nhắm vào ngươi, Tạ Trần, mà còn là sự sỉ nhục đối với lý tưởng ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang xây dựng! Hắn dám nói rằng linh mạch suy yếu là do ngươi, là do ý đồ đen tối của ‘Nhân Đạo’ muốn Thiên Đạo sụp đổ nhanh hơn để đoạt quyền. Hắn đã lợi dụng nỗi sợ hãi cố hữu trong lòng người phàm về sự diệt vong để chống lại chính chúng ta. Nếu chúng ta không phản bác, không hành động, liệu còn ai dám tin vào ‘Nhân Đạo’ nữa?” Hắn nắm chặt tay, cơ bắp dưới lớp đạo bào có vẻ căng cứng. Đối với một người nhiệt huyết và chính trực như Dương Quân, việc bị vu khống một cách trắng trợn như vậy là điều không thể chấp nhận được. Hắn vốn dĩ là một thư sinh nho nhã, nhưng khí phách của người tu luyện vẫn khiến hắn muốn đứng lên bảo vệ lẽ phải, muốn dùng kiếm để rửa sạch nỗi nhục.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại ngồi im lặng, ánh mắt kiên nghị nhìn Tạ Trần. Râu quai nón rậm rạp khẽ rung lên theo từng hơi thở nặng nề. Hắn hiểu nỗi lo của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Với cương vị là một tướng quân, hắn thấu hiểu sức mạnh của ngôn từ, đặc biệt khi nó được dùng để kích động dân chúng. Những lời vu khống của Liễu Thanh Phong có thể biến những người ủng hộ họ thành kẻ thù chỉ trong một đêm. Nữ Hoàng Đồ Long ngồi bên cạnh, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo đầy kiên nghị. Nàng không nói, nhưng ánh mắt ấy là một câu hỏi không lời gửi đến Tạ Trần, một câu hỏi về sách lược và hướng đi trong tình thế ngặt nghèo này. Nàng đã chứng kiến không ít lần những lời lẽ độc địa có thể gây ra binh biến, khiến dân chúng lầm đường lạc lối.
Tạ Trần, vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ thường, như thể những lời tố cáo kia không hề chạm đến anh. Anh nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh trong chén sứ, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ tạo ra một âm thanh nhỏ xíu, nhưng đủ để kéo sự chú ý của mọi người về phía anh. Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt thấu triệt nhìn quanh một lượt, dừng lại trên từng gương mặt, từ sự phẫn nộ của Lăng Nguyệt đến sự bức xúc của Dương Quân, từ nỗi trăn trở của Bách Lý Hùng đến vẻ cảnh giác của Nữ Hoàng Đồ Long, rồi đến sự bình yên của Vô Danh Tăng và vẻ ưu tư của Mộ Dung Tuyết.
“Chính xác. Đó không chỉ là lời vu khống, đó là một cuộc tấn công vào nền tảng tư tưởng, vào niềm tin cốt lõi mà chúng ta đang gieo trồng.” Tạ Trần trầm giọng, lời nói của anh không hề mang theo chút giận dữ hay lo lắng nào, chỉ có sự tĩnh tại và thấu hiểu sâu sắc. “Nhưng cũng chính vì thế, chúng ta không thể dùng bạo lực để đáp trả. Nếu chúng ta dùng vũ l���c để dập tắt lời lẽ của họ, chúng ta đã tự mình thừa nhận rằng ‘Nhân Đạo’ cũng chỉ là một hình thái quyền lực khác, không hơn không kém. Chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy mà họ giăng sẵn, biến mình thành kẻ mà họ đang vu khống.” Anh ngừng lại, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mỗi người. Bên ngoài chánh điện, tiếng chuông chùa ngân lên ba hồi trầm mặc, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật và sự cần thiết của tâm tịnh.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc, khẽ thở dài, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng hiểu ý Tạ Trần. Dùng bạo lực để đối phó với bạo lực chỉ là vòng xoáy luẩn quẩn không lối thoát. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sinh linh vô tội phải chịu cảnh lầm than vì những cuộc chiến tranh giành quyền lực, nhân danh đạo nghĩa hay tín ngưỡng. “Họ đang lợi dụng nỗi sợ hãi của con người để kiểm soát, để thao túng. Nếu chúng ta cũng làm vậy, liệu có còn khác gì họ?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sắc bén.
Tạ Trần gật đầu nhìn Mộ Dung Tuyết, như một lời tán thành. “Chính xác là vậy. Cuộc chiến này không phải để xem ai mạnh hơn, ai có quyền lực lớn hơn, mà là để xem ai có thể kiến tạo một con đường tốt đẹp hơn, bền vững hơn cho nhân gian. Kẻ địch dùng sợ hãi và quyền uy để duy trì trật tự cũ, một trật tự đã mục nát và sắp tan rã. Họ tạo ra ‘kỳ tích’ giả mạo, những phép màu hào nhoáng nhưng rỗng tuếch, để ràng buộc lòng người. Chúng ta sẽ phản bác bằng cách tạo ra những ‘kỳ tích’ thật sự, những giá trị trường tồn từ chính sự đoàn kết, lòng tin và nỗ lực phi thường của con người. Họ dùng ‘ân điển’ để trói buộc nhân tâm, khiến bách tính phải quỳ gối cầu xin ban phát. Còn chúng ta, chúng ta sẽ dùng tình thương, sự thấu hiểu và sự sẻ chia để giải thoát họ khỏi những xiềng xích vô hình đó.” Anh nói, ánh mắt anh sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu ánh nến lập lòe, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, từ quá khứ đến tương lai xa xăm.
Vô Danh Tăng, ngồi khoanh chân với vẻ thanh tịnh, an nhiên, đôi mắt nhắm hờ nhưng vẫn toát ra sự giác ngộ, khẽ gật đầu, một nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt gầy guộc. “Thiện tai. Bần tăng luôn tin rằng đạo lý chân chính không cần cưỡng ép, chỉ cần khai thị. Tranh chấp bằng lời lẽ, bằng vũ lực, cuối cùng cũng chỉ gieo thêm oán hận. Chỉ có sự thấu hiểu và lòng từ bi mới có thể cảm hóa lòng người, dẫn dắt họ đến với chân lý.” Tiếng mõ gõ đều đều từ một góc khuất trong chánh điện như hòa cùng lời nói của vị tăng già, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ lùng.
Tạ Trần tiếp lời, giọng nói của anh vẫn trầm ấm và điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. “Liễu Thanh Phong và những kẻ đứng sau hắn không hiểu được. Họ nghĩ rằng Thiên Đạo suy yếu là một căn bệnh cần được chữa trị bằng cách vá víu những vết nứt, bằng cách ép buộc nhân gian phải tuân theo quy tắc cũ. Nhưng sự thật là, Thiên Đạo không phải là một căn bệnh, mà là một vòng tuần hoàn tất yếu. Nó đã đến hồi suy kiệt, và mọi nỗ lực ‘phục hưng’ của họ chỉ là kéo dài hơi tàn, làm chậm quá trình tự nhiên, thậm chí còn khiến nó đau đớn hơn, khiến nhân gian phải chịu đựng thêm nhiều khổ ải không đáng có. Họ đang cố gắng ôm giữ một quá khứ đã chết, trong khi chúng ta, chúng ta đang xây dựng một tương lai sống động.”
Anh đưa tay chỉ lên bức tường phía sau tượng Phật, nơi có một bức tranh vẽ cảnh hoa sen nở rộ trong bùn lầy, tinh khiết và rực rỡ. “Họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất đi những gì họ đã có. Họ sợ sự ‘mất người’, nhưng lại quên rằng chính sự chấp niệm vào quyền năng, vào sự bất tử mới là thứ khiến con người ta đánh mất nhân tính thật sự. Chúng ta sẽ không cố gắng ‘vá trời’ theo cách của họ, bằng những mảnh vá chắp vá, cũ kỹ, không bền vững. Mà chúng ta sẽ xây dựng một nền móng mới, vững chắc hơn, từ chính bản chất của con người, từ sự trọn vẹn của nhân tính. Chúng ta sẽ chứng minh rằng con người không cần phải thành tiên mới có thể sống một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn.”
Ánh nến trong chánh điện vẫn chập chờn, nhưng dường như trong tâm trí mỗi người, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, xua tan đi màn sương mù của hoài nghi và sợ hãi. Dương Quân, mặc dù vẫn còn chút băn khoăn về sự thực tiễn của chiến lược phi bạo lực này trong bối cảnh thù địch, nhưng đã không còn vẻ bức xúc như trước. Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt dần chuyển từ nghi ngại sang sự thấu hiểu sâu sắc. “Vậy thì, Tạ huynh, chúng ta sẽ phải làm gì để những ‘kỳ tích’ mà chúng ta tạo ra có thể lan tỏa, có thể chạm đến những trái tim đã bị sợ hãi và dối trá che lấp?”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Đó không phải là một nụ cười tươi tắn, mà là một nụ cười ẩn chứa sự trầm tư, tự tin và cả một chút ưu tư thầm kín về con đường dài phía trước. “Chúng ta sẽ len lỏi vào những nơi họ cô lập, giúp đỡ những người bị ruồng bỏ, chữa lành những vết thương mà họ gây ra. Mỗi hành động thiện lương, mỗi nghĩa cử sẻ chia, mỗi hạt giống của lòng tin được gieo xuống, đều là một lời phản bác đanh thép hơn vạn lời nói, một viên gạch vững chắc xây nên ‘Nhân Đạo’ chân chính. Chúng ta sẽ dùng chính cuộc sống của mình để chứng minh rằng ‘Nhân Đạo’ không phải là phá hoại, mà là con đường duy nhất để sinh tồn khi Thiên Đạo thực sự tan rã.”
Bách Lý Hùng gật đầu mạnh mẽ, nắm tay siết chặt. “Ta hiểu rồi. Không phải là chiến đấu bằng gươm đao, mà là chiến đấu bằng trái tim và khối óc. Dùng hành động thực tế để đập tan những lời dối trá. Đây là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến về niềm tin, nhưng ta tin vào con đường này.” Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng giờ đây đã pha thêm một chút tĩnh lặng và kiên định. Ông Lão Tiều Phu, vẫn ngồi yên lặng từ đầu, giờ đây khẽ mỉm cười, ánh mắt tinh anh dường như đã thấu hiểu tất cả. Vô Danh Tăng lại khẽ gật đầu một lần nữa, tiếng mõ tiếp tục đều đặn, như một nhịp đập của sự vĩnh hằng giữa cõi vô thường.
Tạ Trần quay lại nhìn tấm bản đồ trải trên bàn, nơi những điểm nóng bị cô lập được đánh dấu bằng những nét mực đỏ. Ánh mắt anh như xuyên thấu qua lớp giấy, nhìn thấy những con người đang phải chịu đựng, đang bị giằng xé giữa niềm tin cũ và sự hoài nghi mới. “Những lời vu khống và chiến dịch bôi nhọ này sẽ khiến những người theo ‘Nhân Đạo’ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy, có thể dẫn đến sự hy sinh hoặc buộc phải ẩn mình. Chiến lược ‘Bàn Cờ Vô Hình’ của chúng ta, mặc dù tinh tế và phi bạo lực, sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn cực lớn và có thể gây ra những hiểu lầm, thử thách nội bộ giữa các đồng minh. Nhưng đây là con đường duy nhất để ‘Nhân Đạo’ thực sự đứng vững, để nó không bị biến chất thành một hình thái quyền lực mới.” Anh nhấn mạnh, như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một lời cổ vũ cho sự kiên định.
Trăng đã lặn sâu phía Tây, báo hiệu một đêm dài sắp kết thúc. Không gian trong chánh điện vẫn tĩnh lặng, nhưng bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi. Từ sự bức xúc và hoài nghi ban đầu, giờ đây đã nhường chỗ cho sự quyết tâm và ý chí kiên định. Mỗi người đều đã dần thấu hiểu được bản chất của cuộc chiến này, không phải là một cuộc đối đầu trực diện nảy lửa, mà là một ván cờ lớn của nhân quả, nơi mỗi nước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, và phần thắng sẽ thuộc về kẻ kiên định với chân lý, kiên định với lòng người. Họ hiểu rằng, việc ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ cố gắng ‘phục hưng Thiên Đạo’ bằng cách đổ lỗi và trấn áp có thể sẽ phản tác dụng, dẫn đến sự suy yếu và sụp đổ nhanh hơn của Thiên Đạo cũ. Và việc Tạ Trần nhắc đến ‘phong ấn linh mạch’ có thể là một manh mối về một sự kiện quan trọng trong quá khứ hoặc một hành động của anh đã bị hiểu sai, và đó có thể là điểm yếu để họ lật ngược thế cờ trong tương lai.
Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu hắt qua khung cửa sổ, nhuộm hồng những đám mây phía Đông, Tạ Trần ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh một niềm tin sắt đá. Anh nhìn từng người bạn đồng hành của mình, giọng nói trở nên dứt khoát và rõ ràng hơn bao giờ hết, như những lời định hướng cho một kỷ nguyên mới đang hé mở. “Lăng Nguyệt, Dương Quân, các ngươi sẽ là cầu nối giữa hai thế giới. Ta biết các ngươi có thể bị hiểu lầm, có thể bị tẩy chay bởi những người cùng dòng tu sĩ, nhưng ta tin vào sự kiên định của các ngươi. Hãy dẫn dắt những tu sĩ còn lại, không phải để họ tu luyện ‘Nhân Đạo’ theo kiểu mới, mà là để họ hòa nhập vào nhân gian, dùng kiến thức, dùng sức mạnh mà họ đã khổ luyện để phụng sự cộng đồng, để xóa bỏ sự cách biệt giữa tiên và phàm. Hãy cho họ thấy, sức mạnh không phải để trốn tránh thế tục, mà là để phụng sự nhân gian, để bảo vệ những giá trị cốt lõi của con người.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, tuy vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên quyết. Họ cùng đứng dậy, chắp tay cúi đầu trang trọng. “Chúng tôi xin tuân mệnh, Tạ huynh. Chúng tôi sẽ không phụ sự tin tưởng của người.” Giọng nói của Lăng Nguyệt, dù vẫn lạnh lùng, nhưng đã chứa đựng một sự ấm áp và quyết tâm hiếm thấy. Dương Quân thì gật đầu mạnh mẽ, khí phách anh tuấn giờ đây càng thêm phần vững chãi. Họ hiểu rằng, nhiệm vụ của họ sẽ vô cùng khó khăn, có thể phải đối mặt với sự chống đối từ chính những người từng là đồng đạo, nhưng họ đã sẵn sàng.
Tạ Trần quay sang Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long. “Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng, các ngài là trụ cột của nhân gian. Hãy tập trung vào việc xây dựng các cộng đồng phàm nhân vững mạnh, tự chủ. Hãy tạo ra những thành trì mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm tình người, nơi bách tính không cần dựa vào tiên thần mà vẫn có thể sống hạnh phúc, bình yên. Hãy chứng minh rằng, không có tiên nhân che chở, nhân gian vẫn có thể phồn thịnh, thậm chí còn hơn thế nữa, bởi vì họ sẽ tự mình làm chủ vận mệnh của mình. Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!” Anh nhắc lại câu nói đặc trưng của Nữ Hoàng Đồ Long, như một lời khẳng định cho chính lý tưởng của họ.
Nữ Hoàng Đồ Long ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Tạ Trần. “Ta hiểu. Vương triều của ta sẽ là minh chứng sống cho ‘Nhân Đạo’. Bách tính sẽ là nền móng vững chắc nhất.” Bách Lý Hùng cũng đứng lên, tay đặt lên ngực. “Ta sẽ dốc hết sức mình. Sẽ không để một ai phải chịu cảnh lầm than.” Giọng nói của ông trầm hùng, đầy khí phách.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thường thấy, kh�� nói. “Vết thương lòng của nhân gian còn nặng hơn vết thương thể xác. Những nỗi sợ hãi, những chấp niệm mà Thiên Đạo cũ đã gieo rắc, sẽ cần rất nhiều thời gian để chữa lành. Ta sẽ phụ trách mảng y thuật, giáo dục. Ta sẽ đi khắp nơi, chữa lành những vết thương thể xác và tâm hồn do Thiên Đạo cũ để lại, gieo mầm tri thức và sự thấu hiểu vào lòng người. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đây sẽ là kim chỉ nam cho ta.” Nàng nói, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn nhưng cũng đầy quyết tâm. Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt anh đầy vẻ tin tưởng và trân trọng.
Dạ Lan, vẫn ẩn mình trong bộ y phục đen tuyền và mạng che mặt, cất tiếng, giọng nói bí ẩn và tỉnh táo. “Thông tin là kiếm sắc. Ta sẽ đảm bảo chúng ta luôn nắm rõ động thái của đối thủ, về những âm mưu, thủ đoạn mà họ sử dụng để gieo rắc sợ hãi và vu khống. Ta sẽ tìm cách lan truyền sự thật một cách tinh tế, để ánh sáng chân lý có thể xuyên qua những màn sương mù dối trá mà họ tạo ra.” Nàng nói, ánh mắt sắc sảo lấp lánh sau lớp mạng che.
Cuối cùng, Tạ Trần quay sang Ông Lão Tiều Phu và Vô Danh Tăng. “Ông Lão Tiều Phu, Vô Danh Tăng, hai vị sẽ tiếp tục là những người cố vấn tinh thần của chúng ta. Hãy giữ vững ngọn lửa triết lý ‘Nhân Đạo’, hãy truyền dạy những đạo lý giản dị nhưng sâu sắc cho bách tính, để họ hiểu rằng giá trị của cuộc sống nằm ở chính bản thân họ, chứ không phải ở những điều hư ảo. Hãy là điểm tựa tâm linh, là tiếng chuông cảnh tỉnh cho những người còn đang lạc lối.”
Ông Lão Tiều Phu gật đầu, nụ cười hiền hậu làm khuôn mặt khắc khổ của ông thêm phần phúc hậu. “Đạo lý nhân quả vẫn luôn vận hành, chẳng sai một ly. Lão phu sẽ kể những câu chuyện, những ngụ ngôn về cái giá của sự chấp niệm, về vẻ đẹp của cuộc sống bình thường, để bách tính tự mình cảm nhận, tự mình giác ngộ.” Vô Danh Tăng thì chắp tay trước ngực, đôi mắt nhắm hờ. “Bần tăng sẽ tiếp tục gõ mõ, tụng kinh, không phải để cầu siêu cho Thiên Đạo, mà là để cầu an cho nhân gian, để tâm hồn chúng sinh được thanh tịnh, được tìm thấy bản ngã chân chính.”
Bình minh đã rạng rỡ, xua tan hoàn toàn màn đêm. Ánh sáng vàng dịu tràn vào chánh điện, chiếu rọi lên những gương mặt giờ đây đã tràn đầy ý chí và quyết tâm. Không khí không còn nặng nề mà thay vào đó là sự hân hoan, một tinh thần thép sẵn sàng đối mặt với thử thách. Mỗi người đều nhận thức được vai trò quan trọng của mình trong ‘ván cờ định mệnh’ này, một ván cờ không chỉ quyết định vận mệnh của nhân gian mà còn định hình lại ý nghĩa của sự tồn tại.
Họ hiểu rằng, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và những hiểu lầm không đáng có. Các đồng minh sẽ phải đối mặt với sự chống phá quyết liệt từ ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’, những kẻ sẽ không từ mọi thủ đoạn để duy trì quyền lực cũ. Bản chất của các ‘kỳ tích’ giả mạo và ‘ân điển’ mà họ ban phát sẽ sớm được phơi bày thông qua chính những hành động phi bạo lực, nhân ái của ‘Nhân Đạo’, gây ra hậu quả không lường cho những người đã tin theo. Sự phức tạp và kéo dài của cuộc chiến tư tưởng này không thể giải quyết bằng một sớm một chiều, đòi hỏi sự ki��n nhẫn và tinh tế đến tột cùng. Nhưng họ cũng tin rằng, sự đoàn kết và lòng tin giữa các đồng minh sẽ là yếu tố then chốt để ‘Nhân Đạo’ chiến thắng trong cuộc đối đầu này.
Khi mặt trời lên cao, những người bạn đồng hành của Tạ Trần lần lượt rời khỏi Phật Sơn Tự, mang theo những nhiệm vụ nặng nề nhưng cũng đầy ý nghĩa. Mỗi bước chân của họ đều vững vàng, hướng về một tương lai mà họ tin tưởng, một kỷ nguyên mới nơi con người tự mình định đoạt vận mệnh, không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo suy tàn hay những chấp niệm hão huyền về sự bất tử. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chén trà đã cạn, ánh mắt anh dõi theo những bóng dáng dần khuất sau rặng cây, trong lòng anh là cả một nhân gian đang chờ đợi được tái sinh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.