Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 745: Tuyên Ngôn Cứu Vãn: Ai Là Kẻ Phá Hoại?

Bầu trời chiều tà đã buông xuống trên Phật Sơn Tự, những tia nắng cuối cùng vẫn còn vương vấn trên các tán lá cổ thụ, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng, vừa tràn đầy hy vọng. Lời của Ông Lão Tiều Phu về hạt giống cần nước và ánh sáng, chứ không phải bão tố, cùng nụ cười trấn an của Tạ Trần, đã gieo vào lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân một niềm tin sâu sắc. Họ đã chấp nhận một chiến lược nhìn xa trông rộng, một ván cờ không chỉ vì hiện tại mà còn vì ngàn năm sau, một cuộc chiến không dùng vũ lực mà bằng chính niềm tin vào nhân tính. Dù Thiên Đạo cũ có sụp đổ hoàn toàn, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài, một cuộc hành trình không ngừng nghỉ. Tạ Trần vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn, của mỗi người tham gia vào ván cờ này, sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mới. Kế hoạch mới của Tạ Trần, dù phi bạo lực, sẽ đòi hỏi sự tinh tế và phối hợp chặt chẽ từ các đồng minh, và có thể dẫn đến những tình huống nguy hiểm khi họ đối mặt trực tiếp với thủ đo��n của đối thủ. Bản chất của các ‘kỳ tích’ giả mạo và ‘ân điển’ của ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ sẽ sớm được phơi bày, gây ra hậu quả không lường cho những người đã tin theo. Sự kiên định của Tạ Trần vào việc không dùng vũ lực sẽ là một thử thách lớn, có thể khiến hắn và đồng minh phải trả giá, nhưng cũng sẽ là yếu tố then chốt để phân biệt ‘Nhân Đạo’ với ‘Thiên Đạo’ cũ, để chứng minh rằng một thế giới không cần thành tiên vẫn có thể vĩ đại. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, âm thầm và bền bỉ, giữa trí tuệ và sự lừa dối, giữa lòng nhân ái và sự thao túng, một ván cờ định mệnh vì linh hồn của Thập Phương Nhân Gian.

***

Sáng hôm sau, mặt trời mọc cao, trút xuống Thành Vô Song một làn nắng chói chang, oi ả, hứa hẹn một ngày hè thiêu đốt. Không khí không còn vẻ bình yên của đêm trước, mà trở nên đặc quánh bởi một sự căng thẳng vô hình, một cảm giác dự báo về điều gì đó sắp bùng nổ. Quảng trường trung tâm Thành Vô Song, nơi thường ngày tấp nập kẻ bán người mua, nay đã biến thành một biển người chen chúc, đông nghịt đến mức tưởng chừng không còn một kẽ hở. Kiến trúc của quảng trường mang đậm dấu ấn cổ kính, những cột đá chạm khắc hình rồng phượng vươn cao, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng chói lóa. Từng phiến đá lát nền đã nhuốm màu thời gian, nhưng giờ đây lại phải chịu đựng hàng ngàn đôi chân giẫm đạp, cuồn cuộn khói bụi mịt mờ. Mùi hương khói hương và mồ hôi từ đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn tạp vừa ngột ngạt vừa khó chịu.

Trên một bục cao được dựng tạm bằng những khối đá lớn, Liễu Thanh Phong xuất hiện. Vẻ ngoài của hắn vẫn thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, kiếm Bích Lạc vẫn đeo bên hông. Nhưng hôm nay, vẻ mặt hắn nghiêm nghị đến đáng sợ, ánh mắt rực lửa, không còn chút ẩn chứa sự tự phụ nào, chỉ còn lại sự kiên định đến cực đoan. Hắn đứng đó, tựa như một ngọn núi sừng sững, đối diện với hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Phía dưới, hàng ngàn tu sĩ và phàm nhân chen chúc, tạo thành một làn sóng cuồn cuộn. Nhiều người mang vẻ mặt hoang mang, sợ hãi, ánh mắt ngờ vực lẫn lộn. Họ đến đây không chỉ vì tò mò, mà còn vì nỗi lo sợ sâu thẳm về Thiên Đạo suy yếu, về tương lai mờ mịt của thế giới này. Nhưng cũng không ít người, đặc biệt là các tu sĩ trẻ tuổi hoặc những kẻ đã trót tin vào những lời hứa hão huyền của ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’, bị kích động, hô hào ủng hộ, giọng nói cuồng tín vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả những tiếng xôn xao bàn tán.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng lẫn trong đám đông, cố gắng ẩn mình giữa hàng vạn khuôn mặt. Nét mặt Lăng Nguyệt căng thẳng tột độ, đôi mắt phượng sắc bén ẩn chứa sự phẫn nộ cùng cực. Nàng nắm chặt tay, móng tay gần như xuyên vào da thịt. Dương Quân đứng cạnh nàng, lông mày nhíu chặt, ánh mắt bất an đảo quanh, cố gắng nắm bắt từng biểu cảm của đám đông. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, một cơn sóng thần của sự hiểu lầm và thù hận đang dâng trào.

Liễu Thanh Phong không chần chừ. Hắn cất lời, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng, không cần dùng chút linh lực nào mà vẫn xuyên thấu mọi ngóc ngách của quảng trường, đ��ng lại trong tai mỗi người: “Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, đây là lúc chúng ta phải đồng lòng cứu vãn! Ngàn năm qua, các tiên môn đã tìm mọi cách để vá trời, để duy trì trật tự. Nhưng có kẻ, dùng lời lẽ mê hoặc, gieo rắc tư tưởng phản nghịch, phá hoại trật tự, chối bỏ con đường chân chính! Kẻ đó chính là Tạ Trần, kẻ xưng là ‘Nhân Đạo’!”

Cả quảng trường như nín thở, rồi bùng nổ thành những tiếng xì xào, bàn tán ồn ã hơn. Những từ ngữ “phản nghịch,” “phá hoại trật tự,” “tà đạo” như những mũi tên độc, ghim sâu vào tâm trí những người nghe. Liễu Thanh Phong không để đám đông trấn tĩnh, hắn tiếp tục, giọng điệu càng trở nên hùng hồn và đầy thuyết phục, như một vị thánh nhân đang truyền đạt ý chỉ của trời cao. “Hắn nói Thiên Đạo sẽ sụp đổ, nói con người không cần thành tiên! Hắn gieo rắc sự hoài nghi vào con đường tu luyện vĩ đại mà tổ tiên chúng ta đã dốc hết tâm huyết xây dựng! Hắn là mầm họa, là kẻ phá hoại trật tự vũ trụ, là kẻ thù của tất cả chúng ta, những ai còn khao khát được thấy Thiên Đạo phục hưng!”

“Họ dám… vu khống hắn công khai như vậy!” Lăng Nguyệt Tiên Tử nghiến răng, giọng nói thốt ra nhỏ đến mức chỉ đủ cho Dương Quân nghe thấy, nhưng lại ẩn chứa một cơn bão giận dữ. Nàng cảm thấy máu trong người đang sôi lên. “Điều này sẽ đẩy những người tin tưởng Tạ Trần vào hiểm cảnh! Những người yếu thế, những phàm nhân đang cố gắng sống theo ‘Nhân Đạo’ sẽ bị coi là kẻ thù, bị thanh trừng!”

Dương Quân lông mày nhíu chặt hơn nữa, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt kích động trong đám đông. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần. “Mức độ công kích gay gắt hơn chúng ta dự đoán. Họ không chỉ nhắm vào tư tưởng, mà còn nhắm vào chính con người Tạ Trần. Tạ Trần sẽ làm gì? Chúng ta có nên hành động? Không thể cứ đứng nhìn họ bôi nhọ anh ấy như vậy!” Hắn nắm chặt tay Lăng Nguyệt, vừa là để trấn an nàng, vừa là để tự trấn an mình. Trong lòng hắn, ngọn lửa của sự chính nghĩa đang bùng cháy, muốn xông lên phản bác, muốn chứng minh sự thật.

Liễu Thanh Phong vung tay lên cao, một đạo phù văn lớn, màu vàng kim rực rỡ, bất ngờ hiện lên trên không trung. Phù văn xoay tròn, rồi biến hóa, chiếu rọi ra ba chữ lớn: “TẠ TRẦN” cùng với những lời buộc tội đanh thép, như “Kẻ Phá Hoại Thiên Đạo”, “Tà Đạo Mê Hoặc”, “Mầm Họa Nhân Gian”. Những dòng chữ lơ lửng giữa không trung, rực sáng hơn cả ánh nắng mặt trời, như một bản án được tuyên bố công khai trước toàn thiên hạ. Đám đông xôn xao, bàn tán. Tiếng hô hào “Đả đảo Tạ Trần!” “Phục hưng Thiên Đạo!” bắt đầu vang lên rải rác, rồi nhanh chóng lan rộng, biến thành một làn sóng âm thanh hỗn loạn nhưng đầy cuồng tín.

Dạ Lan, ẩn mình trong một con hẻm nhỏ khuất sâu cách quảng trường một khoảng, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến lạ lùng. Thân hình nàng mảnh mai, y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, hòa mình vào bóng tối của con hẻm. Ánh mắt sắc sảo của nàng lướt qua từng gương mặt trong đám đông, ghi nhớ từng chi tiết, từng phản ứng. Nàng khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ đến mức không ai có thể nhận ra. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Đây chỉ là một phần trong kế hoạch của kẻ địch, một bước leo thang tất yếu. Nàng tiếp tục ghi chép vào một cuộn giấy nhỏ, những nét chữ nhanh và gọn gàng, ghi lại toàn bộ tuyên ngôn và phản ứng của quần chúng. Nàng biết, những thông tin này sẽ là chìa khóa quan trọng cho bước đi tiếp theo của Tạ Trần.

Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt đầy lo lắng. Cả hai đều hiểu rằng, đây không còn là một cuộc chiến tư tưởng âm thầm nữa, mà đã biến thành một cuộc đối đầu công khai, đầy thù địch. Sóng gió đã nổi lên, và con thuyền ‘Nhân Đạo’ của Tạ Trần đang phải đối mặt với một cơn bão lớn nhất từ trước đến nay. Nỗi lo lắng hiện rõ trong đáy mắt của họ, sự phẫn nộ vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm hơn, là một câu hỏi dai dẳng: Tạ Trần sẽ đối phó thế nào với tình cảnh này?

***

Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu đi phần nào, và những tiếng hô hào cuồng nhiệt ở quảng trường dần lắng xuống, không khí ở Phật Sơn Tự vẫn giữ nguyên sự thanh tịnh vốn có. Điện thờ chính của tự viện, với những cột gỗ mun trầm mặc và mái ngói cong vút, bao trùm bởi một mùi hương trầm thanh khiết và linh khí dịu nhẹ, tựa như một ốc đảo bình yên giữa giông bão. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, mỗi hồi chuông như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, về sự tĩnh lặng nội tại.

Tạ Trần ngồi tĩnh tọa trên một chiếc bồ đoàn cũ kỹ đặt giữa điện thờ. Thân hình gầy gò, thư sinh, không chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, trang phục là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Ánh mắt anh tĩnh lặng như hồ nước không gợn sóng, không một chút gợn sóng lo lắng hay sợ hãi nào, dù cho tin tức về cuộc công khai lên án đã lan truyền khắp nơi.

Đối diện anh, Vô Danh Tăng ngồi trên một chiếc bồ đoàn khác, tay lần tràng hạt bằng gỗ mục. Thân hình lão gầy gò, mặc áo cà sa cũ nát, khuôn mặt gầy guộc, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, như thể lão đã vượt thoát khỏi mọi ràng buộc của thế gian. Đầu lão trọc lóc, trên đỉnh đầu có sáu vết sẹo thiêu hương, minh chứng cho con đường tu hành khổ hạnh. Mùi hương trầm thanh khiết hòa quyện với mùi của đất và cây cỏ từ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí thiền định sâu sắc.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào điện thờ. Vẻ mặt họ vẫn còn lộ rõ sự căng thẳng và mệt mỏi, như thể vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại phảng phất vẻ u sầu, bước đi có phần nặng nề. Ánh mắt nàng vẫn còn chút lửa giận chưa tắt hẳn. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, giờ đây lại mang vẻ bất lực và hoang mang. Hắn nhìn Tạ Trần, mong đợi một lời giải thích, một định hướng.

Lăng Nguyệt khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng nàng khàn đi một chút, như thể đã cố gắng kìm nén quá nhiều cảm xúc. “Tạ Trần, Liễu Thanh Phong đã công khai tuyên bố. Hắn gọi ngươi là kẻ phá hoại, gieo rắc tư tưởng tà đạo. Hắn đang kêu gọi các tiên môn khác liên thủ để trấn áp. Tình thế đã đến mức không thể nhượng bộ nữa rồi.” Nàng cảm thấy sự bất lực dâng trào. Những lời nói đầy uy lực của Liễu Thanh Phong, cùng với sự cuồng tín của đám đông, đã tạo ra một áp lực khổng lồ, đè nặng lên ‘Nhân Đạo’ non trẻ.

Dương Quân tiếp lời, giọng nói đầy sự bất lực và phẫn nộ. “Nhiều người đã dao động. Sợ hãi trước sự suy yếu của Thiên Đạo, họ dễ dàng tin vào những lời lẽ đó. Liễu Thanh Phong đã dùng sự sợ hãi để thao túng họ. Chúng ta cần một phản ứng mạnh mẽ! Không thể để họ tiếp tục bôi nhọ anh như vậy!” Hắn tưởng tượng cảnh những người tin tưởng Tạ Trần, những phàm nhân lương thiện, sẽ bị cô lập, bị đàn áp bởi những kẻ cuồng tín kia. Ý nghĩ đó khiến hắn day dứt không yên.

Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, không một chút trách móc hay lo lắng, chỉ có sự thấu hiểu vô biên. Giọng nói anh trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước suối mát lành xoa dịu những tâm hồn đang bốc hỏa. “Một cái cây sắp đổ, người ta sẽ cố gắng níu kéo cành lá, đổ lỗi cho cơn gió, chứ không nhìn vào gốc rễ đã mục nát. Điều này là tất yếu.” Anh dừng lại một chút, để lời nói thấm vào tâm trí hai người. “Kẻ nào càng sợ hãi, càng dễ bị thao túng. Kẻ nào càng cố níu kéo cái đã mục nát, càng mù quáng đổ lỗi cho những thứ mới mẻ.”

Vô Danh Tăng, vẫn nhắm mắt lần tràng hạt, đột nhiên khẽ cất lời, giọng lão trầm ấm và nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng qua khe cửa. “Vạn pháp giai không, vạn sự giai duyên. Hạt giống đã gieo, giờ là lúc chờ đợi nó nảy mầm, dù có bị đá đè.” Lời của lão như một lời thiền ngữ, ẩn chứa đạo lý sâu xa, khẳng định sự kiên cường của ‘Nhân Đạo’. Nó không sợ hãi sự chèn ép, không sợ hãi sự vu khống, bởi vì bản chất của nó là chân lý, và chân lý sẽ luôn tự tìm đường để phát triển.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, một luồng ánh sáng yếu ớt từ ‘Nhân Quả Luân Bàn’ thoảng qua. Đó không phải là một vật phẩm hữu hình, mà là một cảm giác nội tại, một sự kết nối sâu sắc với dòng chảy của nhân quả trong vũ trụ. Anh cảm nhận được sự phức tạp của những sợi dây nhân quả đang đan xen vào nhau, những hành động của Liễu Thanh Phong và ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ đang gieo mầm cho những hậu quả không lường trước được. Đó là một ván cờ lớn, và mỗi động thái đều có ý nghĩa sâu xa.

Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Sự bình tĩnh đến khó tin của Tạ Trần, cùng với lời thiền ngữ của Vô Danh Tăng, dần dần xoa dịu sự phẫn nộ và bất an trong lòng họ. Họ cố gắng thấu hiểu, cố gắng nhìn xa hơn những gì đang diễn ra trước mắt. Họ biết, Tạ Trần không phải là thờ ơ, mà anh đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, một con đường mà chỉ có anh mới có thể nhìn thấu. Sự kiên định của anh không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của một trí tuệ siêu việt.

***

Đêm dần buông xuống, trăng tròn treo lơ lửng trên đỉnh núi, đổ ánh sáng bạc xuống Phật Sơn Tự, khiến những ngọn tháp cổ kính chìm trong vẻ huyền ảo. Tiếng gió đêm xào xạc qua tán cây, mang theo hơi lạnh dịu của không khí. Trong phòng khách của tự viện, một không gian đơn sơ nhưng ấm cúng, Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân, Dạ Lan và Vô Danh Tăng ngồi quanh một bàn trà bằng gỗ thô. Mùi trà thơm thoang thoảng lan tỏa, xua đi cái lạnh se của màn đêm.

Dạ Lan, với thân hình mảnh mai và y phục đen tuyền, trải một tấm bản đồ ra giữa bàn. Trên đó, những ký hiệu nhỏ, những đường vẽ mảnh mai đánh dấu các điểm nóng nơi ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ đang hoạt động mạnh mẽ. Ánh mắt nàng sắc sảo, lướt nhanh trên bản đồ, chỉ rõ từng khu vực đã bị ‘cô lập’ hoặc ‘tẩy chay’ những người theo ‘Nhân Đạo’.

“Họ đang lan truyền tin đồn rằng Tạ Trần đã phong ấn hoặc làm suy yếu một phần linh mạch quan trọng, khiến Thiên Đạo không thể tự phục hồi,” Dạ Lan cất lời, giọng nàng trầm thấp, nhưng lại đầy sức nặng của thông tin. “Mục tiêu của họ là cô lập hoàn toàn những người theo Nhân Đ��o, biến họ thành kẻ thù chung của toàn bộ nhân gian, để rồi dùng danh nghĩa ‘cứu vãn Thiên Đạo’ để trấn áp.” Nàng chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi những cộng đồng phàm nhân nhỏ bé đã bị cắt đứt mọi mối liên hệ, không còn được buôn bán, trao đổi, thậm chí bị cấm ra khỏi thôn làng.

Lăng Nguyệt siết chặt tay, nhìn những điểm đánh dấu trên bản đồ, lòng nàng lại dâng lên sự phẫn nộ. “Chúng ta cần phản bác! Cho họ thấy sự thật! Không thể để họ tiếp tục bôi nhọ Tạ Trần và Nhân Đạo như vậy! Những lời vu khống này sẽ khiến những người yếu thế bị hại!” Nàng không thể chấp nhận việc Tạ Trần, người đã cống hiến tất cả vì sự tồn vong của nhân gian, lại bị vu khống một cách trắng trợn như vậy.

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng dứt khoát. Ánh mắt anh kiên định nhìn Lăng Nguyệt. “Phản bác bằng lời nói chỉ khiến họ càng tin vào sự thù địch của chúng ta. Kẻ đã bị gieo rắc nỗi sợ hãi và lòng thù hận sẽ không nghe thấy chân lý. Chúng ta sẽ phản bác bằng hành động. Hãy để sự thật tự nói lên.” Anh biết rõ bản chất của những kẻ đang cố gắng duy trì một trật tự đã mục nát. Họ sẽ không chấp nhận bất kỳ lời lẽ nào đi ngược lại với niềm tin mù quáng của họ.

Dương Quân do dự, ánh mắt vẫn còn một chút hoài nghi và lo lắng. “Nhưng hành động thế nào? Khi họ đã cấm đoán và cô lập, thậm chí có thể dùng vũ lực để trấn áp? Chúng ta không thể cứ khoanh tay đứng nhìn những người tin tưởng chúng ta bị chèn ép.” Hắn hiểu ý Tạ Trần, nhưng trong hoàn cảnh này, sự phi bạo lực dường như là một con dao hai lưỡi, có thể khiến họ phải trả giá đắt.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay anh. Anh ngước nhìn ánh trăng tròn bên ngoài cửa sổ, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. “Họ đang sợ hãi. Họ sợ sự suy yếu của Thiên Đạo, sợ cái chết, sợ sự ‘mất người’. Và hơn hết, họ sợ mất đi quyền lực, mất đi vị thế. Chúng ta sẽ không chiến đấu với nỗi sợ đó bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu và chứng minh. Hãy chứng minh rằng Nhân Đạo không phải là phá hoại, mà là con đường duy nhất để sinh tồn khi Thiên Đạo thực sự tan rã.” Anh quay lại nhìn những người bạn đồng hành của mình, ánh mắt lấp lánh một niềm tin sắt đá. “Chúng ta sẽ bảo vệ những người tin tưởng bằng sự kiên định của chính mình, bằng cách cho họ thấy ánh sáng hy vọng, chứ không phải bằng kiếm thuật hay pháp bảo. Chúng ta sẽ len lỏi vào những nơi họ cô lập, giúp đỡ những người bị ruồng bỏ, chữa lành những vết thương mà họ gây ra. Mỗi hành động thiện lương, mỗi nghĩa cử sẻ chia, đều là một lời phản bác đanh thép hơn vạn lời nói.”

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, khuôn mặt gầy guộc ánh lên vẻ bình yên. “Thiện niệm sinh thiện quả, ác niệm sinh ác quả. Nhân quả tuần hoàn, chẳng sai một ly.”

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. “Việc họ vu khống ta phong ấn linh mạch chỉ là một cái cớ, một chiêu bài để kích động lòng người. Sự thật là Thiên Đạo suy yếu đã lâu, và cái gọi là ‘phục hưng’ của họ chỉ là kéo dài hơi tàn, làm chậm quá trình tất yếu, thậm chí còn khiến nó đau đớn hơn. Chúng ta sẽ không cố gắng ‘vá trời’ theo cách của họ, mà chúng ta sẽ xây dựng một nền móng mới, vững chắc hơn, từ chính bản chất của con người.” Anh đặt tay lên tấm bản đồ, chạm vào những điểm nóng đang bị cô lập. “Những lời vu khống và chiến dịch bôi nhọ này sẽ khiến những người theo ‘Nhân Đạo’ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy, có thể dẫn đến sự hy sinh hoặc buộc phải ẩn mình. Chiến lược ‘Bàn Cờ Vô Hình’ của chúng ta, mặc dù tinh tế và phi bạo lực, sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn cực lớn và có thể gây ra những hiểu lầm, thử thách nội bộ giữa các đồng minh. Nhưng đây là con đường duy nhất để ‘Nhân Đạo’ thực sự đứng vững.”

Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn nhau. Dù trong lòng vẫn còn nhiều băn khoăn về tính thực tiễn và những rủi ro của chiến lược này, nhưng sự kiên định của Tạ Trần, cùng với những lời lẽ thấu tình đạt lý của anh, đã dần xóa tan những nghi ngờ cuối cùng. Họ bắt đầu hình dung ra cách thực hiện chiến lược phi bạo lực này trong bối cảnh bị công khai thù địch, biến mỗi hành động nhỏ bé thành một viên gạch xây dựng ‘Nhân Đạo’. Họ hiểu rằng, việc ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ cố gắng ‘phục hưng Thiên Đạo’ bằng cách đổ lỗi và trấn áp có thể sẽ phản tác dụng, dẫn đến sự suy yếu và sụp đổ nhanh hơn của Thiên Đạo cũ. Tạ Trần nhắc đến ‘phong ấn linh mạch’ có thể là một manh mối về một sự kiện quan trọng trong quá khứ hoặc một hành động của anh đã bị hiểu sai, và đó có thể là điểm yếu để họ lật ngược thế cờ trong tương lai. Cuộc chiến này không phải là một cuộc đối đầu trực diện, mà là một ván cờ lớn của nhân quả, nơi mỗi nước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, và phần thắng sẽ thuộc về kẻ kiên định với chân lý.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free