Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 744: Mối Đe Dọa Mới: Lưỡng Nan Giữa Trí Tuệ Và Quyết Đoán

Những lời của Tạ Trần, thấu hiểu và kiên định, vẫn còn vương vấn trong không gian điện thờ cổ kính, như một bản hòa âm trầm lắng giữa những tiếng chuông chùa ngân vang và tiếng mõ đều đều. "Bàn cờ vô hình đã được bày ra, và những nước đi đầu tiên đã được định đoạt," hắn đã nói vậy, nhưng mỗi nước cờ ấy, như một sợi chỉ mỏng manh, lại hé lộ những đường nét phức tạp hơn của ván cờ định mệnh này. Sự thấu hiểu và chấp nhận chiến lược của hắn đã xoa dịu phần nào sự nôn nóng trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, nhưng bầu không khí vẫn còn đó một nỗi lo âu vô hình, một dự cảm về những thử thách cam go hơn đang chờ đợi. Ánh mắt thấu suốt của Ông Lão Tiều Phu, cùng nụ cười hiền hậu cuối cùng, như một lời khẳng định, một sự đồng điệu giữa hai tâm hồn, một người phàm trần và một người đang kiến tạo một kỷ nguyên mới, đã củng cố niềm tin cho tất cả.

***

Trong một điện thờ phụ của Phật Sơn Tự, nơi ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua những song cửa chạm trổ tinh xảo, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch rêu phong, Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề thay đổi. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng mờ càng thêm vẻ thanh thoát, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời suy tư, tĩnh lặng quan sát từng chuyển động nhỏ nhất trong không gian và trong tâm trí những người xung quanh. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một sợi tóc thừa. Hắn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào sự giản dị của ngôi cổ tự, như thể hắn là một phần của bức tranh tĩnh vật nơi đây.

Đối diện hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thuần khiết không chút họa tiết, vẫn giữ vẻ lạnh lùng, đoan trang nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ánh lên vẻ căng thẳng không che giấu. Nàng ngồi thẳng tắp, dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý vốn có của một tiên tử, nhưng những biểu cảm nhỏ nhất như siết chặt bàn tay hay đôi môi mím chặt đều cho thấy sự bất an đang gặm nhấm nội tâm nàng. Nàng đã chấp nhận chiến lược của Tạ Trần, nhưng lòng nàng vẫn còn như lửa đốt khi những báo cáo mới nhất liên tục đổ về. Bên cạnh nàng, Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ, cũng không kém phần trăn trở. Đôi mắt sáng của hắn thường ngày tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng giờ đây lại nhuốm một tầng sương mờ của lo lắng, phản chiếu sự dao động trong lòng. Bộ đạo bào màu lam nhạt của hắn dường như cũng không thể che giấu được sự bức bối đang dâng lên.

Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn mình trong y phục đen tuyền, gương mặt khuất sau mạng che, đứng lặng lẽ ở một góc khuất, gần như hòa mình vào bóng tối. Ánh mắt sắc sảo của nàng vẫn ẩn chứa nhiều bí mật, nhưng cái cách nàng nhẹ nhàng điều chỉnh vị trí, chuẩn bị sẵn sàng để cung cấp thông tin, cho thấy nàng cũng không hề thờ ơ với tình hình, mà ngược lại, đang tập trung cao độ. Xa hơn một chút, Ông Lão Tiều Phu, lưng còng gầy guộc, râu tóc bạc phơ, ngồi tựa vào một cột gỗ cũ kỹ. Trên tay lão vẫn là cây rìu gỗ quen thuộc, ánh mắt tinh anh mờ đục nhìn ra khoảng sân vắng, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu, biểu cảm bình thản đến lạ thường, như thể mọi sự xáo động của nhân gian đều không thể chạm tới lão. Lão là một điểm neo của sự bình dị, của trí tuệ nhân gian, củng cố niềm tin vào ‘Nhân Đạo’ của Tạ Trần.

Không khí vốn thanh tịnh của điện thờ, nơi mùi hương trầm thanh khiết và thoang thoảng mùi hoa sen từ ngoài vườn vọng vào, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn, giờ đây lại bị bao phủ bởi một sự ngột ngạt vô hình. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa, tiếng tụng kinh đều đều từ các gian thờ khác, tiếng mõ gõ nhịp nhàng, và cả tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tất cả dường như đều trở nên xa xăm, chỉ còn lại sự tập trung cao độ vào những lời báo cáo đầy căng thẳng, như một hồi trống cảnh báo về những mối đe dọa đang đến gần.

“Tạ công tử, tình hình đã vượt quá những ‘làn sóng ngầm’ mà chúng ta dự liệu,” Lăng Nguyệt Tiên Tử mở lời, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ kiên quyết, như một nhát kiếm thép cắt ngang sự tĩnh lặng. Nàng ngồi thẳng, ánh mắt sắc bén lướt qua Tạ Trần, rồi đến Dương Quân, như muốn tìm kiếm sự đồng tình và một giải pháp. “Các báo cáo từ tiền tuyến cho thấy ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ không còn chỉ dừng lại ở việc gieo rắc tin đồn hay thử thách tư tưởng. Chúng đã bắt đầu hành động một cách trực diện và tàn nhẫn hơn, như những con rắn độc từ từ siết chặt con mồi.”

Nàng dừng lại, hít một hơi sâu, đôi môi mím chặt. “Một số thương đoàn lớn, vốn có giao hảo và đã chấp nhận ‘Nhân Đạo’ của chúng ta, đã bị chúng cô lập kinh tế một cách triệt để. Các tuyến đường giao thương bị cắt đứt một cách tàn nhẫn, nguồn hàng bị phong tỏa, khiến họ lâm vào cảnh khốn khó. Những tiểu thương, dân buôn nhỏ lẻ thì bị đe dọa, ép buộc phải từ bỏ giao dịch với những khu vực ủng hộ ‘Nhân Đạo’. Rất nhiều người dân vô tội đang phải chịu cảnh thiếu thốn, lương thực khan hiếm, thuốc men không đến được tay, họ đang dần bị đẩy vào bước đường cùng.” Nàng siết chặt bàn tay, vẻ đẹp lạnh lùng của nàng càng thêm kiên nghị.

Dương Quân tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, chất chứa sự bức bối và nỗi tức giận không thể che giấu. “Và đáng lo ngại nhất, Tạ huynh, chúng không chỉ gây khó khăn về vật chất. Chúng đang thao túng lòng người một cách tinh vi hơn bao giờ hết, như những kẻ buôn thần bán thánh. Tại các làng ven biên giới, nơi sự ảnh hưởng của chúng ta còn yếu ớt, chúng đã tạo ra những ‘kỳ tích’ giả mạo. Ta nghe nói, có những nơi, chúng khiến những cây cổ thụ khô héo bỗng đâm chồi nảy lộc chỉ sau một đêm, hay những giếng nước cạn kiệt bỗng tràn đầy nước ngọt, hay thậm chí chữa lành những căn bệnh nan y một cách thần kỳ. Chúng ban ‘ân điển’ giả dối cho những kẻ tuân theo chúng, những kẻ đã quay lưng lại với ‘Nhân Đạo’, biến chúng thành những kẻ tuyên truyền viên đắc lực.”

Hắn thở dài, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ cầu thị, như muốn tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm. “Những ‘thiên tượng’ nhỏ này, dù chỉ là phép thuật thấp kém hoặc thủ đoạn lừa bịp tinh vi, nhưng lại có sức mạnh lớn trong việc lung lay niềm tin của dân chúng, đặc biệt là những người phàm trần chất phác, chưa từng thấy phép thuật. Họ vẫn còn khao khát một ‘vị cứu tinh’ quyền năng, một Thiên Đạo có thể ban phước giáng họa. Chúng đang lợi dụng điều đó để gieo rắc hoài nghi vào ‘Nhân Đạo’ của chúng ta, rằng ‘Nhân Đạo’ không thể mang lại những ‘phúc lành’ hữu hình như vậy, rằng nó chỉ là một lý thuyết suông.”

Dạ Lan, với giọng nói trầm tĩnh, khách quan và chuyên nghiệp, bổ sung thêm những chi tiết rợn người, như thể nàng đang đọc một bản báo cáo tình báo đã được mã hóa. “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Theo thông tin ta thu thập được, những ‘kỳ tích’ này không phải ngẫu nhiên. Chúng được dàn dựng một cách tỉ mỉ, có sự tính toán kỹ lưỡng về địa điểm và thời điểm, như một vở kịch được biên đạo công phu. Mục đích không chỉ là thu hút lòng tin, mà còn là để ‘trừng phạt’ một cách công khai những làng xóm đã kiên quyết ủng hộ ‘Nhân Đạo’. Ta có b��o cáo về một thôn trang nhỏ ở phía Tây, nơi người dân đã từ chối mọi lời dụ dỗ của ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ và kiên quyết đi theo con đường bình dị của ‘Nhân Đạo’. Chỉ sau vài ngày, hoa màu của họ bỗng héo úa, nguồn nước nhiễm độc, và bệnh tật bùng phát một cách đáng sợ. Chúng tuyên bố đó là ‘thiên phạt’ vì đã quay lưng lại với Thiên Đạo chân chính. Điều này đang tạo ra một làn sóng sợ hãi và hoang mang tột độ trong lòng dân chúng, khiến họ tự vấn liệu ‘Nhân Đạo’ có thực sự đủ mạnh để bảo vệ họ hay không, liệu có phải họ đã lựa chọn sai lầm.”

Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ tĩnh tại, không một gợn sóng cảm xúc. Hắn không ngắt lời ai, để cho mọi thông tin, mọi nỗi lo lắng được bộc lộ hết, như một dòng sông đang chảy xiết. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, dường như có một cỗ máy suy luận đang vận hành không ngừng nghỉ, phân tích từng chi tiết, từng lời nói, tìm kiếm những sợi dây nhân quả ẩn sâu bên trong, kết nối chúng lại thành một bức tranh toàn cảnh. Hắn biết rõ, đây không chỉ là những hành động cô lập kinh tế hay lừa bịp đơn thuần. Đây là một bước leo thang đáng kể, một sự thử thách trực diện vào nền tảng của ‘Nhân Đạo’, vào niềm tin của con người. Hắn biết, đối thủ đang cố gắng đẩy họ vào một thế khó, buộc họ phải phản ứng, và trong phản ứng đó, bộc lộ điểm yếu của mình. Hoặc là phản ứng bằng vũ lực, đi vào vết xe đổ của Thiên Đạo cũ; hoặc là không phản ứng, để nhân gian mất niềm tin và bị nuốt chửng bởi sự sợ hãi. Hắn khẽ nhắm mắt, mùi hương trầm càng thêm nồng nàn, tiếng mõ gõ nhịp càng thêm rõ ràng trong tâm trí. Hắn đang suy nghĩ, đang đặt những mảnh ghép vào đúng vị trí của chúng trong ván cờ vô hình ấy, cố gắng nhìn thấu những nước đi tiếp theo của đối thủ.

***

Mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng gay gắt qua mái ngói cong, xuyên qua những ô cửa sổ, tạo thành những dải sáng chói chang trên nền điện thờ. Bầu không khí vẫn thanh tịnh bởi tiếng chuông chùa và tiếng tụng kinh đều đều, nhưng bên trong phòng điện, sự căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến giới hạn. Mùi hương trầm, mùi hoa sen và mùi đất ẩm vẫn vương vấn, nhưng không đủ để xoa dịu sự bức bối đang dâng trào trong lòng những người có mặt.

Sau khi Dạ Lan kết thúc báo cáo, một sự im lặng nặng nề bao trùm. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, dường như đang chìm sâu vào thế giới suy tư của riêng mình, tách biệt khỏi mọi lo âu bên ngoài. Sự im lặng của hắn càng khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân thêm sốt ruột, như hai con chim bị nhốt trong lồng, khao khát được bay ra hành động.

“Tạ công tử,” Lăng Nguyệt phá vỡ sự im lặng, giọng nàng không còn vẻ kiên quyết ban đầu mà thay vào đó là sự nôn nóng khó kiềm chế, như một mũi tên đã được lắp vào cung. Nàng đứng dậy, ánh mắt sắc bén lướt qua Tạ Trần, rồi nhìn thẳng vào Dương Quân, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. “Chúng ta không thể cứ mãi chơi ‘cờ vô hình’ khi người dân đang phải chịu khổ. Những ‘kỳ tích’ giả mạo, những lời ‘thiên phạt’ kia đang gieo rắc sự sợ hãi và hoang mang tột độ trong lòng nhân gian, phá hủy niềm tin của họ vào tương lai. Ta hiểu chiến lược của huynh, nhưng nếu cứ để chúng tiếp tục, không chỉ là niềm tin vào ‘Nhân Đạo’ bị lung lay, mà còn là tính mạng, sự an nguy của vô số phàm nhân vô tội. Phải có một phản ứng rõ ràng hơn, một sự bảo vệ thực sự, dù có phải dùng đến sức mạnh.”

Nàng siết chặt bàn tay, vẻ đẹp lạnh lùng của nàng càng thêm kiên nghị, như một đóa sen băng bất khuất. “Là một tu sĩ, ta đã từng chứng kiến sức mạnh có thể làm được những gì, và cũng đã chứng kiến sự tàn phá mà nó mang lại. Nhưng hiện tại, khi những người tin tưởng chúng ta đang bị chèn ép, bị đe dọa đến sinh mạng, liệu chúng ta có thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, chỉ trông chờ vào sự cảm hóa hay sao? ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ đang thách thức chúng ta, Tạ công tử. Nếu chúng ta không đáp tr���, chúng sẽ nghĩ rằng chúng ta yếu đuối, rằng ‘Nhân Đạo’ chỉ là một thứ lý thuyết suông không có khả năng bảo vệ con người, không có đủ uy lực để tồn tại.”

Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt hắn tràn đầy sự đồng tình với Lăng Nguyệt, như một dòng nước lũ đang vỡ bờ. Hắn cũng đứng dậy, siết chặt nắm tay, vẻ nhiệt huyết của hắn bùng lên, không thể kìm nén. “Ta hiểu ý của Tạ huynh, ta thực sự hiểu. Ta biết huynh không muốn chúng ta đi vào vết xe đổ của Thiên Đạo cũ, không muốn chúng ta dùng uy quyền để áp đặt, hay dùng vũ lực để giải quyết mọi chuyện. Nhưng nếu cứ để chúng tiếp tục cô lập kinh tế, phong tỏa các làng mạc, thì những người đã tin tưởng chúng ta sẽ chết đói, chết bệnh! Những lời hứa hão huyền của chúng sẽ trở thành hiện thực đau lòng cho những kẻ cả tin. Chúng ta cần một hành động cụ thể, một sự can thiệp trực tiếp để chứng minh rằng ‘Nhân Đạo’ không chỉ là những lời nói suông, mà là một sức mạnh có thể bảo vệ và che chở cho nhân gian, một sức mạnh thực sự hiện hữu.”

Hắn nhìn Tạ Trần, giọng nói mang theo một chút bất lực và cầu khẩn, như một tiếng gọi trong tuyệt vọng. “Thậm chí, dù chỉ là một hành động nhỏ, như phá bỏ sự phong tỏa kinh tế bằng những đòn tấn công trực diện, hay cử người đến điều tra và vạch trần những ‘kỳ tích’ giả mạo đó bằng cách đối đầu công khai với chúng. Nếu chúng ta không làm gì, niềm tin của nhân gian vào ‘Nhân Đạo’ sẽ bị lung lay, và rồi, ai sẽ còn tin vào con đường mà chúng ta đang xây dựng? Ai sẽ còn dám tin vào một trật tự mới mà chúng ta đang cố gắng kiến tạo?”

Tạ Trần vẫn ngồi đó, ánh mắt thấu suốt không biểu lộ cảm xúc, như một hồ nước tĩnh lặng không gợn sóng. Hắn lắng nghe một cách kiên nhẫn, để cho những lời nói đầy bức bối và lo lắng của Lăng Nguyệt và Dương Quân trôi qua, như lắng nghe tiếng gió thoảng qua tai. Đến khi hai người im lặng, hắn mới khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ tựa gió thoảng, nhưng lại mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, một sự bình thản đến khó tin.

“Sức mạnh không phải là câu trả lời duy nhất,” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm tĩnh, điềm đạm, như một dòng suối mát chảy qua giữa trưa hè oi ả, nhưng mỗi từ ngữ lại mang theo sức nặng ngàn cân, buộc người nghe phải suy ngẫm. “Mỗi hành động mạnh mẽ của chúng ta, mỗi lần chúng ta vung kiếm ra tay, dù là để bảo vệ, đều là một nước cờ mà đối thủ đã dự liệu. Chúng muốn chúng ta phản ứng bằng vũ lực, để biến chúng ta thành ‘Thiên Đạo’ mới, dùng uy quyền để áp đặt. Chúng muốn chúng ta rơi vào cái bẫy của sự nóng vội, để rồi chính chúng ta lại trở thành những kẻ mà chúng ta đang chống lại, trở thành một Thiên Đạo thứ hai, độc đoán và uy quyền không kém gì cái cũ.”

Hắn ngước mắt nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt sâu thẳm dường như có thể nhìn thấu tận đáy lòng họ, nhìn thấy những nỗi sợ hãi và khao khát sâu kín nhất. “Các ngươi thấy đấy, ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ không chỉ là một thế lực muốn khôi phục Thiên Đạo cũ. Chúng còn là những kẻ thấu hiểu sâu sắc bản chất của quyền năng và lòng người, những kẻ chơi cờ lão luyện trong ván cờ nhân sinh. Chúng biết rằng, khi con người đứng trước nguy hiểm, họ s�� khao khát một sức mạnh có thể bảo vệ họ. Chúng biết rằng, khi con người cảm thấy yếu đuối, họ sẽ tìm đến một vị cứu tinh. Và chúng đang cố gắng biến chúng ta thành ‘Thiên Đạo’ cũ – một thực thể quyền năng, nhưng cũng đầy uy áp và độc đoán, để rồi chúng sẽ có cớ để tự xưng là người giải cứu nhân gian khỏi một ‘Thiên Đạo’ mới, tàn bạo.”

Tạ Trần khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ lay động, như những sợi tơ trong gió. “Nếu chúng ta dùng vũ lực để phá bỏ sự phong tỏa kinh tế, chúng sẽ tuyên bố rằng chúng ta đang xâm lược, rằng chúng ta đang dùng bạo lực để áp đặt ý chí, rằng chúng ta không khác gì Thiên Đạo cũ. Nếu chúng ta dùng pháp thuật để vạch trần những ‘kỳ tích’ của chúng, chúng sẽ nói rằng chúng ta đang ghen tị, rằng chúng ta đang phá hoại ‘ân điển’ của Thiên Đạo, rằng chúng ta là những kẻ không hiểu đạo lý. Mỗi hành động đáp trả bằng sức mạnh của chúng ta sẽ chỉ củng cố thêm hình ảnh ‘Thiên Đạo’ cũ mà chúng đang muốn khôi phục, và đẩy ‘Nhân Đạo’ của chúng ta vào thế đối đầu trực diện, một thế mà chúng ta không hề muốn, một thế mà chúng ta không thể thắng, vì đó là một trận chiến không có hồi kết.”

Ông Lão Tiều Phu, vẫn ngồi im lặng, bỗng khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. Một nụ cười hiền hậu, thấu hiểu nở trên môi lão, như một đóa hoa sen nở trong bùn lầy. Lão không nói gì, nhưng ánh mắt tinh anh của lão nhìn Tạ Trần đầy vẻ tán đồng, như một lời khẳng định vô thanh rằng lão đã nhìn thấy con đường đúng đắn. Dương Quân và Lăng Nguyệt im lặng, những lời của Tạ Trần như những gáo nước lạnh tạt vào sự nóng vội của họ, khiến họ phải chững lại, suy nghĩ. Họ vẫn muốn hành động, muốn bảo vệ, nhưng lại bị kẹt giữa sự thúc giục của lý trí và triết lý sâu sắc của Tạ Trần. Cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra trong từng ánh mắt, từng biểu cảm của họ, một sự giằng xé giữa cái tôi cũ và con đường mới.

***

Ánh nắng chiều đã dịu mát hơn, nhuộm vàng cả khu vườn thiền yên tĩnh của Phật Sơn Tự, như một tấm lụa vàng phủ lên cảnh vật. Không khí tràn ngập mùi hương hoa sen thoang thoảng từ hồ nước trong veo, mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn, như một bản giao hưởng của thiên nhiên. Tiếng gió xào xạc qua những tán lá cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ một dòng suối nhỏ quanh co, và tiếng chim hót líu lo, tất cả tạo nên một bản hòa ca bình yên, xoa dịu phần nào sự căng thẳng còn vương lại từ cuộc tranh luận gay gắt trong điện thờ, mang đến một cảm giác an lạc, thư thái.

Tạ Trần dẫn mọi người ra khu vườn thiền, nơi những cây cổ thụ trăm tuổi vươn mình sừng sững, che mát cả một khoảng không gian rộng lớn, như những vị thần hộ mệnh của khu vườn. Ở giữa vườn là một hồ sen nhỏ, nước trong vắt, những bông sen trắng muốt đang hé nở, tỏa hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết. Hắn không nói gì, chỉ tìm một khoảng đất trống có rải cát trắng mịn, rồi từ tốn ngồi xuống, đưa tay nhặt một cành cây nhỏ rụng từ trên cao xuống, như thể đang chuẩn bị cho một nghi lễ cổ xưa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân theo sau, ánh mắt vẫn còn sự băn khoăn và một chút bất lực, như những người lữ hành lạc lối giữa sa mạc. Dạ Lan vẫn đứng lặng lẽ phía sau, như một cái bóng trung thành, quan sát mọi thứ với sự chú tâm đặc biệt, không bỏ sót một chi tiết nào. Ông Lão Tiều Phu đi chậm rãi, bước chân vững chãi dù lưng đã còng, rồi cũng tìm một tảng đá phẳng phiu ngồi xuống, ánh mắt tinh anh dõi theo Tạ Trần, như một người thầy đang quan sát học trò của mình.

“‘Bàn Cờ Vô Hình’ không phải là sự bị động,” Tạ Trần bắt đầu, giọng hắn trầm ấm, hòa quyện vào không gian yên tĩnh của khu vườn, như tiếng đàn cổ vang vọng giữa thinh không. Hắn dùng cành cây nhỏ khẽ vẽ lên lớp cát trắng, phác họa những đường nét đơn giản, như thể đang sắp đặt một ván cờ thực sự, nhưng ván cờ này lại định đoạt vận mệnh của cả nhân gian. “Nó là một chiến lược đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của đối thủ, và về bản chất của chính ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang kiến tạo, một con đường hoàn toàn khác biệt với những gì đã từng tồn tại.”

Hắn ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt còn đầy vẻ nghi ngờ của Lăng Nguyệt và Dương Quân, đôi mắt đang tìm kiếm sự chỉ dẫn. “Đối thủ của chúng ta đang khai thác nỗi sợ hãi cố hữu của nhân gian về sự suy yếu của Thiên Đạo, về khao khát một ‘vị cứu tinh’ mạnh mẽ. Chúng ta đã từ bỏ Thiên Đạo cũ, nhưng trong lòng nhiều người, cái bóng của sự phụ thuộc vào một quyền năng siêu việt vẫn còn đó, như một vết sẹo khó lành. ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ hiểu điều này, và chúng đang lợi dụng nó. Chúng không chỉ muốn khôi phục Thiên Đạo, chúng muốn biến chính chúng ta thành kẻ thù trong mắt nhân gian, để rồi chúng sẽ nghiễm nhiên trở thành ‘cứu tinh’, người duy nhất có thể bảo vệ con người khỏi sự tàn phá của chúng ta.”

Tạ Trần dừng lại, nhìn vào cành cây trên tay, như thể nó chứa đựng toàn bộ trí tuệ của nhân loại. “Chúng ta không thể dùng bạo lực để đối phó với một chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí con người. Chúng ta không thể dùng sức mạnh để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu. Điều chúng ta cần làm là phơi bày sự thật, và xây dựng một niềm tin vững chắc hơn, bền vững hơn, từ chính bản chất lương thiện của con người, từ chính những giá trị cốt lõi của nhân sinh.”

Hắn bắt đầu phác thảo kế hoạch trên cát, từng đường nét rõ ràng, dứt khoát, như một kiến trúc sư đang xây dựng một tòa thành vững chãi. “Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để đáp trả những hành động cô lập kinh tế của chúng. Thay vào đó, chúng ta sẽ tập trung vào việc củng cố các cộng đồng đã tin tưởng vào ‘Nhân Đạo’. Chúng ta sẽ tổ chức các đoàn vận chuyển lương thực, thuốc men, và các nhu yếu phẩm một cách bí mật và hiệu quả, phá vỡ sự phong tỏa từ bên trong, như những dòng nước ngầm len lỏi qua những tảng đá. Chúng ta sẽ xây dựng các kênh giao thương mới, dựa trên sự tin cậy và tình nghĩa giữa con người với con người, không phải sự ràng buộc của uy quyền hay sự sợ hãi.”

Hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt đầy tin tưởng. “Tiên Tử, sự tinh thông về trận pháp và khả năng di chuyển thần tốc của nàng sẽ là chìa khóa để đảm bảo các tuyến đường này an toàn. Nàng và các tu sĩ đã hòa nhập khác sẽ không ra mặt chiến đấu, mà sẽ là những người dẫn đường, những người bảo vệ thầm lặng, giúp đỡ những thương đoàn trung thực, như những bóng đêm che chở cho ánh sáng.”

Rồi hắn chuyển sang Dương Quân, vẻ mặt nghiêm nghị. “Dương huynh, huynh và các thư sinh, các tu sĩ có khả năng biện luận, sẽ đến những vùng bị ảnh hưởng, không phải để đối đầu trực diện, mà để minh bạch thông tin. Hãy dùng trí tuệ, dùng sự thật để vạch trần bản chất giả dối của những ‘kỳ tích’ và ‘thiên phạt’ mà ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ tạo ra. Hãy giải thích cho dân chúng hiểu rằng đó chỉ là những thủ đoạn lừa gạt, những phép thuật huyễn hoặc, chứ không phải ‘ân điển’ hay ‘trừng phạt’ từ Thiên Đạo. Hãy cho họ thấy rằng những ‘phúc lành’ đó luôn đi kèm với cái giá là sự đánh mất nhân tính, sự phụ thuộc mù quáng. Và rằng những ‘thiên phạt’ kia chỉ là những hành động ác độc được dàn dựng để gieo rắc sợ hãi, không hơn không kém.”

Tạ Trần quay sang Dạ Lan, ánh mắt hắn sắc bén hơn bao giờ hết. “Dạ Lan, sự tinh tường và mạng lưới tình báo của nàng sẽ là yếu tố quyết định. Nàng cần phải cung cấp thông tin chính xác về các điểm yếu của đối thủ, về những âm mưu chúng đang ấp ủ, để chúng ta có thể đi trước một bước, hóa giải những thủ đoạn của chúng trước khi chúng kịp gây ra thiệt hại lớn. Nàng sẽ là đôi mắt và đôi tai của ‘Nhân Đạo’, là ngọn hải đăng dẫn lối trong màn đêm.”

Hắn nhẹ nhàng đặt cành cây xuống, nhìn vào bức tranh trên cát, một bức tranh của chiến lược và niềm tin. “Chúng ta sẽ làm cho những ‘ân điển’ giả dối của chúng tự sụp đổ, và cho nhân gian thấy rõ bản chất thật sự của chúng. Khi dân chúng nhận ra rằng những ‘phúc lành’ đó chỉ là tạm thời, rằng chúng đi kèm với sự khống chế và nỗi sợ hãi, và những ‘thiên phạt’ kia chỉ là trò lừa bịp tàn nhẫn, họ sẽ tự khắc quay lưng lại với ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’. Chúng ta sẽ dùng lòng nhân ái, sự kiên cường và trí tuệ của ‘Nhân Đạo’ để bảo vệ những cộng đồng bị ảnh hưởng, để cho họ thấy rằng sự trọn vẹn không nằm ở quyền năng siêu việt, mà nằm ở sự gắn kết, sự sẻ chia giữa con người với con người.”

Ông Lão Tiều Phu, từ tảng đá của mình, khẽ cất lời, giọng lão chậm rãi, từ tốn, nhưng lại vang vọng như một lời sấm truyền, mang theo đạo lý sâu xa của đất trời. “Hạt giống muốn nảy mầm, cần nước và ánh sáng, chứ không phải bão tố.” Lời lão như một minh chứng cho triết lý của Tạ Trần, một lời khẳng định về sức mạnh của sự vun trồng và nuôi dưỡng, thay vì sự phá hủy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, sự lạnh lùng trên gương mặt nàng dường như đã dịu đi một chút, thay vào đó là vẻ suy tư sâu sắc. “Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì để bảo vệ những người đã tin tưởng chúng ta, những người đang trực tiếp đối mặt với sự trừng phạt của chúng?” Nàng vẫn còn một chút băn khoăn, một chút lo lắng về tính thực tiễn của kế hoạch không dùng vũ lực, về những hiểm nguy mà nó có thể mang lại.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như ánh mặt trời xua tan mây mù. “Chúng ta sẽ bảo vệ họ bằng sự thật, bằng tình người, và bằng chính niềm tin của họ vào ‘Nhân Đạo’. Mỗi khi một người dân nhận ra bản chất giả dối của ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’, mỗi khi một cộng đồng vượt qua được sự phong tỏa nhờ vào sự giúp đỡ của chúng ta, đó chính là một chiến thắng. Đây là một cuộc chiến của niềm tin, và niềm tin phải được xây dựng từ sự chân thật, từ sự sẻ chia, chứ không phải từ sự ép buộc hay quyền năng. Kế hoạch này sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn vô bờ, sự tinh tế trong từng hành động, và một niềm tin sắt đá vào bản chất lương thiện của con người. Nó sẽ là một thử thách lớn, nhưng cũng là con đường duy nhất để ‘Nhân Đạo’ thực sự đứng vững, để nó trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới.”

Dương Quân gật đầu chậm rãi, ánh mắt hắn dần sáng lên, sự dao động ban đầu đã được thay thế bằng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, như một dòng sông tìm thấy biển lớn. Hắn nhận ra, Tạ Trần không phải là bị động, mà là đang đặt một ván cờ lớn hơn, một ván cờ nhìn xa trăm năm, ngàn năm, thay vì chỉ là những nước đi ngắn hạn, những trận chiến nhất thời.

Lăng Nguyệt nhìn Tạ Trần, nhìn Ông Lão Tiều Phu đang mỉm cười hiền hậu, rồi nhìn những bông sen trắng muốt trong hồ. Nàng hiểu rằng, con đường này không hề dễ dàng, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả một cuộc chiến trực diện. Nó đòi hỏi họ phải đối mặt với những cạm bẫy tinh vi của đối thủ, phải kiên định trong lý tưởng, và phải tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của nhân tính. Nhưng trong ánh mắt kiên định của Tạ Trần, nàng nhìn thấy một tia hy vọng, một con đường thực sự để kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần phải khao khát thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, mà chỉ cần trân trọng giá trị của chính cuộc đời mình.

Cả ba người, Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Dạ Lan, cùng cúi đầu trước Tạ Trần, không phải là sự phục tùng, mà là sự chấp nhận một chiến lược sâu sắc và đầy tính nhân văn. Bầu trời chiều tà dần buông xuống, những tia nắng cuối cùng vẫn còn vương vấn trên những tán lá cổ thụ, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng, vừa tràn đầy hy vọng. Kế hoạch đã được định hình. Dù Thiên Đạo cũ có sụp đổ hoàn toàn, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài, một cuộc hành trình không ngừng nghỉ. Tạ Trần vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn, của mỗi người tham gia vào ván cờ này, sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mới. Kế hoạch mới của Tạ Trần, dù phi bạo lực, sẽ đòi hỏi sự tinh tế và phối hợp chặt chẽ từ các đồng minh, và có thể dẫn đến những tình huống nguy hiểm khi họ đối mặt trực tiếp với thủ đoạn của đối thủ. Bản chất của các ‘kỳ tích’ giả mạo và ‘ân điển’ của ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ sẽ sớm được phơi bày, gây ra hậu quả không lường cho những người đã tin theo. Sự kiên định của Tạ Trần vào việc không dùng vũ lực sẽ là một thử thách lớn, có thể khiến hắn và đồng minh phải trả giá, nhưng cũng sẽ là yếu tố then chốt để phân biệt ‘Nhân Đạo’ với ‘Thiên Đạo’ cũ, để chứng minh rằng một thế giới không cần thành tiên vẫn có thể vĩ đại. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, âm thầm và bền bỉ, giữa trí tuệ và sự lừa dối, giữa lòng nhân ái và sự thao túng, một ván cờ định mệnh vì linh hồn của Thập Phương Nhân Gian.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free