Nhân gian bất tu tiên - Chương 743: Bàn Cờ Vô Hình: Thấu Hiểu Kẻ Địch Từ Gốc Rễ
Đêm đã về khuya, gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi lạnh của sương đêm, nhưng trong điện thờ Phật Sơn Tự, không khí lại chất chứa một sự căng thẳng vô hình. Tạ Trần, với ánh mắt sâu thẳm nhìn ra bầu trời đêm đầy sao qua khung cửa sổ, đã cảm nhận được những làn sóng ngầm đang cuộn trào dưới lớp vỏ bình yên. Lời nói cuối cùng của anh về một cuộc chiến tư tưởng dài lâu, về niềm tin vào bản chất lương thiện của con người, đã gieo vào lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân một sự trầm tư sâu sắc, nhưng cũng không thể hoàn toàn xoa dịu đi sự nóng vội muốn hành động nơi họ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rón rén len lỏi qua mái ngói cong của Phật Sơn Tự, nhuộm vàng những bức tường gạch rêu phong cổ kính, một cuộc họp quan trọng đã diễn ra trong điện thờ trang nghiêm, nơi pho tượng Phật bằng gỗ trầm hương tỏa ra mùi hương thanh khiết, an lành. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm bổng của các tăng nhân và tiếng mõ gõ đều đều, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh, tưởng chừng có thể xoa dịu mọi ưu phiền. Tuy nhiên, sự thanh tịnh ấy không thể hoàn toàn xua đi những lo lắng đang ngự trị trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân.
Tạ Trần ngồi đối diện với họ, dáng người gầy gò của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ vững chãi khó tả. Làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, tất cả đều gợi lên hình ảnh một người ẩn mình trong thư phòng, suy tư về lẽ đời. Đôi mắt anh, như hai hồ nước sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm, nhưng bên trong lại chứa đựng một trí tuệ sắc bén, có thể nhìn thấu mọi sự phồn hoa giả dối. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào không gian thanh tịnh của chốn thiền môn.
Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền quen thuộc, thân hình mảnh mai như một bóng ma, vừa hoàn thành báo cáo của mình. Giọng nàng trầm tĩnh, không một chút cảm xúc, nhưng mỗi lời nói đều như một nhát dao khắc sâu vào không khí, phơi bày những thủ đoạn xảo quyệt của "Thiên Đạo Phục Hưng Hội" – từ việc gieo rắc "ân điển" giả tạo ở thôn Vân Sơn, cho đến "sự biến đổi" kỳ lạ ở Thị Trấn An Bình, và cả những tin đồn mê hoặc đang lan tràn như dịch bệnh trong nhân gian. Nàng không nói nhiều về suy nghĩ cá nhân, chỉ đơn thuần là những dữ kiện khô khan, nhưng chính những dữ kiện ấy lại vẽ nên một bức tranh u ám về nguy cơ "mất người" đang rình rập, và sự lung lạc của những tu sĩ còn non nớt, chưa đủ kiên định.
Sau khi báo cáo xong, Dạ Lan khẽ gật đầu chào Tạ Trần, ánh mắt sắc sảo của nàng lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân một cách kín đáo, dường như thấu hiểu được sự bồn chồn nơi họ. Nàng khẽ khàng rời đi, bước chân không gây ra một tiếng động nhỏ, để lại không gian riêng cho ba người, cùng với sự nặng nề của những thông tin vừa được tiết lộ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại mang một nét lạnh lùng pha lẫn lo lắng, không thể kìm nén sự sốt ruột của mình. Nàng vẫn mặc bạch y thanh tao như thường lệ, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên sự bực dọc và thiếu kiên nhẫn. Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự dứt khoát: "Thưa Tạ công tử, những gì Dạ Lan vừa báo cáo đã quá rõ ràng. Thế lực ấy đang gieo rắc hỗn loạn, chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn, để họ mê hoặc nhân tâm sao? Chúng ta không thể mãi bị động như thế này được. Các tu sĩ non nớt, những phàm nhân yếu thế đang bị lôi kéo vào con đường sai trái, bị lợi dụng lòng tin. Chẳng phải chúng ta nên hành động mạnh mẽ hơn, phơi bày sự thật một cách dứt khoát, thậm chí là dùng vũ lực để dẹp bỏ những kẻ đang phá hoại sự bình yên của nhân gian sao?"
Trong tâm trí Lăng Nguyệt, việc đối phó với kẻ thù luôn là phải dùng kiếm để chặn đứng, dùng pháp thuật để đánh tan. Nàng đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng sức mạnh tuyệt đối của một tiên tử, bằng uy nghiêm của một tông chủ. Những lời nói của Tạ Trần ở chương trước về việc hóa giải bằng tình người, bằng sự kiên nhẫn, nàng tuy đã nghe và cố gắng thấu hiểu, nhưng tận sâu thẳm bên trong, bản năng của một tu sĩ mạnh mẽ vẫn thôi thúc nàng phải hành động quyết liệt. Nàng cảm thấy sự bất lực khi phải chứng kiến những điều sai trái diễn ra mà không được phép can thiệp trực diện, cảm thấy như mình đang bỏ mặc những người yếu thế.
Dương Quân, tuấn tú và đầy nhiệt huyết, cũng không kém phần sốt ruột. Vẻ anh tuấn của một người luyện võ pha lẫn khí chất nho nhã của một thư sinh khiến hắn có một sự kết hợp đặc biệt. Đôi mắt sáng, tràn đầy lý tưởng và chính nghĩa, giờ đây cũng ánh lên vẻ bồn chồn. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, nhưng dáng vẻ của hắn lại có phần không yên. Hắn gật đầu phụ họa lời Lăng Nguyệt, giọng nói rõ ràng và đầy quyết tâm: "Lăng Nguyệt Tiên Tử nói rất đúng, tiên sinh. Chúng ta cần một biện pháp mạnh mẽ hơn, tiên sinh. Không thể để họ tiếp tục lung lạc những tu sĩ còn non nớt, và cả những phàm nhân đang hoang mang nữa. Nếu chúng ta chỉ đứng nhìn, chờ đợi, thì chẳng phải chúng ta đang gián tiếp tiếp tay cho sự hỗn loạn sao? Chúng ta có sức mạnh, chúng ta có chính nghĩa, tại sao không dùng nó để bảo vệ những gì chúng ta tin tưởng?"
Dương Quân, với tuổi trẻ và nhiệt huyết của mình, vẫn còn mang nặng tư tưởng của một người bảo vệ công lý, một hiệp khách. Hắn tin rằng chính nghĩa phải được thực thi bằng hành động, bằng sức mạnh, để dẹp bỏ cái ác. Trong mắt hắn, "Thiên Đạo Phục Hưng Hội" là một mối họa cần phải được loại trừ triệt để, càng nhanh càng tốt. Hắn không thể chấp nhận việc Tạ Trần lại có thể điềm tĩnh đến vậy trước những tin tức kinh hoàng mà Dạ Lan vừa mang đến. Hắn muốn một trận chiến rõ ràng, một sự đối đầu sòng phẳng để phân định đúng sai, để bảo vệ những giá trị mà họ đang cố gắng xây dựng.
Tạ Trần lắng nghe cả hai một cách chăm chú, ánh mắt anh không hề thay đổi, vẫn bình thản như mặt hồ thu không gợn sóng. Anh không cắt lời, cũng không vội vàng đưa ra phán xét. Trong tâm trí anh, anh hiểu rõ nỗi lòng của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nỗi sợ hãi khi thấy trật tự đang sụp đổ, sự bất lực khi chứng kiến những kẻ yếu thế bị mê hoặc, và khao khát muốn dùng sức mạnh để lập lại trật tự – đó là những cảm xúc rất đỗi con người, và cũng rất đỗi... tu sĩ. Họ đã quen với việc tu luyện để có được sức mạnh, để thay đổi mọi thứ bằng ý chí và pháp lực. Nhưng cuộc chiến mà họ đang đối mặt lại không phải là một cuộc chiến của kiếm pháp hay pháp thuật. Nó là một cuộc chiến của tâm trí, của niềm tin, một cuộc chiến vô hình nhưng lại có sức tàn phá ghê gớm hơn bất kỳ trận pháp nào.
Anh khẽ thở dài trong lòng, một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy, ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về cái "chấp niệm" đã ăn sâu vào xương tủy của Thập Phương Nhân Gian suốt mười ngàn năm qua, từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu. Những lời hứa hẹn về quyền năng, về sự bất tử, chúng quá hấp dẫn đối với những kẻ yếu lòng, những kẻ đã "mất người". Và đó chính là điểm yếu mà "Thiên Đạo Phục Hưng Hội" đang ra sức khai thác.
Tạ Trần biết, vội vàng hành động, dùng vũ lực đối đầu trực diện trong tình thế này chẳng khác nào dập lửa bằng dầu. Nó chỉ càng làm cho ngọn lửa của sự hoang mang và chấp niệm bùng cháy mạnh hơn. Cuộc chiến này cần sự kiên nhẫn, cần sự thấu hiểu tận cùng về bản chất của đối thủ, chứ không phải sự bộc phát của sức mạnh. Anh cần ph���i từ từ tháo gỡ từng nút thắt trong suy nghĩ của Lăng Nguyệt và Dương Quân, giúp họ nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác, một góc độ mà phàm nhân như anh mới có thể nhìn thấy, thông qua cái nhìn về "nhân quả" và "nhân tâm".
Bên ngoài điện thờ, tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang vọng khắp các tán cây cổ thụ trong khuôn viên Phật Sơn Tự. Gió nhẹ xào xạc qua lá, mang theo chút hơi ẩm của sương sớm, khiến không khí trở nên trong lành và mát mẻ. Nhưng trong điện thờ, không khí vẫn đặc quánh bởi sự chờ đợi, sự mong mỏi một lời giải đáp, một hướng đi từ Tạ Trần. Anh biết, đây là thời điểm mấu chốt để định hình lại tư duy của những người đồng hành của mình, để họ hiểu rằng "Nhân Đạo" không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh bền bỉ hơn, sâu sắc hơn bất kỳ loại pháp thuật nào. Anh gật đầu nhẹ nhàng, ra hiệu cho Lăng Nguyệt và Dương Quân ngồi xuống, chuẩn bị cho một cuộc đàm luận sẽ thay đổi cách họ nhìn nhận về cuộc chiến đang diễn ra.
***
Nắng đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Phật Sơn Tự, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lạnh lẽo. Không khí trong điện thờ giờ đây ấm áp hơn, dịu nhẹ hơn, nhưng sự tĩnh lặng vẫn bao trùm, chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán lá cây linh bên ngoài và tiếng chuông chùa thỉnh thoảng ngân vang từ xa vọng lại, như điểm xuyết cho sự trầm tư. Tạ Trần, sau khi để Lăng Nguyệt và Dương Quân bộc lộ hết những lo lắng và khao khát hành động của họ, đã bắt đầu nói. Giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, không cao không thấp, nhưng từng lời nói lại mang một sức nặng triết lý, gõ vào tâm trí người nghe như tiếng mõ đều đều. Anh không vội vàng, mà chậm rãi, như một người thợ kim hoàn đang tỉ mỉ gọt giũa một viên ngọc thô, từng bước một tháo gỡ sự nóng vội và những quan niệm cũ trong tâm trí họ.
Anh nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt sâu thẳm của anh dường như có thể xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề. “Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, ta hiểu sự sốt ruột và khao khát muốn bảo vệ nhân gian của hai vị. Đó là một phẩm chất đáng quý. Tuy nhiên, chúng ta cần phải nhìn nhận bản chất của kẻ địch một cách rõ ràng. Họ không phải là những kẻ cần bị đánh bại bằng kiếm pháp, hay bằng pháp thuật mạnh mẽ. Họ là những kẻ cần bị hóa giải bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu và bằng lòng tin.”
Tạ Trần dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào tâm trí hai người. Anh khẽ gõ ngón tay lên bàn, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự tập trung cao độ. “Thực chất, Thiên Đạo Phục Hưng Hội không phải là một thế lực thuần túy hắc ám hay tà ác. Họ cũng có những chấp niệm riêng, những nỗi sợ hãi riêng. Động cơ sâu xa nhất của họ, ta dám chắc, là nỗi sợ hãi – nỗi sợ hãi sự sụp đổ của Thiên Đạo, sợ hãi cảnh ‘mất người’ khi linh khí suy kiệt, và khao khát một trật tự cũ đã không còn phù hợp, nhưng lại là trật tự mà họ đã quen thuộc, đã dựa vào để tồn tại suốt hàng vạn năm.”
Ánh mắt Tạ Trần lướt qua vẻ mặt đang dần trầm tư của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nàng Lăng Nguyệt, vốn lạnh lùng, giờ đây đôi mày thanh tú khẽ cau lại, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những khái niệm cố hữu trong tâm trí. Dương Quân thì gật gù, vẻ nhiệt huyết ban đầu đã được thay thế bằng một sự chú ý sâu sắc hơn.
“Hãy nghĩ về nó,” Tạ Trần tiếp tục, giọng anh mang theo một chút trầm tư. “Suốt mười ngàn năm qua, kể từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, linh khí ngày càng mỏng, hiện tượng ‘mất người’ ngày càng phổ biến. Các tu sĩ, đặc biệt là những người đã tu luyện đến cảnh giới cao, họ đã dành cả đời để theo đuổi sự bất tử, quyền năng. Khi Thiên Đạo suy yếu, khi con đường thành tiên trở nên mờ mịt, thậm chí là có nguy cơ biến họ thành những kẻ vô cảm, mất đi nhân tính, thì nỗi sợ hãi lớn nhất của họ không phải là cái chết thể xác, mà là sự biến mất của cái tôi, của ý nghĩa tồn tại. Thiên Đạo Phục Hưng Hội đã khai thác chính nỗi sợ hãi đó. Họ vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp về sự phục hồi Thiên Đạo, về một kỷ nguyên vàng son của tu luyện, nơi quyền năng sẽ trở lại, và sự bất tử là điều hiển nhiên.”
Anh nhìn Lăng Nguyệt, người từng là một tiên tử cao ngạo, nhưng nay đã dần thấu hiểu những giá trị nhân sinh. “Sức mạnh lớn nhất của họ không nằm ở pháp thuật hay những trận pháp kinh thiên động địa. Sức mạnh thực sự của họ nằm ở khả năng thao túng niềm tin, gieo rắc những lời hứa hão huyền về sự phục hồi Thiên Đạo, về quyền năng bất diệt. Họ không cần dùng vũ lực để ép buộc. Họ chỉ cần dùng những lời lẽ ngọt ngào, những 'ân điển' nhỏ giọt, những 'sự biến đổi' bề ngoài để kích thích lòng tham, nỗi sợ hãi, và cái chấp niệm thành tiên đã ăn sâu vào tiềm thức của tu sĩ.”
Dương Quân buột miệng hỏi: “Nhưng những ‘ân điển’ và ‘sự biến đổi’ ấy, chúng thực sự có sức mạnh sao, tiên sinh? Chúng ta đã thấy những tu sĩ bị tẩy não, họ dường như thực sự tin vào điều đó.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng chứa đựng sự thấu hiểu. “Những thứ đó, ta dám chắc, chỉ là giả tạo, hoặc là những pháp thuật huyễn hoặc, làm lu mờ lý trí của con người. Giống như một kẻ đói khát được hứa hẹn một bữa tiệc linh đình, họ sẽ bám víu vào bất kỳ hy vọng nhỏ nhoi nào, dù biết đó có thể chỉ là ảo ảnh. Các tu sĩ bị tẩy não ở Thị Trấn An Bình, họ không bị ép buộc bằng vũ lực. Họ bị cuốn vào bởi lời hứa về sự thăng hoa, về việc tìm lại được con đường tu luyện đã mất. Khi một người đã ‘mất người’, đã đánh mất cảm xúc và ký ức, họ trở nên trống rỗng, và Thiên Đạo Phục Hưng Hội đã lấp đầy sự trống rỗng đó bằng những chấp niệm sai lệch, bằng một mục đích giả tạo.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ rùng mình. Nàng đã từng chứng kiến những tu sĩ ‘mất người’, những con rối vô hồn chỉ còn biết theo đuổi quyền năng. Sự miêu tả của Tạ Trần đã chạm đến một nỗi sợ hãi sâu thẳm trong nàng – nỗi sợ hãi trở thành một trong số họ. Nàng bắt đầu hiểu ra rằng, đối thủ của họ không phải là những kẻ thù có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà là những ý niệm, những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí con người.
“Vậy thì, chúng ta phải làm sao để đối phó với một kẻ địch vô hình như vậy?” Dương Quân hỏi, giọng hắn đã bớt đi sự sốt ruột, thay vào đó là một sự tò mò và khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn. “Làm sao để chống lại nỗi sợ hãi và niềm tin giả tạo?”
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã trải đều khắp khu vườn thiền, làm sáng bừng những giọt sương còn đọng trên lá. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương trầm thanh khiết và mùi hoa sen thoang thoảng từ hồ sen gần đó tràn vào phổi, mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Anh biết, đây là lúc để gieo những hạt mầm triết lý mới vào tâm trí họ, để họ từ bỏ con đường cũ và nhìn thấy con đường của "Nhân Đạo" – một con đường tuy khó khăn, nhưng lại chân thật và bền vững. Anh tin rằng, sự thật và lòng kiên nhẫn mới là vũ khí tối thượng trong ván cờ định mệnh này. Anh phải giúp họ hiểu rằng, đôi khi, sức mạnh lớn nhất lại đến từ sự yếu mềm, từ sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, chứ không phải từ quyền năng vô song. Đây là một cuộc chiến không có máu và nước mắt trên chiến trường, nhưng lại là cuộc chiến giành lấy linh hồn của Thập Phương Nhân Gian.
***
Tạ Trần để cho những lời của mình lắng đọng trong tâm trí Lăng Nguyệt và Dương Quân. Một sự im lặng bao trùm điện thờ, không còn sự căng thẳng của buổi sớm, mà thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc. Nắng đã lên đến đỉnh đầu, rải vàng khắp gian điện, làm nổi bật những đường nét chạm khắc tinh xảo trên cột gỗ, và khiến những hạt bụi li ti lấp lánh trong không khí. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn hơn, không còn xa xăm như buổi sớm, như muốn khẳng định sự hiện hữu vững chãi của Phật Sơn Tự giữa thế gian đầy nhiễu nhương. Mùi hương trầm, mùi hoa sen, mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một không gian linh thiêng, thanh tịnh, vô cùng phù hợp cho những suy ngẫm về đạo lý và lẽ đời.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm và có phần hối lỗi. Ánh mắt nàng đã bớt đi vẻ lạnh lẽo và sốt ruột ban đầu, thay vào đó là sự thấu hiểu và một chút buồn bã. Nàng đã nhận ra sự nông cạn trong cách suy nghĩ của mình. Nàng từng nghĩ rằng sức mạnh của tiên gia có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng giờ đây, Tạ Trần đã cho nàng thấy một loại sức mạnh khác, thâm sâu và bền bỉ hơn nhiều. “Ta đã quá nóng vội, Tạ công tử,” nàng nói, giọng nàng bỗng trở nên mềm mại hơn, không còn vẻ dứt khoát lạnh lùng. “Ta đã bị che mắt bởi những gì biểu hiện ra bên ngoài mà quên đi bản chất của vấn đề. Cảm ơn tiên sinh đã khai sáng.” Nàng khẽ cúi đầu, một cử chỉ hiếm thấy ở một vị tiên tử cao ngạo như nàng, thể hiện sự kính trọng và tiếp thu chân thành.
Dương Quân cũng vậy, hắn cúi đầu nhẹ, vẻ nhiệt huyết ban đầu đã biến thành sự kiên định trầm lắng. Hắn đã hiểu rằng, cuộc chiến này không thể dùng kiếm để kết thúc, mà phải dùng trái tim và trí tuệ để hóa giải. “Ván cờ này… thật sự khác biệt,” hắn lẩm bẩm, như tự nói với chính mình. “Chúng ta sẽ làm theo lời tiên sinh. Nhưng xin hỏi, chiến lược cụ thể của chúng ta sẽ là gì, thưa tiên sinh?”
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi, như hài lòng với sự chuyển biến trong nhận thức của họ. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Từ nơi anh đứng, có thể thấy rõ con đường đá dẫn vào Phật Sơn Tự, và thấp thoáng bóng dáng một người đang chậm rãi bước đi trên đó – đó là Ông Lão Tiều Phu, lưng còng, tóc bạc phơ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, nhưng ánh mắt lại tinh anh và nụ cười hiền hậu, một biểu tượng sống cho sự bình dị và trí tuệ nhân gian.
Anh quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định. “Chiến lược của chúng ta, ta gọi nó là ‘Bàn Cờ Vô Hình’. Chúng ta không cần tranh cãi với Thiên Đạo Phục Hưng Hội về việc Thiên Đạo có nên phục hưng hay không. Chúng ta không cần đối đầu trực diện với những lời hứa hão huyền của họ. Thay vào đó, chúng ta chỉ cần tập trung vào một điều duy nhất: cho nhân gian thấy rằng ‘Nhân Đạo’ có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn, chân thực hơn, trọn vẹn hơn. Để chính những lời hứa suông của họ tự sụp đổ khi đối diện với sự thật, khi đối diện với những giá trị mà chúng ta đang xây dựng.”
Tạ Trần tiếp tục, giọng anh trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh vốn có. “Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để dập tắt những tin đồn, mà sẽ dùng sự minh bạch. Chúng ta sẽ phơi bày bản chất giả tạo của những ‘ân điển’ và ‘sự biến đổi’ mà Thiên Đạo Phục Hưng Hội đang rao giảng, không phải bằng lời nói suông, mà bằng những bằng chứng cụ thể, bằng những câu chuyện thật từ những người đã bị họ mê hoặc nhưng đã tìm thấy con đường trở về.”
Anh nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, như muốn gieo vào lòng họ một niềm tin mãnh liệt. “Hãy để những tu sĩ đã hòa nhập, những người đã tìm thấy hạnh phúc và sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, trở thành minh chứng sống cho ‘Nhân Đạo’. Hãy để họ kể câu chuyện của mình, về cách họ từ bỏ cái chấp niệm hư ảo để tìm thấy giá trị thực sự của cuộc đời. Những câu chuyện đó, dù bình dị, sẽ là những vũ khí sắc bén nhất, đánh thẳng vào tâm trí của những kẻ đang bị mê hoặc bởi lời hứa quyền năng.”
Anh dừng lại, đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, về phía bóng dáng của Ông Lão Tiều Phu đang khuất dần sau lùm cây. “Giống như Ông Lão Tiều Phu kia, cuộc sống của lão bình dị, nhưng lại đầy đủ và chân thật. Đó là điều mà Thiên Đạo Phục Hưng Hội không bao giờ có thể mang lại bằng những lời hứa hão huyền của họ. Chúng ta sẽ xây dựng những cộng đồng vững mạnh, nơi con người không cần phải khao khát thành tiên để tìm thấy ý nghĩa, mà chỉ cần trân trọng giá trị của chính cuộc đời mình, của tình yêu thương, của sự sẻ chia, của lao động và sáng tạo.”
Lăng Nguyệt và Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Họ đã hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực hay lãnh thổ, mà là một cuộc chiến giành lấy trái tim và linh hồn của Thập Phương Nhân Gian. Đây là một cuộc chiến đòi hỏi sự kiên nhẫn vô bờ bến, một sự kiên định không lay chuyển vào những giá trị nhân sinh.
“Chúng ta sẽ đưa những tu sĩ bị tẩy não ở An Bình về đây, chăm sóc và giúp họ tìm lại chính mình,” Tạ Trần nói thêm, giọng anh chất chứa lòng trắc ẩn. “Họ là nạn nhân, không phải kẻ thù. Chúng ta sẽ dùng tình người, dùng sự kiên nhẫn để hóa giải những chấp niệm đã bị gieo vào tâm trí họ. Bởi vì, tẩy não có thể làm thay đổi ký ức, làm méo mó nhận thức, nhưng nó không thể thay đổi được trái tim và bản chất lương thiện của con người. Chúng ta cần cho họ thấy con đường ‘Nhân Đạo’ mang lại tự do và chân thật, không phải sự ràng buộc giả tạo của quyền lực và sự tha hóa.”
Anh đứng thẳng người, nhìn ra bầu trời trong vắt, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ. “Cuộc chiến này sẽ rất dài, và đôi khi sẽ rất cô độc. Những ‘xáo trộn nhỏ’ này chỉ là khởi đầu. Chúng sẽ leo thang, trở nên phức tạp và quy mô hơn, buộc chúng ta phải có những phản ứng ngày càng tinh vi. Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc. Mỗi người phàm nhân tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống bình dị, mỗi tu sĩ từ bỏ chấp niệm để sống một đời trọn vẹn, đều là một mảnh ghép của ‘Nhân Đạo’. Và dù Thiên Đạo cũ có sụp đổ hoàn toàn, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Ta biết, ta vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của ta, của mỗi chúng ta, sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần phải khao khát thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, mà chỉ cần trân trọng giá trị của chính cuộc đời mình.”
Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt của Ông Lão Tiều Phu, người đang chậm rãi bước qua cửa điện thờ, trên đường ra ngoài. Lão mỉm cười nhẹ nhàng với Tạ Trần, một nụ cười thấu hiểu và động viên, rồi tiếp tục bước đi, như một minh chứng sống cho triết lý bình dị mà Tạ Trần đang theo đuổi. Một cái gật đầu vô thanh, một sự đồng điệu giữa hai tâm hồn, một người phàm trần và một người đang kiến tạo một kỷ nguyên mới.
Lăng Nguyệt và Dương Quân cũng đứng dậy, cúi đầu sâu trước Tạ Trần, gương mặt họ đã bớt căng thẳng và thay vào đó là sự trầm tư, kiên định. Họ đã sẵn sàng cho ván cờ vô hình này, một ván cờ không có ranh giới rõ ràng, không có đối thủ hữu hình, nhưng lại là cuộc chiến quan trọng nhất để định đoạt vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Cuộc chiến tư tưởng, ván cờ định mệnh vì linh hồn của Thập Phương Nhân Gian, vẫn đang tiếp diễn, âm thầm và bền bỉ. Nhưng trong ánh mắt của Tạ Trần, không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định vô bờ, một niềm tin sắt đá vào bản chất lương thiện của con người, và vào sức mạnh của sự thật. Bàn cờ đã được bày ra, và những nước đi đầu tiên đã được định đoạt.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.