Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 742: Những Làn Sóng Ngầm: Thử Thách Đầu Tiên Của Trật Tự Mới

Đêm dần buông xuống Phật Sơn Tự, mang theo một tầng sương mỏng và sự tĩnh lặng thường nhật. Ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu bạc lên những ngọn cây, những mái ngói cổ kính, vẽ nên một bức tranh u tịch mà thanh bình. Tạ Trần đứng bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những vì sao đang lấp lánh trên vòm trời đen thẳm, tâm trí anh như một mặt hồ sâu, tĩnh lặng tiếp nhận mọi dòng chảy của nhân quả. Anh biết, cuộc chiến này, cuộc chiến vì linh hồn của Thập Phương Nhân Gian, không chỉ là một sớm một chiều mà là một ván cờ dài, một cuộc đối đầu âm thầm và bền bỉ. Mỗi hạt mầm ‘Nhân Đạo’ gieo xuống, dù nhỏ bé, cũng là một bước tiến trên con đường đầy gian nan này, một sự khẳng định cho giá trị của cuộc sống trọn vẹn, không cần khao khát cái gọi là thành tiên.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai yếu ớt vừa xuyên qua lớp sương mỏng, rọi vào gian thiền phòng thanh tịnh của Phật Sơn Tự, Tạ Trần đã ngồi đó, như một pho tượng đá cổ xưa. Mùi hương trầm thanh khiết vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương hoa sen thoảng nhẹ từ hồ nước bên ngoài. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, tiếng tụng kinh trầm thấp từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, an lạc, nhưng ẩn chứa một sự chờ đợi căng thẳng.

Đối diện với Tạ Trần là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Dù đã quen với áp lực, nhưng hôm nay, vẻ mặt của cả hai không giấu được sự mệt mỏi và một chút lo lắng. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y thanh thoát thường ngày, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại chứa đựng một vẻ mệt mỏi khó che giấu. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ nghiêm nghị cất lên, phá vỡ sự im lặng: “Thưa Tạ công tử, gần đây, tại thôn Vân Sơn, một sự việc kỳ lạ đã xảy ra. Một giếng nước đã cạn khô từ hàng trăm năm nay, bỗng dưng đầy ắp trở lại chỉ sau một đêm. Người dân ở đó, vốn dĩ đã dần chấp nhận lời giảng về ‘Nhân Đạo’ của chúng ta, giờ lại bắt đầu xì xào, cho rằng đó là ‘ân điển của Thiên Đạo phục hưng’. Niềm tin vào tu sĩ, vào sự vĩ đại của con đường tu tiên lại trỗi dậy mạnh mẽ trong một bộ phận dân chúng.”

Dương Quân tiếp lời, nét mặt tuấn tú của chàng thư sinh nho nhã giờ đây cũng nhuốm vẻ nặng nề: “Và ở Thị Trấn An Bình, tình hình còn đáng lo ngại hơn. Một vài tu sĩ trẻ đã tự nguyện hòa nhập vào nhân gian, tìm thấy niềm vui trong những công việc bình dị, bỗng dưng biến mất một cách khó hiểu. Sau đó, họ lại xuất hiện trở lại, nhưng với một thái độ hoàn toàn khác. Họ bài xích phàm nhân, gọi cuộc sống bình thường là sự hèn kém, và rao giảng về sự vĩ đại, sự tất yếu của con đường tu tiên, khuyến khích mọi người quay lưng lại với ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang nỗ lực kiến tạo.”

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu thẳm của anh dường như có thể nhìn thấu mọi thứ, không chỉ là bề mặt của sự kiện mà còn là những dòng chảy nhân quả ẩn sâu bên trong. Anh khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thoảng nhẹ trong không khí. “Những ‘ân điển’ và ‘sự biến đổi’ này,” Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng điềm tĩnh, “chắc chắn có điều gì đó không ổn. Chúng ta cần hiểu rõ hơn bản chất của chúng, không chỉ là những gì mắt thấy tai nghe.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ lo lắng trên gương mặt Lăng Nguyệt và Dương Quân. “Sự phục hồi của một giếng nước cạn hay sự thay đổi tâm tính của vài cá nhân, nếu chỉ là những việc đơn lẻ, có lẽ không đáng lo ngại đến vậy. Nhưng khi chúng xảy ra đồng loạt, mang cùng một xu hướng, thì đó không còn là ngẫu nhiên nữa.”

Ông Lão Tiều Phu, ng���i bên cạnh, tay cầm chén trà sứ cũ kỹ, khẽ thở dài. Râu tóc bạc phơ của lão như hòa vào làn sương sớm, ánh mắt tinh anh ẩn chứa sự thấu hiểu thế sự. “Lòng người vốn dễ dao động, nhất là khi có bóng ma của ‘Thiên Đạo’ cũ bao phủ. Cái khao khát quyền năng, sự bất tử, nó như một chấp niệm ăn sâu vào xương tủy của bao thế hệ tu sĩ. Nay lại được vẽ vời thêm những ‘ân điển’ hư ảo, khó trách những kẻ nhẹ dạ lại bị mê hoặc.” Giọng lão chậm rãi, từ tốn, nhưng mỗi lời đều như chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh lại quay về phía cuộn bản đồ trên bàn, nơi những chấm sáng và chấm đen đan xen, tượng trưng cho những cuộc đời đang đấu tranh giữa niềm tin và sự mê hoặc. Anh dùng khả năng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của mình để hình dung những ‘dòng chảy’ tư tưởng đang giao tranh. Một bên là dòng chảy của sự bình yên, hạnh phúc từ việc sống trọn vẹn, không khao khát quyền lực hư ảo. Một bên là dòng chảy của sự tham vọng, sợ hãi, và chấp niệm vào một Thiên Đạo đã mục rữa. Anh biết, những sự kiện này không phải là sự kiện đơn lẻ, mà là những phép thử đầu tiên, những mũi nhọn thăm dò của ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’. Chúng không nhằm mục đích gây ra một cuộc chiến tranh vũ lực trực diện, mà là một cuộc chiến tranh tâm lý, một ván cờ tư tưởng mà mỗi nước cờ đều nhắm vào niềm tin và sự định hướng của nhân gian. Tạ Trần thấu hiểu rằng, việc phục hồi một giếng nước cạn hay tẩy não một vài tu sĩ không phải là sức mạnh thực sự của đối phương, mà là những chiêu trò để gieo rắc nghi ngờ, để phá hoại hạt mầm ‘Nhân Đạo’ mà họ đã vất vả gieo trồng. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận những sợi nhân quả vô hình đang đan xen, xoắn xuýt, phức tạp hơn bao giờ hết. Mỗi một sự kiện, dù nhỏ bé, đều có thể trở thành điểm tựa để ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ xoay chuyển cục diện, đẩy nhân gian trở lại vòng xoáy của sự khao khát tu tiên và sự tha hóa. Đây là một cuộc chiến dai dẳng, không thể vội vàng, không thể dùng vũ lực mà phải dùng trí tuệ, lòng kiên nhẫn và sự minh bạch để chiến thắng.

***

Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, chiếu rọi khắp Thập Phương Nhân Gian. Tại một căn phòng bí mật sâu bên trong tổng bộ Thiên Cơ Các, nơi mà vẻ ngoài bình thường che giấu một mê cung của thông tin và trận pháp, Dạ Lan đang ngồi sau một tấm bình phong lụa mỏng, thân hình mảnh mai ẩn hiện trong bộ y phục đen tuyền. Ánh mắt sắc sảo của nàng, như hai mũi dao găm, ẩn chứa vô vàn bí mật và sự thấu triệt. Mùi giấy cũ, mực và thảo dược hòa quyện trong không khí, tạo nên một bầu không khí bí ẩn nhưng tràn ngập thông tin.

Trước mặt Tạ Trần, một tấm bản đồ lớn được trải ra, trên đó, những chấm đỏ nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện, đánh dấu những điểm có ‘xáo trộn’ mà Lăng Nguyệt và Dương Quân vừa báo cáo. Tạ Trần nhìn tấm bản đồ, ánh mắt anh tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu bên trong là sự vận hành không ngừng nghỉ của ‘Nhân Quả Chi Nhãn’. Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng cạnh anh, vẻ mặt vẫn còn hiện rõ sự ngạc nhiên và phẫn nộ.

“Những gì các vị vừa báo cáo không phải là ngẫu nhiên, hay những sự kiện đơn lẻ,” giọng Dạ Lan trầm tĩnh, vang vọng qua tấm bình phong, nhưng mỗi lời đều sắc bén như lưỡi dao. “Đó là một chiến dịch có tổ chức, được sắp đặt một cách tinh vi bởi ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’. Chúng ta đã điều tra sâu hơn.”

Nàng khẽ nâng tay, một chấm đỏ trên bản đồ lập tức sáng lên, đó là thôn Vân Sơn. “Giếng nước ở Vân Sơn được phục hồi bằng một loại trận pháp cổ xưa, một trận pháp ‘hút linh’. Nó không tự sinh ra nước hay linh khí, mà là rút cạn linh khí từ một mạch ngầm khác, vốn đang nuôi dưỡng một vùng đất màu mỡ cách đó không xa. Vùng đất đó, chỉ trong vài ngày, đã bắt đầu khô cằn, cây cối héo úa. Đây là một chiêu trò xảo quyệt, lấy đi của nơi này để ban phát cho nơi khác, tạo ra ảo ảnh về ‘ân điển’.”

Rồi nàng lại chỉ vào Thị Trấn An Bình, một chấm đỏ khác nhấp nháy. “Còn các tu sĩ biến mất ở An Bình, họ không hề tự nguyện thay đổi tâm tính. Họ đã bị bắt cóc, bị tẩy não bằng một loại tâm pháp đặc biệt, một loại công pháp mê hoặc tâm trí, khiến họ mất đi ký ức về cuộc sống trước đây và chỉ còn nhớ về sự vĩ đại của con đường tu tiên. Tâm pháp này, theo điều tra của Thiên Cơ Các, có dấu hiệu của một tàn dư từ thời Thượng Cổ, một loại tà thuật thao túng linh hồn, không phải do ý chí của họ.” Dạ Lan dừng lại, ánh mắt sắc sảo xuyên qua tấm lụa mỏng, dường như đang quan sát phản ứng của Tạ Trần. “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất.”

Dương Quân nghe đến đây thì không kìm được sự phẫn nộ, nắm chặt tay. “Thật xảo trá! Họ không dám ra mặt chiến đấu trực diện sao? Tại sao phải dùng những thủ đoạn hèn hạ như vậy để thao túng lòng người?” Chàng thư sinh vốn chính trực, không thể chấp nhận những hành vi gian trá như vậy.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt anh sâu thẳm như vực thẳm, nhưng không hề có sự tức giận, chỉ có sự thấu triệt và một nỗi buồn khó tả. “Bởi vì đây không phải là cuộc chiến của thể xác, Dương Quân. Mà là cuộc chiến của niềm tin, của tư tưởng. ‘Thiên Đ���o Phục Hưng Hội’ biết rõ rằng, sau sự suy yếu của Thiên Đạo, linh khí đã mỏng manh, sức mạnh của tu sĩ không còn là tuyệt đối. Một cuộc chiến trực diện sẽ khiến họ tổn thất nặng nề, và quan trọng hơn, sẽ không thể tái lập được cái gọi là ‘vinh quang Thiên Đạo’ trong lòng người. Họ không muốn đánh thắng bằng vũ lực, mà muốn đánh thắng bằng cách làm lung lay niềm tin, gieo mầm hỗn loạn và nghi ngờ, khiến nhân gian tự quay lưng lại với ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang kiến tạo.”

Anh nhìn thẳng vào tấm bản đồ, nơi những chấm đỏ đang lan rộng như những vết loang lổ. “Mục tiêu của họ là chứng minh rằng chỉ có ‘Thiên Đạo’ mới mang lại trật tự và sức mạnh, rằng ‘Nhân Đạo’ là yếu ớt, không thể bảo vệ con người khỏi sự hỗn loạn. Họ muốn chúng ta tự hủy diệt lẫn nhau, muốn những tu sĩ đã hòa nhập vào nhân gian trở thành công cụ của họ, muốn những phàm nhân vốn đang dần chấp nhận cuộc sống bình thường lại khao khát sức mạnh hư ảo. Họ đang tận dụng triệt để nỗi sợ hãi về sự vô thường, về cái chết, về sự yếu đuối của con người để củng cố cái chấp niệm ‘thành tiên’ đã ăn sâu bám rễ.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết. “Vậy thì, chúng ta phải làm gì? Để mặc cho những lời dối trá của họ lan tràn, để những kẻ yếu lòng bị mê hoặc hay sao?” Giọng nàng tuy hỏi, nhưng trong đó đã ẩn chứa sự quyết tâm không lùi bước. Nàng biết, Tạ Trần sẽ có kế sách, bởi anh luôn là người nhìn thấy những điều mà người khác không thể.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh lại nhìn tấm bản đồ, nhìn những chấm đỏ đang âm thầm khuếch tán. Anh hiểu rằng đây chỉ là khởi đầu. Những ‘xáo trộn nhỏ’ này sẽ không dừng lại mà sẽ leo thang, trở nên phức tạp và quy mô hơn. ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ sẽ không từ bỏ dễ dàng, bởi vì họ đang chiến đấu vì sự tồn tại của một tư tưởng, một chấp niệm đã được nuôi dưỡng qua hàng vạn năm. Bản chất giả tạo của các ‘ân điển’ và ‘sự biến đổi’ này, nếu không được phơi bày kịp thời, có thể gây ra hậu quả tiêu cực khôn lường cho những ai tin theo. Việc Tạ Trần kiên định không dùng vũ lực và tập trung vào việc cảm hóa, xây dựng niềm tin sẽ là nền tảng cho sự khác biệt căn bản giữa ‘Nhân Đạo’ và ‘Thiên Đạo’ cũ. Sự xuất hiện của những tu sĩ bị tẩy não gợi ý về những công pháp tà đạo hoặc thủ đoạn thao túng tinh thần mà ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ đang sử dụng, và đây sẽ là một thách thức lớn trong việc phá giải.

Anh khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào một chấm đỏ trên bản đồ, như thể đang cảm nhận những sợi nhân quả đang rối bời. “Cuộc chiến này, nó là một ván cờ lớn hơn chúng ta nghĩ, Lăng Nguyệt, Dương Quân. Và đối thủ của chúng ta, chúng không chỉ muốn chiến thắng, mà còn muốn định hình lại bản chất của Thập Phương Nhân Gian, theo cách mà chúng muốn. Họ muốn tái lập một Thiên Đạo mà ở đó, tu sĩ là chúa tể, và phàm nhân chỉ là những kẻ thấp kém, không có quyền được sống trọn vẹn.”

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Phật Sơn Tự. Những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong màn sương mờ ảo, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ mà đầy suy tư. Trong một thiền phòng yên tĩnh khác, ánh sáng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu lên những đường nét thanh tú của Tạ Trần, khiến gương mặt anh càng thêm phần trầm tĩnh và sâu sắc. Anh khép mắt, ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của anh dường như đang vận hành một cách mãnh liệt nhất, thấu triệt mọi ẩn ý, mọi dòng chảy nhân quả đằng sau những sự kiện vừa báo cáo. Anh không chỉ nhìn thấy những gì đã xảy ra, mà còn tiên đoán được những gì sẽ đến, những hậu quả từ những hành động xảo trá của ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’.

Bên cạnh Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Ông Lão Tiều Phu ngồi im lặng, chờ đợi. Không khí căng như dây đàn, nhưng lại được bao phủ bởi sự tĩnh mịch của Phật môn. Tiếng chuông chùa lại ngân vang, nhưng giờ đây nó mang một âm hưởng trầm lắng hơn, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của thế gian. Ông Lão Tiều Phu trầm ngâm, nhấp một ngụm trà, ánh mắt hiền hậu của lão dõi theo Tạ Trần, như thể lão đã quá quen với những khoảnh khắc Tạ Trần chìm sâu vào thế giới nội tâm để tìm kiếm đáp án.

Sau một lúc lâu, Tạ Trần từ từ mở mắt. Ánh mắt anh giờ đây không còn sự suy tư, mà thay vào đó là vẻ kiên định, sáng rõ như ngọn đèn giữa đêm tối. Giọng nói anh cất lên, điềm tĩnh và chắc chắn, như một lời tuyên ngôn: “Những gì chúng ta thấy hôm nay, đó chỉ là những phép thử, những nước cờ đầu tiên. Họ muốn xem ‘Nhân Đạo’ của chúng ta, cái trật tự mới mà chúng ta đang kiến tạo, có thể đứng vững trước cám dỗ và sự hoài nghi hay không. Họ không muốn đánh thẳng, mà muốn làm lung lay gốc rễ niềm tin của nhân gian, muốn gieo rắc hạt mầm bất an vào mỗi tâm hồn.”

Anh nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. “Chúng ta sẽ không đáp trả bằng sức mạnh vũ lực. Chúng ta sẽ đáp trả bằng sự minh bạch, bằng sự thật. Hãy cho người dân thấy bản chất thật sự của ‘ân điển’ ở thôn Vân Sơn, sự giả tạo của ‘sự biến đổi’ ở Thị Trấn An Bình. Hãy phơi bày những thủ đoạn xảo trá của ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’, để họ không còn có thể dùng lời dối trá để mê hoặc lòng người.”

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói anh càng lúc càng mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ được sự ôn hòa vốn có. “Hãy để những tu sĩ đã hòa nhập, những người đã tìm thấy hạnh phúc và sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, trở thành minh chứng sống cho ‘Nhân Đạo’. Hãy để họ kể câu chuyện của mình, về cách họ từ bỏ cái chấp niệm hư ảo để tìm thấy giá trị thực sự của cuộc đời. Những câu chuyện đó, dù bình dị, sẽ là những vũ khí sắc bén nhất, đánh thẳng vào tâm trí của những kẻ đang bị mê hoặc bởi lời hứa quyền năng.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, vẻ mặt nàng đã bớt đi phần nào sự lo lắng, thay vào đó là sự quyết tâm. “Thưa Tạ công tử, vậy chúng ta sẽ làm gì với những tu sĩ bị tẩy não ở An Bình? Họ đã bị thao túng tâm trí, liệu có thể cứu vãn được không?”

Tạ Trần khẽ thở dài, trong ánh mắt anh thoáng qua một tia xót xa. “Hãy đưa họ về, Lăng Nguyệt. Chúng ta sẽ chăm sóc và giúp họ tìm lại chính mình. Tẩy não có thể làm thay đổi ký ức, làm méo mó nhận thức, nhưng nó không thể thay đổi được trái tim và bản chất lương thiện của con người. Chúng ta cần cho họ thấy con đường ‘Nhân Đạo’ mang lại tự do và chân thật, không phải sự ràng buộc giả tạo của quyền lực và sự tha hóa. Họ là nạn nhân của ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’, không phải kẻ thù của chúng ta. Chúng ta sẽ dùng tình người, dùng sự kiên nhẫn để hóa giải những chấp niệm đã bị gieo vào tâm trí họ.”

Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh của lão nhìn Tạ Trần đầy sự tin tưởng và khích lệ. “Ván cờ này, Tạ Trần tiểu hữu, không chỉ là của trí tuệ, mà còn là của lòng người. Mỗi nước cờ đều cần sự kiên nhẫn và lòng tin. Cái chấp niệm về ‘thành tiên’ ấy, nó đã ăn sâu vào xương tủy của Thập Phương Nhân Gian suốt mười ngàn năm qua, từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu. Những lời hứa hẹn về quyền năng, về sự bất tử, chúng quá hấp dẫn đối với những kẻ yếu lòng, những kẻ đã ‘mất người’. Nhưng ta tin, ánh sáng của ‘Nhân Đạo’, ánh sáng của s�� thật và tình yêu thương, cuối cùng sẽ chiến thắng.”

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm đã đầy sao. Những vì sao lấp lánh như những hạt mầm hy vọng đang được gieo rắc. Anh biết, những ‘xáo trộn nhỏ’ này chỉ là khởi đầu. Chúng sẽ leo thang, trở nên phức tạp và quy mô hơn, buộc anh và các đồng minh phải có những phản ứng ngày càng tinh vi. Bản chất giả tạo của các ‘ân điển’ và ‘sự biến đổi’ do ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ tạo ra sẽ cần được phơi bày từng chút một, bởi nếu không, nó có thể gây ra hậu quả tiêu cực cho những ai tin theo. Nhưng anh tin, sự kiên định của anh trong việc không dùng vũ lực và tập trung vào việc cảm hóa, xây dựng niềm tin, sẽ là nền tảng cho sự khác biệt căn bản giữa ‘Nhân Đạo’ và ‘Thiên Đạo’ cũ.

Anh quay lại, nhìn ba người đang chờ đợi. “Cuộc chiến này sẽ rất dài, và đôi khi sẽ rất cô độc. Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc. Mỗi người phàm nhân tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống bình dị, mỗi tu sĩ từ bỏ chấp niệm để sống một ��ời trọn vẹn, đều là một mảnh ghép của ‘Nhân Đạo’. Và dù Thiên Đạo cũ có sụp đổ hoàn toàn, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Ta biết, ta vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của ta, của mỗi chúng ta, sẽ còn mãi, định hình một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần phải khao khát thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, mà chỉ cần trân trọng giá trị của chính cuộc đời mình.”

Đêm đã về khuya, gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Cuộc chiến tư tưởng, ván cờ định mệnh vì linh hồn của Thập Phương Nhân Gian, vẫn đang tiếp diễn, âm thầm và bền bỉ. Nhưng trong ánh mắt của Tạ Trần, không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định vô bờ, một niềm tin sắt đá vào bản chất lương thiện của con người, và vào sức mạnh của sự thật.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free