Nhân gian bất tu tiên - Chương 741: Hồi Âm Bình Yên: Dòng Chảy Nhân Gian Giữa Lời Đồn Đoán
Sương sớm còn lãng đãng vương trên mái ngói cong của Phật Sơn Tự, đọng trên những lá sen xanh biếc trong hồ thiền, và thấm vào từng phiến đá rêu phong. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa vọng lại, trầm hùng mà an tịnh, như lời thì thầm của thời gian giữa chốn nhân gian đang nhiễu động. Xen lẫn trong đó là tiếng mõ gõ đều đều từ chánh điện, cùng tiếng chim hót líu lo gọi bình minh. Trong thư phòng của mình, mùi hương trầm thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không gian riêng biệt, tĩnh lặng đến lạ lùng.
Tạ Trần ngồi tĩnh tại bên án thư, lưng thẳng tắp, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề mang vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một sự kiên định lạ thường. Làn da anh trắng nhợt, ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, như có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương. Trước mặt anh là một chồng sách cổ, mực còn chưa khô hoàn toàn từ những đêm dài đọc sách. Bên cạnh, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, đang cần mẫn sao chép kinh thư, đôi khi ngước lên nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ. Cậu bé mặc áo vải thô cũ, nhưng động tác lại rất cẩn trọng, tỉ mỉ. “Thưa tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu rõ ý tứ của câu ‘vô thường vô ngã’,” Tiểu An khẽ hỏi, giọng nhỏ nhẹ.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, không trả lời ngay mà chỉ khẽ gõ ngón tay thon dài lên mặt bàn gỗ đã cũ, đôi mắt dường như đang nhìn xuyên qua bức tường, nhìn thấu cảnh vật bên ngoài. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương đất ẩm và chút se lạnh của buổi sớm mai. “Vô thường là vạn vật đều biến đổi, Tiểu An. Vô ngã là không có cái tôi cố định. Con người thường chấp vào cái ‘tôi’ của mình, vào những gì mình có, nên mới sinh ra khổ đau và khao khát. Tu tiên, một phần cũng là chấp niệm vào cái tôi muốn trường sinh, muốn siêu thoát.” Giọng anh trầm, điềm tĩnh, không cao không thấp, nhưng lại chứa đựng một sức nặng triết lý sâu xa, khiến người nghe phải suy ngẫm.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ, mang theo mùi hoa sen từ hồ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào, dáng vẻ họ vẫn còn vương vấn chút mệt mỏi sau chuyến đi dài, nhưng ánh mắt lại xen lẫn niềm vui và sự lo lắng. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y thanh thoát không chút họa tiết, dung nhan tuyệt mỹ như băng tuyết nhưng đôi mắt phượng sắc bén lại ẩn chứa sự bận lòng. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tăng thêm vẻ uy nghiêm. Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, khí chất anh tuấn của người luyện võ vẫn còn đó, nhưng giờ đây đôi mắt sáng của anh đã thêm phần sâu sắc, pha lẫn giữa nhiệt huyết và thận trọng.
Họ không đợi Tạ Trần lên tiếng, Lăng Nguyệt đã khẽ khom người, giọng trong trẻo nhưng không giấu nổi sự phấn chấn: “Bẩm Tạ công tử, chiến dịch ‘Hòa Nhập Nhân Gian’ đã đạt được những thành công ngoài mong đợi. Chúng tôi đã đi qua mười tám trấn nhỏ, hai mươi lăm làng mạc. Nhiều tu sĩ tán tu, thậm chí cả một số đệ tử ngoại môn của các tông phái nhỏ đã tự nguyện từ bỏ tu vi, tìm thấy niềm vui trong việc cày cấy, làm nghề thợ rèn, hoặc dạy học cho trẻ phàm nhân. Họ không còn khao khát sức mạnh hư ảo, mà thực sự sống một đời bình thường, tìm thấy sự trọn vẹn trong lao động và tình người.”
Nàng đưa cho Tạ Trần một cuộn bản đồ cũ kỹ, trải rộng trên án thư. Tạ Trần nhìn xuống, ánh mắt anh lướt qua những chấm sáng li ti được đánh dấu trên bản đồ, mỗi chấm đại diện cho một nhóm tu sĩ đã chọn con đường hòa nhập, hoặc một khu vực mà tư tưởng ‘Nhân Đạo’ đã bén rễ. Anh không cầm lấy bản đồ, chỉ khẽ gật đầu.
Dương Quân tiếp lời, ánh mắt anh tối lại khi chỉ vào những chấm đen rải rác trên bản đồ, đặc biệt là ở những vùng biên giới hoặc những nơi có linh mạch cạn kiệt. “Tuy nhiên, Tạ công tử, các tin đồn về ‘Thiên Đạo Phục Hưng’ cũng lan truyền mạnh mẽ, như một cơn dịch hạch vô hình. Chúng tôi đã chứng kiến nhiều người bị mê hoặc bởi lời hứa về quyền năng và sự bất tử, nhất là những kẻ đã tu luyện đến mức ‘mất người’ và không muốn từ bỏ con đường cũ. Họ bấu víu vào hy vọng hão huyền về một ‘Thiên Đạo mới’, nơi họ có thể tái lập vinh quang và quyền uy của tu sĩ.”
Anh thở dài một tiếng, vẻ nhiệt huyết lúc đầu vơi đi ít nhiều, thay vào đó là sự chua xót. “Có những nơi, những lời đồn này đã ăn sâu vào lòng người, khiến phàm nhân cũng bắt đầu hoang mang, nghi ngờ con đường ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang xây dựng. Họ e sợ rằng Thiên Đạo sẽ thực sự ���phục hưng’, và những ai không theo con đường tu tiên sẽ bị đào thải.”
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, anh nhắm mắt lại, ngón tay vẫn gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu riêng, như đang tính toán điều gì đó vô hình. Mùi hương trầm trong phòng như càng thêm đậm. Anh không cần nhìn bản đồ, bởi trong tâm trí anh, bức tranh nhân quả đã hiển hiện rõ ràng. “Đó là vết sẹo cũ của Thiên Đạo, Dương Quân.” Giọng anh trầm xuống, nhưng càng thêm kiên quyết. “Một khi con người đã nếm trải hương vị quyền lực, rất khó để buông bỏ. Họ chấp niệm vào cái ‘ngã’ hư ảo của mình, vào những gì họ từng có, vào một quá khứ không thể quay lại. Nhưng dòng chảy nhân gian không thể bị chặn lại. Dù có là thác ghềnh hay đá tảng, dòng nước vẫn sẽ tìm được đường đi của nó.”
Anh mở mắt, ánh nhìn sắc như dao, quét qua Lăng Nguyệt và Dương Quân. “Chỉ cần chúng ta cho họ thấy một con đường khác, một cuộc sống trọn vẹn hơn mà không cần đến quyền năng hư ảo. Cuộc sống mà ở đó, mỗi hơi thở, mỗi nụ cười, mỗi giọt mồ hôi đều mang ý nghĩa thực sự, không phải là sự đánh đổi bằng nhân tính.” Anh dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà nóng mà Tiểu An vừa pha, hương trà thanh thoát lan tỏa. “Chiến dịch ‘Hòa Nhập Nhân Gian’ của các vị chính là những dòng chảy đầu tiên, những hạt mầm đầu tiên của ‘Nhân Đạo’. Những chấm sáng trên bản đồ này, chúng không chỉ là con số, mà là những minh chứng sống động nhất cho lý lẽ của chúng ta.”
Tiểu An ngừng sao chép, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe, như thể mỗi lời Tạ Trần nói đều là một chân lý sâu xa.
“Hãy để những câu chuyện thành công lên tiếng.” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh hướng về phía cửa sổ, nơi sương mù đang dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai. “Hãy để chính những người đã hòa nhập trở thành minh chứng sống. Chúng ta không cần chiến đấu bằng vũ lực, mà bằng niềm tin. Niềm tin vào giá trị nhân sinh, vào cuộc sống bình dị, vào sự trọn vẹn của một con người. Chúng ta sẽ gieo mầm ‘Nhân Đạo’ vào từng ngóc ngách của nhân gian, để nó bén rễ sâu, vững chắc hơn bất cứ ngọn núi hay dòng sông nào.”
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít thở khí trời trong lành. “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất, như Dạ Lan đã nói. Nhiệm vụ của chúng ta là vén bức màn che phủ đó. Cuộc chiến này, là một ván cờ của tư tưởng. Chúng ta phải gieo những hạt mầm Nhân Đạo vững chắc hơn bao giờ hết, để chúng có thể chống chọi lại bất cứ phong ba bão táp nào mà ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ có thể tạo ra.”
Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn theo bóng lưng Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Họ biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới chỉ vừa bắt đầu. Nhưng với Tạ Trần dẫn dắt, với lý lẽ và niềm tin vào “Nhân Đạo”, họ không còn sợ hãi. Họ sẽ dùng chính những câu chuyện về sự chuyển hóa, về sự bình yên mà tu sĩ đã tìm thấy, để chống lại những lời hứa hão huyền của quyền lực và sự bất tử.
***
Mộc Diệp Thôn, đúng như tên gọi của nó, là một bức tranh yên bình của những ngôi nhà gỗ nhỏ, đơn giản, được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, tựa lưng vào những ngọn đồi xanh mướt. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng, lấm tấm dấu chân người và bánh xe, uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ. Buổi trưa, nắng nhẹ vương trên mái lá, xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Tiếng chim hót líu lo không ngớt, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ khe đá. Đâu đó, tiếng củi cháy tí tách trong bếp, mùi khói bếp lẫn mùi gỗ thông và thảo dược thoang thoảng, tạo nên một cảm giác ấm cúng, gần gũi đến lạ. Bầu không khí trong lành, tĩnh lặng, mang đến sự an yên mà người ta hiếm khi tìm thấy ở những thành phố lớn hay các tông môn tu luyện.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, trong trang phục phàm nhân giản dị, đi bộ dọc con đường đất. Lăng Nguyệt khoác lên mình bộ vải thô màu xanh nhạt, mái tóc buông xõa đơn giản, gương mặt được che giấu đi phần nào vẻ lạnh lùng tiên khí vốn có, thay vào đó là sự dịu dàng của một thiếu nữ thôn quê. Dương Quân mặc bộ y phục màu nâu đất, trông giống một thư sinh bình thường đang rong ruổi ngắm cảnh. Họ muốn tự mình chứng kiến những thành quả của chiến dịch ‘Hòa Nhập Nhân Gian’, cũng như lắng nghe những lời đồn thổi đang len lỏi trong lòng người.
Họ dừng lại trước một lò rèn nhỏ, nơi tiếng búa gõ lanh canh vang vọng. Một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang say sưa rèn một cái lưỡi cày. Ánh lửa lò rèn bùng lên, chiếu rõ những đường nét rắn rỏi trên khuôn mặt ông, cùng đôi mắt sáng ngời niềm vui. Đó là Lão Trương, từng là một tu sĩ tán tu có chút tiếng tăm, nhưng sau khi linh khí cạn kiệt và nhận ra sự vô nghĩa của con đường tu luyện khi đã ‘mất người’, ông đã quyết định từ bỏ.
“Haha, trước đây ta chỉ biết cầm kiếm chém giết, giành giật từng chút linh khí, chỉ để theo đuổi một cái gọi là ‘trường sinh’ hư ảo.” Lão Trương cất tiếng, giọng nói sang sảng, không hề để ý đến sự hiện diện của Lăng Nguyệt và Dương Quân. “Giờ cầm búa rèn, cảm thấy đôi tay mình hữu ích hơn rất nhiều! Mỗi nhát búa là một sản phẩm, mỗi sản phẩm là một bữa ăn cho dân làng, một niềm vui cho chính ta. Cái cảm giác tạo ra thứ gì đó có ích, nó còn thỏa mãn hơn bất cứ lần đột phá cảnh giới nào!” Ông lau mồ hôi trên trán, nở nụ cười chất phác, nhưng lại chứa đựng một sự mãn nguyện sâu sắc.
Lăng Nguyệt khẽ quay sang Dương Quân, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hài lòng. “Nhìn xem, Dương Quân. Sự bình yên này... đáng giá hơn bất cứ tu vi nào. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống.”
Dương Quân gật đầu đồng tình, nhưng vẻ mặt anh lại thoáng nét suy tư. “Vâng, Tiên Tử. Nhưng những lời đồn vẫn như bóng ma, len lỏi vào từng ngóc ngách.” Anh chỉ tay về phía một góc làng, nơi một nhóm dân làng đang tụ tập dưới gốc cây đa cổ thụ, trò chuyện rôm rả.
Họ tiếp tục đi, và những lời thì thầm từ nhóm người kia bắt đầu lọt vào tai họ. “Nghe nói có một thế lực đang tập hợp để phục hưng Thiên Đạo, sẽ mang lại vinh quang cho tu sĩ. Rồi chúng ta sẽ được thần tiên bảo vệ mãi mãi, không còn phải lo lắng về bệnh tật hay thiên tai nữa.” Một người phụ nữ trẻ nói, giọng đầy hy vọng và sự ngây thơ.
“Phải đó. Ta nghe nói, họ hứa sẽ kiến tạo một Thiên Đạo mới, linh khí dồi dào trở lại, ai ai cũng có cơ hội thành tiên. Không cần phải vất vả cày cấy, chỉ cần tu luyện là có thể đạt được tất c���.” Một ông lão râu bạc phơ, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ tham vọng, phụ họa theo. “Chỉ cần chúng ta ủng hộ họ, thì tương lai sẽ tươi sáng hơn rất nhiều.”
Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, sự hài lòng ban nãy đã vơi đi, thay vào đó là một nỗi lo lắng âm ỉ. Những lời đồn này, tuy nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh gặm nhấm niềm tin, đặc biệt là với những phàm nhân vốn quen sống trong sự phụ thuộc vào “thần linh” và “tiên giới”.
Họ đi sâu vào làng, đến một ngôi trường nhỏ, nơi một cựu tu sĩ khác, từng là một đạo sĩ của một tông phái nhỏ, đang say sưa dạy chữ cho lũ trẻ con. Ông lão có vẻ ngoài hiền từ, mái tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt lại sáng ngời tri thức. “Chữ nghĩa là gốc rễ của trí tuệ, các con. Có trí tuệ, chúng ta mới có thể phân biệt được thiện ác, đúng sai, mới có thể xây dựng một cuộc sống tốt đẹp cho chính mình và cho làng xóm.” Tiếng ông lão vang vọng, xen lẫn tiếng đọc bài đồng thanh của lũ trẻ.
Xa hơn một chút, một người phụ nữ trẻ tuổi, từng là một tán tu xinh đ��p, giờ đây lại đang chăm chú vun luống rau. Đôi tay nàng không còn cầm kiếm, mà cầm cuốc, nhưng động tác lại vô cùng khéo léo và thành thạo. Trên môi nàng nở nụ cười mãn nguyện, làn da nàng rám nắng, không còn vẻ trắng trẻo tiên khí ngày xưa, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp khỏe khoắn, tràn đầy sức sống. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn ngọn núi xa xa, nơi từng là nơi nàng tu luyện, nhưng ánh mắt không còn chút hối tiếc nào.
Lăng Nguyệt và Dương Quân cảm nhận được sự chuyển biến tích cực này, sự bình yên và trọn vẹn mà ‘Nhân Đạo’ mang lại cho những con người từng lạc lối. Tuy nhiên, những lời thì thầm về ‘Thiên Đạo Phục Hưng’ vẫn như một vết bẩn nhỏ, không ngừng loang lổ trên bức tranh tươi đẹp ấy. Nó cho thấy cuộc chiến tư tưởng này không chỉ diễn ra ở những nơi xa xôi, mà đã len lỏi vào tận những ngóc ngách bình dị nhất của nhân gian.
“Chúng ta cần phải làm gì đó, Tiên Tử.” Dương Quân thì thầm. “Những lời đồn này, nếu không được ngăn chặn, sẽ làm lung lay niềm tin của phàm nhân vào con đường ‘Nhân Đạo���.”
Lăng Nguyệt gật đầu. “Tạ công tử đã nói, chúng ta không cần vũ lực, mà cần sự thật. Hãy để những con người này, những minh chứng sống này, kể câu chuyện của họ. Chúng ta sẽ sắp xếp một buổi chia sẻ kinh nghiệm, để họ nói lên những gì họ đã trải qua, những gì họ đã tìm thấy.” Nàng nhìn về phía những người dân làng đang thì thầm, rồi lại nhìn về phía những cựu tu sĩ đang say sưa với công việc bình dị của mình. “Niềm tin chỉ có thể được xây dựng từ sự chân thật, không phải từ những lời hứa hão huyền.”
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ chân trời phía tây Phật Sơn Tự. Ánh tà dương hắt qua khung cửa sổ thư phòng, tạo nên những vệt sáng cam đỏ trên nền tường cũ kỹ, làm nổi bật những giá sách cao ngất và những cuộn thư tịch cổ. Tiếng chuông chùa buổi chiều vang lên trầm bổng, xa hơn và mang theo chút u hoài so với tiếng chuông buổi sáng, như lời tiễn biệt một ngày đã qua. Mùi hương trầm trong phòng đã nhạt đi nhiều, thay vào đó là mùi ẩm của đêm sắp xuống và chút hương hoa lài trắng mu��t từ khu vườn thiền.
Tạ Trần ngồi một mình bên án thư, ngón tay anh khẽ lướt trên mặt giấy, không phải để viết, mà như để cảm nhận từng thớ giấy, từng nét mực. Khuôn mặt thanh tú của anh được ánh hoàng hôn chiếu rọi, càng làm nổi bật vẻ suy tư sâu sắc. Anh không bật đèn, để ánh sáng tự nhiên của buổi hoàng hôn bao trùm lấy không gian. Những gì Lăng Nguyệt và Dương Quân vừa báo cáo vẫn còn văng vẳng trong tâm trí anh. Sự thành công của chiến dịch ‘Hòa Nhập Nhân Gian’ là một tia sáng, nhưng những lời đồn về ‘Thiên Đạo Phục Hưng’ lại là đám mây đen đang vần vũ, đe dọa che khuất tia sáng ấy.
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, bước vào thư phòng với một ấm trà nóng hổi. Râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, ông mang theo sự mộc mạc và chân chất của núi rừng. Ông đặt ấm trà xuống bàn, rót một chén đưa cho Tạ Trần, rồi tự mình ngồi xuống ghế đối diện, nhấm nháp trà nóng. “Trà sen vừa hái, Tạ công tử. Uống vào sẽ thấy lòng thanh thản.” Giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang theo sự bình dị của người đã trải qua bao dâu bể.
Tạ Trần khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà. Vị trà thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, xua đi phần nào sự nặng nề trong tâm trí anh. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. “Dòng nước chảy bao giờ cũng tìm được đường đi, Ông Lão. Nhưng những tảng đá lớn vẫn cần thời gian để bị bào mòn. Có lẽ là rất, rất lâu.” Anh nói, giọng chứa đựng một sự suy tư sâu sắc về dòng chảy của nhân quả, về sự thay đổi của tư tưởng con người.
Ông Lão Tiều Phu khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh anh nhìn vào xa xăm, như đang nhìn thấu những điều Tạ Trần đang nghĩ. “Cũng như cái cây vậy, Tạ công tử. Muốn nó bén rễ sâu, phải có đất tốt và ánh sáng đủ. Gió bão thì luôn có, nhưng gốc rễ vững chắc sẽ không sợ hãi. Hạt mầm ‘Nhân Đạo’ đã gieo, giờ cần được tưới tắm và bảo vệ khỏi những sâu bệnh, những cơn gió độc.”
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh lại quay về phía cuộn bản đồ trên bàn, nơi những chấm sáng và chấm đen đan xen, tượng trưng cho những cuộc đời đang đấu tranh giữa niềm tin và sự mê hoặc. Anh dùng khả năng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của mình để hình dung những ‘dòng chảy’ tư tưởng đang giao tranh. Một bên là dòng chảy của sự bình yên, hạnh phúc từ việc sống trọn vẹn, không khao khát quyền lực hư ảo. Một bên là dòng chảy của sự tham vọng, sợ hãi, và chấp niệm vào một Thiên Đạo đã mục rữa.
“Phải, gốc rễ...” Tạ Trần lặp lại, như thể đang tự nói với chính mình. “Niềm tin vào giá trị nhân sinh, vào cuộc sống bình dị, đó mới là gốc rễ vững chắc nhất. ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ lợi dụng nỗi sợ hãi và khao khát quyền lực cố hữu trong lòng người. Họ vẽ ra một ảo ảnh về sự vĩ đại, về một Thiên Đạo phục hưng, nhưng cái giá phải trả cho ảo ảnh đó là sự tha hóa, là ‘mất người’.”
Anh nhìn thẳng vào Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên định không gì lay chuyển được. “Chúng ta sẽ tiếp tục kể những câu chuyện. Câu chuyện về những người như Lão Trương, như vị đạo sĩ dạy chữ, như nàng tán tu trồng rau. Những câu chuyện bình dị nhưng chứa đựng sự thật về hạnh phúc. Chúng ta sẽ tổ chức các buổi giảng giải, không chỉ cho tu sĩ, mà cho cả phàm nhân, để họ hiểu rằng, ‘thành tiên’ không phải là con đường duy nhất dẫn đến sự trọn vẹn. Ngược lại, nó có thể là con đường dẫn đến sự trống rỗng.”
Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu. “Lời của Tạ công tử thật thấu triệt. Cái chấp niệm ấy, nó còn sâu sắc hơn cả linh khí. Nhưng con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, cũng đều mang trong mình hạt mầm của thiện lương và chấp niệm. Quan trọng là chúng ta tưới tắm cho hạt mầm nào.”
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đã bao trùm Phật Sơn Tự. Ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu bạc lên những ngọn cây, những mái ngói. “Cuộc chiến này, không phải là một sớm một chiều. Nó là một cuộc chiến lâu dài, một ván cờ mà mỗi quân cờ là một trái tim, một linh hồn. ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ có thể có tổ chức, có lời hứa, nhưng họ không có sự thật. Và sự thật, dù bị che giấu đến đâu, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày.”
Anh khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ. Sự kiên định của anh trong việc sử dụng ‘chiến tranh tư tưởng’ thay vì vũ lực cho thấy các chương tiếp theo sẽ tập trung vào các cuộc tranh luận triết lý, giáo dục và việc xây dựng hình mẫu ‘Nhân Đạo’ một cách bền vững. Việc ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’ vẫn còn sức hút mạnh mẽ, đặc biệt với những tu sĩ đã ‘mất người’, báo hiệu rằng đây sẽ là một đối thủ dai dẳng và có thể sẽ có những hành động quyết liệt hơn để giành lại quyền lực và ảnh hưởng. Những câu chuyện thành công về tu sĩ hòa nhập sẽ trở thành ‘vũ khí’ chính của Tạ Trần, nhưng cũng có thể biến họ thành mục tiêu của ‘Thế Lực Phục Hưng Thiên Đạo’. Lời gợi ý của Tạ Trần về việc gieo mầm triết lý ‘Nhân Đạo’ sâu hơn vào cộng đồng phàm nhân có thể dẫn đến việc thành lập các trường học, các hội thảo triết lý quy mô lớn hơn trong tương lai.
Anh quay lại, nhìn Ông Lão Tiều Phu, đôi mắt anh ánh lên một tia hy vọng mong manh, nhưng kiên cường. “Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để ép buộc, mà sẽ dùng trí tuệ và lòng nhân ái để cảm hóa. Bởi vì, cái ‘Thiên Đạo’ mà ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ muốn kiến tạo, nó chỉ là một ảo ảnh. Một ảo ảnh được dựng nên từ chấp niệm và sự sợ hãi. Và nhiệm vụ của chúng ta là phá tan ảo ảnh đó, để ánh sáng của ‘Nhân Đạo’ có thể chiếu rọi khắp Thập Phương Nhân Gian, xây dựng một tương lai nơi con người có thể sống trọn vẹn, không cần phải khao khát thành tiên, mà chỉ cần trân trọng giá trị của chính cuộc đời mình.”
Đêm đã về khuya, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên vòm trời đen thẳm. Cuộc chiến tư tưởng, ván cờ định mệnh vì linh hồn của Thập Phương Nhân Gian, vẫn đang tiếp diễn, âm thầm và bền bỉ. Tạ Trần biết rằng, mỗi hạt mầm ‘Nhân Đạo’ gieo xuống, dù nhỏ bé, cũng là một bước tiến trên con đường dài và đầy gian nan này.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.