Nhân gian bất tu tiên - Chương 740: Vết Sẹo Của Thiên Đạo: Phân Tích Bản Chất Phục Hưng
Làn sương mù dày đặc của Phế Tích Cổ Thành vẫn còn quấn quýt quanh bước chân Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân khi họ trở về Thành Vô Song. Mỗi bước đi dường như nặng trĩu hơn bởi những lời lẽ cuồng tín, những hình ảnh rợn người và biểu tượng “Mặt Trời Đen” in sâu vào tâm trí họ. Cả hai đều mang theo một gánh nặng vô hình: mối đe dọa không chỉ là một tổ chức phản động đơn thuần, mà là một tư tưởng độc hại, một vết sẹo cũ của kỷ nguyên tu tiên đang tái phát, đe dọa nuốt chửng những nỗ lực kiến tạo “Nhân Đạo” của Tạ Trần.
Thành Vô Song chiều tà, mặt trời đã ngả bóng phía tây, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và các công trình kiến trúc đồ sộ. Tường thành cao vút, được khắc trận pháp bảo vệ, vẫn sừng sững như một lời khẳng định về trật tự mới. Dưới chân thành, cuộc sống vẫn diễn ra tấp nập, sầm uất. Tiếng rao hàng của thương nhân vọng lại từ những khu phố thương mại, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của người qua lại và tiếng kẽo kẹt của những chuyến xe ngựa. Đâu đó, tiếng nhạc từ các tửu lầu văng vẳng, mang theo hơi men và sự phóng khoáng. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố xen lẫn mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và cả mùi hoa thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ trong thành. Một bầu không khí náo nhiệt, tràn đầy sức sống, nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, Lăng Nguyệt và Dương Quân cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm, một nỗi lo lắng vô hình đang len lỏi.
Trong một thư phòng ấm cúng tại Thành Vô Song, ánh đèn dầu đã được thắp sáng, xua đi bóng tối chớm buông. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi trước bàn trà, tay nhẹ nhàng vuốt ve một quyển sách cổ. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ thu, nhưng lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, lưng còng, ngồi đối diện, tay nhấm nháp trà, ánh mắt hiền hòa nhưng đầy kinh nghiệm, phản chiếu những vết hằn thời gian. Dạ Lan, mảnh mai trong y phục đen tuyền, đứng lặng lẽ một bên, mạng che mặt che đi biểu cảm, chỉ có ánh mắt sắc sảo là không ngừng quan sát mọi biến động.
Khi Lăng Nguyệt và Dương Quân bước vào, một luồng khí lạnh lẽo dường như len lỏi theo họ, phá vỡ sự ấm áp của căn phòng. Tạ Trần ngước nhìn, ánh mắt anh khẽ lay động, như đã đoán trước được phần nào sự nghiêm trọng của vấn đề.
“Đã trở về rồi sao?” Giọng Tạ Trần trầm ấm, không mang chút vội vã. Anh rót thêm hai chén trà, đặt nhẹ nhàng trước mặt Lăng Nguyệt và Dương Quân.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn ẩn chứa sự phẫn nộ v�� mệt mỏi. Nàng khoác bạch y thanh tao, nhưng lúc này lại cảm giác như có một gánh nặng vô hình đè nén. “Chúng tôi đã tìm thấy họ, Tạ Trần.” Nàng cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm trọng, “Họ không chỉ gieo rắc tin đồn. Họ có tổ chức, có biểu tượng ‘Mặt Trời Đen’ và những khẩu hiệu ‘Tu sĩ là chúa tể, Thiên Đạo bất diệt!’ Họ tụ họp bí mật ở Phế Tích Cổ Thành, hứa hẹn khôi phục tu vi và vinh quang đã mất.”
Dương Quân, tuấn tú nhưng lúc này vẻ mặt lại hoang mang rõ rệt, nắm chặt chuôi kiếm bên hông, như thể muốn dùng sức mạnh vật lý để xua tan nỗi sợ hãi trong lòng. “Nhiều tu sĩ trẻ, thậm chí cả phàm nhân có ước mơ ‘cải mệnh’, đều bị mê hoặc bởi lời hứa đó. Họ quên mất ‘cái giá mất người’ mà huynh đã nói, quên đi sự suy tàn mà Thiên Đạo cũ đã mang lại.” Anh thở dài, ánh mắt tràn đầy thất vọng. “Họ tin rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi sự yếu kém hiện tại.”
Dạ Lan khẽ cử động, giọng nói bình tĩnh và sắc bén vang lên: “Theo thông tin tôi thu thập được, tổ chức này tự xưng là ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’. Biểu tượng ‘Mặt Trời Đen’ được cho là đại diện cho một ‘Thiên Đạo mới’ sẽ trỗi dậy từ tro tàn của Thiên Đạo cũ, một Thiên Đạo mà họ tin rằng sẽ không bao giờ suy tàn, chỉ dành riêng cho những kẻ mạnh.”
Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh không rời khỏi Lăng Nguyệt và Dương Quân, thấu hiểu từng rung động nhỏ trong tâm hồn họ. Sau khi nghe hết lời báo cáo, anh đặt chén trà xuống, tạo ra một âm thanh nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt, rồi sang Dương Quân, giọng trầm tĩnh vang lên, như một câu hỏi vừa dành cho họ, vừa dành cho chính bản thân và cả thế giới.
“Vậy cái Thiên Đạo mà họ muốn ‘phục hưng’ rốt cuộc là gì? Và ‘vinh quang’ đó sẽ được xây dựng trên nền tảng nào?”
Câu hỏi của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, buộc Lăng Nguyệt và Dương Quân phải nhìn sâu hơn vào bản chất của vấn đề. Lăng Nguyệt trầm ngâm một lát, rồi đáp: “Họ nói rằng Thiên Đạo cũ đã sai lầm khi cho phép phàm nhân và tu sĩ sống lẫn lộn, làm suy yếu bản chất của tu luyện. Họ muốn một trật tự mà tu sĩ là chúa tể, nơi sức mạnh là tối thượng, và phàm nhân chỉ là những kẻ dưới chân.” Nàng khẽ siết chặt tay, “Đó là sự tái lập của chế độ phong kiến tu tiên, nhưng tàn bạo và cuồng tín hơn.”
Dương Quân bổ sung thêm, giọng anh mang theo một sự chua xót: “Họ hứa hẹn rằng những kẻ đi theo họ sẽ được ban cho sức mạnh vượt trội, tu vi sẽ hồi phục, thậm chí sẽ được ‘thành tiên’ trong cái Thiên Đạo mới đó. Họ lợi dụng sự tuyệt vọng của những tu sĩ đã ‘mất người’, những kẻ không còn chấp nhận cuộc sống phàm trần.”
Ông Lão Tiều Phu thở dài một tiếng khẽ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần nuốt chửng ánh chiều tà. “Con người, khi đối diện với sự suy tàn và mất mát, thường tìm kiếm một chỗ dựa, một lời hứa hẹn. Lời hứa về sức mạnh, về vinh quang xưa cũ, luôn có một sức cám dỗ ghê gớm, đặc biệt là với những kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao.” Lời của ông lão giản dị nhưng l���i chạm đến tận cùng bản chất của sự việc.
Tạ Trần gật đầu, vẻ mặt anh không chút biến sắc, nhưng đôi mắt sâu thẳm kia dường như đã nhìn thấu vạn vật. “Sự tuyệt vọng và khao khát, là hai con dao sắc bén nhất mà kẻ khác có thể dùng để thao túng nhân tâm. Nhưng ‘Thiên Đạo’ và ‘vinh quang’ mà họ nói đến, lại là một sự ngụy tạo đầy nguy hiểm. Nó không phải là sự ‘phục hưng’, mà là một sự ‘tái sinh’ của thứ đã mục nát, một thứ sẽ dẫn đến sự ‘mất người’ còn tệ hại hơn.”
Anh đứng dậy, chậm rãi bước đến bên cửa sổ, nhìn ra Thành Vô Song đang lên đèn. Ánh sáng lung linh từ những ngôi nhà, những con phố, những pháp trận bảo vệ thành, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Anh biết, dưới cái vẻ đẹp và sự bình yên ấy, một cuộc chiến âm thầm về tư tưởng đang nhen nhóm, đe dọa sự tồn vong của “Nhân Đạo” mà anh và các đồng minh đang cố gắng kiến tạo. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ “sống” – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, không bị tha hóa bởi chấp niệm.
“Vậy, chúng ta phải làm gì, Tạ Trần?” Lăng Nguyệt hỏi, giọng nàng chứa đầy sự sốt ruột. Nàng đã chứng kiến sự cuồng tín của những kẻ áo choàng đen, và nàng biết rằng, nếu không ngăn chặn kịp thời, làn sóng tư tưởng này sẽ quét qua cả Thập Phương Nhân Gian, hủy diệt tất cả những gì tốt đẹp đang được gây dựng.
Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh kiên định. “Trước tiên, chúng ta phải thấu hiểu. Thấu hiểu bản chất của cái gọi là ‘phục hưng’ này, thấu hiểu nguyên nhân sâu xa khiến nó có thể nảy mầm và phát triển. Chỉ khi nhìn rõ được cội rễ của ‘nhân quả’, chúng ta mới có thể tìm ra phương cách ‘phá cục’.” Anh nói, tay khẽ đặt lên một quyển sách cổ trên bàn. “Và sau đó, chúng ta sẽ cho họ thấy sự thật. Sự thật về cái giá của quyền lực giả dối, cái giá của một Thiên Đạo được xây dựng trên sự tha hóa và chấp niệm.”
Dạ Lan khẽ gật đầu, ánh mắt sắc sảo của nàng lóe lên một tia sáng. “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất.”
��ng Lão Tiều Phu vuốt râu, mỉm cười hiền hậu. “Đúng vậy. Mầm thiện dù nhỏ, cũng sẽ đâm chồi nảy lộc. Mầm ác dù lớn, cũng sẽ có ngày bị bóc trần.”
Tạ Trần không nói gì thêm, anh chỉ nhìn về phía bản đồ Thập Phương Nhân Gian được treo trên tường, nơi những chấm đỏ đánh dấu các địa điểm mà “Thiên Đạo Phục Hưng Hội” có thể đã gieo rắc ảnh hưởng. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn, một cuộc chiến không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng lý lẽ, và bằng sự kiên định vào giá trị nhân sinh. Cuộc chiến này sẽ định đoạt liệu Thập Phương Nhân Gian có thể thực sự thoát khỏi cái bóng của Thiên Đạo cũ, hay sẽ lại chìm đắm trong vòng lặp của sự tha hóa và suy tàn.
***
Đêm khuya, Thành Vô Song chìm trong tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những mái nhà, và tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ xa. Trong thư phòng riêng của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn còn sáng. Anh đã trải bản đồ Thập Phương Nhân Gian lên bàn, cùng với những ghi chép mà Lăng Nguyệt và Dương Quân mang về từ Phế Tích Cổ Thành. Biểu tượng “Mặt Trời Đen” được vẽ nguệch ngoạc trên một mảnh da thú, cùng với những khẩu hiệu cuồng tín như “Tu sĩ là chúa tể”, “Thiên Đạo bất diệt!” hay “Phàm nhân quỳ gối”.
Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò đổ bóng dài trên nền đất. Anh không đọc từng chữ, từng dòng, mà dường như đang “nhìn” xuyên qua chúng, nhìn thấy những dòng chảy nhân quả ẩn sâu bên trong. Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh lên vẻ tập trung cao độ, như một thiền sư nhập định. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh những tu sĩ bị mê hoặc, khuôn m���t cuồng tín của kẻ thủ lĩnh áo choàng đen, những lời hứa hão huyền về quyền năng vô hạn cứ thế hiện lên trong tâm trí anh. Rồi từ từ, những hình ảnh ấy kết nối với những ký ức về sự suy yếu của Thiên Đạo từ hàng vạn năm trước, về sự khởi đầu của cái gọi là “mất người”.
*Không phải khôi phục Thiên Đạo, mà là ‘ngụy tạo’ một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo chỉ để phục vụ sự cao ngạo của kẻ mạnh.* Tạ Trần thầm nhủ trong lòng. *Cái gọi là ‘phục hưng’ này, chẳng qua là sự tái sinh của một chấp niệm đã mục nát. Chấp niệm về quyền lực tuyệt đối, về sự siêu việt của kẻ tu hành so với phàm nhân. ‘Tu sĩ là chúa tể’ – đó là vết sẹo cũ, là nguyên nhân sâu xa của sự ‘mất người’ và sự suy tàn của Thiên Đạo.*
Anh nhớ lại những bài học lịch sử, những câu chuyện về các đại tông môn thời Thiên Đạo còn thịnh vượng. Khi đó, tu sĩ được tôn sùng như thần linh, sở hữu quyền năng không ai sánh kịp. Nhưng chính sự siêu việt đó đã dần làm họ đánh mất bản thân, đánh mất nhân tính. Họ coi phàm nhân như cỏ rác, coi sinh linh như con cờ trong ván cờ của mình. Quyền lực vô biên đã dẫn đến sự tha hóa, sự cô lập khỏi nhân gian, và cuối cùng là sự “mất người” không thể tránh khỏi. Chính điều đó đã làm Thiên Đạo suy yếu, bởi Thiên Đạo vốn dĩ không thể tách rời khỏi nhân gian, không thể tồn tại độc lập mà thiếu đi sự cân bằng của vạn vật.
Tạ Trần khẽ chạm vào “Nhân Quả Luân Bàn” đặt trên bàn, một vật phẩm không phải pháp bảo, mà là một công cụ hỗ trợ cho khả năng suy luận nhân quả của anh. Luân Bàn lạnh lẽo dưới đầu ngón tay, nhưng trong tâm trí anh, những dòng chảy nhân quả lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự xuất hiện của “Thiên Đạo Phục Hưng Hội” không phải là ngẫu nhiên, mà là một hệ quả tất yếu của những gì đã xảy ra. Khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, những tu sĩ đã quen với sức mạnh sẽ hoang mang, sợ hãi. Họ sẽ tìm mọi cách để níu giữ vinh quang đã mất, để tìm lại sự siêu việt mà họ tin rằng là bản chất của mình. Và khi đó, bất kỳ lời hứa hẹn nào về “phục hưng”, về “Thiên Đạo mới”, sẽ trở thành một ngọn hải đăng giả dối, dẫn họ vào con đường lầm lạc.
*Họ không thực sự muốn Thiên Đạo phục hồi, họ muốn quyền lực của mình phục hồi.* Tạ Trần suy nghĩ. *Họ không muốn vá trời, họ muốn ‘cai trị’ trời. Cái ‘Mặt Trời Đen’ mà họ tôn thờ, không phải là một nguồn sáng mới, mà là một cái bóng khổng lồ che phủ cả nhân gian, nuốt chửng mọi ánh sáng của lẽ phải và nhân tính.*
Anh nhận ra rằng, mối nguy hiểm lớn nhất của thế lực này không phải là sức mạnh vũ lực mà họ có thể sở hữu, mà là khả năng thao túng tâm lý, khơi gợi những chấp niệm sâu xa nhất trong lòng người. Họ lợi dụng nỗi sợ hãi về sự yếu kém, sự bất lực khi linh khí cạn kiệt, và khao khát cố hữu về quyền năng, về sự bất tử. Đó là một đòn tấn công vào tận gốc rễ của “Nhân Đạo”, vào niềm tin rằng con người có thể sống trọn vẹn mà không cần dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên.
Tạ Trần biết, cuộc chiến này không thể giải quyết bằng kiếm pháp hay pháp thuật. Đó là một cuộc chiến của lý lẽ, của tư tưởng, của niềm tin. Anh phải tìm ra cách để phơi bày bản chất ngụy tạo của cái gọi là “Thiên Đạo Phục Hưng” này, để chỉ ra rằng con đường mà họ đang rao giảng chỉ là một vòng lặp của sự suy tàn, một con đường dẫn đến sự “mất người” hoàn toàn. Anh phải củng cố niềm tin vào “Nhân Đạo”, vào giá trị của một cuộc sống bình thường, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính nhân tính của mình, chứ không phải trong quyền năng ảo vọng.
Anh nhắm mắt lại lần nữa, hít thở sâu, để tâm trí mình tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Ánh mắt anh không còn chỉ nhìn vào những thông tin trên giấy, mà nhìn sâu vào dòng chảy nhân quả của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Anh thấy được sự mong manh của trật tự mới đang được xây dựng, thấy được những hoài nghi, những chấp niệm vẫn còn tồn tại trong lòng người. Nhưng anh cũng thấy được những hạt mầm “Nhân Đạo” đang nảy mầm, những con người đang học cách trân trọng cuộc sống bình thường, đang tìm kiếm ý nghĩa trong sự kết nối giữa người với người.
*Đây sẽ là một ván cờ lớn,* Tạ Trần nghĩ. *Một ván cờ mà mỗi nước đi đều phải tính toán cẩn trọng, không phải để chiến thắng bằng vũ lực, mà để thức tỉnh những linh hồn đang mê muội. Một ván cờ mà phần thưởng là sự tồn vong của nhân tính, của một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống một đời bình thường, trọn vẹn.* Anh mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Đêm đã khuya, nhưng trong thư phòng của Tạ Trần, một kế hoạch lớn đang dần thành hình.
***
Sáng sớm, sương mù còn giăng mắc trên những mái ngói rêu phong của Phật Sơn Tự. Tiếng chuông chùa ngân vang, thanh thoát và từ tốn, phá vỡ sự tĩnh lặng của bình minh. Tiếng tụng kinh nhỏ nhẹ, tiếng mõ gõ đều đều từ những thiền thất xa xa, cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa tấu của sự thanh bình và linh thiêng. Mùi hương trầm thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa sen từ ao nước và mùi đất ẩm sau một đêm sương, tạo nên một không khí thanh tịnh, trang nghiêm, mang lại cảm giác an l���c cho bất kỳ ai đặt chân đến.
Trong một thiền thất nhỏ, ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, chiếu rọi lên bức tượng Phật trầm mặc. Tạ Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đối diện với Lăng Nguyệt, Dương Quân, Dạ Lan và Ông Lão Tiều Phu. Dù không khí bên ngoài còn se lạnh, nhưng trong thiền thất lại ấm áp lạ thường, một phần nhờ vào khí chất điềm tĩnh của Tạ Trần, một phần nhờ vào sự tập trung cao độ của những người có mặt.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu trình bày phân tích của mình, giọng điệu trầm tĩnh nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và sự thấu suốt, như những tia sáng xuyên qua làn sương mù mê hoặc.
“Cái ‘Thiên Đạo phục hưng’ mà họ rao giảng không phải là sự trở lại của trật tự tự nhiên, mà là một sự tái sinh của tư tưởng cũ, nơi tu sĩ coi mình là thần linh, phàm nhân là cỏ rác.” Tạ Trần nói, ánh mắt quét qua từng người, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ. “Họ không muốn vá trời, họ muốn ‘cai trị’ trời. Họ không muốn Thiên Đạo trở l��i cân bằng, họ muốn Thiên Đạo trở thành công cụ để duy trì quyền lực và sự siêu việt của riêng họ.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng. Nàng đã cảm nhận được điều này từ Phế Tích Cổ Thành, nhưng qua lời Tạ Trần, mọi thứ trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Dương Quân gật đầu đồng tình, sự hoang mang trong mắt anh dần được thay thế bằng sự kiên định.
“Họ lợi dụng nỗi sợ hãi về sự suy yếu Thiên Đạo và khao khát sức mạnh cố hữu trong lòng người.” Tạ Trần tiếp tục, giọng anh trầm xuống, nhưng càng thêm kiên quyết. “Đây là vết sẹo cũ của kỷ nguyên tu tiên, một hệ quả tất yếu của việc ‘mất người’ và linh khí cạn kiệt. Linh khí cạn kiệt, tu vi suy yếu, nhưng chấp niệm về quyền lực thì không. Chính chấp niệm đó đã tạo ra ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’.”
Ông Lão Tiều Phu khẽ vuốt râu, ánh mắt tinh anh nhìn Tạ Trần. “Lời của công tử thật thấu triệt. Cái chấp niệm ấy, nó còn sâu sắc hơn cả linh khí.”
“Chúng ta không thể đánh bại nó bằng vũ l���c, mà phải bằng lý lẽ và sự kiên định vào ‘Nhân Đạo’.” Tạ Trần nhấn mạnh, ánh mắt anh lóe lên vẻ trí tuệ. “Vũ lực chỉ có thể dập tắt ngọn lửa nhất thời, nhưng không thể xóa bỏ được cội rễ của chấp niệm. Chỉ có sự thật, chỉ có việc phơi bày bản chất ngụy tạo của lời hứa hão huyền, mới có thể thức tỉnh những kẻ đang mê muội.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử cau mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì? Để mặc họ gieo rắc tư tưởng độc hại đó sao? Để những lời hứa giả dối về ‘thành tiên’ và ‘quyền lực’ dẫn dụ thêm nhiều người vào con đường tha hóa?”
“Không.” Tạ Trần đáp dứt khoát. “Chúng ta sẽ phơi bày bản chất ngụy tạo của họ, củng cố niềm tin vào giá trị nhân sinh. Cuộc chiến này, là một ván cờ của tư tưởng. Chúng ta phải gieo những hạt mầm Nhân Đạo vững chắc hơn bao giờ hết.” Anh nhìn vào mắt Lăng Nguyệt, rồi sang Dương Quân. “Sự xuất hiện của ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ là một thử thách nghiệt ngã, nhưng cũng là một cơ hội. Cơ hội để chúng ta đ���nh hình rõ ràng hơn ‘Nhân Đạo’ là gì, và tại sao nó lại là con đường duy nhất để Thập Phương Nhân Gian thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự suy tàn.”
Dạ Lan, người thường ít khi lên tiếng, lúc này cũng khẽ gật đầu, lời nói của nàng như một lời khẳng định đầy sắc bén: “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Chỉ cần chúng ta tìm ra nó, và đủ can đảm để phơi bày nó.”
“Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Dương Quân hỏi, giọng anh đã lấy lại sự nhiệt huyết, nhưng giờ đây nó pha lẫn sự thận trọng và thấu hiểu. “Làm sao để chống lại một tư tưởng đã ăn sâu vào lòng người?”
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra những ngọn núi bao quanh Phật Sơn Tự, nơi sương mù vẫn còn lãng đãng. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc kể những câu chuyện. Câu chuyện về ‘cái giá mất người’ mà tu sĩ đã phải trả trong quá khứ. Câu chuyện về sự bình yên và hạnh phúc mà ‘Nhân Đạo’ mang lại cho phàm nhân. Chúng ta sẽ tổ chức các cuộc hội đàm, các buổi giảng giải, không chỉ cho tu sĩ, mà cho cả phàm nhân. Chúng ta sẽ dùng lý lẽ để tranh biện, dùng sự thật để thức tỉnh.”
Anh quay lại, ánh mắt anh chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Đây là một cuộc chiến lâu dài, một ván cờ mà mỗi quân cờ là một trái tim, một linh hồn. Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để ép buộc, mà sẽ dùng trí tuệ và lòng nhân ái để cảm hóa. Bởi vì, cái ‘Thiên Đạo’ mà ‘Thiên Đạo Phục Hưng Hội’ muốn kiến tạo, nó chỉ là một ảo ảnh. Một ảo ảnh được dựng nên từ chấp niệm và sự sợ hãi. Và nhiệm vụ của chúng ta là phá tan ảo ảnh đó, để ánh sáng của ‘Nhân Đạo’ có thể chiếu rọi khắp Thập Phương Nhân Gian.”
Ông Lão Tiều Phu gật đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, cũng đều mang trong mình hạt mầm của thiện lương và chấp niệm. Quan trọng là chúng ta tưới tắm cho hạt mầm nào.”
Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn nhau, trong mắt họ không còn sự hoang mang hay phẫn nộ, mà là một sự hiểu rõ và quyết tâm mới. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng với Tạ Trần dẫn dắt, với lý lẽ và niềm tin vào “Nhân Đạo”, họ không còn sợ hãi. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại một tổ chức, mà là một cuộc chiến vì linh hồn của Thập Phương Nhân Gian, vì một tương lai nơi con người có thể sống trọn vẹn, không cần phải khao khát thành tiên, mà chỉ cần trân trọng giá trị của chính cuộc đời mình. Cuộc chiến tư tưởng đã chính thức bắt đầu, và Tạ Trần, người phàm nhân không tu tiên, đã đặt xuống nước cờ đầu tiên trên ván cờ định mệnh này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.