Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 739: Bóng Ma Cố Hữu: Tiếng Vọng Phục Hưng Trong Sương Mù

Bóng đêm tĩnh mịch dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Chúng rọi qua kẽ lá, xuyên qua những tán cây cổ thụ quanh Quán Trà Vọng Giang, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi hương thanh khiết của cỏ cây. Từ ban công quán trà, có thể nghe rõ tiếng nước sông chảy róc rách, đều đặn như một bản nhạc thiền định, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá xanh thẳm. Thi thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi trà thơm thoang thoảng từ những chén ngọc đang nghi ngút khói trên bàn gỗ.

Tạ Trần ngồi đó, vẫn trong bộ áo vải cũ kỹ, đối diện với Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Dạ Lan và Ông Lão Tiều Phu. Vẻ trầm tĩnh của anh dường như đã trở thành một phần của khung cảnh yên bình này, một điểm tựa vững chãi giữa dòng chảy vô thường của thế sự. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần lướt qua từng người, ghi nhận sự lo lắng ẩn hiện trong ánh mắt Dương Quân, vẻ kiên nghị thường thấy nơi Lăng Nguyệt, sự sắc sảo và bí ẩn của Dạ Lan, cùng nét điềm nhiên, thấu hiểu nhân tình thế thái của Ông Lão Tiều Phu.

Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền quen thuộc, che mặt bằng mạng che mỏng, giọng nói trầm ổn, súc tích vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. “Tin đồn lan rộng với tốc độ đáng kinh ngạc, không theo quy luật tự nhiên. Có vẻ như có một bàn tay vô hình đang sắp đặt.” Nàng đưa ra một tập giấy mỏng, trên đó là những ký hiệu lạ, những lời kể được thu thập từ khắp các hang cùng ngõ hẻm. “Từ những thị trấn xa xôi cho đến các đạo quán ẩn mình trong núi sâu, câu chuyện về ‘Thiên Đạo Phục Hưng’ và lời hứa về sự trở lại của linh khí đã gieo rắc sự dao động không nhỏ. Nhiều tu sĩ cấp thấp, những kẻ đã mất đi tu vi hoặc chán nản với con đường ‘Hòa Nhập Nhân Gian’ của chúng ta, đang tìm về những nơi này, mang theo hy vọng hão huyền.”

Dương Quân nắm chặt chén trà trong tay, vẻ mặt đầy vẻ sốt ruột. “Họ quá dễ bị mê hoặc bởi những lời lẽ giả dối! Thiên Đạo đã suy tàn, đó là sự thật mà ai cũng phải chấp nhận. Vậy mà vẫn có kẻ cố chấp, lợi dụng lòng người để mưu lợi riêng.” Anh là một thư sinh tuấn tú với khí chất nho nhã, nhưng trong ánh mắt sáng ngời lại ẩn chứa sự chính trực và nhiệt huyết của một người trẻ tuổi đang khao khát bảo vệ lẽ phải. Bộ đạo bào màu lam nhạt của anh khẽ lay động trong gió, như thể biểu lộ sự bất an trước tình hình hiện tại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết. Bạch y của nàng hòa vào làn sương sớm, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát nhưng cũng đầy xa cách. Nàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ khe khẽ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên vẻ uy nghiêm cùng một chút mệt mỏi ẩn sâu, dường như đã chứng kiến quá nhiều sự mê muội của thế nhân. “Sự khát khao quyền năng và sự sợ hãi mất mát còn mạnh hơn cả lý trí,” nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị. “Chúng ta không thể để những lời lẽ giả dối này phá hoại công sức ‘Hòa Nhập Nhân Gian’. Ta sẽ đích thân đi điều tra, tìm hiểu ngọn nguồn của thế lực này.” Lăng Nguyệt vốn là một tu sĩ kiêu hãnh, luôn tin vào sức mạnh của tiên đạo, nhưng những biến cố gần đây và lý lẽ của Tạ Trần đã dần làm lung lay những chấp niệm cũ trong nàng. Nàng hiểu rằng, để bảo vệ nhân gian, đôi khi không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn.

Dương Quân lập tức hưởng ứng, ánh mắt rực lửa. “Ta sẽ đi cùng Tiên Tử. Phải phơi bày bộ mặt thật của thế lực này, cho mọi người thấy sự thật đằng sau lời hứa hão huyền đó!” Anh tin rằng, chỉ cần sự thật được phơi bày, lòng người sẽ tự khắc tỉnh ngộ. Anh chưa hiểu hết sự phức tạp của “chấp niệm” mà Tạ Tr���n thường nhắc đến, nhưng nhiệt huyết của tuổi trẻ thôi thúc anh hành động.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, như vị thế sự mà anh đang nếm trải. Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra dòng sông đang cuộn chảy. “Lời hứa về phục hưng, suy cho cùng, cũng là một điểm nút nhân quả,” anh chậm rãi nói, giọng trầm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của ngàn cân. “Nó không chỉ là tham vọng, mà còn là nỗi sợ hãi và niềm tin cố hữu của những kẻ không muốn chấp nhận sự thay đổi, không muốn từ bỏ quá khứ vàng son. Chúng ta cần hiểu rõ gốc rễ của nó, không phải chỉ là bề nổi của tin đồn.” Anh quay sang nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. “Sự mê muội của lòng người không dễ dàng bị phá giải chỉ bằng sức mạnh hay bằng những lời lẽ khô khan. Con người, khi đối mặt với sự vô thường, thường bám víu vào những gì họ từng biết, từng tin tưởng. Thiên Đạo cũ, dù đã suy tàn, vẫn là một biểu tượng, một niềm hy vọng cho những kẻ đã quen với việc sống dưới bóng che chở của nó. Kẻ đứng sau những tin đồn này đã nắm bắt được điểm yếu đó.”

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, đôi mắt tinh tường nhìn thấu sự đời nhưng không phán xét. “Con người yếu đuối, dễ bị lung lay bởi lời hứa hẹn về một cuộc sống dễ dàng hơn, một quyền năng lớn hơn. Đặc biệt là khi họ đã phải trải qua quá nhiều biến động và mất mát.” Lão đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, chậm rãi nói. “Hòa Nhập Nhân Gian, đó là một con đường khó đi, đòi hỏi sự dũng cảm để chấp nhận sự bình thường. Không phải ai cũng sẵn sàng từ bỏ cái vỏ bọc hào nhoáng của tiên nhân để làm một phàm nhân.” Lão quán chủ không có tu vi, không có sức mạnh, nhưng những lời nói của lão lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người.

Tạ Trần tiếp lời. “Kẻ đứng sau không phải là kẻ yếu, cũng không phải là kẻ dại dột. Chúng đang chơi một ván cờ lớn, lợi dụng nỗi sợ hãi về sự ‘vô thường’, về sự thay đổi, để giam cầm con người trong ảo mộng về một quá khứ không thể quay lại. Họ không quan tâm đến Thiên Đạo thực sự, họ chỉ quan tâm đến quyền lực mà cái tên Thiên Đạo có thể mang lại. Bất cứ nỗ lực nào để làm điều đó đều sẽ dẫn đến sự hủy diệt lớn hơn, một sự ‘mất người’ trên quy mô rộng lớn hơn.” Anh nhắc lại những lời đã từng suy tư trong đêm, như thể khắc sâu chúng vào tâm trí mọi người. “Chúng ta không thể dùng sức mạnh để chống lại một ý niệm. Chúng ta phải phơi bày sự thật, chỉ ra cái giá thực sự của lời hứa đó, và củng cố niềm tin vào con đường của nhân tính. Sức mạnh của ‘Thế Lực Phục Hưng’ không nằm ở tu vi, mà nằm ở khả năng thao túng tâm lý, gieo rắc những hạt giống của tham vọng và tuyệt vọng. Chúng đang tạo ra một ‘chấp niệm’ tập thể mới, nguy hiểm hơn cả những ‘chấp niệm’ tu tiên trước đây, bởi vì nó dựa trên sự phủ nhận thực tại và khao khát một ảo ảnh.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. Nàng vốn là người kiêu hãnh, luôn tin vào sức mạnh của bản thân và tiên môn. Nhưng những lời của Tạ Trần, với sự thấu suốt nhân quả, đã dần dần thay đổi cách nhìn c��a nàng. Nàng nhận ra rằng, dù nàng có tu vi cao thâm đến mấy, cũng không thể chống lại được sự mê muội của hàng vạn người. “Vậy ý huynh là, chúng ta không nên dùng vũ lực?” nàng hỏi, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng đã pha chút suy tư.

Tạ Trần gật đầu. “Vũ lực chỉ có thể dẹp yên nhất thời, không thể thay đổi lòng người. Hơn nữa, chúng ta còn chưa biết kẻ đứng sau rốt cuộc là ai, có mục đích gì. Việc xông pha vào mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng có thể rơi vào bẫy của chúng.” Anh đưa tay vuốt nhẹ trang giấy Dạ Lan vừa đưa, ánh mắt dừng lại ở những ký hiệu lạ. “Những biểu tượng này, dù có vẻ xa lạ, nhưng lại mang một nét cổ xưa, như thể đã bị lãng quên từ rất lâu. Dạ Lan, hãy tập trung vào việc điều tra nguồn gốc của những ký hiệu này. Có lẽ chúng sẽ dẫn chúng ta đến một sự thật kinh hoàng hơn cả những gì chúng ta nghĩ.”

Dạ Lan khẽ gật đầu, ánh mắt sắc sảo ẩn chứa nhiều bí mật. “Ta sẽ làm hết sức.”

“Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, các vị có thể đi điều tra, nhưng hãy cẩn tr��ng,” Tạ Trần tiếp tục. “Đừng để bị cuốn vào vòng xoáy của sự mê hoặc. Hãy quan sát, lắng nghe, nhưng đừng phán xét vội vàng. Mục đích của các vị không phải là để chiến đấu, mà là để thấu hiểu. Hãy tìm kiếm những mảnh ghép của sự thật, những bằng chứng cụ thể về bản chất của thế lực này, và hơn hết, hãy tìm hiểu xem họ đã hứa hẹn điều gì, và đã đánh đổi điều gì để có được những lời hứa đó. Mỗi hành động đều có hệ quả, và cái giá của lời hứa ‘phục hưng Thiên Đạo’ này chắc chắn không hề nhỏ.”

Dương Quân gật đầu mạnh mẽ. “Ta hiểu rồi, Tạ huynh. Chúng ta sẽ không hành động lỗ mãng.” Anh nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt thể hiện sự quyết tâm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, bạch y khẽ tung bay. “Ta hiểu. Thấu hiểu lòng người, và thấu hiểu bản chất của lời hứa đó.” Nàng hít sâu một hơi khí lạnh buổi sớm, cảm nhận sự giao thoa giữa không khí trong lành và hơi trà ấm áp. “Chúng ta sẽ trở về, mang theo sự thật.” Nàng biết, đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Đối mặt với những kẻ mê muội bởi lời hứa về quyền năng, đôi khi còn khó hơn đối mặt với một con ma đầu có tu vi cao thâm. Nhưng nàng tin vào Tạ Trần, tin vào con đường ‘Nhân Đạo’ mà anh đang dẫn dắt. Nàng muốn thấy nhân gian thực sự được bình yên, không còn bị ám ảnh bởi những chấp niệm cũ, không còn phải ‘mất người’ vì khao khát thành tiên.

“Hãy nhớ,” Tạ Trần nói thêm, giọng nói trầm ấm như gieo một hạt mầm vào lòng hai người. “Kẻ đứng sau thế lực này không chỉ muốn phục hồi một Thiên Đạo đã chết, mà còn muốn định hình lại thế giới theo ý chúng, nơi tu sĩ sẽ lại là chúa tể, nơi phàm nhân sẽ bị đẩy xuống vị trí thấp kém nhất. Đó là một trật tự độc tài, đối lập hoàn toàn với triết lý bình đẳng của ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang xây dựng.” Anh nhìn họ, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Con đ��ờng của ‘Nhân Đạo’ còn rất dài và chông gai, nhưng những tia sáng hy vọng đã lóe lên. Các vị chính là những ngọn đuốc đầu tiên để soi sáng con đường đó.”

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, trong lòng dấy lên một sự quyết tâm mới. Họ biết rằng, chuyến đi này không chỉ là một cuộc điều tra, mà còn là một thử thách cho niềm tin của chính họ vào con đường ‘Nhân Đạo’. Họ tạm biệt Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, sau đó cùng Dạ Lan rời khỏi quán trà, ẩn mình vào những con đường nhỏ dẫn ra khỏi thị trấn, hướng về phía những nơi tin đồn đang lan rộng. Ánh nắng ban mai càng lúc càng rực rỡ, chiếu sáng con đường phía trước, nhưng trong lòng họ, một màn sương mù bí ẩn vẫn đang chờ được vén màn.

***

Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, giờ đây đều lên đèn lồng, tạo nên một khung cảnh ấm cúng và nhộn nhịp. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng xe ng���a lộc cộc trên đường đất, hòa cùng tiếng bước chân của dòng người qua lại, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi gỗ cũ, mùi đất sau cơn mưa nhẹ và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí thân thiện, gần gũi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, trong trang phục phàm nhân giản dị, đã đi bộ suốt từ sáng. Họ cố gắng hòa mình vào dòng người, quan sát và lắng nghe. Lăng Nguyệt mặc một bộ y phục màu lam nhạt, không chút điểm tô, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng đơn giản. Nàng trông như một tiểu thư khuê các đang dạo phố, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại không ngừng thu vào mọi chi tiết xung quanh. Dương Quân thì mặc bộ áo vải xám tro, vẻ thư sinh của anh giờ đây trông càng thêm nho nhã, dễ gần. Anh cố gắng bắt chuyện với những người qua đường, hỏi thăm những câu chuyện phiếm để thu thập thông tin.

“Những người này… họ quá dễ bị lừa dối bởi những lời hứa hão huyền,” Dương Quân thì thầm, giọng nói pha chút thất vọng khi anh nghe lỏm được vài câu chuyện về “linh khí dồi dào trở lại” từ một nhóm phàm nhân đang tụ tập uống rượu bên quán trọ. “Họ chỉ muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn, một sức mạnh lớn hơn, mà không hề nghĩ đến cái giá phải trả.” Anh nhận ra, sự mê muội không chỉ tồn tại trong giới tu sĩ, mà còn len lỏi vào cả những người phàm trần bình thường, những kẻ khao khát thoát ly khỏi sự tầm thường của cuộc sống.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng lướt qua một nhóm tu sĩ cấp thấp đang ngồi cạnh đó, vẻ mặt đầy vẻ mong chờ. “Sự khát khao quyền năng và sự sợ hãi mất mát còn mạnh hơn cả lý trí. Ngươi xem, ngay cả Đạo Trưởng Thanh Hư cũng không tránh khỏi…” Nàng khẽ hất cằm về phía một con hẻm tối. Dương Quân nhìn theo, và quả nhiên, thấp thoáng trong bóng tối là bóng dáng quen thuộc của Đạo Trưởng Thanh Hư. Vị tu sĩ già nua, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào cũ kỹ, đang cúi đầu nói chuyện với một kẻ lạ mặt, kẻ mà ngay cả trong bóng tối, cũng không thể nhìn rõ mặt mũi. Hành động lén lút của Đạo Trưởng Thanh Hư khiến Dương Quân không khỏi cau mày. Vị đạo trưởng này từng tham gia các cuộc thảo luận của Tạ Trần, từng tỏ ra hoài nghi về ‘Nhân Đạo’, nhưng sau đó cũng đã phần nào lắng nghe và suy ngẫm. Giờ đây, ông ta lại đang bí mật gặp gỡ những kẻ không rõ lai lịch, như thể bị lời đồn thổi về ‘phục hưng Thiên Đạo’ mê hoặc.

“Chẳng lẽ Đạo Trưởng Thanh Hư cũng…” Dương Quân không dám nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp, chỉ ánh mắt sắc lạnh của nàng đã nói lên tất cả. Nàng hiểu rõ sự dao động trong lòng những tu sĩ cũ, những kẻ đã quen với một trật tự đã sụp đổ, và giờ đây đang hoang mang trước một tương lai vô định. Lời hứa về sự phục hồi Thiên Đạo, dù là giả dối, vẫn là một thứ cám dỗ khó cưỡng.

Họ tiếp tục đi, lắng nghe những lời buôn chuyện từ những quán trọ ven đường. Tiếng Tiểu Nhị Quán Trọ lanh lợi, vui vẻ vang vọng từ một quán nhỏ. “Tin tức nóng hổi, vừa thổi vừa nghe đây ạ!” hắn nói với một nhóm khách đang ăn uống. “Nghe nói có thế lực thần bí, có thể khiến linh khí dồi dào trở lại, tu vi tăng vọt! Ai ai cũng đổ xô đi tìm kiếm cơ duyên đó.” Hắn đưa tay lau bàn, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích, không hề hay biết về sự nguy hiểm tiềm ẩn của những tin đồn mình đang truyền bá. “Chẳng bù cho cái cảnh linh khí cạn kiệt bây giờ, tu tiên còn khó hơn lên trời. May mà có thần tiên giáng thế, muốn cứu vớt chúng sinh!”

Dương Quân lắc đầu ngán ngẩm. “Họ đang thao túng lòng người bằng những hy vọng viển vông.”

“Không chỉ là hy vọng, mà còn là nỗi sợ hãi,” Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng trầm hơn một chút. “Nỗi sợ hãi về sự yếu kém, nỗi sợ hãi về việc bị bỏ lại phía sau khi những người khác đạt được sức mạnh. Kẻ đứng sau đang lợi dụng cả hai thứ đó.”

Họ dành cả buổi chiều và đầu tối để dạo quanh thị trấn, thu thập vô số những mẩu tin vụn vặt. Có người nói thấy một nhóm người bí ẩn mặc áo choàng đen xuất hiện ở rìa thị trấn vào ban đêm. Có người kể lại những câu chuyện về việc một vài tu sĩ đã bỏ lại gia đình, rời bỏ cuộc sống phàm tục để đi theo “tiếng gọi của Thiên Đạo mới”. Những câu chuyện đó, dù rời rạc, nhưng lại vẽ nên một bức tranh ngày càng rõ nét về một tổ chức có mục tiêu, đang âm thầm lan truyền tư tưởng của mình.

Đến gần nửa đêm, khi thị trấn đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo trên nền trời đầy mây, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã xác định được một vài hướng đi khả nghi. Dấu vết của những kẻ bí ẩn mà Đạo Trưởng Thanh Hư đã gặp gỡ dường như dẫn về phía Tây, nơi có một Phế Tích Cổ Thành đã bị lãng quên từ lâu.

“Sương mù đang giăng xuống,” Dương Quân nói, khi một làn sương mỏng bắt đầu bao phủ cảnh vật, tạo nên một không khí ma mị.

“Càng tốt,” Lăng Nguyệt Tiên Tử đáp, đôi mắt phượng của nàng lóe lên một tia sáng lạnh. “Sương mù sẽ che giấu hành tung của chúng ta.” Nàng hít sâu, cảm nhận cái lạnh ẩm của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng sự quyết tâm trong lòng nàng lại càng thêm mạnh m��. Họ biết rằng, họ đang đến gần sự thật, một sự thật có thể sẽ rất đáng sợ, nhưng lại cần thiết để bảo vệ ‘Nhân Đạo’ mà Tạ Trần đang cố gắng kiến tạo. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng họ không lùi bước. Bởi vì, như Tạ Trần đã nói, đây là cuộc chiến vì bản chất của con người, và họ, những người từng là tiên nhân, giờ đây đang gánh vác trách nhiệm bảo vệ nhân tính.

***

Đêm đã về khuya, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời lốm đốm mây, yếu ớt chiếu rọi xuống Phế Tích Cổ Thành. Một màn sương mù dày đặc giăng mắc khắp nơi, ôm trọn những bức tường đá đổ nát, những cột trụ đã sụp đổ và những con đường bị cây cối cùng rêu phong bao phủ. Gió rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng côn trùng kêu rả rích càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám và bí ẩn của nơi này. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi đá cũ kỹ và một chút hương trầm lạ lùng quyện vào nhau, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ẩn mình trong bóng tối, bước đi nhẹ như mèo hoang, tránh mọi ánh mắt và âm thanh. Trang phục phàm nhân giản dị của họ giúp họ hòa lẫn vào màn đêm, không gây chú ý. Lăng Nguyệt đi trước, đôi mắt nàng sắc lạnh, cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Dương Quân theo sau, tay anh nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất trắc. Sự tĩnh lặng đáng sợ của phế tích này khiến anh cảm thấy bất an. Anh từng đối mặt với vô số yêu ma quỷ quái, nhưng đối mặt với một thế lực thao túng lòng người lại mang đến một cảm giác khác, một sự nặng nề vô hình.

Họ lần theo một con đường mòn bị cây dại che phủ, dẫn sâu vào trung tâm phế tích. Càng đi sâu, mùi hương trầm càng nồng nặc hơn, và những âm thanh thì thầm cũng dần trở nên rõ ràng. Cuối cùng, họ đến một khoảng sân rộng lớn, nơi một tàn tích đền thờ cổ kính hiện ra mờ ảo trong sương mù. Những bức tường đổ nát, những tượng thần bị phong hóa, tất cả đều nhuốm một màu thời gian và sự cô độc.

Bên trong t��n tích đền thờ, một khung cảnh kỳ lạ hiện ra. Khoảng hai mươi người, tất cả đều mặc áo choàng đen trùm kín đầu, đang quỳ gối xung quanh một bệ đá cổ kính. Trên bệ đá, một lư hương lớn tỏa ra làn khói hương trầm nghi ngút, và một ngọn lửa nhỏ lập lòe, chiếu sáng những biểu tượng lạ lùng được khắc trên đá. Những biểu tượng đó không phải là phù văn của bất kỳ tiên môn hay ma giáo nào mà Lăng Nguyệt từng biết. Chúng phức tạp, cổ xưa, và mang một vẻ ma mị khó tả.

Lăng Nguyệt và Dương Quân nấp sau một bức tường đổ, quan sát cảnh tượng trước mắt.

“Quả nhiên là có tổ chức,” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng lạnh như băng, nhưng trong đôi mắt phượng lại ánh lên sự nghiêm trọng. “Những biểu tượng này… không phải của bất kỳ tiên môn nào ta từng biết. Đây không phải là một nhánh của tiên gia, mà là một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt.” Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ bệ đá, không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một thứ năng lượng hỗn tạp, đầy vẻ tăm tối và cổ xưa.

Dương Quân nghiến răng. “Chúng đang hứa hẹn một Thiên Đạo giả dối, thao túng lòng người! Đây là thứ Tạ huynh đã cảnh báo.” Anh nhớ lại lời Tạ Trần nói về “cái giá của phục hưng” và “sự mất người trên quy mô rộng lớn”. Cảnh tượng trước mắt chính là minh chứng rõ ràng nhất cho những lời cảnh báo đó. Những người kia, với vẻ mặt mê muội ẩn sau lớp áo choàng, dường như đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi lời hứa hão huyền.

Một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ uy nghiêm, bước ra từ trong nhóm người áo choàng đen. Hắn không che mặt, để lộ một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sáng quắc như lửa, nhưng lại ẩn chứa sự cuồng tín. Hắn chính là thủ lĩnh của nhóm người này. Giọng nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phế tích, mang theo một sức mạnh kích động lòng người đến đáng sợ.

“Hỡi những kẻ khao khát sức mạnh! Hỡi những kẻ đã chán ghét sự suy tàn của Thiên Đạo cũ! Hỡi những kẻ không muốn chấp nhận cái gọi là ‘Hòa Nhập Nhân Gian’ của lũ phàm nhân yếu kém!” Hắn giơ hai tay lên trời, ánh mắt đầy vẻ điên cuồng. “Thiên Đạo cũ đã suy tàn, không thể phục hồi! Linh khí đã cạn kiệt, tu vi đã mất! Đó là sự thật nghiệt ngã mà chúng ta phải đối mặt! Nhưng, chúng ta không chấp nhận số phận đó!”

Những người áo choàng đen bên dưới đồng loạt hô vang, giọng nói của họ pha lẫn sự cuồng tín và khao khát: “Không chấp nhận! Không chấp nhận!”

Thủ lĩnh tiếp tục, giọng hắn càng lúc càng hùng hồn, như một vị tiên nhân đang giáng thế. “Chúng ta không phục hồi Thiên Đạo cũ! Chúng ta sẽ kiến tạo một Thiên Đạo mới! Một Thiên Đạo nơi tu sĩ sẽ lại là chúa tể! Nơi sức mạnh là tối thượng! Nơi phàm nhân sẽ mãi mãi quỳ gối dưới chân chúng ta! Cái gọi là ‘Hòa Nhập Nhân Gian’? Đó là lời nói dối của phàm nhân yếu kém! Đó là xiềng xích trói buộc sức mạnh của chúng ta! Chúng ta sẽ phá vỡ xiềng xích đó! Chúng ta sẽ tìm lại vinh quang đã mất! Chúng ta sẽ trở thành những vị thần của kỷ nguyên mới!”

Lời lẽ của hắn như những mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào những tư tưởng mà Tạ Trần đang cố gắng xây dựng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Đây không chỉ là một tổ chức nhỏ lẻ, đây là một thế lực có tư tưởng rõ ràng, có mục tiêu cụ thể, và quan trọng hơn, họ đang lợi dụng sự tuyệt vọng và tham vọng của con người để gieo rắc sự hỗn loạn. “Thiên Đạo mới… nơi tu sĩ là chúa tể…” Lăng Nguyệt thì thầm, đôi mắt nàng ánh lên vẻ phẫn nộ. Đây là sự tái lập của một trật tự độc tài, một sự quay trở lại với những sai lầm của quá khứ, nhưng ở một hình thức nguy hiểm hơn.

Dương Quân nắm chặt chuôi kiếm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Anh muốn xông ra, muốn vạch trần bộ mặt giả dối của kẻ thủ lĩnh kia. Nhưng anh nhớ lại lời Tạ Trần đã dặn: “Hãy quan sát, lắng nghe, nhưng đừng phán xét vội vàng. Mục đích của các vị không phải là để chiến đấu, mà là để thấu hiểu.”

“Chúng ta cần biết thêm,” Lăng Nguyệt thì thầm, kìm nén sự tức giận. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ thế lực này. Đây không phải là những kẻ đơn thuần bị mê hoặc, mà là những kẻ chủ động muốn thay đổi thế giới theo hướng tăm tối nhất. “Các biểu tượng này, lời lẽ của hắn… tất cả đều là manh mối. Chúng ta cần mang những thứ này trở về cho Tạ Trần.”

Thủ lĩnh tiếp tục bài diễn thuyết cuồng nhiệt của mình, hứa hẹn về những quyền năng vô hạn, về một kỷ nguyên vàng son mới dành cho những kẻ dám từ bỏ “xiềng xích phàm trần” và đi theo hắn. Những người áo choàng đen bên dưới liên tục hưởng ứng, giọng nói của họ ngày càng cuồng nhiệt, như thể đã hoàn toàn bị tẩy não. Một làn khói đen mỏng bắt đầu bốc lên từ bệ đá, hòa vào làn sương mù, tạo nên một cảnh tượng ma quái.

Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Họ biết rằng, nhiệm vụ của họ đã thành công một nửa. Họ đã tìm thấy một tổ chức có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng, và đang gieo rắc những tư tưởng đối lập gay gắt với ‘Nhân Đạo’. Nhưng đồng thời, họ cũng nhận ra rằng, mối đe dọa này còn lớn hơn nhiều so với những gì họ từng nghĩ. Đây không phải là một nhóm tu sĩ cố chấp đơn thuần, mà là một thế lực có khả năng thao túng tâm lý, và có lẽ, còn sở hữu những bí thuật cổ xưa.

Họ lặng lẽ rút lui khỏi phế tích, mang theo trong lòng những hình ảnh đáng sợ, những lời lẽ cuồng tín và những biểu tượng bí ẩn. Làn sương mù vẫn dày đặc, bao phủ họ như một tấm màn che giấu những bí mật kinh hoàng. Lăng Nguyệt biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Cuộc chiến này không chỉ là giữa sức mạnh và sức mạnh, mà còn là giữa lý trí và cuồng tín, giữa nhân tính và chấp niệm. Và Tạ Trần, người phàm nhân không tu tiên, sẽ là người phải tìm ra con đường để phá giải cục diện này. Họ phải nhanh chóng trở về, mang theo tất cả những gì đã chứng kiến. Bởi vì, sự thật, dù đáng sợ đến đâu, cũng là vũ khí duy nhất để chống lại lời hứa hão huyền của một Thiên Đạo giả dối.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free