Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 738: Bóng Đêm Thầm Thì: Những Lời Hứa Về Thiên Đạo Phục Sinh

Ánh sáng hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, những tia sáng từ ngọn nến dầu vẫn bập bùng, soi rõ bóng dáng một thư sinh gầy gò đang ngồi lặng lẽ. Anh đứng một mình giữa quán sách nhỏ, cảm nhận dòng chảy 'nhân quả' đang dần hình thành, biết rằng một 'ván cờ' vĩ đại hơn đang chờ đợi. Anh biết, mặc dù Thiên Đạo cũ đã s���p đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng cho một kỷ nguyên mới. Anh tin rằng, sự phức tạp của 'Luật Nhân Gian' và những thách thức trong việc áp dụng nó cho thấy con đường xây dựng trật tự mới còn rất dài và chông gai, đòi hỏi sự kiên trì và linh hoạt. Nhưng những tia sáng đầu tiên đã lóe lên, chiếu rọi con đường phía trước. Dù vậy, ngay cả những tia sáng rạng rỡ nhất cũng không thể xua tan hoàn toàn bóng tối ẩn mình, và đôi khi, chính trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, những hạt giống của hỗn loạn lại bắt đầu nảy mầm.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ, nhuộm vàng những chồng sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương trà thanh đạm, một bầu không khí yên tĩnh, triết lý thường nhật. Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy bị phá vỡ bởi một nỗi lo lắng mơ hồ, hiển hiện rõ trên gương mặt tuấn tú của Dương Quân và nét lạnh lùng thường trực của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Họ ngồi đối diện Tạ Trần, bên chiếc bàn gỗ sờn cũ, nơi những vết tích thời gian hằn sâu như minh chứng cho bao cuộc tranh luận đã diễn ra.

Dương Quân, với vẻ ngoài nho nhã nhưng ánh mắt rực lửa lý tưởng, giờ đây lại mang một nét băn khoăn sâu sắc. Bộ đạo bào màu lam nhạt của hắn dường như không thể che giấu được sự cấp bách và lo lắng đang cuộn trào trong lòng. Hắn đặt mạnh một chồng giấy báo cáo lên bàn, tiếng giấy sột soạt vang lên phá vỡ sự yên ắng. "Tạ huynh, tình hình không ổn." Giọng hắn trầm xuống, mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. "Những tin đồn về một thế lực bí ẩn đang hứa hẹn phục hồi Thiên Đạo cũ, khôi phục tu vi đã mất, đang lan truyền khắp nơi. Nhiều tu sĩ trẻ... họ đang dao động, hoài nghi con đường 'Nhân Đạo' chúng ta đang xây dựng." Hắn ngừng lại, hít một hơi sâu, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự trấn an. "Tôi đã đi qua vài trấn nhỏ, thấy tai mắt của thế l���c này len lỏi khắp nơi, gieo rắc những lời hứa hẹn về một kỷ nguyên vàng son đã mất. Họ vẽ ra viễn cảnh tu sĩ lại được tự do bay lượn trên mây, lại được hưởng linh khí dồi dào, lại được thăng tiên, không còn phải bận tâm đến những ràng buộc của phàm trần. Những lời nói ấy như ma chú, gieo vào lòng người những hạt giống tham vọng và tiếc nuối. Tôi thấy rất nhiều tu sĩ, đặc biệt là những người trẻ, chưa đủ kiên định với 'Nhân Đạo' mới, họ đang xiêu lòng, bắt đầu đặt câu hỏi về con đường chúng ta đang đi."

Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm của anh dõi theo làn khói trà lượn lờ từ chén ngọc. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật vẻ thanh tú, nhưng cũng không che giấu được sự tỉnh táo, suy tư ẩn chứa trong ánh mắt. Anh không vội vàng đáp lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. Mùi giấy cũ và mực trong quán sách hòa quyện với mùi trà, tạo nên một không gian quen thuộc, nhưng sự hiện diện của tin tức mới khiến bầu không khí vốn yên bình giờ đây lại trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn vừa được kéo căng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi đối diện Dương Quân, vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua Dương Quân, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, như tiếng chuông ngân vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chúng gọi đó là 'Thế Lực Phục Hưng'." Nàng nói, từng lời như được đúc kết từ băng giá. "Chúng đang cố gắng lôi kéo những tu sĩ bất mãn, những kẻ không chấp nhận sự suy yếu của Thiên Đạo hiện tại, những kẻ khao khát sức mạnh đã mất. Chúng lợi dụng nỗi sợ hãi về sự 'mất người', về việc đánh mất bản ngã tu tiên, để gieo rắc sự ngờ vực. Những kẻ cố chấp như Đạo Trưởng Thanh Hư chính là những con mồi tiềm năng nhất của chúng. Ta đã cho người thăm dò, phát hiện chúng đang âm thầm thiết lập các điểm tụ họp bí mật ở những vùng biên viễn, nơi 'Luật Nhân Gian' của chúng ta chưa thể vươn tới. Chúng hứa hẹn những công pháp cổ xưa đã thất truyền, những bí cảnh ẩn giấu đầy linh khí, thậm chí là cả những phương pháp để 'vá trời', phục hồi Thiên Đạo. Sự cám dỗ đó quá lớn đối với những ai đã quen với quyền năng vô hạn, giờ đây phải đối mặt với một tương lai đầy hạn chế và trách nhiệm." Nàng nhíu mày khẽ, một cử chỉ hiếm hoi cho thấy sự bất an. "Chúng ta đã quá tập trung vào việc xây dựng 'Nhân Đạo' mới mà quên mất rằng, rễ của Thiên Đạo cũ vẫn còn ăn sâu vào tâm trí của biết bao tu sĩ." Trong khoảnh khắc đó, một chút dao động nội tâm thoáng qua ánh mắt nàng, một sự hoài nghi về việc liệu 'nhân tính' có đủ mạnh để chống lại lời hứa về 'tiên đạo' vĩnh cửu.

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào gỗ. Anh nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn suy tư. "Phục hồi Thiên Đạo... một lời hứa ngọt ngào che giấu sự tuyệt vọng." Giọng anh trầm bổng, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, buộc người nghe phải suy ngẫm. "Nhưng ai là kẻ đứng sau, và mục đích thực sự của họ là gì? Mỗi hành động đều có hệ quả. Kẻ nào hứa hẹn khôi phục cái đã sụp đổ, ắt sẽ đòi hỏi một cái giá còn lớn hơn." Anh quay ánh mắt về phía Dương Quân và Lăng Nguyệt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu qua mọi lớp màn che phủ. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, đó là một quá trình tự nhiên, một chu kỳ vô thường của vũ trụ. Giống như một cái cây đã già cỗi, mục ruỗng từ bên trong, không thể nào dùng thuốc tiên mà cứu sống được. Bất cứ ai hứa hẹn khôi phục nó, hoặc là kẻ ngây thơ không hiểu quy luật tự nhiên, hoặc là kẻ đang lợi dụng sự chấp niệm của người khác để đạt được mục đích riêng. Cái giá mà họ đòi hỏi không chỉ là trung thành, mà có lẽ là cả bản ngã, là nhân tính, là những gì chúng ta đang cố gắng giữ gìn. Sự 'mất người' không chỉ xảy ra khi tu luyện quá cao, mà còn có thể xảy ra khi ta mù quáng chạy theo những lời hứa hão huyền, đánh đổi giá trị cốt lõi của mình."

Dương Quân gật đầu lia lịa, vẻ mặt căng thẳng. "Chính là như vậy! Tôi đã cố gắng giải thích cho họ, rằng Thiên Đạo đã l�� quá khứ, rằng con đường 'Nhân Đạo' mới là con đường duy nhất để chúng ta không 'mất người'. Nhưng những lời hứa về sức mạnh, về sự bất tử, về vinh quang đã mất... chúng quá hấp dẫn, quá khó cưỡng lại đối với những kẻ đã quen với cuộc sống trên cao." Hắn nắm chặt tay, lòng tràn đầy bất lực.

Lăng Nguyệt Tiên Tử thêm vào, "Chúng không chỉ dụ dỗ tu sĩ. Ta nghe nói chúng còn gieo rắc những tin đồn trong giới phàm nhân, rằng 'Nhân Đạo' của chúng ta chỉ là một trò đùa, rằng Thiên Đạo sẽ sớm trở lại, và những kẻ theo 'Nhân Đạo' sẽ bị trừng phạt. Chúng cố gắng tạo ra sự chia rẽ, gieo rắc nỗi sợ hãi giữa tu sĩ và phàm nhân, giữa những người tin vào con đường mới và những kẻ hoài niệm quá khứ. Đây không chỉ là một cuộc chiến về quyền lực, mà là một cuộc chiến về niềm tin, về tư tưởng."

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, đôi mày thanh tú khẽ cau lại. Trong tâm trí anh, những sợi chỉ 'nhân quả' đan xen, rối rắm, nhưng dần dần hiện rõ một bức tranh. Anh nhìn thấy sự tuyệt vọng của những tu sĩ linh khí cạn kiệt, sự khao khát quyền lực đã mất, sự sợ hãi về việc trở thành phàm nhân yếu ớt. Anh cũng nhìn thấy sự bất an của phàm nhân, những người vốn đã quen với việc sống dưới sự cai trị của tiên môn, giờ đây lại phải đối mặt với một trật tự mới còn non yếu. "Đây là một ván cờ lớn," Tạ Trần mở mắt, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Và kẻ đứng sau đang chơi một nước cờ tinh vi, lợi dụng những điểm yếu sâu thẳm nhất trong lòng người. Chúng không cần dùng sức mạnh để lật đổ chúng ta, chỉ cần dùng những lời hứa hão huyền để phá hoại niềm tin, để gieo rắc hỗn loạn từ bên trong. Chúng đang cố gắng 'phá cục' của chúng ta, phá vỡ trật tự 'Nhân Đạo' vừa mới chớm nở." Anh vươn tay, nhẹ nhàng cầm lấy chồng báo cáo của Dương Quân. "Chúng ta cần thêm thông tin. Cần biết rõ kẻ chủ mưu là ai, chúng hoạt động như thế nào, và lời hứa 'phục hồi Thiên Đạo' đó có ý nghĩa gì. Bởi vì, nếu không nhìn thấu được bản chất của vấn đề, chúng ta sẽ không thể tìm ra lời giải."

Lăng Nguyệt gật đầu, vẻ lạnh lùng của nàng lại trở về, nhưng ánh mắt nàng đã thêm phần quyết đoán. "Ta sẽ cử thêm người đi điều tra sâu hơn. Chúng ta không thể để những lời nói sáo rỗng này làm lung lay nền móng của 'Nhân Đạo'." Dương Quân cũng đứng dậy, vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn, thay vào đó là sự quyết tâm. "Tôi sẽ trở lại các trấn, cố gắng củng cố niềm tin cho các tu sĩ trẻ, và phơi bày bộ mặt thật của 'Thế Lực Phục Hưng' này." Cả hai cùng hướng về Tạ Trần, như thể anh chính là điểm tựa vững chắc nhất giữa cơn bão đang nổi lên. Tạ Trần nhìn họ, khẽ gật đầu. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của lý lẽ và niềm tin. Bầu không kh�� trong quán sách vẫn yên tĩnh, nhưng giờ đây nó đã thấm đẫm một sự căng thẳng tiềm ẩn, một cảm giác về những thử thách lớn lao đang chờ đợi. Anh cảm nhận được mùi của sự lo lắng và bất an trong không khí, nhưng cũng nhận ra một làn hương của sự quyết tâm đang dần hình thành.

***

Cùng lúc đó, tại Thị Trấn An Bình, một thị trấn nhỏ với những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, cuộc sống vẫn diễn ra nhộn nhịp dưới ánh nắng chiều dịu dàng và làn gió mát. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, và tiếng bước chân hối hả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của chốn phàm trần. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một không khí thân thiện, gần gũi.

Giữa đám đông đó, một bóng dáng mảnh mai, y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, đang lặng lẽ di chuyển. Đó là Dạ Lan, người luôn hoạt động trong bóng tối, ánh mắt sắc sảo ẩn chứa nhiều bí mật, không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng không vội vàng, chỉ chậm rãi đi qua các con phố, lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời than vãn, và đặc biệt là những lời thì thầm về một điều gì đó mới mẻ, đầy hứa hẹn.

Tại một góc chợ, bên cạnh một quán trà nhỏ, Ông Lão Tiều Phu với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang ngồi nghỉ chân sau một ngày lao động. Bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ của ông thấm đẫm mùi gỗ và đất. Ông đặt cây rìu gỗ cũ kỹ xuống bên cạnh, nhấm nháp chén trà nóng, và lắng nghe câu chuyện của một vài người ngồi cùng bàn. "Nghe nói," Ông Lão Tiều Phu trầm ngâm, giọng nói chậm rãi, từ tốn, "có một thế lực kỳ lạ đang xuất hiện, nói rằng có thể giúp tu sĩ trở lại thời hoàng kim, không còn lo linh khí cạn kiệt nữa. Liệu đó có phải là một phúc lành, hay là một tai họa?" Ánh mắt ông ánh lên vẻ lo lắng, hoang mang, như những người phàm trần khác, ông cũng sợ hãi những điều không chắc chắn, đặc biệt là khi chúng liên quan đến thế giới tu sĩ đầy bí ẩn. "Thiên Đạo cũ đã suy tàn, ai cũng biết. Bây giờ lại có kẻ muốn 'phục hồi' nó... e rằng lại là một kiếp nạn mới cho nhân gian chúng ta."

Bên cạnh ông lão, một Kẻ Ăn Mày Già, với bộ dạng rách rưới và đôi mắt đục ngầu vì đói khát, bỗng nhiên xen vào, giọng hắn khản đặc nhưng đầy phấn khích. "Phúc lành chứ! Phúc lành lớn lao! Ta cũng nghe nhiều người đã bỏ đi theo họ rồi. Chỉ cần cúng tế, dâng hiến, sẽ được ban cho sức mạnh vô biên, không còn phải chịu cảnh yếu hèn như phàm nhân nữa. Ta nghe nói, có kẻ đã từng là tu sĩ cấp thấp, sau khi đi theo bọn họ, chỉ trong vài ngày đã cảm nhận được linh khí quay trở lại, công pháp cũng tinh tiến vượt bậc. Họ hứa hẹn sẽ mang lại sự vĩnh cửu, sự trường sinh bất tử, không còn phải lo lắng về sinh lão bệnh tử. Chẳng phải đó là điều mà bất cứ ai cũng khao khát sao?" Hắn cười khẩy, nụ cười méo mó ẩn chứa sự tuyệt vọng và khao khát được thoát khỏi cuộc đời cơ cực của một phàm nhân. Hắn không quan tâm đến "nhân quả" hay "nhân tính", điều hắn muốn chỉ là sức mạnh để thay đổi số phận.

Dạ Lan đứng cách đó không xa, tựa vào một bức tường rêu phong, như một cái bóng không ai để ý. Ánh mắt nàng sắc bén, lặng lẽ quan sát và thu thập từng mảnh thông tin. Nàng ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ giấu trong tay áo. Những câu chuyện về 'Thế Lực Phục Hưng' ngày càng cụ thể, kèm theo đó là những lời hứa hẹn về sự vĩnh cửu, sức mạnh và sự trở lại của kỷ nguyên tu tiên hoàng kim. Nàng nhận ra rằng, những lời hứa này không chỉ là những lời nói suông. Chúng được thiết kế để chạm đúng vào nỗi sợ hãi và khao khát sâu thẳm nhất của cả tu sĩ lẫn phàm nhân. Đối với tu sĩ, đó là nỗi sợ 'mất người', sợ đánh mất quyền năng, sợ bị lãng quên. Đối với phàm nhân, đó là nỗi sợ hãi trước sự yếu ớt, sự hữu hạn của đời người, và khao khát được siêu việt.

*Những lời hứa hẹn này, chạm đúng vào nỗi sợ hãi và khao khát sâu thẳm nhất của cả tu sĩ lẫn phàm nhân. Đây không chỉ là tin đồn, mà là một phép thử cho niềm tin.* Dạ Lan độc thoại nội tâm. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một cuộc nổi loạn đơn thuần, mà là một sự thao túng tâm lý quy mô lớn. Kẻ đứng sau 'Thế Lực Phục Hưng' này không chỉ muốn khôi phục Thiên Đạo, mà còn muốn phá vỡ niềm tin vào 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang cố gắng xây dựng. Chúng đang chơi một ván cờ trên tâm trí của con người, lợi dụng sự yếu đuối và chấp niệm để tạo ra một trật tự mới, hoặc đúng hơn là tái lập một trật tự cũ dưới vỏ bọc mới. Nàng cử một vài thủ hạ bí mật đi xác minh nguồn gốc và địa điểm hoạt động của 'Thế Lực Phục Hưng', đặc biệt là những nơi mà Kẻ Ăn Mày Già đã nhắc đến, những nơi mà linh khí được cho là đang dần quay trở lại. Nàng tổng hợp lại những gì đã nghe và chuẩn bị gửi báo cáo cấp tốc cho Tạ Trần. Mùi của sự hỗn loạn tiềm tàng đã bắt đầu lan tỏa trong không khí, và Dạ Lan biết, sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất, và nhiệm vụ của nàng là vén màn bí mật đó. Nàng cảm nhận được sự cấp bách, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh vốn có, bởi vì nàng hiểu rằng, trong những thời khắc như thế này, sự vội vàng chỉ dẫn đến sai lầm.

Nàng đi qua khu chợ, thấy những người nông dân đang bán rau củ, những thương nhân đang chào hàng vải vóc, những đứa trẻ đang nô đùa. Tất cả họ đều là phàm nhân, sống cuộc đời bình thường, nhưng giờ đây, ngay cả cuộc sống bình thường ấy cũng bị đe dọa bởi những lời thì thầm về quyền năng và sự vĩnh cửu. Sự mong manh của trật tự 'Nhân Đạo' mới đang được xây dựng hiển hiện rõ ràng trước mắt nàng. Chỉ cần một làn sóng tin đồn, một lời hứa ngọt ngào, là đủ để gieo rắc hạt giống của sự bất hòa và hỗn loạn. Dạ Lan biết rằng, nếu không có sự can thiệp kịp thời, những lời nói suông này sẽ biến thành hành động, và nhân gian lại một lần nữa chìm vào vòng xoáy của tranh giành quyền lực, của sự 'mất người', của những chấp niệm đã cũ. Nàng siết chặt cuốn sổ trong tay, đôi mắt nàng ánh lên sự kiên định. Báo cáo này phải đến tay Tạ Trần nhanh nhất có thể.

***

Đêm khuya, ánh trăng sáng v��ng vặc qua khung cửa sổ, soi rọi những chồng sách cao ngất trong quán của Tạ Trần. Ngọn nến dầu đã được thay bằng một ngọn nến sáp trắng, ánh sáng lung lay nhưng ổn định hơn, hắt lên những mảnh giấy ghi chép từ Dạ Lan và những sơ đồ 'nhân quả' phức tạp mà anh đã vẽ ra. Tiếng bút lông cọ vào giấy xào xạc trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng than củi cháy lách tách trong bếp nhỏ, tạo nên một bản nhạc đơn độc của sự suy tư. Mùi trà thanh đạm từ chén trà đã nguội, cùng với mùi sách cũ, vương vấn trong không khí.

Tạ Trần ngồi một mình, thân hình gầy gò ẩn hiện trong bóng tối, chỉ có khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm là được ánh nến chiếu rõ. Anh đọc kỹ từng dòng báo cáo của Dạ Lan, từng chi tiết nhỏ về những tin đồn, những lời hứa hẹn, những phản ứng của cả tu sĩ lẫn phàm nhân. Mỗi một thông tin, dù là nhỏ nhất, đều được anh phân tích, đặt vào bức tranh tổng thể của 'nhân quả'. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh của những khao khát, nỗi sợ hãi và lời hứa giả dối hiện lên trong tâm trí anh, kết nối các sự kiện rời rạc thành một bức tranh toàn cảnh về 'ván cờ định mệnh' đang được giăng ra.

*Phục hưng Thiên Đạo, tái lập trật tự cũ... đó chỉ là vỏ bọc.* Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong tâm trí anh. *Mục đích thực sự là tập hợp quyền lực, lợi dụng sự yếu kém của những kẻ chấp niệm với quá khứ. Đây là một ván cờ, và kẻ đứng sau đang chơi một nước cờ lớn, nhưng cũng đầy rủi ro.* Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu qua mọi lớp màn che phủ. *Họ không quan tâm đến Thiên Đạo thực sự, họ chỉ quan tâm đến quyền lực mà cái tên Thiên Đạo có thể mang lại. Thiên Đạo đã suy tàn, không thể phục hồi. Bất cứ nỗ lực nào để làm điều đó đều sẽ dẫn đến sự hủy diệt lớn hơn, một sự 'mất người' trên quy mô rộng lớn hơn. Kẻ đứng sau đang lợi dụng nỗi sợ hãi về sự 'vô thường', về sự thay đổi, để giam cầm con người trong ảo mộng về một quá khứ không thể quay lại.*

Tạ Trần đưa tay vuốt nhẹ lên trang giấy thô ráp, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm khuya. Anh hiểu rằng, đây không phải là một đối thủ có thể bị đánh bại bằng sức mạnh vật lý. *Chúng ta không thể dùng sức mạnh để chống lại một ý niệm. Chúng ta phải phơi bày sự thật, chỉ ra cái giá thực sự của lời hứa đó, và củng cố niềm tin vào con đường của nhân tính.* Anh nghĩ. *Sức mạnh của 'Thế Lực Phục Hưng' không nằm ở tu vi, mà nằm ở khả năng thao túng tâm lý, gieo rắc những hạt giống của tham vọng và tuyệt vọng. Chúng đang tạo ra một 'chấp niệm' tập thể mới, nguy hiểm hơn cả những 'chấp niệm' tu tiên trước đây, bởi vì nó dựa trên sự phủ nhận thực tại và khao khát một ảo ảnh.*

Anh bắt đầu phác thảo những luận điểm, những câu hỏi cốt lõi để đối phó. Anh tin rằng, để đánh bại một ý niệm, cần phải dùng một ý niệm khác mạnh mẽ hơn, chân thực hơn. Đó là ý niệm về 'Nhân Đạo', về việc sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và chịu trách nhiệm cho những hệ quả của mình. Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Dương Quân và Lăng Nguyệt: "Mỗi hành động đều có hệ quả," và "Chúng ta không thể xây d��ng một trật tự mới nếu vẫn cố chấp vào những tàn dư của quá khứ, nơi sức mạnh vô tri dẫn đến sự suy tàn, nơi Thiên Đạo cũ đã không còn soi rọi." Giờ đây, những lời đó càng trở nên sâu sắc và cấp thiết hơn bao giờ hết.

Tạ Trần biết rằng, đây là một cuộc chiến dai dẳng. Lời hứa 'phục hồi Thiên Đạo' của thế lực này có thể là một chiêu bài của một tàn dư Thiên Đạo cũ, có thể là một thực thể quyền năng nào đó đang cố gắng kéo dài sự tồn tại của mình thông qua việc lợi dụng những tu sĩ còn chấp niệm, hoặc thậm chí là một thế lực mới hoàn toàn muốn lợi dụng sự hỗn loạn để đạt được mục đích riêng. Dù là gì đi nữa, mục tiêu cuối cùng của chúng là ngăn cản sự 'tan rã' hoàn toàn của Thiên Đạo cũ, hoặc biến quá trình tan rã ấy thành công cụ để tái lập quyền lực. Việc Tạ Trần bắt đầu hình thành chiến lược đối phó không dùng vũ lực mà bằng trí tuệ và sự thật nhấn mạnh rằng 'ván cờ' này sẽ là cuộc chiến của lý lẽ và niềm tin, không phải sức mạnh đơn thuần.

Anh nhắm mắt lại lần n��a, hình dung ra những cuộc hội đàm triết lý sắp tới, nơi anh sẽ phải đối mặt với những hoài nghi, những lời phản đối, và cả những trái tim đã bị lời hứa về quyền năng làm cho mê muội. Sự lo lắng tiềm ẩn trong lòng Tạ Trần không phải là sợ hãi thất bại, mà là lo lắng về sự 'mất người' của nhân gian, lo lắng về việc liệu con người có đủ dũng cảm để đối mặt với sự thật, để từ bỏ 'chấp niệm' vào một Thiên Đạo đã chết, và chấp nhận con đường 'vô thường' của cuộc sống.

Trong bóng đêm tĩnh mịch, Tạ Trần tiếp tục suy tư, ánh nến lung lay in bóng anh lên tường, như một vị thư sinh đang cô độc đối mặt với cả thế giới. Anh biết, con đường 'Nhân Đạo' còn rất dài và chông gai, nhưng những tia sáng hy vọng đã lóe lên. Anh phải củng cố những tia sáng ấy, biến chúng thành ngọn đuốc soi đường cho nhân gian trong kỷ nguyên hậu Thiên Đạo. Đây là cuộc chiến cuối cùng cho bản chất của con người, và Tạ Trần, một phàm nhân, đã sẵn sàng cho ván cờ định mệnh ấy. Anh sẽ không thành tiên, sẽ không có sức mạnh siêu phàm, nhưng trí tuệ và sự thấu hiểu 'nhân quả' của anh chính là vũ khí mạnh nhất để bảo vệ điều quý giá nhất: nhân tính.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free