Nhân gian bất tu tiên - Chương 737: Quán Sách Dưới Mái Hiên: Khởi Đầu Của Tri Thức Nhân Gian
Ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn đã tan biến, để lại một màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, những tia sáng đầu tiên của một trật tự mới đang bắt đầu lóe lên. Anh đã phác thảo những nguyên tắc đầu tiên cho một "Hiệp Ước Cộng Sinh", một "Luật Nhân Gian" không dựa trên uy quyền của Thiên Đạo, mà dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người, về mối quan hệ giữa sức mạnh và trách nhiệm.
Sáng sớm hôm sau, khi sương đêm còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thành Vô Song, quán sách nhỏ của Tạ Trần, vốn dĩ nằm trong một góc yên tĩnh bên dòng sông, giờ đây đã trở thành tâm điểm của sự chú ý. Từng tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống mặt sông Vọng Giang, tạo nên những dải lụa vàng óng ả. Tiếng nước sông rì rào chảy, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ ven bờ, cùng mùi trà thơm thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói trên tay Lão Quán Chủ, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ.
Kiến trúc quán sách đơn giản, hoàn toàn bằng gỗ, với những phiến gỗ đã ngả màu thời gian, phản phất vẻ cổ kính, trầm mặc. Một ban công nhỏ nhô ra phía sông, nơi có thể ngắm nhìn khung cảnh hữu tình của Thành Vô Song thức giấc. Các bàn ghế mộc mạc, được sắp xếp gọn gàng, nhưng sáng nay chúng đã được đặt thêm vài chiếc, bởi số lượng khách viếng thăm có vẻ đông hơn thường lệ.
Tạ Trần ngồi ở chiếc bàn quen thuộc giữa quán, thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, giúp anh định thần. Đối diện anh là Dương Quân, vẻ mặt anh tuấn thường ngày giờ đây ẩn chứa một nét ưu tư, lo lắng. Đôi mắt sáng của chàng thư sinh tu sĩ vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nhưng đâu đó có chút bất lực khi đối mặt với những vấn đề thực tế mà anh đã chứng kiến.
"Thưa tiên sinh," Dương Quân lên tiếng, giọng nói rõ ràng nhưng pha chút nặng nề, "Tình hình ở Thôn Vân Sơn quả thực phức tạp hơn con tưởng. Sau khi con và các đạo hữu trẻ áp dụng linh lực để cải tạo đất đai, ban đầu thì mùa màng bội thu, dân làng ai nấy đều vui mừng. Nhưng chỉ sau vài vụ, đất đai lại bắt đầu cằn cỗi hơn trước, năng suất giảm sút thảm hại. Phàm nhân thì không hiểu, cho rằng chúng con đã phá hoại, còn chúng con thì... cũng không biết phải giải thích sao."
Dương Quân dừng lại, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ cầu thị, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một hướng đi. Anh ta kể chi tiết về những ruộng lúa bị úng thối, cằn cỗi, đối lập hoàn toàn với hình ảnh những cánh đồng xanh tốt của tu sĩ. Anh ta cũng không quên nhắc đến sự mất cân bằng trong sản xuất, khi những phàm nhân vốn quen với việc canh tác theo lối truyền thống nay lại bị đẩy vào thế yếu, dẫn đến những tranh chấp gay gắt, những lời đàm tiếu, và cả sự ghen ghét hiển hiện trong ánh mắt của Lão Nông. "Họ nói chúng con đến để cướp đi sinh kế của họ, chứ không phải để giúp đỡ," Dương Quân khẽ thở dài, cảm giác thất bại rõ ràng hiện hữu trong giọng nói.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, ngồi ở một góc khác của quán, bạch y thanh thoát nổi bật giữa không gian gỗ trầm. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua Dương Quân, rồi dừng lại ở Tạ Trần, chứa đựng sự uy nghiêm và cả một chút mệt mỏi ẩn sâu. Nàng không nói gì, chỉ khẽ nhấp chén trà, dường như đang cân nhắc từng lời mà Dương Quân thốt ra, và cả những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí mình. Nàng đã chứng kiến sự cố chấp của Đạo Trưởng Thanh Hư, sự hoài nghi của các tu sĩ khác, và giờ là những vấn đề thực tế nảy sinh khi tu sĩ cố gắng hòa nhập nhân gian. Con đường này, quả thực chông gai hơn nàng tưởng.
Cách đó không xa, Đạo Trưởng Thanh Hư, với dáng người gầy gò, râu tóc bạc phơ, đang khoanh tay, vẻ mặt đầy vẻ khinh thường. Hắn hừ lạnh một tiếng, âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chẳng phải đã nói rồi sao? Phàm nhân tầm thường, kiến thức nông cạn, làm sao hiểu được huyền diệu của linh lực? Vấn đề của họ, chẳng qua là vì họ không biết cách vận dụng. Cứ trách cứ tu sĩ chúng ta làm gì?" Giọng hắn tuy khinh miệt, nhưng không còn gay gắt như trước, một mầm mống dao động đã được gieo vào tâm trí hắn, dù hắn vẫn cố chấp phủ nhận. Hắn vẫn tin vào tư tưởng tu tiên cũ, rằng sức mạnh là tối thượng, rằng tu sĩ có quyền lực và địa vị cao hơn phàm nhân, và rằng những vấn đề của phàm nhân chỉ là "vấn đề nhỏ nhặt", không đáng để tu sĩ phải bận tâm.
Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ, đang bận rộn sắp xếp lại những cuốn sách cũ trên kệ. Trên tay ông là chén trà nghi ngút khói, thỉnh thoảng ông lại khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt tinh tường lướt qua mọi người, nhìn rõ sự đời nhưng không phán xét. Ông chỉ mỉm cười hiền hậu, như một cây cổ thụ lặng lẽ chứng kiến sự thay đổi của thời cuộc.
Cạnh Lão Quán Chủ, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), xinh đẹp đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, đang lấp ló sau một chồng sách, đôi mắt to tròn, lanh lợi tò mò nghe ngóng. Nàng thỉnh thoảng lại khẽ lay lay cái đuôi, biểu lộ sự thích thú với những cuộc trò chuyện "nhân gian" này, dù có vẻ nàng chưa hiểu hết những gì đang diễn ra.
Tạ Trần lắng nghe tất cả, không hề ngắt lời. Đôi mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa suy tư, như đang nhìn xuyên qua những lời nói, những sự kiện bề ngoài để chạm đến cốt lõi của vấn đề. Anh nhận ra rằng, việc "giúp đỡ" bằng sức mạnh không phải lúc nào cũng là "công bằng", và "nhân quả" không chỉ là hành động mà còn là cả hệ thống niềm tin, kỳ vọng, và sự tương tác xã hội. Sự cố gắng thay đổi bằng cách áp đặt sức mạnh, dù với ý tốt, cuối cùng cũng chỉ tạo ra những "vết nứt nhân quả" mới, những mâu thuẫn tiềm ẩn giữa kẻ ban phát và kẻ thụ hưởng.
"Giúp đỡ không phải là ban phát..." Tạ Trần khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, "mà là cùng tồn tại, cùng gánh vác. Công bằng không phải là san bằng mọi thứ, mà là đặt ra giới hạn và trách nhiệm rõ ràng cho mỗi bên. Nhân quả không chỉ là hành động của cá nhân, mà là sự tương tác phức tạp của cả quần thể... Cần có một luật, một hiệp ước, không phải để trói buộc, mà để bảo vệ sự cân bằng và nhân tính." Anh hiểu rằng, những "vết nứt" hiện tại không phải là sự thất bại của 'Nhân Đạo', mà là những bài học quý giá để xây dựng nên một nền tảng vững chắc hơn. Anh biết rằng, việc thiết lập công bằng giữa hai giới là một quá trình lâu dài, đòi hỏi những cuộc tranh luận triết lý sâu sắc hơn, những cuộc hội đàm về "Nhân Đạo" sẽ là cần thiết để định hình nhận thức chung. Anh đã phác thảo những nguyên tắc đó, và hôm nay chính là lúc để gieo những hạt giống đầu tiên.
***
Giữa trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, xuyên qua những tán lá xanh um bên ngoài cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Tiếng nước sông vẫn rì rào, nhưng không khí trong quán sách đã trở nên căng thẳng hơn, không còn vẻ thư thái ban đầu. Tạ Trần, sau khi lắng nghe cẩn thận, đã khẽ khàng đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý của mọi người.
Anh trải ra một cuộn giấy lụa trắng tinh trên bàn, đó chính là những ghi chép đầu tiên của anh về "Hiệp Ước Cộng Sinh", về "Luật Nhân Gian". Đầu bút lông đã cũ khẽ chạm vào mặt giấy, tạo nên tiếng sột soạt nhẹ nhàng, như tiếng vọng của một ý chí kiên định đang bắt đầu hình thành. Anh bắt đầu phác thảo những sơ đồ, những ký hiệu đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, minh họa cho mối liên hệ nhân quả mà anh muốn truyền đạt.
"Cái gọi là 'Luật Nhân Gian' không phải là trói buộc quyền năng," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở Dương Quân, rồi đến Lăng Nguyệt, và cuối cùng là Đạo Trưởng Thanh Hư, "mà là định hướng trách nhiệm. Một hạt giống linh lực gieo xuống, không chỉ cho trái ngọt mà còn có thể làm cằn cỗi đất đai nếu không hiểu rõ quy luật của nó. Đây chính là 'nhân quả' ta muốn nói tới."
Anh chỉ vào một sơ đồ trên giấy, nơi một đường cong tượng trưng cho sự thịnh vượng ban đầu, rồi đột ngột lao dốc xuống, tượng trưng cho sự suy tàn của đất đai. "Các vị tu sĩ dùng linh lực để thúc đẩy mùa màng, đó là 'nhân' tốt. Nhưng nếu không hiểu rõ chu kỳ luân hồi của đất, không bồi đắp địa khí, chỉ đơn thuần rút cạn sinh lực của nó, thì 'quả' tất yếu sẽ là sự kiệt quệ. Sự cố gắng thay đổi bằng cách áp đặt sức mạnh, dù với ý tốt, cuối cùng cũng chỉ tạo ra những 'vết nứt nhân quả' mới, những mâu thuẫn tiềm ẩn giữa kẻ ban phát và kẻ thụ hưởng. Đó là điều mà Thôn Vân Sơn đang phải đối mặt."
Đ���o Trưởng Thanh Hư nghe vậy, sắc mặt hắn càng trở nên khó coi. Hắn đứng bật dậy, dáng người gầy gò run rẩy, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Tạ Trần, đầy sự bất mãn và cả một chút giận dữ. "Chẳng lẽ tu sĩ cao quý lại phải chịu sự ràng buộc của phàm nhân? Sức mạnh của chúng ta là để cứu thế, không phải để bị kiểm soát bởi những kẻ tầm thường!" Hắn vẫn cố chấp vào quan điểm cũ, rằng tu sĩ là những người siêu việt, không nên bị giới hạn bởi những quy tắc do phàm nhân đặt ra. Đối với hắn, việc thảo luận về 'Luật Nhân Gian' này chẳng khác nào sự sỉ nhục, hạ thấp địa vị của những người đã dành cả đời để truy cầu đại đạo.
"Nhưng thưa tiên trưởng," một Thư Sinh Giỏi, với phong thái nho nhã, tuấn tú, trên tay luôn cầm một cuốn sách cũ, khẽ lên tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, "khi sức mạnh không được kiểm soát, nó lại gây ra khổ đau cho bách tính. Chẳng phải cứu thế là cứu bách tính sao? Tri thức là sức mạnh, nhưng tri thức không đi kèm với sự thấu hiểu và trách nhiệm thì có khác gì hủy diệt?" Anh ta nhìn Đạo Trưởng Thanh Hư, ánh mắt kiên định, thể hiện sự lo lắng về tương lai của nhân gian.
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, khẽ đặt cây rìu gỗ cũ kỹ xuống bên cạnh, chậm rãi lên tiếng, giọng nói từ tốn nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa. "Cây có gốc, nước có nguồn. Người có đạo lý. Đạo lý ấy, có lẽ không chỉ nằm trên mây cao mà còn ở dưới đất, giữa con người. Chẳng phải bách tính là gốc rễ của nhân gian sao? Gốc rễ mà hư hại, thì cành lá làm sao mà xanh tốt?" Lời lẽ giản dị của ông lão lại chạm đến một chân lý sâu sắc, khiến không ít tu sĩ phải trầm ngâm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn im lặng quan sát, lúc này khẽ nhấp một ngụm trà, sau đó nhẹ nhàng đặt chén xuống. Nàng không nhìn ai cụ thể, nhưng giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của nàng lại vang vọng rõ ràng trong quán, mang theo một sức nặng khó tả. "Quy luật của trời đất cũng có lúc thay đổi, huống hồ là quy luật của con người?" Câu nói ngắn gọn, súc tích của nàng như một gáo nước l���nh tạt vào sự cố chấp của Đạo Trưởng Thanh Hư, nhưng lại mở ra một cánh cửa suy tư cho những người khác. Nàng hiểu rằng, Thiên Đạo đang suy yếu, và việc bám víu vào những gì đã cũ chỉ là chấp niệm vô nghĩa.
Tạ Trần khẽ gật đầu, tán đồng với Lăng Nguyệt. Anh quay sang Dương Quân, người đang ghi chép cẩn thận, gương mặt đầy suy tư. "Dương Quân, ngươi đã thấy những 'vết nứt' đầu tiên. Đó không phải là sự thất bại, mà là bài học quý giá để chúng ta định hình 'Luật Nhân Gian' này. Nó không chỉ là giới hạn sức mạnh, mà còn là sự cân bằng giữa phàm và tiên, giữa trách nhiệm và quyền lợi."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, ngồi cạnh Hồ Ly Nữ, lắng nghe chăm chú. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ thở dài, trong lòng thầm tán thành những lời Tạ Trần nói. Nàng từng nói: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Giờ đây, những gì Tạ Trần đang làm chính là để bảo vệ cái "nhân tính" ấy.
H�� Ly Nữ, Tiểu Cửu, vẫn lấp ló, đôi mắt to tròn chớp chớp, gương mặt đầy vẻ hiếu kỳ. Nàng không hiểu hết những khái niệm sâu xa về "nhân quả" hay "Luật Nhân Gian", nhưng nàng cảm nhận được sự quan trọng của cuộc trò chuyện này, và nàng thích thú với cách Tạ Trần dùng những lời lẽ đơn giản để giải thích những điều phức tạp. Nàng khẽ thò đầu ra, nói nhỏ: "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Câu nói của nàng làm không khí bớt căng thẳng đôi chút, khiến một vài người khẽ mỉm cười.
Tạ Trần tiếp tục giải thích, không hề cao giọng, nhưng mỗi lời anh nói ra đều mang trọng lượng của một kỷ nguyên mới. Anh phác thảo những nguyên tắc về việc sử dụng linh lực trong đời sống phàm trần, về sự chia sẻ tài nguyên, về sự tôn trọng lẫn nhau, và quan trọng nhất, về việc bảo vệ nhân tính. Anh không chỉ giới hạn tu vi, mà còn định hình trách nhiệm và quyền lợi của cả hai giới. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy chông gai, với nhiều thử thách và sự kháng cự.
Sự phức tạp của việc thiết lập công bằng giữa hai giới cho thấy những cuộc tranh luận triết lý sâu sắc hơn và các cuộc hội đàm về 'Nhân Đạo' sẽ là cần thiết để định hình nhận thức chung. Tạ Trần nhìn vào những nét chữ mình vừa viết, ánh mắt đầy suy tư. Anh biết, những cuộc thảo luận tại quán sách này sẽ trở thành nền tảng và bước đệm cho các cuộc hội đàm triết lý lớn hơn mà anh sẽ tổ chức, mở rộng phạm vi ảnh hưởng của 'Nhân Đạo'. Sự hoài nghi và phản đối dai dẳng của Đạo Trưởng Thanh Hư và những tu sĩ cố chấp báo hiệu rằng sẽ có những thế lực hoặc cá nhân không chấp nhận 'Nhân Đạo' mới, và có thể trở thành mối đe dọa hoặc bị lợi dụng bởi những kẻ muốn duy trì hỗn loạn trong tương lai. Nhưng Tạ Trần tin rằng, việc anh sử dụng 'nhân quả' để giải thích các vấn đề cho thấy đây sẽ là công cụ chính của anh để sắp đặt 'ván cờ định mệnh', không dùng vũ lực mà dùng trí tuệ.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả dòng sông Vọng Giang bằng một thứ ánh sáng rực rỡ nhưng cũng đầy hoài ni���m. Không khí trong quán sách dần trở nên se lạnh, mang theo hơi ẩm từ sông. Cuộc thảo luận đã kéo dài suốt cả một ngày, và giờ đây, nó đang dần đi đến hồi kết. Mặc dù vẫn còn nhiều hoài nghi và bất đồng, nhưng những hạt giống tư tưởng mới đã được gieo vào tâm trí mọi người, như những tia sáng đầu tiên của một kỷ nguyên đang dần lóe lên. Tiếng nói chuyện trầm bổng đã nhường chỗ cho những khoảng lặng suy tư.
Tạ Trần nhẹ nhàng cuộn lại cuộn giấy lụa trắng tinh, nơi những phác thảo ban đầu về "Luật Nhân Gian" được ghi lại. Anh đặt nó gọn gàng vào trong Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', một hành động đầy thành kính, như thể anh đang cất giữ một bảo vật vô giá, một nền móng cho tương lai. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng hoàng hôn đang dần tắt, để lại một màn đêm tĩnh mịch. Anh biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách.
"Mỗi hành động đều có hệ quả," Tạ Trần cất giọng điềm tĩnh, nhưng dứt khoát, ánh mắt anh vẫn dõi theo dòng sông đang chuyển màu, "và 'Nhân Đạo' chính là hiểu rõ và chịu trách nhiệm cho những hệ quả ấy, để chúng ta có thể cùng tồn tại và phát triển. Chúng ta không thể xây dựng một trật tự mới nếu vẫn cố chấp vào những tàn dư của quá khứ, nơi sức mạnh vô tri dẫn đến sự suy tàn, nơi Thiên Đạo cũ đã không còn soi rọi." Anh không chỉ nói về việc giới hạn linh lực, mà còn là về việc thay đổi tư duy, từ bỏ chấp niệm vào cái gọi là "thành tiên" mà đánh mất chính mình.
Dương Quân, ánh mắt đã tràn đầy sự quyết tâm, cúi đầu một cách cung kính. "Tôi sẽ cố gắng để những 'vết nứt' này không biến thành hố sâu, thưa tiên sinh. Tôi sẽ học cách quan sát 'nhân quả' sâu sắc hơn, để không còn gây ra những hệ quả không lường trước." Anh ta đã rút ra bài học xương máu từ Thôn Vân Sơn, và giờ đây, anh ta đã nhìn thấy một con đường rõ ràng hơn, không phải chỉ là sức mạnh, mà là trí tuệ và sự thấu hiểu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng dậy, nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng trong ánh mắt nàng đã thoáng hiện lên một chút phức tạp, một sự dao động nội tâm mà ít ai nhận ra. "Con đường này... có lẽ cần sự kiên nhẫn hơn cả tu luyện... và sự dũng cảm để từ bỏ những gì đã cũ." Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự "mất người" của các tu sĩ, và giờ đây nàng đang đứng trước một lựa chọn, một con đường mới mà Tạ Trần đang mở ra. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là sự thay đổi về quy tắc, mà là sự thay đổi về bản chất, về ý nghĩa của sự tồn tại.
Đạo Trưởng Thanh Hư, mặc dù vẫn còn vẻ bất mãn và hoài nghi, nhưng hắn không còn lên tiếng phản bác. Hắn chỉ hừ nhẹ một tiếng, rồi quay người rời đi, dáng vẻ gầy gò ẩn hiện trong bóng chiều tà. Sự kháng cự của hắn vẫn còn đó, nhưng không còn gay gắt như buổi sáng. Có lẽ, những lời Tạ Trần nói, những ví dụ thực tế về 'nhân quả', đã gieo vào tâm trí hắn một hạt giống suy tư, dù hắn vẫn cố gắng chối bỏ. Sự hoài nghi và phản đối dai dẳng của hắn báo hiệu rằng sẽ có những thế lực hoặc cá nhân không chấp nhận 'Nhân Đạo' mới, và có thể trở thành mối đe dọa hoặc bị lợi dụng bởi những kẻ muốn duy trì hỗn loạn trong tương lai.
Thư Sinh Giỏi cúi đầu chào Tạ Trần, rồi cũng rời đi, cuốn sách vẫn kẹp chặt trong tay, gương mặt anh ta đầy vẻ trầm tư. Ông Lão Tiều Phu khẽ mỉm cười hiền hậu, vẫy tay chào Tạ Trần, rồi vác cây rìu lên vai, bước chậm rãi ra về. Mộ Dung Tuyết nán lại một chút, ánh mắt nàng đầy vẻ thấu hiểu và cảm thông nhìn Tạ Trần, rồi cũng khẽ cúi đầu chào, rời đi.
Lão Quán Chủ chậm rãi dọn dẹp bàn ghế, tiếng chén bát khẽ va vào nhau tạo nên âm thanh lanh canh, nhưng ông vẫn giữ nụ cười hiền từ trên môi, khẽ thở dài mãn nguyện. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt ông như muốn nói: "Con đường còn dài, nhưng đã có khởi đầu rồi."
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, lúc này mới từ sau chồng sách chui ra, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy. Nàng nhảy lên ngồi trên một chiếc ghế trống, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần. "Tạ Trần ca ca, những chuyện này thật thú vị!" Nàng nói, giọng trong trẻo, phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. Anh đứng một mình giữa quán sách nhỏ, cảm nhận dòng chảy 'nhân quả' đang dần hình thành, biết rằng một 'ván cờ' vĩ đại hơn đang chờ đợi. Anh biết, mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng cho một kỷ nguyên mới. Anh tin rằng, sự phức tạp của 'Luật Nhân Gian' và những thách thức trong việc áp dụng nó cho thấy con đường xây dựng trật tự mới còn rất dài và chông gai, đòi hỏi sự kiên trì và linh hoạt. Nhưng những tia sáng đầu tiên đã lóe lên, chiếu rọi con đường phía trước.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.