Nhân gian bất tu tiên - Chương 736: Luật Mới Của Nhân Gian: Những Vết Nứt Đầu Tiên
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, quán sách nhỏ của Tạ Trần tại Thiên Đăng Sơn chìm vào một vẻ yên tĩnh quen thuộc, pha lẫn chút cô độc. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của thư phòng thoang thoảng trong không khí. Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, khẽ làm xào xạc những trang sách cổ, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ từ ngoài phố vọng vào, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, triết lý.
Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh, vẫn ngồi sau quầy sách, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh nắng chiều tàng. Khuôn mặt thanh tú của anh, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây đang tập trung vào một cuộn thư tín mỏng manh mà Dạ Lan vừa gửi đến. Ánh sáng vàng cam của buổi chiều hắt lên, làm nổi bật mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương của anh.
Anh đọc lướt qua từng dòng chữ, những lời miêu tả chi tiết về những thành công nhỏ ban đầu tại Thôn Vân Sơn. Về cách Dương Quân và các tu sĩ trẻ đã giúp cải tạo đất, làm sạch nguồn nước, chữa bệnh cho Lão Nông. Một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, thoáng qua trên môi Tạ Trần. Đó là một nụ cười của sự hài lòng, của một người đã nhìn thấy những mầm mống đầu tiên của kế hoạch mình gieo trồng bắt đầu nảy nở.
Tuy nhiên, sâu trong ánh mắt anh vẫn là sự suy tư sâu sắc, một vẻ trầm ngâm về con đường dài phía trước. Anh gập cuộn thư lại, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ đã cũ, rồi nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Tạ Trần dường như đang cảm nhận những sợi nhân quả vô hình đang dần thay đổi, đang được đan dệt lại theo một trật tự mới.
"Mầm mống đã gieo. Nhưng để một cái cây trưởng thành giữa sa mạc khô cằn của chấp niệm, cần nhiều hơn là chỉ một giọt nước..." Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. " 'Điểm yếu nhân quả' có thể được vá lại, nhưng liệu 'vết sẹo' có thể lành lặn hoàn toàn?"
Anh hiểu rằng, việc thay đổi hành vi bề ngoài là một chuyện, nhưng việc chữa lành những tổn thương sâu sắc trong tư tưởng và tâm hồn, việc xóa bỏ những chấp niệm đã ăn sâu vào hàng vạn năm, lại là một quá trình gian nan gấp bội. Những thành công ban đầu chỉ là những tia nắng đầu tiên, đủ để xua đi phần nào bóng tối, nhưng không thể xóa nhòa hoàn toàn những vết sẹo. Anh nhận thức rõ, sự dao động của Đạo Trưởng Thanh Hư chỉ là khởi đầu. Vẫn còn đó những tu sĩ, những tông môn, những cá nhân không thể buông bỏ quá khứ, không thể nhìn thấy giá trị trong "Nhân Đạo". Những kẻ vẫn còn giữ "hận ý" trong lòng, những người cảm thấy bị tước đoạt lý tưởng, sẽ là mối đe dọa tiềm tàng, dễ bị lợi dụng bởi những thế lực hỗn loạn khác để phá hoại trật tự mới.
Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh nhìn xa xăm hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vệt màu tím đỏ cuối cùng. Anh biết rằng, việc xây dựng một hệ thống giá trị tinh thần mới cho những tu sĩ lạc lối, việc kiến tạo một 'thiết chế' hay 'hệ thống' lớn hơn để quản lý và định hướng sự chuyển đổi này sẽ là cần thiết. Những cuộc hội đàm triết lý, những cuộc tranh luận về ý nghĩa của sự tồn tại, về giá trị của nhân sinh, sẽ cần phải được tổ chức. Đó là một hành trình dài, một ván cờ lớn hơn, không chỉ là cứu một vài tu sĩ, mà là định hình lại một kỷ nguyên.
"Dạ Lan," Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, "tiếp tục quan sát. Đặc biệt là những kẻ vẫn còn giữ 'hận ý' trong lòng... Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và những 'vết sẹo' ấy, nếu không được chữa lành tận gốc, sẽ mãi là hiểm họa tiềm tàng."
Anh biết, mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Anh vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của thế giới đang thay đổi này. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo, và những mầm xanh đầu tiên đã bắt đầu nảy nở giữa lòng nhân gian.
***
Bình minh ở Thôn Vân Sơn luôn mang một vẻ đẹp mộc mạc và thanh bình đến lạ. Những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rải xuống những mái nhà gỗ và đá nhỏ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con đường đất ẩm ướt sau một đêm sương. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang làng, hòa cùng tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại, và tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng mùi khói bếp từ những căn nhà đã bắt đầu nổi lửa, mang đến một cảm giác yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên đến lạ.
Thế nhưng, vẻ yên bình ấy lại chẳng thể che giấu được một bầu không khí căng thẳng đang dần dâng cao tại khu ruộng lúa phía Đông làng. Tại đó, một tu sĩ trẻ với vẻ ngoài còn non nớt, nét mặt phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn còn giữ chút nhiệt tình, đang đứng giữa một thửa ruộng, tay khẽ vẫy, từng luồng linh lực xanh nhạt tuôn ra, bao phủ lấy những cây lúa non. Đây là một trong những tu sĩ trẻ đã theo Dương Quân rời U Tịch Sơn Cốc, mang theo nhiệt huyết muốn dùng tu vi để giúp đỡ phàm nhân, như những gì Tạ Trần đã định hướng. Ban đầu, khi thấy những cây lúa tại ruộng của tu sĩ này lớn nhanh như thổi, bông trĩu hạt một cách kỳ lạ, dân làng đã trầm trồ, thán phục không ngớt.
Tuy nhiên, niềm vui và sự ngưỡng mộ ấy giờ đây đã biến thành một làn sóng lo lắng, rồi phẫn nộ. Xung quanh thửa ruộng "được linh lực hóa" kia, những mảnh đất của các gia đình phàm nhân khác lại đang hiện lên một bức tranh thê lương đến rợn người. Có ruộng thì úng nước thối rễ, có ruộng thì khô cằn nứt nẻ, cây lúa héo úa, tàn tạ. Rõ ràng, nguồn dinh dưỡng quý giá trong đất đã bị hút cạn bởi sự thúc đẩy quá mức của linh lực, và thậm chí, nguồn nước tưới tiêu cũng bị ảnh hưởng theo một cách nào đó mà những người phàm trần không thể hiểu thấu.
Lão Nông, một người đàn ông da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn vì lao động, với chiếc nón lá quen thuộc đã bạc màu, đang đứng giữa đám đông phàm nhân. Ánh mắt ông, ban đầu chỉ là lo lắng, nghi ngại, giờ đây đã bùng lên ngọn lửa phẫn nộ. Bên cạnh ông, một vài thanh niên trai tráng của làng cũng hừng hực khí thế, nắm chặt cuốc, xẻng trong tay, sẵn sàng làm gì đó để bảo vệ sinh kế của mình.
"Làm sao đây, Dương Quân công tử? Ruộng nhà tôi thì khô cháy, ruộng nhà lão Tam kia thì úng thối, còn ruộng của vị tiên gia đây thì xanh tốt mơn mởn, trĩu hạt! Giúp đỡ kiểu gì mà đất đai chúng tôi cằn cỗi ra thế này? Lúa nhà ngư���i thì tốt, lúa nhà tôi thì úng, thì khô!" Lão Nông cất giọng khàn đục, mang theo nỗi uất ức kìm nén bấy lâu. "Tu sĩ các người chỉ biết dùng sức mạnh, có bao giờ nghĩ đến cái lý của đất, của trời không?! Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, giờ thì mất trắng cả rồi!"
Dương Quân, đứng giữa làn sóng phẫn nộ ấy, cảm thấy toàn thân mình bị bao vây bởi một sự bối rối và hoang mang tột độ. Vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn sự anh tuấn của người luyện võ trên gương mặt anh giờ đây hiện rõ sự bất lực. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng ban đầu, giờ ánh lên vẻ mệt mỏi. Anh đã từng tin tưởng rằng tu vi là để phục vụ nhân gian, để mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng thực tế phũ phàng này lại đang đập tan những lý tưởng ngây thơ của anh.
"Bà con cứ yên tâm, chúng tôi chỉ muốn giúp đỡ mọi người có một vụ mùa bội thu hơn thôi. Sẽ có cách khắc phục!" Dương Quân cố gắng xoa dịu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát thường ngày nay lại mang theo chút kh���n trương. "Có thể là chúng tôi đã sơ suất ở đâu đó, nhưng tuyệt đối không có ý làm hại bà con! Xin hãy tin tưởng, chúng tôi sẽ tìm ra nguyên nhân và đền bù thiệt hại đầy đủ!"
Lời nói của Dương Quân không những không xoa dịu được đám đông, mà còn như đổ thêm dầu vào lửa. Một thanh niên khỏe mạnh bước tới, tay nắm chặt cán xẻng, ánh mắt đầy vẻ oán trách. "Đền bù? Đền bù bao nhiêu cho cái công sức đổ ra cả vụ? Đền bù cho miếng ăn của vợ con chúng tôi đây à? Các người trên cao, dùng phép thuật muốn làm gì thì làm, có bao giờ hiểu được cái khổ của kẻ phàm nhân chúng tôi không?"
Tu sĩ trẻ kia, mặt tái mét, ngây người đứng nhìn những ánh mắt giận dữ chĩa vào mình, không hiểu mình đã làm sai điều gì. Hắn chỉ muốn giúp đỡ, chỉ muốn chứng minh rằng con đường 'Nhân Đạo' là đúng đắn, nhưng giờ đây, tất cả những gì hắn gây ra lại là sự tức giận và oán hờn. Hắn cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, bị mắc kẹt giữa hai thế giới, không thuộc về đâu cả. Sự nhiệt tình ban đầu của hắn đã bị lung lay dữ dội, một nỗi hoài nghi lớn bắt đầu gặm nhấm tâm hồn.
Xung đột suýt bùng phát thành xô xát khi vài thanh niên phàm nhân bắt đầu xông lên, định lao vào tu sĩ trẻ. Dương Quân lập tức đứng chắn trước mặt, vận dụng chút linh lực để giữ khoảng cách, nhưng không hề dùng đến sức mạnh tấn công. Anh biết, lúc này, bất kỳ hành động mạnh mẽ nào cũng sẽ chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ. Anh đấu tranh với câu hỏi liệu con đường này có thực sự khả thi, liệu việc dùng sức mạnh để "giúp đỡ" phàm nhân có phải là một sai lầm ngay từ đầu. Anh cảm thấy bối rối trước sự phức tạp của "nhân quả" khi sức mạnh được áp dụng vào đời sống phàm tục, nhận ra rằng việc thay đổi tư tưởng và thói quen đã ăn sâu của cả hai giới không đơn giản chỉ là ban phát sự tiện lợi.
***
Cùng lúc đó, tại U Tịch Sơn Cốc, bầu không khí lại mang một màu sắc khác, dù sự căng thẳng cũng không hề kém cạnh. Tiếng gió rít nhẹ qua những khe núi đá lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi hoang vu, hòa lẫn với mùi linh khí tàn dư và hương trầm lạnh lẽo từ một vài pho tượng cũ kỹ. Nơi đây, sự yên tĩnh vốn có của một vùng thâm sơn cùng cốc đã bị phá vỡ bởi tiếng tranh luận gay gắt và tiếng cười mỉa mai, châm chọc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, vẫn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, đang kiên nhẫn đối diện với Đạo Trưởng Thanh Hư và nhóm tu sĩ cố chấp của hắn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây ẩn chứa một chút mệt mỏi khó nhận ra. Nàng đang cố gắng giải thích về tầm nhìn "Nhân Đạo", về sự cần thiết phải từ bỏ chấp niệm thành tiên, hòa nhập vào nhân gian để cứu vãn Thiên Đạo đang suy kiệt, và để giữ trọn nhân tính.
Thanh Hư, thân hình gầy gò, mặt mũi khắc khổ, đôi mắt đục ngầu vì chấp niệm vào con đường tu tiên cũ, vẫn giữ thái độ hoài nghi và bất mãn. Hắn ngồi đối diện Lăng Nguyệt, tay vuốt chòm râu lưa thưa, ánh mắt lộ rõ vẻ bất cần và kiên định với tư tưởng của mình. Các tu sĩ cố chấp khác, dù đã ít gay gắt hơn trước, nhưng vẫn giữ thái độ bàng quan, không cam tâm chấp nhận sự thay đổi.
Đúng lúc ấy, một tu sĩ trẻ khác, vừa trở về từ Thôn Vân Sơn, vội vã chạy vào, nét mặt tái nhợt vì lo lắng. Hắn cúi đầu trước Lăng Nguyệt, giọng nói lắp bắp báo cáo về những rắc rối, sự bất mãn và thậm chí là bạo động đang diễn ra tại Thôn Vân Sơn, về việc những "cố gắng giúp đỡ" của tu sĩ lại gây ra hậu quả tai hại, khiến phàm nhân phẫn nộ.
Lời báo cáo vừa dứt, Đạo Trưởng Thanh Hư lập tức nắm lấy cơ hội, bật cười ha hả, tiếng cười khô khốc vang vọng trong thung lũng, mang theo sự hả hê không thể che giấu. "Thấy chưa, Lăng Nguyệt Tiên Tử? Lão phu đã nói rồi, phàm nhân vốn dĩ là phàm nhân, đâu thể hiểu được uyên thâm của tu vi. Cố gắng hòa nhập chỉ khiến họ sinh lòng tham lam, oán giận mà thôi. Đạo của chúng ta, vốn dĩ phải cao hơn họ một bậc, không phải để phục dịch những kẻ ngu muội! Những kẻ 'mất nhân tính' như chúng ta mới có thể gánh vác thiên hạ!"
Thanh Hư đứng phắt dậy, đi lại quanh Lăng Nguyệt, giọng nói mỉa mai, đầy vẻ khinh thường. "Ngươi thấy đó, Tiên Tử? Ngươi muốn chúng ta từ bỏ con đường vạn năm, từ bỏ sức mạnh để đi giúp đỡ những kẻ thấp kém, để rồi nhận lại sự oán trách, sự phẫn nộ này ư? Con đường 'Nhân Đạo' của Tạ Trần đó, chỉ là một sự ảo tưởng hão huyền, một giấc mộng giữa ban ngày mà thôi! Nó không những không cứu được Thiên Đạo, mà còn đẩy cả tu sĩ lẫn phàm nhân vào vòng hỗn loạn lớn hơn!"
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, ánh mắt đục ngầu nhưng đầy kiêu ngạo. "Tu sĩ và phàm nhân vốn dĩ là hai thế giới, hai đẳng cấp khác biệt. Chúng ta là bậc trượng phu, là những kẻ có thể siêu việt phàm trần, làm sao có thể cúi mình để hòa nhập với những kẻ chỉ biết đến ba bữa cơm, miếng đất cày? Những vấn đề mà ngươi và Dương Quân đang đối mặt, chỉ là khởi đầu mà thôi. Càng cố gắng ép buộc hòa nhập, hỗn loạn sẽ càng thêm trầm trọng. Thiên Đạo suy yếu là do số mệnh, không phải do chúng ta không chịu 'hòa nhập'!"
Lăng Nguyệt trầm ngâm, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua vẻ mặt hả hê của Thanh Hư, rồi dừng lại trên những tu sĩ trẻ đang dao động, nét mặt hiện rõ sự hoài nghi và sợ hãi. Nàng cố gắng tìm lời lẽ phản bác nhưng trong lòng cũng bắt đầu cảm thấy những v��n đề này phức tạp hơn cô nghĩ, không chỉ đơn thuần là lý lẽ hay sức mạnh. Nàng nhận ra sự "mất người" của Thanh Hư đã ăn sâu đến mức hắn không còn khả năng thấu cảm với những khó khăn của phàm nhân hay thậm chí là của các tu sĩ trẻ. Hắn chỉ nhìn thấy sự ưu việt của mình, sự thấp kém của người khác, và bất kỳ thất bại nào của "đối thủ" đều là bằng chứng cho sự đúng đắn của hắn.
Sự kiên nhẫn của Lăng Nguyệt đang bị thử thách. Nàng hiểu rằng, những gì xảy ra tại Thôn Vân Sơn không phải là điều dễ dàng giải thích hay khắc phục. Nó phơi bày một "vết nứt" sâu sắc trong tư tưởng và kỳ vọng giữa hai giới, một vấn đề không thể giải quyết bằng một lời nói hay một phép thuật đơn giản. Vấn đề không chỉ nằm ở việc tu sĩ dùng sức mạnh sai cách, mà còn nằm ở sự khác biệt về nhận thức, về giá trị, về cái gọi là "công bằng" giữa kẻ có sức mạnh và kẻ yếu thế. Điều đó khiến nàng tự hỏi, liệu mình đã thực sự thấu hiểu được con đường "Nhân Đạo" này đến mức nào.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng rực rỡ cả một góc trời, Thiên Đăng Sơn hiện lên như một bức tranh thủy mặc sống động. Trên đỉnh núi, nơi có một ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản, tiếng chuông gió khẽ ngân nga trong làn gió mát lành, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và mùi hương trầm thoang thoảng từ miếu, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, yên bình đến lạ. Dù phía dưới nhân gian đang dậy sóng bởi những mâu thuẫn và bất mãn, thì nơi đây vẫn giữ được sự tĩnh lặng vốn có, như một điểm neo giữ sự bình yên giữa dòng đời cuồn cuộn.
Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đang ngồi trầm mặc trong quán sách nhỏ của mình. Làn da trắng nhợt của anh, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, giờ đây đang tập trung vào một cuộn thư tín mỏng manh mà Dạ Lan vừa gửi đến. Không như những báo cáo trước đây, cuộn thư này dày hơn, chi tiết hơn, miêu tả cặn kẽ không chỉ những sự kiện mà còn cả những cảm xúc, những lời lẽ, những ánh mắt phẫn nộ của phàm nhân, sự bối rối của Dương Quân, sự hả hê của Thanh Hư, và cả sự trầm tư của Lăng Nguyệt.
Anh đọc kỹ từng dòng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hình ảnh những ruộng lúa bị úng thối, cằn cỗi, đối lập với ruộng lúa xanh tốt của tu sĩ, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh hình dung ra ánh mắt lo lắng, rồi phẫn nộ của Lão Nông, tiếng tranh cãi gay gắt của đám đông phàm nhân, và cả vẻ mặt ngây dại của tu sĩ trẻ khi nhận ra hậu quả hành động của mình. Anh cũng cảm nhận được sự mệt mỏi ẩn hiện trong biểu cảm của Dương Quân, sự kiên định nhưng cũng pha lẫn chút hoài nghi trong Lăng Nguyệt, và cả cái cười mỉa mai, đầy khinh miệt của Đạo Trưởng Thanh Hư.
Tạ Trần nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và mực quen thuộc len lỏi vào khứu giác, giúp anh định thần. Anh nhận ra rằng, việc "giúp đỡ" bằng sức mạnh không phải lúc nào cũng là "công bằng", và "nhân quả" không chỉ là hành động mà còn là cả hệ thống niềm tin, kỳ vọng, và sự tương tác xã hội. Sự cố gắng thay đổi bằng cách áp đặt sức mạnh, dù với ý tốt, cuối cùng cũng ch��� tạo ra những "vết nứt nhân quả" mới, những mâu thuẫn tiềm ẩn giữa kẻ ban phát và kẻ thụ hưởng.
"Giúp đỡ không phải là ban phát..." Tạ Trần khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, "mà là cùng tồn tại, cùng gánh vác. Công bằng không phải là san bằng mọi thứ, mà là đặt ra giới hạn và trách nhiệm rõ ràng cho mỗi bên. Nhân quả không chỉ là hành động của cá nhân, mà là sự tương tác phức tạp của cả quần thể... Cần có một luật, một hiệp ước, không phải để trói buộc, mà để bảo vệ sự cân bằng và nhân tính."
Anh mở mắt, ánh nhìn xa xăm hướng về phía chân trời, nơi ánh nắng vàng rực rỡ của buổi hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Đó là một kỷ nguyên mới đang được định hình từ những khó khăn ban đầu, một kỷ nguyên mà con người phải tự tìm lấy con đường của mình, không còn Thiên Đạo để dựa dẫm hay đổ lỗi. Anh hiểu rằng, những "vết nứt" hiện tại không phải là sự thất bại của 'Nhân Đạo', mà là những bài học quý giá để xây dựng nên một nền tảng vững chắc hơn.
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bàn học của mình. Anh lấy ra một cuộn giấy lụa trắng tinh và một chiếc bút lông đã cũ. Đầu bút khẽ chạm vào mặt giấy, tạo nên một tiếng sột soạt nhẹ nhàng, như tiếng vọng của một ý chí kiên định đang bắt đầu hình thành. Anh bắt đầu ghi lại những suy nghĩ đầu tiên về một "Hiệp Ước Cộng Sinh", một bộ "Luật Nhân Gian" không dựa trên uy quyền của Thiên Đạo, mà dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người, về mối quan hệ giữa sức mạnh và trách nhiệm, giữa tu sĩ và phàm nhân.
Từng nét chữ của Tạ Trần đều mang trọng lượng của một kỷ nguyên mới. Anh không chỉ giới hạn tu vi, mà còn định hình trách nhiệm và quyền lợi của cả hai giới. Anh phác thảo những nguyên tắc về việc sử dụng linh lực trong đời sống phàm trần, về sự chia sẻ tài nguyên, về sự tôn trọng lẫn nhau, và quan trọng nhất, về việc bảo vệ nhân tính. Anh biết rằng, việc thiết lập công bằng giữa hai giới là một quá trình lâu dài, đòi hỏi những cuộc tranh luận triết lý sâu sắc hơn, những cuộc hội đàm về "Nhân Đạo" sẽ là cần thiết để định hình nhận thức chung.
Tạ Trần dừng lại, nhìn vào những dòng chữ vừa viết, ánh mắt đầy suy tư. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy chông gai, với nhiều thử thách và sự kháng cự. Việc các tu sĩ trẻ gặp khó khăn khi hòa nhập cho thấy không phải ai cũng sẽ dễ dàng chấp nhận con đường mới, và có thể sẽ có những người quay lưng lại, trở thành mối đe dọa hoặc bị lợi dụng bởi các thế lực phản động trong tương lai. Nhưng anh tin rằng, chỉ khi con người tự xây dựng cho mình một bộ quy tắc dựa trên sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, một "Luật Nhân Gian" thực sự, thì "vết sẹo" của Thiên Đạo suy tàn mới có thể lành lặn, và một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mới có thể thực sự bắt đầu. Ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn tan biến, để lại một màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, những tia sáng đầu tiên của một trật tự mới đang bắt đầu lóe lên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.