Nhân gian bất tu tiên - Chương 735: Hạt Giống Nhân Đạo: Vận Dụng Cũ, Khai Mở Mới
U Tịch Sơn Cốc, buổi sớm vẫn còn bao phủ bởi một màn sương mờ ảo, lạnh lẽo. Không khí ẩm ướt thấm đẫm mùi đất mục, mùi lưu huỳnh còn vương vấn từ những nghi thức cổ xưa, tạo nên một bầu không khí u ám, tĩnh mịch đến lạ thường. Gió rít qua các khe đá, mang theo tiếng thì thầm như lời than thở của những linh hồn bị mắc kẹt giữa chấp niệm và hư vô. Trong khung cảnh hoang tàn ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ nguyên vẻ thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết trong bộ bạch y tinh khôi. Nàng đứng tựa vào một khối đá đổ nát, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua những tàn tích của một niềm tin đã cũ, ánh lên sự uy nghiêm và một chút mệt mỏi ẩn sâu. Mái tóc đen nhánh được búi cao đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tao mà xa cách.
Bên cạnh nàng, Dương Quân với khí chất nho nhã nhưng tràn đầy nhiệt huyết, đang say sưa giải thích cho ba tu sĩ trẻ tuổi từ nhóm của Đạo Trưởng Thanh Hư. Hắn không còn vẻ vội vã, thúc giục như trước, thay vào đó là sự kiên nhẫn, từ tốn, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa thung lũng: "Thiên Đạo suy yếu, điều đó là sự thật mà ai cũng thấy rõ. Con đường 'vá trời' bằng những cấm thuật hay nghi thức cổ xưa giờ đây chỉ còn là chấp niệm vô vọng. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta đánh mất đi giá trị của bản thân, của những gì chúng ta đã học được. Sức mạnh của chúng ta, những kiến thức về linh khí, về trận pháp, không phải để chống lại trời, mà là để xây dựng đất, để kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân gian."
Dương Quân vừa nói, vừa dùng một phép nhỏ, linh khí từ lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng thấm vào mảnh đất cằn cỗi trước mặt. Chỉ trong chốc lát, mặt đất khô cứng vốn bị nhiễm tàn dư linh khí hỗn loạn từ các nghi thức cũ, bỗng trở nên tơi xốp hơn, một vài mầm xanh yếu ớt như có thể nảy nở từ lòng đất mẹ. Những tu sĩ trẻ, nét mặt vẫn còn vương sự mệt mỏi và hoang mang từ U Tịch Sơn Cốc đêm qua, ánh mắt dần mở to, sự tò mò và hoài nghi đan xen.
"Nhưng... những kỹ năng này... có thật sự có ích?" Một tu sĩ trẻ lên tiếng, giọng nói còn chút do dự, ánh mắt nhìn vào mầm đất tơi xốp, dường như vẫn chưa tin vào những gì mình vừa thấy. "Chúng ta cả đời truy cầu đại đạo, luyện hóa linh khí để thăng cấp, để trường sinh bất tử... giờ lại dùng vào việc cải tạo đất, làm sạch nguồn nước cho phàm nhân?" Câu hỏi của hắn không phải là sự phản kháng, mà là một sự bối rối sâu sắc, một cuộc đấu tranh nội tâm giữa niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy và sự hấp dẫn của một con đường mới, thực tế hơn.
Dương Quân mỉm cười, đôi mắt sáng ngời tràn đầy lý tưởng: "Có ích hay không, hãy nhìn vào nhu cầu của nhân gian. Nước sạch, đất đai màu mỡ, mùa màng bội thu, bệnh tật được chữa lành... Đó không phải là những điều mà phàm nhân khát khao sao? Sức mạnh của chúng ta, khi không còn mục tiêu 'thành tiên' hư ảo, có thể trở thành nguồn lực vô tận để kiến tạo hạnh phúc cho bao người. Đây không phải là sự 'phàm hóa', mà là sự 'trở về' với bản ngã, với ý nghĩa ban đầu của sự tồn tại."
Lăng Nguyệt không tham gia vào cuộc tranh luận, nàng chỉ lẳng lặng quan sát, đôi tay thon dài nhẹ nhàng xoay Nguyệt Quang Trâm. Ánh mắt nàng dõi theo Đạo Trưởng Thanh Hư, người vẫn ngồi bệt cách đó không xa, vẻ mặt khắc khổ, đôi mắt trũng sâu vì hao tâm tổn trí, gương mặt vẫn u ám nhưng không còn vẻ hung hăng hay phẫn nộ như những ngày đầu. Râu tóc bạc phơ rối bù, áo đạo bào cũ kỹ của hắn càng làm nổi bật sự bi tráng của một người đã dốc cạn tâm huyết cho một lý tưởng đang sụp đổ. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, dường như đang vật lộn với chính những chấp niệm của mình.
Lăng Nguyệt bước lại gần Đạo Trưởng Thanh Hư, giọng nói của nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây pha thêm chút mềm mại, ấm áp, khác hẳn với sự lạnh lùng thường thấy: "Đạo trưởng, vạn vật đều có lý lẽ tồn tại. Ngay cả một hạt cát cũng có vai trò của nó trong một sa mạc rộng lớn. Huống chi là những đạo hữu từng mang hoài bão lớn lao như chúng ta?" Nàng ngừng một chút, để lời nói thấm vào khoảng không tĩnh mịch. "Con đường mà Đạo trưởng và các vị đã chọn, tuy rằng nay đã vô vọng, nhưng nó cũng chứng minh một điều: các vị đều là những người có hoài bão, có nhiệt huyết, có khát khao muốn làm điều gì đó vĩ đại cho thế gian. Giờ đây, chỉ là chúng ta cần định hình lại 'điều vĩ đại' ấy."
Thanh Hư khẽ run lên, đôi mắt vô hồn của hắn cuối cùng cũng có một tia phản ứng, dù chỉ là một cái chớp mắt nhẹ. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng ấy đã là một sự thay đổi lớn. Hắn không còn phản bác, không còn cố chấp giữ lấy cái gọi là "thiên ý" hay "đại đạo" của riêng mình. Có lẽ, những lời lẽ của Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với sự thật phũ phàng về linh khí suy kiệt, đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào tâm trí hắn, khiến bức tường chấp niệm kiên cố bắt đầu rạn nứt. Sự dao động của hắn, dù nhỏ bé, cũng cho thấy một điều: ngay cả những cá nhân cố chấp nhất cũng có thể bị lay chuyển, nhưng cũng báo hiệu rằng những người không thể thay đổi sẽ trở thành mối đe dọa tiềm tàng trong tương lai, có thể bị lợi dụng bởi các thế lực phản động.
Lăng Nguyệt khẽ thở dài, nàng biết con đường để chữa lành vết thương trong tâm hồn những tu sĩ này còn rất dài. Họ không chỉ cần được chỉ dẫn về một con đường mới, mà còn cần thời gian để buông bỏ những chấp niệm đã ăn sâu vào xương tủy. Sự chuyển đổi này không thể đến từ một lời nói, mà phải đến từ những hành động cụ thể, từ những bằng chứng sống động về giá trị của 'Nhân Đạo'. Nàng nhìn sang Dương Quân, thấy hắn vẫn đang nhiệt tình trò chuyện với các tu sĩ trẻ, vẻ mặt rạng rỡ. Đó chính là hy vọng, là mầm mống đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Nhiệm vụ của họ bây giờ không chỉ là ngăn chặn một 'điểm yếu nhân quả' tiềm tàng, mà còn là gieo những hạt giống đầu tiên cho 'Nhân Đạo', từng chút một, kiên nhẫn và bền bỉ.
***
Vài ngày sau, tại Thôn Vân Sơn, không khí hoàn toàn khác biệt so với U Tịch Sơn Cốc. Nơi đây tràn ngập sự sống và bình yên. Buổi trưa, nắng ấm trải vàng trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, làm nổi bật màu xanh mướt của ruộng lúa xung quanh. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang vọng, và tiếng trẻ con nô đùa rộn rã khắp đường đất. Mùi đất ẩm, mùi cỏ tươi và mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí trong lành, tạo nên một bức tranh yên bình, thanh tĩnh và gần gũi với thiên nhiên.
Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, không còn vẻ căng thẳng như khi ở U Tịch Sơn Cốc, mà thay vào đó là sự hứng khởi và mãn nguyện. Hắn cùng ba tu sĩ trẻ tuổi từ nhóm của Thanh Hư Đạo Trưởng, những người đã quyết định đi theo con đường mới, đang hoạt động sôi nổi giữa làng. Khuôn mặt tuấn tú của hắn rạng rỡ, đôi mắt sáng tràn đầy hy vọng khi nhìn thấy những thay đổi nhỏ nhưng ý nghĩa mà họ đang mang lại.
Tại một góc sân nhà Lão Nông, một tu sĩ trẻ, người từng chuyên tâm vào luyện đan, giờ đây đang tỉ mẩn hướng dẫn Lão Nông cách pha chế một loại thuốc bôi từ các loại thảo dược bình thường. Hắn không còn sử dụng những linh thảo quý hiếm hay các loại đan dược phức tạp, mà chỉ dùng những cây cỏ mọc quanh vườn, kết hợp với một chút linh khí tinh thuần để tăng cường dược tính, giúp hiệu quả chữa trị bệnh ngoài da tốt hơn. Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn và chiếc nón lá đã bạc màu, lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt ánh lên sự ngạc nhiên và biết ơn.
"Tiên sư thật có thần thông!" Lão Nông thốt lên, giọng nói đầy thán phục khi nhìn thấy vết mẩn đỏ trên tay mình đã dịu đi rõ rệt chỉ sau vài lần bôi. "Chỉ mấy ngày mà vết thương của lão phu đã đỡ nhiều rồi!"
Tu sĩ trẻ luyện đan khẽ mỉm cười, vẻ ngượng nghịu xen lẫn sự tự hào. Hắn từng nghĩ rằng kiến thức của mình chỉ có giá trị khi tạo ra những viên đan dược giúp người ta thăng cấp, trường sinh. Giờ đây, nhìn thấy niềm vui và sự nhẹ nhõm trên khuôn mặt Lão Nông, hắn mới thực sự cảm nhận được giá trị của việc mình làm. "Không phải thần thông đâu, Lão Nông," hắn từ tốn giải thích, "chỉ là vận dụng một chút nguyên lý của thảo dược và linh khí, giúp cơ thể tự phục hồi tốt hơn mà thôi. Những thứ này vốn dĩ đã tồn tại trong thiên nhiên, chỉ là chúng ta chưa biết cách tận dụng tối đa mà thôi." Lời nói của hắn không còn sự cao ngạo của một tu sĩ, mà thay vào đó là sự khiêm tốn, chân thành.
Xa hơn một chút, bên con suối nhỏ chảy qua làng, một tu sĩ trẻ khác, người từng dành cả đời nghiên cứu trận pháp để bảo vệ tông môn hoặc tấn công kẻ địch, giờ đây lại đang cặm cụi điều chỉnh một con đập nhỏ. Hắn không dùng những trận pháp hùng vĩ để thay đổi dòng chảy sông núi, mà chỉ dùng vài phù văn trận pháp đơn giản, tinh tế để điều tiết dòng nước chảy đều hơn vào các rãnh dẫn nước, tránh xói mòn đất nông nghiệp, đảm bảo đủ nước tưới cho những ruộng lúa đang thì con gái. Dân làng, ban đầu còn ngạc nhiên và có phần cảnh giác trước sự xuất hiện của những tu sĩ lạ mặt, giờ đây đã x��ch lại gần hơn, ánh mắt họ tràn đầy sự tin tưởng và vui mừng.
Dương Quân đứng giữa, nhìn ngắm khung cảnh ấy, ánh mắt hắn tràn đầy hy vọng. Hắn quay sang người tu sĩ trẻ thứ ba đang giúp một phụ nữ sửa lại mái nhà bị dột, và nói lớn, đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy: "Đây chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo', các ngươi thấy không? Sức mạnh không nhất thiết phải dùng để 'cứu thế' theo cách cũ, để tranh giành hư danh hay kéo dài tuổi thọ vô nghĩa. Sức mạnh của chúng ta là để 'kiến tạo' một thế giới tốt đẹp hơn cho nhân gian. Nó là sự trở về với bản ngã, với những giá trị bình dị nhất của con người, để cuộc sống của mỗi phàm nhân trở nên trọn vẹn và ý nghĩa hơn."
Những lời của Dương Quân không phải là mệnh lệnh, mà là một lời kêu gọi chân thành, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của những tu sĩ trẻ. Họ đã từng lạc lối, từng tuyệt vọng, nhưng giờ đây, trong từng hành động nhỏ bé, trong từng nụ cười của Lão Nông hay tiếng reo hò của trẻ nhỏ, họ tìm thấy một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình. Họ đã bắt đầu sử dụng kiến thức và kỹ năng cũ của mình vào các nghề nghiệp bình thường, mang lại lợi ích cụ thể cho cộng đồng, trở thành những hạt giống đầu tiên của 'Nhân Đạo' được gieo vào lòng đất. Sự hoài nghi và cảnh giác ban đầu của phàm nhân cũng dần tan biến, thay vào đó là lòng tin và sự biết ơn. Đây là một bước khởi đầu nhỏ bé, nhưng lại là nền móng vững chắc cho một sự chuyển đổi vĩ đại, một minh chứng rằng việc xây dựng 'Nhân Đạo' sẽ là một quá trình lâu dài, không chỉ dừng lại ở việc thay đổi hành động mà còn phải chữa lành những tổn thương sâu sắc trong tư tưởng và tâm hồn.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, quán sách nhỏ của Tạ Trần tại Thiên Đăng Sơn chìm vào một vẻ yên tĩnh quen thuộc, pha lẫn chút cô độc. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của thư phòng thoang thoảng trong không khí. Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, khẽ làm xào xạc những trang sách cổ, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ từ ngoài phố vọng vào, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, triết lý.
Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh, vẫn ngồi sau quầy sách, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh nắng chiều tàng. Khuôn mặt thanh tú của anh, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây đang tập trung vào một cuộn thư tín mỏng manh mà Dạ Lan vừa gửi đến. Ánh sáng vàng cam của buổi chiều hắt lên, làm nổi bật mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương của anh.
Anh đọc lướt qua từng dòng chữ, những lời miêu tả chi tiết về những thành công nhỏ ban đầu tại Thôn Vân Sơn. Về cách Dương Quân và các tu sĩ trẻ đã giúp cải tạo đất, làm sạch nguồn nước, chữa bệnh cho Lão Nông. Một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, thoáng qua trên môi Tạ Trần. Đó là một nụ cười của sự hài lòng, của một người đã nhìn thấy những mầm mống đầu tiên của kế hoạch mình gieo trồng bắt đầu nảy nở.
Tuy nhiên, sâu trong ánh mắt anh vẫn là sự suy tư sâu sắc, một vẻ trầm ngâm về con đường dài phía trước. Anh gập cuộn thư lại, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ đã cũ, rồi nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Tạ Trần dường như đang cảm nhận những sợi nhân quả vô hình đang dần thay đổi, đang được đan dệt lại theo một trật tự mới.
"Mầm mống đã gieo. Nhưng để một cái cây trưởng thành giữa sa mạc khô cằn của chấp niệm, cần nhiều hơn là chỉ một giọt nước..." Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. " 'Điểm yếu nhân quả' có thể được vá lại, nhưng liệu 'vết sẹo' có thể lành lặn hoàn toàn?"
Anh hiểu rằng, việc thay đổi hành vi bề ngoài là một chuyện, nhưng việc chữa lành những tổn thương sâu sắc trong tư tưởng và tâm hồn, việc xóa bỏ những chấp niệm đã ăn sâu vào hàng vạn năm, lại là một quá trình gian nan gấp bội. Những thành công ban đầu chỉ là những tia nắng đầu tiên, đủ để xua đi phần nào bóng tối, nhưng không thể xóa nhòa hoàn toàn những vết sẹo. Anh nhận thức rõ, sự dao động của Đạo Trưởng Thanh Hư chỉ là khởi đầu. V��n còn đó những tu sĩ, những tông môn, những cá nhân không thể buông bỏ quá khứ, không thể nhìn thấy giá trị trong "Nhân Đạo". Những kẻ vẫn còn giữ "hận ý" trong lòng, những người cảm thấy bị tước đoạt lý tưởng, sẽ là mối đe dọa tiềm tàng, dễ bị lợi dụng bởi những thế lực hỗn loạn khác để phá hoại trật tự mới.
Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh nhìn xa xăm hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vệt màu tím đỏ cuối cùng. Anh biết rằng, việc xây dựng một hệ thống giá trị tinh thần mới cho những tu sĩ lạc lối, việc kiến tạo một 'thiết chế' hay 'hệ thống' lớn hơn để quản lý và định hướng sự chuyển đổi này sẽ là cần thiết. Những cuộc hội đàm triết lý, những cuộc tranh luận về ý nghĩa của sự tồn tại, về giá trị của nhân sinh, sẽ cần phải được tổ chức. Đó là một hành trình dài, một ván cờ lớn hơn, không chỉ là cứu một vài tu sĩ, mà là định hình lại một kỷ nguyên.
"Dạ Lan," Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, "ti���p tục quan sát. Đặc biệt là những kẻ vẫn còn giữ 'hận ý' trong lòng... Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và những 'vết sẹo' ấy, nếu không được chữa lành tận gốc, sẽ mãi là hiểm họa tiềm tàng."
Anh biết, mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Anh vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của thế giới đang thay đổi này. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo, và những mầm xanh đầu tiên đã bắt đầu nảy nở giữa lòng nhân gian.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.