Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 734: Điểm Yếu Nhân Quả: Ngọn Gió Lạ Giữa Lòng Tuyệt Vọng

Linh khí suy kiệt đã tạo ra một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn những kẻ đã quen nương tựa vào nó. Khoảng trống ấy không thể lấp đầy bằng những lời lẽ suông, dù chân thành đến mấy. Thanh Hư Đạo Trưởng, kẻ đã dành trọn đời mình để truy cầu Tiên Đạo, giờ đây cảm thấy như bị dồn vào chân tường, bị bao vây bởi sự phản bội từ những kẻ hắn từng dẫn dắt, và sự hoài nghi từ chính niềm tin của mình. Hắn không thể chấp nhận. Hắn không thể buông bỏ.

Sương mù của đêm vẫn chưa tan hết, giăng mắc dày đặc trong U Tịch Sơn Cốc, biến những tàn tích của Phế Tích Cổ Thành thành những bóng ma lờ mờ, nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng gió rít qua các khe đá như những lời thì thầm ai oán của thời gian. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo thấm sâu vào xương cốt, mang theo mùi của đất đá mục ruỗng, mùi kim loại gỉ sét, và cả một thứ mùi tanh nồng khô khốc mà chỉ những kẻ đã trải qua vô số nghi thức tế tự mới có thể nhận ra: mùi máu khô. U Tịch Sơn Cốc không chỉ là một địa danh, nó đã trở thành một biểu tượng của sự tàn lụi, của những chấp niệm không chịu buông tha. Linh khí tại đây lúc mạnh lúc yếu, có nơi tràn ngập sát khí nồng nặc, như một lời nhắc nhở về sự khốc liệt của con đường mà những tu sĩ cố chấp này đang bước đi, và cả những sinh linh đã ngã xuống vì nó. Cả thung lũng chìm trong một bầu không khí cổ kính, bí ẩn và rùng rợn, cảm giác như đang bước vào một thế giới bị lãng quên, một nơi mà thời gian đã ngừng trôi từ rất lâu.

Ánh mắt Thanh Hư giờ đây không còn sự cuồng tín đơn thuần, mà ngập tràn vẻ hoảng loạn và tuyệt vọng. Hắn cảm thấy mọi thứ đang tuột khỏi tay mình. Lời nói của Lăng Nguyệt và Dương Quân đã gieo những hạt giống hoài nghi vào tâm trí những tu sĩ đi theo hắn, khiến họ bắt đầu dao động, bắt đầu đặt câu hỏi về con đường mà hắn đã vẽ ra. Sự sợ hãi mất đi quyền lực, mất đi những kẻ trung thành, và trên hết, sợ hãi đối mặt với sự thật rằng con đường mình đã chọn là vô vọng, đã đẩy Thanh Hư đến bờ vực. Hắn không còn là một đạo trưởng uy nghiêm, mà chỉ là một kẻ đang bị dồn vào đường cùng.

"Phản đồ! Các ngươi dám cản trở đại nghiệp cứu thế của ta sao? Thiên Đạo sẽ không dung thứ!" Thanh Hư gào lên, giọng nói khản đặc, như một tiếng chim đêm lạc lõng giữa sương mù. Hắn đột nhiên vung tay, một đạo phù chú cổ xưa hiện ra trong lòng bàn tay gầy guộc, phát ra ánh sáng đỏ nhạt, yếu ớt nhưng đầy vẻ hung hiểm. Đó là một tàn chiêu, một loại cấm thuật nhỏ đã bị lãng quên, đòi hỏi một phần sinh mệnh và linh khí còn sót lại của người thi triển, không đủ sức mạnh để gây sát thương lớn, nhưng đủ để uy hiếp, đủ để chứng tỏ sự tồn tại của một sức mạnh vượt ngoài phàm tục. Hắn muốn dùng nó để xua đuổi Lăng Nguyệt và Dương Quân, muốn dùng nó để tái khẳng định quyền uy của mình trước những tu sĩ đang dao động.

Một luồng khí tức âm u, mang theo mùi máu và sự mục rữa, thoát ra từ phù chú, cuộn xoáy như một con rắn độc lao về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Nhưng Lăng Nguyệt vẫn điềm tĩnh lạ thường. Nàng không lùi bước, không hề có ý định dùng sức mạnh để đối đầu trực diện. Khuôn mặt tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén không một chút dao động. Nàng chỉ nhẹ nhàng phất tay áo, một vệt sáng bạc từ chiếc Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc nàng lóe lên, như một tia trăng non xé toạc màn đêm. Luồng khí tức thanh khiết, thuần khiết đến mức gần như vô hình, thoát ra từ Nguyệt Quang Trâm, không mang theo sát khí hay ý đồ tấn công, nhưng lại có sức mạnh thanh tẩy kinh người. Nó nhẹ nhàng bao phủ lấy cấm thuật của Thanh Hư, như một làn sương sớm xóa tan đi những bóng đêm. Cấm thuật đỏ nhạt kia, vốn đã yếu ớt, ngay lập tức tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết gì, như thể chưa từng tồn tại.

Thanh Hư choáng váng, lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch. Hắn không thể tin được tàn chiêu của mình lại bị vô hiệu hóa một cách nhẹ nhàng đến vậy, không một chút gợn sóng, không một tiếng nổ. Nó càng làm nổi bật sự yếu kém của hắn, sự bất lực của con đường mà hắn vẫn cố chấp tin theo.

Lăng Nguyệt cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát: "Đạo Trưởng đã lầm. Kẻ cản trở ngài không phải chúng tôi, mà là chấp niệm của chính ngài. Thiên Đạo đã suy kiệt, ngài không thể cưỡng ép nó. Chỉ có con người mới có thể tự cứu lấy mình." Nàng đứng đó, bạch y khẽ bay trong gió, dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý và một sự tự tin kiên định, như một đóa sen trắng vươn mình giữa đầm lầy. Đôi mắt phượng của nàng quét qua những tu sĩ đang đứng phía sau Thanh Hư, ánh mắt ấy không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một chút mệt mỏi ẩn sâu. Nàng biết rằng, lời nói của mình sẽ khó lòng lay chuyển được một kẻ đã chấp mê đến thế, nhưng nàng phải nói, vì những kẻ còn lại đang lắng nghe.

Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết. Hắn vẫn luôn giữ một tư thế sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống, nhưng kiên quyết không dùng vũ lực sát thương. Hắn cất lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp thung lũng: "Hãy nhìn xung quanh đi! Nghi thức của các ngươi đã cướp đi bao sinh linh, nhưng linh khí có được phục hồi chút nào không? Chỉ có sự tuyệt vọng và hủy diệt mà thôi!" Hắn chỉ tay về phía những vệt máu khô trên đá, những dấu tích của các nghi thức man rợ đã diễn ra, nơi sinh mệnh phàm nhân và tu sĩ bị rút cạn để phục vụ cho một niềm tin mù quáng. "Các vị nói Thiên Đạo sẽ không dung thứ? Nhưng chính các vị mới là những kẻ đã quay lưng lại với nhân sinh, với sự sống mà Thiên Đạo ban tặng. Thiên Đạo đã buông bỏ, và giờ là lúc con người phải đứng lên, tìm m��t con đường mới. Con đường mà Tạ Trần đã chỉ ra, con đường của 'Nhân Đạo', không phải là sự yếu đuối, mà là sự trỗi dậy của một sức mạnh chân chính, sức mạnh từ sâu thẳm mỗi con người."

Những tu sĩ cố chấp khác, vốn đã dao động từ đêm qua, giờ đây lại chứng kiến sự bất lực của Thanh Hư và sự điềm tĩnh, đầy lý lẽ của Lăng Nguyệt cùng Dương Quân, ánh mắt hoài nghi càng sâu sắc hơn. Họ bắt đầu thì thầm, bàn tán về sự suy yếu của Thiên Đạo, về những lời nói của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Những lời thì thầm ấy ban đầu yếu ớt, rồi dần dần lớn hơn, như những con sóng ngầm đang bắt đầu cuộn chảy trong lòng họ. "Thiên Đạo... thật sự đã suy kiệt rồi sao?", "Có lẽ nào... chúng ta đã đi sai đường?", "Ta đã mất đi bao nhiêu huynh đệ vì những nghi thức này, nhưng kết quả chỉ là sự tuyệt vọng..."

Thanh Hư nghe thấy những lời thì thầm ấy, hắn quay đầu nhìn những người đã từng là môn đồ trung thành nhất của mình. Ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt khắc khổ, từng đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ v�� linh khí. Hắn thấy sự hoài nghi, sự bối rối, và cả một nỗi sợ hãi đang lớn dần trong họ. Nỗi sợ hãi không phải từ Lăng Nguyệt hay Dương Quân, mà là nỗi sợ hãi đối mặt với sự thật, với sự vô nghĩa của cuộc đời mà họ đã lựa chọn. Hắn cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sương đêm, mà vì sự cô lập đang bao trùm lấy hắn. Hắn là một đạo trưởng, nhưng giờ đây, hắn chỉ còn lại một mình, bị vây hãm bởi những chấp niệm của chính mình, và bị bỏ lại bởi những kẻ từng tin tưởng hắn. Hắn biết, khoảnh khắc này, hắn đã thua, không phải trong một cuộc chiến phép thuật, mà trong một cuộc chiến của niềm tin. Tuyệt vọng, nỗi sợ hãi, và một tia bối rối mơ hồ bắt đầu hiện lên trong đôi mắt cuồng tín của hắn, như một vết nứt nhỏ trên tảng băng kiên cố. Hắn vẫn cố gắng gào lên một điều gì đó, nhưng lời nói đã bị nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề giữa không gian ẩm ướt và lạnh lẽo của U Tịch Sơn Cốc.

***

Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi linh khí tuy kh��ng dồi dào như thuở khai thiên lập địa nhưng vẫn giữ được sự tinh khiết lạ thường, Tạ Trần đang tĩnh tọa trong ngôi miếu đá nhỏ. Ngôi miếu, với kiến trúc đơn giản, mộc mạc, được dựng từ những tảng đá xám rêu phong, hài hòa đến lạ với cảnh vật xung quanh. Tiếng gió thổi vi vút qua những kẽ đá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc, và tiếng chuông gió bằng tre treo trước hiên miếu khẽ khàng ngân lên từng hồi, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình, tự tại. Không khí trên đỉnh núi trong lành, mát mẻ, mang theo mùi cây cỏ tươi mới và thoang thoảng mùi hương trầm thanh khiết tỏa ra từ bên trong miếu, nơi Tạ Trần vẫn thường thắp một nén hương để tạ ơn nhân gian, tạ ơn cuộc đời. Cả không gian toát lên một vẻ thanh tịnh, yên bình, một cảm giác linh thiêng không đến từ phép thuật hay thần thánh, mà đến từ sự tĩnh lặng và hòa hợp của vạn vật.

Tạ Trần nhắm mắt, không phải để nghỉ ngơi, mà để lắng nghe. Lắng nghe không chỉ tiếng gió hay tiếng chuông, mà lắng nghe những dòng chảy vô hình của nhân quả, lắng nghe những dao động vi tế trong tâm hồn con người. Mặc dù không cần dùng đến đôi mắt phàm trần, nhưng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của hắn vẫn đang vận hành không ngừng, như một tấm gương vô hình phản chiếu mọi sự biến hóa của thế gian.

Chẳng bao lâu sau, một bóng người mảnh mai, y phục đen tuyền, không một tiếng động, xuất hiện trước hiên miếu. Dạ Lan, với tấm mạng che mặt kín đáo, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo ẩn chứa nhiều bí mật, khẽ khàng đặt một cuộn giấy nhỏ xuống bàn đá bên cạnh Tạ Trần. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ đứng chờ.

Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không vội vàng cầm lấy cuộn giấy, mà khẽ nghiêng đầu, lắng nghe tiếng chuông gió khẽ rung thêm một hồi rồi mới đưa tay ra. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng sớm dịu nhẹ càng thêm vẻ thư sinh, gầy gò. Hắn cầm lấy cuộn giấy, lướt nhanh qua nội dung báo cáo về diễn biến tại U Tịch Sơn Cốc, đặc biệt là sự cố chấp của Thanh Hư Đạo Trưởng và sự dao động của các tu sĩ khác. Mỗi từ, mỗi dòng chữ như những mảnh ghép nhỏ, Tạ Trần không chỉ đọc chúng, mà hắn còn cảm nhận được dòng chảy nhân quả phía sau.

Dạ Lan cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, chuyên nghiệp: "Tạ tiên sinh, tin tức từ U Tịch Sơn Cốc. Tình hình vẫn giằng co, nhưng có vẻ Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang dần tạo ra sự dao động trong nhóm cố chấp kia."

Tạ Trần không đáp ngay. Hắn đọc đến chi tiết về việc Thanh Hư cố gắng phát động một "tàn chiêu", một cấm thuật nhỏ chứa đựng sự tuyệt vọng. Khẽ nhíu mày, hắn thấy rõ không chỉ là sự giằng co về tư tưởng, mà là một cuộc chiến của những linh hồn lạc lối. Thanh Hư, kẻ đã mất đi mọi thứ nhưng vẫn cố chấp bám víu vào niềm tin cũ, giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, tràn ngập nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.

"Sự dao động là tốt," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm, điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm, "nhưng sự tuyệt vọng lại là một điểm yếu chí mạng."

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn vận hành mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ nhìn thấy những hành động, những lời nói, mà hắn nhìn thấy những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm hồn những tu sĩ cố chấp. Hắn thấy sự trống rỗng, sự mất mát của linh khí đã khiến họ đánh mất phương hướng, mất đi niềm tin vào bản thân, và cuối cùng, mất đi cả nhân tính. Họ không còn là những tu sĩ cao ngạo nữa, mà chỉ là những kẻ bám víu vào một quá khứ đã chết, với đôi mắt trũng sâu vì linh khí suy kiệt và tâm hồn mục ruỗng vì chấp niệm.

Trong tâm trí Tạ Trần, một bức tranh lớn hơn dần hiện ra. Thiên Đạo sụp đổ, Ma Chủ bị vô hiệu hóa – những cột mốc vĩ đại mà tưởng chừng sẽ mang lại bình yên cho thế giới. Nhưng khoảng trống quyền lực và niềm tin để lại không phải là sự giải thoát, mà là một mảnh đất màu mỡ cho những mối đe dọa mới nảy sinh. Những kẻ cố chấp như Thanh Hư, với sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi sâu sắc, không chỉ là những cá nhân lạc lối. Họ là những 'điểm neo' của sự hỗn loạn, những khoảng trống trong dòng chảy nhân quả mà bất kỳ thế lực đen tối nào cũng có thể lợi dụng.

"Thiên Đạo sụp đổ, Ma Chủ bị vô hiệu hóa, nhưng khoảng trống trong tâm hồn con người lại mở ra những cánh cửa khác," Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, "Những kẻ cố chấp này, họ không chỉ chống lại Nhân Đạo, mà còn tự biến mình thành một quân cờ tiềm năng trong ván cờ lớn hơn, một 'điểm neo' của sự hỗn loạn mà ta không thể bỏ qua."

Hắn không chỉ lo lắng về việc Thanh Hư có thể gây ra thêm những nghi thức tàn bạo. Hắn lo lắng hơn về việc sự tuyệt vọng và niềm tin mù quáng ấy có thể bị thao túng. Ma Chủ Cửu U, dù bị vô hiệu hóa, nhưng tàn dư của nó vẫn có thể tìm cách lợi dụng những kẻ yếu đuối để tái sinh, hoặc ít nhất là gieo rắc thêm hỗn loạn. Hoặc những thế lực ngầm khác, những kẻ đang âm thầm chờ đợi cơ hội để nắm quyền lực trong kỷ nguyên mới, sẽ không ngần ngại sử dụng những tu sĩ này như những con rối, những lưỡi dao sắc bén để phá hoại trật tự 'Nhân Đạo' mà hắn đang cố gắng kiến tạo.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén của hắn xuyên qua màn sương sớm đã dần tan, hướng về phía U Tịch Sơn Cốc xa xăm. Hắn biết rằng, để thực sự hóa giải mối đe dọa này, không thể chỉ dừng lại ở việc ngăn chặn hành vi. Phải 'trám' vào khoảng trống niềm tin của họ, phải cho họ thấy một con đường có ý nghĩa khác ngoài sự phục hồi Thiên Đạo hay tu luyện vô vọng. Đó không phải là một giải pháp dùng sức mạnh, mà là một giải pháp nhân quả, một giải pháp của trí tuệ và sự thấu hiểu.

"Dạ Lan," Tạ Trần nói, giọng vẫn trầm tĩnh, "Hãy gửi chỉ thị mới cho Lăng Nguyệt và Dương Quân. Chúng ta không chỉ cần thuyết phục họ. Chúng ta cần kiến tạo."

Dạ Lan khẽ gật đầu, không hỏi thêm. Nàng biết, lời nói của Tạ Trần luôn mang theo những hàm ý sâu xa, những kế sách mà không phải ai cũng có thể hiểu thấu ngay lập tức. Nàng cúi đầu, rồi lặng lẽ rút lui, biến mất vào màn sương mỏng manh như một bóng ma. Tạ Trần lại nhắm mắt, tiếp tục lắng nghe tiếng chuông gió, tiếng chim hót, và những dòng chảy vô hình của nhân quả, chuẩn bị cho bước đi tiếp theo trong ván cờ định mệnh của mình.

***

Chiều muộn cùng ngày, bầu trời U Tịch Sơn Cốc vẫn âm u, dù sương mù đã tan bớt, để lộ rõ hơn vẻ hoang tàn của tàn tích cổ thành. Những bức tường đổ nát, những khối đá rêu phong, tất cả đều mang một màu xám xịt, như một vết sẹo lớn trên mặt đất, minh chứng cho sự tàn phá của thời gian và những cuộc chiến tranh đoạt đã qua. Gió lạnh thổi qua khe đá, mang theo tiếng rít buồn bã, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng giữa những tàn tích, bạch y khẽ bay trong gió, nhưng vẻ mặt nàng vẫn không hề dao động. Nàng nhìn Thanh Hư Đạo Trưởng đang ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt thất thần, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào hư không. Xung quanh hắn, những tu sĩ khác cũng đang trong tình trạng tương tự, bơ vơ, mất phương hướng. Lời lẽ của nàng và Dương Quân đã gieo hạt giống, nhưng việc chấp nhận một con đường hoàn toàn mới, từ bỏ cả một đời chấp niệm, không phải là điều dễ dàng. Họ giống như những con thuyền không có bến đỗ, lênh đênh giữa biển cả tuyệt vọng.

Dương Quân bước tới bên cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn chất chứa sự thấu hiểu và một chút xót xa. Hắn đã từng chứng kiến rất nhiều người bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu hư ảo, đánh mất bản thân, đánh mất nhân tính. Hắn biết, họ không phải là kẻ ác, chỉ là những kẻ lạc lối.

Đúng lúc đó, một con chim ưng nhỏ sà xuống đậu trên vai Lăng Nguyệt, mang theo một ống tre nhỏ buộc ở chân. Lăng Nguyệt nhẹ nhàng gỡ ống tre, lấy ra một cuộn giấy nhỏ. Nàng lướt nhanh qua nội dung, ánh mắt nàng dần trở nên kiên nghị hơn, thấu hiểu sâu sắc ý tứ của Tạ Trần. Cuộn giấy không chỉ là một chỉ thị, mà là một định hướng chiến lược, một tầm nhìn bao quát về 'điểm yếu nhân quả' mà Tạ Trần đã phân tích.

"Điểm yếu nhân quả... quả nhiên Tạ Trần đã nhìn thấu," Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nàng mang theo một chút kinh ngạc, nhưng cũng đầy sự đồng tình. "Chúng ta không thể chỉ ngăn cản họ, mà phải cứu vớt họ khỏi chính sự tuyệt vọng của mình." Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ muốn dập tắt ngọn lửa chấp niệm của Thanh Hư, mà còn muốn lấp đầy khoảng trống mà ngọn lửa ấy để lại. Một khi sự tuyệt vọng biến mất, khoảng trống niềm tin sẽ xuất hiện, và đó chính là lúc 'Nhân Đạo' cần được gieo vào.

Dương Quân lắng nghe, ánh mắt hắn lộ vẻ suy tư. "Sư tỷ, kế sách này có vẻ... phức tạp hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần thuyết phục. Chúng ta phải làm thế nào để họ tin vào một điều chưa từng tồn tại? Tin vào một con đường mà họ chưa từng thấy, một giá trị mà họ đã lãng quên từ rất lâu rồi?" Hắn biết Tạ Trần luôn có những kế sách vượt xa suy nghĩ thông thường, nhưng lần này, việc 'kiến tạo niềm tin' cho những kẻ đã gần như 'mất người' là một thử thách vô cùng lớn.

Lăng Nguyệt khẽ lắc đầu, đôi mắt phượng của nàng nhìn xa xăm, nơi những tia nắng chiều yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây xám. "Chúng ta sẽ không chỉ nói, mà sẽ cho họ thấy. Nhân Đạo không phải là một lý thuyết suông, mà là một con đường sống. Nó là sự trở về với bản ngã, với những giá trị bình dị nhất của con người. Và chúng ta sẽ là những người tiên phong, những người sẽ dẫn dắt họ, không phải bằng quyền năng của tiên nhân, mà bằng sự chân thành của nhân loại."

Nàng quay lại nhìn Thanh Hư và những tu sĩ đang ngồi bất động. Ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một tia ấm áp, một sự đồng cảm sâu sắc. Tạ Trần đã nói đúng. Họ không phải là kẻ thù, mà là những linh hồn lạc lối cần được dẫn dắt. Cái sự dao động của tu sĩ trẻ tuổi đêm qua, câu hỏi yếu ớt "Nhân sinh... có thật sự là con đường?" giờ đây vang vọng trong tâm trí nàng, như một lời kêu gọi. Đ�� chính là mầm mống, là điểm khởi đầu mà Tạ Trần đã nhìn thấy.

Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo của U Tịch Sơn Cốc thấm vào phổi. Nhiệm vụ trước mắt không phải là một trận chiến hào nhoáng, mà là một cuộc hành trình dài và kiên nhẫn để chữa lành những vết thương trong tâm hồn, để xây dựng lại những giá trị đã bị lãng quên. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng cũng tin tưởng rằng, dưới sự chỉ dẫn tinh tế của Tạ Trần, và bằng chính sự kiên trì, thấu hiểu của mình, họ sẽ có thể 'trám' vào khoảng trống ấy, không chỉ ngăn chặn một 'điểm yếu nhân quả' tiềm tàng, mà còn gieo những hạt giống đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần phải thành tiên để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại. Một kỷ nguyên của 'Nhân Đạo'.

Nàng cùng Dương Quân trao đổi ánh mắt, trong đó có sự quyết tâm không lay chuyển. Cuộc chiến tư tưởng này, cuộc chiến vì nhân tính, vừa mới thực sự bắt đầu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free