Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 733: Linh Khí Khô Cạn: Lời Kêu Gọi Giữa Vực Thẳm Chấp Niệm

Trong không gian bao la của Thiên Đăng Sơn, lời Tạ Trần vẫn còn vọng lại, như một làn gió nhẹ mơn man, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân, định hình phương hướng cho Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Họ rời miếu cổ, mang theo không chỉ mệnh lệnh, mà còn cả một gánh nặng triết lý, một niềm tin mới mẻ vừa được gieo mầm. Con đường phía trước, như Tạ Trần đã nói, không phải là cuộc chiến bằng gươm đao, mà là trận chiến của tư tưởng, của những tâm hồn lạc lối cần được dẫn dắt.

***

Gió rít qua tàn tích cổ thành, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi ẩm mốc của thời gian. U Tịch Sơn Cốc, cái tên vốn đã ẩn chứa sự tĩnh mịch và u ám, giờ đây càng thêm phần tiêu điều dưới ánh mặt trời yếu ớt bị mây mù che phủ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ẩn mình trên một gò đất cao, từ đó có thể bao quát toàn bộ cảnh tượng bên dưới. Những bức tường thành đổ nát, phong hóa bởi hàng vạn năm mưa gió, sừng sững như những chứng nhân câm lặng cho một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn. Cỏ dại mọc um tùm, che lấp những phiến đá xanh rêu, và từng trận gió lùa qua khe đá phát ra âm thanh ai oán, như tiếng thở dài của linh hồn cổ nhân.

Dương Quân nhíu mày, ánh mắt quét qua không gian u ám, cảm nhận rõ rệt sự suy kiệt của linh khí nơi đây. Nó không chỉ là sự mỏng manh, mà là sự hỗn loạn, pha lẫn với một thứ tử khí nồng nặc, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. H���n thì thầm, giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự lo lắng: "Lăng Nguyệt tiên tử, linh khí nơi đây đã hỗn loạn đến mức này... e rằng những kẻ chấp mê bất ngộ kia đã đi quá xa rồi. Mùi huyết khí và tử khí quả thực nồng nặc, không hề giống một nghi thức chính đạo."

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, bạch y khẽ lay động trong gió, mái tóc đen nhánh buông dài sau lưng như dòng suối mực. Đôi mắt phượng của nàng, vốn sắc bén như lưỡi kiếm, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc khi nhìn xuống trung tâm thung lũng. Ở đó, giữa những cột đá đổ nát, một nhóm tu sĩ gầy gò, tiều tụy đang thực hiện một nghi thức đáng sợ. Từ nơi họ đứng, một làn khói đen kịt cuộn lên, xoáy tròn như một con rồng dữ, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của ban ngày. Linh khí hỗn loạn từ làn khói không chỉ khuếch tán mùi khét của năng lượng pháp thuật quá tải, mà còn mang theo mùi máu khô nồng nặc và hương linh dược pha lẫn tử khí, tạo nên một sự kết hợp ghê rợn, khiến người nghe không khỏi rùng mình.

Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi ẩn sâu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Sự tuyệt vọng có thể biến con người thành quỷ, Dương Quân. Chúng ta phải ngăn chặn việc này, không chỉ vì những phàm nhân vô tội có thể bị liên lụy, mà còn vì chính những tu sĩ đang lạc lối kia. Họ đang 'mất người', không phải vì tu vi cao thâm, mà vì cố chấp níu giữ một ảo ảnh, một niềm tin đã không còn phù hợp với thời đại."

Ánh mắt Dương Quân dán chặt vào cảnh tượng bên dưới. Hắn thấy rõ mồn một vài tu sĩ đã ngã gục, thân thể co quắp bất động giữa vũng máu loang lổ trên nền đất đá. Một số khác, dù thân hình đã suy kiệt, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu, nhưng vẫn cố chấp duy trì nghi lễ, miệng không ngừng niệm chú, giọng khàn đặc, đứt quãng. Người đứng đầu, Đạo Trưởng Thanh Hư, gầy gò xương xẩu, với khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và cố chấp, đang niệm chú với khuôn mặt vặn vẹo đến dị dạng. Đôi mắt hắn trũng sâu, ánh lên vẻ điên cuồng và mệt mỏi, như thể đã thức trắng nhiều đêm liền để duy trì cái nghi thức tà dị này. Y phục đạo bào cũ kỹ, bạc màu, vương vãi bụi bẩn và ám mùi huyết khí, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, điên dại của y.

"Hắn ta đang đốt cháy sinh mệnh để duy trì nghi thức." Dương Quân thì thầm, giọng khẽ run lên. Hắn từng là một tu sĩ trẻ đầy nhiệt huyết, từng khao khát thành tiên, nhưng những trải nghiệm gần đây, đặc biệt là sau khi tiếp xúc với Tạ Trần và chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, đã khiến hắn thay đổi nhận thức. Hắn hiểu rằng, con đường tu tiên truyền thống giờ đây là một con đường cụt, một vực thẳm nuốt chửng nhân tính. "Linh khí đang bị hút cạn, và những người này, họ đang tự biến mình thành tế phẩm."

Lăng Nguyệt gật đầu, khuôn mặt nàng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Nàng nhớ lời Tạ Trần: "Họ không phải kẻ ác, họ chỉ là những kẻ lạc lối." Lời nói ấy vang vọng trong tâm trí nàng, nhắc nhở nàng về sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Tuy nhiên, sự cấp bách của tình hình lại không cho phép nàng chần chừ. Mỗi khoảnh khắc chậm trễ, có thể sẽ có thêm một sinh mệnh bị nuốt chửng bởi sự cuồng tín này, có thể sẽ có thêm một phàm nhân bị hy sinh.

"Chúng ta không thể để họ tiếp tục." Nàng nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại ẩn chứa một ý chí thép. Nàng khẽ nhấc tay, một luồng linh khí thanh khiết tụ lại trên đầu ngón tay, tạo thành một điểm sáng nhỏ. "Dương Quân, ngươi hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ tiếp cận từ phía Tây, tránh để họ phát hiện quá sớm. Ta sẽ dùng Nguyệt Quang Trâm để hóa giải linh khí hỗn loạn, tạo cơ hội cho ngươi nói chuyện với những tu sĩ còn lại. Hãy nhớ lời Tạ Trần, chúng ta không đến để trừng phạt, mà để dẫn dắt."

Dương Quân gật đầu, lòng nhiệt huyết bùng cháy nhưng cũng đầy thận trọng. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt không giấu được sự ngưỡng mộ. Nàng không chỉ sở hữu dung nhan tuyệt mỹ và tu vi cao thâm, mà còn có một trái tim kiên định và một trí tuệ sắc bén, đủ để thấu hiểu những đạo lý thâm sâu mà Tạ Trần đã gieo. "Vãn bối đã rõ. Chúng ta sẽ dùng lý lẽ để thức tỉnh họ, không dùng vũ lực. Nhưng nếu họ cố chấp phản kháng..."

"Chừng nào chưa có hành vi gây hại đến phàm nhân, chúng ta sẽ không dùng vũ lực." Lăng Nguyệt cắt lời, giọng nàng khẳng định. "Nếu họ tấn công, ta sẽ trấn áp, nhưng không sát hại. Mục đích là để họ lắng nghe, để họ có cơ hội nhìn thấy con đường khác. Con đường mà Tạ Trần đã mở ra, con đường 'Nhân Đạo'."

Dứt lời, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ phẩy tay áo, bạch y của nàng hòa vào làn sương mờ ảo của U Tịch Sơn Cốc, biến mất không dấu vết. Dương Quân hít sâu một hơi, điều chỉnh lại trạng thái tâm trí. Hắn biết, đây không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là một thử thách lớn đối với niềm tin và lý tưởng của hắn. Hắn sẽ phải đối mặt với sự cố chấp, sự tuyệt vọng và cả sự điên cuồng của những tu sĩ đã lạc lối. Nhưng hắn tin vào Tạ Trần, tin vào "Nhân Đạo", và tin rằng, ngay cả trong những tâm hồn mờ mịt nhất, vẫn còn một tia hy vọng để thức tỉnh.

Hắn cũng theo sát Lăng Nguyệt, bước chân nhẹ nhàng, hòa vào không khí ảm đạm của thung lũng. Tiếng gió rít qua tai, tiếng niệm chú khàn đặc của Đạo Trưởng Thanh Hư càng lúc càng rõ, như một bản nhạc ai oán tiễn đưa những linh hồn vô vọng. Mùi máu và tử khí càng thêm nồng nặc, báo hiệu sự nguy hiểm đang cận kề. Nhưng trong tâm khảm Dương Quân, một ngọn lửa kiên định vẫn bùng cháy, soi sáng con đường hắn đang đi. Hắn đến đây không phải với tư cách kẻ phán xét, mà với tư cách một người dẫn đường, một người muốn cứu vãn những sinh mệnh đang trôi dạt giữa biển khổ của chấp niệm.

***

Không khí tại trung tâm U Tịch Sơn Cốc đặc quánh mùi máu, tử khí và linh khí hỗn loạn, như một tấm màn vô hình bao trùm lấy tất cả. Đạo Trưởng Thanh Hư, với khuôn mặt vặn vẹo trong sự điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu, đang gào lên những lời chú cổ xưa. Linh lực cuồng bạo từ thân thể gầy gò của y tuôn trào, hòa vào dòng khói đen đang cuộn xoáy dữ dội, khiến cả không gian rung chuyển. Những tu sĩ khác, dù đã kiệt sức, vẫn cố gắng bám víu vào niềm tin mong manh, duy trì nghi thức với những biểu cảm méo mó vì đau đớn và tuyệt vọng. Tiếng niệm chú khàn đặc của họ hòa vào tiếng gió rít, tạo thành một bản hợp xướng rợn người.

Đột nhiên, một luồng ánh sáng thanh khiết, như ánh trăng rọi qua đêm tối, bất ngờ xé toạc màn khói đen kịt. Ánh sáng dịu nhẹ nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn tĩnh lạ kỳ, khiến khói đen bị đẩy lùi một phần, linh khí hỗn loạn cũng dịu đi đôi chút. Từ trong màn ánh sáng ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân hiện ra, như những vị tiên nhân giáng thế giữa chốn địa ngục trần gian. Bạch y của Lăng Nguyệt nổi bật giữa không gian u ám, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ bay trong gió, tạo nên một vẻ thanh cao thoát tục, nhưng cũng lạnh lẽo như băng tuyết. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh, xua tan một phần sự tăm tối. Dương Quân đứng bên cạnh, đạo bào lam nhạt của hắn tuy không rực rỡ như bạch y của Lăng Nguyệt, nhưng khí chất nho nhã pha lẫn vẻ anh tuấn của hắn cũng đủ để thu hút sự chú ý. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhìn thẳng vào nhóm tu sĩ đang cuồng loạn.

Cảnh tượng này như một gáo nước lạnh tạt vào sự điên cuồng của Thanh Hư. Y ngừng niệm chú, ánh mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn hai người, sự giận dữ dâng trào tột độ. "Kẻ nào dám phá hoại đại nghiệp cứu thế của ta?! Các ngươi là kẻ phản đồ của Thiên Đạo, dám ngăn cản con đường hồi sinh?!" Giọng y khàn đặc, vỡ vụn, nhưng lại vang vọng khắp thung lũng, mang theo sự căm phẫn và điên cuồng. Thanh Hư giơ cao một pháp khí cổ xưa, thứ linh lực hỗn tạp từ pháp khí bắn ra, như muốn xé nát không gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không hề nao núng. Nàng tiến lên một bước, thanh thoát như mây trôi. Giọng nói của nàng trong trẻo, nhưng lại mang theo một uy lực khó tả, vang vọng giữa tiếng gió rít và tiếng gào thét của Thanh Hư, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa cơn mê muội: "Thanh Hư đạo trưởng, Thiên Đạo đang suy yếu là sự thật hiển nhiên. Việc cố chấp hy sinh linh hồn và sinh mệnh, thậm chí cả phàm nhân, chỉ đẩy chúng ta vào vực thẳm sâu hơn. Con đường này không cứu được ai, chỉ mang lại sự hủy diệt, sự 'mất người' và sự vô nghĩa. Ngài đang lầm lẫn giữa niềm tin và sự cuồng tín."

Dương Quân bước tới, ánh mắt chính trực nhìn thẳng vào những tu sĩ khác trong nhóm, những người đang dần dao động trước sự xuất hiện của Lăng Nguyệt và lời nói đầy uy lực của nàng. Hắn hiểu rằng, những người này cũng chỉ là nạn nhân của sự tuyệt vọng và bị Thanh Hư dẫn dắt. "Các vị đạo hữu, hãy nhìn xem! Những đồng môn của các vị đã ngã xuống, linh khí của họ bị rút cạn, thân xác họ biến thành củi khô cho cái gọi là 'nghi thức cứu thế' này. Sức mạnh không phải là tất cả. Chẳng lẽ các vị muốn sống một cuộc đời không còn nhân tính, chỉ để níu giữ chút tàn dư của một Thiên Đạo ��ang mục nát và chỉ khiến các vị ngày càng tha hóa, ngày càng 'mất người' hơn sao?"

Lời nói của Dương Quân như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can những tu sĩ đang hoang mang. Họ nhìn xuống những thi thể lạnh lẽo của đồng môn, rồi lại nhìn lên Thanh Hư với vẻ điên cuồng, và cuối cùng, ánh mắt họ dừng lại trên khuôn mặt điềm tĩnh của Lăng Nguyệt và sự chính trực của Dương Quân. Sự hoang mang và sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt trũng sâu của họ.

Thanh Hư gầm lên, càng thêm căm phẫn, chỉ tay về phía họ, ngón tay gầy gò run rẩy: "Phàm nhân nông cạn! Các ngươi làm sao hiểu được ý nghĩa của Đại Đạo! Các ngươi làm sao hiểu được nỗi đau của Thiên Đạo khi nó đang hấp hối! Chúng ta đang mở ra một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo cường thịnh hơn! Các ngươi muốn hủy diệt nó, các ngươi là lũ phản đồ, là kẻ phá hoại!" Mặc dù lời nói vẫn hùng hồn, nhưng sự cuồng loạn của hắn đã bị phá vỡ một nhịp, không còn liền mạch như trước.

Thanh Hư cố gắng dùng một luồng linh lực hỗn loạn, mang theo mùi khét và tử khí, tấn công Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ khẽ phẩy tay. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng tỏa ra một vầng sáng bạc dịu nhẹ, tạo thành một lá chắn vô hình, dễ dàng hóa giải đòn tấn công của Thanh Hư mà không gây tổn thương. Sức mạnh của Nguyệt Quang Trâm không phải là sự đối kháng trực diện, mà là sự thanh lọc, sự tĩnh lặng, như nước chảy đá mòn, hóa giải mọi sự cuồng bạo.

"Thanh Hư đạo trưởng, ngài vẫn cố chấp." Lăng Nguyệt nói, giọng nàng vẫn điềm tĩnh, không một chút gợn sóng. "Sự cuồng loạn của ngài không thể thay đổi thực tế. Thiên Đạo không cần sự hy sinh mù quáng này. Cái mà ngài gọi là 'kỷ nguyên mới' được xây dựng trên xương máu và linh hồn, nó không phải là Thiên Đạo, mà là một thứ tà đạo, một chấp niệm điên rồ."

Những tu sĩ khác trong nhóm Thanh Hư, chứng kiến sự dễ dàng mà Lăng Nguyệt hóa giải đòn tấn công của Đạo Trưởng, sự dao động trong lòng họ càng thêm rõ rệt. Ánh mắt hoang mang của họ không chỉ nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, mà còn nhìn cả Đạo Trưởng Thanh Hư, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một lối thoát. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, dù rất nhỏ, nhưng lại như những hạt sỏi rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng nghi ngờ. Họ đã quá mệt mỏi, quá kiệt quệ, và lời nói của Lăng Nguyệt cùng Dương Quân, dù có thể bị coi là "tà đạo" trong mắt Thanh Hư, lại chạm đến những khao khát sâu kín về sự sống, về sự bình yên mà họ đã đánh mất trong hành trình "cứu thế" đầy tuyệt vọng này.

***

Gió vẫn mạnh, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi vị của sự hoang tàn. Bầu trời âm u như thể cũng đang than khóc cho những linh hồn lạc lối. Đạo Trưởng Thanh Hư, dù bị chặn đứng và lời nói đã yếu đi phần nào, vẫn không từ bỏ ý định. Hắn nhìn chằm chằm vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt ngập tràn sự thù hận và tuyệt vọng, xen lẫn một chút bất lực khi chứng kiến những tu sĩ theo mình đang dao động. Hắn không thể chấp nhận lời đề nghị, không thể buông bỏ chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy.

"Hừ! Lời lẽ của phàm nhân thấp kém! Các ngươi dám lôi kéo đồng đạo ta vào con đường đọa lạc đó sao?!" Thanh Hư gào lên, giọng nói đã khàn đặc và run rẩy, không còn vẻ cuồng loạn ban đầu. "Thiên Đạo sụp đổ, tất cả sẽ trở thành hư vô! Chỉ có con đường này, con đường hy sinh, mới có thể tái tạo lại trật tự, mới có thể đưa chúng ta đến một cảnh giới cao hơn, nơi không còn sự yếu đuối của nhân tính!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng giữa làn gió lạnh, dung nhan tuyệt mỹ vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Nàng nhìn Thanh Hư, rồi ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt hốc hác, từng đôi mắt trũng sâu của những tu sĩ đang phân vân, đấu tranh nội tâm. Nàng biết, mầm mống nghi ngờ đã được gieo. Giờ là lúc để đưa ra "cơ duyên khác" mà Tạ Trần đã gợi ý, một con đường không phải tu tiên để đạt được sức mạnh, mà là tìm về giá trị nhân sinh, xây dựng một trật tự mới từ phàm nhân.

"Tạ Trần đã nói, có một con đường khác." Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng đầy thuyết phục, không nhanh không chậm, nhưng lại có sức nặng của ngàn lời vàng đá. "Một con đường mà các vị không cần phải 'mất người' để có được sức mạnh. Một con đường mà giá trị của mỗi sinh mệnh được trân trọng, không phải là vật tế cho một Thiên Đạo đang hấp hối, hay một 'kỷ nguyên mới' được xây dựng trên sự hủy diệt và tàn sát."

Nàng tiếp tục, ánh mắt nhìn bao quát, như muốn chạm đến từng tâm hồn đang lạc lối: "Con đường ấy không phải là thành tiên, mà là thành nhân. Không phải là tìm kiếm sự bất tử hư ảo, mà là sống trọn vẹn một kiếp người bình thường, với đủ hỉ nộ ái ố, đủ nhân tình thế thái. Thiên Đạo suy yếu không có nghĩa là thế giới phải tận diệt. Nó chỉ là sự chuyển mình, một cơ hội để nhân loại tự định nghĩa lại giá trị của mình, không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ kỹ của thần tiên. 'Nhân Đạo' chính là sự trỗi dậy của những giá trị ấy, nơi mỗi con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại."

Thanh Hư nghiến răng, căm phẫn tột độ. Hắn muốn phản bác mạnh mẽ, nhưng lời nói của Lăng Nguyệt đã chạm đến sâu thẳm tâm trí của những tu sĩ còn lại, khiến họ rơi vào sự lưỡng lự và đấu tranh nội tâm gay gắt. Hắn cảm thấy mình đang mất đi sự kiểm soát, mất đi những người đã mù quáng tin theo hắn. "Ngươi... ngươi đang nói dối! Ngươi đang mê hoặc bọn họ! Thiên Đạo sụp đổ, tất cả sẽ trở thành hư vô! Con người yếu đuối làm sao có thể tự mình chống đỡ!" Mặc dù hắn cố gắng gào lên để khẳng định, nhưng giọng nói đã yếu đi phần nào, chứa đựng sự sợ hãi và tuyệt vọng của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng.

Dương Quân bước tới, ánh mắt hắn đầy đồng cảm, không một chút phán xét, nhìn thẳng vào những tu sĩ đang cúi đầu, tránh ánh mắt của Thanh Hư. "Chúng ta không lôi kéo. Chúng ta chỉ cho thấy một lựa chọn. Lựa chọn giữa sự sống trọn vẹn và sự hủy diệt trong chấp niệm. Giữa việc tìm lại nhân tính và trở thành những kẻ nô lệ cho một con đường sai lầm, một con đường chỉ mang đến sự 'mất người' và vô nghĩa."

Hắn tiếp lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc: "Các vị đã tu hành hàng trăm, hàng ngàn năm, nhưng rốt cuộc, các vị có thực sự hạnh phúc? Các vị có thực sự tìm thấy ý nghĩa? Hay chỉ là nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần, nỗi sợ hãi mất đi sức mạnh, mất đi sự bất tử, nỗi sợ hãi về cái chết và sự hư vô? Thiên Đạo không còn là chỗ dựa. Nhưng nhân gian thì vẫn còn. Con người vẫn còn. Hãy tìm về bản chất của chính mình, hãy tìm lại giá trị của một kiếp người, giá trị của tình thân, của tình bằng hữu, của những điều bình dị nhất. Đó mới là sức mạnh chân chính, là 'cơ duyên' mà Tạ Trần đã nhắc đến."

Không gian im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của những tu sĩ đang đứng giữa lằn ranh của hai con đường. Lời lẽ của Lăng Nguyệt và Dương Quân như những hạt giống được gieo vào mảnh đất cằn cỗi của sự tuyệt vọng, bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn họ. Sự mệt mỏi, hoang mang, và cả nỗi sợ hãi về tương lai đã kìm hãm họ bấy lâu nay, giờ đây lại được soi rọi bởi một tia hy vọng mới, một lối thoát mà họ chưa từng nghĩ tới.

Trong số đó, m���t tu sĩ trẻ hơn, thân hình gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, đôi mắt trũng sâu nhưng vẫn ánh lên một tia sáng yếu ớt của sự ngờ vực và khao khát, khẽ run rẩy. Hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như bị gió cuốn đi, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của những người xung quanh: "Nhân sinh... có thật sự là con đường? Chúng ta... đã sai rồi sao?"

Lời nói ấy, dù chỉ là một câu hỏi yếu ớt, lại như một tiếng sét đánh ngang tai Thanh Hư. Hắn nhìn chằm chằm vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt hắn ngập tràn sự thù hận và tuyệt vọng. Hắn không thể chấp nhận lời đề nghị, không thể buông bỏ chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy của mình. Đối với hắn, con đường 'Nhân Đạo' mà họ nói tới chỉ là sự đọa lạc, là sự yếu đuối, là con đường của kẻ thất bại. Nhưng hắn cũng không thể ngay lập tức phản công, bởi vì hắn cảm nhận được sự dao động mãnh liệt từ những người theo mình. Các tu sĩ khác nhìn nhau, một số bắt đầu cúi đầu, tránh ánh mắt của Thanh Hư, cho thấy sự do dự và đấu tranh nội tâm gay gắt. Mầm mống của sự thay đổi đã được gieo, và dù Thanh Hư có cố chấp đến đâu, thì hạt giống ấy vẫn sẽ âm thầm nảy nở, định hình lại tương lai của họ. Lăng Nguyệt và Dương Quân biết rằng, cuộc chiến tư tưởng này sẽ còn rất dài, nhưng ít nhất, họ đã mở ra một khe cửa, một tia sáng cho những linh hồn đang lạc lối giữa vực thẳm của chấp niệm.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free