Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 732: Mầm Mống Kháng Cự: U Tịch Sơn Cốc & Những Kẻ Cố Chấp

Gió đêm vẫn rít qua những khe đá trên Thiên Đăng Sơn, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi hương trầm thanh khiết từ ngôi miếu cổ. Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn tĩnh tại xuyên qua màn đêm, hướng về những đốm lửa leo lét nơi xa, nơi mà anh biết, những hạt giống tư tưởng vừa gieo đang bắt đầu nảy mầm, dù chỉ là những chồi non yếu ớt. Anh đã nói "những xung đột tư tưởng lớn hơn chắc chắn sẽ bùng nổ khi 'Nhân Đạo' thách thức trực tiếp các định kiến cũ," và lời nói ấy, như một lời tiên tri, dường như đã bắt đầu ứng nghiệm ngay cả trong chính đêm tĩnh lặng này. Vận hành của nhân quả đôi khi nhanh đến không ngờ, tựa hồ như một dòng chảy ngầm cuộn xiết, chỉ chờ cơ hội để trào dâng. Anh biết, thử thách thực sự của "Nhân Đạo" không phải nằm ở việc Thiên Đạo cũ sụp đổ nhanh hay chậm, mà là ở khả năng dung nạp và chuyển hóa những chấp niệm sâu xa đã bám rễ trong lòng người tu sĩ suốt hàng vạn năm.

***

Trong lòng U Tịch Sơn Cốc, nơi những phế tích cổ thành chìm đắm trong màn sương đêm dày đặc, không khí đặc quánh một sự u ám và tuyệt vọng. Những bức tường đá đổ nát, các cột trụ sụp đổ đã bị thời gian và rêu phong phủ kín, tạo thành một mê cung hoang tàn mà ít ai dám bén mảng. Tiếng gió rít gào như những linh hồn than khóc, lướt qua những kẽ đá mục nát, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi rêu phong mục ruỗng. Ánh trăng mờ nhạt, bị những tầng mây đen kịt che khuất, chỉ đủ để lộ ra những đường nét mờ ảo của một pháp trận cổ xưa được vẽ vội vã trên nền đất ẩm. Vòng tròn pháp trận ấy, dường như đã tồn tại từ một kỷ nguyên xa xăm nào đó, giờ đây lại được tái hiện bởi những con người đang đứng bên bờ vực của sự tận cùng.

Đạo Trưởng Thanh Hư, với khuôn mặt gầy gò đến hốc hác, hai má hõm sâu, đôi mắt trũng xuống nhưng lại rực lên một ngọn lửa cuồng dại, đứng chính giữa pháp trận. Y phục đạo bào cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng, dính đầy bụi bẩn và bùn đất, không còn chút vẻ trang nghiêm nào của một tu sĩ. Hơn ba mươi tu sĩ khác, toàn bộ đều mang vẻ tiều tụy, gầy gò, quần áo rách rưới, đứng vây quanh y, mỗi người một góc, cố gắng duy trì sự vận hành của pháp trận. Linh khí trong cơ thể họ đã cạn kiệt đến mức đáng thương, nhưng sự chấp niệm trong ánh mắt thì vẫn không hề suy suyển. Pháp khí của họ, vốn dĩ phải rực rỡ hào quang, giờ đây chỉ phát ra những ánh sáng xanh đỏ chập chờn, yếu ớt như những đốm lửa tàn sắp tắt, không còn chút uy lực nào của tiên gia. Chúng rên rỉ trong tay các tu sĩ, tựa hồ đang cố gắng chống lại sự tàn phá của linh khí mỏng manh. Mùi hương trầm nặng nề, nồng nặc và khó chịu, trộn lẫn với mùi đất ẩm và một chút tanh nồng khó tả, tỏa ra từ trung tâm pháp trận, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Miệng Đạo Trưởng Thanh Hư không ngừng lẩm bẩm những câu chú cổ xưa, thanh âm khàn đục, vang vọng giữa không gian hoang tàn, như tiếng vọng của một quá khứ đã mất. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán y, hòa lẫn với những vết bẩn, tạo thành những vệt nhơ nhuốc. Y giơ cao một thanh kiếm gỗ đào cũ nát, mũi kiếm chỉ thẳng lên bầu trời mịt mờ, như muốn xuyên thủng lớp mây dày để chạm tới một Thiên Đạo đã không còn đáp lời.

"Thiên Đạo chưa sụp đổ!" Đạo Trưởng Thanh Hư bỗng gào lên, giọng nói khàn đặc nhưng lại mang theo một sự điên cuồng đến ám ảnh. Ánh mắt y quét qua những đệ tử đang ngã gục xung quanh. "Con đường trường sinh vẫn còn! Kẻ phàm tục Tạ Trần kia là dị đoan, là kẻ hủy hoại chân lý! Y muốn chúng ta quên đi con đường chân chính, muốn chúng ta hòa nhập vào phàm trần để Thiên Đạo mãi mãi suy yếu! Chúng ta phải chứng minh! Phải tìm lại con đường chân chính!"

Bốn phía pháp trận, một vài tu sĩ đã ngã gục, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, linh khí trong đan điền đã cạn kiệt, sinh mệnh lực cũng theo đó mà tiêu hao. Họ nằm bất động, hơi thở yếu ớt, thân thể run rẩy. Nhưng Đạo Trưởng Thanh Hư và những người còn lại không hề để tâm, vẫn cứ cố chấp thi triển pháp quyết, như thể cái chết của đồng môn chỉ là một sự hy sinh tất yếu. Sự chấp niệm đã biến họ thành những cái xác không hồn, chỉ còn lại một ý chí mù quáng.

"Linh khí cạn kiệt… ta cảm thấy sinh mệnh ta đang trôi đi…" Một tu sĩ trẻ tuổi, thân hình gầy yếu nhất trong số đó, thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang nhìn về phía Đạo Trưởng Thanh Hư. "Sư phụ, liệu có ích gì không? Chúng ta đã ở đây ba ngày ba đêm rồi… và không có chút hồi đáp nào từ Thiên Đạo…"

Đạo Trưởng Thanh Hư quay phắt lại, ánh mắt rực lửa như muốn thiêu đốt kẻ dám hoài nghi. Y bước nhanh đến bên cạnh tu sĩ trẻ, dùng thanh kiếm gỗ đào gõ mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc. "Kẻ yếu đuối! Ngươi dám nghi ngờ niềm tin của chúng ta sao?! Ngươi có biết, Thiên Đạo đang thử thách chúng ta không?! Càng hy sinh, càng chứng tỏ lòng thành! Thiên Đạo sẽ hồi đáp! Cơ duyên sẽ đến với kẻ kiên trì! Chẳng lẽ ngươi muốn trở thành một phàm nhân như những kẻ kia sao? Quên đi vinh quang của tiên nhân, quên đi sự trường sinh bất tử chỉ để sống một kiếp tầm thường rồi mục ruỗng trong bùn đất sao?!"

Lời nói của y không chỉ là sự răn đe, mà còn là một lời tuyên bố đầy khinh miệt đối với phàm nhân, đối với cái "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang cố gắng kiến tạo. Những lời lẽ ấy, trong bối cảnh linh khí suy yếu, càng trở nên lạc lõng và bi thảm. Tu sĩ trẻ sợ hãi, vội vàng cúi đầu, không dám nói thêm lời nào, chỉ có thể tiếp tục gắng gượng duy trì pháp quyết yếu ớt của mình. Đạo Trưởng Thanh Hư quay lại pháp trận, tiếp tục lẩm bẩm, nhưng ánh mắt y lại không khỏi liếc về phía rìa vòng tròn.

Ở đó, ba bóng người phàm tục đang bị trói chặt, miệng bị bịt kín, ánh mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào pháp trận. Họ là những người dân vô tội sống gần U Tịch Sơn Cốc, bị bắt cóc trong đêm để làm vật tế. Nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt họ, và mùi tanh nồng trong không khí dường như cũng bắt nguồn từ chính sự tuyệt vọng của những sinh linh sắp bị hiến tế. Đạo Trưởng Thanh Hư, trong sự cuồng dại của mình, tin rằng sự hy sinh của sinh mạng phàm nhân sẽ là "lễ vật" đủ lớn để lay động Thiên Đạo, để chứng minh cho "lòng thành" của mình và các đệ tử. Cái giá của sự cố chấp, của niềm tin mù quáng, đôi khi lại chính là nhân tính và sinh mạng vô tội. Đây không chỉ là "mất người" theo nghĩa đánh mất cảm xúc, ký ức, mà là đánh mất hoàn toàn bản chất lương thiện, trở thành những kẻ cuồng tín tàn độc. Sự tồn tại của nhóm tu sĩ này, như một vết nhơ trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu, báo hiệu rằng việc kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt với nhiều hình thức kháng cự khác nhau, không chỉ từ kẻ thù rõ ràng mà còn từ những người từng thuộc 'chính đạo', những người không thể buông bỏ chấp niệm cũ. Hành động cực đoan của Đạo Trưởng Thanh Hư, bao gồm c��� việc hy sinh phàm nhân, cho thấy mức độ tuyệt vọng của một số tu sĩ và có thể dẫn đến việc họ tìm kiếm sức mạnh từ những nguồn cấm kỵ hoặc lợi dụng người yếu thế.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn đang cố gắng xua tan màn sương sớm dày đặc bao phủ Thành Vô Song, tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, không khí đã bắt đầu nhộn nhịp. Cổng thành cao ngất, sừng sững làm từ đá xanh kiên cố, với những tháp canh vững chãi và cổng sắt khổng lồ, trông vừa uy nghiêm vừa trầm mặc. Các phù văn trận pháp cổ xưa được khắc sâu trên những bức tường đá, ánh lên một vẻ huyền bí dưới làn sương mờ. Tiếng vó ngựa lốc cốc từ xa vọng lại, tiếng bánh xe ngựa lạo xạo trên đường đá, tiếng người nói chuyện rì rầm, và tiếng lính gác hô hoán, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mới bắt đầu trong ngày. Mùi bụi đất, mùi ngựa và mùi kim loại từ vũ khí của lính gác thoang thoảng trong không khí se lạnh của buổi sớm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sau một đêm dài điều tra không ng���, vừa trở về thành. Dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt vẫn không hề bị lu mờ bởi sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một vẻ ưu tư sâu sắc. Bạch y của nàng vẫn thanh thoát, không chút vương bụi, nhưng những nếp nhăn nhỏ trên trán đã tố cáo sự căng thẳng của nàng. Dương Quân, dù vẫn giữ được khí chất nho nhã của một thư sinh anh tuấn, nhưng vẻ nhiệt huyết thường ngày đã được thay thế bằng một sự trầm trọng, đôi mắt sáng nay ánh lên vẻ lo lắng. Cả hai vừa ngự kiếm hạ xuống, chưa kịp nghỉ ngơi, một tiểu đệ tử của Hiệp Hội Tu Sĩ đã vội vàng tiếp cận, cúi đầu cung kính, tay dâng lên một phong thư niêm phong cẩn mật.

"Bẩm Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân đại hiệp, đây là mật báo khẩn cấp từ Dạ Lan." Tiểu đệ tử nói, giọng gấp gáp, khuôn mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng.

Lăng Nguyệt nhận lấy phong thư, động tác dứt khoát, nhanh chóng mở ra. Ánh mắt nàng lướt qua từng dòng chữ, sắc mặt càng lúc càng thêm nghiêm trọng. Dương Quân đứng cạnh, không nói gì, chỉ chăm chú dõi theo biểu cảm của nàng. Phong thư chứa đựng báo cáo chi tiết về hoạt động của Đạo Trưởng Thanh Hư và nhóm tu sĩ cố chấp tại U Tịch Sơn Cốc, kèm theo những chi tiết đáng ngại về việc "hy sinh linh hồn và cả phàm nhân địa phương." Từng câu, từng chữ như những mũi kim châm vào tâm can họ.

"Đây là vấn đề nghiêm trọng." Lăng Nguyệt khẽ cau mày, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng. Nàng đưa phong thư cho Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự suy tư. "Những kẻ cố chấp này đang tự hủy hoại bản thân, và tệ hơn, chúng có thể gây ra họa lớn cho nhân gian. Việc lôi kéo phàm nhân vào những nghi thức cuồng tín này… là điều không thể chấp nhận được."

Dương Quân đọc lướt qua, sắc mặt y cũng thay đổi. Y siết chặt tay, nắm đấm nổi rõ gân xanh. "Họ quá mù quáng. Cố chấp bám víu vào một con đường đã không còn, thậm chí còn liên lụy đến phàm nhân vô tội. Điều này không chỉ đi ngược lại 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang kiến tạo, mà còn là sự sỉ nhục cho toàn bộ giới tu sĩ. Chúng ta phải hành động! Không thể để họ tiếp tục gây ra tội ác này được."

"Hành động là điều tất yếu, nhưng hành động như thế nào mới là quan trọng." Lăng Nguyệt ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Đăng Sơn xa xa, nơi đỉnh núi vẫn còn chìm trong màn sương mờ. "Dùng vũ lực trấn áp lúc này có thể khiến mọi việc thêm phức tạp. Sự cố chấp của họ đã đạt đến đỉnh điểm, bất kỳ sự can thiệp thô bạo nào cũng có thể biến họ thành những kẻ tử vì đạo, càng làm tăng thêm sự cuồng tín. Chúng ta cần một giải pháp khác, một phương án tinh tế hơn."

"Nhưng không thể chậm trễ được, Tiên Tử!" Dương Quân tỏ vẻ sốt ruột. "Mỗi giờ phút trôi qua, e rằng những sinh mạng vô tội lại bị đem ra tế lễ. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và sự thật này, nếu để lộ ra, sẽ gây chấn động lớn trong nhân gian, phá hoại những gì chúng ta đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay." Y nhớ lại lời của Dạ Lan.

Lăng Nguyệt gật đầu, hiểu rõ sự cấp bách. "Ta biết. Chúng ta cần tham vấn Tạ Trần. Chỉ có trí tuệ của y mới có thể nhìn thấu được nhân quả của hành động này và tìm ra một con đường vẹn toàn." Nàng quay sang tiểu đệ tử. "Ngươi hãy ở lại đây, tiếp tục canh gác và báo cáo mọi động tĩnh. Ta và Dương Quân sẽ lập tức đến Thiên Đăng Sơn."

Không chần chừ thêm, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân phóng lên ngự kiếm, hóa thành hai đạo bạch quang và lam quang xé tan màn sương sớm, lao vút về phía Thiên Đăng Sơn. Lòng họ nặng trĩu những lo âu, không chỉ vì số phận của những phàm nhân vô tội, mà còn vì tương lai của "Nhân Đạo" – một con đường mới đang đứng trước thử thách cam go từ chính những tàn dư của quá khứ. Sự xuất hiện của nhóm tu sĩ cố chấp báo hiệu rằng việc kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt với nhiều hình thức kháng cự khác nhau, không chỉ từ kẻ thù rõ ràng mà còn từ những người từng thuộc 'chính đạo', những người không thể buông bỏ chấp niệm cũ. Đây là một ván cờ lớn, và mỗi nước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng, bởi cái giá phải trả cho sự sai lầm có thể là sự sụp đổ của một kỷ nguyên mới vừa chớm nở.

***

Ánh nắng ban trưa ấm áp bao phủ Thiên Đăng Sơn, xua đi màn sương sớm và sự lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng chim hót líu lo ríu rít giữa những tán cây cổ thụ, tiếng chuông gió từ ngôi miếu nhỏ ngân nga leng keng theo làn gió mát, tạo nên một không gian thanh bình, tĩnh lặng đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự cuồng dại và tuyệt vọng đang diễn ra nơi U Tịch Sơn Cốc. Mùi cây cỏ dại và linh khí thanh khiết của Thiên Đăng Sơn tràn ngập, mang đến một cảm giác thư thái, an yên cho những tâm hồn mệt mỏi.

Trong ngôi miếu nhỏ, Tạ Trần đang ngồi trên bồ đoàn, tay cầm một cuốn cổ thư đã ố vàng, thưởng thức một chén trà nóng. Tư thế của anh điềm tĩnh, ung dung, dường như mọi sự thế gian đều không thể chạm đến y. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một trí tuệ phi phàm, như có thể nhìn thấu vạn vật. Anh đang đọc một đoạn về "Vô Vi Chi Đạo" – một triết lý về sự thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, nhưng lại hàm chứa sức mạnh chuyển hóa vĩ đại nhất.

Đột nhiên, hai đạo bạch quang và lam quang hạ xuống trước sân miếu. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào, vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và lo lắng. Lăng Nguyệt, dù đã cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn lộ rõ vẻ căng thẳng. Dương Quân thì có vẻ nóng nảy hơn, siết chặt nắm tay, đứng thẳng tắp.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn cổ thư xuống, động tác chậm rãi, ung dung, kh��ng tỏ vẻ bất ngờ hay vội vã. Anh rót thêm hai chén trà nóng, hương trà thanh khiết bay lên, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của hai người.

"Hai vị đã đến." Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối trong vắt chảy qua kẽ đá. "Dường như có chuyện không vui."

Lăng Nguyệt tiến lên một bước, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Tạ Trần, sự việc đã trở nên nghiêm trọng. Nhóm của Đạo Trưởng Thanh Hư đang tự mình làm loạn tại U Tịch Sơn Cốc. Mật báo từ Dạ Lan cho biết họ đang tiến hành một nghi thức cổ xưa, hy sinh phàm nhân để cầu xin Thiên Đạo hồi đáp. Đây là một hành động điên rồ, có thể gây hại cho nhân gian và làm lung lay niềm tin của mọi người vào một tương lai không cần tu tiên."

Dương Quân không nén nổi sự bức xúc, y bước đến gần hơn. "Chúng ta cần phải ngăn chặn họ trước khi có ai đó bị hại, hoặc họ gây ra một phản ứng tiêu cực lớn. Ta đề nghị cử người đến giải tán họ bằng vũ lực, dù có phải dùng đến biện pháp mạnh. Nếu không, những người dân vô tội sẽ phải chịu khổ, và cả "Nhân Đạo" mà chúng ta đang cố gắng kiến tạo cũng sẽ bị hoen ố."

Tạ Trần đưa chén trà cho Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào làn hơi trà bốc lên. Anh không lập tức đáp lời, mà để cho sự tĩnh lặng bao trùm trong chốc lát, như thể đang phân tích từng lời nói, từng cảm xúc của họ.

"Đạo Trưởng Thanh Hư..." Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, giọng nói trầm bổng, mang theo một chút suy tư. "Sự chấp niệm của ông ta sâu sắc hơn ta nghĩ. Nhưng đây không phải là vấn đề dùng vũ lực giải quyết. Càng trấn áp, họ càng cố chấp. Cái gốc của vấn đề nằm ở niềm tin... và sự tuyệt vọng của họ khi Thiên Đạo suy yếu." Anh dừng lại, đặt chén trà xuống bàn đá. "Niềm tin, dù sai lầm đến đâu, khi đã bám rễ sâu trong tâm hồn con người, sẽ trở thành một bức tường kiên cố, khó mà phá vỡ bằng gươm đao. Vũ lực chỉ có thể dẹp bỏ hành động, nhưng không thể xóa bỏ chấp niệm. Nó chỉ đẩy họ vào bóng tối sâu hơn, hoặc biến họ thành những kẻ cực đoan hơn nữa."

Lăng Nguyệt nghe Tạ Trần phân tích, ánh mắt nàng dần dịu xuống, nhưng vẫn còn vương vấn sự hoài nghi. Nàng biết Tạ Trần luôn có cách nhìn nhận khác biệt, nhưng trong tình thế cấp bách này, nàng vẫn chưa thể hình dung ra giải pháp nào ngoài sự can thiệp trực tiếp.

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Dương Quân hỏi, giọng vẫn còn chút nóng nảy. "Để mặc họ tiếp tục làm điều sai trái, hy sinh những sinh linh vô tội sao? Đó không phải là đạo lý của 'Nhân Đạo'!"

"Đương nhiên là không." Tạ Trần lắc đầu nhẹ. "Chúng ta cần hiểu rõ họ đang thực sự tìm kiếm điều gì, và liệu có thể cho họ một con đường khác, một 'cơ duyên' khác hay không, mà không phải hy sinh nhân tính hay mạng người vô tội." Anh nhìn về phía xa xăm, ánh mắt như xuyên thấu lớp không gian, nhìn thẳng vào U Tịch Sơn Cốc. "Những tu sĩ ấy, họ không phải là kẻ ác. Họ chỉ là những kẻ lạc lối, những kẻ đang 'mất người' vì cố gắng níu giữ một ảo ảnh đã tan vỡ. Sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi đã biến họ thành công cụ của chính chấp niệm của mình. Chúng ta phải tìm cách kéo họ trở lại, không phải đẩy họ xa hơn."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn hoài nghi. "Một con đường khác? Giữa lúc này, khi họ đã đi quá sâu vào mê muội... liệu có kịp? Niềm tin của họ đã bị lung lay bởi Thiên Đạo sụp đổ, giờ lại bị sự cuồng tín của Đạo Trưởng Thanh Hư dẫn dắt. Thuyết phục họ buông bỏ con đường tu tiên truyền thống e rằng còn khó hơn là đối đầu trực tiếp."

"Kịp hay không, phải thử mới biết." Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự kiên định. "Nhưng trước hết, cần phải hiểu 'nhân quả' của hành động này rõ ràng hơn. Và chúng ta cần một kế hoạch tiếp cận tinh tế, không phải bằng gươm đao. Đây không phải là cuộc chiến giữa hai phe đối địch, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến để cứu vãn những tâm hồn lạc lối. Để phá cục này, chúng ta cần phải nhìn thấu bản chất của nó."

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ miếu, nhìn ra khung cảnh bao la của nhân gian. "Dương Quân, ngươi hãy tập hợp thêm thông tin chi tiết về Đạo Trưởng Thanh Hư và nhóm của y. Tìm hiểu sâu hơn về quá khứ, về những gì đã khiến họ trở nên cố chấp đến vậy. Mỗi chấp niệm đều có một cội nguồn. Lăng Nguyệt, nàng hãy sử dụng mạng lưới của Hiệp Hội để theo dõi chặt chẽ mọi động tĩnh tại U Tịch Sơn Cốc, đảm bảo không có thêm phàm nhân nào bị liên lụy. Đồng thời, hãy chuẩn bị một kế hoạch tiếp cận, tập trung vào việc thuyết phục và thấu hiểu, không phải trấn áp."

Anh quay lại nhìn hai người, ánh mắt kiên định. "Hãy nhớ, mục đích của chúng ta không phải là trừng phạt, mà là dẫn dắt. Dẫn dắt họ thoát khỏi mê lầm, tìm thấy một 'cơ duyên' mới trong 'Nhân Đạo', nơi giá trị của một kiếp người bình thường được đề cao, nơi sự tồn tại không cần phải dựa vào Thiên Đạo hay sức mạnh siêu phàm. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự bền bỉ không ngừng nghỉ. Cái 'ván cờ định mệnh' này không thể thắng bằng vũ lực, mà phải thắng bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Sự kháng cự từ những người cố chấp này chỉ là khởi đầu của một hành trình dài. Liệu những hạt mầm 'Nhân Đạo' có đủ sức sống để nở hoa giữa bão táp hay không, phụ thuộc vào cách chúng ta đối mặt với những thử thách như thế này."

Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn Tạ Trần, trong lòng dần nảy sinh một tia hy vọng mới, dù vẫn còn chút hoài nghi. Họ hiểu rằng, cách tiếp cận của Tạ Trần (phân tích nhân quả, phi bạo lực) sẽ là kim chỉ nam cho các xung đột tương tự trong tương lai, nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro nếu không đủ mạnh mẽ hoặc không được thực hiện kịp thời. Tuy nhiên, họ tin tưởng vào trí tuệ của anh. Tạ Trần nhắc đến 'cơ duyên khác' cho những tu sĩ cố chấp gợi ý rằng sẽ có một giải pháp mang tính triết lý sâu sắc hơn, không chỉ là ngăn chặn hành vi mà còn là thay đổi nhận thức. Đó là một con đường khó khăn, nhưng có lẽ là con đường duy nhất để thực sự kiến tạo một kỷ nguyên mới.

"Chúng ta đã rõ." Lăng Nguyệt gật đầu, giọng nói đã lấy lại vẻ kiên quyết.

Dương Quân cũng cúi đầu. "Chúng ta sẽ làm theo lời ngài."

Khi hai người rời đi, Tạ Trần lại ngồi xuống, cầm cuốn cổ thư lên. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao. Ván cờ định mệnh mới chỉ bắt đầu, và những nước cờ đầu tiên đã hiển lộ đầy chông gai. Nhưng anh biết, chính trong những thử thách ấy, "Nhân Đạo" mới có cơ hội được tôi luyện, được chứng minh giá trị của mình, và cuối cùng, được trường tồn. Anh vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ, đọc sách, uống trà, quan sát nhân gian. Nhưng ảnh hưởng của anh, thông qua những hạt giống tư tưởng đã gieo, sẽ còn mãi, định hình lại dòng chảy của nhân tâm, của văn hóa, của cách con người nhìn nhận về sự tồn tại, về ý nghĩa của cuộc đời.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free