Nhân gian bất tu tiên - Chương 731: Hương Trà, Vang Vọng Đạo Lý Nhân Gian
Màn đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng huyền ảo bao trùm Phật Sơn Tự. Nhưng trong đại điện cổ kính ấy, dẫu cho cuộc hội nghị triết lý đã khép lại, dư âm của những lời lẽ sâu sắc vẫn còn vang vọng, lay động tâm trí những kẻ đang bối rối giữa thời mạt pháp. Câu hỏi của Tạ Trần, lời giải thích của Lăng Nguyệt và Dương Quân, không phải là những lời giáo huấn, mà là những hạt mầm triết lý được gieo vào mảnh đất khô cằn của niềm tin đã suy kiệt. Chúng bắt đầu nảy mầm, không ồn ào, không vội vã, nhưng bền bỉ và kiên cường, hứa hẹn một sự thay đổi sâu sắc, một kỷ nguyên mới của Nhân Đạo không dựa vào quyền năng thần thánh, mà dựa vào nhân tính và sự kế thừa.
***
Sáng muộn, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những mái ngói rêu phong của Quán Trà Vọng Giang. Tiếng nước sông Lạc Thủy lững lờ chảy qua bên dưới, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trong vòm cây cổ thụ và tiếng lào xào của gió luồn qua khe cửa sổ, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình đến lạ. Mùi trà Long Tỉnh thơm ngát, quyện lẫn với hương đất ẩm sau đêm sương và mùi hoa nhài thoảng đưa từ ban công, vấn vít trong không gian quán, khẽ khàng len lỏi vào từng hơi thở, xoa dịu những tâm hồn đang ưu tư.
Tạ Trần ngồi nơi một góc khuất, tấm áo vải bố cũ kỹ màu tro tàn gần như hòa vào màu tường gỗ, khiến anh trở nên vô hình giữa những chiếc bàn ghế mộc mạc. Chén trà sứ trắng ngà trong tay anh tỏa hơi ấm nhẹ, làn khói lượn lờ như những ảo ảnh vô định. Đôi mắt sâu thẳm của thư sinh vẫn giữ vẻ tĩnh tại cố hữu, quan sát mọi vật, lắng nghe mọi lời, như một hồ nước cổ không gợn sóng, nhưng lại phản chiếu trọn vẹn vạn vật. Anh không nói, chỉ lặng lẽ nhấp từng ngụm trà, cảm nhận sự vận hành tinh vi của nhân tâm và dòng chảy vô hình của nhân quả.
Gần đó, Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh đặc trưng, đang say sưa vung chiếc quạt giấy đã sờn cũ, kể lại một câu chuyện kiếm hiệp xưa cũ. Giọng anh ta lúc trầm lúc bổng, đầy kịch tính, nhưng ánh mắt lại phảng phất vẻ mệt mỏi, dường như đã cạn kiệt nguồn cảm hứng mới mẻ. Những câu chuyện về tiên nhân, về phép thuật bay bổng, về những anh hùng cứu thế đã không còn đủ sức lay động lòng người trong thời buổi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, khi mà ngay cả tu sĩ cũng phải vật lộn với những lo toan đời thường.
"Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Người Kể Chuyện cất giọng, nhưng chỉ vài cái đầu uể oải ngẩng lên. "Đại hiệp Phi Vân, một kiếm trấn áp ma giáo, cứu vãn giang sơn..."
Một tu sĩ tán tu ngồi gần đó, bộ áo đạo sĩ đã bạc màu, khẽ thở dài, tay vuốt ve chiếc bình ngọc rỗng không từng đựng linh đan, giờ đây chỉ còn là vật trang trí vô dụng. "Trấn áp thì sao? Cứu vãn thì sao? Giờ linh khí cạn kiệt, tiên môn suy tàn, cái gọi là kiếm khí cũng chỉ là trò đùa... Thành tiên vô vọng, siêu thoát vô vọng, luân hồi cũng chỉ là hư ảo..." Giọng y tràn đầy sự chán nản, tuyệt vọng, như một con thuyền đã mất phương hướng giữa biển cả mênh mông.
Tạ Trần khẽ ho một tiếng, rất khẽ, nhưng đủ để Người Kể Chuyện và một vài người khác chú ý. Đôi mắt sâu của anh nhìn lướt qua vị tu sĩ tán tu kia, rồi dừng lại trên chiếc quạt giấy của Người Kể Chuyện. "Chẳng lẽ, luân hồi không phải là vòng xoáy số phận của một cá thể tìm cầu siêu thoát, mà là sự tiếp nối của những điều ta trân quý trong kiếp này, qua những người ta yêu thương, những câu chuyện ta kể lại?"
Câu hỏi của Tạ Trần như một làn gió mới thổi vào không khí ảm đạm của quán trà. Nó không hùng hồn, không giáo điều, chỉ là một câu hỏi mở, một hạt giống tư tưởng được gieo vào tâm trí người nghe. Người Kể Chuyện, vốn là kẻ nhạy bén với những điều mới lạ, lập tức mắt sáng lên. "Ồ, vị công tử này có cái nhìn thật độc đáo! Xin hãy kể thêm... Luân hồi không phải là siêu thoát, mà là sự tiếp nối? Nghe thật lạ tai, nhưng lại có vẻ thâm sâu!"
Vị tu sĩ tán tu ban đầu còn hoài nghi, nhưng câu hỏi của Tạ Trần lại chạm đúng vào nỗi bế tắc sâu thẳm trong lòng y. Y đã dành cả đời để tu luyện, để tìm kiếm sự siêu thoát, để đạt tới cảnh giới trường sinh bất tử. Nhưng giờ đây, tất cả những lý tưởng ấy đều đã sụp đổ. "Linh khí khô cạn, thành tiên vô vọng, nói gì đến luân hồi nữa?" Y lẩm bẩm, nhưng giọng đã bớt đi sự tuyệt vọng, thay vào đó là một chút tò mò, một chút chiêm nghiệm. "Ý công tử là... cái chết không phải là kết thúc, mà là một sự khởi đầu khác, nhưng không phải cho bản thân mình?"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười nhạt. "Nếu một kiếp người hữu hạn có thể gieo những hạt giống thiện lành, để lại những di sản trí tuệ, những tình cảm sâu sắc, thì những điều đó liệu có 'tái sinh' trong lòng những người còn sống, trong những thế hệ kế cận? Chẳng phải đó là một dạng 'trường sinh' khác, bền vững hơn cả một thân xác bất diệt nhưng cô độc sao? Những gì chúng ta làm, chúng ta nói, chúng ta cảm nhận, liệu có phải là những sợi tơ vô hình, dệt nên tấm thảm nhân quả, kéo dài mãi mãi qua thời gian, chứ không đơn thuần chỉ là kết thúc khi nhục thân tan biến?"
Lời lẽ của Tạ Trần không mang theo bất kỳ khí thế tu vi nào, nhưng lại có sức nặng của hàng ngàn năm triết lý. Nó đánh thẳng vào nỗi sợ hãi về sự hữu hạn, về sự lãng quên, nhưng lại mở ra một con đường mới để tìm kiếm ý nghĩa. Một vài phàm nhân đang ngồi uống trà, vốn chỉ quan tâm đến chuyện đồng tiền bát gạo, cũng ngừng chén trà, lắng tai nghe. Trong ánh mắt họ, có sự bối rối, nhưng cũng có sự tò mò. Họ vốn không hiểu về tu tiên, về luân hồi siêu thoát, nhưng khái niệm "sự tiếp nối của những điều trân quý" lại gần gũi hơn, dễ cảm nhận hơn.
Người Kể Chuyện vỗ mạnh chiếc quạt giấy vào lòng bàn tay. "Tuyệt diệu! Tuyệt diệu! Đúng là trí tuệ của bậc hiền nhân! Luân hồi không phải là vòng xoáy số phận, mà là sự tiếp nối của giá trị, của tình yêu thương, của những câu chuyện! Hay, quá hay!" Anh ta lập tức biến lời của Tạ Trần thành một đoạn mở đầu mới đầy cuốn hút. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Chuyện về một triết lý mới, về một dạng luân hồi mà ngay cả tiên nhân cũng chưa từng nghĩ tới..."
Chỉ trong chốc lát, không khí trong Quán Trà Vọng Giang đã thay đổi. Những ánh mắt mệt mỏi, uể oải ban nãy giờ đã ánh lên vẻ tò mò, hứng thú. Người Kể Chuyện, với tài ăn nói bẩm sinh của mình, bắt đầu thêu dệt những chi tiết, những ví dụ đời thường để minh họa cho triết lý của Tạ Trần, khiến nó trở nên dễ hiểu và dễ chấp nhận hơn đối với cả phàm nhân lẫn tu sĩ.
Vị tu sĩ tán tu kia, sau một hồi suy nghĩ, ánh mắt y dần trở nên kiên định hơn. Y không còn nhìn chiếc bình ngọc rỗng với vẻ tiếc nuối, mà nhìn ra dòng sông Lạc Thủy đang chảy xiết, rồi nhìn những vị khách trong quán trà, những con người đang miệt mài với cuộc sống thường nhật. "Nếu những gì ta để lại, những gì ta cống hiến cho thế gian này mới là sự trường tồn... vậy thì con đường của ta, có lẽ, không phải là tìm kiếm tiên duyên nữa." Y lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, nhưng lời nói lại mang một sức nặng của một quyết định.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Anh biết, hạt giống đã được gieo. Anh không cần phải tưới nước hay chăm sóc, bởi chính dòng chảy của nhân gian sẽ làm điều đó. Người Kể Chuyện sẽ là người trung gian, biến những triết lý sâu xa thành những câu chuyện dễ hiểu, dễ lan truyền. Những phàm nhân và tu sĩ ở đây sẽ là những người đầu tiên tiếp nhận, rồi mang nó đi khắp nơi, từ quán trà đến chợ búa, từ thôn làng đến thành thị. Đó chính là cách "nhân quả" vận hành, không cần phép thuật, không cần quyền năng, chỉ cần một lời nói đúng lúc, đúng chỗ. Anh hiểu rằng, sự lan truyền các triết lý mới của mình sẽ không chỉ dừng lại ở các quán trà, quán rượu mà sẽ dần ảnh hưởng đến nhiều tầng lớp và địa điểm khác nhau. Đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng Phố Thương Mại Kim Long, Thành Vô Song, cả con phố bỗng trở nên rực rỡ và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy, như những con rồng vàng uốn lượn giữa không trung. Các biển hiệu lớn treo cao, đèn lồng đủ màu sắc đã bắt đầu thắp sáng, hứa hẹn một đêm tấp nập. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng mặc cả của khách buôn, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, tiếng nhạc xập xình từ các quán rượu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sôi động, đặc trưng của một thành phố phồn hoa. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn vỉa hè, mùi vải vóc mới, mùi kim loại từ lò rèn, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của sự giàu có và hối hả.
Tạ Trần đi dạo trên phố, bước chân thư thái, đôi mắt vẫn giữ vẻ quan sát tinh tường. Anh cố ý ghé vào một tiệm rượu náo nhiệt nhất trên phố, Tiệm Tửu Lầu Vạn Phúc, nơi tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va chạm vang vọng ra tận ngoài đường. Chưởng Quán Tiệm Rượu, một người đàn ông béo tốt với nụ cười xởi lởi và chiếc khăn lau bàn luôn phe phẩy trên tay, vồn vã chào đón khách. "Rượu ngon đây! Uống vào quên hết sầu lo! Mời quý khách vào trong!"
Trong góc quán, một nhóm phàm nhân đang say sưa kể chuyện, giọng nói của họ đã nhuốm màu men say, nhưng lại tràn đầy hứng khởi. Tạ Trần khẽ nhếch môi, anh nhận ra câu chuyện mà họ đang kể, dẫu đã được thêm thắt nhiều chi tiết và bình luận riêng của họ, vẫn mang cái "hạt giống" mà anh đã gieo ở quán trà buổi sáng.
"Này, các ngươi có nghe chuyện mới chưa?" Một phàm nhân to béo, mặt đỏ gay, vỗ bàn rầm rầm. "Hôm nay ta nghe ở Quán Trà Vọng Giang, có một vị công tử nói, cái gọi là 'luân hồi' không phải là để thành tiên, không phải là để siêu thoát, mà là để lại những điều tốt đẹp cho đời!"
Phàm nhân B, một người gầy gò hơn, ngồi đối diện, nhấp một ngụm rượu mạnh. "Đúng đúng! Ta cũng nghe rồi! Hắn bảo, sống tốt kiếp này, để lại tiếng thơm, để lại con cháu hiếu thuận, để lại những công trình hữu ích cho làng xóm, đó mới là luân hồi chân chính! Đó mới là trường tồn!"
Phàm nhân C, một phụ nữ trung niên với vẻ mặt hiền lành, xen vào: "Ôi dào, nói thì dễ! Ta chỉ mong con ta được ăn no mặc ấm, không phải chịu cảnh chiến loạn là tốt rồi. Tiếng thơm hay không, ta nào dám mơ. Nhưng mà... nếu sống tử tế, có khi con cháu mình cũng được hưởng phúc thật."
Phàm nhân B lắc đầu, vẻ mặt đầy suy tư. "Nhưng nếu không tu luyện, không sức mạnh, thì làm sao giữ được tiếng thơm? Thế gian này hỗn loạn, yếu thì bị lấn át. Muốn làm điều tốt, cũng phải có bản lĩnh chứ?" Câu hỏi này chạm đến một khía cạnh thực tế hơn, phản ánh sự lo lắng về quyền lực và sự bảo vệ trong một thế giới đầy biến động.
Tạ Trần đứng lặng lẽ ở một góc, quan sát những phản ứng khác nhau của đám đông. Anh thấy rõ những hạt giống tư tưởng đã bắt đầu nảy mầm và lan tỏa, nhưng chúng cũng đang va chạm với những tư tưởng cố hữu, những nỗi lo sợ thường nhật của con người. Đó là một quá trình tự nhiên, một cuộc sàng lọc và điều chỉnh để triết lý có thể bén rễ sâu hơn vào lòng người.
Không xa, một tu sĩ trẻ, trang phục tu s�� đơn giản, đang ngồi một mình nhâm nhi rượu. Khí chất tu luyện của y vẫn còn đó, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo, xa cách như những tu sĩ trước đây. Có lẽ, y là một trong số những người đã từng nghe giảng ở Phật Sơn Tự, hoặc đã nghe những lời đồn đại về sự suy yếu của Thiên Đạo. Y lắng nghe cuộc trò chuyện của nhóm phàm nhân, ánh mắt ẩn chứa vẻ suy tư sâu sắc.
"Sống tốt kiếp này... không cần siêu thoát..." Tu sĩ trẻ lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Lời nói này thoát ra từ môi y, không còn là câu hỏi, mà là một sự chấp nhận, một sự chiêm nghiệm. Đối với một người tu sĩ, việc từ bỏ khát vọng siêu thoát, trường sinh là một sự thay đổi cực kỳ to lớn, một sự phá vỡ hoàn toàn niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Nhưng dường như, những lời lẽ của Tạ Trần, của Lăng Nguyệt và Dương Quân đã gieo vào lòng y một hạt giống mới, một con đường mới. "Nếu Thiên Đạo đã suy tàn, nếu con đường thành tiên đã mờ mịt, thì việc cố chấp níu giữ một giấc mộng hão huyền có ích gì? Chi bằng, hãy làm cho kiếp người hữu hạn này trở nên ý nghĩa, để những gì ta học được, những gì ta có thể làm được, có thể cống hiến cho nhân gian..."
Chưởng Quán Tiệm Rượu, với thính giác nhạy bén của kẻ buôn chuyện, chợt nghe thấy tiếng lẩm bẩm của tu sĩ trẻ. Hắn nở nụ cười xởi lởi, đi đến gần. "Vị đạo hữu đây có vẻ suy tư nhiều quá nhỉ? Sao không uống thêm vài chén rượu, nghe mấy câu chuyện đời thường cho khuây khỏa? Giờ này, tiên nhân cũng xuống trần, uống rượu cùng phàm nhân cả thôi!" Hắn không biết rằng, chính những câu chuyện đời thường, những triết lý đang len lỏi trong đó, lại chính là điều mà tu sĩ trẻ đang cần để tìm lại phương hướng.
Tu sĩ trẻ ngẩng đầu lên, ánh mắt đã bớt đi phần hoang mang, thay vào đó là một sự thanh thản lạ lùng. Y khẽ lắc đầu, rồi nhìn ra ngoài cửa tiệm, nơi Tạ Trần đã lặng lẽ rời đi tự lúc nào, hòa vào dòng người đông đúc trên phố. Những lời lẽ của vị thư sinh kia, dẫu không trực tiếp nghe thấy, nhưng qua lời kể của những phàm nhân vô danh, lại có sức lay động hơn cả ngàn lời kinh kệ. Y chợt hiểu, việc các tu sĩ trẻ bắt đầu suy tư về 'Nhân Đạo' báo hiệu một thế hệ tu sĩ mới sẽ xuất hiện, định hình lại vai trò của họ trong xã hội.
Tạ Trần không can thiệp, chỉ khẽ mỉm cười ẩn trong đám đông. Anh đã thấy những phản ứng, những sự tiếp nhận đa chiều. Có người tò mò, có người hoài nghi, có người chấp nhận, và cũng có những câu hỏi mới được đặt ra. Sự biến đổi của những câu chuyện qua lời kể của nhiều người cho thấy Tạ Trần sẽ cần phải khéo léo hơn nữa trong việc kiểm soát thông điệp và đảm bảo sự nhất quán của 'Nhân Đạo' khi nó lan rộng. Nhưng đó là chuyện của sau này. Giờ đây, anh chỉ cần gieo hạt, để chúng tự sinh sôi nảy nở, tự tìm đường đi của mình trong lòng nhân thế.
***
Đêm tối, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời xanh thẳm, soi rọi con đường mòn dẫn lên Thiên Đăng Sơn. Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, một mình leo lên đỉnh núi, nơi có một ngôi miếu nhỏ cổ kính, mái ngói đã bạc màu theo năm tháng. Tiếng gió thổi vi vút qua những khe đá, tiếng chim đêm gọi bầy, và tiếng chuông gió ngân nga khe khẽ từ ngôi miếu, tạo nên một không gian thanh tịnh, linh thiêng, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của Thành Vô Song bên dưới. Mùi cây cỏ dại mọc ven đường, hòa quyện với mùi hương trầm thoang thoảng từ trong miếu, mang đến một cảm giác tĩnh tại, an yên. Không khí trên đỉnh núi trong lành và mát mẻ, xoa dịu những ưu tư còn vương vấn.
Tạ Trần ngồi xuống bậc thềm đá lạnh lẽo trước miếu, ngước nhìn ánh đèn lấp lánh của Thành Vô Song trải dài như một dải ngân hà dưới chân núi. Mỗi đốm sáng là một gia đình, một cuộc đời, một câu chuyện đang diễn ra. Anh suy ngẫm về sự lan truyền của những triết lý mới, về cách 'nhân quả' đang vận hành qua từng lời nói, từng câu chuyện được kể lại, không phải bằng phép màu, mà bằng sức mạnh nội tại của chính nhân tâm.
"Lời nói có thể nhẹ hơn lông hồng, nhưng khi gieo đúng chỗ, nó lại có thể lay chuyển cả một thế giới..." Anh thầm nhủ, giọng độc thoại nội tâm trầm bổng như tiếng gió. "Thiên Đạo suy yếu, nhưng Nhân Đạo vẫn có thể bừng sáng... Không cần phải có quyền năng tuyệt đối, không cần phải là đấng cứu thế, chỉ cần là một người gieo hạt giống, một người đặt câu hỏi, một người khơi gợi suy tư..."
Anh nhớ lại ánh mắt của vị tu sĩ tán tu ở quán trà, sự hóm hỉnh của Người Kể Chuyện, sự tò mò của những phàm nhân, và cả sự chiêm nghiệm của tu sĩ trẻ trong tiệm rượu. Mỗi người một vẻ, mỗi người một cách tiếp nhận, nhưng tất cả đều đang dần bị ảnh hưởng. Những hạt mầm triết lý về một dạng "luân hồi nhân gian", về giá trị của một kiếp người hữu hạn, về sự kế thừa nhân tính, đang từ từ bén rễ trong tâm trí họ.
Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên da thịt và mùi hương trầm thanh khiết xoa dịu tâm hồn. Anh hình dung ra những con đường mà những tư tưởng của mình sẽ đi qua, những tâm hồn mà chúng sẽ chạm đến. Anh hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến, mà là một quá trình kiến tạo. Một quá trình cần sự kiên nhẫn vô hạn, bởi sự thay đổi nhận thức là điều khó khăn nhất. Sự kháng cự từ những người cố chấp, những kẻ vẫn bám víu vào con đường tu tiên truyền thống, vào quyền năng và sức mạnh, sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Những xung đột tư tưởng lớn hơn chắc chắn sẽ bùng nổ khi 'Nhân Đạo' thách thức trực tiếp các định kiến cũ.
Nhưng chính sự kháng cự đó, sự hoài nghi đó, lại là một phần của quá trình. Nó buộc những triết lý mới phải vững vàng hơn, phải chứng minh được giá trị của mình trong thực tiễn. Tạ Trần không mong cầu mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ. Anh hiểu rằng, mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự bền bỉ không ngừng nghỉ.
Anh vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ, đọc sách, uống trà, quan sát nhân gian. Nhưng ảnh hưởng của anh, thông qua những hạt giống tư tưởng đã gieo, sẽ còn mãi. Nó không phải là một ảnh hưởng trực tiếp, hiển hiện, mà là một dòng chảy ngầm, định hình lại dòng chảy của nhân tâm, của văn hóa, của cách con người nhìn nhận về sự tồn tại, về ý nghĩa của cuộc đời.
Ánh trăng trên cao vẫn vằng vặc, soi sáng đỉnh Thiên Đăng Sơn, như một ngọn hải đăng cho những tâm hồn đang lạc lối. Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, Tạ Trần cảm nhận được sự vận hành của vũ trụ, sự vô thường của vạn vật, và sức mạnh tiềm ẩn của nhân tính. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng anh tin rằng, những hạt mầm đã gieo, sớm muộn gì cũng sẽ nảy mầm thành một khu rừng xanh tốt, một Nhân Đạo trường tồn, không cần dựa vào bất kỳ Thiên Đạo nào nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.