Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 730: Hội Nghị Triết Lý: Luân Hồi và Tái Sinh Giữa Thời Mạt Pháp

Ánh trăng vằng vặc dần lùi sâu về phía chân trời, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ. Sau đêm đàm đạo đầy tâm huyết tại quán trà nhỏ ven đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân không ngừng nghỉ. Những thành công nhỏ tại Mộc Diệp Thôn và Thôn Vân Sơn đã củng cố niềm tin của họ, nhưng cũng khiến họ nhận ra rằng, để gieo mầm "Nhân Đạo" trên mảnh đất hoang tàn của Thiên Đạo suy yếu, cần một nỗ lực lớn hơn, một sự thay đổi tận gốc rễ trong tư tưởng của cả giới tu sĩ. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, và "việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài," đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng. Họ đã cùng nhau phác thảo những kế hoạch, không phải là những chiến lược quân sự hay những trận pháp huyền diệu, mà là những kế hoạch về giáo dục, về hòa giải, về việc kiến tạo cộng đồng, về việc tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc tồn sinh.

Họ tìm đến Phật Sơn Tự, một chốn thiền môn cổ kính tọa lạc trên một ngọn núi thanh u. Nơi đây, tiếng chuông chùa ngân nga đã vang vọng qua bao thời đại, chứng kiến bao sự thịnh suy của nhân thế. Giờ đây, tiếng chuông ấy mang theo một nỗi niềm trầm mặc, tựa hồ đang than thở cho một kỷ nguyên sắp tàn, cho con đường thành tiên đã dần bị phong bế. Linh khí cạn kiệt, những bậc tu sĩ từng một thời cao ngạo nay cũng phải đối mặt với sự thật phũ phàng: tu vi của họ chẳng còn là gì trước sự biến chuyển của trời đất. Lời mời từ Lăng Nguyệt và Dương Quân, tuy mang theo hy vọng về một con đường mới, nhưng cũng khiến không ít người hoang mang, nghi hoặc. Dẫu vậy, nỗi sợ hãi về tương lai vô định đã đẩy họ đến đây, mong cầu một lời giải đáp, một tia sáng giữa màn đêm.

**Cảnh 1:**

Trong một đại điện rộng lớn của Phật Sơn Tự, nơi hương trầm nghi ngút, vấn vít lấy từng cột gỗ lim và bức tượng Phật nghiêm trang, không khí vốn thanh tịnh nay lại nhuốm một màu u trầm, nặng nề. Mái ngói cong cổ kính, nhuốm màu rêu phong theo tháng năm, như một nhân chứng thầm lặng cho biết bao biến cố. Từng đợt chuông chùa ngân vang, thanh thoát mà thê lương, gõ nhịp đều đều cùng tiếng mõ trầm đục, như đang điểm từng canh giờ của một kỷ nguyên. Mùi hương trầm, mùi hoa sen thoảng nhẹ từ vườn thiền bên ngoài, cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, hòa quyện tạo nên một thứ mùi linh thiêng, cổ xưa, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang bao trùm hàng trăm tu sĩ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bạch y thuần khiết nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa sự mỏi mệt của một người gánh vác trọng tr��ch, cùng Dương Quân, khí chất nho nhã mà kiên định, ngồi ở vị trí chủ tọa. Họ đã không còn vẻ cao ngạo của những bậc tiên nhân, mà thay vào đó là sự trầm tư, suy tính. Tạ Trần, vẫn với thân hình thư sinh gầy gò, áo vải bố cũ kỹ, ngồi khuất hơn một chút ở một góc, tựa lưng vào cột, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt. Không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, anh chỉ đơn thuần là một phàm nhân giữa một biển người từng là "thiên chi kiêu tử." Lão Quán Chủ, râu tóc điểm bạc, tay nâng chén trà nghi ngút khói, và Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, cũng hiện diện, với vẻ mặt trầm tư khó tả.

Không khí trong điện đặc quánh bởi sự thất vọng và khủng hoảng niềm tin. Những tu sĩ từ khắp các tông môn, già có, trẻ có, đều mang vẻ mặt hoang mang, lo lắng, tựa như những con thuyền lạc giữa biển lớn. Sự suy yếu của Thiên Đạo đã khiến con đường tu tiên trở nên mờ mịt, và những lý tưởng từng được tôn thờ nay chỉ còn là những mảnh vụn vỡ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay, không cần dùng linh lực, chỉ một động tác nhẹ nhàng cũng đủ để thu hút sự chú ý. Giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo một sự lạnh lùng cần thiết để giữ trật tự: "Chư vị đạo hữu, chúng ta tề tựu nơi đây không phải để than vãn về một con đường đã mất, mà để tìm kiếm một con đường mới. Sự thật đã rõ ràng, linh khí cạn kiệt, con đường thành tiên đã đoạn. Việc này, ta tin rằng không ai trong số chư vị có thể phủ nhận."

Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn nét non nớt, đứng bật dậy, giọng run rẩy đầy tuyệt vọng: "Lăng Nguyệt Tiên Tử nói vậy là sao? Con đường thành tiên đã đoạn? Nếu không còn con đường thành tiên, linh khí cạn kiệt, vậy chúng ta còn tu luyện để làm gì? Cả đời con đã dốc sức cầu đạo, giờ lại đối mặt với cảnh giới tiêu tan. Chẳng lẽ tất cả đều vô nghĩa sao?" Hắn không kìm được nỗi bi phẫn trong lòng, nước mắt chực trào.

Ngay sau đó, một trưởng lão với mái tóc bạc phơ, dáng người gầy gò, cũng nặng nề thở dài. "Lời của vị tiểu huynh đệ này không phải không có lý. Cả đời ta theo đuổi đại đạo, bỏ qua thê tử, con cái, bỏ qua mọi vinh hoa phú quý nhân gian, chỉ vì khát khao trường sinh, vì chí nguyện 'hỏi tiên tìm đạo'. Nay lại đối mặt với cảnh giới tiêu tan. Chẳng lẽ tất cả đều vô nghĩa? Chẳng lẽ những gì chúng ta đã làm, đã hy sinh, đều chỉ là một giấc mộng hão huyền?" Giọng ông nghẹn ngào, ẩn chứa nỗi đau tột cùng của một đời người đã bị tước đoạt mục đích.

Tạ Trần vẫn im lặng, ánh mắt anh khẽ nheo lại, quan sát kỹ lưỡng từng biểu cảm, từng làn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong đại điện. Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, tựa như vị của hiện thực phũ phàng mà các tu sĩ đang phải đối mặt. Anh thấy rõ sự tuyệt vọng, sự hoang mang, và cả sự cố chấp đang giằng xé nội tâm họ.

Đạo Trưởng Thanh Hư, với vẻ mặt gầy guộc và ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm, bất ngờ đứng dậy, giọng nói tràn đầy phẫn nộ và kiên quyết: "Không thể! Tuyệt đối không thể! Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Qu��n công tử, chư vị đã bị mê hoặc bởi những lời lẽ yếu mềm của phàm nhân rồi! Thiên Đạo suy yếu chỉ là nhất thời, là một kiếp nạn mà chúng ta, những người tu sĩ, phải chung tay vượt qua! Chúng ta phải tìm cách vá trời, phải tìm kiếm cơ duyên cuối cùng để cứu vãn Thiên Đạo, không thể dễ dàng từ bỏ lý tưởng cao cả của tu tiên, không thể chấp nhận một 'con đường mới' hèn mọn của phàm tục!" Giọng ông vang vọng, mang theo sự bực tức và nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một tương lai không còn sức mạnh và địa vị. Ông không chấp nhận sự thật rằng con đường tu tiên đã gần như chấm dứt, rằng sức mạnh của ông và các đạo hữu chẳng còn ý nghĩa gì trong việc giải quyết những vấn đề thực tế. Với ông, từ bỏ tu tiên là từ bỏ tất cả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không để Thanh Hư Đạo Trưởng nói thêm, nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt tĩnh lặng mà kiên định: "Đạo Trưởng Thanh Hư, và chư vị đạo hữu. Sự thật đã rõ. Con đường cũ đã không còn. Đã đến lúc chúng ta phải nhìn thẳng vào hiện thực và tìm một ý nghĩa khác cho sự tồn tại và cống hiến của mình. Nếu không phải là trường sinh bất tử, vậy thì là gì? Nếu không phải là quyền năng vô biên, vậy thì là gì? Chẳng lẽ, giá trị của một người chỉ nằm ở tu vi và tuổi thọ?" Giọng nàng trầm ấm, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh thuyết phục lạ kỳ, khiến những lời phản bác khác phải chùn lại. Nàng biết, việc Thiên Đạo tiếp tục suy yếu sẽ buộc ngày càng nhiều tu sĩ phải đối mặt với lựa chọn thay đổi hoặc tiêu vong. Họ, những người tiên phong, phải sẵn sàng để dẫn lối cho họ.

Dương Quân tiếp lời, ánh mắt hắn tràn đầy lý tưởng và nhiệt huyết: "Tiên tử nói rất đúng. Chúng ta không thể mãi níu giữ những chấp niệm đã lỗi thời. Nếu Thiên Đạo không còn là chỗ dựa, thì Nhân Đạo phải là nền móng. Chúng ta phải kiến tạo một trật tự mới, một thế giới mà giá trị không nằm ở hư ảo, mà nằm ở thực tại, ở những gì chúng ta có thể làm được cho nhân gian này." Hắn biết, Tạ Trần tiên sinh đã nói, "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình". Đó không phải là một sự yếu đuối, mà là một sức mạnh vĩ đại. Hắn đã không trực tiếp can thiệp, nhưng những triết lý của hắn đã thay đổi chúng ta, thay đổi thế giới này từ tận gốc rễ. "Chúng ta phải cùng nhau suy ngẫm, luân hồi, tái sinh... liệu có phải chỉ là sự chuyển kiếp của linh hồn, hay còn là sự tiếp nối của những giá trị, những tinh hoa mà chúng ta để lại?"

Tạ Trần, ẩn mình trong góc khuất, cảm nhận được làn sóng hoang mang và tuyệt vọng đang dần biến thành những tia lửa của sự tranh luận và tìm tòi. Anh hiểu rằng, để gieo mầm triết lý của mình, anh không cần phải đứng trên bục giảng, mà chỉ cần đặt ra những câu hỏi đúng lúc, đúng chỗ. Ánh mắt anh khẽ lướt qua Đạo Trưởng Thanh Hư, rồi dừng lại ở những tu sĩ trẻ tuổi đang lắng nghe với vẻ mặt đầy suy tư. Những "tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ" sẽ là rào cản lớn, nhưng những người trẻ như Tiểu Minh, họ lại là hy vọng.

**Cảnh 2:**

Sau những lời mở đầu đầy thách thức và những tiếng thở dài nặng nề, ánh nắng buổi chiều tà bắt đầu len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền gạch xanh rêu của đại điện Phật Sơn Tự. Tiếng chuông chùa vẫn ngân nga đều đặn, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự bi ai, mà thêm vào đó là sự tĩnh lặng, như thể đang mời gọi mọi tâm hồn lắng đọng để suy ngẫm. Mùi hương trầm vẫn vấn vít, nhưng không còn khiến không khí ngột ngạt, mà trở thành chất xúc tác cho những tư duy sâu xa.

Dương Quân, với sự tự tin được củng cố từ những bài học đắt giá mà Tạ Trần đã gián tiếp chỉ dạy, đứng dậy, bước ra giữa đại điện. Khí chất nho nhã của một thư sinh hòa quyện với vẻ anh tuấn của một người từng là tu sĩ, tạo nên một sự hấp dẫn đặc biệt. Hắn nhìn khắp lượt các tu sĩ, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, không còn chút do dự hay ngạo mạn. Hắn biết, đây là thời điểm quyết định để gieo những hạt mầm tư tưởng mới.

"Chư vị đạo hữu," Dương Quân cất giọng, rõ ràng và dứt khoát, "nếu không còn con đường thành tiên, chẳng lẽ chúng ta không còn giá trị? Chẳng lẽ sự tồn tại của chúng ta chỉ có ý nghĩa khi có thể trường sinh bất tử, khi có thể nắm giữ quyền năng cải thiên hoán địa? Hay giá trị thực sự của chúng ta nằm ở chính kiếp người này, ở những gì chúng ta để lại cho hậu thế? Chúng ta luôn nói về 'luân hồi', về 'tái sinh', nhưng chúng ta đã hiểu đúng nghĩa của nó chưa?" Hắn dừng lại một chút, để những câu hỏi ấy thấm sâu vào lòng người. "Luân hồi không chỉ là sự chuyển kiếp của một linh hồn cá nhân. Nó còn là sự tiếp nối của giá trị, của tinh thần, của tri thức, của tình yêu thương mà chúng ta gieo xuống trong kiếp này. 'Tái sinh' không nhất thiết phải là một kiếp sống mới của chính ta, mà là sự tái sinh của những ý niệm tốt đẹp, những hành động thiện lương trong từng thế hệ nhân gian kế tiếp."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi trên bồ đoàn, khẽ gật đầu đồng tình. Nàng dùng uy tín và kinh nghiệm của mình để trấn an những người hoài nghi. "Dương Quân nói không sai. Những gì chúng ta đã làm cho nhân gian, những đạo pháp chúng ta truyền thụ cho người phàm, những di sản văn hóa chúng ta gây dựng... đó chẳng phải là một hình thức 'luân hồi' vĩ đại hơn sao? Chúng ta từng khao khát trường sinh, nhưng quên mất rằng, có những thứ còn trường tồn hơn cả một kiếp sống vô hạn của cá nhân."

Vô Danh Tăng, vẫn nhắm hờ đôi mắt, gõ nhẹ chiếc mõ cũ kỹ một tiếng. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, mang theo sự từ bi và trí tuệ sâu sắc của Phật môn: "A Di Đà Phật. Vạn pháp duy tâm tạo, vạn vật giai không. Luân hồi không chỉ là sự chuyển kiếp, mà là sự biến đổi không ngừng của vạn vật. Sinh diệt, diệt sinh... tựa như dòng sông không ngừng chảy, luôn mới mẻ mà vẫn là dòng sông cũ. Vậy 'tái sinh' có thể là sự tái sinh của lý niệm, của tình người trong từng cá thể mới? Những gì chúng ta trao đi, những gì chúng ta gieo trồng, sẽ đâm chồi nảy lộc trong tâm thức của thế hệ sau. Đó chẳng phải là một hình thức 'tái sinh' vĩnh cửu hơn cả một thân xác bất tử sao? Chúng ta chấp niệm vào một 'cái tôi' vĩnh cửu, nhưng lại quên mất rằng 'cái tôi' đó cũng vô thường. Chỉ có những điều tốt đẹp chúng ta làm cho thế gian, cho nhân loại, mới thực sự có thể trường tồn."

Những lời của Vô Danh Tăng như một dòng nước mát xoa dịu những tâm hồn đang bốc hỏa, nhưng cũng như một nhát dao sắc bén cắt đứt những chấp niệm đã ăn sâu vào xương tủy. Đạo Trưởng Thanh Hư, không kìm được sự phẫn nộ, đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy, khuôn mặt gầy guộc đỏ bừng: "Nói bậy! Quá hoang đường! Đó là lời của phàm nhân, là sự trốn tránh thực tại! Chúng ta là tu sĩ, từng đứng trên vạn người, từng có khả năng hô phong hoán vũ! Chúng ta phải nghịch thiên cải mệnh, tìm kiếm con đường trường sinh chân chính, sao có thể chấp nhận số phận phàm tục này, chấp nhận cái gọi là 'tái sinh lý niệm' hão huyền? Đó chẳng phải là tự lừa dối mình, tự hạ thấp giá trị của người tu đạo sao?"

��ng quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy khinh miệt và tức giận. "Tiểu tử, ngươi là một phàm nhân, lại dám ngồi đây nghe những lời lẽ mê hoặc này! Ngươi có biết tu tiên là gì không? Ngươi có biết cái giá của sự trường sinh là gì không? Ngươi có biết nỗi khổ của chúng ta khi mất đi linh khí là gì không?" Ông không thể chấp nhận một phàm nhân như Tạ Trần lại có ảnh hưởng lớn đến tư tưởng của những tu sĩ cao ngạo như Lăng Nguyệt và Dương Quân. Với ông, đó là một sự sỉ nhục.

Tạ Trần vẫn bình tĩnh, ánh mắt anh không chút gợn sóng, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Anh không đáp lời Đạo Trưởng Thanh Hư, bởi anh biết, những lời lẽ sắc bén nhất không phải là sự phản bác trực diện, mà là sự im lặng đầy ẩn ý.

Trong khi đó, Đệ Tử Tiểu Minh và một số tu sĩ trẻ khác, dù ban đầu còn hoang mang, nhưng giờ đây đã bắt đầu lắng nghe chăm chú. Ánh mắt họ từ sự tuyệt vọng dần chuyển sang sự tò mò, và một tia sáng của hy vọng le lói. Những lời của Dương Quân và Vô Danh Tăng, mặc dù thách thức những gì họ tin tưởng bấy lâu, nhưng lại mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới để tiếp tục tồn tại và tìm kiếm ý nghĩa trong thế giới không còn tiên đạo. Những tu sĩ lớn tuổi hơn, một số vẫn còn nghi ngờ, nhưng cũng không thể phủ nhận sự hợp lý trong những lời lẽ đó. Sự chấp nhận dần dần của một số tu sĩ trẻ như Tiểu Minh báo hiệu rằng sẽ có nhiều tu sĩ khác đi theo con đường 'Hòa Nhập Nhân Gian'.

**Cảnh 3:**

Khi mặt trời đã khuất sau những ngọn núi xa xa, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh sáng hoàng hôn yếu ớt chiếu xuyên qua điện thờ, mang theo một vẻ đẹp bi tráng. Gió nhẹ thổi qua, làm những lá bồ đề xào xạc ngoài cửa, mang theo hơi lạnh của đêm đang về. Mùi hương trầm đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi cỏ cây ẩm ướt và không khí se lạnh của buổi chiều tà. Không khí trong đại điện, sau những tranh luận gay gắt, giờ đây trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Những tiếng thở dài, những lời thì thầm to nhỏ dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự suy tư sâu sắc. Các tu sĩ, dù có chấp nhận hay phản đối, đều bị cuốn vào dòng chảy của những câu hỏi triết lý.

Đạo Trưởng Thanh Hư vẫn giữ vẻ mặt bất mãn, ông siết chặt nắm đấm, nhưng không thể phản bác thêm bất kỳ lời nào, bởi lý lẽ của ông đã cạn kiệt trước sự thay đổi của thời cuộc. Ông vẫn cố chấp tin vào một Thiên Đạo cũ kỹ, vào một con đường đã không còn.

Giữa khoảnh khắc bế tắc và trầm mặc ấy, Tạ Trần, người vẫn luôn im lặng quan sát từ đầu đến cuối, khẽ đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng lại thu hút mọi sự chú ý. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, lướt qua từng gương mặt. Giọng anh trầm tĩnh, không cao, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của đại điện: "Nếu 'trường sinh' không còn, liệu 'sự tồn tại' có mất đi giá trị? Hay chính trong sự hữu hạn, chúng ta mới tìm thấy vô hạn?"

Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một lời khẳng định hay phủ định, mà là một nhát kiếm trí tuệ, xuyên thẳng vào tận cốt lõi của vấn đề, chạm đến nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng mỗi tu sĩ: nỗi sợ cái chết, nỗi sợ sự hữu hạn. Nó không chỉ là câu hỏi về bản chất của 'trường sinh', mà còn là về ý nghĩa của 'sống'. Nó dường như đang hỏi họ: "Các ngươi sợ cái chết, hay sợ một cuộc đời vô nghĩa khi không còn trường sinh?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn Tạ Trần, ánh mắt họ tràn đầy sự thấu hiểu. Họ biết, đây chính là cách Tạ Trần "phá cục", không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng những câu hỏi gợi mở. Những cuộc thảo luận triết lý này sẽ là nền tảng cho việc hình thành các giá trị cốt lõi của 'Nhân Đạo' mới, không dựa vào quyền năng thần thánh mà dựa vào nhân tính và sự kế thừa.

Lăng Nguyệt nhẹ nhàng cất tiếng, như đang giải thích thêm cho câu hỏi của Tạ Trần, nhưng thực chất là đang dẫn lối tư duy cho các tu sĩ: "Những gì chúng ta để lại, những gì chúng ta thay đổi, những gì chúng ta yêu thương... liệu đó có phải là một hình thức 'tái sinh' khác, trường tồn hơn cả một kiếp sống vô hạn của một cá thể? Nếu linh khí cạn kiệt, nếu Thiên Đạo suy yếu, thì chính những giá trị nhân văn, những điều tốt đẹp chúng ta kiến tạo cho nhân gian này, mới là thứ bất diệt." Nàng nhìn các tu sĩ, ánh mắt không còn lạnh lùng mà ẩn chứa sự kiên định và niềm tin vững chắc.

Dương Quân tiếp lời, giọng hắn đầy cảm xúc nhưng vẫn giữ được sự mạch lạc: "Nếu chúng ta không thể trường sinh, thì hãy làm cho cuộc đời hữu hạn này trở nên có ý nghĩa vô hạn. Hãy làm cho mỗi kiếp người là một viên gạch vững chắc xây nên 'Nhân Đạo' trường tồn. Đó chẳng phải là một 'trường sinh' vĩ đại hơn sao? Chúng ta không 'mất người' khi từ bỏ tu tiên, chúng ta 'tìm thấy người' khi trở về với bản chất nhân tính của mình."

Những lời lẽ của Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với câu hỏi của Tạ Trần, như một luồng gió mát thổi tan đi sương mù trong tâm trí các tu sĩ. Đệ Tử Tiểu Minh, với ánh mắt trong sáng và đầy nhiệt huyết, khẽ thì thầm với tu sĩ ngồi bên cạnh: "Sư huynh, có lẽ chúng ta đã hiểu sai về 'trường sinh' bấy lâu nay... Không phải là sống mãi, mà là sống ý nghĩa, để những gì ta làm được trường tồn." Vị sư huynh trẻ tuổi gật đầu, vẻ mặt bớt đi sự hoang mang, thay vào đó là ánh mắt tìm tòi, chiêm nghiệm. Sự chấp nhận của thế hệ tu sĩ trẻ sẽ tạo ra một lực lượng tiên phong mạnh mẽ cho sự chuyển đổi tư tưởng trong tương lai.

Đạo Trưởng Thanh Hư vẫn giữ vẻ mặt bất mãn, nhưng ông không thể nói thêm lời nào. Lời lẽ của Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã gieo vào lòng người những hạt mầm nghi vấn, những hạt mầm của một tư tưởng mới mà ông không cách nào phản bác. Ông thấy rõ sự thay đổi trong ánh mắt của các đệ tử trẻ, và nỗi sợ hãi về việc bị bỏ lại phía sau, bị thời đại lãng quên, bắt đầu len lỏi trong tâm trí ông. Kháng cự của những tu sĩ cố chấp như Đạo Trưởng Thanh Hư báo hiệu rằng việc thay đổi nhận thức sẽ là một quá trình lâu dài, đầy khó khăn và có thể dẫn đến các xung đột tư tưởng lớn hơn.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận không khí trong đại điện đã thay đổi. Anh không cần phải hô hào, không cần phải thuyết giảng. Vai trò của anh như một 'người đặt câu hỏi' thay vì 'người đưa ra câu trả lời' sẽ tiếp tục được củng cố, cho thấy ảnh hưởng sâu rộng nhưng tinh tế của anh. Những hạt mầm triết lý đã được gieo xuống. Giờ đây, chúng sẽ nảy mầm và phát triển trong tâm hồn mỗi người, định hình nên một kỷ nguyên mới.

Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Phật Sơn Tự trong sự tĩnh lặng huyền ảo. Thiên Đạo cũ vẫn đang suy yếu, nhưng trong đại điện cổ kính này, một ý niệm về 'Nhân Đạo' mới đang dần thành hình, không dựa vào quyền năng thần thánh, mà dựa vào nhân tính và sự kế thừa. Con đường phía trước còn rất dài, đầy thử thách và chông gai, nhưng ít nhất, một hướng đi mới đã được vạch ra, một hy vọng mới đã được thắp lên giữa thời mạt pháp.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free