Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 729: Hài Hòa Giữa Dòng Chảy: Lăng Nguyệt và Dương Quân Dung Hợp Đạo Lý Mới

Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống trên Mộc Diệp Thôn, mang theo hương đất ẩm và mùi khói bếp vấn vương, tựa như một tấm chăn nhung êm ái phủ lên những mái nhà gỗ đơn sơ. Dân làng, sau một ngày dài đầy biến động, giờ đây đã tìm thấy sự an yên trong những cuộc trò chuyện trầm lắng, cùng nhau phác thảo nên một tương lai mới, không còn những mối hận thù hay lo toan về sự cạn kiệt tài nguyên. Dưới ánh trăng bạc vằng vặc, những ánh đèn dầu le lói từ các căn nhà gỗ như những vì sao nhỏ lạc giữa nhân gian.

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, nơi con đường mòn dẫn ra khỏi thôn, lặng lẽ dõi theo bóng lưng Tạ Trần khuất dần vào màn đêm tĩnh mịch. Bóng dáng thư sinh gầy guộc ấy, chẳng hề mang một chút tiên khí hay uy áp của người tu hành, vậy mà lại có thể dùng những lời lẽ bình dị để hóa giải mâu thuẫn dai dẳng, để gieo những hạt mầm thiện lương vào lòng người. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều cảm nhận được một sự chuyển biến sâu sắc trong tâm hồn mình, một sự khai ngộ mà hàng ngàn năm tu luyện cũng không thể mang lại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, hơi thở nàng mang theo chút sương đêm se lạnh, nhưng ánh mắt phượng sắc bén đã bớt đi phần nào vẻ lạnh lẽo thường trực, thay vào đó là sự trầm tư và thấu hiểu. "Hắn đã nói đúng. 'Sức mạnh' mà chúng ta từng theo đuổi, rốt cuộc chỉ là ảo ảnh. Nó không thể giải quyết được những vấn đề cốt lõi của nhân gian." Giọng nàng trong trẻo, nhưng không còn mang vẻ cao ngạo xa cách của một tiên tử, mà pha lẫn chút mệt mỏi và suy tư của người đã nhìn thấu lẽ đời. Nàng siết nhẹ bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc Nguyệt Quang Trâm, vật bất ly thân của nàng, giờ đây dường như chỉ còn là một kỷ vật của quá khứ vàng son. Nàng từng tin rằng linh lực chính là cội nguồn của mọi giải pháp, là chìa khóa để duy trì trật tự. Nhưng Tạ Trần đã cho nàng thấy, một trật tự vững bền phải được xây dựng từ những sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ của nhân quả, của sự thấu hiểu và lòng người. Nàng nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Đạo Trưởng Thanh Hư, sự hoang mang của Tiểu Minh, và cả sự cố chấp của Cố Trường Phong trước khi anh ta tìm thấy con đường mới. Những hình ảnh ấy cứ thế luân phiên hiện lên trong tâm trí nàng, như một minh chứng sống động cho lời Tạ Trần: tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người". Nhưng Tạ Trần lại chỉ cho họ thấy, ngay cả khi "mất người", vẫn có thể tìm lại được "người" trong dòng chảy nhân gian.

Dương Quân đứng cạnh nàng, ánh mắt kiên định nhìn về phía Mộc Diệp Thôn, nơi những câu chuyện mới đang dần được viết nên. Trong lòng hắn, niềm tin vào Tạ Trần và con đường "Nhân Đạo" ngày càng vững chắc, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn gật đầu, giọng nói trầm ấm và đầy nhiệt huyết. "Chẳng phải Tạ huynh đã nói sao? 'Hoa nở trong bùn lầy'. Những đóa hoa nhân tính ấy, đã bắt đầu hé nụ rồi." Hắn vẫn nhớ như in lời của Tạ Trần tại Quán Trà Vọng Giang, khi Tạ Trần ví sự chuyển hóa của Cố Trường Phong như một đóa hoa kiên cường vươn lên từ bùn lầy của chấp niệm và kiêu ngạo. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mới đang chảy trong huyết quản, không phải là linh khí, mà là một thứ sức mạnh tinh thần, một ý chí sắt đá muốn kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người là chủ thể, chứ không phải là những con rối bị Thiên Đạo hay linh khí điều khiển. "Thế nhưng, Lăng Nguyệt cô nương," Dương Quân quay sang nhìn nàng, ánh mắt sáng rực, "con đường này vẫn còn muôn vàn thử thách. Chúng ta đã chứng kiến sự chuyển mình của Cố Trường Phong, đã thấy Mộc Diệp Thôn tìm được an bình, nhưng đâu đó ngoài kia, vẫn còn rất nhiều người đang lạc lối, vẫn còn rất nhiều 'bùn lầy' cần được gieo những hạt giống." Hắn biết, việc thuyết phục những người từng ngự trị trên đỉnh cao tu vi, những người đã quen với sự bá đạo của linh lực, buông bỏ tất cả để hòa nhập vào nhân gian, là một nhiệm vụ khó khăn hơn gấp vạn lần việc giải quyết một mâu thuẫn nhỏ trong làng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ lay động trong gió đêm. Nàng hiểu ý Dương Quân. "Đúng vậy. Nhưng để những người từng coi sức mạnh là tất cả chấp nhận, đó là một thử thách không nhỏ. Lòng người còn cố chấp hơn cả Thiên Đạo." Nàng ngừng lại một chút, rồi lại tiếp lời, giọng nói mang theo chút quyết tâm mới. "Nhưng chính vì thế, chúng ta càng không thể lùi bước. Nếu những hạt mầm ấy không được gieo, thì liệu 'Nhân Đạo' có thực sự thành hình? Mộc Diệp Thôn chỉ là khởi đầu. Chúng ta phải tiếp tục đi, để những triết lý của Tạ Trần lan tỏa, để con người tìm thấy con đường trở về với chính bản ngã của mình." Nàng đã từng ngạo nghễ, đã từng chỉ xem phàm nhân là những sinh linh yếu ớt dưới chân núi. Nhưng sau những lần tiếp xúc với Tạ Trần, với những câu chuyện về sự "mất người" của tu sĩ, nàng đã dần nhận ra, cái yếu ớt thực sự nằm ở sự cô độc, ở sự tách rời khỏi dòng chảy sinh mệnh của nhân gian. Nàng đã thấy được sự ấm áp, sự kiên cường và khả năng tự thích nghi phi thường của phàm nhân.

Dương Quân nở một nụ cười nhẹ, trong lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc. Hắn biết, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã thực sự thay đổi, không còn là vị tiên tử lạnh lùng chỉ biết đến linh lực và quy tắc tiên gia nữa. Sự thấu hiểu và kiên định trên gương mặt nàng là minh chứng rõ nhất. "Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, Lăng Nguyệt cô nương?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao, rồi lại nhìn xuống con đường mòn phía trước, nơi sương đêm đang giăng mắc. "Hôm nay, chúng ta đã chứng kiến sự bất lực của một tu sĩ cấp thấp khi cố gắng dùng linh lực giải quyết mâu thuẫn phàm trần. Và ta nhớ, trên con đường chúng ta đi qua, có một Bạch Vân Quan nằm trên đỉnh Vân Sơn. Nghe nói linh khí ở đó đã cạn kiệt đến mức các tu sĩ không thể duy trì tu luyện. Có l���, đó là nơi chúng ta cần đến, để gieo những hạt giống đầu tiên." Ánh mắt nàng lóe lên tia sáng, không phải là ánh sáng của linh lực, mà là ánh sáng của trí tuệ và sự dẫn đường.

Dương Quân gật đầu đồng ý. "Thật vậy. Nơi nào càng cố chấp với con đường cũ, nơi đó càng cần một luồng gió mới. Bạch Vân Quan... ta đã từng nghe danh. Một đạo quán cổ kính, nhưng dường như đã bị thời gian và sự suy yếu của Thiên Đạo bỏ quên." Hắn hình dung ra một cảnh tượng tiêu điều, nơi những chấp niệm cũ đang giằng xé những con người đã từng ngạo nghễ. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát muốn mang ánh sáng của "Nhân Đạo" đến những nơi tăm tối nhất của sự lạc lối.

Cả hai quay bước, bỏ lại Mộc Diệp Thôn yên bình phía sau, hướng về phía đông, nơi có Vân Sơn sừng sững trong màn đêm. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách vẫn đang chờ đợi. Nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa mới đã bùng cháy, một niềm tin vững chắc vào con đường Tạ Trần đã vạch ra, và một sự phối hợp ăn ý đang dần đ��ợc kiến tạo giữa hai con người tưởng chừng như đối lập. Họ biết, họ sẽ không chỉ là những người gieo trồng, mà còn là những người bảo vệ, những người dẫn lối cho những hạt mầm "nhân tính" vươn mình, để một ngày nào đó, những đóa hoa ấy sẽ nở rộ khắp nhân gian, ngay cả trong những "bùn lầy" sâu thẳm nhất của chấp niệm.

***

Bình minh hé rạng trên đỉnh Vân Sơn, xua tan đi màn sương đêm dày đặc, để lộ ra khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng không kém phần tiêu điều. Trên con đường mòn uốn lượn men theo sườn núi, Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử đang sải bước. Nắng sớm len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của đất ẩm, của cỏ cây dại và chút se lạnh còn vương lại của sương đêm. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình của tự nhiên.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt nàng quét qua những hàng cây tùng cổ thụ hai bên đường, chúng đứng đó sừng sững, nhưng tán lá đã không còn xanh tốt như xưa, mà ngả sang màu úa vàng, tựa như đang hấp hối. Nàng cảm nhận được sự mỏng manh của linh khí trong không khí, nó yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được, chỉ còn là một làn hơi mờ nhạt, khác xa với sự dồi dào mà nàng từng biết. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt, mà còn cả vào tâm can, như một lời nhắc nhở về sự suy tàn của Thiên Đạo. "Linh khí ở đây... thật sự đã cạn kiệt đến vậy sao?" Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút kinh ngạc. Nàng đã từng nghĩ rằng, dù Thiên Đạo suy yếu, thì những nơi linh địa như Bạch Vân Quan cũng sẽ còn chút ít dư tàn, nhưng giờ đây, nàng chỉ thấy một sự trống rỗng đến não nề.

Dương Quân gật đầu, vẻ mặt hắn cũng lộ rõ sự lo lắng. "Đây chính là lý do vì sao chúng ta phải đến đây, Lăng Nguyệt cô nương. Các tu sĩ ở đây, chắc hẳn đang đối mặt với một sự thật nghiệt ngã hơn bất kỳ ai." Hắn đưa mắt nhìn về phía Thôn Vân Sơn nằm dưới chân núi, những mái nhà tranh mộc mạc ẩn hiện sau rặng cây. Hắn biết, sự cạn kiệt linh khí không chỉ ảnh hưởng đến tu sĩ, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của phàm nhân, đến sự cân bằng mong manh của tự nhiên. Hắn tự hỏi, liệu những người dân dưới kia có cảm nhận được sự bất an đang bao trùm vùng đất này hay không.

Chẳng mấy chốc, Bạch Vân Quan hiện ra trước mắt họ. Đó là một đạo quán cổ kính, mái ngói xám đã bạc màu rêu phong, tường trắng loang lổ vết thời gian. Cánh cổng gỗ đã mục nát, không còn vẻ uy nghiêm của một nơi tu hành. Bên trong sân, vài cây tùng già cỗi đứng trơ trọi, lá rụng tả tơi, chỉ còn trơ lại những cành khẳng khiu. Tiếng chuông gió treo trên hiên nhà, lẽ ra phải trong trẻo và thanh thoát, nay lại phát ra những âm thanh yếu ớt, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Một mùi hương trầm cũ kỹ, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và mùi cây tùng khô héo, phảng phất trong không khí, gợi lên một cảm giác tiêu điều và hoài niệm. Bầu không khí nơi đây tuy có vẻ thanh tịnh, nhưng lại thiếu đi sự sống, sự linh hoạt mà m��t đạo quán nên có. Thay vào đó, là một sự u ám, nặng nề bao trùm.

Họ bước vào sân, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng trong không gian vắng lặng. Trên bậc thềm của một gian phòng chính, một đạo sĩ già với gương mặt khắc khổ, râu tóc bạc phơ như sương tuyết, đang ngồi thiền. Đó chính là Đạo Trưởng Thanh Hư. Bộ đạo bào trên người ông ta đã cũ kỹ, bạc màu, không còn giữ được vẻ trang nghiêm vốn có. Đôi mắt ông ta nhắm nghiền, nhưng đôi lông mày nhíu chặt, để lộ sự căng thẳng và mệt mỏi hằn sâu. Ông ta đang cố gắng hấp thụ linh khí, nhưng những nỗ lực ấy dường như chỉ là vô vọng. Xung quanh ông ta, linh khí mỏng manh đến mức gần như không tồn tại, khiến cho việc tu luyện trở nên vô nghĩa. Mỗi hơi thở của ông ta đều nặng nề, dường như đang phải gánh chịu một gánh nặng vô hình.

Không xa Đạo Trưởng Thanh Hư, một nhóm đệ tử trẻ hơn đang lúi húi bên một góc sân, với những pháp khí đơn giản, cố gắng "dẫn" linh khí từ khu rừng phía sau núi. Họ dùng những lá bùa chú cũ kỹ, miệng lẩm bẩm những câu thần chú đã trở nên vô dụng, nhưng linh khí mà họ thu được chỉ là những làn hơi mỏng manh, không đủ để duy trì tu vi, chứ đừng nói đến việc đột phá. Trong số đó, có một đệ tử trẻ tuổi, gương mặt non nớt, ánh mắt lộ vẻ bối rối và mệt mỏi, đó là Tiểu Minh. Hắn ta thì thầm với một đệ tử khác: "Cứ thế này thì đến bao giờ mới đột phá được? Sư phụ nói không sai, chúng ta... đã bị thế giới bỏ rơi rồi sao?" Giọng nói của hắn đầy sự hoang mang và tuyệt vọng, như một con chim non lạc mẹ giữa rừng sâu.

Đạo Trưởng Thanh Hư, nghe thấy tiếng bước chân, khẽ mở mắt. Đôi mắt ông ta đục ngầu, nhưng vẫn còn vương vấn vẻ kiêu ngạo của người tu sĩ, pha lẫn chút cay đắng của người đã chứng kiến sự sụp đổ của niềm tin. Khi nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, ông ta không giấu được vẻ khó chịu. "Khách lạ... Chẳng hay các vị đến Bạch Vân Quan có việc gì?" Giọng ông ta khàn đục, mang theo sự mệt mỏi và chán chường.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới, vẻ mặt nàng vẫn giữ sự bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt phượng sắc bén đã ánh lên một sự thấu hiểu. "Đạo Trưởng Thanh Hư, chúng ta đến đây không vì mục đích cá nhân, mà vì muốn chia sẻ với đạo trưởng một con đường mới, một con đường có thể dẫn chúng ta vượt qua kiếp nạn suy yếu của Thiên Đạo." Nàng không dùng uy áp, cũng không phô trương linh lực, mà chỉ dùng lời nói, nhưng giọng điệu của nàng vẫn mang một sự trang trọng và kiên định.

Đạo Trưởng Thanh Hư cười khẩy một tiếng, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô chạm đất. "Con đường mới? Trong khi linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, còn con đường nào khác ngoài việc cố gắng tu luyện để níu giữ chút hy vọng mong manh này? Các vị, những người vẫn còn linh lực dồi dào, làm sao có thể hiểu được nỗi khổ của chúng ta?" Ông ta nhìn Dương Quân và Lăng Nguyệt với ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ và ghen tị, dường như cho rằng họ đến đây chỉ để chế giễu sự bất lực của mình. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt... đây là kiếp nạn của chúng ta! Chỉ có cố gắng tu luyện mới có thể vượt qua." Ông ta lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, giọng điệu của ông ta đã pha thêm chút uất hận và bất lực.

Dương Quân tiến lên một bước, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Đạo Trưởng Thanh Hư, nhưng không có chút kiêu ngạo hay phán xét. "Đạo trưởng, chúng ta hiểu nỗi khổ của người. Nhưng việc cố chấp với con đường cũ trong khi nó đã không còn hiệu nghiệm, liệu có phải là một sự lãng phí sinh mệnh quý giá? Thiên Đạo đã thay đổi, và chúng ta cũng phải thay đổi." Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy những đệ tử trẻ tuổi đang lắng nghe với vẻ tò mò, đặc biệt là Tiểu Minh, ánh mắt hắn ta lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. Hắn biết, những người như Thanh Hư đạo trưởng đã quá quen với sự thống trị của linh khí, nhưng những người trẻ hơn, họ vẫn còn khao khát một lối thoát.

Dưới chân núi, người dân Thôn Vân Sơn, những người phàm trần chất phác, cũng đang lo lắng dõi nhìn lên Bạch Vân Quan. Họ đã cảm nhận được sự bất thường. Nước trong suối đã không còn trong lành như trước, cây cối trong rừng cũng héo úa dần. Họ biết, đó là do các tu sĩ trên núi đang cố gắng hút linh khí, làm ảnh hưởng đến nguồn sống của họ. Một bà lão run rẩy thì thầm với người bên cạnh: "Linh khí cạn kiệt thì tu sĩ yếu đi, nhưng sao lại ảnh hưởng đến cả chúng ta? Liệu có phải tiên gia đang rút hết sự sống của đất trời để tự cứu mình?" Ánh mắt họ có chút sợ hãi, dè dặt, và cả sự chất phác của những người nông dân đã quen với việc sống phụ thuộc vào tự nhiên. Họ không hiểu về Thiên Đạo, về tu vi, nhưng họ cảm nhận được sự mất mát đang diễn ra xung quanh mình.

Bầu không khí trong Bạch Vân Quan trở nên căng thẳng. Một bên là sự cố chấp và tuyệt vọng của những người tu sĩ cũ, một bên là sự thấu hiểu và hy vọng của những người mang theo tư tưởng mới. Tiếng gió heo may thổi qua, làm những lá cây tùng khô héo xào xạc, như một bản nhạc bi tráng cho một kỷ nguyên đang tàn.

***

Hoàng hôn dần buông xuống trên Vân Sơn, nhuộm đỏ cả một vùng trời bằng những vệt nắng cuối ngày, nhưng không khí trong Bạch Vân Quan vẫn còn đặc quánh sự căng thẳng và tranh luận. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã đ��ng trên sân chính của đạo quán suốt mấy canh giờ, đối mặt với sự cố chấp của Đạo Trưởng Thanh Hư và sự hoang mang của các đệ tử. Gió chiều thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của núi rừng, làm mái tóc đen nhánh của Lăng Nguyệt khẽ bay, nhưng nàng vẫn đứng vững vàng, uy nghiêm như một pho tượng đá.

"Các vị, con đường tu luyện mà các vị đang đi, không còn là con đường dẫn đến sự trường sinh bất tử. Thiên Đạo đang suy yếu, và việc cưỡng cầu chỉ khiến các vị mất đi nhiều hơn là được." Giọng Lăng Nguyệt trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp sân đạo quán. Nàng không dùng phép thuật hay linh lực để áp chế, mà dùng chính lời lẽ, dùng sự thật hiển nhiên mà ai cũng có thể cảm nhận được. Nàng đảo mắt qua từng gương mặt, từ Đạo Trưởng Thanh Hư đầy vẻ uất hận cho đến những đệ tử trẻ tuổi với ánh mắt hoang mang. "Các vị hãy nhìn xem, linh khí quanh đây mỏng manh đến mức nào? Những cố gắng của các vị, rốt cuộc mang lại điều gì? Không phải chỉ là sự kiệt sức và tuyệt vọng sao? Chẳng phải Thiên Đạo đang dạy cho chúng ta một bài học sao, rằng cái gì đến cực hạn cũng sẽ phải thay đổi?" Nàng kiên nhẫn, từng chút một phá vỡ bức tường phòng thủ trong lòng họ, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu.

Đạo Trưởng Thanh Hư, người ban đầu ngồi thiền với vẻ khinh thường, giờ đây đã đứng dậy, gương mặt ông ta đỏ bừng vì giận dữ và bất lực. "Vô lý! Tu luyện là con đường duy nhất! Bỏ tu vi, chúng ta còn là gì? Các vị đến đây để phỉ báng con đường mà chúng ta đã dành cả đời để theo đuổi sao? Chẳng lẽ các vị muốn chúng ta trở thành những phàm nhân yếu ớt, sống luồn cúi dưới gầm trời này?" Giọng ông ta khàn khàn, từng lời lẽ đều thấm đẫm sự tuyệt vọng và cay đắng. Đối với ông ta, tu vi không chỉ là sức mạnh, mà còn là bản ngã, là lý do tồn tại. Từ bỏ tu vi cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ chính mình.

"Không, Đạo trưởng." Dương Quân bước tới, giọng nói hắn rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng tràn đầy sự đồng cảm. Hắn nhìn thẳng vào mắt Đạo Trưởng Thanh Hư, sau đó lại hướng ánh mắt đến những đệ tử trẻ tuổi. "Sức mạnh không nằm ở linh khí hay pháp thuật, mà ở sự thấu hiểu và kết nối. Tạ Trần tiên sinh đã chỉ cho chúng ta thấy, giá trị của một con người không nằm ở tu vi, mà ở những gì họ đóng góp cho nhân gian. Từ bỏ tu vi không phải là trở thành yếu ớt, mà là tìm thấy một sức mạnh khác, một sức mạnh được kiến tạo từ trí tuệ, từ sự lao động, từ tình người." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vai Tiểu Minh, người đang đứng gần đó, ánh mắt hắn ta vẫn còn vẻ bối rối, nhưng đã có thêm một chút tò mò. "Chẳng phải các vị vẫn luôn muốn đột phá sao? Chẳng phải các vị vẫn khao khát tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại sao? Con đường cũ đã đóng lại, nhưng một con đường mới đang mở ra, rộng lớn hơn, bền vững hơn."

Tiểu Minh ngẩng đầu nhìn Dương Quân, rồi lại nhìn sang Lăng Nguyệt Tiên Tử. Trong đầu hắn, những lời lẽ của Đạo Trưởng Thanh Hư và những lời của Dương Quân đang giằng xé lẫn nhau. Hắn đã quá mệt mỏi với việc cố gắng hấp thụ linh khí vô ích, đã quá chán nản với viễn cảnh một tương lai mờ mịt. Hắn khẽ hỏi, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy hy vọng: "Nhưng... nếu không tu luyện, chúng ta có thể làm gì? Liệu chúng ta có thể tìm thấy ý nghĩa khác?" Câu hỏi của hắn như một tia sét đánh xuống, xuyên qua lớp vỏ bọc cứng nhắc của những người tu sĩ đang cố chấp, chạm đến một khao khát sâu thẳm trong lòng họ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tiểu Minh, trong ánh mắt nàng không còn vẻ lạnh lùng, mà là một sự ấm áp hiếm thấy. "Ngươi có thể làm bất cứ điều gì mà một người phàm có thể làm, và hơn thế nữa. Ngươi có thể dùng trí tuệ của mình để kiến tạo, dùng đôi tay mình để vun đắp, dùng tấm lòng mình để kết nối. Chẳng phải Đạo trưởng vẫn thường dạy về sự hài hòa giữa trời và đất, giữa con người và vạn vật sao? Giờ đây, chính là lúc chúng ta thực hiện điều đó, không phải bằng cách áp đặt, mà bằng cách hòa mình vào dòng chảy nhân gian." Nàng quay sang Đạo Trưởng Thanh Hư, giọng nói trở nên mềm mại hơn. "Đạo trưởng, những người dân dưới chân núi đang lo lắng về nguồn nước, về đất đai bị suy kiệt do việc hút linh khí. Nếu tu sĩ không thể bảo vệ họ bằng linh lực, thì chẳng lẽ chúng ta không thể bảo vệ họ bằng trí tuệ, bằng sự hướng dẫn, bằng chính sức lao động của mình sao? Đó chẳng phải là một hình thức 'tu' khác, cao cả hơn sao?"

Lời nói của Lăng Nguyệt như một đòn giáng mạnh vào tâm trí Thanh Hư đạo trưởng. Ông ta sững sờ, vẻ giận dữ trên gương mặt dần tan biến, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Ông ta đã dành cả đời để "tu", để "khai thác" thiên địa, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc "bảo vệ" hay "kiến tạo" cho nhân gian. Ông ta nhìn xuống Thôn Vân Sơn, nơi những ngôi nhà gỗ đang ẩn hiện trong ánh chiều tà, và trong khoảnh khắc ấy, ông ta như thấy được hình ảnh những người dân chất phác đang lo lắng cho cuộc sống của họ.

Dương Quân tiếp lời, giọng hắn đầy thuyết phục: "Chúng ta không phải từ bỏ 'đạo', Đạo trưởng, mà là tìm kiếm một 'đạo' rộng lớn hơn, bao trùm hơn. Một 'đạo' không chỉ dành cho tu sĩ, mà cho toàn bộ nhân gian. 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần tiên sinh đã chỉ dẫn, chính là con đường ấy. Con đường nơi mỗi con người, dù là phàm nhân hay cựu tu sĩ, đều có thể tìm thấy giá trị và ý nghĩa của sự tồn tại, không cần đến sự ban ơn của Thiên Đạo." Hắn kể vắn tắt về Cố Trường Phong, về sự chuyển hóa của anh ta, và về cách Mộc Diệp Thôn đã tìm thấy giải pháp cho mâu thuẫn của họ mà không cần đến linh lực.

Tiểu Minh và các đệ tử khác lắng nghe một cách say sưa. Trong ánh mắt họ, sự hoang mang dần được thay thế bằng một tia sáng của hy vọng, của sự tò mò. Họ bắt đầu hình dung ra một tương lai khác, một tương lai mà họ không cần phải vật lộn với linh khí cạn kiệt, mà có thể dùng chính đôi tay và khối óc của mình để kiến tạo.

Đạo Trưởng Thanh Hư vẫn im lặng. Ông ta đã sống quá lâu trong thế giới của linh lực, của sự cao ngạo, nên việc chấp nhận một triết lý hoàn toàn mới không phải là điều dễ dàng. Nhưng những lời lẽ của Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với ánh mắt đầy hy vọng của Tiểu Minh và các đệ tử khác, đã gieo vào lòng ông ta một hạt giống nghi ngờ. Nghi ngờ về con đường cũ, và nghi ngờ về chính sự cố chấp của mình. Ông ta không phản bác nữa, chỉ khẽ ho khan một tiếng, rồi quay người, bước vào gian phòng chính, để lại Lăng Nguyệt và Dương Quân cùng các đệ tử trẻ tuổi trên sân. Dù chưa hoàn toàn chấp nhận, nhưng sự im lặng ấy đã là một bước tiến lớn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Một sự phối hợp ăn ý không cần lời nói đã hình thành giữa họ. Lăng Nguyệt dùng sự uy nghiêm và lý lẽ sắc bén để phá vỡ những bức tường định kiến, còn Dương Quân dùng sự nhiệt huyết và thấu hiểu để gieo những hạt giống hy vọng. Họ biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng một hạt giống đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm trong tâm hồn những người khao khát một lối thoát. Bầu không khí trong Bạch Vân Quan, tuy vẫn còn chút nặng nề, nhưng đã có một luồng gió mới thổi qua, mang theo hương vị của sự thay đổi.

***

Đêm đã về khuya, vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ánh sáng bạc vằng vặc xuống dòng sông Vọng Giang, khiến mặt nước lấp lánh như dát bạc. Tiếng nước sông chảy rì rầm, hòa cùng tiếng côn trùng kêu đêm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Trong Quán Trà Vọng Giang, ánh đèn dầu ấm áp hắt ra từ những khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền đêm tĩnh mịch.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi đối diện nhau bên một bàn trà nhỏ, cạnh cửa sổ nhìn ra sông. Hương trà thơm thoang thoảng, dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, xua tan đi sự mệt mỏi sau một ngày dài đầy căng thẳng. Lăng Nguyệt nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, vị chát dịu và hương thơm thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm ra mặt sông, nơi những con sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu ánh trăng, tựa như vô vàn viên ngọc quý đang nhảy múa. "Thanh Hư đạo trưởng vẫn còn cố chấp, nhưng ít nhất, hạt giống nghi ngờ đã được gieo." Giọng nàng trầm ấm, không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà mang theo chút suy tư và sự mãn nguyện. "Và những đệ tử trẻ như Tiểu Minh, họ đã thấy được một con đường khác. Ánh mắt của Tiểu Minh... nó thật sự đã thay đổi." Nàng nhớ lại ánh mắt của Tiểu Minh, từ sự hoang mang tuyệt vọng đã chuyển sang một tia sáng của hy vọng và tò mò. Đó là một chiến thắng nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao.

Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt hắn rạng rỡ vẻ mãn nguyện nhưng cũng không kém phần suy tư. Hắn đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một tiếng. "Đúng vậy, Lăng Nguyệt cô nương. Chúng ta đã cùng nhau làm được điều mà chỉ một người khó có thể hoàn thành. Sức mạnh của Tạ Trần tiên sinh không nằm ở tu vi, mà ở việc khiến người khác tự nhận ra." Hắn nhìn sang Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy sự tôn trọng và cảm phục. Hắn đã chứng kiến sự chuyển biến của nàng, từ một tiên tử cao ngạo chỉ biết đến linh lực trở thành một người lãnh đạo thấu hiểu và kiên định với "Nhân Đạo". "Sự phối hợp của chúng ta hôm nay... thật sự đã có hiệu quả. Nàng dùng lý lẽ để phá vỡ, ta dùng sự thấu hiểu để kiến tạo. Tựa như âm và dương, bổ trợ cho nhau." Hắn cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc giữa hai người, không chỉ là đồng đội, mà là những người đồng hành trên cùng một con đường đầy thử thách.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt tuyệt mỹ của nàng, làm tan đi vẻ lạnh lùng thường trực. "Hòa hợp lý tưởng tu tiên vào thực tế nhân gian... con đường này thật sự dài và đầy thử thách, nhưng ta tin, Tạ Trần đã cho chúng ta thấy ánh sáng cuối đường hầm." Nàng biết, việc thay đổi tư duy của hàng ngàn tu sĩ, những người đã quen với việc ngự trị trên đỉnh cao của quyền năng, là một nhiệm vụ khổng lồ. Những "tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ" như Đạo Trưởng Thanh Hư sẽ còn là những rào cản lớn, đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng. Nhưng nàng cũng nhìn thấy những Tiểu Minh, những người trẻ tuổi, những người còn đủ linh hoạt để chấp nhận sự thay đổi, để tìm kiếm một con đường mới. "Việc Thiên Đạo tiếp tục suy yếu sẽ buộc ngày càng nhiều tu sĩ phải đối mặt với lựa chọn thay đổi hoặc tiêu vong. Chúng ta... chúng ta phải sẵn sàng để dẫn lối cho họ."

Dương Quân trầm ngâm. "Tạ Trần tiên sinh đã nói, 'sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình'. Đó không phải là m��t sự yếu đuối, mà là một sức mạnh vĩ đại. Hắn đã không trực tiếp can thiệp, nhưng những triết lý của hắn đã thay đổi chúng ta, thay đổi thế giới này từ tận gốc rễ." Hắn biết, Tạ Trần vẫn sẽ tiếp tục cuộc sống bình dị của một thư sinh mở quán sách nhỏ, pha trà, đọc sách. Nhưng ảnh hưởng của anh, của những triết lý anh gieo rắc, sẽ còn mãi, trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới.

Họ tiếp tục thảo luận, ánh trăng vằng vặc soi sáng gương mặt họ, phản chiếu sự quyết tâm và niềm hy vọng. Những kế hoạch cho tương lai dần được phác thảo, không phải là những chiến lược quân sự hay những trận pháp huyền diệu, mà là những kế hoạch về giáo dục, về hòa giải, về việc kiến tạo cộng đồng. Họ sẽ tìm kiếm thêm những Cố Trường Phong, những Tiểu Minh khác, để gieo những hạt giống "nhân tính" vào lòng họ, để những đóa hoa "nhân tính" nở rộ khắp nhân gian. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, và "việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài", đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng. Nhưng trong khoảnh khắc yên bình này, họ đã tìm thấy sự đồng điệu, sự ăn ý, và một niềm tin vững chắc vào một tương lai mà con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Ngoài kia, Thiên Đạo cũ vẫn đang trên đà suy yếu, linh khí vẫn tiếp tục cạn kiệt. Nhưng trong lòng những con người như Lăng Nguyệt và Dương Quân, một "Nhân Đạo" mới đang dần được kiến tạo, từng chút một, từ những câu chuyện nhỏ nhất trong làng mạc, từ những hạt mầm triết lý được gieo xuống trong lòng người. Và họ, những người từng là tu sĩ cao ngạo, giờ đây đã trở thành những người gieo trồng và bảo vệ cho những hạt mầm ấy, dưới sự dẫn lối vô hình nhưng đầy quyền năng của Tạ Trần, người thư sinh ẩn mình giữa nhân gian.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free