Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 728: Mối Oán Cũ, Nhân Quả Mới: Lời Giải Trong Làng Mộc Diệp

Ánh đèn dầu trong quán trà Vọng Giang đã tắt tự bao giờ, nhường chỗ cho vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời xanh thẳm, rải ánh bạc xuống dòng Giang Thủy lững lờ trôi. Đêm tĩnh mịch như một tấm lụa thêu dệt bằng vô vàn vì tinh tú, ôm lấy sự chuyển mình âm thầm của nhân gian. Khi những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng ngọn núi xa xa, Tạ Trần đã cùng Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử rời quán trà, hướng về phía Mộc Diệp Thôn, một ngôi làng nhỏ ẩn mình sâu trong rừng núi.

Đường đi gập ghềnh, uốn lượn theo sườn núi. Không gian xung quanh tràn ngập mùi hương của đất ẩm sau đêm sương, mùi gỗ thông già quyện lẫn mùi thảo mộc dại. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, hòa cùng tiếng suối róc rách chảy qua những ghềnh đá phủ rêu phong, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình mà gần gũi. Những làn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây, bồng bềnh trôi nhẹ, hệt như những dải lụa trắng vắt vẻo giữa không trung, mang theo một vẻ đẹp hư ảo, thoát tục.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ ung dung, bình thản. Thân hình gầy gò của y khoác lên chiếc áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không hề vướng bận. Đôi mắt sâu thẳm của y khẽ quét qua những hàng cây cổ thụ, những phiến đá phủ đầy rêu phong, như đang lặng lẽ thu vào trong đó mọi biến chuyển dù là nhỏ nhất của tự nhiên. Y không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra, tựa hồ đã nhìn thấu một điều gì đó ẩn sâu dưới vẻ ngoài tĩnh lặng của cảnh vật.

Dương Quân đi bên cạnh, dáng vẻ thư sinh tuấn tú nhưng vẫn toát lên khí chất của một người từng trải qua tôi luyện. Y hít sâu luồng không khí trong lành, cảm nhận từng chút linh khí yếu ớt còn sót lại trong không gian. "Nơi đây có vẻ yên tĩnh, nhưng ta cảm thấy một sự bất an khó tả, như có một dòng chảy ngầm đang cuộn trào," Dương Quân khẽ nói, giọng y trầm lắng, mang theo chút suy tư. Y vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ thói quen cảm nhận linh khí của một tu sĩ, mặc dù biết rằng thứ linh khí ấy giờ đây đã mỏng đến mức khó có thể dùng để tu luyện. Chính cái cảm giác bất an mơ hồ ấy, cái sự "không đúng" trong dòng chảy linh khí, đã khiến y cảnh giác. Dường như, sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ làm suy giảm sức mạnh tu vi, mà còn tạo ra những vết nứt, những lỗ hổng trong bức màn vô hình của thế gian, nơi những mâu thuẫn nhân gian có thể bùng phát mạnh mẽ hơn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại không ngừng dò xét mọi thứ xung quanh, từ những dấu chân thú hoang trên lối mòn đến những ngôi nhà gỗ ẩn hiện sau rặng cây. Nàng khẽ chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh, một thói quen vô thức mỗi khi nội tâm nàng có chút bất an hoặc suy tư. "Linh khí ở đây cũng đang suy giảm, không còn thuần khiết như ở Thái Huyền Tông," nàng cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo vẻ ưu tư. "Điều này chắc chắn ảnh hưởng đến sinh hoạt của người dân. Có lẽ mâu thuẫn phát sinh từ đó." Nàng đã quen với việc linh khí là nguồn gốc của mọi sự hài hòa, của trật tự thế gian. Giờ đây, khi nguồn gốc ấy cạn kiệt, nàng không khỏi liên tưởng đến những biến loạn khó tránh. Sự thật là, từ khi linh khí suy yếu, những mâu thuẫn nhỏ nhặt trong các làng mạc, thôn xóm cũng trở nên gay gắt hơn, khó giải quyết hơn, bởi vì những phương pháp xưa cũ dựa vào linh lực của tu sĩ để trấn áp hay điều hòa đã không còn hiệu nghiệm. Nàng đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích dựa trên những kiến thức cũ của mình, nhưng trong thâm tâm lại biết rằng, mọi thứ đã không còn như trước.

Tạ Trần nghe họ nói, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa tựa sương khói, rồi cất lời, giọng y trầm tĩnh, không nhanh không chậm, từng câu từng chữ như gieo vào không gian một hạt mầm triết lý. "Mọi sự vật đều có nguồn gốc và hệ quả của nó. Đôi khi, sự yên bình bên ngoài chỉ là lớp vỏ che đậy một dòng chảy ngầm của những mâu thuẫn đã tích tụ từ lâu. Linh khí suy yếu chỉ là một yếu tố thúc đẩy, không phải là nguyên nhân gốc rễ. Cái gốc rễ nằm sâu trong lòng người, trong những chấp niệm, những toan tính, những sợ hãi và cả những khát khao sinh tồn." Y bước vào làng, dáng vẻ thư sinh bình thản, như một người khách du hành chỉ ghé qua để chiêm ngưỡng cảnh đẹp, chứ không phải một người sắp phải đối mặt với một cuộc tranh chấp gay gắt. Nhưng chính cái sự bình thản ấy lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, một sự thấu triệt sâu sắc khiến những người xung quanh không khỏi cảm thấy an tâm.

Những ngôi nhà gỗ nhỏ, đơn giản, được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, nằm rải rác bên con đường đất nhỏ dẫn vào làng. Khói bếp lượn lờ bay lên từ những mái nhà tranh, tạo nên một bức tranh thôn dã đầy vẻ yên bình. Tuy nhiên, khi càng tiến sâu vào làng, bầu không khí yên tĩnh ban đầu dần bị phá vỡ. Thay vì tiếng cười nói rộn ràng của trẻ thơ hay tiếng lao động cần mẫn của người lớn, là những tiếng bàn tán xì xào, những ánh mắt dò xét, và một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm. Các phàm nhân trong làng, với nét mặt khắc khổ của những người quanh năm bám víu vào đất đai, nhìn ba người khách lạ bằng ánh mắt vừa tò mò, vừa cảnh giác. Lăng Nguyệt cảm thấy sự dao động của linh khí xung quanh rất yếu ớt, nhưng lại cảm nhận rõ ràng sự dao động mãnh liệt của cảm xúc con người: lo lắng, sợ hãi, tức giận và tuyệt vọng. Nàng nhận ra rằng, trong thế giới mà linh khí đã suy tàn, cảm xúc của con người, những thứ vốn bị tu sĩ xem nhẹ, lại trở thành nguồn năng lượng mạnh mẽ nhất, có thể kiến tạo hoặc hủy diệt. Dương Quân thì thầm với Lăng Nguyệt, "Sức mạnh linh khí của chúng ta đã không còn đủ để trấn áp những mâu thuẫn này nữa. Chúng ta phải tìm một cách khác." Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, trong lòng nàng trỗi dậy một sự đồng cảm sâu sắc với Tạ Trần. Nàng bắt đầu hiểu rằng, cái "Nhân Đạo" mà y nói đến, chính là khả năng nhìn thấu và giải quyết những mâu thuẫn nội tại của con người, không cần đến sức mạnh ngoại tại.

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi xuống quảng trường nhỏ giữa làng, nơi dân làng đã tụ tập đông đúc. Không khí vốn đã oi bức lại càng trở nên ngột ngạt bởi sự căng thẳng đang dâng cao. Dân làng chia thành hai phe rõ rệt, những ánh mắt nhìn nhau đầy căm tức và bất mãn.

Một bên là những người già cả, chất phác, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi lo âu. Dẫn đầu phe này là Lão Nông A Lão, một lão nông phu với mái tóc bạc phơ, lưng còng, tay chân gân guốc vì quanh năm bám lấy ruộng đồng. Lão đứng thẳng lưng, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên quyết, pha lẫn chút uất ức. "Rừng là nguồn sống, là nơi bảo vệ làng ta khỏi tai ương. Từ bao đời nay, tổ tiên đã dạy rằng không được xâm phạm rừng sâu. Khai thác quá mức chỉ mang họa diệt vong!" Lão giơ cao một nắm đất khô cằn trong tay, như muốn chứng minh lời mình nói. Đôi mắt lão ánh lên nỗi sợ hãi cố hữu của người nông dân trước sự biến đổi của tự nhiên, nỗi sợ hãi rằng việc phá vỡ sự cân bằng sẽ mang đến những hậu quả khủng khiếp. Đối với lão, rừng không chỉ là cây cối, mà là một sinh mệnh, một vị thần bảo hộ.

Đối diện với lão là một nhóm người trẻ hơn, vóc dáng cường tráng, tay cầm cung nỏ, cuốc xẻng. Họ là những thợ săn, những người phải đối mặt trực tiếp với sự khắc nghiệt của núi rừng để mưu sinh. Thủ Lĩnh Thợ Săn B Trưởng Làng, một người đàn ông trung niên vạm vỡ, nước da rám nắng, ánh mắt kiên nghị và đầy lo lắng, đứng lên phản bác. Giọng y dứt khoát, đầy sốt ruột. "Lão A Lão, ta biết rừng là quan trọng, nhưng chúng ta sẽ sống bằng gì khi đất đai cằn cỗi, vụ mùa thất bát liên miên? Yêu thú cũng đã bỏ đi hết, săn bắn không còn đủ nuôi sống cả làng! Phải tìm đường sống cho con cháu chứ! Không khai thác thì lấy gì mà ăn?" Y chỉ vào những đứa trẻ đang nép sau lưng cha mẹ, ánh mắt đầy sự bảo vệ và khao khát tìm kiếm một con đường. Đối với y, rừng là tài nguyên, là phương tiện để sinh tồn, và khi một phương tiện không còn hiệu quả, phải tìm đến phương tiện khác.

Lời qua tiếng lại, mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm. Những tiếng xì xào bàn tán biến thành những lời cãi vã gay gắt, rồi những tiếng xô đẩy, hò hét. Không khí căng như dây đàn, chỉ chực chờ một tia lửa nhỏ là bùng cháy thành một trận xung đột lớn.

Đúng lúc đó, một thân ảnh lảo đảo bước ra giữa đám đông. Đó là Thư Sinh Ngu Ngốc, một cựu tu sĩ cấp thấp, từng may mắn được một tông môn nhỏ thu nhận nhưng chỉ là ngoại môn đệ tử. Hắn ta vẫn còn giữ chút kiêu ngạo của một người "tiên gia", dù bộ đạo bào cũ nát trên người đã không còn vẻ uy nghiêm nào. Gương mặt hắn nhợt nhạt, đôi mắt lờ đờ, và vầng trán lấm tấm mồ hôi. Hắn ta đã cố gắng hòa nhập vào cuộc sống phàm trần nhưng không thành công, vẫn luôn day dứt với quá khứ tu luyện. Hắn tin rằng, chỉ cần chút linh lực còn sót lại, hắn vẫn có thể trấn áp đám phàm nhân ồn ào này.

"Im lặng! Các ngươi phàm nhân sao dám cãi vã trước mặt ta? Để ta ra tay giải quyết!" Thư Sinh Ngu Ngốc cố gắng gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì giận dữ và cả sự bất lực. Hắn vung tay, vận dụng chút linh lực yếu ớt còn sót lại trong cơ thể. Một luồng khí mỏng manh, tựa như một làn gió nhẹ thoảng qua, bùng lên rồi tắt ngúm ngay lập tức, không đủ để làm rung chuyển một cọng cỏ khô. Thay vì tạo ra sự uy hiếp, hành động của hắn chỉ khiến một số dân làng bật cười khẩy, số khác thì nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại hoặc khinh bỉ. Tình hình càng thêm hỗn loạn, sự thất bại của hắn càng đổ thêm dầu vào lửa cho cuộc tranh cãi.

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng từ xa quan sát, không khỏi lắc đầu. Dương Quân khẽ thì thầm với Lăng Nguyệt, giọng đầy thất vọng. "Sức mạnh không còn đủ để uy hiếp họ nữa... Nhưng cũng không thể để họ tự hủy ho���i mình." Y cảm thấy sự bất lực dâng trào trong lòng. Cố Trường Phong đã thành công vì ông ấy tự nguyện thay đổi, nhưng những người này lại bị kẹt trong vòng xoáy của sinh tồn và chấp niệm. Lăng Nguyệt, với ánh mắt phức tạp, đáp lời. "Sức mạnh mà không có lý lẽ, chỉ là bạo lực vô nghĩa. Hắn ta không còn sức mạnh, lại càng không có lý lẽ." Nàng hiểu rằng, cái thời mà tu sĩ có thể dùng pháp thuật để áp đặt trật tự đã qua rồi. Giờ đây, chỉ có sự thấu hiểu và lý lẽ mới có thể giải quyết được những mâu thuẫn sâu xa trong lòng người.

Trong khi đám đông vẫn đang ồn ào, một bóng người gầy gò, thư sinh lặng lẽ bước lên phía trước. Đó là Tạ Trần. Y không nói một lời, chỉ bằng sự hiện diện tĩnh tại của mình, bằng đôi mắt sâu thẳm dường như có thể nhìn thấu vạn vật, mọi ánh mắt dần đổ dồn về phía y. Tiếng ồn ào giảm dần, nhường chỗ cho một sự im lặng đầy trọng lượng. Ngay cả Tiểu Hoạt Bát, một đứa trẻ tinh nghịch, cũng nép sát vào lưng mẹ, đôi mắt tròn xoe hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như bị thu hút bởi một sức mạnh vô hình nào đó. Sự xuất hiện của y, không có linh lực, không có uy áp, nhưng lại mang đến một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như một cơn gió mát lành thổi qua giữa trưa hè oi ả, làm dịu đi những ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lòng người dân.

Không gian bỗng trở nên yên ắng một cách đáng kinh ngạc. Tạ Trần không vội vàng cất lời. Y lặng lẽ quan sát từng gương mặt, từng ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Y nhìn thấy sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng, sự giận dữ và cả nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đôi mắt của những người phàm nhân này. Y không dùng bất kỳ thần thông hay linh lực nào, chỉ bằng sự hiện diện trầm tĩnh của mình, y đã thu hút được mọi sự chú ý. Thư Sinh Ngu Ngốc, sau thất bại ê chề, giờ đây chỉ biết đứng nép vào một góc, cúi gằm mặt vì xấu hổ.

Tạ Trần đưa tay khẽ chỉ về phía rìa làng, nơi có một Cổ Thụ Trấn Yêu sừng sững, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể, tán lá xum xuê che rợp cả một khoảng trời, rễ cây ăn sâu vào lòng đất, tựa hồ đã tồn tại hàng ngàn năm. "Sự tranh cãi ở đây sẽ không mang lại bất cứ điều gì. Nếu muốn tìm lời giải, hãy đến dưới gốc Cổ Thụ Trấn Yêu. Nơi đó, chúng ta sẽ lắng nghe tiếng nói của nhân quả." Giọng y không hề cao, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sức nặng không thể chối cãi.

Dân làng ban đầu còn chút do dự, nhưng rồi, không biết vì sự tò mò, vì sự kính trọng vô thức trước khí chất của Tạ Trần, hay vì sự mệt mỏi với cuộc tranh cãi vô vọng, họ bắt đầu di chuyển, từng bước từng bước, hướng về phía Cổ Thụ. Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng lặng lẽ đi theo, trong lòng tràn ngập sự ngạc nhiên và một niềm hy vọng mong manh.

Khi dân làng đã tập trung đông đủ dưới tán lá rộng lớn của Cổ Thụ Trấn Yêu, ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những ngọn cây, rải những vệt nắng đỏ cam xuống mặt đất. Gió nhẹ xào xạc qua tán lá cổ thụ, tạo nên những âm thanh rì rầm như tiếng thì thầm của ngàn xưa. Tiếng suối chảy xa xa nghe rõ hơn, cùng với tiếng chim hót nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, lắng đọng. Mùi gỗ cổ thụ, mùi đất ẩm và một chút linh khí thoang thoảng còn sót lại từ cái cây già cỗi hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính, vừa an bình.

Tạ Trần đứng dưới gốc cây, thân ảnh gầy gò của y dường như hòa mình vào sự vĩ đại của Cổ Thụ. Y không cần đứng trên cao, không cần dùng bất kỳ thủ đoạn phô trương nào, nhưng mọi ánh mắt đều hướng về y, chờ đợi. Y bắt đầu nói, giọng trầm, từ tốn, không hề có một chút uy quyền hay mệnh lệnh, nhưng từng lời y thốt ra lại mang theo sức nặng của sự thấu hiểu, của chân lý.

"Việc hôm nay, là cái nhân của ngày mai," Tạ Trần cất lời, ánh mắt y quét qua từng gương mặt khắc khổ của dân làng. "Các vị đang tranh cãi về sinh tồn, về việc khai thác rừng sâu để kiếm kế mưu sinh. Nhưng các vị có từng nghĩ, cái hành động khai thác ấy, cái nhân gieo xuống hôm nay, sẽ trổ thành quả gì trong tương lai?"

Y dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào tâm trí mọi người, rồi tiếp tục phân tích, chậm rãi và logic. "Linh khí suy y��u, đó là sự thật mà tất cả chúng ta đều đang trải nghiệm. Rừng sâu, nơi linh khí còn dồi dào hơn bên ngoài, vốn là nơi trú ngụ của yêu thú. Nhưng khi linh khí cạn kiệt, yêu thú cũng sẽ tìm đến những nơi có sinh khí, có hơi người để tồn tại. Việc khai thác rừng sâu, tưởng là giải pháp sinh tồn, nhưng lại gieo mầm cho tai họa lớn hơn. Nó sẽ đẩy nhanh sự suy giảm của linh khí ở khu vực này, khiến yêu thú bị mất đi môi trường sống, buộc chúng phải tiến gần hơn đến làng, mang theo nguy hiểm khôn lường. Không chỉ vậy, việc chặt phá rừng bừa bãi sẽ làm mất đi lớp đất giữ nước, khiến đất đai thêm cằn cỗi, nạn hạn hán sẽ trầm trọng hơn, và khi mưa đến, lũ lụt sẽ cuốn trôi mọi thứ. Dịch bệnh sẽ bùng phát nơi con người tụ tập quá đông, không có nguồn lực bảo vệ, không có thuốc men. Tất cả những điều đó, đều là cái quả của việc khai thác rừng một cách thiếu suy nghĩ."

Những lời của Tạ Trần như chạm đến tận sâu thẳm tâm trí của dân làng. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, không còn là những lời cãi vã, mà là những tiếng thì thầm đầy suy ngẫm. Nỗi sợ hãi về yêu thú, về thiên tai, về dịch bệnh đã từng là những mối lo tiềm ẩn, giờ đây được Tạ Trần chỉ ra một cách rõ ràng, cụ thể, khiến họ không thể không đối diện.

"Nhưng sinh tồn là lẽ tất yếu," Tạ Trần tiếp lời, giọng y vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo một tia hy vọng. "Thay vì khai thác nơi vốn đã cạn kiệt, tại sao không tìm đến những cái mới? Các vị nói đất đai cằn cỗi, vậy tại sao không thử khai hoang đất mới ở những khu vực ít bị ảnh hưởng bởi linh khí, nơi cây cối vẫn còn tươi tốt? Chúng ta có thể học cách trồng trọt những loại cây lương thực chịu hạn, những giống cây mới phù hợp với thổ nhưỡng hiện tại. Hoặc, dùng sự khéo léo của đôi tay để tạo ra của cải từ những thứ nhỏ bé? Rừng không chỉ có gỗ, còn có tre, có nứa, có thảo dược, có những loại quả rừng. Tại sao không phát triển nghề thủ công, đan lát, chế biến thảo dược, tạo ra những sản phẩm mà các làng khác cần? Đó là nhân quả của sự kiên cường, của trí tuệ con người, chứ không phải sự hủy diệt. Đó là sự kiến tạo, là sự thích nghi, là cách để chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn."

Lão Nông A Lão, người ban đầu kiên quyết phản đối việc khai thác rừng, giờ đây gật đầu lia lịa, đôi mắt lão từ hoài nghi chuyển sang thấu hiểu. "Vậy là... nếu ta tiếp tục, con cháu ta sẽ phải chịu khổ, lại còn rước họa vào thân... Ta đã hiểu." Lão lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự ăn năn. Lão đã quá tập trung vào nỗi sợ mất mát mà quên đi cái giá phải trả cho việc bảo vệ theo cách cũ.

Thủ Lĩnh Thợ Săn B Trưởng Làng, người từng nóng nảy nhất, ánh mắt y sáng lên, như thể một cánh cửa mới vừa mở ra trước mắt. "Chúng ta đã quá tập trung vào cái lợi trước mắt mà quên đi cái gốc rễ... Đúng vậy, chúng ta có thể làm nhiều hơn là chỉ dựa vào rừng." Y đưa tay ra, đặt lên vai Lão Nông A Lão, một hành động hòa giải tự nhiên, không cần bất kỳ lời nói nào.

Dân làng bắt đầu bàn tán sôi nổi trở lại, nhưng lần này không phải là cãi vã, mà là thảo luận, là đề xuất ý tưởng. Những gương mặt lo lắng dần được thay thế bằng những nụ cười rạng rỡ, những ánh mắt tràn đầy hy vọng. Họ bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới, về việc khai hoang, về việc tìm kiếm giống cây trồng mới, về việc phát triển nghề thủ công.

Dương Quân đứng xa, ngạc nhiên đến tột độ. Y khẽ thì thầm với Lăng Nguyệt Tiên Tử, giọng y không giấu nổi sự kinh ngạc. "Hắn không dùng một chút linh lực nào, mà lời nói lại có sức nặng hơn cả pháp thuật của ta. Thật khó tin!" Y đã từng chứng kiến những tu sĩ cấp cao dùng uy áp linh lực để giải quyết tranh chấp, nhưng đó chỉ là sự trấn áp tạm thời. Còn Tạ Trần, y đã chạm đến tận gốc rễ của vấn đề, giải quyết nó từ trong tâm thức của con người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng sắc bén nhìn Tạ Trần không chớp, gương mặt nàng vẫn lạnh lùng nhưng sâu thẳm ánh lên một sự thán phục khó tả. Nàng khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, nhưng lần này không phải vì bất an, mà là vì một sự nhận thức sâu sắc. "Thì ra, đây chính là 'nhân quả chi nhãn' mà hắn nói... Đạo lý nhân gian, mạnh hơn vạn pháp." Nàng đã từng nghi ngờ, đã từng băn khoăn về con đường mà Tạ Trần đang đi. Nhưng giờ đây, nàng đã chứng kiến tận mắt sức mạnh của trí tuệ, của sự thấu hiểu nhân tâm, mạnh mẽ hơn bất kỳ loại phép thuật nào. Sự thất bại của Thư Sinh Ngu Ngốc càng củng cố thêm niềm tin của nàng rằng, trong kỷ nguyên linh khí suy tàn này, sức mạnh tu vi đang trở nên vô dụng trong việc giải quyết các vấn đề thực tế của nhân gian.

Tiểu Hoạt Bát, đứa trẻ tinh nghịch, không còn nép sau lưng mẹ nữa. Nó hào hứng chạy đến khoe với cha mẹ về ý tưởng làm đồ thủ công từ gỗ, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Hình ảnh ấy, một đứa trẻ vô tư nhưng lại dễ dàng tiếp nhận những triết lý sâu sắc, như một biểu tượng cho thế hệ tương lai, thế hệ sẽ lớn lên trong một kỷ nguyên không còn tiên pháp, mà sẽ dựa vào trí tuệ và sự kiến tạo của chính con người.

Tạ Trần lùi lại một bước, quan sát cảnh tượng trước mắt với vẻ hài lòng ẩn giấu. Y không cần phải trực tiếp can thiệp, không cần phải ra lệnh. Y chỉ cần gieo mầm những triết lý, những tư tưởng, và rồi, những hạt mầm ấy sẽ nảy nở, đơm hoa kết trái trong lòng người. Phương pháp giải quyết mâu thuẫn bằng 'nhân quả' của Tạ Trần không chỉ thành công ở Mộc Diệp Thôn, mà còn là nền tảng cho việc giải quyết các vấn đề xã hội lớn hơn trong tương lai, khi 'Nhân Đạo' dần hình thành. Sự chấp nhận và thấu hiểu của dân làng đối với lời khuyên của Tạ Trần đã cho thấy khả năng con người có thể tự quản lý và thích nghi mà không cần sự can thiệp của thần linh hay tiên nhân, là bước đầu của việc củng cố một 'Hội Phàm Nhân Vô Danh' hay một tổ chức tương tự, nơi con người là chủ thể của số phận mình.

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời. Từng ngôi nhà gỗ trong làng bắt đầu lên đèn, những ánh lửa nhỏ le lói xua đi màn đêm. Mùi khói bếp lại bắt đầu lan tỏa, ấm áp và quen thuộc. Dân làng vẫn còn tụ tập dưới Cổ Thụ Trấn Yêu, nhưng thay vì tranh cãi, họ đang cùng nhau thảo luận, cùng nhau vẽ ra một tương lai mới, một tương lai không còn dựa vào sự may rủi của linh khí hay sự ban ơn của tiên gia, m�� dựa vào chính sức lao động, trí tuệ và sự đoàn kết của họ.

Tạ Trần quay người, ánh mắt y nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Thiên Đạo cũ đã suy tàn, nhưng Thiên Đạo mới, Nhân Đạo, đang được kiến tạo từng chút một, từ những mâu thuẫn nhỏ nhất trong làng mạc, từ những hạt mầm triết lý được gieo xuống trong lòng người. Y biết rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, đầy thử thách. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng. Nhưng y tin tưởng vào khả năng thích nghi của con người, vào hạt mầm 'nhân tính' ẩn sâu trong mỗi người. Y sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ, pha trà, đọc sách, nhưng ảnh hưởng của y, của những triết lý y gieo rắc, sẽ còn mãi, trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn theo bóng lưng của Tạ Trần, trong lòng mỗi người đều có những cảm xúc riêng. Họ đã bắt đầu hiểu rằng, cái sức mạnh thực sự không nằm ở linh lực, mà nằm ở trí tuệ, ở khả năng nhìn thấu nhân quả, và ở sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. Con đường 'hòa nhập nhân gian' mà Tạ Trần đã vạch ra, tuy đầy chông gai, nhưng giờ đây đã hiện rõ hơn bao giờ hết. Và họ, những người từng là tu sĩ cao ngạo, giờ đây sẽ là những người gieo trồng, chăm sóc cho những hạt mầm ấy, để một ngày nào đó, những đóa hoa 'nhân tính' sẽ nở rộ khắp nhân gian.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free