Nhân gian bất tu tiên - Chương 727: Hoa Nở Trong Bùn: Chuyển Hóa Của Cố Trường Phong
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu nhỏ đã được thắp lên, soi rọi không gian bằng ánh sáng ấm áp, như một tia hy vọng le lói trong bóng tối của một kỷ nguyên đang chuyển mình. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy ưu tư. Con đường vẫn còn dài, và ván cờ định mệnh này vẫn đang ở những nước đi đầu tiên.
Giờ đây, những lời y nói, những triết lý y gieo mầm, đã bắt đầu được thử nghiệm giữa nhân gian. Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử, hai trong số những người tiên phong dũng cảm nhất, mang theo hoài bão về một trật tự mới, đã rời khỏi Thành Vô Song, hướng về những thôn trấn nhỏ, nơi sự chuyển mình của Thiên Đạo hiển hiện rõ nét nhất.
***
Sương sớm tan dần khi Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử đặt chân đến Thị Trấn An Bình. Ánh nắng ban mai như tơ vàng rải nhẹ trên những mái ngói rêu phong, lấp lánh trên con đường lát đá đã mòn vẹt theo năm tháng. Không khí ở đây mang một vẻ thanh bình lạ lùng, khác hẳn sự uy nghi lạnh lẽo của tiên môn hay sự hối hả của Thành Vô Song. Mùi thức ăn từ những quán nhỏ ven đường quyện lẫn mùi gỗ mới, mùi đất ẩm sau một đêm sương và cả mùi mồ hôi mặn mòi của những người dân đang bắt đầu một ngày lao động, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác giản dị mà chân thực.
"Lăng Nguyệt sư tỷ, người xem, đây là An Bình trấn!" Dương Quân hào hứng reo lên, giọng anh tràn đầy năng lượng và một niềm tin mãnh liệt vào con đường họ đang đi. Anh mặc một bộ áo vải lam nhạt, không còn vẻ đạo bào cao ngạo, mái tóc dài được buộc gọn gàng, toát lên khí chất thư sinh thanh nhã nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ nhiệt huyết không hề vơi cạn. Anh chỉ tay về phía khu chợ đang tấp nập người qua lại, nơi tiếng rao hàng vang vọng, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng bước chân vội vã cùng tiếng người nói chuyện rộn ràng tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm trần. "Nơi Cố Trường Phong tiền bối đang giúp đỡ. Sự thay đổi ở đây thật đáng kinh ngạc!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử, khoác lên mình bộ bạch y đơn giản, không chút họa tiết, vẫn giữ vẻ thanh tao và lạnh lùng như băng tuyết. Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những người phàm nhân đang qua lại. Ánh mắt nàng cố gắng thấu hiểu cái "nhân tình thế thái" mà nàng từng xem thường, từng coi là nhỏ bé và vô nghĩa. Có lẽ, nàng đang tìm kiếm điều gì đó, một bằng chứng, một lời giải đáp cho những băn khoăn nội tại vẫn còn luẩn quẩn trong tâm trí nàng. "Hừm. 'Đáng kinh ngạc' hay chỉ là sự ngụy trang khéo léo?" Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng pha lẫn chút hoài nghi khó tan, một chấp niệm còn sót lại từ những năm tháng tu luyện cao ngạo. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự giả dối, quá nhiều sự khuất phục bề ngoài trong thế giới tu chân. Liệu sự 'hòa nhập' này có phải là một vở kịch khác, hay thực sự c�� một sự chuyển hóa nào đó?
Dương Quân không để tâm đến vẻ hoài nghi của nàng, anh vẫn lạc quan. "Sư tỷ cứ quan sát sẽ rõ. Tạ huynh đã nói, 'tâm thức hòa nhập' không phải là sự giả vờ, mà là sự chuyển hóa từ bên trong." Anh dẫn Lăng Nguyệt len lỏi qua dòng người. Họ đi ngang qua một sạp bán vải vóc, nơi những người phụ nữ đang mặc cả từng thước lụa; một quán ăn nghi ngút khói, với hương vị thơm lừng của món mì xào lan tỏa; một ông lão tiều phu đang gánh củi nặng trĩu vai, mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn nở nụ cười chào hỏi người quen. Tất cả những hình ảnh đó đều là những mảnh ghép của một cuộc sống bình dị, không có phép thuật, không có linh khí, nhưng lại đầy sức sống và sự kiên cường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. Nàng cảm nhận được sự khác biệt. Những phàm nhân này, họ không có linh lực, không có tu vi, nhưng họ có một thứ gì đó mà các tu sĩ đã đánh mất: sự gắn kết, sự sẻ chia, và một niềm vui đơn giản đến từ những điều nhỏ nhặt nhất. Nàng nhớ lại những tu sĩ cấp thấp mà nàng và Dương Qu��n đã gặp ở Thành Vô Song, những người chật vật mưu sinh, ánh mắt đầy tuyệt vọng và lạc lõng. Sự khác biệt quá lớn. Nàng tự hỏi, liệu An Bình trấn này có gì đặc biệt, hay Cố Trường Phong đã làm được điều gì đó phi thường?
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm của hoa dại từ những ngọn đồi xa xăm, xoa dịu đi sự căng thẳng trong tâm trí Lăng Nguyệt. Nàng hít thở sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí, một cảm giác mà nàng đã quên từ lâu trong những động phủ đầy linh khí nhân tạo. Cái thế giới mà nàng từng coi là 'hạ giới', 'phàm trần' này, lại có một vẻ đẹp riêng, một sự chân thật mà thế giới tiên môn không thể có được. Sự suy tàn của Thiên Đạo đã khiến linh khí mỏng đi, nhưng dường như, nó cũng đã mở ra một cánh cửa khác, cánh cửa của sự 'trở về'.
Dương Quân quay sang nàng, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Sư tỷ, người có cảm thấy không? Cái không khí ở đây, nó khác. Không có sự sợ hãi hay e dè đối với chúng ta, như ở những nơi khác. Dường như, họ đã chấp nhận sự hiện diện của những cựu tu sĩ."
Lăng Nguyệt không đáp lời, nàng chỉ im lặng quan sát. Nàng nhận thấy những ánh mắt tò mò nhưng không hề có sự thù địch hay xa lánh khi họ đi qua. Thậm chí, có vài người phàm nhân còn mỉm cười thân thiện chào họ, dù họ không hề quen biết. Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì nàng đã trải nghiệm ở các thôn trấn khác, nơi tu sĩ thường bị nhìn với ánh mắt vừa kính sợ vừa e dè, hoặc thậm chí là căm ghét. Sự chấp nhận này, nó không phải là sự ép buộc, mà là sự tự nguyện, đến từ một sự thấu hiểu nào đó. Một tia hy vọng le lói trong lòng nàng, nhỏ bé, mong manh, nhưng không thể phủ nhận. Nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng đã bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt. Cái "tâm thức hòa nhập" mà Tạ Trần nói đến, liệu có thật sự tồn tại?
Họ đi sâu vào thị trấn, đến một ngã ba nơi có một cây cổ thụ lớn tỏa bóng mát. Dưới gốc cây, một nhóm người đang tụ tập, trò chuyện rôm rả. Dương Quân khẽ mỉm cười, hướng về phía đó. "Chúng ta đến nơi rồi, sư tỷ."
***
Ánh nắng giữa trưa dọi thẳng xuống Trường Học Phàm Nhân, một tòa nhà gỗ đơn giản, mộc mạc nằm nép mình bên sườn đồi. Tiếng đọc sách ê a, tiếng cười đùa hồn nhiên của trẻ con và giọng nói ôn tồn của một người đàn ông vang vọng trong không gian, tạo nên một không khí vui tươi, trong lành đến lạ. Mùi gỗ mới xen lẫn mùi mực và giấy cũ phảng phất trong không khí, gợi nhớ về những điều sơ khai và thuần khiết nhất.
Dương Quân và Lăng Nguyệt lặng lẽ đứng bên ngoài, quan sát. Qua khung cửa sổ mở rộng, họ thấy Cố Trường Phong. Cựu tu sĩ, người từng có vẻ kiêu ngạo, từng tự nhận mình là thiên tài của Diệu Pháp Tông, giờ đây đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ thấp, kiên nhẫn hướng dẫn một nhóm trẻ con viết chữ. Ông mặc một bộ áo vải thô, màu nâu sẫm, không còn chút dấu vết nào của bộ tiên bào lộng lẫy ngày xưa. Mái tóc đã điểm bạc vài sợi, nhưng khuôn mặt ông không còn vẻ sắc lạnh hay ưu tư như khi linh khí bắt đầu suy yếu. Thay vào đó, là một nụ cười hiền từ, đôi mắt ánh lên vẻ kiên nhẫn và sự mãn nguyện. Bàn tay từng nắm giữ pháp quyết, từng điều khiển linh khí cuồn cuộn, giờ đây lại nhẹ nhàng cầm một cây bút lông, uốn nắn từng nét chữ cho một đứa bé. Đôi tay ấy giờ đã chai sần, thô ráp, không còn mềm mại như tay người tu sĩ, nhưng lại tràn đầy vẻ sống động của một người lao động.
"Nào, Tiểu Hoa, nét ngang phải thẳng, nét sổ phải dứt khoát," Cố Trường Phong ôn tồn nói, giọng ông không còn chút uy nghiêm nào của một bậc tiền bối tu chân mà thay vào đó là sự dịu dàng của một người thầy. "Không phải dùng linh lực để nâng đá, mà là dùng trí tuệ để xếp đá. Mỗi viên đá đều có vị trí của nó, cũng như mỗi nét chữ đều có ý nghĩa riêng của nó vậy."
Một đứa trẻ với đôi mắt to tròn, chăm chú nhìn ông, rồi cẩn thận nắn nót theo. Khi đứa trẻ viết đúng, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi Cố Trường Phong, một nụ cười chân thành, không gượng ép, không chút che giấu. Cảnh tượng ấy, đối với Lăng Nguyệt, tựa như một cú sốc vô hình. Nàng từng biết Cố Trường Phong là một người tài năng, nhưng cũng vô cùng kiêu ngạo, luôn coi thường phàm nhân và những việc làm tầm thường. Giờ đây, ông lại tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé như vậy.
Sau giờ học, Cố Trường Phong cùng vài người dân lớn tuổi hơn di chuyển đến bờ sông. Một cây cầu nhỏ bằng gỗ đã bị hư hỏng một phần do trận mưa lớn. Ông không hề sử dụng pháp thuật để sửa chữa, mà cùng những người dân khác, xắn tay áo, khiêng vác gỗ, đóng đinh. Ông dùng kiến thức về kết cấu, về trọng lực, về sự vững chắc của vật liệu để hướng dẫn họ. Ông tỉ mỉ chỉ dẫn cách đặt một thanh gỗ sao cho cân bằng, cách đóng một cái đinh sao cho chắc chắn, chứ không phải dùng linh lực để cố định chúng.
"Cố thúc thúc giỏi quá! Cầu lại vững chắc rồi!" Một đứa trẻ hồn nhiên reo lên khi Cố Trường Phong cùng mấy người phàm nhân đặt xong thanh gỗ cuối cùng, nhìn cây cầu được sửa chữa lại vững chãi. Đứa trẻ chạy đến ôm chầm lấy chân ông, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và yêu mến.
Cố Trường Phong cúi xuống, xoa đầu đứa trẻ, nụ cười vẫn ấm áp như cũ. "Không phải ta giỏi, mà là chúng ta cùng nhau làm, thì việc gì cũng thành công."
Dương Quân nhìn cảnh tượng đó, lòng anh dâng trào cảm xúc. Anh quay sang Lăng Nguyệt, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích. "Sư tỷ thấy chưa? Đây chính là 'tâm thức hòa nhập' mà Tạ huynh đã nói! Cố Trường Phong tiền bối không còn là một tu sĩ cao ngạo nữa, ông ấy đã thực sự trở thành một phần của nơi đây, một phần của nhân gian."
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, nhưng vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt nàng đã dịu đi đáng kể. Nàng không còn nhìn với ánh mắt hoài nghi, mà là sự suy tư sâu sắc. Nàng nhìn Cố Trường Phong, người đang cười đùa cùng lũ trẻ và những người phàm nhân, nhìn đôi tay thô ráp của ông, nhìn nụ cười chân thành trên môi ông. Nàng nhận thấy, ông không hề miễn cưỡng. Niềm vui trong mắt ông là thật, sự bình yên trong khí chất ông là thật. Ông đã buông bỏ được gánh nặng của tu vi, của danh vọng, của sự cao ngạo mà một tu sĩ thường mang. Thay vào đó, ông đã tìm thấy một ý nghĩa sống mới, một sự mãn nguyện không hề đến từ sức mạnh hay linh khí, mà đến từ sự sẻ chia, từ sự giúp đỡ, từ tình người.
Nàng nhớ lại hình ảnh của chính mình, của những ngày tháng nàng miệt mài tu luyện, tìm kiếm sức mạnh để phá bỏ xiềng xích của Thiên Đạo đang suy yếu. Nàng đã đánh đổi bao nhiêu để đạt được cảnh giới cao nhất, để có được quyền lực tối thượng? Và rồi, khi có được tất cả, nàng có thực sự hạnh phúc không? Có thực sự bình yên như Cố Trường Phong hiện tại không? Một cảm giác trống rỗng chợt lướt qua tâm trí nàng. Có lẽ, cái giá của sức mạnh, đôi khi, là sự đánh đổi nhân tính, sự đánh đổi niềm vui giản dị của cuộc sống.
Những người phàm nhân xung quanh Cố Trường Phong không hề e dè hay sợ hãi ông, mà ngược lại, họ tin tưởng, họ quý mến ông. Họ coi ông như một thành viên của cộng đồng, một người đáng kính trọng. Điều này cho thấy sự 'hòa nhập' không chỉ đến từ một phía. Phàm nhân cũng đã mở lòng, đã chấp nhận những cựu tu sĩ, miễn là họ thực sự muốn trở thành một phần của nhân gian. Đây là một minh chứng sống động, một đóa hoa nở rộ giữa bùn lầy của sự biến đổi, của sự suy tàn.
Lăng Nguyệt khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, vật phẩm từng là biểu tượng cho sức mạnh và địa vị của nàng. Nàng không hề có ý định sử dụng nó, chỉ là một cử chỉ vô thức, một sự giằng xé nội tâm giữa quá khứ và hiện tại. Thiên Đạo suy yếu đã mang đến sự hỗn loạn, nhưng cũng đã tạo ra cơ hội cho những sự chuyển hóa kỳ diệu như thế này. Có lẽ, Tạ Trần đã đúng. Con đường 'Nhân Đạo' không chỉ là một lý thuyết suông, nó đang dần hình thành, từng bước một, qua những con người như Cố Trường Phong. Dương Quân và Lăng Nguyệt lặng lẽ rời đi, mang theo trong lòng những suy nghĩ sâu sắc và một niềm hy vọng mới mẻ.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên Quán Trà Vọng Giang, nhuộm tím cả một vùng trời. Những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên mặt sông, phản chiếu ánh vàng cam rực rỡ, rồi từ từ chìm vào bóng tối thăm thẳm. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành và mùi hoa cỏ dại ven bờ, xua tan đi cái oi ả còn sót lại của một ngày. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo tìm về tổ, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người khách vãn cảnh tạo nên một bản nhạc nền êm đềm, thanh bình.
Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử tìm đến Tạ Trần, người vẫn an nhiên ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ. Ánh sáng từ chiếc đèn dầu nhỏ trên bàn đã được thắp lên, đủ để soi rõ từng nét chữ trên trang giấy và ánh lên vẻ trầm tư trong đôi mắt sâu thẳm của y. Ông lão quán chủ tóc bạc phơ, vẫn im lặng pha trà ở góc quán, tiếng chén sứ va vào nhau lách cách nhẹ nhàng, dường như đã quá quen với những cuộc đàm đạo sâu sắc diễn ra ở đây.
"Tạ huynh, người phải thấy cảnh tượng đó!" Dương Quân hào hứng không kìm được, giọng anh tràn đầy sự phấn khích và một niềm tin mãnh liệt. Anh ngồi xuống đối diện Tạ Trần, đôi mắt sáng rực. "Cố Trường Phong tiền bối, người từng coi thường phàm nhân, giờ lại vui vẻ dạy học, giúp dân xây cầu. Nụ cười của ông ấy... thật sự là đã tìm thấy ý nghĩa mới! Ông ấy không còn là một tu sĩ cao ngạo nữa, mà đã thực sự trở thành một thành viên của An Bình trấn. Phàm nhân ở đó cũng không hề e dè, mà rất mực quý mến ông ấy!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xuống cạnh Dương Quân, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là vẻ trầm tư, suy ngẫm. Nàng đặt chén trà xuống, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay nàng, như sưởi ấm cả tâm hồn nàng. "Thần thái của ông ấy đã khác. Không còn sự cao ngạo, nhưng cũng không có sự miễn cưỡng. Giống như... ông ấy đã buông bỏ được gánh nặng nào đó, và tìm thấy một sự an yên thực sự." Giọng nàng nhẹ hơn, ít lạnh lùng hơn, mang theo một chút cảm thán. "Những việc làm của ông ấy không hề có chút linh lực nào, nhưng lại mang đến giá trị thực sự cho cộng đồng. Ông ấy dùng trí tuệ, dùng sự khéo léo, chứ không phải pháp thuật."
Tạ Trần lắng nghe cẩn thận, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Y không nói gì ngay, chỉ đặt cuốn sách xuống bàn, nhấp một ngụm trà. Hương trà thơm thoang thoảng, dịu nhẹ, như làm lắng đọng cả không gian. Ánh mắt y thâm sâu, dường như ��ã nhìn thấu mọi điều từ trước. "Đó không phải là ông ấy đã 'từ bỏ' con đường tu tiên, mà là ông ấy đã 'tìm thấy' con đường nhân sinh." Y chậm rãi nói, giọng trầm bổng như tiếng chuông chùa cổ, từng lời y nói ra đều mang theo sức nặng của triết lý. "Linh khí suy yếu chỉ là cái cớ, cái gốc rễ là sự quay trở về với bản chất con người, với giá trị của sự giúp đỡ, của tình người. Đây chính là 'tâm thức hòa nhập' mà ta từng nói."
Y khẽ nhấp một ngụm trà nữa, rồi tiếp tục: "Nhân tính không phải là thứ mà tu vi có thể ban tặng hay lấy đi. Nó nằm sâu trong mỗi con người, chỉ chờ được đánh thức. Khi Cố Trường Phong còn là một tu sĩ, ông ấy bị ràng buộc bởi chấp niệm về sức mạnh, về sự cao ngạo của tiên gia. Ông ấy đã 'mất người', không phải vì Thiên Đạo suy yếu, mà vì ông ấy đã tự đẩy mình xa rời những giá trị cốt lõi của nhân loại."
Tạ Trần dùng ngón tay khẽ vẽ một hình tròn trên mặt bàn phủ bụi, rồi từ từ bổ sung thêm những đường nét khác, tạo thành một hình hài đơn giản mà ý nghĩa, tựa như một bông hoa. "Giờ đây, khi linh khí suy tàn, khi con đường cũ không còn, ông ấy bị buộc phải đối mặt với chính mình, với những gì y đã đánh mất. Và trong sự đối mặt đó, ông ấy đã chọn tìm lại. Ông ấy đã tìm thấy niềm vui trong việc nắn nót từng nét chữ cho trẻ con, trong việc cùng phàm nhân sửa chữa cây cầu. Đó là sự kiến tạo, là sự sẻ chia, là sự gắn kết. Đó là sức mạnh thực sự không cần đến linh khí, mà đến từ trí tuệ, lòng nhân ái và khả năng kiến tạo."
Y nhìn vào Dương Quân, rồi chuyển ánh mắt sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt y như muốn nhìn thấu tâm can họ. "Một đóa hoa nở rộ trong bùn lầy của sự biến đổi. Cố Trường Phong không phải là người duy nhất. Sẽ có nhiều tu sĩ khác, từng sống trong 'bùn lầy' của sự kiêu ngạo và chấp niệm, cũng sẽ tìm thấy con đường nhân sinh mới. Sự thành công của ông ấy là một bằng chứng, một hạt giống đầu tiên của 'Nhân Đạo' đã nảy mầm."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cúi đầu, trong lòng nàng ngổn ngang bao suy nghĩ. Những lời của Tạ Trần như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng, giải đáp những băn khoăn mà nàng vẫn luôn cất giấu. Nàng đã từng tự hỏi, liệu sự từ bỏ sức mạnh có phải là sự yếu đuối không? Liệu một tu sĩ không còn tu vi, có còn ý nghĩa tồn tại không? Nhưng nhìn Cố Trường Phong, nàng đã có câu trả lời. Ông không hề yếu đuối, mà ngược lại, ông đã tìm thấy một sức mạnh khác, một sự kiên cường đến từ bên trong, từ chính bản chất con người.
Dương Quân gật đầu lia lịa, hiểu rõ những gì Tạ Trần nói. "Vậy là, việc chúng ta làm, việc hướng dẫn các tu sĩ hòa nhập, là đúng đắn."
"Đúng đắn," Tạ Trần xác nhận, "nhưng không dễ dàng. Con đường vẫn còn dài. Cố Trường Phong là một ví dụ, nhưng mỗi người là một thế giới, mỗi trường hợp sẽ là một thử thách riêng. Sẽ có người chấp nhận, sẽ có người chống đối, sẽ có người lạc lối. Sự nghi ngờ và định kiến kéo dài giữa tu sĩ và phàm nhân không thể xóa bỏ trong một sớm một chiều. Nhưng hãy nhớ, sự thay đổi lớn nhất luôn bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, từ sự chuyển hóa trong tâm thức của m��i cá nhân."
Y nhẹ nhàng đặt tay lên cuốn sách cũ, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô định, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn cảnh vật. "Thiên Đạo cũ đã suy tàn, nhưng Thiên Đạo mới, Nhân Đạo, đang được kiến tạo. Nó không cần những vị thần tối cao hay những kẻ tu tiên siêu phàm để duy trì. Nó cần những con người chân thật, sống trọn vẹn với nhân tính của mình, biết yêu thương, biết sẻ chia, biết kiến tạo. Ta tin vào khả năng thích nghi của con người, vào hạt mầm 'nhân tính' ẩn sâu trong mỗi người."
Tạ Trần không hề vội vã, y biết rằng ván cờ định mệnh này sẽ còn kéo dài rất lâu. Y không cần phải trực tiếp ra tay, y chỉ cần gieo mầm những triết lý, những tư tưởng. Rồi những người như Dương Quân và Lăng Nguyệt sẽ là những người gieo trồng, chăm sóc, để rồi một ngày nào đó, những đóa hoa 'nhân tính' sẽ nở rộ khắp nhân gian, ngay cả trong bùn lầy của sự biến đổi. Ông lão quán chủ đặt thêm hai chén trà nóng lên bàn, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, như một lời khẳng định cho sự bình yên mà họ đang tìm kiếm. Bên ngoài, màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong quán trà nhỏ, ánh đèn dầu vẫn rọi sáng, như một ngọn hải đăng chỉ lối cho những tâm hồn đang lạc giữa dòng chảy vô thường của một kỷ nguyên đang chuyển mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.