Nhân gian bất tu tiên - Chương 726: Hồi Âm Của Đất Trời: Khi Linh Khí Lên Tiếng
Cuộc đối thoại dần đi đến hồi kết, ánh nắng chiều đã bắt đầu đổ bóng dài qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả gian quán sách nhỏ. Dương Quân đứng dậy, nét mặt anh không còn bối rối mà thay vào đó là sự kiên định và một ánh sáng mới trong đôi mắt. Anh cúi đầu thật sâu, một hành động đầy tôn kính và lòng biết ơn.
“Đệ đã hiểu. Hòa nhập… là từ tâm. Cảm ơn Tạ huynh đã khai sáng.” Giọng anh giờ đây đã trở lại sự dứt khoát, nhưng thấm đẫm sự trầm tĩnh và thấu hiểu. Anh đã ngộ ra rằng, để thay đổi thế giới, trước hết ph��i thay đổi chính mình, phải buông bỏ cái “ta” của kẻ tu sĩ, phải thực sự đặt “nhân tính” lên hàng đầu. Sự chấp nhận và ngộ ra của Dương Quân và Lăng Nguyệt cho thấy họ sẽ là những người tiên phong quan trọng trong việc truyền bá và thực hiện triết lý ‘Nhân Đạo’ trong tương lai.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đứng dậy. Nàng không nói nhiều lời, chỉ khẽ gật đầu với Tạ Trần, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng vô vàn ý nghĩa. Rồi một nụ cười thoáng qua khó nhận thấy trên đôi môi nàng, một nụ cười dịu dàng đến bất ngờ, tựa như băng tuyết đã hoàn toàn tan chảy, hé lộ một mùa xuân ấm áp. Đó là một sự thừa nhận, một lời cảm ơn vô tiếng, và cũng là một lời hứa hẹn về sự kiên định trên con đường phía trước. Nàng cũng đã tìm thấy được con đường cho mình, một con đường không còn quá lạnh lẽo và cô độc như trước.
Cả hai rời đi, mang theo những triết lý của Tạ Trần, những lời khai sáng về “tâm thức hòa nhập,” và một gánh nặng mới về trách nhiệm. Bóng dáng họ dần khuất sau cánh cửa quán sách, để lại không gian lại trở về sự tĩnh mịch vốn có.
Tạ Trần tiễn hai người ra cửa, rồi quay lại với quán sách của mình. Y bước về chỗ ngồi, nhẹ nhàng nhặt cuốn *Vô Vi Chi Đạo* còn dang dở lên, đôi mắt sâu thẳm lại tiếp tục lướt trên những dòng chữ cổ kính. Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, in bóng y trên nền nhà, một bóng hình gầy gò nhưng dường như lại gánh vác cả vận mệnh của nhân gian. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ đọc, nhưng tâm trí anh đang suy ngẫm về những bước tiếp theo của ‘ván cờ định mệnh’ và sự lan tỏa của ‘Nhân Đạo’.
Tạ Trần biết rằng, lời giải thích của y chỉ là khởi đầu, là những hạt mầm đầu tiên được gieo xuống. Con đường để "Nhân Đạo" thực sự bén rễ và phát triển còn rất dài, rất nhiều thử thách. Sẽ có những "tu sĩ cũ" không chấp nhận, sẽ có những kẻ tìm cách phá hoại. Sẽ có những lúc phàm nhân lại rơi vào nghi ngờ, sợ hãi. Lời giải thích của Tạ Trần về "tâm thức hòa nhập" báo hiệu rằng những thách thức lớn nhất trong việc kiến tạo ‘Nhân Đạo’ sẽ không phải là sức mạnh vũ lực mà là sự thay đổi tư duy và nhận thức sâu sắc của cả tu sĩ và phàm nhân. Y khẽ lật một trang sách, tiếng giấy sột soạt tựa như tiếng thì thầm của định mệnh. "Vô thường," y thầm nhủ. "Mọi thứ đều vô thường. Chỉ có 'nhân tính' và 'nhân quả' là vĩnh hằng." Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi. Y nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở mùi hương quen thuộc của sách cũ và trà, rồi lại mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn vào những con chữ cổ xưa, như đang nhìn thấy tương lai. Con đường "sống một đời bình thường" của y, hóa ra lại là con đường "phá cục" vĩ đại nhất.
***
Sáng sớm hôm sau, tại giảng đường ngoại môn của Thái Huyền Tông, một màn sương mờ mịt bao phủ khắp các ngọn núi, mang theo hơi lạnh se sắt thấm vào từng thớ gỗ của kiến trúc cổ kính. Giảng đường, vốn dĩ là nơi tràn đầy linh khí và tiếng tụng niệm kinh văn, giờ đây lại mang một vẻ u ám, tiêu điều. Mùi hương trầm phai nhạt, hòa quyện với mùi gỗ mục và ẩm mốc, tạo nên một không khí nặng nề, ảm đạm.
Trong không gian rộng lớn của giảng đường, chỉ lác đác vài đệ tử ngoại môn ngồi trên bồ đoàn rách nát, cố gắng nhập định. Gương mặt của họ, vốn dĩ nên tràn đầy sức sống và tinh thần cầu đạo, giờ đây lại tiều tụy, xanh xao, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và sự tuyệt vọng. Linh khí trong phòng mỏng dính đến đáng thương, như một làn khói sắp tan biến, khiến việc tụ linh trở nên vô cùng khó khăn. Mỗi hơi thở, mỗi lần vận chuyển chu thiên, họ đều cảm thấy như đang cố gắng vớt nước giữa sa mạc khô cằn.
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho khan vang lên khô khốc, cắt ngang sự tĩnh lặng gượng ép. Một đệ tử trẻ tuổi, gương mặt non choẹt nhưng đã lộ rõ vẻ khắc khổ, đột ngột bật dậy. Y đá đổ cái bồ đoàn đã bạc màu dưới chân, tiếng 'thịch' khô khan vang vọng trong giảng đường vắng vẻ. Ánh mắt y đỏ ngầu, tràn đầy sự bất mãn và tuyệt vọng.
"Linh khí mỏng như thế này, làm sao có thể Trúc Cơ chứ? Cả đời ta chỉ biết tu luyện, giờ đây... giờ đây còn có ý nghĩa gì nữa!" Đệ tử đó, tên là Vương Húc, gào lên, giọng nói đầy chua chát và uất nghẹn. Y vung tay, một luồng khí yếu ớt bay ra, chỉ đủ làm rung nhẹ một ngọn nến đang cháy leo lét gần đó. Sự yếu ớt của tu vi hiện tại càng khiến y thêm phần tuyệt vọng.
Một đệ tử khác, lớn tuổi hơn một chút, tên là Lý Thanh, vội vàng đặt tay lên vai Vương Húc, cố gắng trấn an. Gương mặt Lý Thanh cũng không khá hơn là bao, nhưng trong ánh mắt y vẫn còn le lói chút lý trí. "Sư đệ, đừng nói nữa. Ai cũng như vậy cả. Linh khí ngày càng yếu, chúng ta không còn đường lui. Dù sao thì, chúng ta cũng đã trải qua nhiều năm tháng tu luyện, không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy." Lý Thanh nói, giọng y cũng khản đặc, như thể mỗi lời nói đều phải vượt qua một nỗi đau vô hình. Y nhìn quanh, thấy những ánh mắt đồng tình lẫn bất lực từ các sư huynh đệ khác. Hầu hết bọn họ đều là những người tài năng, có căn cốt tốt, nhưng lại sinh ra vào thời kỳ mạt pháp, khi Thiên Đạo đang suy kiệt.
"Nhưng không còn đường lui thì sao? Tiếp tục tu luyện như thế này thì có tác dụng gì? Chẳng lẽ chúng ta phải nhìn tu vi của mình dần dần tiêu tán, nhìn mình biến thành phàm nhân, rồi sau đó chết già trong tủi nhục sao?" Một đệ tử khác, tên là Trần Mặc, ngồi ở góc khuất, giọng nói đầy vẻ cay đắng. Y vốn là một thiên tài tu luyện, từng được coi là hạt giống của ngoại môn, nhưng giờ đây, y cũng chỉ là một kẻ đang dần bị linh khí bỏ rơi. "Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng ta rồi sao? Tiên môn này còn ý nghĩa gì nữa? Một tiên môn không còn linh khí, một tu sĩ không còn tu vi, chẳng khác gì một cái xác không hồn!"
Lời nói của Trần Mặc như một mũi tên xuyên thẳng vào tim những người có mặt. Một vài đệ tử cúi gằm mặt xuống, trong khi số khác thì thầm bàn tán. "Nghe nói có người đã rời khỏi tông môn, xuống núi tìm kiếm cuộc sống phàm trần..." một giọng nói khe khẽ vang lên. "Phàm trần? Chúng ta đã sống quen với linh khí, với phép thuật, giờ bảo chúng ta đi làm ruộng, làm thợ, ta sao có thể chấp nhận?"
Vương Húc, trong cơn tuyệt vọng, lại cố gắng vận khí. Y nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí vào đan điền, cố gắng cảm nhận chút linh khí mong manh còn sót lại. Nhưng tất cả chỉ là hư vô. Không có bất kỳ dòng linh khí nào đáp ứng lời triệu gọi của y. Y cảm thấy một cơn đau nhói nơi lồng ngực, một cảm giác trống rỗng đến cùng cực. "Phụt!" Y ho ra một ngụm máu nhỏ, máu tươi bắn tung tóe trên nền đá lạnh lẽo. Gương mặt y trắng bệch, đôi môi run rẩy. "Không... không thể nào..."
Cảnh tượng đó như một cú giáng mạnh vào tinh thần vốn đã suy sụp của những đệ tử còn lại. Một nhóm nhỏ lập tức đứng dậy, ánh mắt dao động, bắt đầu thì thầm bàn tán về việc nên rời khỏi tiên môn. "Thái Huyền Tông đã không còn là nơi để chúng ta gửi gắm hy vọng nữa rồi. Linh khí cạn kiệt, tương lai mịt mờ. Chi bằng xuống núi, kiếm một con đường sống khác."
Sự kháng cự mạnh mẽ của một bộ phận tu sĩ, sự tuyệt vọng và khủng hoảng danh tính của họ khi mất đi sức mạnh, là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy những xung đột lớn hơn sẽ nảy sinh trong tương lai. Họ đang vật lộn với ý nghĩa của sự tồn tại, với cái giá của quyền năng, và với bản chất thực sự của con người khi không còn Thiên Đạo nâng đỡ. Tiếng gió rít qua khe cửa giảng đường, mang theo hơi lạnh của linh khí mỏng dính, như một lời thì thầm bi tráng về một kỷ nguyên sắp tàn.
***
Giữa trưa, Thành Vô Song tấp nập và sôi động như thường lệ. Trên Phố Thương Mại Kim Long, các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy, chen chúc nhau. Các biển hiệu lớn bằng gỗ chạm trổ tinh xảo, những chiếc đèn lồng rực rỡ treo cao, tạo nên một cảnh tượng xa hoa, tráng lệ. Âm thanh huyên náo của thành phố vang vọng khắp nơi: tiếng rao hàng the thé, tiếng mặc cả ồn ào của người mua kẻ bán, tiếng nói chuyện rôm rả của đám đông, xen lẫn với tiếng nhạc từ các quán rượu, nhà hát. Mùi hương liệu nồng nặc hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng, mùi vải vóc mới và mùi kim loại từ các xưởng thủ công, tạo nên một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống.
Giữa dòng người tấp nập ấy, Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đi. Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã, mặc bộ đạo bào lam nhạt, nhưng ánh mắt anh lại mang theo một vẻ ưu tư sâu sắc. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, mặc bạch y tinh khôi, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một nỗi xót xa khó nói. Cả hai đang quan sát cảnh tượng trước mắt, một bức tranh sinh động về sự hòa nhập – hay đúng hơn là sự vật lộn – của các tu sĩ trong thế giới phàm trần.
"Sư tỷ, đây là 'hòa nhập' mà Tạ Trần huynh nói sao?" Dương Quân thở dài, giọng anh trầm hẳn xuống. Anh chỉ tay về phía một góc phố, nơi một nam tu sĩ trẻ tuổi, từng là nội môn đệ tử của một tông môn danh tiếng, giờ đây đang còng lưng bán vài tấm bùa hộ mệnh. Những tấm bùa này, một thời có thể trấn yêu diệt ma, nay đã mất đi phần lớn linh lực, chỉ còn đủ để xua đuổi côn trùng hoặc mang lại chút may mắn nhỏ nhoi. "Họ trông không hề vui vẻ, mà chỉ như bị ép buộc, bị cuộc sống phàm trần nuốt chửng."
Một phàm nhân đứng trước sạp hàng của tu sĩ kia, nhướn mày mặc cả dữ dội. "Bùa gì mà yếu xìu, không bằng cái bùa của lão đạo sĩ đầu ngõ. Cầm lấy năm đồng này, ta mua về cho con chó nhà ta đeo chơi. Tu sĩ giờ cũng chỉ có thế thôi sao?" Lời nói của phàm nhân kia đầy vẻ chế giễu, không còn chút tôn kính nào dành cho "tiên nhân" như trước kia. Tu sĩ trẻ tuổi kia cúi gằm mặt xuống, bàn tay run rẩy nhận lấy vài đồng bạc lẻ, ánh mắt đầy vẻ nhục nhã và bất lực. Khuôn mặt y tiều tụy, đôi mắt đã mất đi ánh sáng của tu luyện.
Lăng Nguyệt Tiên Tử giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt của nàng quét qua khung cảnh đó, một tia đau xót chợt lóe lên rồi vụt tắt. Nàng khẽ siết chặt bàn tay, vô thức chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc. Chiếc trâm tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về quá khứ huy hoàng, về sức mạnh mà nàng từng nắm giữ. "Hòa nhập không chỉ là hành động, mà là tâm thức, Dương Quân," nàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự nghiêm nghị. "Tạ Trần từng nói, khi sức mạnh bên ngoài mất đi, con người mới thực sự nhìn vào giá trị bên trong. Họ đang mất đi sức mạnh, nhưng chưa tìm thấy giá trị mới cho bản thân."
Xa hơn một chút, một nhóm tu sĩ khác, với vóc dáng cao lớn và từng quen với việc điều khiển linh khí, giờ đang chật vật vác những bao gạo nặng trịch lên một chiếc xe đẩy. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, gương mặt lộ rõ vẻ miễn cưỡng và lạc lõng. Những đôi tay từng nắm giữ kiếm quyết, từng thi triển thần thông, nay lại chai sần vì công việc tay chân nặng nhọc. Họ nhìn những phàm nhân xung quanh với ánh mắt đầy vẻ ghen tị và khinh thường lẫn lộn. Ghen tị vì phàm nhân có thể sống một cuộc đời bình thường, an ổn, nhưng khinh thường vì không có chút tu vi nào. Chính sự mâu thuẫn nội tại đó khiến họ càng thêm chật vật.
Dương Quân không kìm được lòng, anh tiến lại gần một tu sĩ đang vật lộn với gánh hàng, định giúp đỡ. "Vị đạo hữu này, để ta giúp một tay."
Tu sĩ kia giật mình ngẩng đầu, thấy Dương Quân mặc đạo bào, khí chất bất phàm, y lập tức né tránh với vẻ xấu hổ. "Không... không cần. Việc nhỏ nhặt này, ta tự làm được." Y nói, giọng lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Quân. Sự tự tôn của một tu sĩ vẫn còn đó, dù đã bị cuộc sống phàm trần đè bẹp. Y không muốn để người đồng đạo thấy được sự sa sút của mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quan sát. Nàng hiểu cảm giác đó. Sự tự tôn của tu sĩ đã ăn sâu vào cốt tủy, việc từ bỏ nó, đối với họ, chẳng khác nào tự sát tinh thần. Việc Lăng Nguyệt Tiên Tử chạm vào Nguyệt Quang Trâm cho thấy nàng vẫn đang vật lộn với quá khứ và bản ngã tu sĩ của mình. Nàng vẫn còn nhớ cảm giác khi linh khí dồi dào, khi một ý niệm có thể biến thành sức mạnh hủy thiên diệt địa. Giờ đây, nhìn những người đồng đạo của mình chật vật như vậy, lòng nàng không khỏi xót xa.
Sự chật vật của các tu sĩ trong cuộc sống trần tục sẽ thúc đẩy họ tìm kiếm một con đường thứ ba, hoặc chấp nhận triết lý của Tạ Trần một cách triệt để hơn. Nhưng con đường đó còn rất xa. Giữa sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị, những bóng hình tu sĩ lạc lõng như những nét chấm phá bi tráng, minh chứng cho một kỷ nguyên đang dần lụi tàn, và một cuộc chuyển mình đầy đau đớn.
***
Khi ánh hoàng hôn dần tắt, nhuộm cả bầu trời phía tây bằng sắc cam rực rỡ và tím thẫm, Thành Vô Song bắt đầu chìm vào sự tĩnh lặng dịu dàng hơn. Trong quán sách cổ của Tạ Trần, không khí ấm cúng và an yên bao trùm. Tạ Trần ngồi sau bàn sách quen thuộc, tay cầm cuốn *Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo*, đôi mắt sâu thẳm của y hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi trà thoang thoảng trong không gian, tạo nên một cảm giác thư thái, tách biệt hoàn toàn với sự huyên náo của thế giới bên ngoài.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa quán sách khẽ mở, Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào. Gương mặt họ vẫn còn vương vấn vẻ nặng nề sau chuyến đi quan sát. Dương Quân bước đến bên bàn, khẽ đặt hai tay lên mặt bàn, ánh mắt anh đầy sự bối rối và thất vọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng phía sau, nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tạ Trần, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã mất đi sự kiên định thường thấy.
"Tạ Trần huynh," Dương Quân bắt đầu, giọng anh nghe nặng trĩu. "Mọi việc thật khó khăn. Chúng đệ đã đi khắp Thành Vô Song, đã chứng kiến rất nhiều cảnh tượng. Các tu sĩ... họ không chịu chấp nhận sự thật rằng tu vi của họ đang suy yếu, và càng không muốn hòa nhập với cuộc sống phàm trần." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nén lại nỗi thất vọng trong lòng. "Họ cảm thấy nhục nhã, bị sỉ nhục. Có người thì buông xuôi, có người thì tìm cách gây sự, thậm chí có kẻ còn ôm mộng khôi phục Thiên Đạo cũ, tin vào những lời đồn đại huyễn hoặc."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, bổ sung: "Sự tự tôn của tu sĩ đã ăn sâu vào cốt tủy. Đối với họ, sức mạnh là tất cả. Việc từ bỏ nó, đối với họ, chẳng khác nào tự sát. Có người còn cho rằng việc chúng ta hướng dẫn họ hòa nhập là một sự lừa dối, một cách để phàm nhân chiếm đoạt thế giới." Nàng nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn chút mệt mỏi. "H��� không thấy được ý nghĩa trong việc trở thành một phàm nhân, họ chỉ thấy sự mất mát."
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn *Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo* xuống bàn. Tiếng giấy sột soạt nhỏ nhẹ, nhưng lại thu hút toàn bộ sự chú ý của hai người. Y đưa tay rót trà cho Dương Quân và Lăng Nguyệt, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo hương thơm dịu nhẹ, phần nào xoa dịu không khí căng thẳng. Ánh mắt y vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên sự kiên định và thấu suốt.
"Sức mạnh thực sự không nằm ở linh khí hay tu vi, mà ở sự kiên cường của ý chí và khả năng thích nghi của con người," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng y trầm bổng như tiếng chuông chùa cổ. "Linh khí suy giảm không phải là tận thế, mà là sự khởi đầu của một con đường khác. Con đường mà Thiên Đạo cũ đã che khuất, con đường mà tu sĩ đã lãng quên." Y khẽ chỉ vào cuốn sách trên bàn. "Vô Vi không phải là không làm gì, mà là làm theo lẽ tự nhiên, tìm thấy giá trị trong sự bình dị. Đây là lúc để họ tìm thấy ý nghĩa mới trong cuộc sống trần tục, trong việc sáng tạo, trong sự sẻ chia, trong việc trở thành một phần của Nhân Đạo."
Y dùng ngón tay khẽ vẽ một hình tròn trên mặt bàn phủ bụi, rồi từ từ bổ sung thêm những đường nét khác, tạo thành một hình hài đơn giản mà ý nghĩa. "Nhìn xem. Một cái cây, khi mùa đông đến, nó rụng hết lá, có vẻ như đã chết. Nhưng đó không phải là tận cùng. Đó là sự chuẩn bị cho mùa xuân, cho một chu kỳ sống mới. Tu sĩ cũng vậy. Họ đang ở giữa mùa đông của linh khí. Nếu họ chỉ chấp niệm vào những chiếc lá đã rụng, họ sẽ chết cứng trong giá lạnh. Nhưng nếu họ nhìn vào gốc rễ, vào hạt giống ẩn sâu bên trong, họ sẽ tìm thấy sự sống mới."
Dương Quân nhìn hình vẽ đơn giản, rồi lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt anh dần dần hiểu ra. "Nhưng làm sao để họ nhìn thấy điều đó khi họ chỉ biết đến sức mạnh? Khi họ chỉ được giáo dục rằng tu vi là tất cả, rằng phàm nhân là yếu đuối, là thấp kém?"
"Đó là lý do vì sao 'tâm thức hòa nhập' lại quan trọng," Tạ Trần đáp. "Nó không chỉ là một hành động, mà là một cuộc cách mạng trong tư tư���ng. Các ngươi, những người tiên phong, những người đã ngộ ra, sẽ là những người gieo hạt giống của tư tưởng này." Y nhìn vào Dương Quân, rồi chuyển ánh mắt sang Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Sự kháng cự mạnh mẽ của một bộ phận tu sĩ là điều tất yếu. Họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất đi quyền lực và địa vị. Nhưng cũng sẽ có những người, sau khi trải qua đủ đau khổ và tuyệt vọng, sẽ tự mình tìm đến con đường mới. Họ sẽ là những người thực sự thấu hiểu 'sức mạnh thực sự' mà ta nói đến – sức mạnh không dựa vào linh khí, mà dựa vào trí tuệ, lòng nhân ái và khả năng kiến tạo."
Khái niệm 'sức mạnh thực sự' mà Tạ Trần đề cập sẽ là nền tảng cho sự phát triển của ‘Nhân Đạo’ và các giá trị mới không dựa vào tu vi. Đó là một con đường dài, đầy chông gai, nhưng Tạ Trần tin tưởng vào khả năng thích nghi của con người, vào hạt mầm 'nhân tính' ẩn sâu trong mỗi người. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của thế giới mới.
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu nhỏ đã được thắp lên, soi rọi không gian bằng ánh sáng ấm áp, như một tia hy vọng le lói trong bóng tối của một kỷ nguyên đang chuyển mình. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy ưu tư. Con đường vẫn còn dài, và ván cờ định mệnh này vẫn đang ở những nước đi đầu tiên.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.