Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 725: Tâm Thức Hòa Nhập: Tạ Trần Giải Nghĩa Chân Lý

Tạ Trần, đứng ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Đôi mắt y lấp lánh như thể đang nhìn thấy một bức tranh nhân quả lớn hơn, một dòng chảy định mệnh đang được uốn nắn bởi những lời lẽ, những hành động tưởng chừng nhỏ bé. "Sự chia rẽ trong tư tưởng phàm nhân," y thầm nhủ, "chính là phép thử lớn nhất cho 'Nhân Đạo' này." Nữ Hoàng Đồ Long đã khéo léo phân biệt "tu sĩ cũ" và "tiên nhân mới," một động thái chiến lược để giảm bớt sự thù địch cố hữu và mở đường cho sự hòa nhập. Nhưng y cũng biết, sẽ có những "tu sĩ cũ" không chấp nhận con đường hòa nhập này, và sẽ có những xung đột mới nảy sinh.

"Lời kêu gọi đoàn kết của Nữ Hoàng cho thấy tầm quan trọng của việc xây dựng một cộng đồng phàm nhân vững mạnh, có tiếng nói và khả năng tự bảo vệ," Tạ Trần tiếp tục suy ngẫm. "Đây không chỉ là việc tạo ra một thế giới không có Thiên Đạo, mà còn là việc tạo ra một thế giới mà con người có thể sống trọn vẹn nhân tính, không bị tha hóa bởi quyền lực hay chấp niệm."

Niềm tin, dẫu mong manh, giờ đây đã được Nữ Hoàng gieo trồng và củng cố. Nhưng để nó bén rễ sâu, để nó trở thành một nền tảng vững chắc cho "Nhân Đạo," Tạ Trần biết rằng mình vẫn phải tiếp tục những "sắp đặt tinh tế," những đường cờ vô hình để dẫn dắt dòng chảy nhân quả. Con đường còn dài, nhưng ánh sáng của hy vọng đã le lói, dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể thực sự "sống một đời bình thường," không cần thành tiên. Y khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm.

***

Sáng hôm sau, ánh ban mai vàng nhạt lả lướt qua khung cửa sổ quán sách nhỏ của Tạ Trần tại Thành Vô Song, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Từng hạt bụi li ti, tựa những vì tinh tú lạc lối, khiêu vũ trong vũ điệu vô thường của không khí, phản chiếu vẻ tĩnh mịch nhưng đầy sức sống của một buổi bình minh. Hương trà thanh khiết thoang thoảng quyện cùng mùi giấy cũ, mực và gỗ mục, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, dường như thời gian cũng muốn dừng lại mà lắng nghe. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, đang ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm chăm chú lướt trên từng dòng chữ Hán Việt cổ kính của cuốn *Vô Vi Chi Đạo*. Khuôn mặt thanh tú của y, dẫu không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, vẫn toát lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật mà vẫn giữ được sự bình thản cố hữu.

Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở ra, phá vỡ sự yên lặng. Dương Quân bước vào, dáng vẻ anh tuấn của một thư sinh nhưng giờ đây lại phủ một lớp sương mờ của ưu tư và bối rối. Đôi mắt sáng thường ngày giờ đây vương vấn sự thất vọng, tựa như ngọn lửa lý tưởng đang cố vùng vẫy giữa làn khói mịt mờ. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng lại thiếu đi sự tự tại, ung dung vốn có. Anh chậm rãi bước đến, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, tiếng ghế gỗ cọ xuống sàn khô khốc như tiếng thở dài của chính anh.

"Tạ huynh," Dương Quân cất tiếng, giọng nói vốn dứt khoát nay lại pha chút mỏi mệt. "Đệ đã cố gắng... nhưng mọi thứ sao quá khó khăn. Dù đã hóa giải tranh chấp ở Thôn Vân Sơn, lòng người vẫn đầy nghi kỵ, tu sĩ vẫn ôm thái độ cũ. Hòa nhập, rốt cuộc là gì khi tâm không thông, ý không hợp?" Anh nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt chất chứa một câu hỏi lớn, một sự hoài nghi về con đường mình đang đi, về triết lý mà anh đã tin tưởng. Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt anh, mâu thuẫn giữa lý tưởng muốn hòa nhập và thực tế khắc nghiệt khi đối mặt với định kiến và sự kháng cự từ cả tu sĩ cũ lẫn phàm nhân cứ giằng xé nội tâm. Anh đã thấy những nụ cười gượng gạo, những cái cúi đầu miễn cưỡng của Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ dưới sự giám sát của Lăng Nguyệt, nh��ng anh cũng cảm nhận được sự oán trách, sự khinh miệt ẩn sâu trong ánh mắt họ dành cho phàm nhân. Và ngược lại, những người dân làng, dù được đền bù, vẫn không hoàn toàn tin tưởng vào các tu sĩ, vẫn giữ khoảng cách, sự e dè cố hữu. Những hình ảnh đó, cùng với những lời bàn tán xôn xao tại Quán Trà Vọng Giang mà Nữ Hoàng Đồ Long đã phải ra mặt trấn an, cứ xoáy sâu vào tâm trí Dương Quân, khiến anh cảm thấy bất lực. Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần hành động đúng đắn, chỉ cần làm gương, mọi chuyện sẽ dần tốt đẹp. Nhưng giờ đây, anh nhận ra sự phức tạp của "lòng người," của "tâm thức," thứ khó lay chuyển hơn bất kỳ ngọn núi nào. Nỗi lo sợ về sự "mất nhân tính" của tu sĩ, thứ mà Tạ Trần đã từng nhắc đến, giờ đây không chỉ là một lý thuyết xa vời mà là một hiểm họa tiềm tàng, khi anh thấy những người đồng đạo của mình vẫn không thể buông bỏ sự kiêu hãnh của kẻ tu hành.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách *Vô Vi Chi Đạo* xuống bàn, tiếng giấy khẽ sột soạt. Y không vội trả lời, mà chỉ từ tốn châm thêm trà vào hai chén sứ trắng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong không khí tĩnh lặng. Y đẩy một chén về phía Dương Quân, động tác chậm rãi nhưng đầy chủ ý, tựa như đang truyền tải một thông điệp vô ngôn. Đôi mắt y trầm tĩnh nhìn thẳng vào Dương Quân, không một chút phán xét hay vội vã. Trong khoảnh khắc ấy, Dương Quân cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ lan tỏa từ Tạ Trần, tựa như một dòng suối mát lạnh xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của mình. Ánh mắt Tạ Trần dường như xuyên thấu qua vẻ ngoài của Dương Quân, nhìn thẳng vào tận gốc rễ của sự bối rối, của những "chấp niệm" đang cản trở bước đường của anh. Y hiểu rằng, Dương Quân không chỉ cần một lời khuyên, mà cần một sự "khai sáng," một góc nhìn khác để thoát khỏi mê trận của "nhân quả" và "lòng người."

"Dương Quân," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, từng từ ngữ như được chắt lọc kỹ càng. "Ngươi đã thấy những gì xảy ra ở Thôn Vân Sơn, và cả những phản ứng của nhân gian sau đó. Ngươi cảm thấy khó khăn, cảm thấy bế tắc. Đó là điều tất yếu." Y khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nước ấm bốc lên làm mờ ảo gương mặt thanh tú, khiến y càng thêm phần huyền bí. "Bởi vì ngươi đang nhìn nhận 'hòa nhập' như một hành động đơn thuần, một sự dàn xếp bên ngoài. Ngươi nghĩ rằng chỉ cần dàn xếp ổn thỏa về đất đai, về đền bù, thì mọi chuyện sẽ được giải quyết. Nhưng chân lý đâu chỉ nằm ở đó?"

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn không rời Dương Quân. "Lý thuyết của 'hòa nhập' mà chúng ta nói đến, nó không chỉ là việc tu sĩ sống chung với phàm nhân, không còn coi mình là kẻ bề trên, hay phàm nhân không còn sợ hãi tu sĩ. Đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Cái gốc rễ của 'hòa nhập', cái khó nhất mà ngươi phải đối mặt, nằm sâu bên trong tâm thức của mỗi người." Y khẽ chỉ vào ngực mình, rồi lại chỉ về phía Dương Quân. "Nó là một sự thay đổi tận gốc rễ trong nhận thức, một sự phá bỏ những 'chấp niệm' đã ăn sâu vào tâm trí của cả hai giới hàng vạn năm qua."

"Phàm nhân chấp niệm vào nỗi sợ hãi, vào sự bất công mà họ đã phải chịu đựng dưới thời Thiên Đạo cũ. Họ chấp niệm vào hình bóng của những 'tiên nhân' cao cao tại thượng, lạnh lùng, vô tình. Ngươi thấy đó, dù Nữ Hoàng đã lên tiếng trấn an, vẫn còn đó những nghi ngờ, những e ngại. Bởi vì niềm tin không thể gieo trồng chỉ bằng vài lời nói, nó cần thời gian, cần những hành động thực chất, và quan trọng hơn cả, cần sự thay đổi từ chính những người mà họ đang nghi ngờ." Tạ Trần ngừng lại, cho Dương Quân thời gian để suy ngẫm. Không khí trong quán sách trở nên nặng trĩu bởi những khái niệm triết lý sâu sắc đang được mổ xẻ. Dương Quân khẽ nhíu mày, ánh mắt dần dần bớt đi sự bối rối ban đầu, thay vào đó là một sự tập trung cao độ. Anh nhận ra những lời Tạ Trần nói không phải là những lời giáo điều suông, mà là những lời giải thích trực tiếp cho những vấn đề anh đang gặp phải.

"Còn tu sĩ thì sao?" Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu trở nên sâu sắc hơn. "Họ chấp niệm vào sức mạnh, vào cảnh giới tu vi, vào cái gọi là 'Thiên Đạo' đã từng ban cho họ quyền uy. Họ chấp niệm vào sự vượt trội của linh căn, vào sự khác biệt giữa 'tiên' và 'phàm'. Ngươi thấy Trưởng Lão Thanh Vân đó không? Thái độ của ông ta, dù đã có phần nhượng bộ, vẫn là sự miễn cưỡng. Ông ta không thực sự thấu hiểu giá trị của đất đai với phàm nhân, không thực sự chấp nhận rằng 'linh khoáng' có thể không quan trọng bằng 'sinh mệnh' của một con sông, của một cánh đồng. Đó không phải là sự cố chấp của riêng ông ta, mà là một 'chấp niệm' chung của một thế hệ tu sĩ, những kẻ đã quá quen với việc đặt 'đạo' lên trên 'nhân', đặt 'tiên' lên trên 'phàm'."

Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang nặng nỗi niềm về một kỷ nguyên cũ đã phai tàn, và một kỷ nguyên mới đang vất vả hình thành. "Và đây chính là cốt lõi của vấn đề, Dương Quân. 'Hòa nhập' không chỉ là hành động bên ngoài, mà nó là sự thay đổi từ bên trong tâm thức. Là chấp nhận rằng ta không còn là người duy nhất nắm giữ chân lý, không còn là kẻ có quyền định đoạt số phận người khác. Là thấu hiểu rằng phàm nhân và tu sĩ, dù đường đi khác biệt, nhưng đều là con người, đều có 'nhân tính' làm gốc. Ngươi muốn họ hòa nhập, trước hết, ngươi phải thực sự thấu hiểu và chấp nhận họ, từ bỏ cái 'ta' của kẻ tu sĩ vượt trội." Tạ Trần dùng tay nhẹ nhàng chỉ vào chén trà, ví von về sự hòa quyện của các hương vị khi pha trà. "Ngươi thấy chén trà này không? Nước, trà, nhiệt độ, thời gian... tất cả phải hòa quyện, không cái nào lấn át cái nào, thì mới tạo nên hương vị hoàn hảo. Cũng như 'Nhân Đạo', nó không phải là sự đồng hóa, mà là sự dung hợp, sự tôn trọng những khác biệt để cùng nhau tạo nên một tổng thể hài hòa."

Dương Quân nhấp một ngụm tr��, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, tựa như những lời Tạ Trần đang dần thấm sâu vào tâm trí anh. Ánh mắt anh dần sáng tỏ, như thể một tấm màn đã được vén lên. "Đệ hiểu... đệ đã hiểu đôi chút. Hòa nhập không phải là ép buộc, cũng không phải là thỏa hiệp đơn thuần. Nó là sự 'vô vi' trong hành động, 'vô ngã' trong tâm thức. Là đặt 'nhân tính' lên trên 'tiên tính'." Anh ngừng lại, suy nghĩ. "Nhưng Tạ huynh, làm sao để thay đổi được những 'tâm thức' đã ăn sâu hàng vạn năm? Làm sao để những tu sĩ như Trưởng Lão Thanh Vân có thể buông bỏ sự kiêu hãnh cố hữu của họ, khi 'Thiên Đạo' vẫn còn đó, dù suy yếu, vẫn là một thứ quyền năng mà họ khao khát?" Câu hỏi của Dương Quân cho thấy anh đã thực sự ngộ ra một phần chân lý, nhưng vẫn còn băn khoăn về con đường thực hiện. Anh đã chạm đến cái khó nhất: sự chuyển hóa từ bên trong.

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát, tựa như một tiên nữ giáng trần, lặng lẽ xuất hiện ở ngưỡng cửa quán sách. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, mặc bạch y thuần khiết, đứng đó, đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa nét mệt mỏi khó tả. Nàng đã đến từ lúc nào không hay, im lặng lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và Dương Quân. Ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Tạ Trần, tựa như một học trò đang tìm kiếm lời giải cho những vấn đề nan giải của thế gian. Nàng cũng đã chứng kiến sự cố chấp của Trưởng Lão Thanh Vân, sự thờ ơ của nhiều tu sĩ khác, và cả sự hoài nghi của phàm nhân. Nàng, với cảnh giới tu vi cao thâm, lại càng cảm nhận rõ ràng hơn sự suy yếu của Thiên Đạo, thứ đã từng là gốc rễ của mọi quyền năng, giờ đây đang dần tan rã, kéo theo sự "mất người" của những kẻ bám víu vào nó. Lời giải thích của Tạ Trần về "hòa nhập từ tâm thức" đã chạm đến nỗi trăn trở sâu xa nhất của nàng. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ không ai nghe thấy, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi phần nào, tựa như một đóa băng tuyết đang dần tan chảy dưới ánh mặt trời.

Tạ Trần nhìn về phía Lăng Nguyệt, khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Y hiểu rằng, những lời y nói không chỉ dành cho Dương Quân mà còn dành cho cả nàng, những người đang gánh vác sứ mệnh khó khăn này. "Làm sao để thay đổi tâm thức?" Tạ Trần lặp lại câu hỏi của Dương Quân. "Đó là một hành trình dài, Dương Quân. Không thể một sớm một chiều. Nó bắt đầu từ việc chính chúng ta, những người muốn kiến tạo 'Nhân Đạo' mới, phải làm gương. Phải thực sự buông bỏ cái 'ta' của kẻ tu sĩ. Phải thực sự sống hòa mình vào nhân gian, thấu hiểu cuộc sống của phàm nhân, cảm nhận những lo toan, những niềm vui, những nỗi buồn của họ. Không phải chỉ là hành động giúp đỡ bề ngoài, mà là sự đồng cảm sâu sắc từ bên trong."

"Ngươi và Lăng Nguyệt Tiên Tử đã làm rất tốt ở Thôn Vân Sơn. Việc các ngươi chịu khó giải thích, dàn xếp, đền bù, đó là những hạt giống đầu tiên được gieo xuống. Nhưng những hạt giống đó cần được tưới tắm bằng sự kiên nhẫn, bằng sự chân thành, và bằng thời gian. Không thể mong đợi một cái cây cổ thụ mọc lên chỉ sau một đêm. Huống chi, 'Thiên Đạo' dù suy yếu, vẫn còn đó những tàn dư ảnh hưởng. Những tu sĩ bám víu vào nó sẽ khó lòng buông bỏ quyền uy và chấp niệm của họ. Bởi vì, đối với họ, 'tu vi' chính là tất cả, là lẽ sống, là ý nghĩa tồn tại. Khi mất đi nó, họ sợ hãi, họ chống đối, họ tìm cách bấu víu vào những gì còn sót lại của 'Thiên Đạo' cũ, dù điều đó có nghĩa là 'mất nhân tính' của chính mình." Tạ Trần nhấn mạnh, ánh mắt y nhìn sâu vào Lăng Nguyệt, như muốn nhắc nhở nàng về nguy cơ này. Vấn đề "mất nhân tính" của tu sĩ, thứ mà Thiên Đạo suy yếu đang thúc đẩy, sẽ tiếp tục là một yếu tố trung tâm, giải thích cho nhiều xung đột và hành vi trong kỷ nguyên mới.

"Vậy thì..." Dương Quân trầm ngâm. "Chúng ta phải làm gì để gieo trồng những hạt giống đó sâu hơn, để chúng có thể bén rễ vững chắc trong lòng người?"

"Các ngươi phải tiếp tục kiên trì, Dương Quân," Tạ Trần đáp, giọng y trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Phải tiếp tục làm gương. Phải tiếp tục dùng lý lẽ, dùng sự thấu hiểu để hóa giải những mâu thuẫn, dù là nhỏ nhất. Hãy nhớ, 'Nhân Đạo' không phải là một khái niệm trừu tượng, nó được xây dựng từ những hành động cụ thể, từ những tương tác hàng ngày giữa tu sĩ và phàm nhân. Mỗi lần các ngươi hạ mình lắng nghe, mỗi lần các ngươi đặt lợi ích của phàm nhân lên trên sự kiêu hãnh của tu sĩ, đó là một lần 'Nhân Đạo' được củng cố. Mỗi lần một tu sĩ thực sự buông bỏ chấp niệm về cảnh giới, về quyền năng, và thực sự tìm thấy giá trị trong cuộc sống bình thường, đó là một lần 'nhân tính' được cứu rỗi." Y lại nhấp trà, không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng, nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút hy vọng, một chút cảm hứng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ ngưỡng cửa, cuối cùng cũng cất bước tiến vào, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào Tạ Trần. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống một chiếc ghế trống, lắng nghe từng lời y nói. Sự hiện diện của nàng, dù im lặng, lại mang một sức nặng vô hình, cho thấy nàng cũng đang khao khát tìm thấy lời giải đáp cho những trăn trở trong lòng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn, quá nhiều sự "mất người" trong giới tu sĩ, và nàng biết rằng con đường cũ đã không còn. Giờ đây, nàng cũng đang tìm kiếm một con đường mới, một "Nhân Đạo" thực sự.

"Hơn nữa," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt y bao quát cả Dương Quân và Lăng Nguyệt. "Các ngươi phải giúp phàm nhân tự đứng vững. 'Nhân Đạo' không phải là sự phụ thuộc vào tu sĩ, mà là sự tự chủ của phàm nhân. Nữ Hoàng Đồ Long đã làm rất tốt khi kêu gọi sự đoàn kết. Các ngươi phải xây dựng những cơ chế, những quy tắc rõ ràng để quản lý tài nguyên, để giải quyết xung đột, để đảm bảo công bằng cho tất cả. Điều này cần sự trí tuệ, cần sự khéo léo, và cần cả sự cứng rắn khi cần thiết. 'Nhân Đạo' không chỉ là triết lý, nó còn là một trật tự xã hội, một hệ thống vận hành. Và để hệ thống đó vững mạnh, nó cần nền tảng là sự thấu hiểu và chấp nhận lẫn nhau."

Tạ Trần dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả con phố. "Con đường này sẽ rất dài, và đầy rẫy chông gai. Sẽ có những kẻ phản kháng, nh��ng kẻ không muốn thay đổi. Sẽ có những lúc các ngươi cảm thấy nản lòng, cảm thấy mọi nỗ lực đều vô ích. Nhưng hãy nhớ, mỗi hành động nhỏ bé của các ngươi, mỗi lời giải thích kiên nhẫn, mỗi sự thấu hiểu chân thành, đều là những giọt nước nhỏ nuôi dưỡng mầm non 'Nhân Đạo'. Nó không chỉ thay đổi thế giới bên ngoài, mà quan trọng hơn, nó thay đổi chính tâm thức của các ngươi, giúp các ngươi không 'mất người' trên con đường này." Lời giải thích của Tạ Trần về "tâm thức hòa nhập" báo hiệu rằng những thách thức lớn nhất trong việc kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ không phải là sức mạnh vũ lực mà là sự thay đổi tư duy và nhận thức sâu sắc của cả tu sĩ và phàm nhân.

***

Cuộc đối thoại dần đi đến hồi kết, ánh nắng chiều đã bắt đầu đổ bóng dài qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả gian quán sách nhỏ. Dương Quân đứng dậy, nét mặt anh không còn bối rối mà thay vào đó là sự kiên định và một ánh sáng mới trong đôi mắt. Anh cúi đầu thật sâu, một hành động đầy tôn kính và lòng biết ơn.

"Đệ đã hiểu. Hòa nhập... là từ tâm. Cảm ơn Tạ huynh đã khai sáng." Giọng anh giờ đây đã trở lại sự dứt khoát, nhưng thấm đẫm sự trầm tĩnh và thấu hiểu. Anh đã ngộ ra rằng, để thay đổi thế giới, trước hết phải thay đổi chính mình, phải buông bỏ cái "ta" của kẻ tu sĩ, phải thực sự đặt "nhân tính" lên hàng đầu. Sự chấp nhận và ngộ ra của Dương Quân và Lăng Nguyệt cho thấy họ sẽ là những người tiên phong quan trọng trong việc truyền bá và thực hiện triết lý 'Nhân Đạo' trong tương lai.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đứng dậy. Nàng không nói nhiều lời, chỉ khẽ gật đầu với Tạ Trần, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng vô vàn ý nghĩa. Rồi một nụ cười thoáng qua khó nhận thấy trên đôi môi nàng, một nụ cười dịu dàng đến bất ngờ, tựa như băng tuyết đã hoàn toàn tan chảy, hé lộ một mùa xuân ấm áp. Đó là một sự thừa nhận, một lời cảm ơn vô tiếng, và cũng là một lời hứa hẹn về sự kiên định trên con đường phía trước. Nàng cũng đã tìm thấy được con đường cho mình, một con đường không còn quá lạnh lẽo và cô độc như trước.

Cả hai rời đi, mang theo những triết lý của Tạ Trần, những lời khai sáng về "tâm thức hòa nhập," và một gánh nặng mới về trách nhiệm. Bóng dáng họ dần khuất sau cánh cửa quán sách, để lại không gian lại trở về sự tĩnh mịch vốn có.

Tạ Trần tiễn hai người ra cửa, rồi quay lại với quán sách của mình. Y bước về chỗ ngồi, nhẹ nhàng nhặt cuốn *Vô Vi Chi Đạo* còn dang dở lên, đôi mắt sâu thẳm lại tiếp tục lướt trên những dòng chữ cổ kính. Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, in bóng y trên nền nhà, một bóng hình gầy gò nhưng dường như lại gánh vác cả vận mệnh của nhân gian. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ đọc, nhưng tâm trí anh đang suy ngẫm về những bước tiếp theo của 'ván cờ định mệnh' và sự lan tỏa của 'Nhân Đạo'.

Tạ Trần biết rằng, lời giải thích của y chỉ là khởi đầu, là những hạt mầm đầu tiên được gieo xuống. Con đường để "Nhân Đạo" thực sự bén rễ và phát triển còn rất dài, rất nhiều thử thách. Sẽ có những "tu sĩ cũ" không chấp nhận, sẽ có những kẻ tìm cách phá hoại. Sẽ có những lúc phàm nhân lại rơi vào nghi ngờ, sợ hãi. Lời giải thích của Tạ Trần về "tâm thức hòa nhập" báo hiệu rằng những thách thức lớn nhất trong việc kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ không phải là sức mạnh vũ lực mà là sự thay đổi tư duy và nhận thức sâu sắc của cả tu sĩ và phàm nhân. Y khẽ lật một trang sách, tiếng giấy sột soạt tựa như tiếng thì thầm của định mệnh. "Vô thường," y thầm nhủ. "Mọi thứ đều vô thường. Chỉ có 'nhân tính' và 'nhân quả' là vĩnh hằng." Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi. Y nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở mùi hương quen thuộc của sách cũ và trà, rồi lại mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn vào những con chữ cổ xưa, như đang nhìn thấy tương lai. Con đường "sống một đời bình thường" của y, hóa ra lại là con đường "phá cục" vĩ đại nhất.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free