Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 724: Mầm Mống Lo Âu, Hạt Giống Hy Vọng: Tiếng Lòng Phàm Trần

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, phản chiếu trên mặt sông Vọng Giang cuộn chảy. Tại Quán Trà Vọng Giang, một không gian yên bình và thư thái, nơi tiếng nước sông rì rào như một bản nhạc vĩnh cửu, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay cầm chén trà sứ trắng, khẽ nhấp một ngụm. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, hòa quyện với hương nước sông và hoa cỏ dại ven bờ. Ánh mắt y xa xăm, như nhìn thấu vạn vật, xuyên qua những tầng mây, vượt qua những dãy núi, cảm nhận được sự va chạm nhân quả vừa diễn ra tại Thôn Vân Sơn xa xôi.

Dù không trực tiếp có mặt, Tạ Trần vẫn cảm nhận rõ ràng từng diễn biến, từng dòng năng lượng của cảm xúc và lý lẽ. Y cảm nhận được sự phẫn nộ của phàm nhân khi sinh kế bị đe dọa, sự cố chấp của tu sĩ khi giữ khư khư chấp niệm cũ, và cả sự mệt mỏi nhưng kiên định của Lăng Nguyệt Tiên Tử cùng Dương Quân khi họ cố gắng hóa giải mâu thuẫn bằng lý lẽ, bằng sự thấu hiểu.

Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Tạ Trần. Y biết, những hạt mầm đã được gieo trong tâm trí Lăng Nguyệt và Dương Quân đã bắt đầu nảy nở, đâm chồi. "Dòng chảy nhân quả... không thể cưỡng ép, chỉ có thể dẫn dắt," y độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm chỉ mình y nghe thấy. "Sự chuyển mình của một thế giới, cần hàng vạn giọt nước nhỏ để tạo thành dòng sông, chứ không phải một trận hồng thủy hủy diệt."

Y khẽ đặt chén trà xuống, ngón tay lướt nhẹ trên vành chén, cảm nhận sự mát lạnh của gốm sứ. "Định kiến khó phá bỏ hơn cả vách đá kiên cố. Nhưng chỉ khi va chạm, mới có thể mài giũa, mới có thể khiến dòng chảy tìm ra con đường mới." Y đã nhìn thấy điều đó ở Thôn Vân Sơn. Sự va chạm giữa cái cũ và cái mới, giữa lý lẽ và chấp niệm, cuối cùng đã tạo ra một khe hở nhỏ, nơi ánh sáng của sự thấu hiểu có thể len lỏi vào.

Tạ Trần đưa mắt nhìn ra dòng sông Vọng Giang đang chảy xiết, không ngừng nghỉ, mang theo phù sa bồi đắp cho đôi bờ. Y biết, vụ tranh chấp tại Thôn Vân Sơn chỉ là khởi đầu. Sẽ còn vô số những "điểm nghẽn nhân quả" khác nảy sinh khi tu sĩ và phàm nhân phải chia sẻ tài nguyên và không gian sống trong một kỷ nguyên mới. Những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ sẽ không dễ dàng biến mất. Sẽ có những người tiếp tục tìm cách phá hoại hoặc chống đối quá trình hòa nhập.

Nhưng cũng chính vì vậy, Tạ Trần mới cảm thấy sự cần thiết của "dòng chảy kiên trì" mà y đã nói. "Kiến tạo 'Nhân Đạo' là một quá trình dài lâu, đòi hỏi sự nhẫn nại vô hạn, và liên tục điều chỉnh, gieo mầm từ những hành động nhỏ nhất," y thầm nhủ. Lăng Nguyệt và Dương Quân đang làm rất tốt vai trò của mình, họ đang là những người dẫn dòng nước, không phải là người cố gắng đập phá tảng ��á.

Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà. Vị trà đắng chát ban đầu, sau đó lan tỏa vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi. Giống như cuộc đời, giống như quá trình kiến tạo 'Nhân Đạo' này. Có những đắng cay, có những khó khăn, nhưng cuối cùng, nếu kiên trì, sẽ tìm thấy vị ngọt của sự hòa hợp, của một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên. Y biết mình sẽ tiếp tục ngồi đây, quan sát, suy ngẫm, và gián tiếp định hướng "dòng chảy" của thế giới, cho đến khi 'Nhân Đạo' thực sự vững bền. Con đường còn dài, nhưng hạt mầm đã được gieo, và dòng chảy đã bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rèm cửa sổ, đánh thức vạn vật, Quán Trà Vọng Giang đã bắt đầu đón những vị khách đầu tiên. Tạ Trần, vẫn với bộ y phục vải bố giản dị, thân hình gầy gò thư sinh, và đôi mắt sâu thẳm đầy suy tư, ngồi bên chiếc bàn gỗ quen thuộc. Y khẽ đưa tay vén mái tóc đen dài được buộc gọn gàng ra sau tai, ngón tay lướt nhẹ trên trang sách cũ kỹ. Không gian yên bình của quán trà sớm mai được lấp đầy bởi tiếng thì thầm của gió sông, tiếng chim hót lảnh lót ngoài hiên, và mùi trà thơm dịu quẩn quanh.

Chẳng mấy chốc, quán trà bắt đầu tấp nập hơn. Tiếng bước chân lộn xộn, tiếng ghế gỗ bị kéo lê nhè nhẹ, rồi những cuộc trò chuyện bắt đầu râm ran. Câu chuyện về Thôn Vân Sơn, về vụ tranh chấp đất đai giữa tu sĩ và phàm nhân, hiển nhiên trở thành đề tài nóng hổi nhất.

Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vận đồ thợ săn quen thuộc, bước vào quán với vẻ mặt cau có. Hắn đặt cây rìu xuống góc tường rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, gọi một chén trà đặc. "Này, anh Tạ Trần," hắn bắt đầu, giọng nói có chút bực dọc, "anh nghe chuyện Thôn Vân Sơn rồi chứ? Nghe nói mấy ông tiên kia còn muốn chiếm đất canh tác của dân làng nữa! Chúng ta có nên tin họ không đây? Cứ thế này thì 'Nhân Đạo' gì nổi chứ?" Vương Đại Ngưu gãi đầu, khuôn mặt chất phác nhưng ánh lên vẻ lo lắng rõ rệt. Đôi mắt hắn nhìn Tạ Trần như tìm kiếm một lời giải đáp.

Lão Khách Trọ, với bộ râu tóc bạc trắng và vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Y chậm rãi đặt chiếc túi vải cũ kỹ xuống bên cạnh, giọng nói trầm ổn, mang theo sự từng trải của tháng năm: "Tiểu huynh à, đã từng có thời, tiên môn là bá chủ, coi phàm nhân như cỏ rác, muốn gì được nấy. Chuyện này chẳng lạ gì. Chỉ sợ... họ lại muốn phục hồi uy quyền cũ, lấy cớ 'hòa nhập' để kiểm soát nhân gian một lần nữa mà thôi." Lão Khách Trọ liếc nhìn Tạ Trần một cái, như thể đang tìm kiếm sự đồng tình. Ánh mắt y pha lẫn sự hoài nghi sâu sắc và một chút bi quan về bản chất con người, dù là tiên hay phàm.

Từ một góc quán, Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, quạt giấy phe phẩy, hắng giọng, chen vào: "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Các vị nói thế là chưa đúng rồi! Tuy ban đầu có chút xô xát, nhưng Nữ Hoàng Đồ Long và các vị tiên nhân trẻ như Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân đã ra mặt giải quyết ổn thỏa rồi mà! Họ còn giúp dân làng sửa lại ruộng đất, đền bù tổn thất nữa kia. Chẳng phải đó là dấu hiệu tốt sao? Một kỷ nguyên mới, nơi tiên phàm cùng chung sống, ta thấy có hy vọng lắm chứ!" Người Kể Chuyện dường như muốn gieo rắc sự lạc quan vào không khí căng thẳng. Giọng hắn hào hứng, như thể câu chuyện này là một phần của vở kịch vĩ đại mà hắn đang say sưa kể lại.

Tiểu Đồng Quán Trà, cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang bưng trà chạy đi chạy lại. Nghe những lời tranh luận, cô bé líu lo góp lời: "Cháu thấy mấy cô chú tiên tử cũng tốt bụng lắm mà... Hôm qua họ còn cho cháu kẹo nữa đó!" Giọng nói non nớt, trong trẻo của cô bé như một làn gió mát xua tan đi phần nào không khí nặng nề. Đối với Tiểu Đồng, thế giới còn đơn giản và tươi đẹp.

Tạ Trần, trong suốt cuộc trò chuyện, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Y khẽ cụp đôi mắt sâu thẳm xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ theo một nhịp điệu riêng, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà. Vị trà đắng chát tan dần nơi đầu lưỡi, nhường chỗ cho hậu vị ngọt thanh, giống như sự phức tạp của những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí y. Y cảm nhận rõ rệt từng đợt sóng của "nhân quả" đang va đập, hình thành trong lòng mỗi phàm nhân.

Nỗi lo âu của Vương Đại Ngưu không phải là vô căn cứ. Nó bắt nguồn từ hàng ngàn năm bị áp bức, bị coi rẻ. Cái bóng của "tiên môn bá chủ" vẫn còn quá lớn, quá nặng nề trong tâm thức phàm nhân. Sự nghi kỵ của Lão Khách Trọ cũng thế, đó là sự khôn ngoan đúc kết từ trải nghiệm cay đắng của một thế hệ đã chứng kiến quá nhiều sự vô thường. Trong khi đó, niềm tin của Người Kể Chuyện và sự ngây thơ của Tiểu Đồng lại là những hạt mầm hy vọng mong manh, dễ bị nghiền nát bởi những định kiến cũ kỹ, nhưng cũng có thể bùng cháy thành ngọn lửa nếu được vun đắp đúng cách.

Tạ Trần hiểu rằng, "dòng chảy nhân quả" không chỉ là hành động, mà còn là suy nghĩ, là cảm xúc của mỗi cá nhân. Những cuộc trò chuyện như thế này, tưởng chừng vô thưởng vô phạt, lại chính là những "điểm neo nhân quả" quan trọng, định hình nhận thức và niềm tin của cả một cộng đồng. "Sự mong manh của niềm tin," y thầm nhủ, "giống như một cây non vừa nhú mầm, dễ bị gió táp mưa sa. Nhưng nếu kiên trì chăm sóc, nó sẽ trở thành đại thụ." Thử thách không chỉ nằm ở việc tu sĩ có thay đổi hay không, mà còn ở việc phàm nhân có sẵn lòng tin tưởng và chấp nhận sự thay đổi đó hay không. Đó mới là con đường dài nhất, chông gai nhất của việc kiến tạo "Nhân Đạo." Y khẽ thở dài, nhấp thêm một ngụm trà, vị ngọt giờ đây đã thấm đẫm.

***

Buổi trưa, nắng gắt đổ xuống Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, phản chiếu ánh nắng chói chang, tạo nên một khung cảnh sầm uất nhưng cũng đầy oi ả. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang lên lanh lảnh, hòa cùng tiếng mặc cả ồn ào, tiếng nói chuyện rôm rả của dòng người tấp nập. Mùi hương liệu thoang thoảng từ các cửa hiệu, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc mới, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động và phồn thịnh. Tuy nhiên, nếu lắng tai nghe kỹ, hoặc tinh ý quan sát, người ta có thể nhận ra một sự nặng nề, một chút lo âu đang len lỏi trong không khí.

Tạ Trần, mặc một bộ y phục vải bố màu xám nhạt, giản dị đến mức gần như hòa lẫn vào đám đông, chậm rãi bước đi trên con phố lát đá. Làn da trắng nhợt của y dường như không bị ảnh hưởng bởi cái nắng chói chang, và đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự phức tạp đang diễn ra xung quanh. Y không vội vàng, chỉ lặng lẽ quan sát những biểu cảm trên khuôn mặt người qua lại, lắng nghe những mẩu đối thoại rời rạc nhưng chất chứa đầy tâm sự.

Một nhóm người dân, chủ yếu là tiểu thương và người lao động, đang tụ tập dưới bóng râm của một mái hiên lớn. Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, đôi tay chai sạn vì lao động, và chiếc nón lá quen thuộc, đang gân cổ nói: "Đất đai là cái gốc của người phàm chúng ta! Cứ thế này thì sống sao nổi? Mấy ông tiên kia quen thói hô mưa gọi gió, muốn gì được nấy, giờ lại muốn đến chiếm đất của ta, dù có là 'hòa nhập' đi chăng nữa, thì cũng không thể chấp nhận được!" Giọng Lão Nông đầy bức xúc, ánh mắt y nhìn xa xăm như thể đang hình dung lại cảnh đất đai bị tàn phá ở Thôn Vân Sơn. Đối với người nông dân, đất đai không chỉ là sinh kế, mà còn là linh hồn.

Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, gật đầu tán thành. Hắn đứng thẳng, hai tay chống nạnh, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông. "Lão Nông nói đúng! Chúng ta không thể ngồi yên để họ muốn làm gì thì làm! Chúng ta phải đoàn kết! Phải cho họ thấy, phàm nhân chúng ta không phải là những con cừu non dễ dàng bị xẻ thịt. Dù chết cũng không lùi bước!" Lời nói của Thủ Lĩnh Dân Quân vang dội, như một lời hiệu triệu, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Hắn đại diện cho tinh thần đấu tranh, ý chí bảo vệ quyền lợi của phàm nhân, một ý chí đã được rèn giũa qua những tháng ngày tăm tối.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình với thái độ cứng rắn đó. Một phụ nữ trẻ, với vẻ mặt hiền lành, đang ôm một đứa bé nhỏ trong lòng, khẽ lên tiếng, giọng nói có chút dè dặt: "Nhưng nghe nói họ cũng giúp dân làng sửa lại ruộng đất mà? Còn đền bù rất hậu hĩnh nữa. Có khi mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn thì sao? Nếu thật sự có một kỷ nguyên mà tiên phàm có thể sống hòa thuận, thì đó không phải là điều chúng ta hằng mong ước sao?" Cô đưa mắt nhìn đứa con thơ, trong ánh mắt tràn đầy niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn cho thế hệ mai sau.

Vương Đại Ngưu, cũng có mặt trong đám đông này sau khi rời quán trà, tặc lưỡi. Hắn vỗ vỗ vai Thủ Lĩnh Dân Quân, giọng nói đầy thực tế: "Hy vọng thì hy vọng, nhưng cũng phải cảnh giác. Lòng người khó đoán lắm. Hôm nay họ có thể tốt, nhưng ngày mai thì sao? Huống hồ, không phải tu sĩ nào cũng như Lăng Nguyệt Tiên Tử hay Dương Quân đâu. Những kẻ tham lam, tàn bạo vẫn còn đó, ẩn mình chờ cơ hội." Hắn không hoàn toàn bi quan, nhưng cũng không thể hoàn toàn tin tưởng, giữ một thái độ thận trọng, bán tín bán nghi.

Tạ Trần, hòa mình vào dòng người, lắng nghe những lời tranh luận không ngừng. Y cảm nhận rõ sự dao động mãnh liệt trong lòng người: sự sợ hãi cố hữu trước quyền năng của tu sĩ, sự bức xúc khi sinh kế bị đe dọa, ý chí kiên cường muốn bảo vệ bản thân, nhưng đồng thời cũng là niềm hy vọng mong manh vào một cuộc sống tốt đẹp hơn. Những cảm xúc đan xen, đối lập ấy tạo nên một bức tranh phức tạp về "nhân tâm" trong giai đoạn chuyển giao.

Y hiểu rằng, việc kiến tạo "Nhân Đạo" không chỉ là vấn đề của lý lẽ hay phép tắc, mà còn là cuộc chiến với những định kiến ��ã ăn sâu vào tiềm thức, là hành trình xây dựng lại niềm tin đã vỡ vụn. "Sự mong manh của niềm tin," Tạ Trần thầm nhủ, "chính là điểm yếu lớn nhất, nhưng cũng là sức mạnh tiềm tàng lớn nhất của phàm nhân. Một khi niềm tin đó được củng cố, nó sẽ trở thành bức tường thành vững chắc hơn bất kỳ trận pháp nào."

Y đưa mắt nhìn về phía Cổng Thành Vọng Nguyệt ở đằng xa, nơi Nữ Hoàng Đồ Long dự kiến sẽ xuất hiện. Trong tâm trí Tạ Trần, Nữ Hoàng không chỉ là một nhà lãnh đạo, mà còn là một "điểm neo nhân quả" quan trọng, người có khả năng định hướng dòng chảy của niềm tin và hy vọng trong lòng bách tính. Y biết, bài phát biểu của bà sẽ không chỉ là lời trấn an, mà còn là một tuyên ngôn, một hạt giống mới được gieo vào mảnh đất tâm hồn phàm nhân, quyết định một phần không nhỏ vận mệnh của "Nhân Đạo" mới.

***

Khi buổi chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây, không khí trên Phố Thương Mại Kim Long dần dịu mát hơn, nhưng sự náo nhiệt lại chuyển dịch về phía Cổng Thành Vọng Nguyệt. Cổng thành cao ngất, làm từ đá xanh kiên cố, với những tháp canh vững chãi hai bên và cổng sắt khổng lồ, sừng sững như một biểu tượng của sự kiên cường. Các phù văn trận pháp cổ xưa khắc trên tường đá dường như vẫn còn lưu giữ chút linh khí tàn dư, tạo nên một vẻ trang nghiêm nhưng cũng đầy cổ kính. Tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng người nói chuyện rì rầm, và tiếng lính gác thỉnh thoảng hô hoán, duy trì trật tự cho đám đông ngày càng tụ tập đông đúc.

Tạ Trần, sau khi rời khỏi Phố Thương Mại, đã tìm một con hẻm nhỏ khuất nẻo gần Cổng Thành. Y đứng ẩn mình trong bóng tối, bộ y phục giản dị càng khiến y dễ dàng hòa vào màn đêm đang buông xuống. Đôi mắt sâu thẳm của y hướng về phía đài cao được dựng tạm bợ trước cổng thành, nơi ánh lửa từ những ngọn đuốc đã bắt đầu bập bùng, chiếu sáng một khoảng không gian rộng lớn. Y không cần đứng giữa đám đông để cảm nhận được sự dao động của "nhân tâm," cái mà y gọi là "điểm neo nhân quả" của lòng người.

Một tiếng k��n hiệu trầm hùng vang lên, xé tan màn đêm, báo hiệu sự xuất hiện của Nữ Hoàng Đồ Long. Đám đông phàm nhân, ban đầu còn xì xào bàn tán, dần dần im lặng, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía đài cao. Nữ Hoàng Đồ Long xuất hiện, vóc dáng cao ráo, khoác trên mình bộ chiến bào uy nghi nhưng không quá cầu kỳ, mà toát lên vẻ mạnh mẽ, quyết đoán. Vương miện đơn giản đội trên mái tóc đen nhánh, không có đá quý lấp lánh, chỉ có sự kiên định của một người lãnh đạo. Đôi mắt sắc sảo của bà quét qua đám đông, không phải sự cao ngạo của một vị vua chúa, mà là sự thấu hiểu sâu sắc những nỗi lo lắng, những băn khoăn đang ẩn chứa trong lòng bách tính.

Nữ Hoàng Đồ Long giơ tay lên, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy quyền lực, khiến đám đông hoàn toàn im lặng. Giọng nói của bà vang vọng, không cần linh lực khuếch đại, mà bằng chính sự uy nghiêm và lòng tin mà bà đã xây dựng bấy lâu nay: "Bách tính của ta! Ta hiểu nỗi lo lắng của các ngươi. Ta hiểu những e ngại, những nghi hoặc đang cuộn trào trong tâm trí các ngươi. Nhưng ta cam đoan với các ngươi, kỷ nguyên cũ đã qua. Thiên Đạo đã sụp đổ, và sẽ không còn ai có thể áp bức các ngươi bằng thứ gọi là 'quyền năng thần thánh' nữa!"

Bà tạm dừng, để lời nói thấm vào lòng người. "Chúng ta, những người phàm trần, sẽ cùng nhau xây dựng một 'Nhân Đạo' mới, một trật tự mới, nơi không có ai bị coi thường, không có ai bị bỏ rơi. Nơi giá trị của mỗi người được đo lường bằng chính hành động và cống hiến của họ, chứ không phải bằng linh căn hay cảnh giới tu vi phù phiếm!" Lời tuyên bố của bà như một luồng gió mạnh mẽ, xua tan đi phần nào mây mù trong lòng đám đông. Tạ Trần khẽ gật đầu trong bóng tối. Nữ Hoàng đang chạm đến cốt lõi của vấn đề, giải phóng phàm nhân khỏi cái bóng của quá khứ.

Bà tiếp tục, giọng nói trở nên trầm lắng hơn, như một người mẹ đang chia sẻ bài học cho con cái: "Việc xảy ra ở Thôn Vân Sơn là một bài học đắt giá. Nó cho thấy con đường hòa hợp giữa tu sĩ và phàm nhân còn rất dài, rất nhiều chông gai. Chúng ta không thể phủ nhận sự cố chấp của một số kẻ, sự thiếu hiểu biết v�� cuộc sống nhân gian của họ." Nữ Hoàng khéo léo thừa nhận lỗi lầm, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa. "Nhưng các ngươi cũng phải thấy, những 'tiên nhân' mới, dưới sự hướng dẫn của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đã bắt đầu thay đổi. Họ đang học cách trở thành một phần của nhân gian, chứ không phải kẻ thống trị. Họ đã cúi mình, đã sửa sai, đã đền bù cho bách tính."

Ánh mắt Nữ Hoàng Đồ Long dừng lại trên từng khuôn mặt trong đám đông, như muốn truyền tải sự chân thành của mình. "Hãy cho họ một cơ hội, cũng là cho chính chúng ta một cơ hội. Một thế giới không có Thiên Đạo, không có áp bức, không có những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' mà mất đi nhân tính, đó là điều chúng ta hằng khao khát. Nhưng để đạt được điều đó, chúng ta cần sự đoàn kết. Sự đoàn kết của phàm nhân mới là sức mạnh lớn nhất! Sức mạnh để tự bảo vệ, sức mạnh để xây dựng, và sức mạnh để tạo nên một tương lai mà chúng ta có thể tự hào!"

Một làn sóng xôn xao chạy qua đám đông, nhưng lần này không phải là sự nghi ngờ, mà là sự đồng tình, sự xúc động. Nhiều người bắt đầu hô vang tên Nữ Hoàng. Những khuôn mặt lo lắng, băn khoăn dần giãn ra, thay vào đó là ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng. Nữ Hoàng Đồ Long đã thành công trong việc trấn an dư luận, gieo vào lòng bách tính hạt giống của niềm tin và sự đoàn kết.

Tạ Trần, đứng ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Đôi mắt y lấp lánh như thể đang nhìn thấy một bức tranh nhân quả lớn hơn, một dòng chảy định mệnh đang được uốn nắn bởi những lời lẽ, những hành động tưởng chừng nhỏ bé. "Sự chia rẽ trong tư tưởng phàm nhân," y thầm nhủ, "chính là phép thử lớn nhất cho 'Nhân Đạo' này." Nữ Hoàng Đồ Long đã khéo léo phân biệt "tu sĩ cũ" và "tiên nhân mới," một động thái chiến lược để giảm bớt sự thù địch cố hữu và mở đường cho sự hòa nhập. Nhưng y cũng biết, sẽ có những "tu sĩ cũ" không chấp nhận con đường hòa nhập này, và sẽ có những xung đột mới nảy sinh.

"Lời kêu gọi đoàn kết của Nữ Hoàng cho thấy tầm quan trọng của việc xây dựng một cộng đồng ph��m nhân vững mạnh, có tiếng nói và khả năng tự bảo vệ," Tạ Trần tiếp tục suy ngẫm. "Đây không chỉ là việc tạo ra một thế giới không có Thiên Đạo, mà còn là việc tạo ra một thế giới mà con người có thể sống trọn vẹn nhân tính, không bị tha hóa bởi quyền lực hay chấp niệm."

Niềm tin, dẫu mong manh, giờ đây đã được Nữ Hoàng gieo trồng và củng cố. Nhưng để nó bén rễ sâu, để nó trở thành một nền tảng vững chắc cho "Nhân Đạo," Tạ Trần biết rằng mình vẫn phải tiếp tục những "sắp đặt tinh tế," những đường cờ vô hình để dẫn dắt dòng chảy nhân quả. Con đường còn dài, nhưng ánh sáng của hy vọng đã le lói, dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể thực sự "sống một đời bình thường," không cần thành tiên. Y khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free