Nhân gian bất tu tiên - Chương 723: Tranh Chấp Vùng Đất: Khi Tiên Phàm Va Chạm Lẽ Đời
Gió đêm vẫn thổi, mang theo mùi hương của đất và sự sống, thì thầm những lời của Tạ Trần vào tâm trí nàng. Nàng biết, những "điểm nghẽn nhân quả" vẫn còn đó, những chấp niệm vẫn còn sâu sắc, nhưng nàng đã tìm thấy một con đường. Một con đường không cần đến sức mạnh hủy diệt, mà chỉ cần đến sự kiên trì của dòng chảy và sự thấu hiểu của nhân tâm. Đó chính là con đường để kiến tạo 'Nhân Đạo' trong một kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo cũ đã suy tàn.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những mái nhà tranh ở Thôn Vân Sơn. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ non và hương khói bếp len lỏi từ những nếp nhà còn đang say giấc. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách qua những phiến đá rêu phong, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của sự sống. Đó là một buổi sáng điển hình của một ngôi làng nhỏ bé, ẩn mình giữa thung lũng, nơi con người sống nương tựa vào đất trời, vào từng hạt gạo, từng giọt nước.
Thế nhưng, sự yên bình ấy bỗng chốc bị xé tan bởi những âm thanh chói tai, phá vỡ bức tranh thanh tĩnh của buổi sớm. Từ phía ven con suối nhỏ chảy ngang qua làng, nơi những thửa ruộng bậc thang xanh mướt đang vươn mình đón nắng, một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra. Một nhóm tu sĩ, trong những bộ đạo bào có phần bạc màu và mệt mỏi, đang ra sức đào bới một khu đất ven bờ. Những chiếc cuốc, xẻng của phàm nhân trong tay họ trông thật vụng về, nhưng lại gây ra thiệt hại không nhỏ. Đất đá bị xới tung, một vài luống rau non mới gieo đổ rạp, và tệ hơn, dòng suối trong vắt vốn là nguồn sống của cả làng, giờ đây đã vẩn đục màu bùn đất, chảy xiết mang theo những cành cây, rễ cỏ bị bật gốc.
Tiếng la hét giận dữ của dân làng vang lên, hòa lẫn với tiếng xô xát nhỏ. Lão Nông, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của nắng gió, đôi tay chai sạn run rẩy chỉ vào khu đất bị tàn phá, ánh mắt rực lửa phẫn nộ. "Các người muốn làm gì thế? Đây là đất của chúng tôi, là nguồn nước của cả làng! Các người phá hoại sinh kế của chúng tôi!" Giọng lão khản đặc, như tiếng chim gọi bầy trong tuyệt vọng.
Đứng trước mặt lão là Trưởng Lão Thanh Vân, khuôn mặt xương xẩu, ánh mắt sắc lạnh, toát lên vẻ khắc khổ và cố chấp. Y khoanh tay, nhìn xuống đám dân làng bằng ánh mắt lạnh nhạt, dường như những lời của Lão Nông chỉ là tiếng ve kêu vô nghĩa. "Vùng đất này ẩn chứa linh khí, là cơ duyên của tu sĩ chúng ta! Các ngươi phàm nhân hiểu gì mà cản trở? Thiên Đạo đã suy yếu, chúng ta cần tìm kiếm linh khoáng để duy trì sự sống, duy trì tu vi! Đây là việc đại sự, đâu phải chuyện trồng rau nhỏ mọn của các ngươi!" Giọng y cao ngạo, vang vọng một sự bất mãn đã tích tụ từ lâu.
Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, đứng chắn trước Lão Nông và những người dân khác. Hắn ta rút thanh kiếm cùn từ thắt lưng, gầm lên: "Cơ duyên cái gì? Các người phá hoại sinh kế của chúng tôi thì có! Dù chết cũng không lùi bước!" Phía sau hắn, những người dân khác cũng cầm theo cuốc, xẻng, gậy gộc, ánh mắt tràn đầy lo lắng và phẫn nộ. Họ biết, sức mạnh của họ không thể so bì với tu sĩ, nhưng họ không thể lùi bước khi sinh kế bị đe dọa.
Một tu sĩ trẻ, có vẻ ngoài mệt mỏi và thiếu sức sống hơn trước, đang cố gắng dùng chiếc xẻng đào một hố sâu. Vì quá sốt ruột hoặc vì thói quen cũ, y vô tình vận chuyển một chút linh khí vào cánh tay, khiến chiếc xẻng đột ngột lún sâu hơn, bật văng một tảng đá nhỏ. Tảng đá lao đi, va vào một cây non ven suối, làm nó gãy đổ. Cảnh tượng đó như giọt nước tràn ly. Tiếng kêu phẫn nộ của dân làng bùng lên dữ dội hơn, họ xông vào, cố gắng ngăn cản những hành động tàn phá của các tu sĩ. Cuộc xô xát nhỏ biến thành một mớ hỗn độn, tuy chưa có ai bị thương nặng, nhưng sự căm phẫn đã dâng lên đến đỉnh điểm, và chỉ cần một mồi lửa nhỏ nữa, mọi thứ sẽ bùng cháy. Mùi bùn đất và căng thẳng bao trùm lấy Thôn Vân Sơn, xua tan đi sự yên bình vốn có.
***
Giữa lúc hỗn loạn như sắp bùng nổ thành một cuộc xung đột lớn, một luồng khí tức thanh thoát, lạnh lẽo nhưng đầy uy nghiêm đột ngột quét qua, khiến mọi tiếng ồn ào như bị bóp nghẹt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía con đường dẫn vào làng, nơi hai bóng người xuất hiện.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ tiên bào trắng thuần không họa tiết, dáng người cao ráo, thanh thoát, như một đóa băng liên vừa nở rộ giữa chốn trần ai. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua đám đông hỗn loạn, chứa đựng sự uy nghiêm khiến mọi kẻ ngỗ ngược đều phải chùn bước. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, càng làm tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo của nàng. Kế bên nàng là Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Anh ta mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng lúc này lại mang vẻ nghiêm nghị đến lạ.
Sự xuất hiện của họ như một luồng gió lạnh thổi qua đám lửa đang bùng cháy, khiến ngọn lửa tạm thời chững lại. Các tu sĩ, dù có bất mãn đến mấy, cũng không thể không nể phục địa vị và thực lực của Lăng Nguyệt, lập tức dừng tay, gương mặt có chút lúng túng. Dân làng, dù vẫn còn đầy oán hận, cũng nhận ra đây là những người có quyền thế, tạm thời kìm nén sự tức giận, lùi lại vài bước, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát vang lên giữa sự tĩnh lặng đột ngột. "Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Trưởng Lão Thanh Vân, ngươi đang làm gì?" Mỗi lời nàng nói ra đều như một mệnh lệnh, không cho phép phản kháng.
Dương Quân cũng tiến lên một bước, ánh mắt lướt qua đám đông, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng đầy sự ��ồng cảm. "Các vị tu sĩ, hãy dừng tay! Chúng ta đang trong quá trình hòa nhập, không phải gây thêm xung đột! Hãy nhớ lời Tạ công tử đã dạy, chúng ta đến đây để kiến tạo, không phải để phá hủy."
Trưởng Lão Thanh Vân, sau phút giây ngỡ ngàng, lập tức cúi đầu chào Lăng Nguyệt, nhưng giọng điệu vẫn giữ nguyên sự cố chấp. "Kính chào Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân công tử. Các ngươi đến đúng lúc. Nhóm phàm nhân này cản trở chúng ta tìm kiếm linh khoáng để tu luyện! Thiên Đạo suy yếu, linh khí khô cạn, việc tìm kiếm linh khoáng là để duy trì sự sống của tông môn, duy trì tu vi. Phàm nhân chẳng hiểu gì, chỉ biết bảo vệ mảnh đất hèn mọn của họ!" Y vừa nói vừa chỉ tay về phía khu đất đã bị đào bới nham nhở, ánh mắt vẫn đầy vẻ coi thường đối với sinh kế của phàm nhân.
Lăng Nguyệt không vội đáp lời Trưởng Lão Thanh Vân. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn xuống khu đất bị tàn phá, nhìn dòng suối vẩn đục, rồi lại nhìn những khuôn mặt khắc khổ, đầy lo âu của dân làng. Nàng hít một hơi thật sâu, làn khí mát lạnh tràn vào lồng ng���c, mang theo mùi bùn đất và sự sống bị gián đoạn. Trong khoảnh khắc đó, những lời của Tạ Trần lại vang vọng trong tâm trí nàng: "Dòng nước chảy qua đá, đâu phải vì ghét đá, mà vì đó là con đường... Sức mạnh không nằm ở việc đập vỡ tảng đá, mà ở sự kiên trì của dòng chảy." Nàng đã từng nghĩ rằng 'kiến tạo trật tự mới' cần sự quyết đoán, cần quyền năng để dẹp bỏ mọi trở ngại. Nhưng giờ đây, đứng trước khung cảnh này, nàng nhận ra rằng 'Nhân Đạo' không phải là một mệnh lệnh hay một quy tắc cứng nhắc, mà là một dòng chảy. Một dòng chảy liên tục thấu hiểu, kiên nhẫn, và thích nghi.
Sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt nàng dường như tan biến, thay vào đó là một ánh sáng kiên định. Nàng biết, đây chính là một "điểm nghẽn nhân quả" mà Tạ Trần đã nhắc đến, một sự va chạm tất yếu giữa hai thế giới, hai tư tưởng. Và nàng, cùng với Dương Quân, phải là những người dẫn dắt dòng chảy đó, không phải bằng sức mạnh áp đặt, mà bằng sự thấu hiểu và kiên trì.
Lăng Nguyệt khẽ phất tay, một làn linh khí v�� hình lan tỏa, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết tách rời đám tu sĩ và dân làng ra xa nhau. "Trưởng Lão Thanh Vân, các tu sĩ khác, hãy lùi lại. Dương Quân, ngươi hãy trấn an dân làng. Để ta hỏi rõ ngọn ngành." Giọng nàng không chút lay chuyển, như một tảng băng vững chãi đứng giữa dòng nước xiết. Dương Quân gật đầu, lập tức bước đến bên cạnh Thủ Lĩnh Dân Quân, hạ giọng nói chuyện với bà con, đảm bảo rằng mọi chuyện sẽ được làm rõ, và quyền lợi của họ sẽ được bảo vệ. Ánh mắt anh ta vẫn đầy nhiệt huyết, nhưng đã pha thêm sự điềm tĩnh và thấu hiểu, không còn sự bộc trực như trước.
***
Nắng chiều dần tắt, nhuộm vàng cả Thôn Vân Sơn bằng một màu dịu nhẹ. Gió mát thổi qua những tán cây, mang theo hương thơm của đất và cỏ dại, làm dịu đi không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng giữa khu đất bị đào bới, chỉ tay vào dòng suối đang dần lắng lại, để lộ màu nước trong hơn, nhưng vết bùn đất vẫn còn vương vãi trên bờ. Nàng quay sang Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt sắc bén nhưng không chứa sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc.
"Trưởng Lão," nàng cất tiếng, giọng nói trầm bổng, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Các ngươi tìm kiếm linh khoáng để tăng tiến tu vi, để duy trì sự tồn vong của bản thân, của môn phái. Điều đó, Lăng Nguyệt hiểu. Nhưng các ngươi có thấy rằng nguồn nước này, mảnh đất này, không chỉ là nơi sinh sôi linh khí, mà còn là sinh mệnh của cả một ngôi làng không? Mỗi hạt gạo được trồng trên đất này, mỗi giọt nước được lấy từ dòng suối này, đều là mồ hôi, là công sức, là hy vọng của những con người phàm trần này. Các ngươi dùng linh khí để bảo tồn tu vi, họ dùng lao động để bảo tồn sự sống. Bản chất, cả hai đều là sự cố gắng để tồn tại, để tiếp nối."
Trưởng Lão Thanh Vân nhíu mày, khuôn mặt xương xẩu lộ rõ vẻ khó chịu. Y muốn phản bác, muốn nói rằng tu vi là đại đạo, còn sinh kế phàm trần chỉ là tiểu đạo. Nhưng lời của Lăng Nguyệt không phải là một sự lên án, mà là một sự so sánh, một sự đặt vấn đề. Nó chạm đến một khía cạnh mà y chưa từng nghĩ tới: sự tương đồng giữa hai con đường tưởng chừng như khác biệt hoàn toàn.
Dương Quân bước tới, bổ sung lời Lăng Nguyệt, giọng anh ta ấm áp và đầy thuyết phục hơn. "Tiên sinh Tạ Trần từng nói, 'vạn vật hữu linh', và 'nhân quả tương liên'. Hành động của chúng ta hôm nay sẽ gieo mầm cho tương lai. Nếu chúng ta vì 'đại đạo' mà tàn phá sinh kế của người khác, thì 'nhân quả' sẽ trở lại bằng sự oán hận, bằng sự đối kháng. Liệu chúng ta có muốn một tương lai đầy oán hận, nơi tu sĩ và phàm nhân mãi mãi là hai chiến tuyến, hay một tương lai hòa hợp, nơi mọi sinh linh cùng nương tựa vào nhau để vượt qua kỷ nguyên suy tàn này?" Anh ta nhìn các tu sĩ trẻ đang đứng phía sau Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt anh ta tìm kiếm sự thấu hiểu từ họ. Nhiều tu sĩ trẻ tỏ ra lúng túng, ánh mắt họ dao động giữa Trưởng Lão và Lăng Nguyệt, giữa thói quen cũ và những lời lẽ đầy thuyết phục này.
Lão Nông, với đôi mắt đỏ hoe, khẽ gật đầu, giọng nói nghẹn ngào nhưng chất chứa tất cả nỗi niềm. "Chúng tôi chỉ muốn có đất để trồng trọt, nư��c để uống, để sống thôi... Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Chúng tôi không cầu gì cao sang, chỉ mong được yên ổn sống qua ngày." Lời nói chất phác của lão như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim của những người tu sĩ vẫn còn giữ được chút nhân tính.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay sang Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt nàng thấu tỏ mọi sự giằng xé trong lòng y. "Trưởng Lão, Thiên Đạo cũ đã suy tàn. Con đường thành tiên đã dần khép lại. Nếu chúng ta vẫn ôm giữ chấp niệm về linh khí, về tu vi mà bỏ qua những giá trị nhân sinh cơ bản, thì chúng ta có khác gì những kẻ 'mất người' mà Thiên Đạo cũ đã tạo ra? 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang cùng nhau kiến tạo, không phải là sự từ bỏ tu vi, mà là sự thấu hiểu và hòa hợp giữa tu sĩ và phàm nhân. Đó là một dòng chảy, cần sự kiên trì và thích nghi, không phải sự phá vỡ hay áp đặt."
Trưởng Lão Thanh Vân ban đầu vẫn cố chấp. Y tin vào sức mạnh, vào sự ưu việt của tu sĩ. Nhưng khi nhìn thấy sự hoang mang trong mắt các tu sĩ trẻ, khi nghe lời nói chân thành của Lão Nông, và đ��c biệt là khi đối diện với ánh mắt kiên định, đầy lý lẽ của Lăng Nguyệt, y bắt đầu ngập ngừng. Những lời của Tạ Trần, qua sự diễn giải của Lăng Nguyệt và Dương Quân, không phải là giáo điều xa vời, mà là lẽ sống hiển hiện ngay trước mắt. Y nhìn xuống khu đất bị cày xới, nhìn dòng suối vẩn đục, và trong một khoảnh khắc, y cảm thấy sự bất lực của sức mạnh khi đứng trước sự sống.
"Vậy... vậy phải làm sao?" Trưởng Lão Thanh Vân cuối cùng cũng buông xuôi, giọng y có chút mệt mỏi. "Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi chờ linh khí cạn kiệt, chờ tu vi tiêu tán sao?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử nở một nụ cười nhạt, nụ cười hiếm hoi làm tan chảy một phần vẻ lạnh lùng của nàng. "Không. Chúng ta không ngồi chờ. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm. Nhưng không phải bằng cách phá hủy sinh kế của người khác. Trước mắt, khu đất này sẽ được hoàn trả lại cho dân làng, và chúng ta sẽ cử người hỗ trợ họ khôi phục lại ruộng vườn, làm sạch dòng suối. Về phần linh khoáng, Dương Quân và ta sẽ cử những tu sĩ có kiến thức địa lý, phong th��y, cùng với người của làng, để thăm dò những khu vực khác, nơi không ảnh hưởng trực tiếp đến sinh kế của phàm nhân. Nếu tìm được linh khoáng, chúng ta sẽ lập ra quy tắc khai thác rõ ràng, đảm bảo cân bằng giữa nhu cầu tu luyện và sự phát triển bền vững của nhân gian."
Dương Quân gật đầu, giọng nói đầy thuyết phục. "Chúng ta có thể học cách khai thác tài nguyên một cách khôn ngoan, không phải bằng sự cướp bóc, mà bằng sự hợp tác. Đây là con đường mới, con đường của 'Nhân Đạo'."
Sự kiên trì của dòng chảy, sự thấu hiểu của nhân tâm. Đó chính là điều mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã học được từ Tạ Trần. Trưởng Lão Thanh Vân vẫn còn vẻ do dự, nhưng y đã không còn phản đối. Các tu sĩ trẻ thì thầm với nhau, ánh mắt họ bắt đầu lóe lên một tia hy vọng mới, một hướng đi mới cho con đường tu luyện của họ. Dân làng, sau giây phút ngỡ ngàng, bắt đầu xôn xao, những khuôn mặt căng thẳng dần giãn ra, và Thủ Lĩnh Dân Quân cất tiếng cảm ơn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Mặc dù mọi chuyện chưa hoàn toàn giải quyết, nhưng một "��iểm nghẽn nhân quả" đã được gỡ bỏ, không phải bằng sức mạnh, mà bằng lý lẽ và sự thấu hiểu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, phản chiếu trên mặt sông Vọng Giang cuộn chảy. Tại Quán Trà Vọng Giang, một không gian yên bình và thư thái, nơi tiếng nước sông rì rào như một bản nhạc vĩnh cửu, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay cầm chén trà sứ trắng, khẽ nhấp một ngụm. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, hòa quyện với hương nước sông và hoa cỏ dại ven bờ. Ánh mắt y xa xăm, như nhìn thấu vạn vật, xuyên qua những tầng mây, vượt qua những dãy núi, cảm nhận được sự va chạm nhân quả vừa diễn ra tại Thôn Vân Sơn xa xôi.
Dù không trực tiếp có mặt, Tạ Trần vẫn cảm nhận rõ ràng từng diễn biến, từng dòng năng lượng của cảm xúc và lý lẽ. Y cảm nhận được sự phẫn nộ của phàm nhân khi sinh kế bị đe dọa, sự cố chấp của tu sĩ khi giữ khư khư chấp niệm cũ, và cả sự mệt mỏi nhưng kiên định của Lăng Nguyệt Tiên Tử cùng Dương Quân khi họ cố gắng hóa giải mâu thuẫn bằng lý lẽ, bằng sự thấu hiểu.
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Tạ Trần. Y biết, những hạt mầm đã được gieo trong tâm trí Lăng Nguyệt và Dương Quân đã bắt đầu nảy nở, đâm chồi. "Dòng chảy nhân quả... không thể cưỡng ép, chỉ có thể dẫn dắt," y độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm chỉ mình y nghe thấy. "Sự chuyển mình của một thế giới, cần hàng vạn giọt nước nhỏ để tạo thành dòng sông, chứ không phải một trận hồng thủy hủy diệt."
Y khẽ đặt chén trà xuống, ngón tay lướt nhẹ trên vành chén, cảm nhận sự mát lạnh của gốm sứ. "Định kiến khó phá bỏ hơn cả vách đá kiên cố. Nhưng chỉ khi va chạm, mới có thể mài giũa, mới có thể khiến dòng chảy tìm ra con đường mới." Y đã nhìn thấy điều đó ở Thôn Vân Sơn. Sự va chạm giữa cái cũ và cái mới, giữa lý lẽ và chấp niệm, cuối cùng đã tạo ra một khe hở nhỏ, nơi ánh sáng của sự thấu hiểu có thể len lỏi vào.
Tạ Trần đưa mắt nhìn ra dòng sông Vọng Giang đang chảy xiết, không ngừng nghỉ, mang theo phù sa bồi đắp cho đôi bờ. Y biết, vụ tranh chấp tại Thôn Vân Sơn chỉ là khởi đầu. Sẽ còn vô số những "điểm nghẽn nhân quả" khác nảy sinh khi tu sĩ và phàm nhân phải chia sẻ tài nguyên và không gian sống trong một kỷ nguyên mới. Những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ sẽ không dễ dàng biến mất. Sẽ có những người tiếp tục tìm cách phá hoại hoặc chống đối quá trình hòa nhập.
Nhưng cũng chính vì vậy, Tạ Trần mới cảm thấy sự cần thiết của "dòng chảy kiên trì" mà y đã nói. "Kiến tạo 'Nhân Đạo' là một quá trình dài lâu, đòi hỏi sự nhẫn nại vô hạn, và liên tục điều chỉnh, gieo mầm từ những hành động nhỏ nhất," y thầm nhủ. Lăng Nguyệt và Dương Quân đang làm rất tốt vai trò của mình, họ đang là những người dẫn dòng nước, không phải là người cố gắng đập phá tảng đá.
Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà. Vị trà đắng chát ban đầu, sau đó lan tỏa vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi. Giống như cuộc đời, giống như quá trình kiến tạo 'Nhân Đạo' này. Có những đắng cay, có những khó khăn, nhưng cuối cùng, nếu kiên trì, sẽ tìm thấy vị ngọt của sự hòa hợp, của một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên. Y biết mình sẽ tiếp tục ngồi đây, quan sát, suy ngẫm, và gián tiếp định hướng "dòng chảy" của thế giới, cho đến khi 'Nhân Đạo' thực sự vững bền. Con đường còn dài, nhưng hạt mầm đã được gieo, và dòng chảy đã bắt đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.