Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 749: Tiếng Hô Thách Thức: Cuộc Chiến Tư Tưởng Bùng Nổ

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thành Vô Song trong sắc vàng cam dịu vợi. Gió nhẹ lay động những tán lá cổ thụ ven đường, mang theo hương trầm thanh khiết và mùi đất ẩm thoang thoảng từ Phật Sơn Tự, nơi Lăng Nguyệt và Dương Quân vừa trở về sau buổi sắp đặt kế hoạch. Họ đã dành trọn buổi chiều để tinh chỉnh từng chi tiết, từng bước đi cho cuộc chiến tư tưởng sắp tới, nhưng giờ đây, một tin tức khẩn cấp đã kéo họ trở lại quán sách của Tạ Trần, nơi sự tĩnh lặng thường nhật đang bị phá vỡ bởi một luồng khí tức lo lắng.

Trong không gian trầm lắng của quán sách, mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng hòa quyện, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa bất an. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà được bố trí gọn gàng, tay cầm cuốn sách đã ngả màu thời gian. Ánh nến le lói từ chiếc đèn lồng đặt cạnh phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú của anh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư thường trực. Anh nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi và ung dung, dường như mọi sự vội vã của thế gian đều không thể chạm tới. Tiếng lật sách xào xạc của anh, hòa cùng tiếng gió nhẹ thoảng qua ô cửa sổ, chỉ càng làm tăng thêm sự tương phản với vẻ mặt căng thẳng của Lăng Nguyệt và Dương Quân đang đứng đối diện.

Họ v���a nhận được một bức truyền tin đặc biệt từ một sứ giả của Dạ Lan, một tiểu đồng mặc y phục đen tuyền, thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma. Sứ giả vừa khuất dạng, để lại sau lưng một sự im lặng nặng nề.

“Tin tức khẩn cấp, Tạ Trần công tử,” Lăng Nguyệt Tiên Tử mở lời, giọng nàng tuy cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự căng thẳng. Nàng mặc bạch y thanh tao, mái tóc đen nhánh buông dài, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên một tia lo lắng khó che giấu. “Dạ Lan báo về, Liễu Thanh Phong đang tập hợp đông đảo tu sĩ tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ. Có vẻ hắn muốn công khai phản đối ‘Nhân Đạo’ và thiết lập lại trật tự cũ.”

Dương Quân lập tức tiếp lời, ánh mắt anh tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng hằn lên sự khó chịu. Anh vận đạo bào lam nhạt, khí chất nho nhã nhưng giờ đây lại bộc lộ vẻ anh tuấn, sẵn sàng chiến đấu. “Hắn ta định làm gì? Thách thức trực diện sao? Hắn không biết điều đó sẽ gây ra hỗn loạn lớn hơn ư? Hắn muốn kéo thiên hạ vào vòng xoáy tranh chấp vô nghĩa nữa sao?” Ngón tay anh siết chặt chuôi kiếm bên hông, như thể muốn xông thẳng đến nơi Liễu Thanh Phong đang tụ tập. Anh đã chứng kiến quá đủ sự tàn phá và ‘mất người’ do những cuộc tranh giành quyền lực và danh vọng của các tu sĩ gây ra, và ý nghĩ về việc tái lập một trật tự như vậy khiến anh không thể ngồi yên.

Lăng Nguyệt thở dài, ánh mắt nàng liếc nhìn Tạ Trần, tìm kiếm một sự định hướng. “Đây là lúc hắn ta muốn khẳng định vị thế, Dương Quân. Hắn sẽ dùng những lời lẽ hoa mỹ để lung lay lòng người, đặc biệt là những tu sĩ còn hoài nghi về con đường ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang xây dựng.” Nàng nhớ lại những cuộc thảo luận triết lý cùng Tạ Trần, về sự mong manh của niềm tin và sự dễ dàng bị lung lạc của con người khi đứng trước những lời hứa hẹn về quyền năng và sự bất tử.

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng, tiếng động nhỏ xíu nhưng lại có sức nặng như một lời phán quyết. Anh chậm rãi nhấp thêm một ngụm trà, đôi mắt anh lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, dừng lại ở khoảng không vô định ngoài cửa sổ. "Hắn sẽ không chỉ lung lay lòng người, mà còn muốn định nghĩa lại 'trật tự'," Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Hắn sẽ đặt ra một 'vấn đề' mà hắn tin rằng 'Nhân Đạo' không thể giải quyết, một vấn đề về sự an toàn và sức mạnh. Hắn sẽ khắc họa 'Nhân Đạo' là sự yếu đuối, sự từ bỏ, là con đường dẫn đến diệt vong, và chỉ có 'Thiên Đạo' với quyền năng vô biên mới có thể bảo hộ chúng sinh."

Lời nói của Tạ Trần không mang theo một chút cảm xúc nào, chỉ là sự phân tích lạnh lùng và chính xác. Anh dường như đã lường trước được mọi nước cờ của đối phương, và giờ đây chỉ đang xác nhận lại những dự đoán của mình. "Mục tiêu của hắn không phải là thuyết phục bằng đạo lý, mà là bằng sự sợ hãi và khao khát cố hữu của con người đối với quyền lực, đối với sự vĩnh cửu. Hắn sẽ lợi dụng nỗi lo sợ về sự 'vô thường' của Thiên Đạo suy tàn, nỗi lo sợ về việc mất đi sức mạnh, để vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp về một kỷ nguyên Tiên giới mới, nơi kẻ mạnh được tôn vinh và kẻ yếu được bảo vệ dưới sự trị vì của tiên môn."

Dương Quân nắm chặt tay, sự tức giận hiện rõ trong ánh mắt. "Hắn đang thao túng lòng người! Những lời nói đó sẽ gieo rắc sự chia rẽ và hoang mang. Phàm nhân sẽ bị mê hoặc bởi lời hứa về sự bảo vệ, còn tu sĩ sẽ không cam lòng từ bỏ sức mạnh."

Lăng Nguyệt gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Sự hoài nghi của một số tu sĩ về 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức dai dẳng. Những lời lẽ của Liễu Thanh Phong sẽ đánh trúng vào tâm lý này, khiến họ càng thêm dao động. Hắn sẽ biến 'Nhân Đạo' thành một thứ lý thuyết viển vông, không có khả năng thực thi trong một thế giới đầy hiểm nguy."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng ý với nhận định của Lăng Nguyệt. "Liễu Thanh Phong sẽ không ngại ngần đưa ra những bằng chứng 'sống' về sự suy yếu của nhân gian khi không có sự can thiệp của tiên pháp, những câu chuyện về tai ương, dịch bệnh mà chỉ có tu sĩ mới có thể hóa giải. Hắn sẽ vẽ ra một bức tranh ảm đạm về một thế giới không tu tiên, nơi con người yếu đuối và dễ dàng bị vùi dập bởi thiên tai, yêu ma. Hắn sẽ đặt câu hỏi về 'giá trị' của một đời sống phàm trần ngắn ngủi, vô thường, so với sự vĩnh cửu của tiên đạo."

Anh nhấp thêm một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng. "Hắn sẽ lợi dụng sự ngây thơ của phàm nhân, sự yếu đuối của những kẻ không có khả năng tự bảo vệ mình, để làm bàn đạp cho luận điệu của mình. Hắn sẽ nói rằng 'Nhân Đạo' là ích kỷ, là bỏ mặc kẻ yếu, trong khi 'Thiên Đạo' là đại nghĩa, là sự cứu rỗi." Tạ Trần ngừng lại, ánh mắt anh vẫn xa xăm nhìn ra khoảng không. "Đây không chỉ là một cuộc đối đầu tư tưởng thông thường, mà là một cuộc chiến giành giật trái tim và khối óc của mỗi người, quyết định xem họ sẽ chọn tin vào cái gì: sức mạnh hay nhân tính, vĩnh cửu hay trọn vẹn."

Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt lo lắng, cảm nhận được áp lực đang đến gần, một áp lực không chỉ từ thế lực bên ngoài mà còn từ sâu thẳm trong niềm tin của mỗi con người. Lời nói của Tạ Trần đã làm rõ bản chất của cuộc đối đầu, khiến họ nhận ra rằng trận chiến này còn khó khăn hơn họ tưởng. Nó không chỉ là việc đánh bại một cá nhân, mà là việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm.

"Vậy chúng ta nên làm gì, Tạ Trần?" Dương Quân hỏi, giọng anh trầm xuống, sự bộc trực ban đầu đã nhường chỗ cho sự lo lắng sâu sắc hơn. "Nếu hắn đã dự liệu được mọi thứ như vậy, chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên chờ hắn ra tay sao?"

Tạ Trần nhẹ nhàng lắc đầu. "Không. Ta đã nói, đây là một nước cờ trong 'ván cờ định mệnh'. Chúng ta không thể ngăn cản hắn nói, cũng không thể ngăn cản những lời lẽ của hắn len lỏi vào lòng người. Nhưng chúng ta có thể làm rõ sự thật, phơi bày những lỗ hổng trong lý lẽ của hắn, và quan trọng nhất, chúng ta phải chứng minh rằng 'Nhân Đạo' không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh thực sự, một sức mạnh bền vững hơn bất kỳ thần thông tiên pháp nào." Anh nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, đôi mắt anh sáng lên một tia kiên định. "Đây là thử thách lớn nhất của chúng ta, nhưng cũng là cơ hội để 'Nhân Đạo' thực sự bén rễ, để con người tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại mà không cần đến Thiên Đạo ảo vọng."

Trong khoảnh khắc ��ó, Lăng Nguyệt và Dương Quân cảm nhận được một luồng khí tức vững chãi từ Tạ Trần, một sự bình thản đến khó tin trước sóng gió sắp ập tới. Họ biết rằng Tạ Trần đã dự liệu được điều này từ rất lâu, và những kế hoạch họ đã vạch ra chỉ là một phần nhỏ trong chiến lược lớn hơn của anh. Họ gật đầu, áp lực vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm mới, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về ý nghĩa của cuộc chiến này. Tiếng gió đêm vẫn rì rào, tiếng lật sách đã ngưng bặt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của quán sách và những ánh mắt kiên định của ba con người đang chuẩn bị đối mặt với một cơn bão tư tưởng chưa từng có.

***

Bình minh hôm sau, sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, nhưng đã bắt đầu tan dần dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sớm. Những tàn tích cổ kính của một thời kỳ hoàng kim, với các cột đá khổng lồ đổ nát, các bức tường bị phong hóa và những phù điêu mờ nhạt, dần hiện ra trong vẻ hoang tàn và u ám. Cây cối và rêu phong đã bao phủ lên mọi thứ, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa bí ẩn, nơi lịch sử và thời gian dường như ngưng đọng. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ hòa quyện vào nhau, gợi lên một cảm giác về sự mục nát và sự vĩnh cửu đan xen. Tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim kêu lạ lùng càng làm tăng thêm vẻ thê lương của nơi đây.

Trên một bệ đá đổ nát cao nhất, nơi ngày xưa có lẽ từng là ngai vàng của một vị vua hay điện thờ của một vị tiên, Liễu Thanh Phong sừng sững đứng đó. Áo bào trắng tinh khôi của hắn bay phấp phới trong gió, tạo nên một hình ảnh đầy khí chất tiên phong, tựa như một vị thần giáng trần. Vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt sáng như sao của hắn giờ đây rực cháy một ngọn lửa cuồng nhiệt và sự tự phụ khó che giấu. Bên cạnh hắn là Bạch Phong, với vóc dáng cao lớn và khí chất ngạo mạn. Ánh mắt sắc lạnh của Bạch Phong quét qua đám đông bên dưới, ẩn chứa sự khinh bỉ đối với những kẻ phàm trần và sự tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của 'Thiên Đạo'. Một số tu sĩ cốt cán khác, những kẻ đã từng đạt đến đỉnh cao của tu luyện hoặc những kẻ vẫn còn chấp niệm với quyền năng và địa vị cũ, đứng quanh Liễu Thanh Phong, tạo thành một vòng tròn bảo vệ, gương mặt họ đầy vẻ cuồng tín.

Phía dưới bệ đá, một đám đông hỗn tạp đã tụ tập, hàng trăm tu sĩ tản mác, phàm nhân hoài nghi, và cả những kẻ khao khát quyền lực đang chen chúc nhau. Có những tu sĩ mặc đạo bào rách rưới, ánh mắt vẫn còn giữ chút cao ngạo nhưng đã nhuốm màu tuyệt vọng. Có những phàm nhân áo vải giản dị, gương mặt khắc khổ, ánh mắt đầy tò mò và cả sự sợ hãi. Họ đứng đó, lắng nghe từng lời của Liễu Thanh Phong, như những con thuyền lạc lối giữa biển cả, đang tìm kiếm một ngọn hải đăng. Sự hoang mang và chia rẽ trong đám đông là rõ ràng, giữa sự hấp dẫn của lời hứa về sức mạnh và vinh quang cũ, và những giá trị nhân văn, bình dị mà 'Nhân Đạo' của Tạ Trần mang lại.

Liễu Thanh Phong giơ tay lên, một làn linh khí vô hình lan tỏa, khiến tiếng gió và tiếng xì xào của đám đông lắng xuống. Giọng hắn vang vọng, hùng hồn và đầy uy lực, như tiếng chuông đồng vọng giữa không gian hoang tàn.

“Hỡi các vị đạo hữu, hỡi các vị nhân sĩ đã từng chịu cảnh Thiên Đạo suy tàn, đã từng chứng kiến sự mục ruỗng của vinh quang tiên môn!” Liễu Thanh Phong bắt đầu, giọng hắn đầy bi tráng, khơi gợi lại những ký ức đau buồn về một thời kỳ hỗn loạn. “Các người đã thấy gì? Các người đã cảm nhận được gì? Sự yếu đuối! Sự bất lực! Sự diệt vong của những kẻ dám buông bỏ quyền năng, dám từ bỏ con đường tu tiên vĩ đại!”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt trong đám đông, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi và khao khát ẩn sâu trong lòng họ. “Họ nói ‘Nhân Đạo’ là con đường mới, là sự cứu rỗi! ‘Nhân Đạo’ ư? Chỉ là ảo tưởng! Một ảo tưởng yếu đuối, viển vông, không thực tế! Sự yếu đuối của phàm nhân không thể chống lại vô thường của vũ trụ! Thiên tai, yêu ma, bệnh tật... những thứ đó có được hóa giải bằng ‘nhân tình’ ư? Không! Chỉ có Thiên Đạo, chỉ có sức mạnh của tu sĩ mới có thể bảo vệ chúng ta khỏi sự diệt vong!”

Tiếng hô ứng bắt đầu vang lên từ một góc của đám đông, những tu sĩ đã từng trải qua nỗi thống khổ khi linh khí suy yếu, khi tiên pháp không còn linh nghiệm, giờ đây tìm thấy sự đồng cảm trong lời nói của Liễu Thanh Phong. "Đúng vậy! Sức mạnh!" "Thiên Đạo bất diệt!"

Liễu Thanh Phong mỉm cười đắc thắng, tiếp tục bài diễn thuyết của mình. "Tạ Trần đã từ bỏ con đường, hắn muốn tất cả chúng ta cũng trở thành phàm nhân yếu đuối! Hắn muốn chúng ta quên đi vinh quang của tiên giới, quên đi khả năng trường sinh bất tử, quên đi sứ mệnh bảo vệ thế gian! Điều đó có đáng không? Chúng ta phải phục hưng Thiên Đạo, phải lấy lại vinh quang đã mất! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?"

Hắn vung tay lên cao, một luồng linh lực cuồn cuộn bốc lên, tạo ra một cơn lốc xoáy nhỏ trên đỉnh bệ đá. "Ta hỏi các người, có ai muốn trở lại cuộc sống nơi kẻ mạnh được tôn vinh, nơi công lý được thực thi bằng tiên pháp, nơi chúng ta có thể trường sinh bất tử và bảo vệ muôn dân không? Có ai muốn nhìn thấy tiên giới một lần nữa tỏa sáng, dẫn dắt nhân gian vượt qua mọi hiểm nguy không?"

Tiếng reo hò, hô ứng giờ đây đã trở nên mạnh mẽ hơn, vang dội giữa những phế tích. "Có!" "Chúng ta muốn phục hưng Thiên Đạo!" "Liễu Thanh Phong vạn tuế!" Những lời hô hào ấy không chỉ là sự đồng tình, mà còn là sự khao khát tột độ đối với một quá khứ huy hoàng đã mất, một sự chối bỏ đối với hiện tại đầy bất an và một tương lai không chắc chắn của 'Nhân Đạo'.

Bạch Phong, người đứng cạnh Liễu Thanh Phong, khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để củng cố lời nói của Liễu Thanh Phong. "Luật trời bất biến. Kẻ nào nghịch thiên, kẻ đó diệt vong!" câu đặc trưng của hắn, dù không được nói ra, nhưng dường như đang vang vọng trong tâm trí những kẻ cuồng tín. "Chỉ kẻ mạnh mới có quyền tồn tại và định đoạt," hắn nghĩ thầm, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt. Hắn tin rằng 'Nhân Đạo' của Tạ Trần chỉ là một ý tưởng hão huyền, không thể đứng vững trước quy luật khắc nghiệt của thế giới tu chân.

Lời thách thức công khai của Liễu Thanh Phong đã đạt được mục đích của hắn. Hắn đã gieo mầm hoài nghi và khao khát vào lòng người, tạo ra một làn sóng ủng hộ mạnh mẽ cho 'Thiên Đạo' cũ. Cảnh tượng này, được truyền về Thành Vô Song thông qua mạng lưới thông tin của Dạ Lan, đã gây ra một sự chấn động không nhỏ. Lời hô hào "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!" vang vọng trong tâm trí những người nghe, như một lời tiên tri, hay một lời nguyền, tùy thuộc vào niềm tin của mỗi người. Sự hoang mang và chia rẽ trong đám đông cho thấy cuộc chiến tư tưởng sẽ kéo dài và phức tạp, không dễ dàng thay đổi niềm tin đã ăn sâu trong lòng người, đặc biệt là những kẻ đã quen với quyền lực và những lời hứa hẹn về sự vĩnh cửu.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc vằng vặc soi sáng Thành Vô Song, phủ lên những mái ngói cong một vẻ đẹp tĩnh mịch nhưng cũng đầy huyền ảo. Không khí se lạnh của đêm khuya len lỏi qua ô cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây và sương đêm. Trong quán sách của Tạ Trần, giờ đây sự tĩnh lặng đã trở lại, nhưng không phải là sự yên bình như trước, mà là một sự tĩnh lặng nặng nề, chứa đựng sự căng thẳng và những suy tư sâu sắc. Mùi trà mới pha và mùi giấy cũ vẫn vương vấn, nhưng không đủ xoa dịu bầu không khí đang bị đè nén.

Lăng Nguyệt và Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, trên bàn là những bản ghi chép chi tiết về bài diễn thuyết của Liễu Thanh Phong, được Dạ Lan gửi đến ngay khi hắn kết thúc. Gương mặt họ hằn lên vẻ mệt mỏi và áp lực nặng nề. Họ đã nghe đi nghe lại từng lời, từng câu, và cảm thấy như bị khiêu khích đến tận cùng.

Dương Quân đập tay xuống bàn, một tiếng động khô khốc vang lên trong không gian yên tĩnh. “Hắn ta quá ngông cuồng! Hắn ta dám công khai xuyên tạc ‘Nhân Đạo’, dám lợi dụng nỗi sợ hãi của chúng sinh để gieo rắc lòng tham và sự hoài nghi! Chúng ta không thể để hắn tiếp tục gieo rắc sự hỗn loạn này được! Phải có hành động đáp trả, ít nhất là về mặt tư tưởng!” Anh siết chặt tay, đôi mắt rực lửa thể hiện ý chí muốn đối đầu trực diện, muốn dùng lời nói sắc bén để phản bác từng luận điệu của Liễu Thanh Phong. Anh cảm thấy bị xúc phạm, không chỉ với bản thân mà còn với những giá trị mà anh và Tạ Trần đang cố gắng xây dựng.

Lăng Nguyệt khẽ lắc đầu, cố gắng giữ bình tĩnh hơn Dương Quân, nhưng đôi mắt nàng vẫn ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Dương Quân nói đúng, Tạ Trần. Hắn ta đã công khai thách thức chúng ta, thách thức cả ‘Nhân Đạo’. Nếu chúng ta không phản ứng đủ mạnh, e rằng lòng người sẽ hoang mang, và những kẻ còn tin vào Thiên Đạo sẽ bị hắn lôi kéo. Sự hoang mang và chia rẽ trong đám đông đã là quá rõ ràng. Chúng ta cần một lời tuyên bố, một hành động để trấn an lòng người và củng cố niềm tin.” Nàng hiểu rằng việc thay đổi nhận thức và tư tưởng là một quá trình lâu dài, nhưng sự im lặng lúc này có thể bị hiểu là sự yếu đuối hay bất lực.

Tạ Trần, với vẻ mặt bình thản thường thấy, khẽ thở dài. Anh không nhìn Lăng Nguyệt hay Dương Quân, mà đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi Thành Vô Song. Ánh mắt anh, sâu thẳm như vũ trụ, nhìn xa xăm vào màn đêm. "Thách thức của hắn không phải là đối với ta, mà là đối với chính 'Nhân Đạo' trong lòng mỗi người," Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút suy tư. "Hắn muốn quyền lực, muốn khôi phục trật tự cũ, nhưng hắn không hiểu được lý do vì sao trật tự đó đã sụp đổ. Hắn kêu gọi sức mạnh, nhưng sức mạnh đó có thể dẫn đến 'mất người' lần nữa. Hắn hứa hẹn sự vĩnh cửu, nhưng lại bỏ qua cái giá phải trả cho sự vĩnh cửu đó."

Anh quay lại, nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt anh như muốn thấu hiểu mọi nỗi lo lắng trong lòng họ. "Các ngươi có nhớ không, bản chất của Thiên Đạo suy tàn không phải là vì không đủ linh khí, mà là vì sự 'mất người' của những kẻ tu tiên. Kẻ mạnh quên đi căn nguyên, quên đi nhân tính, để rồi trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, vô cảm. Liễu Thanh Phong vẫn đang đi theo con đường đó, hắn chỉ muốn phục hồi quyền lực, chứ không muốn phục hồi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại."

Tạ Trần tiếp tục, lời nói của anh như một dòng suối mát lạnh xoa dịu những tâm hồn đang bão tố. "Hắn kêu gọi sự bảo vệ, nhưng sự bảo vệ đó sẽ đến từ đâu? Từ những kẻ mạnh quyền uy, những kẻ có thể vì sức mạnh mà chà đạp lên mọi giá trị khác. Hắn không giải quyết được gốc rễ của việc 'mất nhân tính', hắn chỉ muốn khôi phục 'quyền lực' chứ không phải 'ý nghĩa' thực sự của sự tồn tại. Đây là cuộc chiến của niềm tin, không phải của kiếm pháp. Chúng ta phải cho họ thấy, 'Nhân Đạo' không phải là yếu đuối, mà là con đường duy nhất để con người thực sự tồn tại, để giữ trọn vẹn bản ngã của mình."

Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn chiếu sáng Thành Vô Song, một thành phố đang được xây dựng trên nền tảng của 'Nhân Đạo', nơi phàm nhân và tu sĩ đang học cách sống hòa hợp. "Lý lẽ của Liễu Thanh Phong có vẻ hùng hồn, nhưng ẩn chứa một điểm yếu cốt lõi: hắn chỉ nói về 'cái gì' mà không nói về 'cái giá phải trả'. Hắn chỉ nói về 'quyền lực' mà không nói về 'trách nhiệm'. Hắn chỉ nói về 'bất tử' mà không nói về 'ý nghĩa của sự sống'."

"Chúng ta sẽ không đáp trả bằng những lời lẽ hùng biện giống hắn," Tạ Trần nói tiếp, giọng anh kiên định. "Chúng ta sẽ đáp trả bằng hành động, bằng minh chứng. 'Nhân Đạo' phải được xây dựng từ bên trong, không phải áp đặt từ bên ngoài. Đây là lúc để chứng minh sức mạnh thực sự của 'nhân tính' và sự bền vững của một trật tự không dựa trên bạo lực. Chúng ta sẽ phơi bày những điểm yếu trong lý lẽ của hắn, không phải bằng vũ lực mà bằng sự thật và minh triết."

Lăng Nguyệt và Dương Quân lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như một tia sáng xuyên qua màn sương mù trong tâm trí họ. Sự giận dữ và lo lắng ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một sự bình tâm và hiểu biết sâu sắc hơn. Họ dần hiểu ra rằng, lời thách thức công khai của Liễu Thanh Phong sẽ dẫn đến một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, không chỉ là tư tưởng mà có thể là hành động cụ thể và quy mô lớn ở chương sau. Nhưng Tạ Trần đã chỉ ra một con đường khác, một con đường không phải là đối đầu bằng vũ lực, mà là đối đầu bằng chân lý.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, giờ đây đã không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự quyết tâm. "Sự hiện diện và ủng hộ của Bạch Phong bên cạnh Liễu Thanh Phong cho thấy đây là một liên minh đáng gờm, với những tu sĩ tài năng và cực đoan. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Nhưng chúng ta có một thứ mà họ không có: niềm tin vào giá trị cốt lõi của con người, niềm tin vào 'Nhân Đạo'."

Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang đầy sức mạnh. "Và đó, chính là sức mạnh lớn nhất của chúng ta." Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn anh, trong lòng tuy vẫn còn sự nặng nề trước cuộc đối đầu sắp tới, nhưng đã được tiếp thêm một nguồn động lực to lớn. Họ biết rằng Tạ Trần đã chuẩn bị cho điều này từ rất lâu, và họ sẽ cùng anh, kiên định bước trên con đường 'Nhân Đạo' đầy gian nan nhưng cũng đầy ý nghĩa này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free