Nhân gian bất tu tiên - Chương 720: Khởi Đầu Ván Cờ: Làn Sóng Nghi Ngại
Ánh bình minh đầu tiên rạng rỡ, vệt hồng cam nhuộm lên bầu trời xám xịt của đêm qua, xua tan lớp sương mỏng còn vương vấn trên những mái ngói cong của Phật Sơn Tự. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, mang theo những lời dặn dò sâu sắc của Tạ Trần, bước đi vững chãi trên con đường đá ẩm ướt, hướng về Thành Vô Song. Mỗi bước chân của họ đều nặng trĩu trách nhiệm nhưng cũng tràn đầy niềm tin, như thể gánh vác cả một kỷ nguyên đang chờ được kiến tạo. Gió sớm mai se lạnh lướt qua, cuốn theo hương trầm còn vương từ ngôi cổ tự, hòa vào mùi đất ẩm và cỏ cây, tạo nên một bản giao hưởng thanh tịnh của buổi sớm. Họ biết, hành trình này không chỉ là một cuộc khởi đầu, mà là một lời thề nguyện, một ván cờ lớn đang được khai cuộc.
***
Tại Thành Vô Song, Phố Thương Mại Kim Long đã sớm bừng tỉnh trong ánh nắng ban mai rực rỡ. Nơi đây vốn là trung tâm sầm uất nhất của thành, với những tòa nhà ba, bốn tầng được xây bằng gạch ngói đỏ tươi, mái cong lợp ngói lưu ly óng ánh, tường chạm khắc rồng phượng tinh xảo. Các biển hiệu lớn bằng gỗ mun, mạ vàng, treo cao trên mỗi cửa hàng, giới thiệu đủ loại sản vật từ tứ phương. Những chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu, dù ban ngày đã bớt đi vẻ lung linh, vẫn góp phần tạo nên một không khí xa hoa, phồn thịnh. Từ sớm, tiếng rao hàng của tiểu thương đã vang vọng khắp phố, xen lẫn tiếng mặc cả của khách bộ hành, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu đang dọn dẹp, và đâu đó là tiếng nhạc du dương từ một gánh hát rong mới đến. Mùi hương liệu quý hiếm từ tiệm thuốc bắc, mùi thức ăn thơm lừng từ quán điểm tâm, mùi vải vóc mới từ hiệu may, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, náo nhiệt của nhân gian.
Quảng trường lớn nhất Phố Thương Mại Kim Long, nằm ngay trung tâm, đã được dọn dẹp và trang hoàng đơn giản nhưng trang trọng. Một bục cao bằng gỗ lim, phủ lụa đỏ thẫm, được dựng lên ở giữa, phía sau là một tấm phướn lớn thêu ba chữ "Hòa Nhập Nhân Gian" bằng kim tuyến lấp lánh. Xung quanh bục, các Thủ Vệ Thành trong bộ giáp sắt sáng bóng, tay cầm giáo dài, đứng nghiêm trang, duy trì trật tự. Họ là những phàm nhân được đào tạo bài bản, nét mặt nghiêm nghị nhưng vẫn lộ rõ vẻ bối rối trước sự kiện trọng đại này. Hôm nay, đây sẽ là nơi chính thức phát động chiến dịch mà Tạ Trần đã gọi là "ván cờ định mệnh" cho kỷ nguyên mới.
Khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng óng ả xuống quảng trường, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân xuất hiện, bước lên bục cao. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ như băng tuyết ngàn năm, tỏa ra một khí chất uy nghiêm khó tả. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, dù ẩn chứa sự mệt mỏi đã tích tụ qua bao biến cố, vẫn ánh lên vẻ kiên định không gì lay chuyển được. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao đơn giản, tôn lên chiếc cổ thon dài và dáng người thanh thoát, cao ráo. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên vẻ cao quý, nhưng hôm nay, còn có thêm một sự điềm tĩnh và thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng đã hoàn toàn lĩnh hội lời dặn dò của Tạ Trần.
Đứng cạnh nàng là Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, khí chất thư sinh nho nhã hòa quyện với vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt chàng sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng cũng mang theo chút trầm tư sau cuộc trò chuyện với Tạ Trần. Mái tóc đen dài của chàng được buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Chàng ngước nhìn đám đông đang tụ tập phía dưới, ánh mắt quét qua từng gương mặt, cố gắng thấu hiểu những tâm tư chất chứa trong lòng họ.
Đám đông bên dưới là một bức tranh hỗn tạp của cả tu sĩ và phàm nhân. Một số tu sĩ cũ, vẫn còn giữ vẻ kiêu ngạo, đứng khoanh tay, cau mày thì thầm với nhau, ánh mắt đầy nghi ngại và cả sự khinh thường. Họ vẫn còn bám víu vào những hào quang của quá khứ, những quyền năng đã từng đưa họ đứng trên vạn người. Bên cạnh đó là những phàm nhân, ánh mắt vừa tò mò vừa cảnh giác. Họ nhìn những tu sĩ bằng sự sợ hãi cố hữu, đồng thời cũng nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân bằng sự hoài nghi sâu sắc. Lời hứa về một kỷ nguyên mới, về sự hòa nhập, đối với họ, vẫn còn quá mơ hồ, quá xa vời.
Trong một góc khuất của quảng trường, tựa vào một gốc cây bồ đề cổ thụ, Tạ Trần đứng lặng lẽ. Thân hình gầy gò của y ẩn hiện trong bóng râm, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Y vẫn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, đang lướt qua từng gương mặt trong đám đông, từng cử chỉ, từng biểu cảm, thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh tượng đang diễn ra. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một kỳ thủ đang theo dõi từng nước cờ đầu tiên trên bàn cờ vĩ đại. Y có thể cảm nhận được những dòng chảy nhân quả đang bắt đầu cuộn xoáy, những sợi chỉ vô hình đang đan xen, kết nối, hoặc đôi khi, thắt chặt lại.
Lăng Nguyệt Tiên Tử hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, âm vang khắp quảng trường, thu hút mọi sự chú ý. "Hôm nay, chúng ta chính thức khởi động chiến dịch 'Hòa Nhập Nhân Gian'. Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí cạn kiệt, con đường tu tiên cũ không còn là lựa chọn duy nhất, thậm chí, nó đang dẫn đến sự 'mất người' cho những kẻ cố chấp bám víu vào nó." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt quét qua những tu sĩ cũ đang nhíu mày, có chút bất mãn. "Chúng ta cần tìm một con đường mới, một 'Nhân Đạo', nơi tu sĩ và phàm nhân cùng chung sống, cùng lao động, cùng kiến tạo tương lai." Lời nàng nói không phải là một lời cầu xin, mà là một lời tuyên bố, một chân lý không thể chối cãi, mang theo sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử và sự suy tàn không thể tránh khỏi. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần: *“Uy nghiêm không nằm ở quyền năng mà ở trách nhiệm. Đại đạo chân chính nằm ở sự trọn vẹn của nhân tính.”* Đó chính là kim chỉ nam cho nàng.
Dương Quân bước tới một bước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ nhưng cũng không thiếu phần trầm ổn. "Đây không phải là sự hạ thấp hay từ bỏ, mà là sự trở về với bản nguyên. Là cơ hội để chúng ta giữ lại nhân tính, để không 'mất người' khi Thiên Đạo dần rời bỏ chúng ta. Hàng ngàn năm qua, chúng ta đã tách biệt, đã quên đi rằng bản chất của con người là gì. Giờ đây, khi quyền năng không còn là vĩnh cửu, chúng ta phải học cách sống lại, học cách cảm nhận, học cách làm người một cách trọn vẹn. Mọi đóng góp, dù nhỏ bé, đều có ý nghĩa!" Chàng nhớ lời Tạ Trần dặn về sự kiên nhẫn và thấu hiểu nhân tâm. Những ánh mắt nghi ngờ, những cái lắc đầu từ đám đông không làm chàng nản lòng, mà chỉ càng củng cố quyết tâm trong chàng.
Đám đông bên dưới bắt đầu xôn xao. Những tu sĩ cũ cau mày, một số thì thầm phản đối, vẻ mặt khinh thường hiện rõ. "Hạ thấp? Trở về bản nguyên? Thật nực cười! Bắt chúng ta, những người từng được vạn dân tôn kính, phải đi làm những việc phàm tục sao?" Một tu sĩ trẻ tuổi hơn, ánh mắt lấp lánh sự tò mò, nhưng cũng xen lẫn bối rối. Phàm nhân nhìn nhau, ánh mắt vừa tò mò vừa lo lắng. Một bà lão run rẩy kéo tay con cháu, thì thầm: "Liệu có phải là cái bẫy không? Bọn họ xưa nay vẫn luôn coi thường chúng ta mà." Tiếng bàn tán ngày càng lớn, như những đợt sóng ngầm đang cuộn trào, đe dọa nhấn chìm những lời tuyên bố đầy lý tưởng của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Thủ Vệ Thành phải nâng giáo lên cao, ra hiệu giữ trật tự.
Tạ Trần quan sát tất cả. Y thấy sự kiêu ngạo cố hữu của tu sĩ, sự sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của phàm nhân. Y biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, đúng như y đã nói với Lăng Nguyệt và Dương Quân. Những hạt giống nhân đạo đã được gieo, nhưng liệu chúng có nảy mầm trên mảnh đất khô cằn của lòng người, nơi đã bị sự chia cắt và nghi kỵ tàn phá hàng thiên niên kỷ? Y cảm nhận được từng làn sóng cảm xúc từ đám đông, sự kháng cự vô hình từ những chấp niệm cũ kỹ, những sợi nhân quả đang rối bời như tơ vò.
***
Sau bài phát biểu, đám đông bắt đầu chia thành các nhóm nhỏ, không còn tập trung đông đúc như trước, nhưng sự xôn xao thì không hề giảm bớt. Phố Thương Mại Kim Long vẫn rộn ràng với những âm thanh quen thuộc, nhưng hôm nay, những tiếng rao hàng, tiếng mặc cả dường như chìm khuất dưới những lời bàn tán, tranh cãi gay gắt. Ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp nơi, làm nổi bật những gương mặt đầy lo lắng, nghi ngờ, hay thậm chí là phẫn nộ trong đám đông. Không khí không còn trong lành như buổi sớm, mà trở nên đặc quánh bởi sự căng thẳng và mâu thuẫn.
Trưởng Lão Thanh Vân, một cựu tu sĩ với vẻ mặt uy nghiêm nhưng có phần cứng nhắc, tóc bạc phơ, râu dài phất phơ theo gió, đang tụ tập một nhóm cựu tu sĩ khác. Ông ta vẫn vận bộ đạo bào màu xanh xám đã sờn cũ, nhưng thần thái thì vẫn giữ nguyên vẻ cao ngạo của một người từng đứng trên đỉnh cao quyền lực. Ông ta hất tay áo, nét mặt khinh thường hiện rõ, giọng nói khàn khàn nhưng đầy phẫn nộ, vang lên giữa quảng trường, thu hút sự chú ý của nhiều người. "Hòa nhập nhân gian? Thật nực cư���i! Bắt chúng ta, những người từng đứng trên vạn người, từng được tôn kính như thần linh, phải đi cày cuốc, buôn bán? Đại đạo ở đâu? Uy nghiêm tiên môn ở đâu? Đây là tự phế võ công, tự hủy tiền đồ! Chẳng lẽ lại vì một vài lời đường mật của hai kẻ trẻ tuổi mà chúng ta phải từ bỏ tất cả?" Ông ta dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Lăng Nguyệt và Dương Quân đang cố gắng tiếp cận đám đông. "Ta không tin vào cái gọi là 'Nhân Đạo' đó! Nó chỉ là một chiêu trò để lừa gạt chúng ta, để Thiên Đạo hoàn toàn suy yếu và chúng ta trở thành những phàm nhân vô dụng!" Những tu sĩ khác trong nhóm của ông ta cũng gật gù phụ họa, ánh mắt đầy bất mãn và phẫn uất. Họ đã quen với việc được người đời cung phụng, quen với sức mạnh linh khí chảy trong huyết quản, giờ đây bảo họ từ bỏ tất cả để hòa nhập vào cuộc sống phàm tục, đối với họ, đó là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.
Trong khi đó, một nhóm phàm nhân khác lại tụ tập ở một góc xa hơn, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi những tu sĩ. Một phàm nhân già, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của tháng năm lam lũ, giọng nói run rẩy thì thầm với những người xung quanh. "Họ... họ thật sự muốn sống chung với chúng ta sao? Liệu có phải là cái bẫy không? Ngày trước, họ chỉ cần phất tay là cả làng chúng ta biến mất, chỉ cần cau mày là hàng trăm người quỳ lạy. Giờ đây lại nói muốn hòa nhập? E rằng có âm mưu gì đó. Chúng ta cần phải cẩn thận!" Những lời này của ông lão nhanh chóng nhận được sự đồng tình của nhiều người khác. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức của họ, nỗi sợ về quyền năng vô hạn và sự vô tình của giới tu sĩ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, nghe thấy lời của Trưởng Lão Thanh Vân, vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ thường. Nàng bước thẳng đến trước mặt ông ta, đôi mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào đôi mắt già nua đầy cố chấp. "Uy nghiêm không nằm ở quyền năng mà ở trách nhiệm, Trưởng Lão Thanh Vân. Đại đạo chân chính nằm ở sự trọn vẹn của nhân tính. Nếu mất nhân tính, tu luyện để làm gì? Để trở thành những kẻ vô cảm, quên đi cội nguồn của mình sao? Thiên Đạo suy yếu là một thực tế không thể chối cãi. Nếu chúng ta vẫn bám víu vào quá khứ, chúng ta sẽ chỉ càng lún sâu vào vũng lầy của sự tha hóa, và cuối cùng, sẽ 'mất người'." Giọng nàng tuy lạnh lùng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự kiên nhẫn vô bờ bến, đúng như những gì Tạ Trần đã căn dặn. Nàng biết, để thay đổi một tâm hồn đã chai sạn bởi quyền lực và chấp niệm, cần thời gian và sự kiên trì không tưởng.
Trưởng Lão Thanh Vân nghe vậy, nét mặt càng trở nên giận dữ. Ông ta định phản bác, nhưng lời nói của Lăng Nguyệt, dù lạnh lẽo, lại như một mũi kim châm vào sâu trong tâm hồn ông ta, chạm đến nỗi sợ hãi tiềm ẩn về sự 'mất người' mà ông ta đã cố gắng chối bỏ. Tuy nhiên, sự cố chấp và kiêu ngạo của một tu sĩ lâu năm không cho phép ông ta thừa nhận. Ông ta hừ lạnh một tiếng, hất tay áo, quay lưng bỏ đi cùng nhóm tu sĩ của mình, miệng lẩm bẩm: "Tư tưởng điên rồ! Chúng ta hãy xem các người sẽ làm được gì với cái 'Nhân Đạo' vớ vẩn này!" Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng dáng họ khuất dần trong đám đông, nét mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng nàng, một dòng suy nghĩ phức tạp đang cuộn trào. Nàng biết, sự phản kháng này là điều không thể tránh khỏi, và đây chỉ là khởi đầu.
Dương Quân, trong khi đó, đã đi đến nhóm phàm nhân đang tụ tập. Chàng cúi người, giọng nói chân thành và đầy ấm áp. "Chúng tôi hiểu nỗi lo của các vị. Những gì đã xảy ra trong quá khứ, những hành động sai trái của một số tu sĩ đã khiến các vị mất niềm tin. Nhưng thời thế đã khác. Thiên Đạo đang suy yếu, quyền năng của chúng tôi cũng không còn tuyệt đối. Chúng tôi đến đây không phải để cai trị, mà để cùng xây dựng. Hãy cho chúng tôi một cơ hội, và cho chính các vị một cơ hội để cùng kiến tạo một tương lai mà không còn sự phân biệt giữa tu sĩ và phàm nhân, một tương lai nơi mỗi người đều được sống trọn vẹn với nhân tính của mình." Chàng nhớ lại lời Tạ Trần về việc thấu hiểu nhân tâm, và sự cần thiết phải thích ứng. Chàng biết rằng, để xóa bỏ nỗi sợ hãi và sự nghi kỵ đã ăn sâu vào tiềm thức của phàm nhân, chàng phải dùng sự chân thành và hành động thực tế, chứ không phải lời nói suông.
Trong khi Dương Quân đang cố gắng trấn an các phàm nhân, một thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, thật thà chen vào đám đông. Đó là Vương Đại Ngưu, người thợ săn từng được Tạ Trần giúp đỡ. Anh ta vận đồ thợ săn quen thuộc, mang cung tên và rìu, vẻ mặt đầy nhiệt tình. Vương Đại Ngưu đi thẳng đến chỗ một vài tu sĩ trẻ đang bối rối, không biết nên theo Trưởng Lão Thanh Vân hay lắng nghe Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Này các huynh đệ! Ta là Vương Đại Ngưu, là phàm nhân chính gốc đây! Anh Tạ Trần từng nói, cái gì cũng phải thử mới biết. Hai vị tiên tử và công tử đây nói có lý đó. Thiên Đạo yếu rồi, linh khí cũng cạn. Các vị cứ mãi bay lượn trên trời thì có ích gì? Hay là xuống đây, cùng chúng ta vác gạch, xây nhà, trồng rau, xem cuộc sống phàm nhân có gì hay ho? Ít ra còn giữ được cái bụng no, giữ được tình người! Chứ cứ ở trên mây rồi 'mất người' thì còn ý nghĩa gì nữa?" Lời nói chân chất, mộc mạc của Vương Đại Ngưu, dù có chút thô lỗ, lại khiến các tu sĩ trẻ tuổi thoáng ngẩn người. Họ chưa bao giờ nghe một phàm nhân nói chuyện với mình như vậy, không sợ hãi, không nịnh nọt, chỉ có sự chân thành và một chút bỡn cợt. Sự xuất hiện của Vương Đại Ngưu như một làn gió lạ, thổi vào không khí căng thẳng, mang theo một tia hy vọng mong manh về sự hòa nhập.
Tạ Trần, từ xa, vẫn lặng lẽ quan sát. Y thấy sự kiên nhẫn của Lăng Nguyệt, sự chân thành của Dương Quân, và cả sự nhiệt tình của Vương Đại Ngưu. Y cũng thấy sự cố chấp của Trưởng Lão Thanh Vân và nỗi sợ hãi của phàm nhân. Y biết, những gì đang diễn ra chỉ là những bước đi đầu tiên trên một ván cờ lớn, một ván cờ của nhân tâm. Những sợi nhân quả đang được gieo, những mối liên kết đang bắt đầu hình thành, dù còn yếu ớt và dễ đứt gãy. Y cảm nhận được rõ ràng sự mệt mỏi đang dần hiện rõ trên gương mặt của Lăng Nguyệt và Dương Quân, nhưng cũng thấy được ngọn lửa kiên định trong ánh mắt họ.
***
Khi nắng chiều dần dịu lại, nhuộm một màu vàng cam lên những mái ngói của Phố Thương Mại Kim Long, không khí vẫn còn vương vấn sự náo nhiệt, nhưng đã dịu đi phần nào so với buổi sáng. Tiếng rao hàng đã bớt ồn ào, tiếng nhạc từ các quán rượu cũng trở nên trầm lắng hơn. Khung cảnh sầm uất, giàu có của Thành Vô Song vẫn giữ nguyên, nhưng dưới ánh sáng cuối ngày, nó lại mang một vẻ đẹp cổ kính và trầm mặc hơn. Những người dân dần tan bớt, chỉ còn lại những nhóm nhỏ vẫn tiếp tục bàn tán sôi nổi về những gì đã diễn ra trong ngày.
Tạ Trần vẫn đứng tựa vào gốc cây bồ đề cổ thụ ven quảng trường, tay y cầm một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, giấy ố vàng theo năm tháng. Y đã quan sát cả ngày, từ khi Lăng Nguyệt và Dương Quân bắt đầu phát biểu cho đến khi đám đông dần tan. Thân hình gầy gò của y gần như hòa mình vào bóng tối của gốc cây, chỉ đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Y cảm nhận được cái không khí mát mẻ của buổi chiều tà, mùi đất ẩm xen lẫn mùi hương liệu còn vương vất từ phố thị, và cả mùi giấy cũ từ cuốn sách trên tay.
Một bóng dáng nhỏ nhắn, lanh lợi chạy đến bên y. Đó là Tiểu Hoa, cô bé với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn hiếu kỳ. Cô bé kéo nhẹ vạt áo vải bố của Tạ Trần, ngước nhìn y với vẻ mặt ngây thơ nhưng đầy thắc mắc.
"Anh Tạ Trần, sao mọi người lại cãi nhau nhiều thế ạ? Tiên tử và Dương Quân ca ca có buồn không?" Giọng Tiểu Hoa trong trẻo, mang theo một chút lo lắng. Cô bé đã chứng kiến cả ngày, những lời lẽ gay gắt, những gương mặt cau có, và cả sự kiên trì của Lăng Nguyệt và Dương Quân.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, rồi đưa tay xoa đầu Tiểu Hoa. Ngón tay y chạm vào mái tóc mềm mại của cô bé, cảm giác ấm áp lan tỏa. "Họ không buồn, Tiểu Hoa. Họ đang gieo hạt giống. Hạt giống không phải lúc nào cũng nảy mầm ngay. Có khi phải đợi rất lâu, và cần nhiều kiên nhẫn." Giọng y trầm ấm, nhưng lại mang theo sức nặng của những suy tư ngàn năm. Y nhìn về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân, hai người họ vẫn đang kiên nhẫn đối thoại với một vài nhóm phàm nhân còn nán lại, dù trên gương mặt họ đã hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Y thấy họ vẫn giữ vững sự điềm tĩnh và chân thành, không hề nao núng trước sự nghi ngờ và phản đối.
Trong lòng Tạ Trần, y thầm nghĩ. *Ván cờ này không chỉ là những nước đi trên bàn cờ, mà là những nước đi trong lòng người. Và lòng người, khó lường hơn vạn pháp.* Y đã nhìn thấy những sợi nhân quả phức tạp đang đan xen, một số đang thắt chặt bởi sự cố chấp và nghi kỵ, một số khác lại đang nới lỏng bởi sự chân thành và kiên nhẫn. Y thấy Trưởng Lão Thanh Vân, bị chấp niệm về quyền năng và địa vị cũ trói buộc, đã tự mình thắt chặt sợi nhân quả của mình, đẩy mình ra xa khỏi con đường "Nhân Đạo" mới. Y cũng thấy những phàm nhân, ban đầu đầy sợ hãi, nhưng dần dần, qua lời nói chân thành của Dương Quân và sự nhiệt tình của Vương Đại Ngưu, ánh mắt họ đã bắt đầu xuất hiện những tia sáng của sự cân nhắc, của sự tò mò.
Tạ Trần biết, cái gọi là 'mất nhân tính' không chỉ là sự suy thoái do linh khí cạn kiệt, mà còn là sự tha hóa của tâm hồn khi con người quá chú trọng vào quyền năng mà quên đi giá trị của sự sống bình thường. Tu sĩ cũ, với quyền lực vô hạn, dần mất đi khả năng đồng cảm, mất đi ký ức về cuộc sống phàm nhân, và cuối cùng, mất đi chính bản chất con người. Chiến dịch 'Hòa Nhập Nhân Gian' này, chính là một nỗ lực để kéo họ trở lại, để nhắc nhở họ về cội nguồn, về ý nghĩa của sự tồn tại.
Y nhìn về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân một lần nữa. Y có thể cảm nhận được sự mệt mỏi thể chất và tinh thần của họ, nhưng cũng thấy được sự kiên định không hề suy giảm. Họ, những người tiên phong, đang dùng chính hành động của mình để gieo những hạt giống đầu tiên của 'Nhân Đạo'. Những bước chân đầu tiên của 'ván cờ' đã được đặt xuống, đầy chông gai, đầy thử thách. Nhưng Tạ Trần tin tưởng vào họ, tin tưởng vào những lời y đã dặn dò, và tin tưởng vào khả năng thay đổi của nhân tâm, dù quá trình đó có thể kéo dài hàng thiên niên kỷ.
Thiên Đạo đang suy yếu dần, linh khí ngày càng mỏng, đẩy con người vào một kỷ nguyên đầy bất định. Nhưng chính trong sự suy tàn ���y, một cơ hội mới đã mở ra. Một kỷ nguyên mà không cần thành tiên, con người vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn, sự bình yên trong chính cuộc sống bình thường của mình. Tạ Trần mỉm cười nhẹ với Tiểu Hoa, rồi lại quay nhìn về phía chân trời đang dần ngả sang màu tím sẫm. Y biết, y sẽ vẫn là một phàm nhân, một người định hướng tư tưởng thầm lặng, sống một đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi, là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mà chỉ cần là chính mình. Ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và Tạ Trần, người điều khiển những dòng chảy nhân quả, vẫn sẽ lặng lẽ quan sát, chờ đợi những nước cờ tiếp theo của nhân gian.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.