Nhân gian bất tu tiên - Chương 721: Chân Giãn Chân Trần: Thử Thách Đầu Tiên Của Hòa Nhập
Ánh hoàng hôn buông dần trên Thành Vô Song, nhuộm đỏ những mái ngói cong vút và những bức tường thành cổ kính. Buổi hòa nhập đầu tiên của tu sĩ và phàm nhân, do Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân dẫn đầu, đã trải qua một ngày đầy rẫy những va chạm và tiếng thở dài. Tạ Trần, từ góc khuất dưới gốc cây cổ thụ, đã quan sát mọi sự, không bỏ sót một chi tiết nào trong bức tranh lớn của nhân gian. Y đã khẽ mỉm cười với Tiểu Hoa, xoa đầu cô bé với một lời thì thầm về những hạt giống cần thời gian để nảy mầm, rồi tiếp tục dõi theo bóng dáng mệt mỏi nhưng kiên định của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Y biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và những nước đi đầu tiên đã phơi bày không ít những khó khăn.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn sương mỏng, Thành Vô Song đã rộn ràng trở lại. Đặc biệt là tại khu vực đang được quy hoạch để xây dựng thêm những dãy nhà mới, không khí huyên náo hơn bao giờ hết. Mùi vôi vữa mới trộn lẫn với mùi gỗ thông còn tươi, thoang thoảng trong làn gió sớm trong lành. Tiếng búa đập côm cốp, tiếng xẻ gỗ cưa xè xè, và tiếng người nói chuyện, rao hò vọng khắp công trường.
Giữa đám đông phàm nhân thợ xây lành nghề, thân hình vạm vỡ, rắn chắc quen với công việc nặng nhọc, có một vài bóng dáng lại có vẻ lạc lõng đến lạ. Đó là những tu sĩ, những người từng quen với việc điều khiển linh khí, khinh công lướt gió, nay lại đang lúng túng vật lộn với những công cụ thô sơ. Trưởng Lão Thanh Vân, với gương mặt già nua đầy nếp nhăn và ánh mắt sắc lạnh, đang cau có nhìn đống gạch ngói trước mặt. Y vẫn mặc trên mình bộ đạo bào cổ kính màu xám tro, dù đã được yêu cầu đổi sang trang phục phàm nhân cho phù hợp với công việc. Bộ đạo bào lùng thùng, không tiện lợi chút nào cho việc lao động chân tay, nhưng y vẫn cố chấp giữ lấy, như một cách để khẳng định thân phận cũ của mình. Y thở dài thườn thượt, đôi tay thô ráp vốn quen với việc kết ấn luyện pháp giờ đây lại khó khăn nâng từng viên gạch.
“Làm sao mà một tu sĩ uy nghi lại phải làm cái công việc hạ đẳng này chứ!” Trưởng Lão Thanh Vân lầm bầm, giọng nói đầy vẻ khinh thường và miễn cưỡng. Y liếc nhìn xung quanh, thấy những phàm nhân đang thoăn thoắt xếp gạch, vác xi măng, mồ hôi nhễ nhại nhưng động tác lại vô cùng thuần thục. Một cảm giác bị hạ thấp địa vị dâng lên trong lòng y. Linh khí trong cơ thể y, dù đã mỏng đến mức khó cảm nhận được, vẫn là thứ y dựa dẫm bao năm. Y lén lút vận chuyển một tia linh khí nhỏ nhoi, cố gắng nâng một tảng đá cỡ vừa lên cao. Tảng đá chỉ vừa nhích lên khỏi mặt đất một chút, linh khí đã cạn kiệt, khiến nó chao đảo, suýt nữa thì rơi trúng chân Vương Đại Ngưu đang đi ngang qua, vác trên vai một khúc gỗ lớn.
Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, vốn đã khó chịu với sự chậm chạp của nhóm tu sĩ, nay thấy tảng đá suýt chút nữa làm mình bị thương, liền gầm lên: “Này vị tiên nhân kia, làm ơn cẩn thận chút! Đất đá có mắt đâu! Làm không quen thì để đó cho chúng tôi, đừng có làm hỏng việc!” Giọng gã đầy vẻ bực tức, khiến Trưởng Lão Thanh Vân giật mình, ánh mắt y tóe lên tia lửa giận. Tu sĩ mà lại bị một phàm nhân mắng mỏ như thế này ư? Cái thể thống gì đây!
Cùng lúc đó, Lâm Phong, tu sĩ trẻ với ngoại hình thư sinh, tay chân có vẻ yếu ớt, đang vật lộn với một cái xẻng. Bộ quần áo phàm nhân màu xanh nhạt mà y đang mặc còn khá mới và chưa quen thuộc, dính đầy bùn đất. Y vụng về xúc từng xẻng đất, mồ hôi túa ra như tắm, khuôn mặt tái mét. Thấy Vương Đại Ngưu nổi giận, y vội vàng chạy đến, miệng lắp bắp: “Ta… ta xin lỗi… ta chỉ là muốn giúp đỡ…”
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai người tiên phong của chiến dịch 'Hòa Nhập Nhân Gian', đã kịp thời có mặt. Lăng Nguyệt vẫn vận bạch y thanh thoát, nhưng trên vai đã vắt thêm một chiếc khăn vải thô, tóc búi cao đơn giản, không còn vẻ xa cách như trước. Dương Quân, với bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ kiên nhẫn, đã nhanh chóng bước đến xoa dịu tình hình.
“Vương huynh nói phải. Các vị tu sĩ, hãy từ tốn. Mọi thứ đều cần thời gian để thích nghi,” Dương Quân ôn tồn nói, giọng anh trầm ấm nhưng dứt khoát, mang theo một sự chân thành. Anh quay sang Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt không hề mang vẻ trách móc mà chỉ có sự thấu hiểu. “Chúng ta đã quen với việc dùng linh khí để làm mọi việc, nhưng bây giờ, linh khí mỏng manh, lại càng dễ gây ra những sai sót. Hãy học từ những người phàm nhân ở đây, họ là những bậc thầy trong việc sử dụng sức lực của chính mình.��
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần hơn, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại mang một vẻ điềm tĩnh lạ thường. Nàng nhìn Trưởng Lão Thanh Vân, rồi nhìn những tu sĩ trẻ khác đang lúng túng. “Mỗi công việc đều có giá trị của nó. Hãy xem đây là một cách để chúng ta hiểu hơn về nhân gian, cũng là một hình thức tu hành mới.” Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát, không cho phép sự phản kháng. “Chúng ta không chỉ từ bỏ linh khí, mà còn từ bỏ chấp niệm về địa vị, về sự cao quý. Chỉ khi ta chân giãn chân trần, hòa mình vào cuộc sống trần thế, ta mới thực sự tìm thấy cội nguồn của sự sống.” Nàng không nói thêm, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Điều nàng muốn là sự thay đổi từ tận sâu bên trong tâm trí, không phải chỉ là hành động bề ngoài. Các tu sĩ, dù có kẻ vẫn còn cau có, nhưng dưới áp lực từ hai vị thủ lĩnh, đành miễn cưỡng tiếp tục công việc, cố gắng học hỏi từ những người thợ phàm nhân. Sự mệt mỏi thể chất và tinh thần đã bắt đầu hiện rõ trên gương mặt họ, nhưng Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn kiên định, biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.
***
Đến giữa trưa, phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song đã tấp nập như một dòng sông chảy xiết. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, chen chúc nhau. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng khắp nơi, tiếng mặc cả ồn ào xen lẫn tiếng nhạc từ các quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi hương liệu quý phái hòa quyện với mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc mới và mùi kim loại từ các cửa hàng rèn, tất cả tạo nên một không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống và sự giàu có. Nắng ấm trải dài trên những con phố, khiến mọi thứ trở nên lung linh hơn.
Giữa dòng người đông đúc ấy, Lâm Phong lại xuất hiện, lần này là ở một góc nhỏ của con phố, trải một tấm vải cũ và đặt lên đó vài món đồ thủ công đơn giản mà y đã cố gắng học được cách làm trong vài ngày qua: vài con chim gỗ đẽo thô sơ, vài chiếc vòng tay tết bằng sợi gai dầu. Y ngồi đó, dáng vẻ th�� sinh vẫn còn lúng túng, ánh mắt dò xét, không biết cách thu hút khách hàng.
“Món này… món này giá là… ờm… năm đồng bạc.” Lâm Phong ngập ngừng nói với một vị khách đi ngang qua, giọng nói yếu ớt, không một chút tự tin.
Một bà lão bán rau, tên là Bà Lý, với gương mặt phúc hậu nhưng nhiều nếp nhăn, ánh mắt tinh anh và mái tóc búi cao gọn gàng, đang ngồi đối diện Lâm Phong. Bà đã bán rau ở đây bao năm, quen với đủ loại người. Bà quan sát Lâm Phong với ánh mắt dò xét, rồi buông một tiếng châm chọc: “Năm đồng bạc? Một món đồ xấu xí thế này? Tiên nhân đúng là không biết làm ăn gì cả. Hay là để lão bà này dạy cho vài chiêu?” Bà Lý cười khẩy, lắc đầu, rồi quay sang tiếp tục sắp xếp mớ rau tươi của mình. Bà đã chứng kiến bao nhiêu tu sĩ, kẻ thì kiêu ngạo, kẻ thì ngây ngô, nhưng chẳng ai có vẻ gì là hợp với cái chốn chợ búa này.
Tiểu Hoa, cô bé với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang chạy theo mẹ đi chợ. Thấy Lâm Phong, cô bé liền kéo nhẹ vạt áo của mẹ, ngón tay nhỏ xíu chỉ về phía vị tu s�� trẻ. “Mẹ ơi, chú tiên nhân này có cái gì sáng lấp lánh trên người kìa! Có phải là bảo bối không?” Giọng Tiểu Hoa trong trẻo, hồn nhiên, thu hút sự chú ý của vài người đi đường. Ánh sáng lấp lánh mà cô bé nhắc đến chính là một chiếc nhẫn không gian nhỏ mà Lâm Phong vẫn chưa kịp cất đi, theo thói quen của tu sĩ.
Không xa đó, một tu sĩ khác, với vẻ mặt cao ngạo hơn, đang đứng trước một quầy hàng bán đồ sứ. Y không nói gì, chỉ lẳng lặng dùng thần thức của mình để quét qua từng món đồ, cố gắng kiểm tra chất lượng và giá trị ẩn chứa bên trong. Điều này, với phàm nhân, lại là một hành động vô cùng thô lỗ và xâm phạm. Người bán hàng, một tráng niên với vẻ mặt hiền lành, ban đầu còn cố nhịn, nhưng khi thấy vị tu sĩ vẫn tiếp tục hành động đó mà không có ý định mua, liền không giữ được bình tĩnh.
“Vị đạo hữu này, làm ơn đừng có nhìn chằm chằm vào món đồ của tôi như vậy. Nếu không mua thì xin đừng làm ảnh hưởng đến người khác.” Người bán hàng nói, giọng tuy cố giữ bình tĩnh nhưng đã ẩn chứa sự khó chịu. Vị tu sĩ kia hơi ngạc nhiên, rồi cau mày, hiển nhiên là không hiểu tại sao hành động của mình lại gây ra sự khó chịu đến vậy. Y vốn cho rằng thần thức là thứ vô hình, không chạm tới vật chất, sao có thể ảnh hưởng? Nhưng đối với phàm nhân, ánh mắt dò xét của y đã là một sự quấy rầy.
Những va chạm nhỏ như thế diễn ra liên miên khắp Thành Vô Song trong ngày đầu tiên của chiến dịch 'Hòa Nhập Nhân Gian'. Tu sĩ thì lúng túng, vụng về, không hiểu luật chơi của thế giới phàm trần. Phàm nhân thì hoài nghi, cảnh giác, và đôi khi là khó chịu trước những hành vi lạ lùng của những người từng là "tiên nhân" trên cao. Những khác biệt về thói quen, về tư duy, về cả cách cảm nhận thế giới, đã tạo ra một bức tường vô hình, khiến cho sự hòa nhập trở nên khó khăn hơn gấp bội. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, tuy không thể có mặt ở mọi nơi, nhưng vẫn cố gắng hết sức để giải thích, để làm dịu các mâu thuẫn, kiên trì gieo hạt giống của sự thấu hiểu. Họ biết, con đường này không phải là một cuộc chiến, mà là một quá trình vun đắp, cần thời gian, cần sự kiên nhẫn và lòng bao dung vô hạn.
***
Khi ánh chiều tà cuối cùng cũng nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, những ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu le lói thắp sáng Thành Vô Song. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi chén trà thanh khiết, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài. Y không trực tiếp tham gia vào chiến dịch 'Hòa Nhập Nhân Gian' đang diễn ra, nhưng những gì đã xảy ra trong thành phố, những va chạm nhỏ nhặt, những lời than vãn, những ánh mắt hoài nghi, và cả những nụ cười hiếm hoi, đều không thoát khỏi tầm mắt và sự thấu hiểu 'nhân quả' của y.
Mùi giấy cũ, mùi mực thơm thoang thoảng trong quán sách, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị bên ngoài. Tạ Trần khẽ lật một trang sách cổ, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng. Y suy ngẫm về những gì y đã chứng kiến cả ngày. "Chân giãn chân trần..." y khẽ tự nhủ, giọng trầm ấm, nhưng lại mang theo một chút ưu tư. "Không phải chỉ là từ bỏ linh khí, mà là từ bỏ cả một lối sống, một tư duy đã ăn sâu vào cốt tủy hàng ngàn năm. Tu sĩ đã quen với việc vượt thoát phàm trần, coi thường những giá trị nhỏ bé của nhân gian. Giờ đây, khi phải đối diện với sự bình thường, với những lo toan cơm áo gạo tiền, với những quy tắc xã hội mà họ chưa từng bận tâm, sự lúng túng là điều tất yếu."
Y nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi lạnh của đêm. Y thấy rõ sự bất mãn của Trưởng Lão Thanh Vân, sự ngây ngô của Lâm Phong, sự khó chịu của Vương Đại Ngưu và Bà Lý. Y cũng thấy sự kiên trì của Lăng Nguyệt và Dương Quân, những người đang cố gắng bắc nhịp cầu giữa hai thế giới đã tách biệt quá lâu. Đây không chỉ là một vấn đề về sức mạnh hay quyền năng, mà là một cuộc đấu tranh sâu sắc trong lòng người, giữa cái cũ và cái mới, giữa chấp niệm và sự buông bỏ.
"Con đường này, quả thật gian nan hơn ta tưởng," Tạ Trần tiếp tục suy tư. Y biết, những khó khăn ban đầu này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Sự bảo thủ của Trưởng Lão Thanh Vân và những tu sĩ khác cho thấy tư tưởng tu tiên cũ vẫn còn ăn sâu, và sẽ có những nỗ lực phản kháng hoặc phá hoại quá trình này trong tương lai. Sự khác biệt văn hóa, tư tưởng, và xã hội giữa tu sĩ và phàm nhân là một hố sâu thăm thẳm, không dễ gì lấp đầy trong một sớm một chiều.
"Sự thay đổi không đến từ sức mạnh, mà đến từ sự thấu hiểu và chấp nhận," y lẩm bẩm, mở mắt nhìn ra ngoài khung cửa. "Nhưng liệu bao nhiêu người có thể chấp nhận được cái giá phải trả? Cái giá của sự bình thường, của việc từ bỏ quyền năng, của việc trở thành một phần của nhân gian, thay vì đứng trên đỉnh cao nhìn xuống?" Y biết, nguy cơ "mất nhân tính" của tu sĩ sẽ càng dễ xảy ra nếu họ không thể tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống phàm trần, nếu họ không từ bỏ được chấp niệm về sức mạnh và linh khí.
Tạ Trần, người điều khiển những dòng chảy nhân quả, vẫn sẽ lặng lẽ quan sát. Y là người kiến tạo trật tự mới, nhưng không phải bằng cách ra lệnh hay áp đặt, mà bằng cách định hướng tư tưởng, gieo những hạt giống triết lý vào lòng người. Y không cần thành tiên, không cần quyền năng siêu phàm. Y chỉ cần sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và để ảnh hưởng của y lan tỏa một cách tự nhiên, như ánh sáng mặt trời soi rọi vạn vật.
Ván cờ định mệnh này mới chỉ bắt đầu, và những nước đi đầu tiên đã minh chứng cho sự phức tạp của lòng người. Thiên Đạo đang suy yếu dần, linh khí ngày càng mỏng, đẩy con người vào một kỷ nguyên đầy bất định. Nhưng chính trong sự suy tàn ấy, một cơ hội mới đã mở ra. Tạ Trần tin tưởng vào khả năng thay đổi của nhân tâm, tin tưởng rằng một kỷ nguyên mới có thể được kiến tạo, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mà chỉ cần là chính mình. Y hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và trà thanh khiết làm tâm hồn y thêm tĩnh lặng. Y sẽ vẫn lặng lẽ quan sát, chờ đợi những nước cờ tiếp theo của nhân gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.