Nhân gian bất tu tiên - Chương 719: Lời Dặn Dò Cuối Cùng: Ván Cờ Của Nhân Tâm
Hoàng hôn đã tắt hẳn, và màn đêm buông xuống hoàn toàn, Tạ Trần vẫn ngồi đó, trầm tư. Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà y đã đọc qua nhiều lần, lại hiện lên trong tâm trí y. Vô vi không phải là không làm gì, mà là làm theo tự nhiên, thuận theo dòng chảy của nhân quả, không cưỡng cầu. Cuộc cách mạng tư tưởng này, y biết, phải là một quá trình tự nhiên, nơi con người tự nguyện lựa chọn, tự nguyện thay đổi, để rồi một ngày kia, họ sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, trong một kỷ nguyên mới của nhân gian.
Y vừa nhấp cạn chén trà, đặt xuống mặt bàn gỗ đã cũ sờn, khi tiếng bước chân khẽ khàng vọng đến từ phía hành lang đá. Trong không gian tĩnh mịch của Phật Sơn Tự về đêm, mỗi âm thanh đều trở nên rõ ràng và mang theo một ý nghĩa riêng. Tiếng chuông chùa vừa dứt, ngân nga lan tỏa vào hư không, hòa cùng tiếng mõ đều đều từ một gian thiền đường xa xăm, tạo nên một bản nhạc an nhiên, thanh tẩy mọi bụi trần. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ mà sâu lắng, hòa quyện cùng m��i hoa sen thanh khiết từ hồ nước bên ngoài và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, thấm đẫm vào từng hơi thở.
Tạ Trần không quay đầu lại, nhưng y biết đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Ánh đèn dầu leo lét trong gian thiền đường nhỏ, vắng vẻ, hắt bóng đổ dài lên tường, chỉ đủ soi rõ những nét khắc khổ trên gương mặt trầm tư của y. Không khí se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng không đủ để làm lay động sự bình tĩnh cố hữu của Tạ Trần. Y vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như đã nhìn thấu mọi sự trước khi chúng kịp diễn ra.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y tinh khôi nhưng giờ đây có chút nhàu nát bởi một ngày dài mỏi mệt, bước vào. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một lớp sương mờ của ưu phiền, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay lại chứa đựng một nỗi mệt mỏi khó tả. Nàng khẽ thở dài, rồi ngồi xuống đối diện Tạ Trần, nét u buồn hằn sâu hơn trên vầng trán. Dương Quân theo sau, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng ánh mắt tuấn tú tràn đầy nhiệt huyết giờ đây lại pha lẫn chút băn khoăn và thất vọng. Chàng mặc bộ đạo bào lam nhạt, cũng không còn giữ được vẻ tươm tất như buổi sớm. Chàng cũng ngồi xuống, ánh mắt đầy hy vọng và câu hỏi hướng về Tạ Trần, như thể y là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối mịt mờ.
Tạ Trần rót thêm trà vào hai chiếc chén men ngọc, đẩy về phía họ. Hơi ấm của trà tỏa ra, mang theo chút hương vị thanh mát, dường như muốn xua đi cái lạnh lẽo của đêm và sự nặng nề trong lòng người. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một động tác đơn giản nhưng chất chứa sự thấu hiểu vô biên, cho phép họ tự tìm lấy lời.
Dương Quân là người phá vỡ sự im lặng trước. Chàng thở dài một tiếng, âm thanh nặng nề hơn cả tiếng chuông chùa vừa dứt. "Tiên sinh," giọng chàng khẽ khàng, chứa đựng sự mệt mỏi, "chúng con đã cố gắng hết sức tại Hội Trường Hòa Nhập hôm nay. Chúng con đã giải thích về ba nguyên tắc của 'Nhân Đạo', đã kiên nhẫn lắng nghe, đã cố gắng xoa dịu những lo lắng. Nhưng sự hoài nghi và nỗi sợ hãi của cả tu sĩ lẫn phàm nhân còn quá lớn. Ánh mắt họ, những câu hỏi chất vấn của họ, những lời từ chối thẳng thừng... Con sợ rằng con đường này sẽ rất gian nan, và chúng con có thể không đủ sức để đi đến cùng." Nỗi thất vọng hiện rõ trong từng lời nói, như một tảng đá đè nặng lên lý tưởng ban đầu của chàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, như chính tâm trạng của nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt u buồn vẫn chưa tan. "Tạ công tử," nàng cất lời, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại mang theo một chút run rẩy, "tâm ý tu sĩ vốn khó dò, họ đã quen với quyền năng, với địa vị. Giờ đây, khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, họ càng bám víu vào những gì mình đang có, càng sợ hãi mất đi. Còn nhân gian, lại đa đoan, họ sợ hãi tu sĩ, họ không tin vào sự thay đổi. Mỗi lời nói, mỗi hành động của chúng con đều có thể gây ra sóng gió, hiểu lầm. Liệu chúng con có đủ trí tuệ và kiên cường để gánh vác trách nhiệm này? Liệu chúng con có nên... mạnh tay hơn không? Áp dụng một số biện pháp cứng rắn hơn để họ chấp nhận 'Nhân Đạo'?" Nàng nói đến đây, một tia giằng xé hiện lên trong mắt, giữa lý tưởng và thực tế phũ phàng. Ý nghĩ về "mạnh tay" chỉ là một thoáng yếu lòng, một dấu hiệu của sự tuyệt vọng khi đối mặt với những bức tường kiên cố của định kiến.
Tạ Trần đặt tách trà xuống, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng gõ nhịp trên mặt bàn gỗ, âm thanh nhỏ nhưng đều đặn, như tiếng gõ vào tận sâu thẳm tâm hồn. Y nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt, rồi lại chuyển sang Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu nhưng không hề phán xét. "Mạnh tay, cưỡng ép, chỉ tạo ra sự phục tùng giả tạo, chứ không phải sự thay đổi chân chính từ bên trong," y trầm ngâm đáp, giọng nói trầm ấm mà kiên định. "Đó là con đường cũ của quyền năng, của Thiên Đạo khi còn hưng thịnh. Thiên Đạo khi ấy dùng sức mạnh để định đoạt, dùng quy tắc để ràng buộc. Nhưng 'Nhân Đạo' không đi theo con đường đó. Nó phải là sự tự nguyện, sự thấu hiểu từ sâu thẳm đáy lòng mỗi người. Bởi lẽ, khi linh khí cạn kiệt, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, con người càng dễ 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Một sự cưỡng ép trong thời điểm này chỉ càng đẩy họ vào vực sâu của sự kháng cự và phản bội chính mình."
Y nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa khắp khoang miệng. "Ván cờ này không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần sự kiên nhẫn vô biên, sự thấu hiểu nhân tâm đến mức tận cùng. Các ngươi phải hiểu, sự thay đổi không thể đến trong một sớm một chiều, đặc biệt là khi Thiên Đạo đang suy yếu, lòng người càng dễ bất an và 'mất người'. Đây không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc kiến tạo, một cuộc hồi sinh. Và bất cứ sự hồi sinh nào cũng cần thời gian, sự vun trồng và chăm sóc tỉ mỉ."
"Một cái cây cổ thụ không thể lớn lên chỉ trong một ngày, nó cần mưa gió, cần nắng hạn, cần sự kiên nhẫn của người vun trồng," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt y nhìn xa xăm, như đang thấy trước viễn cảnh của hàng ngàn năm sau. "Cây càng lớn, gốc rễ càng sâu, càng cần nhiều thời gian để trưởng thành. 'Nhân Đạo' cũng vậy, nó là một cái cây lớn, sẽ cần rất nhiều thời gian để bén rễ sâu, để đâm chồi nảy lộc, và để lan tỏa bóng mát khắp nhân gian. Các ngươi chính là những người vun trồng đầu tiên. Đừng vội vàng, đừng nản lòng. Sự nản lòng là thứ sẽ giết chết lý tưởng nhanh hơn bất kỳ kẻ thù nào."
Lăng Nguyệt và Dương Quân lắng nghe từng lời, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt đầy suy tư. Những lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt họ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt họ, một tia sáng của hy vọng và sự kiên định đang dần được nhóm lên. Họ nhận ra rằng, điều Tạ Trần muốn không phải là một giải pháp tức thời, mà là một sự chuyển hóa từ căn cốt, một sự thay đổi vĩnh viễn.
***
Đêm dần về khuya, tiếng mõ từ xa vẫn đều đặn vọng lại, như nhịp đập của thời gian vô thường. Không khí trong thiền đường càng lúc càng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió đêm rì rào bên ngoài và giọng nói trầm ấm của Tạ Trần. Y tiếp tục luận giải về bản chất của 'Nhân Đạo', một dòng chảy triết lý sâu sắc, không phải là những pháp tắc cứng nhắc mà là một sự tương tác phức tạp của nhân tâm, của nhân quả.
"Nhân tâm, giống như dòng nước, có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, có lúc trong trẻo, c�� lúc đục ngầu," Tạ Trần nói, tay y khẽ vẽ một vòng tròn vô hình trên mặt bàn. "Muốn dẫn dắt nó, không thể dùng sức mạnh, cưỡng ép nó chảy theo ý mình. Điều đó chỉ khiến nó vỡ bờ, hoặc đọng lại thành vũng lầy chết. Phải dùng sự thấu hiểu, sự khơi thông. Mỗi người đều có nỗi sợ, có khao khát riêng, có những chấp niệm sâu sắc mà họ đã tích lũy qua hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm tu luyện."
Y nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt như xuyên thấu tâm can nàng. "Những người tu sĩ, họ sợ mất đi quyền năng, mất đi tuổi thọ, mất đi sự bất tử mà họ đã truy cầu. Họ sợ hãi cái chết, sợ hãi sự hữu hạn của phàm nhân. Đó là chấp niệm của Thiên Đạo cũ, là di sản của một kỷ nguyên đã qua. Còn phàm nhân, họ sợ hãi tu sĩ, sợ hãi bị chèn ép, sợ hãi sự bất công mà họ đã phải chịu đựng. Đó là nỗi đau của nhân gian."
"Hãy lắng nghe họ, không phán xét," Tạ Trần nhấn mạnh. "Đặc biệt là những người đang dần 'mất đi nhân tính' vì Thiên Đạo suy yếu. Sự mất mát này không phải là lỗi của họ, mà là hậu quả của một quy luật tự nhiên đang tan rã. Khi linh khí cạn kiệt, khi sợi dây liên kết giữa 'tâm' và 'thể' trở nên lỏng lẻo, con người dễ dàng rơi vào trạng thái vô cảm, hoặc bùng nổ trong những cảm xúc tiêu cực. Họ cần được thấu hiểu, được dẫn dắt, không phải bị lên án."
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt chàng dần rạng rỡ trở lại. "Con đã hiểu. Chúng con đã quá chú trọng vào việc 'làm' mà quên đi việc 'hiểu', quá chú trọng vào việc đặt ra quy tắc mà quên đi bản chất của sự sống, của tâm hồn con người. Chúng con đã dùng tư duy của người tu sĩ để nhìn nhận phàm nhân, và dùng tư duy của người mạnh để áp đặt kẻ yếu."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự ấm áp. "Đúng vậy. Sự thấu hiểu chính là cây cầu nối giữa những tâm hồn, là chìa khóa để mở ra cánh cửa 'Nhân Đạo'. Và bên cạnh sự thấu hiểu, các ngươi còn cần sự thích ứng."
"Thích ứng là sống," y tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, như một lời cảnh tỉnh. "Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí cạn kiệt, mọi quy luật cũ đang dần sụp đổ. Thế giới đang thay đổi từng ngày, từng giờ. Nếu cứ giữ mãi những lối mòn cũ, những suy nghĩ cũ, những phương pháp cũ, sẽ chỉ dẫn đến diệt vong. Con đường 'Hòa Nhập Nhân Gian' này cũng vậy, nó sẽ không ngừng biến đổi, không ngừng phát sinh những vấn đề mới mà các ngươi chưa từng gặp phải. Các ngươi phải linh hoạt như nước, uốn lượn theo địa hình, chấp nhận mọi thay đổi, mọi trở ngại. Đừng cố gắng ép dòng chảy, hãy tìm cách để nó tự nhiên tuôn trào, nhưng theo một hướng tốt đẹp hơn."
Lăng Nguyệt khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ nhõm như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Ánh mắt nàng dần sáng rõ, không còn vẻ u buồn mệt mỏi mà thay vào đó là một sự kiên định mới, một tầm nhìn rộng lớn hơn. "Con đã hiểu," nàng nói, giọng chắc chắn hơn trước. "Chúng con đã quá chú trọng vào việc 'định hình' mà quên đi việc 'thích nghi'. Chúng con đã quá tin vào sức mạnh của quy tắc mà quên đi sức sống mãnh liệt của sự linh hoạt." Nàng nhìn sang Dương Quân, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, như thể hai người đã tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn.
Dương Quân đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần. "Tiên sinh, con sẽ ghi nhớ. Con đường này không phải là một trận chiến, mà là một cuộc kiến tạo dài lâu, một cuộc hành trình của tâm hồn. Con sẽ không nản lòng, sẽ không vội vàng, sẽ dùng sự thấu hiểu và kiên nhẫn để gieo những hạt giống 'Nhân Đạo' đầu tiên." Ánh mắt chàng rạng rỡ, đầy quyết tâm, như ngọn lửa lý tưởng lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng lần này, nó được tiếp thêm sự bình tĩnh và thực tế. Chàng đã nhận ra rằng, Tạ Trần không chỉ cho họ con đường, mà còn cho họ cả phương pháp để đi trên con đường ấy.
Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt và Dương Quân, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng, từng lời như khắc sâu vào tâm trí họ. Hai người họ gật đầu, vẻ mặt dần trở nên nhẹ nhõm và sáng rõ hơn, những lo lắng ban đầu dường như đã tan biến, thay vào đó là sự kiên định và một tầm nhìn mới mẻ. Họ biết rằng, Tạ Trần đã trao cho họ không chỉ là lời khuyên, mà còn là một niềm tin, một sức mạnh vô hình để đối mặt với những thử thách sắp tới.
***
Khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng ở phía đông, nhuộm một vệt hồng cam lên bầu trời xám xịt của đêm qua, Tạ Trần tiễn Lăng Nguyệt và Dương Quân ra đến cổng Phật Sơn Tự. Sương đêm còn đọng trắng xóa trên những tán cây cổ thụ, trên mái ngói cong của chùa, và trên những phiến đá xanh rêu phong. Không khí se lạnh của buổi sớm mai mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mới, hòa quyện với mùi hương trầm còn vương vấn từ trong chùa, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và thiêng liêng. Tiếng chuông chùa báo canh điểm gần sáng ngân vang một lần cuối, rồi chìm vào sự tĩnh lặng, nhường chỗ cho tiếng chim hót lác đác đón ngày mới.
Tạ Trần đứng lặng lẽ dưới mái hiên chùa, thân hình gầy gò của y ẩn hiện trong làn sương sớm. Y không nói thêm nhiều lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng sự tin tưởng vô bờ bến và cả một chút ưu tư về tương lai.
"Đi đi," y cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn cân. "Ván cờ này mới chỉ bắt đầu. Hãy nhớ, mỗi hạt giống được gieo trồng cần thời gian để nảy mầm và trưởng thành. Đừng nản lòng, và đừng quên bản chất của 'Nhân Đạo' – sự tự nguyện, sự hỗ trợ lẫn nhau, và giá trị của lao động chân chính. Đó chính là những viên gạch đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, khi Thiên Đạo cũ đã hoàn toàn suy kiệt và con người phải tự mình kiến tạo tương lai."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng thẳng lưng, vẻ đẹp lạnh lùng của nàng giờ đây được bao bọc bởi một khí chất kiên cường, bất khuất. Nàng cúi chào thật sâu, một động tác trang trọng và đầy kính cẩn. "Chúng con sẽ không phụ sự kỳ vọng của tiên sinh. Chúng con sẽ là những người tiên phong của 'Nhân Đạo', sẽ dùng hành động để chứng minh, dùng kiên nhẫn để vun trồng." Giọng nàng chắc chắn, như lời thề nguyện vang vọng trong sương sớm.
Dương Quân cũng cúi đầu chào, ánh mắt chàng tràn đầy quyết tâm. "Chúng con đã sẵn sàng cho hành trình này! Con sẽ lắng nghe nhân tâm, sẽ thích ứng với mọi biến đổi, và sẽ không bao giờ quên những lời dạy của tiên sinh."
Hai người họ quay lưng bước đi, bóng dáng cao ráo, thanh thoát của Lăng Nguyệt và Dương Quân dần khuất trong làn sương sớm dày đặc, như hai lữ khách đang bắt đầu một chuyến đi dài, đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Họ mang theo những lời dặn dò cuối cùng của Tạ Trần, mang theo một tâm thế mới, sẵn sàng đối mặt với chiến dịch 'Hòa Nhập Nhân Gian' đang chờ đợi – một chiến dịch sẽ định hình tương lai của cả tu sĩ lẫn phàm nhân trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu, khi mà nguy cơ 'mất nhân tính' vẫn luôn rình rập.
Tạ Trần đứng đó một lúc lâu, nhìn theo bóng dáng họ cho đến khi hoàn toàn biến mất sau khúc quanh con đường. Gió đêm hiu quạnh thổi qua, mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng y vẫn bất động. Đôi mắt y, sâu thẳm như vũ trụ, như xuyên thấu thời gian và không gian, nhìn thấy viễn cảnh của một kỷ nguyên mới đang dần hình thành. Y biết, con đường phía trước còn xa lắm, sẽ có những lúc tưởng chừng như vô vọng, sẽ có những kẻ phản kháng, những kẻ bám víu vào quyền năng cũ, những kẻ 'mất người' vì linh khí suy yếu. Nhưng y cũng tin vào hạt giống 'Nhân Đạo' mà y đã gieo trồng, tin vào sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và khả năng thích ứng của những người như Lăng Nguyệt và Dương Quân.
Ván cờ này, y biết, không phải là một cuộc chiến tranh giành thắng bại, mà là một cuộc kiến tạo, một cuộc hồi sinh. Và y, Tạ Trần, vẫn sẽ là một phàm nhân, một người định hướng tư tưởng thầm lặng, sống một đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi, là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mà chỉ cần là chính mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.