Nhân gian bất tu tiên - Chương 718: Hạt Giống Hòa Nhập: Những Bước Chân Đầu Tiên
Ánh đèn từ Thành Vô Song, dù còn le lói yếu ớt giữa màn đêm, lại mang trong mình một sức sống mãnh liệt, một lời hứa hẹn về một bình minh mới, không còn bị bóng tối của Thiên Đạo suy tàn che phủ. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy vô thường của nhân quả. Những hạt giống "Nhân Đạo" đã được gieo vào lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, hai con người từng đứng trên đỉnh cao của tu tiên giới, giờ đây đã sẵn sàng gánh vác trách nhiệm kiến tạo một kỷ nguyên khác. Họ không còn là những tu sĩ đơn thuần nữa, mà là những "người gieo hạt" của một triết lý mới, một trật tự mới. Con đường phía trước, Tạ Trần biết, sẽ không hề bằng phẳng. Sự chuyển đổi từ một thế giới tôn thờ quyền năng tu vi sang một thế giới đề cao giá trị nhân sinh, lao động chân chính và sự hỗ trợ lẫn nhau, sẽ là một hành trình dài và đầy chông gai. Sẽ có những chấp niệm khó lay chuyển, những hoài nghi sâu sắc, và cả những phản kháng từ những kẻ vẫn còn bám víu vào tàn dư của quá khứ. Nhưng Tạ Trần tin tưởng. Y tin vào sức mạnh của những giá trị chân thực, tin vào khả năng "phá cục" của nhân tính, dù chỉ là từng bước một, như cách một hạt giống nhỏ nhoi vươn mình trở thành cổ thụ, vững chãi giữa muôn vàn phong ba bão táp của số mệnh. Mầm non của sự thay đổi đã được gieo, và nó sẽ từ từ bén rễ, chờ đợi ngày đâm chồi, nảy lộc, theo dòng chảy vô thường của nhân quả, kiến tạo nên một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang loay hoay xuyên qua màn sương mỏng giăng trên Thành Vô Song, Hội Trường Dân Sinh đã trở nên náo nhiệt. Tòa nhà lớn này, vốn là một Tông Môn Phân Đường cũ của Nguyệt Thần Cung, giờ đây đã được cải tạo thành trung tâm đầu não cho chiến dịch 'Hòa Nhập Nhân Gian'. Những nét kiến trúc uy nghiêm, cổ kính của tiên gia vẫn còn đó, nhưng đã được tô điểm bằng những biểu ngữ đơn sơ, giản dị, viết những dòng chữ mang ý nghĩa sâu sắc về "Nhân Đạo", về "lao động chân chính" và "hỗ trợ lẫn nhau". Không khí nơi đây không còn sự tĩnh mịch của đạo quán hay vẻ trang nghiêm của chốn tu hành, mà thay vào đó là một sự pha trộn kỳ lạ giữa tò mò, hy vọng, và cả những lo lắng khó nói thành lời.
Hàng trăm người, cả cựu tu sĩ và phàm nhân, chen chúc, đứng ngồi lộn xộn trong và ngoài hội trường. Tiếng bàn tán xôn xao như tiếng ong vỡ tổ, xen lẫn tiếng bước chân lạo xạo trên nền đá. Mùi hương của bánh bao mới nướng từ các hàng quán ven đường hòa quyện với mùi mồ hôi của đám đông, tạo nên một không khí rất đỗi nhân gian. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát như sương tuyết, đứng trên bục cao chính giữa hội trường. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ánh lên một vẻ mệt mỏi ẩn sâu, dấu vết của những đêm dài suy tư và gánh nặng trách nhiệm. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng phần nào toát lên sự khắc khổ. Nàng không còn là một tiên tử chỉ biết tu luyện và tranh giành cơ duyên nữa, mà là một người lãnh đạo đang đối mặt với những thách thức thực tế, những vấn đề của cõi phàm trần.
Đứng cạnh Lăng Nguyệt là Dương Quân, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt chàng sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng cũng không che giấu được sự bối rối trước quy mô và sự phức tạp của đám đông đang tập trung trước mặt. Chàng cố gắng giải thích bằng một giọng nói rõ ràng, dứt khoát về mục đích của buổi tuyển chọn, về những nguyên tắc của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã gieo vào lòng họ. "Chư vị đạo hữu, cùng toàn thể nhân sĩ!" Dương Quân cất tiếng, cố gắng át đi tiếng ồn ào. "Thiên Đạo đã suy tàn, linh khí cạn kiệt. Con đường tu tiên như chúng ta từng biết đã không còn nữa. Nhưng đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới! Một khởi đầu cho kỷ nguyên 'Nhân Đạo', nơi giá trị của mỗi người không nằm ở tu vi hay quyền năng, mà nằm ở sự cống hiến, ở lao động chân chính, và ở lòng hỗ trợ lẫn nhau!"
Lời nói của Dương Quân vang vọng, nhưng không phải ai cũng hoàn toàn thấu hiểu. Nhiều cựu tu sĩ vẫn còn nét kiêu ngạo trên khuôn mặt, ánh mắt họ lướt qua đám phàm nhân với một sự khinh thường khó che giấu. Họ là những người từng đứng trên vạn vật, từng coi phàm nhân như kiến cỏ. Việc phải "hòa nhập" vào thế giới mà họ từng bỏ lại phía sau, phải "lao động chân chính" để tồn tại, là một sự sỉ nhục, một sự từ bỏ "đại đạo" mà họ đã theo đuổi cả đời. Ngược lại, những phàm nhân lại mang vẻ dè dặt, ánh mắt chứa đựng sự hoài nghi và cả nỗi sợ hãi. Họ đã quá quen với việc bị tu sĩ áp bức, bị lợi dụng, hoặc bị bỏ rơi khi Thiên Đạo sụp đổ. Làm sao có thể tin tưởng rằng những "tiên nhân" này, những kẻ từng đứng ngoài vòng luân lý của họ, giờ đây lại muốn sống "bình đẳng" với họ?
Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, đang bận rộn với công tác hậu cần. Anh hò hét, cố gắng duy trì trật tự cho đám đông đang chen lấn. "Nào, mọi người xếp hàng trật tự! Đừng chen lấn! Ai muốn đăng ký thì theo hướng này! Ai có thắc mắc thì hỏi rõ ràng!" Anh lau mồ hôi trên trán, ánh mắt lo lắng quét qua đám đông. Anh nhiệt tình, trung thành với Tạ Trần và lý tưởng của 'Nhân Đạo', nhưng cũng có sự lo lắng thực tế của một phàm nhân khi đối mặt với sự phức tạp của việc hòa giải hai thế giới vốn đã đối lập nhau hàng vạn năm.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, lẫn vào đám đông, lặng lẽ quan sát. Y không đứng trên bục cao, không phát biểu hùng hồn, chỉ là một cái bóng trầm tĩnh giữa biển người. Đôi mắt sâu thẳm của y luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, đọc vị từng tâm tư, từng chấp niệm của những con người xung quanh. Y nhận ra sự pha trộn phức tạp của cảm xúc: hy vọng mỏng manh, hoài nghi cố hữu, kiêu ngạo tàn dư, và cả nỗi sợ hãi về một tương lai vô định.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới mép bục, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, vang vọng khắp hội trường, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Chư vị lắng nghe," nàng cất tiếng, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt. "Chúng ta không tìm kiếm quyền năng, không tìm kiếm những kẻ chỉ biết truy cầu sức mạnh hão huyền. 'Nhân Đạo' cần những người hiểu giá trị của sự tự nguyện và lao động chân chính. Nó cần những người sẵn lòng từ bỏ chấp niệm về 'tiên' và 'phàm', để cùng nhau xây dựng một thế giới mới, nơi mỗi cá nhân đều có thể tìm thấy giá trị của mình thông qua sự cống hiến thực sự." Nàng dừng lại, để cho những lời nói của mình thấm vào lòng người. "Ai không thể chấp nhận điều đó, xin mời rời đi. Chúng ta không ép buộc. 'Nhân Đạo' là sự tự nguyện."
Sự tuyên bố dứt khoát của Lăng Nguyệt khiến một vài tu sĩ hừ lạnh khinh khỉnh rồi bỏ đi, nhưng phần lớn vẫn ở lại, dù trong lòng vẫn còn nhiều gợn sóng. Sự lựa chọn đã được đặt ra rõ ràng: chấp nhận thay đổi, hoặc tự mình tìm lấy con đường không còn tồn tại. Dương Quân tiếp lời, cố gắng làm dịu đi không khí căng thẳng. "Mỗi người, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều có thể đóng góp. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một thế giới mới, nơi mọi người hỗ trợ lẫn nhau, nơi tài năng và nỗ lực được trân trọng, không phân biệt xuất thân hay tu vi." Chàng chỉ tay về phía một khu vực được đánh dấu. "Xin mời những người muốn tham gia, hãy tiến vào khu vực đăng ký và phỏng vấn. Chúng ta sẽ lắng nghe câu chuyện của từng người, và cùng nhau tìm ra vị trí phù hợp nhất trong 'Nhân Đạo' này."
Dòng người bắt đầu di chuyển, chậm chạp nhưng kiên quyết, tiến vào các khu vực phỏng vấn và đăng ký đã được chuẩn bị sẵn. Vương Đại Ngưu thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không ngừng điều phối. Tạ Trần vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo từng cử động, từng biểu cảm. Y biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường để thay đổi tư duy của cả một thế giới, để xóa bỏ những định kiến đã ăn sâu vào cốt tủy qua hàng vạn năm, sẽ còn gian nan gấp bội. Nhưng y cũng thấy được, trong những ánh mắt do dự, trong những bước chân còn ngần ngại, đã bắt đầu nhen nhóm một tia hy vọng. Đó chính là những hạt giống, dù nhỏ bé, nhưng có thể nảy mầm và vươn mình mạnh mẽ, nếu được vun trồng đúng cách.
***
Bên trong gian phòng tuyển chọn chính, không khí lại càng căng thẳng hơn. Ánh nắng giữa trưa gay gắt xuyên qua khung cửa sổ, hắt vào căn phòng một thứ ánh sáng chói chang, làm nổi bật lên từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không gian, cũng như vẻ mệt mỏi trên gương mặt của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ ngồi sau một chiếc bàn gỗ đơn giản, đối mặt với từng ứng viên. Mỗi người mang theo một câu chuyện, một chấp niệm, một nỗi lo riêng.
Một cựu tu sĩ Kim Đan Cảnh, Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghiêm, ánh mắt sắc sảo nhưng giờ đã pha lẫn nét mệt mỏi, bước vào. Ông từng là một nhân vật có tiếng trong một tiểu tông môn, giờ đây phải đối mặt với một thực tại nghiệt ngã. Ông ngồi xuống, lưng thẳng tắp, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ miễn cưỡng và băn khoăn. "Tiên Tử," ông cất tiếng, giọng nói trầm hùng nhưng không còn vẻ cao ngạo như xưa, "công pháp đã suy tàn, linh khí đã cạn kiệt, nhưng đạo tâm của chúng ta vẫn còn đó. Ta đã dành cả đời để truy cầu đại đạo, để thăng hoa, để thoát ly phàm trần. Liệu việc hòa mình vào phàm trần, làm những việc phàm tục, có phải là sự chối bỏ gốc rễ, là sự phản bội lại con đường mà ta đã kiên trì theo đuổi?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử kiên nhẫn lắng nghe. Nàng hiểu sâu sắc nỗi lòng của những cựu tu sĩ như Trưởng Lão Thanh Vân. Nàng cũng từng sống trong thế giới đó, từng mang những chấp niệm tương tự. "Trưởng lão Thanh Vân," nàng đáp, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự thấu hiểu, "gốc rễ của đạo không phải là công pháp hay linh khí. Gốc rễ của đạo là nhân tính, là bản nguyên của vạn vật. Quyền năng không phải là tất cả. Nếu đạo tâm của người vẫn còn, thì hãy để nó hướng về nhân gian, hướng về sự cống hiến và kiến tạo. Chúng ta cùng nhau học lại cách 'làm người', học lại cách sống một đời trọn vẹn, không cần dựa dẫm vào sức mạnh siêu phàm." Nàng nhìn thẳng vào mắt ông, ánh mắt kiên định. "Việc hòa mình vào phàm trần không phải là chối bỏ gốc rễ, mà là tìm lại gốc rễ chân chính của mình. Chẳng phải vạn vật đều khởi nguồn từ nhân gian sao?"
Trưởng Lão Thanh Vân khẽ thở dài, khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và suy tư. Ông không lập tức chấp nhận, nhưng cũng không phản bác kịch liệt. Có lẽ, những lời nói của Lăng Nguyệt đã chạm đến một phần nào đó trong tâm hồn đã khô cằn của ông.
Tiếp sau đó là một phàm nhân trẻ tuổi, gầy gò, đôi mắt to tròn nhưng chứa đầy vẻ ngờ vực. Cậu ngồi xuống, hai tay nắm chặt vào nhau, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Chúng tôi... chúng tôi đã từng bị các vị tiên nhân coi như kiến cỏ," cậu cất tiếng, giọng nói run rẩy. "Bị lợi dụng, bị bỏ mặc khi tai họa ập đến. Làm sao... làm sao chúng tôi có thể tin tưởng rằng lần này sẽ khác? Rằng các vị sẽ không lại một lần nữa lợi dụng chúng tôi, rồi lại bỏ rơi chúng tôi khi đã đạt được mục đích của mình?"
Những lời nói của phàm nhân trẻ tuổi như một nhát dao đâm thẳng vào lương tâm của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Đó là sự thật phũ phàng về quá khứ, là vết sẹo hằn sâu trong lòng nhân gian. Lăng Nguyệt cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, một gánh nặng từ những tội lỗi của tu tiên giới trong quá khứ. Nàng kiên nhẫn giải thích, giọng nói mềm mại hơn một chút. "Chúng ta hiểu nỗi đau và sự nghi ngờ của các ngươi. Nhưng Thiên Đạo đã sụp đổ, và con đường cũ đã không còn nữa. Chúng ta, những người từng là tu sĩ, cũng đang phải học lại, phải thay đổi. Chúng ta không còn tìm kiếm quyền năng, mà tìm kiếm sự tồn tại bền vững cho tất cả. 'Nhân Đạo' không phải là để lợi dụng ai, mà là để tất cả chúng ta cùng nhau xây dựng một tương lai. Chúng ta muốn chứng minh bằng hành động, chứ không phải bằng lời nói suông."
Dương Quân cố gắng dùng lý lẽ để thuyết phục, ánh mắt chàng tràn đầy sự chân thành. "Đây là con đường duy nhất để chúng ta cùng tồn tại và phát triển. Không có 'tiên' hay 'phàm' nữa, chỉ có 'nhân' mà thôi. Chúng ta cần các ngươi, cần sự hiểu biết, sự chăm chỉ của các ngươi trong việc vun trồng, xây dựng, để tạo nên một thế giới mới, nơi mọi người đều bình đẳng và được tôn trọng." Tuy nhiên, chàng vẫn cảm thấy một sự bất lực nhất định. Những lời nói, dù có lý lẽ đến đâu, cũng khó có thể xóa bỏ được hàng vạn năm định kiến và tổn thương.
Một vài phàm nhân khác, sau khi nghe lời giải thích, vẫn lắc đầu bỏ đi trong sự nghi ngờ. Họ không thể gạt bỏ đi nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm khảm. Nhưng cũng có những người khác, ánh mắt dần dần sáng lên, một tia hy vọng nhen nhóm trong lòng. Họ chấp nhận đăng ký, dù vẫn còn dè dặt. Trưởng Lão Thanh Vân, sau một hồi trầm tư, cuối cùng cũng khẽ gật đầu. "Nếu đã vậy, lão phu cũng nguyện thử một lần," ông nói, giọng nói pha chút chấp nhận số mệnh, chút tò mò về con đường mới. Ông vẫn giữ chút kiêu ngạo cố hữu của một tu sĩ, nhưng cũng tò mò và dần bị thuyết phục bởi những nguyên tắc mới. Ông là một minh chứng sống cho sự thay đổi, dù chậm rãi, vẫn đang diễn ra.
Cuộc phỏng vấn tiếp tục diễn ra, một vòng xoáy không ngừng của hy vọng và thất vọng, của lý tưởng và thực tế. Lăng Nguyệt và Dương Quân, dù mệt mỏi, vẫn kiên trì lắng nghe, giải thích, và đánh giá từng ứng viên. Họ biết, đây không chỉ là việc tuyển chọn người, mà còn là quá trình gieo hạt, gieo niềm tin vào một kỷ nguyên mới. Họ phải đối mặt với sự kháng cự ngầm từ những tu sĩ không muốn từ bỏ hoàn toàn con đường cũ, và cả những phàm nhân cảm thấy lo sợ sự thay đổi. Mọi thứ đều rất khó khăn, nhưng họ đã quyết tâm, và không thể lùi bước.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu dát vàng trên mặt sông Vô Song, Tạ Trần đã ngồi tại một bàn ven cửa sổ của Quán Trà Vọng Giang từ lâu. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với ban công nhìn ra sông, tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và căng thẳng nơi Hội Trường Dân Sinh. Tiếng nước sông chảy rì rào, tiếng chim hót xa xa, và tiếng pha trà nhẹ nhàng tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, giúp tâm hồn tĩnh lặng. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ thoang thoảng.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn điềm nhiên nhấp chén trà nóng trong tay. Ánh mắt y dõi về phía Thành Vô Song, nơi Hội Trường Dân Sinh vẫn còn rực sáng ánh đèn, như một ngọn hải đăng giữa màn đêm đang buông xuống. Y không cần có mặt trực tiếp để cảm nhận được không khí nơi đó, để thấu hiểu những khó khăn mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đang phải đối mặt. Khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" cho phép y nhìn thấu những dòng chảy ẩn sâu trong tâm trí con người, những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt, báo hiệu những biến động sắp xảy ra.
Vương Đại Ngưu, sau một ngày dài bận rộn, cuối cùng cũng tìm đến quán trà, thở phì phò ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. Anh đặt một bản báo cáo sơ bộ, viết tay nguệch ngoạc nhưng đầy đủ số liệu và những vấn đề phát sinh, lên bàn. "Tiên sinh," anh nói, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi và chút thất vọng, "công việc này... khó hơn con tưởng nhiều. Có vài tu sĩ vẫn còn giữ thái độ ngạo mạn, chất vấn về 'đại đạo' của họ, không chịu chấp nhận việc phải lao động. Còn phàm nhân thì... họ không dễ dàng tin tưởng. Nhiều người còn nghi ngờ, cho rằng chúng ta lại đang bày trò gì đó."
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay y, tựa như sự kiên nhẫn mà y đang cố gắng truyền tải. Y đã dự liệu được những khó khăn này từ trước. Một cuộc cách mạng tư tưởng không thể diễn ra trong một sớm một chiều. "Hạt giống đã gieo," y nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy, "nay chỉ cần kiên nhẫn vun trồng, tưới tắm bằng lòng kiên trì và trí tuệ. Nước chảy đá mòn, người đổi lòng cũng vậy. Không có con đường tắt nào cho sự thay đổi chân chính."
Đúng lúc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng bước vào quán trà. Cả hai đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt vẫn còn sự kiên định. Lăng Nguyệt, dù dung nhan vẫn tuyệt mỹ, nhưng nét u buồn đã hằn sâu hơn. Nàng bước đến bàn Tạ Trần, khẽ ngồi xuống, thở dài một tiếng. "Tạ công tử," nàng cất tiếng, giọng nói có chút do dự và mệt mỏi, "chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng dường như bức tường ngăn cách giữa tu sĩ và phàm nhân còn kiên cố hơn ta tưởng. Liệu chúng ta có nên... mạnh tay hơn không? Áp dụng một số biện pháp cứng rắn hơn để họ chấp nhận 'Nhân Đạo'?"
Dương Quân cũng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng và câu hỏi. "Tiên sinh, chúng tôi phải làm gì để họ thực sự hiểu 'Nhân Đạo'? Để họ tự nguyện từ bỏ những chấp niệm cũ và cùng chúng ta kiến tạo tương lai?" Chàng vẫn giữ sự nhiệt huyết, nhưng sự đụng chạm với thực tế khắc nghiệt đã khiến chàng nhận ra rằng lý tưởng không phải lúc nào cũng dễ dàng được chấp nhận.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một góc trời. "Mạnh tay, cưỡng ép, chỉ tạo ra sự phục tùng giả tạo, chứ không phải sự thay đổi chân chính từ bên trong," y trầm ngâm đáp. "Đó là con đường cũ của quyền năng, của Thiên Đạo. 'Nhân Đạo' không đi theo con đường đó. Nó phải là sự tự nguyện, sự thấu hiểu." Y quay sang nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng. "Hãy chứng minh. Bằng hành động, bằng sự kiên nhẫn, và bằng cách sống. Hãy để những người tiên phong, những người đã chấp nhận 'Nhân Đạo' và bắt đầu lao động, trở thành minh chứng sống cho giá trị của con đường này."
Y tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự triết lý sâu sắc. "Một cái cây cổ thụ không thể lớn lên chỉ trong một ngày, nó cần mưa gió, cần nắng hạn, cần sự kiên nhẫn của người vun trồng. 'Nhân Đạo' cũng vậy, nó là một cái cây lớn, sẽ cần rất nhiều thời gian để bén rễ sâu, để đâm chồi nảy lộc, và để lan tỏa bóng mát khắp nhân gian. Các ngươi chính là những người vun trồng đầu tiên. Đừng vội vàng, đừng nản lòng. Hãy để những thành quả lao động chân chính của họ, những mối quan hệ hỗ trợ lẫn nhau của họ, tự lên tiếng. Hãy để họ tận mắt chứng kiến sự khác biệt giữa một cuộc sống chỉ biết truy cầu quyền năng và một cuộc sống lao động chân chính, hỗ trợ lẫn nhau, nơi mỗi người đều tìm thấy giá trị của mình. Đó chính là 'nhân quả' chân chính."
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, sự mệt mỏi trong ánh mắt nàng dần tan đi, thay vào đó là một sự kiên định trở lại. Nàng đã tìm thấy câu trả lời, không phải trong sự cứng rắn, mà trong chính sự kiên nhẫn và lòng tin vào "nhân tính" mà Tạ Trần đã dạy. Dương Quân nhìn về phía Thành Vô Song, nơi ánh đèn vẫn lấp lánh, lý tưởng lại bùng cháy trong lòng chàng, nhưng lần này, nó được tiếp thêm sự bình tĩnh và thực tế.
Tạ Trần tiếp tục nhấp trà, để họ tự tìm thấy con đường của mình, tự mình gánh vác trách nhiệm mà họ đã chấp nhận. Y biết rằng, những khó khăn ban đầu trong việc tuyển chọn và tâm lý phức tạp của tu sĩ lẫn phàm nhân chỉ là khởi đầu. Con đường 'Hòa Nhập Nhân Gian' sẽ còn lâu dài và đầy chông gai, không thể hoàn thành trong một sớm một chiều. Vai trò của y sẽ vẫn là người định hướng tư tưởng, để các đồng minh tự mình trưởng thành và thực hiện. Sự chấp nhận miễn cưỡng của một số cựu tu sĩ như Trưởng Lão Thanh Vân báo hiệu rằng sẽ có những người khác dần dần thay đổi, nhưng cũng có thể có những người vẫn giữ lòng bất mãn và gây rối trong tương lai. Tuy nhiên, sự nhiệt tình của Vương Đại Ngưu, và cả những ánh mắt hiếu kỳ của những đứa trẻ phàm nhân như Tiểu Hoa mà y đã thoáng thấy trong đám đông, chính là nền tảng vững chắc cho 'Nhân Đạo' mới.
Khi hoàng hôn đã tắt hẳn, và màn đêm buông xuống hoàn toàn, Tạ Trần vẫn ngồi đó, trầm tư. Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà y đã đọc qua nhiều lần, lại hiện lên trong tâm trí y. Vô vi không phải là không làm gì, mà là làm theo tự nhiên, thuận theo dòng chảy của nhân quả, không cưỡng cầu. Cuộc cách mạng tư tưởng này, y biết, phải là một quá trình tự nhiên, nơi con người tự nguyện lựa chọn, tự nguyện thay đổi, để rồi một ngày kia, họ sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, trong một kỷ nguyên mới của nhân gian.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.