Nhân gian bất tu tiên - Chương 717: Nền Tảng Nhân Đạo: Ba Nguyên Tắc Hòa Nhập
Màn đêm buông xuống Phật Sơn Tự, mang theo hơi sương lạnh và sự tĩnh mịch của vạn vật. Những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời thăm thẳm, nhưng trong gian thiền đường nhỏ, ngọn đèn dầu vẫn còn cháy, hắt thứ ánh sáng vàng vọt lên gương mặt trầm tư của Tạ Trần. Y đã thức trắng đêm, không phải để tu luyện hay truy cầu sức mạnh, mà để suy ngẫm về những gì đã xảy ra, về những hạt giống đã được gieo trong buổi họp chiều. Lời cam kết của Lăng Nguyệt và Dương Quân, sự thay đổi trong ánh mắt của Trưởng Lão Thanh Vân và Nữ Tu Sĩ Cẩm Tú, tất cả đều là những tín hiệu đáng mừng. Song, y biết, đó mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, gập ghềnh hơn vạn dặm mây trôi, và đòi hỏi một nền tảng vững chắc, một triết lý đủ sức định hướng cho cả một kỷ nguyên.
Khi bình minh hé rạng, xua tan đi màn sương đêm, tiếng chuông chùa ngân vang ba hồi dài, thanh thoát và uy nghiêm, như đánh thức vạn vật khỏi giấc ngủ dài. Tiếng mõ gõ đều đều từ gian Đại Hùng Bảo Điện vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trong khu vườn thiền, tạo nên một bản hòa tấu của sự thanh tịnh. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi hoa sen đang nở rộ trong ao, và chút hương đất ẩm sau trận mưa đêm qua, tạo nên một không khí vừa linh thiêng vừa gần gũi.
Trong gian thiền đường nhỏ, nơi ánh nắng ban mai vừa kịp xuyên qua khung cửa sổ giấy, Tạ Trần đã ngồi ngay ngắn, tựa như một pho tượng cổ kính. Y không hề có vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của nhân gian. Đối diện y, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Ông Lão Tiều Phu và Vương Đại Ngưu cũng đã tề tựu đông đủ. Ánh nắng mềm mại chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của Tạ Trần, làm nổi bật vẻ thư sinh gầy gò, hoàn toàn không có khí chất của một người mang gánh nặng cứu thế. Trên chiếc bàn gỗ đơn giản, chỉ có vài chén trà thanh bốc hơi nghi ngút và một cuộn giấy cũ kỹ, được buộc bằng sợi dây gai thô mộc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, nhưng vẻ lạnh lùng trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng đã dịu đi phần nào, thay vào đó là một sự mong chờ pha lẫn hoài nghi. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, đã cảm nhận được sự "mất người" trong giới tu sĩ, và đã bắt đầu tin vào con đường của Tạ Trần. Nhưng để hoàn toàn rũ bỏ những chấp niệm cố hữu về tu vi, về quyền năng, nàng vẫn cần thêm những lời giải đáp sâu sắc hơn.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn và nhiệt huyết, ngồi thẳng tắp, ánh mắt sáng ngời, sẵn sàng tiếp thu mọi đạo lý mới. Chàng là một người trọng nghĩa khí, khao khát một nhân gian tốt đẹp hơn, nhưng đôi lúc vẫn còn bối rối trước sự khác biệt quá lớn giữa "Nhân Đạo" của Tạ Trần và những gì chàng từng được học.
Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, mỉm cười hiền hậu, nhấp từng ngụm trà nóng. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt tinh anh của ông dường như đã nhìn thấu mọi điều, và sự hiện diện của ông mang đến một cảm giác bình yên, vững chãi. Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, chất phác, ngồi nghiêm túc lắng nghe, thỉnh thoảng lại gãi đầu, nhưng sự chân thật trong ánh mắt hắn cho thấy hắn hoàn toàn tin tưởng vào Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ hắng giọng, tiếng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên trong không gian tĩnh mịch của thiền đường. "Chư vị, buổi chiều hôm qua, chúng ta đã cùng nhau phác thảo 'Kế hoạch tổng thể Hòa Nhập Nhân Gian'. Đó là một bước đi quan trọng, nhưng để kế hoạch ấy không chỉ là khẩu hiệu suông, mà là một con đường bền vững, một triết lý đủ sức kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, chúng ta cần ba nguyên tắc cốt lõi để dẫn đường."
Nói đoạn, Tạ Trần từ tốn gỡ sợi dây gai, mở cuộn giấy cũ kỹ. Trên đó, bằng nét chữ phóng khoáng nhưng chắc chắn, y đã phác thảo ba gạch đầu dòng đơn giản. "Nguyên tắc thứ nhất," y tiếp tục, "là sự tự nguyện. 'Hòa Nhập Nhân Gian' không phải là một mệnh lệnh, cũng không phải một sự ép buộc. Nó phải xuất phát từ nội tâm, từ sự thấu hiểu và khao khát một cuộc sống trọn vẹn của mỗi cá nhân."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, gương mặt tuyệt mỹ thoáng hiện vẻ khó tin. "Tự nguyện? Ngay cả khi điều đó có nghĩa là một số người sẽ cố chấp không bao giờ buông bỏ tu vi và quyền năng của mình, sẽ mãi bám víu vào những gì đã thuộc về quá khứ sao? Chẳng lẽ chúng ta cứ để mặc họ, để những tàn dư của tư tưởng cũ tiếp t���c gieo rắc hỗn loạn?" Giọng nàng vẫn còn chút lạnh lùng, mang theo sự sắc bén của một người từng quen với quyền uy và sự dứt khoát.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Đúng vậy, Tiên Tử. Chính là tự nguyện. Ép buộc chỉ tạo ra sự phản kháng và oán hận. Hơn nữa, việc chúng ta ép buộc họ từ bỏ tu vi, chẳng khác nào chúng ta đang dùng chính sức mạnh mà họ từng trân quý để đè nén họ. Đó không phải là 'Nhân Đạo'. Mỗi cá nhân đều có 'nhân quả' của riêng mình. Sự lựa chọn của họ, dù là cố chấp hay buông bỏ, đều sẽ dẫn đến một 'quả' tương ứng. Nhiệm vụ của chúng ta là gieo hạt giống của sự thấu hiểu, cung cấp con đường, chứ không phải là nhổ bỏ những cái cây đã mọc sai hướng bằng vũ lực. Thời gian và sự thật sẽ là minh chứng rõ ràng nhất."
Dương Quân chen vào, giọng có chút bối rối. "Nhưng nếu không có sức mạnh tu vi để trấn áp, làm sao chúng ta có thể bảo vệ bản thân và nhân gian khỏi những kẻ vẫn còn chấp niệm với quyền lực, những kẻ sẽ lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để gây rối, để cướp bóc, để thỏa mãn dục vọng cá nhân?" Ánh mắt chàng vẫn còn vương vấn nỗi lo về trật tự và an nguy.
"Sức mạnh tu vi chỉ là một loại sức mạnh, và nó đang dần cạn kiệt cùng với linh khí của Thiên Đạo," Tạ Trần nhẹ nhàng đáp. "Sức mạnh thật sự nằm ở sự đoàn kết, ở sự thấu hiểu, ở khả năng kiến tạo và bảo vệ lẫn nhau của con người. Đó là nguyên tắc thứ hai: Hỗ trợ lẫn nhau. Trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, không một cá nhân hay một tông môn nào có thể tồn tại độc lập. Chúng ta phải học cách dựa vào nhau, không phải dựa vào pháp bảo hay thần thông. Tu sĩ có tu vi cao thâm, hãy dùng nó để giúp đỡ phàm nhân trong những việc mà phàm nhân không thể làm được, như dời núi lấp biển cho những công trình lớn, chứ không phải để cai trị hay phô trương. Phàm nhân, với sự cần cù, trí tuệ và kỹ năng của mình, sẽ kiến tạo nên những giá trị vật chất và tinh thần để nuôi dưỡng toàn xã hội. Đó là sự trao đổi, sự cộng sinh, tạo nên một mạng lưới 'nhân quả' bền chặt."
Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. "Cây non không thể lớn nếu bị ép. Lòng người cũng vậy. Hơn nữa, một cái cây dù to lớn đến mấy, nhưng nếu rễ nó không bám sâu vào đất, không hút được dinh dưỡng từ lòng đất, thì nó cũng sẽ khô héo. Con người cũng vậy, nếu chỉ biết dựa vào linh khí từ trời, mà không biết tự nuôi dưỡng chính mình, tự gieo trồng cuộc sống của mình, thì sớm muộn cũng sẽ 'mất người'." Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự minh triết của người từng trải.
Tạ Trần nhìn Ông Lão Tiều Phu với ánh mắt tán thưởng. "Ông lão nói chí phải. Sự tự nguyện là cái gốc rễ của lòng người. Sự hỗ trợ lẫn nhau là mạch nước nuôi dưỡng. Nếu không có hai điều này, 'Nhân Đạo' sẽ không bao giờ bén rễ sâu." Y khẽ vuốt cuộn giấy, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, như muốn khẳng định lại sự kiên định trong triết lý của mình. Y biết, để thay đổi một tư tưởng đã ăn sâu vào hàng vạn năm lịch sử, không thể chỉ bằng lời nói suông. Nó cần thời gian, sự kiên nhẫn và quan trọng nhất, là sự minh chứng bằng hành động.
Vương Đại Ngưu, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây vỗ ��ùi một cái. "Tự nguyện thì tốt! Ai muốn làm người tốt thì làm, ai muốn làm kẻ xấu thì cứ làm, rồi coi 'quả' nó thế nào! Còn giúp đỡ nhau thì càng tốt! Ngày xưa tu sĩ cứ ở trên cao, có bao giờ nhìn xuống phàm nhân tụi tôi đâu. Giờ có người chịu giúp đỡ, còn gì bằng!" Hắn nói với vẻ chân thật, chất phác, nhưng lời nói của hắn lại chạm đến một khía cạnh cốt lõi của "Nhân Đạo": sự bình đẳng và tình người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Dù vẫn còn nhiều nghi hoặc và lo lắng, nhưng những lời của Tạ Trần, kết hợp với sự thấu hiểu mộc mạc của Ông Lão Tiều Phu và Vương Đại Ngưu, đã bắt đầu gieo vào lòng họ một hạt giống của sự chấp nhận. Họ nhận ra rằng, con đường này không chỉ là một sự thay thế cho Thiên Đạo đã suy tàn, mà còn là một sự trở về với bản chất thực sự của con người, điều mà tiên đạo đã vô tình làm lu mờ.
***
Thời gian trôi chậm trong gian thiền đường thanh tịnh. Nắng đã lên cao, trời quang mây tạnh, không khí ấm áp hơn nhưng vẫn trong lành, mang theo hương đất và cây cỏ. Tiếng chuông chùa giờ đã ngớt, chỉ còn tiếng mõ đều đều và tiếng gió khẽ xào xạc qua những tán cây cổ thụ.
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt y dừng lại trên cuộn giấy, rồi lại hướng về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân, những người sẽ là mũi nhọn trong việc truyền bá triết lý này. "Và nguyên tắc thứ ba, cũng là nguyên tắc quan trọng nhất, là giá trị của lao động chân chính thay vì quyền năng tu vi."
Vừa nghe đến đây, Lăng Nguyệt Tiên Tử không kìm được mà lộ ra vẻ kinh ngạc. Nàng đã sống hàng ngàn năm trong giới tu sĩ, chứng kiến vô số cường giả đạt đến cảnh giới cao thâm, một tay lật biển, một tay nghiêng trời. Quyền năng tu vi, đối với nàng, là biểu tượng tối thượng của sự tồn tại, là con đường duy nhất để trường sinh, để bảo vệ. Giờ đây, Tạ Trần lại nói rằng nó không có giá trị bằng lao động chân chính? Điều này gần như là một sự sỉ nhục đối với toàn bộ sự nghiệp tu luyện của nàng.
Tạ Trần dường như nhìn thấu được suy nghĩ của nàng, y nhẹ nhàng giải thích: "Quyền năng tu vi mang lại ảo ảnh về sức mạnh và sự bất tử, nó khiến con người ta tin rằng mình có thể vượt lên trên quy luật tự nhiên, có thể ngồi không mà hưởng thụ thành quả của kẻ khác, hoặc chỉ cần một niệm là có thể thay đổi vạn vật. Nhưng nó cũng tước đi giá trị của sự sáng tạo, của lao động, của sự kết nối giữa con người với đất đai, với vạn vật, và với chính bản thân họ."
Y dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. "Linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, đó không chỉ là dấu hiệu của một kỷ nguyên sắp tàn, mà còn là một lời nhắc nhở rằng chúng ta không thể mãi dựa vào nó, không thể mãi sống trên ảo ảnh của quyền năng hư vô. Khi linh khí không còn, thần thông không còn, thì một tu sĩ Kim Đan cảnh vĩ đại cũng chẳng khác gì một phàm nhân tay trói gà không chặt. Họ sẽ mất đi phương hướng, mất đi giá trị bản thân, bởi vì họ đã 'mất người' khi chỉ biết coi trọng tu vi mà quên đi những giá trị nhân sinh cơ bản nhất."
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn chút khó tin, giọng nàng pha chút hoài nghi và cả sự uất ức. "Vậy là, một tu sĩ Kim Đan cảnh, người từng có thể di sơn đảo hải, người từng gánh vác trách nhiệm bảo vệ cả một phương trời, nếu không lao động, cũng không có giá trị bằng một phàm nhân cần cù cày cấy sao?" Đối với nàng, đó là một sự đảo ngược hoàn toàn của mọi lẽ thường tình.
Vương Đại Ngưu, nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe, chợt lên tiếng, giọng hắn chất phác nhưng đầy sức nặng. "Đúng vậy chứ, Tiên Tử. Một người không cày, không cấy thì lấy gì mà ăn? Dù có thần thông đến mấy cũng không tạo ra được hạt gạo, không dệt ra được tấm vải. Sức mạnh là để bảo vệ, để dựng xây, chứ không phải để ngồi không hưởng thụ, để bắt nạt kẻ yếu. Tôi thấy những tu sĩ ngày xưa, họ chỉ biết tu luyện, bay lượn trên trời, ăn sương uống gió, có bao giờ động tay động chân làm việc gì đâu. Đến khi linh khí cạn kiệt, họ không tu được nữa thì thành ra người vô dụng, không bằng một lão tiều phu còn biết đốn củi, một bà lão còn biết dệt vải. Vậy thì giá trị ở đâu ra?"
Những lời của Vương Đại Ngưu, dù thô mộc, nhưng lại là một nhát dao sắc bén cắt vào tận xương tủy của tư tưởng tu tiên đã ăn sâu bám rễ. Lăng Nguyệt Tiên Tử chợt im lặng, đôi mắt phượng đẹp đẽ thoáng vẻ bàng hoàng. Nàng bắt đầu nhìn lại những năm tháng tu luyện của mình, những tháng ngày chỉ biết ngồi thiền, hấp thụ linh khí, luyện chế pháp bảo, mà chưa từng một lần tự tay vun trồng một luống rau, hay tự mình dệt một tấm vải. Nàng bỗng thấy một khoảng trống rỗng lớn lao trong cuộc đời mình, một sự thiếu hụt về những giá trị nhân sinh cơ bản nhất.
Dương Quân, với bản tính hướng thiện và khao khát kiến tạo, lại tỏ ra dễ tiếp thu hơn. Ánh mắt chàng dần bừng sáng. "Tôi hiểu rồi, Tạ huynh. Lao động chân chính không chỉ nuôi sống thân thể, tạo ra của cải vật chất, mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, giữ lại nhân tính. Nó khiến con người ta cảm thấy có ích, có giá trị, và kết nối chặt chẽ hơn với thế giới xung quanh. Đó là cách để chống lại sự 'mất người' mà Thiên Đạo đã gây ra."
Tạ Trần gật đầu. "Chính xác. Giá trị của một người không nằm ở cảnh giới tu vi, không nằm ở bao nhiêu linh thạch hay pháp bảo mà họ sở hữu, mà nằm ở những gì họ đóng góp cho xã hội, ở những giá trị mà họ kiến tạo bằng chính sức lao động và trí tuệ của mình. Một người thợ mộc tài hoa, một người nông dân cần mẫn, một người thầy thuốc tận tâm... tất cả đều có giá trị ngang bằng, thậm chí hơn một tu sĩ chỉ biết ngồi thiền hấp thụ linh khí nhưng không tạo ra bất kỳ giá trị thực tế nào cho nhân gian. Khi Thiên Đạo sụp đổ, khi linh khí cạn kiệt, chính những người lao động chân chính mới là nền tảng để tái thiết, để kiến tạo một kỷ nguyên mới."
Y chậm rãi nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh mắt như Nhân Quả Chi Nhãn thấu tỏ vạn vật, phác họa ra những viễn cảnh tương lai. "Sự chấp niệm vào quyền năng tu vi đã khiến con người ta xa rời thực tại, xa rời bản chất. Nó tạo ra một khoảng cách vô hình giữa kẻ tu tiên và người phàm, khiến họ coi thường lao động, coi thường sự sáng tạo của con người. Giờ đây, khi Thiên Đạo đang giãy chết, chúng ta phải lấp đầy khoảng cách đó, phải đưa con người trở về với giá trị thực sự của lao động, của sự cống hiến. Đó là con đường duy nhất để 'phá cục', để thoát khỏi vòng luân hồi 'mất người' mà Thiên Đạo đã giăng ra."
Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hài lòng, khẽ vuốt chòm râu bạc. Ông đã chứng kiến biết bao sự đổi thay của nhân gian, nhưng chưa bao giờ thấy một triết lý nào lại đơn giản mà sâu sắc đến vậy, lại có thể chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại như "Nhân Đạo" của Tạ Trần. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sau những giờ phút đấu tranh nội tâm, cuối cùng cũng gật gù, ánh mắt từ bối rối đã chuyển sang thấu hiểu. Họ đã sẵn sàng đón nhận một con đường mới, một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được định nghĩa lại.
***
Hoàng hôn dần buông xuống Phật Sơn Tự, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái ngói rêu phong và những tán cây cổ thụ. Không khí bắt đầu se lạnh, mang theo hơi sương mỏng manh của buổi tối. Trên bầu trời thăm thẳm, những ngôi sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh, như những hạt kim cương rải rác trên tấm màn nhung đen.
Sau bu���i thảo luận căng thẳng nhưng đầy ý nghĩa, Tạ Trần và các đồng minh đi dạo trong sân chùa. Tiếng bước chân trầm tĩnh của họ hòa vào sự tĩnh mịch của cảnh vật, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ lùa qua những hàng cây bồ đề. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, với những suy tư sâu sắc vẫn còn đọng lại trong tâm trí, đi chậm rãi phía trước, bàn bạc về cách họ sẽ thực hiện ba nguyên tắc cốt lõi của "Nhân Đạo" trong chiến dịch "Hòa Nhập Nhân Gian" sắp tới. Vẻ mặt Lăng Nguyệt không còn sự lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là sự trầm tư, đôi mắt phượng nhìn xa xăm, như đang hình dung ra một tương lai khác biệt.
"Ba nguyên tắc này..." Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nàng dịu đi rất nhiều, không còn sự sắc bén của một tu sĩ cao ngạo, mà mang theo chút suy tư của một người đang tìm kiếm lẽ sống. "Nó đơn giản đến mức khó tin, nhưng lại sâu sắc hơn bất kỳ đạo lý tiên môn nào ta từng học. Tiên môn dạy ta tu luyện để trường sinh, để đạt được sức mạnh vô biên, để thoát ly phàm trần. Nhưng Tạ công tử lại dạy ta cách làm người, cách sống một đời trọn vẹn, cách kết nối với nhân gian." Nàng khẽ thở dài, cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, nhưng đồng thời cũng là một trách nhiệm mới nặng nề hơn.
Dương Quân gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, Lăng Nguyệt tỷ. Những đạo lý này, chúng không chỉ là lời nói suông, mà là những chân lý sống còn cho kỷ nguyên sắp tới. Vấn đề là, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, Tạ huynh? Làm sao để mọi người, đặc biệt là những tu sĩ đã quen với quyền năng và địa vị, có thể hiểu và chấp nhận những nguyên tắc này? Họ sẽ không dễ dàng từ bỏ những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy của mình." Ánh mắt chàng vẫn còn vương vấn nỗi lo về sự phản kháng và khó khăn trong thực tế.
Tạ Trần đứng lại, ngước nhìn về phía xa, nơi ánh đèn thành phố Vô Song đã bắt đầu le lói, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm vô tận. Đó là biểu tượng của một nhân gian đang dần hồi sinh, một nhân gian không cần đến Thiên Đạo để tồn tại. "Chỉ cần bắt đầu," y nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy. "Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, từ những người sẵn lòng lắng nghe nhất. Hãy để hành động của chúng ta và những giá trị chúng ta tạo ra tự lên tiếng. Hãy để họ tận mắt chứng kiến sự khác biệt giữa một cuộc sống chỉ biết truy cầu quyền năng và một cuộc sống lao động chân chính, hỗ trợ lẫn nhau, nơi mỗi người đều tìm thấy giá trị của mình. Đó chính là 'nhân quả' chân chính."
Ông Lão Tiều Phu và Vương Đại Ngưu, đi phía sau, cũng dừng lại. Ông Lão Tiều Phu khẽ mỉm cười thâm thúy. "Đừng vội vàng. Nước chảy đá mòn. Lòng người thay đổi cần thời gian và bằng chứng. Một cái cây cổ thụ không thể lớn lên chỉ trong một ngày, nó cần mưa gió, cần nắng hạn, cần sự kiên nhẫn của người vun trồng. 'Nhân Đạo' cũng vậy, nó là một cái cây lớn, sẽ cần rất nhiều thời gian để bén rễ sâu, để đâm chồi nảy lộc, và để lan tỏa bóng mát khắp nhân gian."
Lời khuyên của Ông Lão Tiều Phu như một lời nhắc nhở về sự kiên nhẫn, về tầm nhìn dài hạn mà Tạ Trần luôn giữ vững. Cuộc cách mạng tư tưởng này không thể nóng vội, không thể cưỡng cầu. Nó phải là một quá trình tự nhiên, nơi mỗi cá nhân tự nguyện lựa chọn, tự nguyện thay đổi.
Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt một lần nữa. Lần này, trong ánh mắt họ không còn sự hoài nghi hay bối rối, mà là một sự kiên định, một quyết tâm vững vàng. Họ đã sẵn sàng đón nhận trách nhiệm nặng nề nhưng đầy ý nghĩa này. Từ giờ phút này, họ không chỉ là những tu sĩ cao ngạo nữa, mà là những "người gieo hạt", những người kiến tạo cho một kỷ nguyên mới.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, không phải vì chiến thắng hay sự thỏa mãn cá nhân, mà vì những hạt giống của "Nhân Đạo" đã được gieo vào lòng những người đồng hành đáng tin cậy. Y biết rằng, con đường phía trước sẽ còn vô vàn khó khăn. Sẽ có những kẻ từ chối hòa nhập, những tàn dư của tư tưởng cũ sẽ gây rối loạn, và việc tái cấu trúc kinh tế - xã hội sẽ là một thử thách khổng lồ. Nhưng y cũng biết rằng, chỉ cần những hạt giống này bén rễ, chỉ cần có những người tin tưởng và hành động, thì "Nhân Đạo" sẽ có cơ hội vươn mình, đâm chồi, nảy lộc, và lan tỏa bóng mát khắp thập phương nhân gian, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Y ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao vẫn lấp lánh, tựa như vô số những khả năng đang chờ đợi. Con đường "phá cục" không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc cách mạng về tư tưởng, về giáo dục, và y đã sẵn sàng cho nó, từng bước một, như cách một hạt giống cần thời gian để trở thành cổ thụ, vững chãi giữa muôn vàn phong ba bão táp của số mệnh. Mầm non của sự thay đổi đã được gieo, và nó sẽ từ từ bén rễ, chờ đợi ngày đâm chồi, nảy lộc, theo dòng chảy vô thường của nhân quả.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.