Nhân gian bất tu tiên - Chương 716: Kế Hoạch Tổng Thể: Hạt Giống Nhân Đạo Lan Rộng
Bóng đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày tàn nơi Phật Sơn Tự, nhưng trong tâm khảm Trưởng Lão Thanh Vân và Nữ Tu Sĩ Cẩm Tú, ánh sáng từ những lời nói của Tạ Trần vẫn còn lập lòe, lay động những chấp niệm đã hằn sâu qua ngàn năm tu luyện. Họ đứng đó, lặng lẽ nhìn bóng lưng thư sinh gầy gò khuất dần vào màn đêm, mỗi bước chân của Tạ Trần như giẫm lên một mảng tâm tư của họ, buộc họ phải đối diện với một sự thật nghiệt ngã: con đường tiên đạo mà họ từng tôn thờ, nay đã trở thành một lối mòn dẫn đến hư vô. Cái lạnh của đêm phàm trần chưa bao giờ thấm thía như lúc này, không phải vì thời tiết, mà vì sự trống rỗng, vô định trong linh hồn.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua rặng núi, nhuộm vàng mái ngói cong của Phật Sơn Tự, một bầu không khí thanh tịnh và trang nghiêm bao trùm khắp nơi. Tiếng chuông chùa ngân vang, trầm bổng giữa không gian tĩnh mịch, như đánh thức vạn vật, cũng như gõ vào sâu thẳm tâm hồn những người còn đang miên man trong suy tư. Mùi hương trầm thanh khiết từ các gian thờ quyện lẫn mùi hoa sen dịu nhẹ từ ao nước trước sân, và cả mùi đất ẩm sau một đêm sương giáng, tạo nên một cảm giác an lạc, xoa dịu những ưu phiền. Chim chóc hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, bản hòa ca của thiên nhiên như lời chào đón một khởi đầu mới.
Tại một sảnh đường trang trọng, nơi ánh sáng sớm chiếu rọi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, Tạ Trần đã ngồi vào vị trí trung tâm. Y phục vải bố đơn giản nhưng sạch sẽ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, toát lên vẻ thanh thoát của một thư sinh. Đôi mắt y vẫn sâu thẳm, nhưng không còn vẻ mệt mỏi của đêm qua, thay vào đó là sự tỉnh táo, tập trung cao độ. Bên cạnh y là Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng vẫn ẩn chứa sự nghiêm nghị. Nàng ngồi thẳng tắp, khí chất cao quý toát ra tự nhiên, nhưng nét mặt đã không còn vẻ lạnh lùng băng giá như thuở ban đầu, thay vào đó là sự lắng nghe và suy tư. Đối diện nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ. Y tràn đầy nhiệt huyết, đôi mắt sáng rực nhìn Tạ Trần, sẵn sàng tiếp thu mọi chỉ dẫn.
Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy còm và mái tóc bạc phơ, ngồi ở một góc, chậm rãi nhấp từng ngụm trà nóng. Đôi mắt tinh anh của ông lướt qua từng người, khóe miệng ẩn chứa một nụ cười hiền hậu, như đã thấu tỏ mọi sự. Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ nhưng khuôn mặt chất phác, ngồi bên cạnh, trên tay là một chồng thư tín và các bản đồ được trải rộng trên mặt bàn gỗ lim cổ kính. Không gian tràn ngập mùi giấy mực và một chút mùi gỗ thơm, cùng với âm thanh xào xạc của những trang giấy khi Vương Đại Ngưu cẩn thận sắp xếp chúng.
Tạ Trần khẽ ho một tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Chư vị, những hạt giống đã được gieo, và qua các báo cáo từ Vương Đại Ngưu, chúng ta có thể thấy chúng đang nảy mầm ở nhiều nơi trên nhân gian. Tuy nhiên, mảnh đất này quá rộng lớn và phức tạp. Chúng ta đã thành công trong việc gieo rắc ý niệm về 'Nhân Đạo' tại Thôn Vân Sơn, nhưng đó chỉ là một làng nhỏ. Khi 'Luận về Trật Tự Nhân Quả' lan truyền đến các vùng đất xa hơn, những vấn đề mới đã nảy sinh."
Vương Đại Ngưu vội vàng cúi đầu, cung kính đặt thêm một chồng thư tín khác lên bàn. "Bẩm công tử Tạ Trần, những lá thư này đến từ ba châu lục khác nhau. Người dân ở đó, họ... họ có vẻ hiểu lầm nhiều điều. Có nơi, họ biến 'Nhân Quả Hòa Hợp' thành một loại bùa chú cầu may, chỉ chăm chăm làm việc thiện để mong được báo đáp tức thì. Lại có nơi, họ dùng nó để phán xét người khác, tạo ra những cuộc tranh cãi vô bổ về 'nhân' và 'quả' của người khác, thay vì tập trung vào chính mình." Giọng của Vương Đại Ngưu có chút bối rối và lo lắng.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi trùng điệp còn ẩn hiện trong màn sương mỏng. "Đó là điều ta đã dự liệu. Một triết lý sâu sắc không thể được tiếp nhận trọn vẹn chỉ qua vài lời truyền miệng. 'Nhân Đạo' không phải là một bộ quy tắc cứng nhắc, càng không phải là một công cụ để trục lợi hay phán xét. Nó là một con đường, một cách thức để con người sống trọn vẹn với bản thân và cộng đồng. Sự chuyển đổi tư tưởng không thể chỉ dựa vào một vài điểm sáng lẻ tẻ." Y quay sang Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, "Cần một dòng chảy mạnh mẽ, có định hướng để cuốn đi những tư tưởng cũ kỹ, những chấp niệm đã ăn sâu vào tiềm thức của nhân gian."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, đồng tình. Nàng đã chứng kiến sự thay đổi trong nội tâm của chính mình và những tu sĩ khác tại 'Hòa Nhập Hội Quán'. "Chúng ta đã thấy những tu sĩ bắt đầu buông bỏ chấp niệm, nhưng số đó vẫn còn quá ít so với hàng hà sa số tu sĩ trên thế gian này. Họ cần một lộ trình rõ ràng, một tương lai cụ thể để bám víu, thay vì chỉ là một lời hứa hẹn mơ hồ về 'trọn vẹn nhân tính'." Giọng nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự lo lắng và quyết tâm.
Dương Quân bổ sung, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết. "Tôi nhận thấy sự khao khát thay đổi trong nhiều tu sĩ trẻ, đặc biệt là những người ở các tông môn nhỏ, nơi linh khí đã cạn kiệt đến mức họ không còn thấy hy vọng vào con đường tu tiên nữa. Nhưng họ cần sự dẫn dắt rõ ràng, một tấm gương để noi theo. Nếu không có định hướng, họ sẽ lạc lối hoặc thậm chí bị những kẻ lợi dụng dụ dỗ." Y nắm chặt tay, bày tỏ sự sốt ruột muốn hành động.
Tạ Trần đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ rộng lớn trải trên bàn. "Đây, Thôn Vân Sơn, là một khởi đầu tốt. Nhưng những nơi như thế này, nơi mà con người gần gũi với tự nhiên, ít bị ảnh hưởng bởi những giáo điều phức tạp của tiên môn, lại quá hiếm hoi. Khi ta nhìn vào các vùng đất khác, nơi các đại tông môn từng hùng cứ, nơi những truyền thuyết về tiên nhân còn in sâu vào tâm trí bách tính, sự phản kháng ngầm vẫn còn rất mạnh mẽ. Họ không chỉ kháng cự bằng lời nói, mà bằng cả sự bám víu vào những gì họ tin là đúng đắn, là vĩnh cửu."
Ông Lão Tiều Phu chậm rãi đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng lên tiếng: "Giống như việc bứng một cây đại thụ đã sống ngàn năm để trồng một cây non vậy. Gốc rễ của nó đã ăn sâu vào đất, muốn nhổ bỏ không dễ. Huống hồ, cây non lại cần được chăm sóc đặc biệt, không thể cứ thế mà vứt ra đồng hoang." Lời lẽ của ông giản dị, nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa. "Sự chân thành và tình người là sức mạnh lớn nhất. Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, nhưng để cứu vớt cả một thế giới đang lạc lối, cần nhiều hơn thế."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y chợt lóe lên một tia sáng. "Đúng vậy, chúng ta không thể chỉ trông chờ vào những hạt giống tự nảy mầm. Chúng ta cần một hệ thống, một phương pháp canh tác bài bản, để những hạt giống 'Nhân Đạo' này có thể bén rễ sâu, phát triển mạnh mẽ và lan tỏa khắp nhân gian. Đây không chỉ là một cuộc chiến về lý lẽ, mà là một cuộc kiến tạo về tư tưởng, về giáo dục, và về cả cách sống." Y khẽ vuốt ve Nhân Quả Luân Bàn ẩn trong tay áo, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình.
Sự lo lắng của Tạ Trần không phải là vô căn cứ. Y hiểu rõ, việc thay đổi tư duy đã ăn sâu vào xương tủy của cả một thế giới, nơi tu tiên đã trở thành lẽ sống, là một nhiệm vụ bất khả thi đối với người bình thường. Nhưng y không phải là người bình thường. Y là "điểm neo nhân quả", là người có thể nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Y hiểu rằng, mỗi sự hiểu lầm, mỗi sự áp dụng sai lệch của "Luận về Trật Tự Nhân Quả" đều có thể tạo ra những "quả" ngoài ý muốn, làm sai lệch con đường "Nhân Đạo" mà y đang cố gắng kiến tạo. Áp lực của việc kiến tạo một trật tự mới chỉ bằng trí tuệ và lý lẽ, không dùng sức mạnh, đè nặng lên tâm trí y, khiến y không ngừng suy tư.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn trầm tĩnh, giờ đây cũng không khỏi cảm thấy nặng nề. Nàng đã từng là một biểu tượng của tiên đạo, từng sống trong thế giới của quyền năng và danh vọng. Việc từ bỏ tất cả để đi theo một "phàm nhân" như Tạ Trần, và giờ đây lại phải dẫn dắt những người khác từ bỏ con đường cũ, là một cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ. Nàng sợ hãi sự yếu kém của bản thân, sợ rằng mình không đủ khả năng để gánh vác sứ mệnh vĩ đại này, đặc biệt khi Thiên Đạo đang suy yếu và linh khí cạn kiệt, khiến mọi nỗ lực đều trở nên khó khăn hơn bội phần. Tuy nhiên, sự tin tưởng vào Tạ Trần, vào những gì y đã chứng minh, đã dần lớn mạnh trong nàng, vượt qua cả những nỗi sợ hãi đó.
Dương Quân thì lại khác, y tràn đầy nhiệt huyết. Với y, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một cơ hội để thực hiện lý tưởng của mình, lý tưởng về một thế giới công bằng hơn, tốt đẹp hơn. Y từng là một tu sĩ tài năng, nhưng y chưa bao giờ quên đi nguồn gốc phàm trần của mình. Y đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự "mất người" trong quá trình tu luyện. Giờ đây, y có cơ hội để thay đổi tất cả. Nỗi sợ hãi duy nhất của y là không đủ nhanh, không đủ mạnh để đối phó với những tàn dư của tư tưởng cũ, những kẻ sẽ tìm mọi cách để ngăn cản bước tiến của "Nhân Đạo".
Vương Đại Ngưu, dù không có trí tuệ sâu sắc như Tạ Trần hay tu vi cao cường như Lăng Nguyệt và Dương Quân, nhưng sự trung thành và tinh thần thực tế của y lại là một điểm tựa vững chắc. Y không hiểu hết những triết lý cao siêu, nhưng y tin vào Tạ Trần, tin vào những gì y đã chứng kiến. Y tin rằng, nếu Tạ Trần đã nói thì đó là con đường đúng đắn. Y chỉ lo lắng về những vấn đề thực tế: làm sao để có đủ lương thực, làm sao để bảo vệ những "Người Gieo Hạt" khỏi những kẻ xấu.
Buổi họp đầu tiên tại Phật Sơn Tự đã kết thúc, nhưng những suy tư và lo lắng vẫn còn đọng lại trong không gian. Tạ Trần biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy chông gai, một "ván cờ định mệnh" mà y đã đặt cược tất cả. Nhưng trong đôi mắt y, vẫn ánh lên một niềm tin bất diệt vào khả năng của con người, vào sức mạnh của "Nhân Đạo".
***
Khi ánh nắng ban ngày đã lên cao, xuyên qua những tán lá cổ thụ, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên nền đá xanh rêu của Phật Sơn Tự, cuộc thảo luận đã chuyển sang một phòng họp riêng tư hơn, yên tĩnh và tập trung. Trong căn phòng trang nhã, nơi chỉ có tiếng gió nhẹ xào xạc qua khe cửa và tiếng chim hót vọng từ xa, Tạ Trần đã trải rộng một tấm bản đồ lớn khác, không phải là bản đồ địa lý thông thường, mà là một sơ đồ về "Kế hoạch tổng thể Hòa Nhập Nhân Gian".
"Mục tiêu của chúng ta không phải là ép buộc, mà là khai mở," Tạ Trần nói, giọng y trầm bổng, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của sự suy tư sâu sắc. Y dùng một cây bút lông chấm mực, phác thảo những đường nét trên tấm bản đồ, "Chúng ta cần tạo ra một con đường rõ ràng, một tương lai đáng khao khát cho cả phàm nhân và tu sĩ. Một con đường mà họ có thể nhìn thấy, có thể chạm tới, và quan trọng nhất, có thể tin tưởng."
Y chỉ vào ba trụ cột chính trên sơ đồ. "Thứ nhất, là Giáo dục. Chúng ta cần biên soạn một 'Nhân Đạo Cẩm Nang', không phải là một bộ sách triết lý khô khan, mà là một cuốn cẩm nang dễ hiểu, dễ nhớ, có thể truyền bá đến mọi tầng lớp. Nó phải được viết bằng ngôn ngữ giản d���, chứa đựng những câu chuyện minh họa cụ thể về 'nhân quả', về giá trị của 'nhân tính', và về ý nghĩa của việc 'sống một đời bình thường'. Đồng thời, chúng ta cần đào tạo 'Người Gieo Hạt', những người sẽ trực tiếp đi đến các làng mạc, các thị trấn, thậm chí là các tông môn để truyền bá những triết lý này. Họ không chỉ là người giảng giải, mà còn là những người làm gương, sống trọn vẹn với 'Nhân Đạo'."
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, ánh mắt nàng tập trung vào từng đường nét Tạ Trần vẽ. Nàng hiểu rõ sự khó khăn trong việc thay đổi tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức. "Chúng tôi sẽ lập một 'Hòa Nhập Hội', không chỉ để hướng dẫn các tu sĩ buông bỏ tu vi, mà còn để giúp họ tìm thấy ý nghĩa mới trong cuộc sống phàm trần. Họ cần thấy được rằng buông bỏ tu vi không phải là sự yếu kém, mà là một bước tiến hóa mới, một sự tái sinh. Chúng tôi sẽ hướng dẫn họ học các nghề thủ công, tham gia vào các hoạt động cộng đồng, xây dựng gia đình, trải nghiệm những điều mà họ đã bỏ lỡ trong hành trình tu luyện."
Dương Quân gật đầu lia lịa, sự nhiệt huyết trong y bùng cháy. "Tôi sẽ đi đến các tông môn nhỏ, đặc biệt là những nơi linh khí đã cạn kiệt nhất. Ở đó, sự tuyệt vọng của họ sẽ là mảnh đất màu mỡ cho 'Nhân Đạo'. Tôi sẽ sử dụng kinh nghiệm của mình, không chỉ để thuyết phục họ bằng lý lẽ, mà còn bằng những câu chuyện thực tế về sự 'mất người' trong tu luyện, về những lợi ích mà 'Hòa Nhập Hội Quán' đã mang lại. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi đó, dần dần lan rộng ra."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Đó là những ý tưởng rất tốt. Thứ hai, về Cơ chế hòa nhập. Chúng ta không thể chỉ bảo họ từ bỏ tu vi rồi bỏ mặc họ. Chúng ta cần định hướng nghề nghiệp phàm nhân cho tu sĩ, giúp họ tìm được vị trí trong xã hội mới. Xây dựng các cộng đồng mới, nơi phàm nhân và cựu tu sĩ có thể sống hòa thuận, cùng nhau kiến tạo. Và thứ ba, về Đối phó với kháng cự. Sẽ có những kẻ cố chấp, những tông môn bám víu vào quyền lực cũ, thậm chí là những kẻ lợi dụng tình hình để gây rối. Chúng ta sẽ không dùng vũ lực. Chúng ta sẽ thuyết phục bằng lý lẽ, bằng minh chứng hiệu quả của 'Nhân Đạo'. Chúng ta sẽ để thời gian và sự thật trả lời."
Ông Lão Tiều Phu, từ nãy đến giờ vẫn lặng lẽ lắng nghe, giờ đây mới chậm rãi lên tiếng: "Đừng quên, sự chân thành và tình người là sức mạnh lớn nhất. Một nụ cười, một lời hỏi han, một bàn tay giúp đỡ đôi khi còn hiệu quả hơn ngàn lời thuyết giáo. Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, nhưng để vun trồng cái cây 'Nhân Đạo' này, cần sự kiên nhẫn và lòng nhân ái vô bờ bến. Đây là một quá trình dài hơi, không phải là một giải pháp tức thời."
Tạ Trần nhìn Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt y đầy vẻ trân trọng. "Đúng vậy, lão nhân gia nói rất phải. Con đường này không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc kiến tạo về niềm tin và giá trị. Mỗi bước đi, mỗi lời nói, mỗi hành động của chúng ta sẽ định hình tương lai. Chúng ta không chỉ phá bỏ cái cũ, mà còn phải xây dựng cái mới, một cách bền vững, từ nền tảng của lòng người." Y vẽ một vòng tròn lớn trên sơ đồ, bao quanh tất cả các trụ cột, và ghi vào đó hai chữ "Nhân Quả." "Mọi thứ đều là nhân quả. Hành động của chúng ta là nhân, tương lai nhân gian sẽ là quả."
Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, sự lo lắng ban đầu đã được thay thế bằng quyết tâm. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một sứ mệnh thiêng liêng. Họ không còn bám víu vào những gì đã mất, mà hướng tới những gì có thể kiến tạo. Vương Đại Ngưu, tuy không hiểu hết những triết lý phức tạp, nhưng cũng cảm thấy một luồng khí thế mới. Y bắt đầu ghi chép lại những ý tưởng về nguồn lực, về cách tổ chức những chuyến đi xa cho 'Người Gieo Hạt', về việc đảm bảo an toàn cho họ.
Cuộc họp kéo dài đến tận chiều tà, khi ánh nắng đã ngả vàng, chiếu xuyên qua cửa sổ, hắt lên khuôn mặt của những con người đang dồn hết tâm huyết cho một kỷ nguyên mới. Mùi hương trầm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi giấy và mực, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc nhưng cũng đầy hy vọng. Tạ Trần, với khả năng suy luận cực hạn của mình, đã dự đoán được vô số khó khăn, vô số trở ngại. Sẽ có những kẻ lợi dụng danh nghĩa 'Nhân Đạo' để trục lợi, sẽ có những tu sĩ không cam tâm từ bỏ quyền năng mà phản kháng, sẽ có những vùng đất xa xôi mà thông tin không thể đến được. Nhưng y cũng thấy được những mầm non của hy vọng, những con người khao khát một cuộc sống trọn vẹn, những tu sĩ đã quá mệt mỏi với con đường 'mất người'. Y biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, nhưng y đã sẵn sàng, cùng với những đồng minh tin cậy của mình. Cái chấp niệm về tu vi, về sự trường sinh, về quyền năng, giờ đây dường như đang lung lay dữ dội trong tâm trí họ, nhường chỗ cho một con đường khác, một con đường không có hào quang rực rỡ của tiên đạo, nhưng lại tràn đầy hơi ấm của nhân gian, của sự sống.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng sân trước Phật Sơn Tự, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ bi tráng, Tạ Trần đứng đó, tựa lưng vào một cột đá cổ kính, ánh mắt dõi theo vầng mặt trời đang dần khuất dạng sau rặng núi. Hoàng hôn rực rỡ dần chuyển sang màn đêm, mang theo sự tĩnh lặng của một ngày sắp kết thúc và sự hứa hẹn của một khởi đầu mới. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo hương thơm của đất và cỏ cây, xen lẫn tiếng chuông chùa xa xăm như lời tiễn biệt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân tiến đến trước mặt Tạ Trần, cả hai đều cúi đầu thật sâu, một sự kính trọng không chỉ dành cho trí tuệ mà còn cho tấm lòng của y. Sự uy nghiêm của Lăng Nguyệt đã bớt đi phần nào sự lạnh lẽo, thay vào đó là sự kiên định và một tia ấm áp. Dương Quân thì vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nhưng trong ánh mắt y có thêm sự trầm tĩnh, hiểu rõ gánh nặng mà mình sắp nhận lấy.
"Kế hoạch tổng thể đã được định hình, chư vị đã rõ trọng trách của mình chưa?" Tạ Trần cất giọng trầm ấm, đôi mắt y phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. "Con đường này không phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc kiến tạo. Mỗi bước đi, mỗi lời nói của các ngươi sẽ định hình tương lai của nhân gian. Hãy nhớ, mục tiêu của chúng ta không phải là xóa bỏ hoàn toàn tu vi, mà là giúp con người tìm lại 'nhân tính', tìm lại sự trọn vẹn của cuộc sống, dù họ có tu luyện hay không."
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng kiên định như băng giá, nhưng ẩn chứa một ngọn lửa không thể dập tắt. "Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của công tử. 'Hòa Nhập Hội' sẽ là nơi để các tu sĩ tìm thấy ý nghĩa mới, một con đường không cần thành tiên nhưng vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn." Giọng nàng trong trẻo, dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng đã hoàn toàn buông bỏ chấp niệm về tu tiên, giờ đây chỉ còn lại một lòng vì "Nhân Đạo".
Dương Quân nắm chặt tay, khí thế bừng bừng. "Vì một nhân gian mới, vì một kỷ nguyên mà con người không còn 'mất người', chúng tôi nguyện dốc hết sức mình! Tôi sẽ đi khắp các tông môn, dùng cả lý lẽ và trái tim để thuyết phục họ. Sẽ có khó khăn, nhưng tôi tin vào 'Nhân Đạo', tin vào những gì công tử đã chỉ ra."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y lướt qua từng người, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm trí. Y biết rằng, đây là lúc những "người gieo hạt" đầu tiên của "Nhân Đạo" chính thức lên đường. "Con đường này dài hơn bất kỳ hành trình tu luyện nào. Nó không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn là sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và lòng vị tha. Sẽ có những lúc các ngươi nản lòng, sẽ có những lúc các ngươi đối mặt với sự hiểu lầm và phản kháng dữ dội. Nhưng hãy nhớ, mỗi hạt giống các ngươi gieo xuống, mỗi lời các ngươi nói ra, đều là một 'nhân' cho một tương lai tốt đẹp hơn. Và chính các ngươi, bằng hành động của mình, sẽ trở thành những điểm neo 'nhân quả' vững chắc nhất."
Từ xa, bên cạnh một gốc cây bồ đề cổ thụ, Trưởng Lão Thanh Vân và Nữ Tu Sĩ Cẩm Tú đang đứng lặng lẽ quan sát. Bóng họ in dài trên nền đất, như hai cái bóng của quá khứ đang đấu tranh với hiện tại. Ánh mắt Trưởng Lão Thanh Vân không còn vẻ hoài nghi gay gắt như buổi đầu, mà thay vào đó là sự phức tạp của những suy tính sâu xa. Ông đã sống quá lâu trong thế giới của tiên đạo, của quyền năng và danh vọng, để có thể dễ dàng từ bỏ tất cả. Nhưng ông cũng đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn, quá nhiều sự "mất người". Những lời nói của Tạ Trần, những hành động của Lăng Nguyệt và Dương Quân, đã gieo vào lòng ông một hạt giống của sự băn khoăn, của một con đường khác.
Nữ Tu Sĩ Cẩm Tú, đôi mắt linh động của nàng giờ đây chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Nàng cảm thấy một hạt giống, một mầm non của sự thay đổi, đang dần nảy mầm trong lòng mình. Nàng không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng nàng biết rằng, nàng không thể tiếp tục bám víu vào một quá khứ đã tàn lụi. Có lẽ, việc "hòa nhập" không phải là sự từ bỏ, mà là một sự tái sinh, một cơ hội để tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Nàng liếc nhìn Trưởng Lão Thanh Vân, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Ông Lão Tiều Phu, ngồi trên một tảng đá gần đó, nhấp ngụm trà cuối cùng. Ông nhìn về phía Trưởng Lão Thanh Vân và Cẩm Tú, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười thâm thúy. "Hạt giống đã gieo, giờ chỉ chờ ngày đâm chồi nảy lộc thôi." Giọng ông nhẹ như gió thoảng, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cúi đầu chào Tạ Trần lần cuối, rồi quay lưng bước đi, bóng họ khuất dần trong màn đêm đang buông xuống. Họ mang theo không chỉ nhiệm vụ, mà còn là niềm hy vọng của Tạ Trần, và có lẽ là của cả nhân gian.
Tạ Trần đứng đó, ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Bàn tay y khẽ nắm chặt Nhân Quả Luân Bàn ẩn trong tay áo. Y biết, việc duy trì "Nhân Đạo" không chỉ là một thách thức lâu dài, mà nó sẽ đòi hỏi sự cống hiến không ngừng nghỉ. Sẽ có những tàn dư của tư tưởng cũ hoặc những kẻ lợi dụng tình hình để gây rối, tạo ra thách thức mới. Nhưng y cũng biết rằng, y không đơn độc. Y không ngừng học hỏi, không ngừng điều chỉnh, để cây "Nhân Đạo" có thể vươn mình, đâm chồi, nảy lộc, và lan tỏa bóng mát khắp thập phương nhân gian, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Con đường "phá cục" không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc cách mạng về tư tưởng, về giáo dục, và y đã sẵn sàng cho nó, từng bước một, như cách một hạt giống cần thời gian để trở thành cổ thụ, vững chãi giữa muôn vàn phong ba bão táp của số mệnh.
Trưởng Lão Thanh Vân và Nữ Tu Sĩ Cẩm Tú cũng trao đổi ánh mắt phức tạp một lần nữa, trước khi quay lưng bước đi, bóng họ dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch, để lại phía sau một không gian tràn ngập suy tư và hy vọng. Con đường của họ, dù còn nhiều nghi hoặc, nhưng đã không còn hoàn toàn cố chấp vào con đường tiên đạo đã suy tàn. Mầm non của sự thay đổi đã được gieo, và nó sẽ từ từ bén rễ, chờ đợi ngày đâm chồi, nảy lộc, theo dòng chảy vô thường của nhân quả.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.