Nhân gian bất tu tiên - Chương 702: Hạt Mầm Thao Túng: Khởi Nguyên Của Nhân Quả Tan Rã
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Mọi thứ đều là nhân quả. Không có khởi đầu nào mà không có một kết thúc, và không có kết thúc nào mà không phải là khởi đầu cho một điều gì đó mới mẻ hơn." Anh đặt tay lên cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo'. "Cuốn sách này... không phải là một bộ kinh điển để thờ phụng, mà là một ngọn đèn soi sáng con đường. Để mỗi người tự tìm thấy chân lý của riêng mình, và để chúng ta không lặp lại những sai lầm đã gieo từ vạn năm trước."
Anh nhìn ra cửa sổ một lần nữa. Ánh nắng ban mai vẫn rọi vàng Thành Nhân Đạo, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một 'ván cờ định mệnh' mới đã được mở ra. Đó không phải là cuộc chiến chống lại Thiên Đạo hay Ma Chủ, mà là cuộc chiến chống lại những hạt mầm xấu xa đã ăn sâu vào tâm hồn con người qua hàng vạn năm. Một cuộc chiến mà anh, một phàm nhân không tu hành, sẽ phải dùng trí tuệ và triết lý để định hướng, để kiến tạo một kỷ nguyên thực sự của Nhân Đạo, nơi cuộc sống bình thường chính là sức mạnh vĩ đại nhất, và mỗi con người đều là một phần của quy tắc mới, của một tương lai mà không ai có thể đoán định, nhưng đầy rẫy những thách thức và hy vọng. Những suy nghĩ của Tạ Trần không chỉ dừng lại ở quá khứ, mà đã bắt đầu phác thảo những bước đi đầu tiên cho một cuộc đối đầu vĩ đại với những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ, với sự hỗn loạn và cám dỗ quyền lực đang chờ đợi Nhân Đạo ở phía trước.
Tạ Trần nhắm mắt lại, một vòng xoáy vô hình khởi nguồn từ mi tâm anh, lan tỏa ra khắp không gian. Nhân Quả Luân Bàn, một khái niệm vô hình nhưng lại có sức mạnh xuyên phá mọi giới hạn của thời gian và không gian, bắt đầu vận chuyển trong tâm thức anh. Anh không dịch chuyển, nhưng ý niệm của anh, thông qua 'nhân quả chi nhãn', đã quay ngược thời gian, trở về điểm khởi đầu của những hạt mầm mà anh vừa nhắc tới. Một làn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ quán sách, mang theo hơi thở của vạn năm về trước, nơi những sợi dây nhân quả đầu tiên bắt đầu rối ren.
***
Trong sâu thẳm dòng chảy thời gian, một tòa Giảng Đường Ngoại Môn uy nghiêm của Thái Huyền Tông hiện ra. Kiến trúc bằng gỗ lim cổ kính, màu nâu trầm đã ngả màu theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng, ẩn chứa sức nặng của một tông môn danh tiếng. Các cột trụ to lớn chạm khắc phù điêu cổ xưa, những mái ngói xanh lục xếp chồng lên nhau như vảy rồng, vươn mình lên trời xanh. Bên trong, một sảnh đường rộng lớn, đủ sức chứa hàng trăm đệ tử, được chiếu sáng bởi ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ cao vút. Những chiếc bàn gỗ thô mộc được sắp xếp ngay ngắn, mỗi bàn đều có một chiếc bồ đoàn bằng cói và một bộ bút nghiên, gợi lên bầu không khí học thuật nghiêm cẩn.
Thời điểm ấy là ban ngày, trời quang mây tạnh, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua những ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Không khí trong giảng đường không hoàn toàn tĩnh lặng. Tiếng giảng bài trầm bổng của một trưởng lão vang vọng, xen lẫn tiếng ghi chép sột soạt của các đệ tử, đôi khi là tiếng thì thầm trao đổi nho nhỏ. Một mùi hương tổng hòa của gỗ cũ, mực tàu và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa thanh tịnh. Tuy nhiên, dưới cái vỏ bọc yên bình ấy, Tạ Trần, với 'nhân quả chi nhãn' của mình, cảm nhận được một sự căng thẳng ngấm ngầm, một luồng khí cạnh tranh vô hình đang chảy giữa các tu sĩ trẻ. Linh khí trong giảng đường, dù vẫn còn dồi dào so với thời đại của Tạ Trần, nhưng đã không còn thuần khiết và mãnh liệt như trong những ghi chép cổ xưa.
Trên bục giảng, một vị trưởng lão tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, mặc đạo bào Thái Huyền Tông màu xanh thẫm, đang đứng thẳng tắp. Giọng y kiên quyết, pha chút sự bức b��ch: "Chư vị đệ tử! Thiên Đạo đang thử thách chúng ta! Linh khí suy yếu là một thực tại nghiệt ngã mà chúng ta không thể chối bỏ. Kẻ yếu sẽ bị đào thải, đạo thống của Thái Huyền Tông chúng ta không thể lung lay! Duy trì tu vi, bảo toàn linh khí trong cơ thể, đó không chỉ là mệnh lệnh tối cao của bản thân các ngươi, mà còn là trách nhiệm của mỗi tu sĩ để bảo vệ đạo thống, bảo vệ sự tồn tại của tông môn giữa biến loạn này!"
Lời lẽ của trưởng lão như những nhát búa đóng sâu vào tâm trí các đệ tử. Tạ Trần 'thấy' rõ sự dao động trong ánh mắt của họ. Không còn là những lý tưởng tu đạo cao vời, không còn là sự vô tư cầu trường sinh, mà thay vào đó là nỗi lo sợ bị đào thải, nỗi ám ảnh về sự suy yếu. Đây chính là những 'hạt mầm' đầu tiên của sự tha hóa, khi mục đích tu hành bắt đầu chuyển dịch từ việc truy cầu đạo lý, thăng hoa bản thân, sang việc cố chấp níu giữ quyền năng và sự tồn tại cá nhân.
Trong số hàng trăm đệ tử, Tạ Trần chú ý đến một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt thư sinh, đôi mày nhíu chặt. Ánh mắt y dao động giữa cuốn kinh thư mở trên bàn và khung cảnh phàm trần xa xôi qua ô cửa sổ. Ngoài kia, những đám mây trắng trôi lững lờ trên nền trời xanh biếc, bên dưới là những mái nhà ngói đỏ của nhân gian, nhỏ bé và bình yên.
"Liệu có phải chúng ta đang quên mất điều gì đó... quan trọng hơn?" tu sĩ trẻ thì thầm hỏi người bạn ngồi cạnh, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm thức Tạ Trần.
Người bạn khẽ lắc đầu, ánh mắt đã nhuốm màu thực dụng: "Vô Khuyết, giờ phút này, quan trọng nhất chính là tu vi. Không có tu vi, chúng ta chỉ là phàm nhân yếu ớt, làm sao bảo vệ được bất cứ điều gì? Thậm chí là bản thân mình."
Tạ Trần 'thấy' Vô Khuyết cau mày, một sự đấu tranh nội tâm đang diễn ra mãnh liệt trong lòng y. Y nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại ngước nhìn bầu trời. Cái "quan trọng hơn" mà y nhắc đến, liệu có phải là nhân tính, là sự liên kết với phàm trần, là những giá trị mà tu sĩ vốn dĩ phải bảo vệ? Hay chỉ là một ảo ảnh trong thời khắc sinh tồn khốc liệt này? Trưởng lão vẫn tiếp tục giảng, giọng y ngày càng mạnh mẽ: "Kỷ nguyên mới sẽ đến, và chỉ những ai đủ mạnh mới có thể đứng vững!"
Lời giảng ấy không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một lời hứa, một sự cám dỗ. Nó gieo vào lòng người tu sĩ trẻ khao khát về sức mạnh tuyệt đối, bất chấp cái giá phải trả. Tạ Trần nhận ra, đây không phải là một sự thay đổi đột ngột. Nó là một quá trình, một sự bào mòn từ từ của lý tưởng, bắt đầu từ nỗi sợ hãi và được biện minh bằng sự cần thiết. Những tu sĩ, vốn được coi là những người dẫn lối, những bậc thầy của đạo lý, giờ đây cũng đang bị cuốn vào vòng xoáy của sinh tồn, và trong quá trình đó, họ dần quên đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, của "nhân" trong "nhân gian". Hạt mầm của sự lạnh nhạt, của sự xa cách với phàm trần, đã bắt đầu bén rễ từ chính những bài giảng này, từ chính những nỗi lo sợ về linh khí cạn kiệt, về Thiên Đạo suy tàn. Chúng đã bắt đầu định hình lại tư tưởng tu tiên, biến nó từ một con đường tìm kiếm chân lý thành một cuộc chạy đua giành giật quyền năng và sinh mệnh.
***
Rời khỏi giảng đường uy nghiêm, dòng chảy nhân quả đưa Tạ Trần đến một nơi khác, một Thị Trấn An Bình đang sống động dưới ánh nắng buổi chiều. Đây là một thị trấn điển hình của nhân gian, nơi những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, mái ngói đỏ tươi nằm xen kẽ với những bức tường vôi trắng. Con đường chính lát đá xanh, tuy không quá rộng nhưng luôn tấp nập người qua lại. Hai bên đường là các quán trọ nhỏ, cửa hàng bán đủ thứ tạp hóa, từ vải vóc đến lương thực, từ dụng cụ nông nghiệp đến những món đồ thủ công tinh xảo. Một quảng trường nhỏ nằm ở trung tâm thị trấn, nơi có một giếng nước cổ và một cây đa cổ thụ rợp bóng mát, là nơi tụ họp quen thuộc của người dân.
Âm thanh ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự nghiêm cẩn của Thái Huyền Tông. Tiếng nói chuyện ồn ào của người bán kẻ mua, tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng bước chân vội vã, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng rong, mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí chân thực, gần gũi. Bầu không khí chung của thị trấn vẫn nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Người dân vẫn thân thiện, chào hỏi nhau khi đi qua, nhưng Tạ Trần, với 'nhân quả chi nhãn' của mình, cảm nhận được một luồng bất an ngấm ngầm đang len lỏi trong từng ngóc ngách của cuộc sống.
Ở một góc chợ, cạnh một sạp rau tươi, một Lão Nông lưng còng, da sạm nắng, ánh mắt đầy lo âu, đang đứng trò chuyện với một người bán hàng. Những nếp nhăn sâu trên khuôn mặt y hằn rõ dấu vết của năm tháng và sự vất vả. Y vuốt ve một cây mạ cằn cỗi trong tay, biểu cảm bất lực hiện rõ.
"Năm nay trời đất lạ lắm, Tiêu huynh," Lão Nông thở dài, giọng y trầm đục, mang theo chút nặng nề. "Linh khí mỏng đi thấy rõ, cây cối cũng không còn tươi tốt như xưa. Mùa màng thất bát, rau cỏ cũng chẳng lớn nổi. Đất đai khô cằn, chẳng biết rồi chúng ta sẽ sống sao đây..."
Người bán hàng, một nam nhân trung niên, gầy gò, cũng lắc đầu ngao ngán: "Đúng vậy đó, Lão Đặng. Nghe nói ở mấy thôn lân cận còn tệ hơn nhiều. Cả năm nay, có thấy tiên nhân nào xuống giúp đỡ như ngày xưa nữa đâu. Ngày trước, mỗi khi có hạn hán, bão lũ, các vị tiên nhân đều ra tay tương trợ, ban phát linh dược, dùng phép thuật cứu vớt. Giờ thì... chẳng thấy bóng dáng đâu cả."
Những lời than thở ấy không chỉ là nỗi lo về mùa màng, mà còn là sự bất an về một trật tự đã lung lay. Tạ Trần 'thấy' rõ sự thất vọng và cảm giác bị bỏ rơi trong lòng những phàm nhân. Tu sĩ, vốn là những người được kính trọng, được xem là cầu nối giữa trời và đất, giờ đây đang dần rút lui vào thế giới của riêng họ, bỏ mặc nhân gian đối mặt với những khó khăn ngày càng chồng chất. Đây chính là hạt mầm của sự chia cắt, của sự xa lạ giữa "tiên" và "phàm".
Đúng lúc đó, một Lão Gia Phủ ăn mặc sang trọng, bụng phệ, đi ngang qua. Y được hai gia đinh theo sau, tay cầm quạt phẩy nhẹ, ra vẻ nhàn nhã. Lão Gia Phủ liếc nhìn Lão Nông và người bán hàng với ánh mắt khinh miệt, khóe môi nhếch lên khinh thường những lời than vãn của kẻ yếu thế. Y luôn tự cho mình là người có tiền tài, có quyền lực, không cần bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt của đám phàm phu tục tử này. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn y, Tạ Trần 'thấy' một nỗi lo lắng vô hình đang nhen nhóm. Mùa màng thất bát, dân tình đói khổ, chẳng phải cũng sẽ ảnh hưởng đến tài sản, đến quyền lực của y sao? Dù kiêu ngạo, dù cố tỏ ra thờ ơ, nhưng Lão Gia Phủ cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi sự bất an chung. Cái "trật tự" mà y đang hưởng lợi cũng đang dần lung lay.
Một nhóm tu sĩ trẻ của Thái Huyền Tông, với đạo bào thanh tịnh và khí chất thoát tục, đi ngang qua khu chợ. Họ không dừng lại, không nhìn kỹ những khuôn mặt lo âu của phàm nhân. Ánh mắt họ chỉ lướt qua, không một chút biểu cảm, rồi họ bước đi vội vã, như thể thế giới phàm tục này chẳng có chút gì liên quan đến họ. Không một lời hỏi thăm, không một cử chỉ an ủi. Họ dường như đang vội vàng trở về tông môn, trở về với thế giới của riêng mình, nơi họ phải "duy trì tu vi" và "bảo toàn đạo thống".
Tạ Trần 'thấy' Lão Nông nhìn theo bóng dáng các tu sĩ, ánh mắt chất chứa một sự tuyệt vọng sâu sắc. Hình ảnh tu sĩ "cứu khổ cứu nạn" trong truyền thuyết giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xăm, nhạt nhòa. Sự thờ ơ này, dù vô tình hay hữu ý, đã gieo vào lòng phàm nhân một sự oán giận ngấm ngầm, một sự mất niềm tin vào những người được cho là cao thượng. Đây chính là những hạt mầm của sự tranh giành ngấm ngầm, của khoảng cách ngày càng lớn giữa hai thế giới, tạo nên tiền đề cho những xung đột lớn hơn sau này. Sự 'mất nhân tính' không chỉ biểu hiện ở việc tu sĩ trở nên tham lam, mà còn ở việc họ trở nên lạnh nhạt, vô cảm trước nỗi đau của đồng loại.
***
Khi đêm buông xuống, dòng chảy nhân quả đưa Tạ Trần đến một Phòng Luyện Công Cá Nhân nằm sâu trong lòng núi của Thái Huyền Tông. Căn phòng được xây bằng đá kiên cố, với những vách tường dày và một cánh cửa gỗ nặng nề, cách bi���t hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không gian bên trong tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít nhẹ bên ngoài vách đá vọng vào, nghe như tiếng thở dài của trời đất. Trên sàn đá lạnh lẽo, những trận pháp phức tạp được khắc sâu, phát ra ánh sáng mờ ảo, huyền ảo. Trung tâm căn phòng là một bồ đoàn đơn độc, nơi một tu sĩ cấp cao đang ngồi bế quan.
Không khí trong phòng, dù có linh khí dồi dào hơn bên ngoài, nhưng lại mang một vẻ nặng nề, bức bối. Mùi linh khí thanh khiết hòa lẫn với một mùi vị khó tả của sự cố chấp và dục vọng, khiến cho không gian vốn nên thanh tịnh lại trở nên ngột ngạt. Tạ Trần 'thấy' tu sĩ này, một nam nhân trung niên, khuôn mặt vốn dĩ phải toát lên vẻ siêu thoát, giờ đây lại vặn vẹo, đau khổ. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán y, đôi môi khô khốc mấp máy không ngừng. Linh khí trong phòng dường như đang bị hút cạn một cách cưỡng ép, tạo thành những xoáy nước vô hình quanh người y.
Đây không phải là sự thanh tịnh của tu đạo, mà là một cuộc chiến khốc liệt với chính bản thân, với nỗi sợ hãi và khao khát. Tạ Trần 'nghe' thấy tiếng thở dốc nặng nề của tu sĩ, từng nhịp một như muốn xé toạc lồng ngực. Và rồi, những suy nghĩ tham lam, điên cuồng bắt đầu vang vọng trong tâm thức Tạ Trần, không phải bằng lời nói, mà bằng một luồng ý niệm mạnh mẽ:
"Không thể! Ta không thể để tu vi của mình suy giảm! Linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo thay đổi... nếu ta không giữ vững được cảnh giới này, ta sẽ bị đào thải! Hàng trăm năm tu hành, không thể đổ sông đổ biển! Phải tìm cách... phải tìm cách mạnh hơn nữa, bất chấp tất cả! Dù có phải hy sinh điều gì... dù có phải giành giật từ kẻ khác... ta cũng phải duy trì tu vi! Sinh mệnh của ta, quyền lực của ta, không thể mất đi!"
Những ý niệm ấy cuồn cuộn như sóng dữ, nhấn chìm mọi lý trí, mọi đạo đức. Sự tham lam, nỗi sợ hãi và lòng cố chấp đã biến con đường tu đạo từ một hành trình tìm kiếm chân lý thành một cuộc chạy đua sinh tử đầy ích kỷ. Đây chính là khoảnh khắc 'hạt mầm' của sự tha hóa đã bén rễ sâu nhất, biến đổi hoàn toàn bản chất của tu sĩ. Nó không còn là sự nghi ngờ như ở giảng đường, không còn là sự thờ ơ như ở thị trấn, mà là một sự biến chất hoàn toàn trong nội tâm.
Đột nhiên, tu sĩ đó mở choàng mắt. Không còn là sự thanh tịnh hay trí tuệ của một bậc tu hành, mà là ánh sáng xanh lục quỷ dị lóe lên trong đồng tử y, rực rỡ một cách điên cuồng và cố chấp. Trên khuôn mặt y, những đường gân xanh nổi rõ, biểu cảm méo mó vì sự giằng xé nội tâm và sự cưỡng ép linh khí. Đây là một ánh mắt của kẻ khao khát quyền lực đến tột cùng, không màng đến bất cứ giá nào. Tạ Trần 'thấy' một tia nhân quả màu đen nhẹ nhàng, mảnh như sợi tơ, nhưng lại vô cùng kiên cố, quấn lấy tâm trí của tu sĩ này. Tia nhân quả ấy không phải là một pháp thuật, mà là một dấu hiệu, một sự định hình cho chuỗi hành động tai hại sẽ diễn ra sau này. Nó đánh dấu sự khởi đầu của một con đường sai lầm, một sự lựa chọn đã đưa tu sĩ này, và rất nhiều tu sĩ khác, vào vòng xoáy của "mất người".
Tạ Trần cảm nhận được sự đau xót và gánh nặng của kiến thức khi chứng kiến những cảnh tượng này. Sự tha hóa của con người và tu sĩ không phải là một hiện tượng bỗng dưng xuất hiện, mà là một chuỗi nhân quả kéo dài, bắt nguồn từ những hạt mầm nhỏ nhất: nỗi sợ hãi khi Thiên Đạo suy yếu, sự cần thiết phải duy trì tu vi, sự thờ ơ của tu sĩ trước phàm trần, và cuối cùng là sự tham lam, cố chấp biến chất trong nội tâm. Mỗi hạt mầm đều được gieo rắc một cách tinh vi, từ từ bén rễ và phát triển, ăn sâu vào bản chất của con người. Việc xây dựng 'Nhân Đạo' không chỉ là sửa chữa những lỗi lầm hiện tại, mà còn là chống lại bản chất cố hữu của lòng tham, của nỗi sợ hãi, của sự ích kỷ đã ăn sâu vào tâm thức con người qua hàng vạn năm.
Những hành vi và tư tưởng của tu sĩ 10.000 năm trước, từ việc ưu tiên tu vi hơn đạo đức, đến sự lạnh nhạt với phàm nhân, và cuối cùng là sự biến chất vì khao khát quyền lực, chính là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự sụp đổ của Thiên Đạo và sự 'mất nhân tính' của hầu hết tu sĩ trong 'hiện tại' của Tạ Trần. Khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh không chỉ giúp anh nhìn thấy mà còn cảm nhận sâu sắc quá khứ, là chìa khóa để anh 'bẻ lái' vận mệnh trong tương lai. Anh nhận ra rằng, những 'điểm tựa nhân quả' mà anh cần tìm kiếm để kiến tạo một trật tự mới phải bắt nguồn từ việc thấu hiểu sâu sắc những hạt mầm này, từ đó anh mới có thể công bố 'Luận về Trật Tự Nhân Quả' và các triết lý 'Nhân Đạo' để định hướng cho kỷ nguyên mới.
Tia nhân quả màu đen trên người tu sĩ kia không chỉ là một dấu hiệu cá nhân, mà là một biểu tượng cho sự khởi đầu của một chuỗi nhân quả tai hại, lây lan như một căn bệnh, từ một cá nhân sang cả một cộng đồng, rồi đến toàn bộ thế giới tu hành. Nỗi lo lắng của phàm nhân, sự bất an của Lão Gia Phủ, sự thờ ơ của tu sĩ, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh về sự tan rã dần của các mối quan hệ, của sự mất cân bằng giữa trời, đất và con người. Tạ Trần biết, 'ván cờ định mệnh' này không chỉ là cuộc chiến chống lại Thiên Đạo, mà là cuộc chiến chống lại chính bản thân con người, chống lại những hạt m��m xấu xa đã được gieo từ vạn năm trước. Và để thắng ván cờ này, anh không thể dùng sức mạnh, mà phải dùng trí tuệ, dùng triết lý, để hóa giải những nút thắt nhân quả đã buộc chặt vận mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.