Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 701: Hồi Ức Vạn Niên: Điểm Khởi Đầu Của Khế Ước Nhân Quả

Ánh bình minh đầu tiên của kỷ nguyên mới xuyên qua khung cửa sổ gỗ, đậu nhẹ trên trang giấy cổ kính. Tạ Trần ngồi tĩnh lặng trong Vô Danh Thư Quán, nơi mà chỉ đêm qua thôi, những triết lý về Nhân Đạo đã được xác lập. Cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' nằm mở trên bàn, không phải để đọc, mà để chiêm nghiệm. Không khí trong quán sách ngập tràn mùi giấy cũ, mùi mực phai và một chút hương trà thanh đạm còn vương lại từ đêm khuya. Tiếng gió sớm lùa qua khe cửa, khẽ lay động mấy sợi tóc mai trên trán anh, tạo nên một bản hòa âm tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà tâm trí anh đang khám phá.

Thân hình thư sinh của Tạ Trần dường như càng thêm gầy gò trong ánh sáng ban mai, làn da trắng nhợt phản chiếu sự thiếu vắng của nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng. Chúng không còn nhìn vào thế giới hiện tại, mà đang xuyên thấu qua những bức màn thời gian, truy tìm cội nguồn của mọi sự. Anh đã nói rằng kỷ nguyên Nhân Đạo chỉ là một khởi đầu, không phải kết thúc. Và khởi đầu ấy, muốn vững chắc, phải hiểu rõ kết thúc của cái cũ, và hơn thế nữa, phải hiểu rõ cái khởi đầu của sự suy tàn đã dẫn đến cái kết ấy.

Thiên Đạo đã hoàn toàn tan rã, để lại một khoảng trống mênh mông trong vũ trụ. Không còn linh khí, không còn tiên môn, không còn những quy tắc cũ kỹ gò bó. Đây là tự do, nhưng cũng là một trách nhiệm vô hạn. Tạ Trần nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được hàng vạn luồng nhân quả đang quấn quýt, đan xen, như những sợi tơ vô hình tạo nên tấm thảm dệt của vũ trụ. Anh không dùng phép thuật, không dùng thần thông, chỉ là khả năng suy luận cực hạn của một người nhìn thấu nhân quả, một 'nhân quả chi nhãn' đã được tôi luyện qua bao thăng trầm.

"Sự khởi đầu... và sự kết thúc..." Tạ Trần thầm thì, giọng nói trầm ấm, hòa vào không gian tĩnh lặng. "Thiện ác, đúng sai, tất thảy đều là những hạt mầm. Nhưng hạt mầm ấy, được gieo từ bao giờ? Từ khoảnh khắc nào mà nhân gian này bắt đầu 'mất người'? Từ khi nào mà Thiên Đạo, thứ được cho là vĩnh hằng, lại bắt đầu suy yếu?"

Anh vuốt nhẹ lên trang sách, không phải để tìm kiếm câu trả lời trong những dòng chữ đã có, mà để cảm nhận dòng chảy của thời gian, của lịch sử đã được ghi lại một cách vô hình trong từng thớ gỗ, từng sợi giấy. Cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' này, không chỉ là một tập hợp các triết lý, mà còn là một cổng thông tin, một điểm neo cho tâm trí anh khi anh dấn thân vào dòng chảy lịch sử. Anh cần phải nhìn thấy, phải cảm nhận, phải hiểu rõ những luồng nhân quả đầu tiên, những quyết định tưởng chừng nhỏ nhặt đã dẫn đến sự suy tàn vĩ đại, đến cái giá phải trả cho quyền năng, cho sự bất tử mà tu sĩ hằng khao khát.

Tạ Trần buông bỏ mọi chấp niệm về thời gian, về không gian. Tâm trí anh trở nên trống rỗng, vô vi, nhưng đồng thời lại vô cùng minh mẫn. Anh để cho ý thức mình trôi dạt, ngược dòng thời gian, vượt qua hàng ngàn năm phong sương, vượt qua những kỷ nguyên hưng thịnh rồi suy tàn, tìm kiếm khoảnh khắc Thiên Đạo bắt đầu lung lay, tìm kiếm khoảnh khắc nhân tính bắt đầu bị bào mòn. Đó là một cuộc hành trình dài, vượt qua những dòng chảy ký ức hỗn độn, những mảnh vỡ lịch sử chắp vá. Anh thấy những nền văn minh cổ xưa trỗi dậy và lụi tàn, những anh hùng xuất hiện và biến mất, những cuộc chiến tranh và những thời kỳ hòa bình. Nhưng sâu thẳm bên trong tất cả, anh tìm kiếm một dấu hiệu, một sự thay đổi tinh tế trong bản chất của linh khí, trong tâm trí của con người.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của linh khí, ban đầu là dồi dào, tràn đầy sức sống, nuôi dưỡng vạn vật. Nhưng rồi, có một sự thay đổi. Một sự thay đổi chậm rãi, gần như không thể nhận ra, nhưng lại vô cùng khủng khiếp. Linh khí bắt đầu mỏng dần, không phải do sự tiêu hao của tu sĩ, mà do một nguyên nhân sâu xa hơn, một sự mất cân bằng trong chính Thiên Đạo. Đây chính là khởi nguồn của 'phá cục', của sự suy yếu mà không ai có thể ngăn cản.

Và rồi, tâm trí anh dừng lại. Dừng lại ở một thời điểm xa xăm, cách hiện tại mười ngàn năm. Một kỷ nguyên mà trong các thư tịch cổ chỉ còn lại những mảnh vụn mơ hồ, nhưng trong dòng chảy nhân quả, nó lại hiện lên rõ ràng, chân thực đến rợn người. Đó là thời điểm những hạt mầm của sự 'mất người' bắt đầu bén rễ sâu trong tâm hồn tu sĩ.

***

Trong 'tầm nhìn' của Tạ Trần, khung cảnh đột ngột chuyển đổi. Ánh sáng ban mai ấm áp của Vô Danh Thư Quán biến mất, thay vào đó là một thứ ánh sáng khác, mờ nhạt và yếu ớt hơn, xuyên qua lớp mây mù dày đặc. Không khí trở nên nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và một chút hương trầm phai nhạt, không còn thanh khiết như hiện tại. Tạ Trần thấy mình đứng giữa một Giảng Đường Ngoại Môn rộng lớn, cổ kính của Thái Huyền Tông, một trong những tiên môn danh tiếng nhất thời viễn cổ. Kiến trúc nơi đây hùng vĩ nhưng lại thiếu đi vẻ linh thiêng, thay vào đó là một sự lạnh lẽo, u ám bao trùm. Những cột đá cao vút, những mái ngói xanh rêu phong, tất cả đều gợi lên một quá khứ huy hoàng nhưng đang dần mục ruỗng.

Trên bục giảng, một vị Trưởng Lão với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ đang đứng nói. Giọng nói của y khàn đặc, mang theo sự lo âu và mệt mỏi đã hằn sâu vào từng nếp nhăn trên trán. Y mặc bộ đạo bào màu xanh đậm, nhưng trông có vẻ tiều tụy, không còn vẻ uy nghiêm như những vị Tiên Tôn mà Tạ Trần từng thấy trong ký ức.

"Các đệ tử... các ngươi phải hiểu rằng, tình hình linh khí hiện tại đang vô cùng nguy cấp," vị Trưởng Lão cất tiếng, giọng y vang vọng khắp giảng đường, nhưng lại không mang theo chút thần thông nào, chỉ là tiếng nói của một người già yếu. "Thiên Đạo đang suy yếu. Linh khí của đất trời ngày một mỏng đi, tốc độ tu luyện của chúng ta cũng vì thế mà chậm lại. Đây không còn là kỷ nguyên mà chúng ta có thể tùy ý hấp thụ linh khí để thăng cấp nữa. Mỗi điểm linh khí đều trở nên quý giá như sinh mệnh."

Dưới bục giảng, hàng trăm tu sĩ trẻ tuổi, nam có, nữ có, đều mặc những bộ tiên bào màu sắc khác nhau, đại diện cho các chi nhánh của Thái Huyền Tông. Ngoại hình của họ vẫn còn vẻ kiêu ngạo, tuấn tú, nhưng trong ánh mắt của họ, Tạ Trần có thể nhìn thấy những điều đáng sợ. Ban đầu là sự hoang mang, lo lắng, rồi dần chuyển thành sự tham lam, tính toán và cả sự nghi kỵ lẫn nhau. Họ không còn lắng nghe đạo lý, mà chỉ quan tâm đến việc làm sao để duy trì tu vi, để không bị tụt hậu, để không bị đào thải.

"Linh khí suy yếu là định mệnh, nhưng chúng ta phải tìm cách nghịch thiên!" Một tu sĩ trẻ tuổi, với khuôn mặt tuấn tú nhưng đôi mắt sắc như dao, bất chợt thốt lên, giọng nói đầy kiên quyết, nhưng cũng chất chứa sự lạnh lùng. Y không chờ đợi vị Trưởng Lão giảng giải thêm, mà đã tự mình định đoạt. "Kẻ nào không đủ mạnh, sẽ bị đào thải! Nếu không thể hấp thụ từ trời đất, chúng ta phải tìm cách khác!"

Lời nói của y như một tiếng sét đánh vào tâm trí của các tu sĩ khác. Họ nhìn nhau, ánh mắt không còn sự đoàn kết của đồng môn, mà là sự cảnh giác, sự dò xét, và cả sự thù địch tiềm ẩn. Tạ Trần quan sát, cảm nhận từng luồng nhân quả nhỏ bé đang bện vào nhau. Một tu sĩ khác, với vẻ mặt nhợt nhạt và đôi môi mím chặt, khẽ siết chặt nắm đấm, trong đầu y hiện lên hình ảnh về một loại công pháp cổ xưa, tà ác, cho phép người ta hút cạn linh khí của người khác để bổ sung cho bản thân. Y từng khinh bỉ loại công pháp đó, nhưng giờ đây, khi đối mặt với sự suy tàn, nó lại trở thành một lựa chọn đáng để suy nghĩ.

Vị Trưởng Lão thở dài, khuôn mặt y càng thêm tiều tụy. Y đã thấy những ánh mắt ấy, đã thấy sự thay đổi trong tâm hồn của những đệ tử mà y từng kỳ vọng. "Đạo lý của tu tiên không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự dung hòa với thiên địa, sự tu dưỡng tâm tính..." Y cố gắng nói, nhưng giọng nói của y yếu ớt, lạc lõng giữa những suy nghĩ hỗn loạn của đám đông. "Nếu chúng ta chỉ chạy theo sức mạnh mà đánh mất bản chất của mình, thì tu luyện còn ý nghĩa gì nữa?"

Nhưng những lời nói triết lý ấy dường như không còn sức nặng. Các tu sĩ trẻ tuổi chỉ nghe thấy tiếng chuông báo động về tương lai của chính mình. Sự sợ hãi bị đào thải, nỗi lo sợ về sự yếu kém, và khát vọng sống còn đã lấn át mọi đạo lý, mọi luân thường. Một tu sĩ khác, với vẻ mặt tham lam không che giấu, liếc nhìn sang người bạn đồng môn bên cạnh, trong đầu y nảy ra ý nghĩ về việc cướp đoạt, về việc dùng vũ lực để chiếm lấy linh thảo, linh dược, thậm chí là công pháp của người khác.

Tạ Trần lặng lẽ quan sát, cảm nhận sự thay đổi tinh vi nhưng khủng khiếp trong luồng nhân quả. Đây không phải là sự suy tàn đột ngột của một cá nhân, mà là sự biến chất từ từ của một tập thể, của một kỷ nguyên. Những hạt mầm của 'mất nhân tính' không phải do một ai đó cố tình gieo trồng, mà chúng tự nảy mầm từ mảnh đất màu mỡ của nỗi sợ hãi, tham lam và tuyệt vọng khi linh khí cạn kiệt, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu. Đây là khởi nguồn của mọi loạn lạc sau này, của những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, của sự tha hóa đạo đức, và cuối cùng là sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống tu tiên. Anh thấy rõ ràng, từ khoảnh khắc này, khái niệm "thành tiên" không còn là sự siêu thoát, mà đã trở thành một cuộc chạy đua sinh tồn tàn khốc, nơi con người sẵn sàng từ bỏ mọi giá trị để nắm giữ quyền năng.

Sự lạnh lẽo trong không khí không chỉ đến từ sự suy yếu của linh khí, mà còn đến từ sự nguội lạnh của tình người, của đạo đức. Tạ Trần thấy một tu sĩ vô tình để lộ ra vẻ mặt tàn nhẫn khi nghĩ đến việc chiếm đoạt tài nguyên của một gia tộc nhỏ yếu. Một tu sĩ khác thì thầm to nhỏ với người bên cạnh, ánh mắt đầy âm mưu, tính toán. Tất cả đều là những hạt mầm, những khởi đầu nhỏ bé, nhưng chúng sẽ lớn dần, biến thành những cây cổ thụ độc ác che phủ cả nhân gian.

Anh hiểu rằng, việc xây dựng 'Nhân Đạo' không chỉ là đối phó với hậu quả, mà còn phải triệt tiêu những hạt mầm đã gieo từ vạn năm trước này. Những tư tưởng về sự cạnh tranh tàn khốc, về việc xem nhẹ sinh mạng khác để mưu cầu lợi ích cá nhân, về việc sức mạnh là trên hết, đã ăn sâu vào tiềm thức của những người tu luyện, và thậm chí cả những người phàm trần bị ảnh hưởng. Đây là gánh nặng của kiến thức, là trách nhiệm mà anh phải gánh vác.

***

Tạ Trần dần thoát ra khỏi 'tầm nhìn' quá khứ, như một người vừa bơi qua một dòng sông băng giá để trở về bờ. Anh mở mắt, ánh sáng ban mai của Vô Danh Thư Quán lại hiện ra, nhưng trong ánh mắt anh vẫn còn vương vấn những hình ảnh xa xăm, những luồng khí lạnh lẽo của mười ngàn năm về trước. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, không phải về thể xác, mà về tâm trí, như thể anh vừa trải qua một cuộc hành trình vạn dặm trong một khoảnh khắc.

Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên, đánh thức anh khỏi dòng suy tư. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng lặng lẽ trước mặt anh, vẻ mặt họ đầy lo lắng. Lăng Nguyệt, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại lộ rõ sự quan tâm. Dương Quân, với khí chất nho nhã của thư sinh pha lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ, ánh mắt sáng ngời nhưng cũng chứa đầy trăn trở. Họ cảm nhận được sự sâu sắc trong suy tư của Tạ Trần, dường như anh vừa trải qua một điều gì đó trọng đại.

"Tạ Trần, huynh... đã nhìn thấy gì?" Lăng Nguyệt cất tiếng hỏi, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm trọng. Nàng từng là một Tiên Tử cao ngạo, nhưng giờ đây, dưới vai trò Lăng Nguyệt phu tử, nàng đã học được cách thấu hiểu những giá trị nhân sinh, và biết rằng những gì Tạ Trần nhìn thấy không chỉ là một cảnh tượng, mà là một sự thật khắc nghiệt.

Dương Quân bước tới gần hơn một chút, đôi mày khẽ nhíu lại. "Có phải là cội nguồn của sự hỗn loạn? Của những gì đã dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo và sự 'mất người' mà chúng ta đã chứng kiến?" Giọng y rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng mang theo một sự căng thẳng. Y biết Tạ Trần không bao giờ làm điều gì vô nghĩa, và việc anh truy nguyên về quá khứ xa xăm chắc chắn c�� một mục đích sâu xa.

Tạ Trần khẽ thở dài, đặt cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' xuống bàn. Cuốn sách vẫn nằm đó, yên bình, nhưng những triết lý bên trong dường như càng trở nên nặng trĩu hơn sau những gì anh vừa chứng kiến. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang rọi vào Thành Nhân Đạo, vẽ nên một bức tranh tươi sáng, đầy hy vọng. Nhưng trong tâm trí anh, bóng tối của quá khứ vẫn còn vương vấn.

"Chỉ là... những hạt mầm," Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, nhưng mang theo một sự u hoài khó tả. Anh không nói thẳng, nhưng lời nói của anh lại buộc người nghe phải suy ngẫm. "Những hạt mầm đã được gieo từ rất lâu rồi. Từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, khi linh khí không còn dồi dào, khi nỗi sợ hãi về sự đào thải và khát vọng về quyền năng bắt đầu lớn dần trong tâm trí con người. Những hạt mầm của tham lam, của ích kỷ, của sự nghi kỵ... Chúng đã bén rễ và phát triển, không phải trong một đêm, mà qua hàng vạn năm."

Anh quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng một sự thấu hiểu mà không ai khác có thể chạm tới. "Mất nhân tính không phải là một hiện tượng đột ngột. Nó là một quá trình, một sự bào mòn từ từ của tâm hồn khi đối diện với sự vô thường của vạn vật và sự cám dỗ của quyền lực."

Lăng Nguyệt và Dương Quân im lặng lắng nghe. Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt họ. Họ hiểu rằng, những gì Tạ Trần vừa chứng kiến không chỉ là một bài học lịch sử, mà còn là một lời cảnh tỉnh cho kỷ nguyên Nhân Đạo mới này. Nếu không hiểu rõ cội nguồn của sự suy tàn, thì dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, những hạt mầm ác độc ấy vẫn có thể trỗi dậy, gây nên những hỗn loạn mới.

"Vậy thì..." Dương Quân cất lời, ánh mắt y nhìn về phía Thành Nhân Đạo, nơi cuộc sống bình thường đang diễn ra. "Việc kiến tạo Nhân Đạo... không chỉ là xây dựng một trật tự mới cho tương lai, mà còn là đối mặt với những bóng ma của quá khứ sao?"

Tạ Trần khẽ gật đầu. "Mọi thứ đều là nhân quả. Không có khởi đầu nào mà không có một kết thúc, và không có kết thúc nào mà không phải là khởi đ���u cho một điều gì đó mới mẻ hơn." Anh đặt tay lên cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo'. "Cuốn sách này... không phải là một bộ kinh điển để thờ phụng, mà là một ngọn đèn soi sáng con đường. Để mỗi người tự tìm thấy chân lý của riêng mình, và để chúng ta không lặp lại những sai lầm đã gieo từ vạn năm trước."

Anh nhìn ra cửa sổ một lần nữa. Ánh nắng ban mai vẫn rọi vàng Thành Nhân Đạo, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một 'ván cờ định mệnh' mới đã được mở ra. Đó không phải là cuộc chiến chống lại Thiên Đạo hay Ma Chủ, mà là cuộc chiến chống lại những hạt mầm xấu xa đã ăn sâu vào tâm hồn con người qua hàng vạn năm. Một cuộc chiến mà anh, một phàm nhân không tu hành, sẽ phải dùng trí tuệ và triết lý để định hướng, để kiến tạo một kỷ nguyên thực sự của Nhân Đạo, nơi cuộc sống bình thường chính là sức mạnh vĩ đại nhất, và mỗi con người đều là một phần của quy tắc mới, của một tương lai mà không ai có thể đoán định, nhưng đầy rẫy những thách thức và hy vọng. Những suy nghĩ của Tạ Trần không chỉ dừng lại ở quá khứ, mà đã bắt đầu phác thảo những bước đi đầu tiên cho một cuộc đối đầu vĩ đại với những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ, với sự hỗn loạn và cám dỗ quyền lực đang chờ đợi Nhân Đạo ở phía trước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free