Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 700: Bình Minh Nhân Đạo: Điểm Neo Vĩnh Cửu Của Tâm Hồn

Ánh trăng vằng vặc vẫn còn vương vấn trên những mái ngói cũ kỹ của Thành Vô Song, nay đã quen với danh xưng Thành Nhân Đạo, khi Tạ Trần khẽ khàng đặt cuốn sổ xuống bàn. Lời y vừa dứt, về cái ý chí của phàm nhân là nguồn lực vô tận, như một dòng nước mát lành xoa dịu những hoài nghi còn vương vấn trong lòng Trưởng Lão Cổ Khuyết. Vị trưởng lão tóc bạc phơ ấy đã im lặng thật lâu, ánh mắt mờ đục nhìn ra khung cửa sổ, nơi vầng trăng như một chứng nhân bất diệt cho sự đổi thay của càn khôn. Có lẽ, những lời ấy đã chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn ông, nơi những chấp niệm về một thời vàng son của tiên đạo đã dần mục rữa.

Đêm đó, cuộc họp kéo dài đến tận canh ba, nhưng không còn là những tranh cãi nảy lửa hay những toan tính lợi ích. Thay vào đó là sự đồng lòng, là những kế hoạch chi tiết cho một xã hội đang tự mình kiến tạo lại. Tạ Trần vẫn giữ nguyên sự trầm tĩnh cố hữu, lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ nhấp một ngụm trà loãng, hoặc đặt một câu hỏi khéo léo để mở rộng tầm nhìn của mọi người. Y không ra lệnh, không áp đặt, chỉ như một dòng suối chảy qua những tảng đá gồ ghề, nhẹ nhàng gọt giũa chúng thành những hình hài mềm mại, hòa hợp. Y biết, đây không phải là điểm kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu. Một khởi đầu đầy hứa hẹn, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn thách thức. Những khoảng trống mênh mông mà Thiên Đạo cũ để lại trong vũ trụ, những thế lực tiềm ẩn chưa được biết đến, hay thậm chí là những hạt giống tham lam, ích kỷ vẫn còn nương náu trong lòng người, tất cả đều có thể trỗi dậy, đe dọa trật tự mới này. Nhưng y cũng nhìn thấy, trong ánh mắt kiên định của Bách Lý Hùng, trong nụ cười thanh tịnh của Lăng Nguyệt, và trong từng lời nói đầy nhiệt huyết của Dương Quân, một niềm tin sắt đá vào chính khả năng của con người. Một niềm tin rằng, dù không có Thiên Đạo, Nhân Đạo vẫn sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, vững bước tiến về phía trước.

***

Bình minh rạng rỡ, những tia nắng ban mai đầu tiên tinh nghịch luồn qua tán lá xanh tươi của cây ngô đồng cổ thụ trước cửa, rồi nhảy nhót trên nền gạch cũ kỹ của Vô Danh Thư Quán. Chúng vẽ nên những vệt sáng vàng óng ánh, nhảy múa cùng những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tạo thành một khung cảnh yên bình đến lạ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xanh đã bạc phếch, đôi tay thon dài khẽ đẩy cánh cửa gỗ lim, để ánh sáng và những âm thanh trong trẻo của một ngày mới ùa vào. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi hoa dại thoang thoảng từ khu vườn nhỏ bên cạnh, và cả mùi giấy cũ quen thuộc trong quán, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự bình yên. Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của nhân gian không còn gánh nặng của Thiên Đạo suy tàn.

Tiểu Hoa, cô bé với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang vui vẻ dùng chiếc chổi tre nhỏ quét dọn góc sân. Miệng bé ngân nga một điệu nhạc dân gian mới mẻ, giai điệu trong sáng, không còn những câu chuyện cổ tích về tiên giới xa vời, mà là về những cánh đồng bội thu, về những phiên chợ đông đúc, về cuộc sống giản dị mà tràn đầy sức sống. "Anh Tạ Trần, hôm nay lại có thêm mấy cuốn sách mới về cách trồng trọt của lão nông trong thôn nè! Mọi người thích lắm!" Tiểu Hoa hào hứng reo lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng vì nắng sớm và niềm vui. Bé đặt chiếc chổi sang một bên, chạy lon ton vào quán, giúp Tạ Trần sắp xếp những chồng sách mới tinh tươm.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo quen thuộc. Y khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách vừa được đưa đến, bìa sách làm bằng giấy thô, bên trên vẽ hình một người nông phu đang gieo hạt, nét vẽ tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ chân thực, sống động. "Tri thức của phàm nhân, chính là nền tảng của một kỷ nguyên mới," y đáp lời Tiểu Hoa, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy, nhưng lại chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc. Y biết, giá trị của những cuốn sách này, dù không phải là tiên pháp hay đạo lý thâm sâu, lại vượt xa bất kỳ công pháp tu luyện nào từng được truyền tụng. Bởi lẽ, chúng là nền móng cho sự tồn tại và phát triển của con người, không cần dựa dẫm vào bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.

Quán sách dần trở nên tấp nập hơn khi những người dân đầu tiên bắt đầu ghé thăm. Một lão nông râu tóc bạc phơ, lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, chậm rãi bước vào, tìm kiếm cuốn sách về cách phòng trừ sâu bệnh. Một thư sinh trẻ tuổi, gương mặt còn vương nét ngây thơ nhưng ánh mắt đầy khát khao tri thức, đang say sưa đọc một cuốn luận về luân lý và đạo đức. "Tiên sinh Tạ Trần, con đã đọc cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' của người," thư sinh trẻ ngước lên, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, nhưng cũng không giấu được sự băn khoăn. "Con vẫn băn khoăn, nếu không có Thiên Đạo, liệu nhân gian có thực sự ổn định được không? Liệu có thể tránh khỏi sự hỗn loạn khi không còn quy tắc từ trên trời giáng xuống?"

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y lướt qua vẻ mặt lo lắng của chàng thư sinh, rồi dừng lại ở cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đang nằm yên vị trên kệ gỗ. Cuốn sách ấy, giờ đây không chỉ là một tập hợp những tư tưởng, mà đã trở thành một biểu tượng, một điểm tựa tinh thần cho nhiều người. "Ổn định không phải do một ai đó ban tặng, mà do mỗi người tự mình kiến tạo và giữ gìn," Tạ Trần đáp, giọng y không cao không thấp, nhưng lại vang vọng khắp căn phòng, như một lời sấm truyền nhẹ nhàng. "Ý chí con người, chính là Thiên Đạo. Khi mỗi cá nhân tự nhận thức được trách nhiệm của mình, tự đặt ra giới hạn và hành xử theo lương tri, thì sự ổn định sẽ tự nhiên mà đến. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ vì nó đặt quy tắc lên trên nhân tính, nó đòi hỏi sự tuân phục mù quáng mà không màng đến bản chất thiện lương của con người. Kỷ nguyên này, chúng ta không cần một vị thần để định đoạt số phận, chúng ta là những vị thần của chính mình, tự do lựa chọn, tự do kiến tạo."

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời giải đáp, mà còn là một sự gợi mở, một hạt mầm triết lý được gieo vào tâm trí chàng thư sinh trẻ. Khuôn mặt chàng thanh niên bừng tỉnh, như thể một tấm màn che đã được vén lên, để lộ ra một chân trời mới của nhận thức. Chàng cúi đầu tạ ơn Tạ Trần, rồi lại vùi mình vào cuốn sách, nhưng lần này, ánh mắt chàng đã mang một vẻ kiên định hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của tri thức và trách nhiệm cá nhân.

Tạ Trần khẽ đưa tay sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, tay y khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' một lần nữa. Cuốn sách đã đồng hành cùng y qua bao thăng trầm, chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên và sự trỗi dậy của một kỷ nguyên khác. Y biết, vai trò của y không phải là một vị cứu tinh vĩ đại, hay một người lãnh đạo quyền năng. Y chỉ là một "điểm neo nhân quả", một người lắng nghe, một người gieo mầm tri thức. Những cuộc đối thoại hàng ngày tại quán sách, những ánh mắt tìm kiếm sự bình yên và lời khuyên, tất cả đều là những sợi dây vô hình kết nối y với nhân gian. Y không cần sức mạnh siêu phàm, không cần phép thuật cao thâm. Chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, y đã trở thành một phần không thể thiếu của trật tự mới này, một trật tự mà y đã lặng lẽ kiến tạo, từng chút một, bằng sự vô vi của chính mình.

Tiếng cười trong trẻo của Tiểu Hoa vang lên từ góc sân, bé đang chơi đùa với một con mèo con vừa ghé qua. Ánh nắng ban mai vẫn tràn ngập quán sách, mang theo hơi ấm và niềm hy vọng. Nhân gian không còn Thiên Đạo, nhưng lại có hàng vạn, hàng triệu những Thiên Đạo nhỏ bé, đang tự mình tỏa sáng, tự mình kiến tạo nên một tương lai vô hạn. Đây mới chính là sự ổn định bền vững nhất, Tạ Trần thầm nghĩ, một sự ổn định không đến từ quyền năng bên ngoài, mà đến từ chính ý chí tự chủ của mỗi con người.

***

Khi ánh chiều vàng bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía T��y, Vô Danh Thư Quán trở nên ấm cúng hơn, như một chốn trú ẩn bình yên khỏi những ồn ào của thế gian. Hương trà sen thoang thoảng quyện lẫn mùi mực cũ, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tĩnh mịch. Tạ Trần đang nhẹ nhàng lau chùi chiếc bàn trà nhỏ ở giữa quán thì những vị khách đặc biệt bắt đầu tề tựu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây thường được gọi bằng danh xưng Lăng Nguyệt Phu Tử, bước vào với một vẻ thanh tịnh đến lạ. Nàng không còn mang theo sự lạnh lùng của băng tuyết hay vẻ mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt phượng sắc bén ngày nào. Thay vào đó là một sự bình yên nội tại, một trí tuệ đã trải qua tôi luyện. Nàng mặc một bộ y phục màu lam nhạt, đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, không còn vương vấn chút bụi trần. Theo sau nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng ánh mắt chàng giờ đây kiên định và sâu sắc hơn, không còn vẻ nhiệt huyết bộc trực của tuổi trẻ mà thay vào đó là sự trầm ổn của một người lãnh đạo. Chàng mặc đạo bào màu xanh lam, nhưng không còn những họa tiết thêu thùa cầu kỳ của tiên môn, mà là những đường nét giản dị, thuần phác.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, vẫn giữ vẻ tinh nghịch đáng yêu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy theo từng bước chân. Nàng khoác một bộ váy áo màu vàng tươi, rực rỡ như ánh nắng chiều, mang đến một luồng sinh khí vui vẻ cho không gian tĩnh lặng của quán. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, bước vào với một nụ cười sảng khoái. Ông không còn mặc giáp trụ nặng nề, mà là một bộ trang phục bằng vải thô, tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ oai phong, tự tin của một vị tướng lĩnh phàm nhân.

Vô Danh Tăng, gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt thường ngày nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, chậm rãi đặt chiếc gậy thiền của mình xuống góc phòng. Nụ cười an nhiên luôn thường trực trên gương mặt gầy guộc của ông. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, mang theo một làn hương thảo mộc thoang thoảng. Ánh mắt nàng giờ đây không còn nỗi buồn khó tả, mà là sự nhân hậu và hy vọng. Cuối cùng, Trưởng Lão Cổ Khuyết, râu tóc bạc phơ, ánh mắt đã bớt đi sự cố chấp nhưng vẫn còn vương vấn chút hoài niệm xa xăm, chậm rãi ngồi xuống. Bộ đạo bào cũ kỹ của ông đã bạc màu, nhưng lại mang một vẻ trầm mặc, uy nghi hơn.

Họ cùng Tạ Trần ngồi quanh chiếc bàn trà nhỏ, không gian chìm trong một sự im lặng dễ chịu. Ánh nắng vàng óng ả từ ô cửa sổ chiếu rọi vào, làm nổi bật những đường nét trên gương mặt từng người, những gương mặt đã trải qua bao phong ba bão táp của kỷ nguyên Thiên Đạo sụp đổ, và giờ đây đang cùng nhau kiến tạo một kỷ nguyên mới. Tạ Trần khẽ pha thêm trà, tiếng nước chảy róc rách trong ấm sứ, tiếng chén trà va vào nhau khẽ khàng, như những nốt nhạc trầm bổng của một bản giao hưởng bình yên.

Lăng Nguyệt là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng của triết lý. "Thiên Đạo đã thực sự tan rã. Không còn sự ràng buộc, cũng không còn sự tha hóa. Giờ đây, mỗi người đều là Thiên Đạo của chính mình, tự định nghĩa giá trị, tự chọn con đường." Nàng khẽ đưa tay nâng chén trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. "Khi quyền năng tối thượng không còn thuộc về một thực thể vô hình, mà về chính ý chí tự do của nhân loại, đó mới là chân lý."

Dương Quân g��t đầu tán thành, ánh mắt chàng kiên định nhìn Tạ Trần. "Thành Nhân Đạo đang ngày một lớn mạnh. Tri thức và ý chí con người đang định hình mọi thứ, từ luật pháp đến đạo lý. Chúng ta đã chứng minh, không cần Tiên, Nhân vẫn có thể tự cường." Chàng nắm chặt tay, một hành động nhỏ nhưng lại thể hiện sự quyết tâm sắt đá. "Những trường học phàm nhân của Lăng Nguyệt Phu Tử, những hiệp hội y sư của Mộ Dung cô nương, những đội ngũ bảo an của Bách Lý tướng quân, tất cả đều đang vận hành trơn tru. Chúng ta đang xây dựng một nền móng vững chắc, không cần đến linh khí hay tiên pháp."

Hồ Ly Nữ khẽ nhếch môi, ánh mắt tinh nghịch lướt qua Tạ Trần. "Yêu tộc chúng ta cũng dần tìm được vị trí của mình trong thế giới mới, không còn phải trốn tránh hay chiến đấu. Con người đã học cách chấp nhận sự khác biệt. Thành Nhân Đạo đã mở lòng đón nhận chúng ta, không còn kỳ thị hay xua đuổi. Điều đó thật đáng quý." Nàng khẽ vuốt ve chiếc đuôi mềm mại của mình, thể hiện sự hài lòng.

Bách Lý Hùng đặt chén trà xuống bàn, giọng ông trầm hùng, đầy khí phách. "Phàm nhân chúng ta đã đứng thẳng lưng. Không còn cúi đầu trước bất kỳ ai. Đây là thành quả của bao nhiêu thế hệ đổ máu, bao nhiêu sự hy sinh và nỗ lực không ngừng nghỉ. Ta tự hào được là một phần của kỷ nguyên này." Ánh mắt ông tràn đầy sự tự tin và kiêu hãnh, một niềm kiêu hãnh chính đáng của người đã chiến đấu vì tự do.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, giọng nàng dịu dàng như gió xuân. "Sự sống, dù ngắn ngủi, vẫn trọn vẹn và ý nghĩa hơn một sự bất tử trống rỗng. Ta đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ 'mất người', đánh đổi nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Giờ đây, ta thấy những nụ cười chân thật, những giọt nước mắt sẻ chia. Đó mới là giá trị đích thực của sự tồn tại." Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt biết ơn sâu sắc.

Trưởng Lão Cổ Khuyết, đã im lặng lắng nghe từ đầu, khẽ thở dài một tiếng, nhưng tiếng thở dài lần này không còn mang theo sự tiếc nuối hay hoài niệm, mà là một sự chấp nhận, một sự buông bỏ. "Ta từng cố chấp với con đường cũ, với sự huy hoàng của tiên đạo. Nhưng giờ đây, nhìn thấy sự bình yên này, nhìn thấy con người tự mình kiến tạo hạnh phúc..." Ông ngập ngừng một lát, rồi tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng lại vang vọng trong tâm trí mỗi người. "Liễu Thanh Phong... có lẽ, đã tìm thấy sự cứu rỗi thực sự trong khoảnh khắc cuối cùng của mình, khi anh ấy chọn bảo vệ những điều bình dị, khi anh ấy đã vượt qua được chấp niệm về sức mạnh để tìm về nhân tính. Cái chết của anh ấy, không phải là một sự kết thúc, mà là một lời nhắc nhở về giá trị của cuộc sống."

Vô Danh Tăng mỉm cười an nhiên, đôi mắt hờ hững khẽ mở, lộ ra sự thấu suốt càn khôn. "Sự tan rã của cái cũ là khởi đầu cho cái mới. Chân lý vẫn nằm trong lòng người, không cần tìm kiếm ở đâu xa xôi. Vạn vật hữu thường, vạn vật vô thường. Cuộc sống là một dòng chảy không ngừng, và việc chấp nhận sự thay đổi chính là chìa khóa để tìm thấy sự an lạc."

Tạ Trần, sau khi lắng nghe tất cả, khẽ đưa tay pha xong một ấm trà mới. Y nâng chén trà lên, ánh mắt sâu thẳm lướt qua t���ng gương mặt thân quen, ánh mắt giao nhau đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. "Mỗi con người, mỗi sinh linh, đều là một điểm neo," y nói, giọng trầm ấm, nhưng vang vọng khắp căn phòng, như một lời định nghĩa cuối cùng cho kỷ nguyên này. "Hợp lại, sẽ kiến tạo nên trật tự mới. Một trật tự không cần định nghĩa, mà tự nó tồn tại trong mỗi lựa chọn, mỗi hành động của chúng ta. Nhân quả không phải là một quy luật khắc nghiệt, mà là sự phản chiếu của chính lương tri và ý chí con người. Khi ta gieo hạt thiện, ta sẽ gặt quả lành. Khi ta cùng nhau xây dựng, ta sẽ có một thế giới tốt đẹp. Đó là quy luật bất biến của Nhân Đạo."

Họ cùng nhau nâng chén trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu thắp sáng. Những ngọn đèn nhỏ li ti, hàng vạn, hàng triệu ngọn đèn, tượng trưng cho hàng vạn, hàng triệu con người đang sống một cuộc đời bình thường, đang tự mình kiến tạo nên hạnh phúc, đang cùng nhau tạo nên một bức tranh rực rỡ của kỷ nguyên mới. Tạ Trần cảm nhận được một sự rung động nhẹ nhàng trong tâm kh��m, không phải là sức mạnh của Nhân Quả Luân Bàn, mà là sự hòa quyện của hàng triệu ý chí, hàng triệu cuộc đời. Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng Nhân Đạo đã trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

***

Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc như một tấm gương khổng lồ phản chiếu toàn bộ càn khôn, treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm không một gợn mây. Gió đêm mơn man, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi hương của đất trời. Trên đỉnh ngọn tháp cao nhất của Hội Trường Nhân Đạo, Tạ Trần một mình đứng đó, dáng vẻ thư sinh gầy gò của y hiện lên như một chấm nhỏ giữa vũ trụ bao la. Y khẽ chạm tay vào cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' mà y luôn mang theo bên mình, cảm nhận sự quen thuộc của từng trang giấy, từng dòng chữ đã khắc sâu vào tâm trí. Cuốn sách ấy, giờ đây không chỉ là một bảo vật, mà đã trở thành một nền móng triết lý, một biểu tượng của kỷ nguyên mới.

Dưới chân y, Thành Vô Song, giờ đã hoàn toàn mang tên Thành Nhân Đạo, hiện ra trong ánh trăng bạc, lung linh như một dải ngân hà thu nhỏ. Những ngôi nhà sáng đèn, những con đường tấp nập đã yên bình, không còn tiếng gươm đao, không còn hơi thở của chiến tranh hay sự mục rữa của linh khí. Y nhìn thấy những mái nhà san sát, những khu chợ đêm vẫn còn lác đác người qua lại, những ánh đèn học thâu đêm của các thư sinh, và cả những cặp tình nhân đang tản bộ dưới ánh trăng. Đó là cuộc sống, là nhân gian mà y hằng khao khát bảo vệ, là vẻ đẹp của sự bình thường, của những giá trị mà Thiên Đạo cũ đã từng cố gắng xóa bỏ.

Tạ Trần cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự thanh thản chưa từng có. Thiên Đạo đã hoàn toàn tan rã. Không còn tiên môn, không còn sự ràng buộc của quy tắc cũ. Các vị Tiên Tôn đã biến mất, các tông môn đã giải tán, và linh khí đã hoàn toàn tiêu biến khỏi nhân gian. Một khoảng trống mênh mông đã được tạo ra trong vũ trụ, nhưng khoảng trống ấy không phải là sự trống rỗng, mà là một không gian vô hạn cho sự kiến tạo. Tuy nhiên, y cũng nhận ra rằng, sự tự do này đi kèm với một trách nhiệm vô hạn.

"Mỗi con người đều là một ngôi sao, tự mình tỏa sáng, t�� mình định hướng," Tạ Trần thầm thì trong tâm trí, giọng nói như hòa vào tiếng gió đêm. Y hiểu rằng, không có một Thiên Đạo nào để chỉ đường, nhân loại sẽ phải tự mình tìm kiếm, tự mình lựa chọn. Sẽ có những lúc lạc lối, sẽ có những lúc sai lầm, nhưng đó chính là bản chất của sự tự do, của quá trình tiến hóa. "Cuốn sách này... giờ đây không chỉ là triết lý, mà là nền móng cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên của tự do, của ý chí, của những giá trị được tự thân con người kiến tạo. Nó không phải là một bộ kinh điển để thờ phụng, mà là một ngọn đèn soi sáng con đường, để mỗi người tự tìm thấy chân lý của riêng mình."

Y nhẹ nhàng lật từng trang 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo', ánh mắt lướt qua những dòng chữ đã in sâu vào tâm trí, những triết lý về sự vô vi, về nhân quả, về bản chất của cuộc sống. Y biết, vai trò 'điểm neo nhân quả' của y là vĩnh viễn. Không phải bằng quyền năng, không phải bằng sự can thiệp trực tiếp, mà bằng sự tồn tại của y, bằng những tư tưởng mà y đã gieo rắc, bằng chính sự vô vi của y. Y sẽ là người định hướng, nhưng không phải là người kiểm soát. Y sẽ là người gieo mầm, nhưng không phải là người thu hoạch.

"Mọi thứ đều là vô vi... nhưng cũng là hữu vi," Tạ Trần khẽ thì thầm, một lời nói mang đầy tính triết lý sâu sắc, bao hàm cả sự thụ động và chủ động, sự buông bỏ và sự kiến tạo. Sự vô vi của y đã dẫn đến sự hữu vi của nhân loại, sự buông bỏ quyền lực đã mở ra con đường cho ý chí tự do.

Tạ Trần khẽ gập sách lại, hít một hơi thật sâu không khí đêm trong lành, cảm nhận sự bao la của vũ trụ và sự nhỏ bé của bản thân, nhưng cũng là sự vĩ đại của ý chí con người. Y biết, kỷ nguyên 'Nhân Đạo' này chỉ mới là một khởi đầu, không phải là kết thúc. Sẽ có những thách thức mới đến từ nội tại của con người, những tham vọng, những ích kỷ tiềm ẩn có thể trỗi dậy bất cứ lúc nào. Và cũng sẽ có những thế lực vũ trụ chưa được khám phá, những hiểm nguy tiềm tàng từ khoảng trống lớn mà Thiên Đạo cũ đã để lại. Nhưng y tin tưởng, vào khả năng của nhân loại. Y tin vào trí tu���, vào sự đoàn kết, vào ý chí tự cường của mỗi con người.

Y quay người, bước đi, để lại khung cảnh thành phố lung linh dưới ánh trăng, để lại đỉnh tháp cô tịch giữa màn đêm. Tạ Trần không nhìn lại. Y biết, nhân loại sẽ tiếp tục hành trình của mình, vững bước trên con đường 'Nhân Đạo', nơi cuộc sống bình thường chính là sức mạnh vĩ đại nhất, và mỗi con người đều là một phần của quy tắc mới, của một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên của những khả năng vô hạn, của những giá trị được tự do định nghĩa, và của một tương lai mà không ai có thể đoán định. Cuộc đời y, một phàm nhân mở quán sách, đã trở thành nền móng cho một vũ trụ hoàn toàn mới.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free