Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 699: Hậu Thiên Đạo: Quy Tắc Mới Của Nhân Gian

Ánh tà dương của ngày hôm trước đã lụi tàn, nhường chỗ cho vạn vật chìm vào giấc ngủ an lành, và rồi lại bừng tỉnh trong một buổi bình minh mới, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên đã thành hình. Nhiều thập kỷ đã trôi qua kể từ cái ngày Thiên Đạo suy kiệt, sụp đổ, và Ma Chủ Cửu U cùng những tàn dư của thời đại cũ bị dẹp yên. Thành Vô Song, nay được người đời ưu ái gọi là Thành Nhân Đạo, đã không còn là chiến trường khốc liệt hay nơi trú ẩn tạm bợ, mà vươn mình trở thành trái tim của một trật tự mới, một minh chứng hùng hồn cho sự tự chủ và trí tuệ của con người.

Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những mái ngói xanh rêu, làm bừng sáng những con phố tấp nập. Không còn những tòa tháp tu tiên chọc trời vươn tới mây xanh, hay những luồng linh khí cuồn cuộn vô định, thay vào đó là những công trình kiến trúc vững chãi, được xây dựng bằng gỗ và đá, mang đậm dấu ấn của sự khéo léo và bền bỉ của phàm nhân. Các con phố được lát gạch sạch sẽ, thương nhân bày bán đủ loại hàng hóa, từ ngũ cốc tươi tốt đến những món đồ thủ công tinh xảo, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói rộn ràng của người mua kẻ bán, tạo nên một bản giao hưởng sống động của đời thường. Mùi hương của đồ ăn mới nấu từ các quán ăn ven đường hòa quyện cùng mùi thảo mộc thoang thoảng từ tiệm thuốc, và hương hoa dại từ những góc vườn nhỏ, phả vào không khí một cảm giác ấm cúng, an yên.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ nhưng sạch sẽ, thân hình gầy gò thư sinh vẫn không đổi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư thường trực, dạo bước chậm rãi trên phố. Làn da trắng nhợt của y giờ đây đã có thêm chút sắc màu của gió sương, nhưng khí chất trầm tĩnh, như một dòng sông ngầm chảy xiết, thì vẫn vẹn nguyên. Y không còn ph���i gánh vác trách nhiệm vá trời lấp đất, không còn phải đối mặt với những hiểm nguy trùng trùng, nhưng trọng trách của một 'điểm neo nhân quả' dường như đã ăn sâu vào cốt tủy, khiến y không thể nào hoàn toàn vô vi. Y không tìm kiếm sự chú ý, nhưng mỗi bước chân của y đều mang theo một sức nặng vô hình, một sự hiện diện không thể phủ nhận.

Khi y đi ngang qua con hẻm nhỏ dẫn vào Quán Sách Vô Danh, một giọng nói trong trẻo, tràn đầy sức sống vang lên: "Tiên sinh lại ra ngoài dạo sớm. Hôm nay lại có nhiều người đến tìm sách tri thức mới của Lăng Nguyệt phu tử đó ạ!"

Đó là Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn ngày nào giờ đã trưởng thành, mái tóc đen nhánh được tết hai bên gọn gàng, đôi mắt to tròn vẫn lanh lợi và tràn đầy nhiệt huyết. Nàng vận hành Quán Sách Vô Danh một cách thành thạo, không khí trong quán luôn ấm cúng và đầy ắp tri thức. Những kệ sách gỗ sẫm màu chất đầy những cuốn cổ thư đã được sao chép, những bộ sách mới về nông nghiệp, kiến trúc, y thuật, và cả những tập thơ ca ngợi vẻ đẹp của nhân gian. Tiểu Hoa đang bận rộn sắp xếp một chồng sách mới, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ. Nàng chính là biểu tượng của thế hệ mới, lớn lên trong kỷ nguyên Nhân Đạo, không hề biết đến cái gọi là linh khí hay tiên duyên, nhưng lại trân trọng tri thức và sự cống hiến.

Tạ Trần mỉm cười đáp lại Tiểu Hoa, nụ cười nhẹ nhàng như làn gió sớm. "Ừm, ta chỉ muốn ngắm nhìn sự đổi thay của nhân gian." Y không nói nhiều, nhưng ánh mắt y đã nói lên tất cả.

Ngồi trên chiếc ghế dài trước hiên nhà đối diện quán sách, Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Nón lá của ông được đặt cẩn thận bên cạnh. Ánh mắt ông dõi theo từng dòng người qua lại, rồi dừng lại ở Tạ Trần và Tiểu Hoa. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự an nhiên và mãn nguyện. "Ai ngờ có ngày cuộc đời phàm nhân lại được trọng như thế này..." Ông lẩm bẩm, giọng nói khàn đục nhưng đầy cảm xúc, như một dòng sông đã chảy qua bao ghềnh thác, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng và sâu lắng. Ông nhớ về những ngày tháng Thiên Đạo còn thịnh, phàm nhân như những hạt cát nhỏ bé, sống lay lắt dưới chân những vị tiên nhân quyền uy. Giờ đây, mỗi hạt cát đều có giá trị, đều là một phần không thể thiếu của dòng chảy cuộc đời.

Tạ Trần gật đầu, hiểu được nỗi lòng của Lão Nông. "Mỗi người đều là một hạt giống, Lão Nông. Quan trọng là hạt giống ấy được gieo trồng ở đâu, và được chăm sóc bằng thứ gì." Y nói, ánh mắt lướt qua những đứa trẻ đang nô đùa trên phố, những tiếng cười giòn tan, vô tư lự.

Đúng lúc đó, một nhóm trẻ con chạy ngang qua Quán Sách Vô Danh, một cậu bé ôm chặt một cuốn sách mới tinh, đôi mắt sáng rực reo lên: "Sách hay quá! Con muốn học thêm về cách xây nhà cao tầng!" Tiếng reo hò của chúng tan vào không khí, mang theo niềm hy vọng và sự tò mò vô hạn của một thế hệ không còn bị trói buộc bởi những ảo vọng về tiên đạo, mà hướng tới những giá trị thực tiễn, kiến tạo.

Tạ Trần mỉm cười với Tiểu Hoa và Lão Nông, rồi tiếp tục hành trình quan sát của mình. Y bi��t, Quán Sách Vô Danh không chỉ là một nơi bán sách, mà đã trở thành một biểu tượng, một ngọn hải đăng cho những ai muốn tìm kiếm tri thức, muốn hiểu về thế giới và về chính bản thân mình. Tiểu Hoa, với sự năng động và nhiệt huyết của tuổi trẻ, đã tiếp nối vai trò của y một cách xuất sắc, biến nơi đây thành một trung tâm giao lưu văn hóa, một "điểm neo" vững chắc cho nhân tâm. Y cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một cảm giác bình yên đến từ việc nhìn thấy những gì mình đã gieo trồng đang đâm chồi nảy lộc. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm trí, y vẫn ý thức được rằng, sự bình yên này không phải là một điểm kết thúc, mà là một khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách mới, dù không còn mang hình hài của Ma Chủ hay Thiên Đạo suy kiệt, vẫn sẽ xuất hiện, đòi hỏi trí tuệ và sự kiên định của toàn thể nhân loại. Y khẽ vuốt nhẹ cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' giấu trong tay áo, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư.

***

Tạ Trần bước đi trên những con đường lát đá, băng qua những khu phố dần nhộn nhịp hơn, tiếng cười nói và tiếng chân người vội vã vang vọng trong không khí trong lành của buổi sớm. Y đến một ngôi trường mới xây dựng, nằm ở rìa Thành Vô Song. Ngôi trường được làm bằng gỗ và gạch nung, kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, với một sân chơi rộng rãi và những phòng học sáng sủa. Không có những bức tường pháp trận hay những tháp chuông linh thiêng, chỉ có những hàng cây xanh mướt và những luống hoa nhỏ bao quanh, mang đến một cảm giác bình dị và gần gũi.

Tiếng đọc sách đều đều và tiếng cười đùa giòn tan của trẻ con bay ra từ những ô cửa sổ mở rộng, hòa cùng tiếng thầy giáo giảng bài, tạo nên một bản nhạc êm dịu, tràn đầy sức sống. Mùi gỗ mới, mùi mực và giấy cũ quyện vào nhau, phảng phất trong không khí, gợi lên một cảm giác hiếu học và tinh thần của sự khởi đầu. Ánh nắng ấm áp của buổi sáng xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi lên những gương mặt trẻ thơ đang chăm chú lắng nghe, tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm áp.

Tạ Trần lặng lẽ đứng ở cửa lớp học, không muốn làm phiền. Từ nơi y ��ứng, y có thể nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, nay đã là Lăng Nguyệt phu tử, đứng trên bục giảng. Nàng vẫn khoác lên mình bộ bạch y thanh thoát quen thuộc, nhưng vẻ lạnh lùng như băng tuyết ngày nào đã nhường chỗ cho sự dịu dàng và kiên nhẫn. Đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng sự thấu hiểu và lòng từ ái, không còn vẻ uy nghiêm của một vị tiên tử quyền năng, mà là sự tĩnh tại của một người đã tìm thấy ý nghĩa mới của cuộc đời. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, vẫn được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao. Dáng người cao ráo, thanh thoát của nàng giờ đây toát lên một vẻ đẹp trí tuệ, một sự an nhiên hiếm thấy.

Nàng không còn giảng về những đạo lý tu tiên hay những bí pháp thần thông, mà đang say sưa truyền đạt về đạo đức, về các hiện tượng khoa học tự nhiên, và về cách vận hành một xã hội công bằng cho một lớp học đầy ắp trẻ em. Giọng nói trong trẻo của nàng, ngày xưa từng lạnh lùng như tiếng băng tuyết tan, giờ đây lại ấm áp và truyền cảm, như dòng suối róc rách giữa núi rừng.

"Các con," Lăng Nguyệt nói, ánh mắt nàng lướt qua từng gương mặt ngây thơ, "chúng ta không còn dựa vào linh khí hay pháp thuật để tồn tại nữa. Sức mạnh của chúng ta, sức mạnh thực sự của nhân loại, nằm ở trí tuệ, ở sự đoàn kết và ở lòng nhân ái. Các con là thế hệ sẽ định hình tương lai của nhân loại, không phải bằng quyền năng siêu phàm, mà bằng chính đôi tay, khối óc và trái tim của mình."

Thư Đồng Tiểu An, một cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, giơ tay lên hỏi, giọng nói non nớt nhưng đầy tò mò: "Thưa phu tử, vậy ngày xưa các tiên nhân có thật sự bay được không ạ? Họ có mạnh hơn chúng con không?"

Lăng Nguyệt khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại làm rạng rỡ cả căn phòng. Nàng nhẹ nhàng đáp, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Họ có sức mạnh khác, Tiểu An. Họ có thể bay lượn, có thể hô phong hoán vũ, nhưng không có nghĩa là họ mạnh hơn các con. Sức mạnh thực sự nằm ở việc các con sống trọn vẹn, hiểu rõ bản thân mình, và làm những điều có ích cho cộng đồng, cho những người xung quanh. Sức mạnh của họ là sức mạnh của cá nhân, dễ bị tha hóa và lãng quên đi gốc rễ. Sức mạnh của các con, nếu biết cách vun đắp, sẽ là sức mạnh của nhân loại, bền vững và trường tồn."

Nàng ngừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Tiểu An, rồi tiếp lời: "Họ theo đuổi sự trường sinh, bất tử, nhưng cuối cùng lại 'mất người'. Chúng ta, những con người bình thường, lại có thể tìm thấy ý nghĩa của sự sống trong chính những điều hữu hạn, trong từng khoảnh khắc được sống, được yêu thương, được cống hiến."

Tạ Trần khẽ gật đầu, nở một nụ cười mãn nguyện. Y cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Hạt giống của Nhân Đạo mà y đã gieo trồng, hạt giống của triết lý về cuộc sống bình thường, về giá trị của con người, giờ đây đang nảy mầm mạnh mẽ trong tâm hồn của thế hệ mới. Lăng Nguyệt, người từng là một tiên tử cao ngạo, giờ đây đã hoàn toàn vượt qua những chấp niệm của quá khứ, tìm thấy ý nghĩa mới trong việc truyền đạt tri thức và đạo đức nhân sinh. Đó chính là sự chuyển mình vĩ đại nhất. Y biết mình không cần phải ở lại đây, y đã nhìn thấy đủ. Tạ Trần khẽ xoay người, lặng lẽ rời đi, để lại phía sau tiếng giảng bài ấm áp và tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ, mang theo trong lòng một niềm tin vững chắc vào tương lai của nhân loại.

***

Khi ánh trăng vằng vặc đã treo mình trên đỉnh trời, rải bạc khắp Thành Vô Song, Tạ Trần lại một lần nữa xuất hiện, lần này là tại Hội Trường Nhân Đạo. Nơi đây từng là một đại điện nguy nga của các tông môn tu tiên, nhưng giờ đã được cải tạo lại thành một không gian trang trọng nhưng gần gũi, nơi các thành viên của Hội Đồng Nhân Đạo họp bàn về vận mệnh của thế giới. Không có sự xa hoa phô trương của linh thạch hay trận pháp huyền ảo, chỉ có những ngọn đèn dầu nhỏ bé thắp sáng không gian, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, nghiêm túc. Gió đêm mát mẻ lùa qua những ô cửa sổ mở, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm.

Tạ Trần ngồi ở vị trí chủ tọa, không phải với vẻ uy nghi của một minh chủ, mà là sự trầm tĩnh của một người quan sát, một người định hướng. Y không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc đưa ra một cái nhìn thấu đáo, nhưng mỗi hành động nhỏ của y đều mang một sức nặng vô hình, khiến mọi người xung quanh phải suy ngẫm. Y vẫn là Tạ Trần của ngày nào, thân hình gầy gò, thư sinh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một biển trời triết lý, nhưng giờ đây, trách nhiệm mà y gánh vác đã được chấp nhận một cách tự nhiên, không còn là gánh nặng mà là một phần của sự tồn tại. Y khẽ lướt tay trên trang giấy của cuốn sổ cũ kỹ, những nét chữ mực đã phai mờ ghi lại những suy tư về nhân quả và thế cục.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, khuôn mặt vuông vức và ánh mắt kiên nghị, ngồi đối diện Tạ Trần. Ông vẫn mặc bộ giáp trụ nhẹ, toát lên vẻ dũng mãnh và chính trực của một vị tướng quân. Bách Lý Hùng là hiện thân của sức mạnh phàm nhân, của sự kiên cường và lòng dũng cảm. Ông không còn phải đối đầu với yêu ma quỷ quái, mà giờ đây phải giải quyết những vấn đề thực tế hơn, nhưng không kém phần gai góc.

"Vấn đề lương thực ở các vùng biên giới vẫn còn cần được cải thiện, Tạ công tử," Bách Lý Hùng nói, giọng trầm hùng, đầy khí phách. "Chúng ta cần một hệ thống phân phối hiệu quả hơn, không thể để dân chúng chịu đói. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng những bất ổn cục bộ vẫn còn đó, và lòng dân là thứ dễ bị lung lay nhất." Ông trình bày những báo cáo chi tiết về tình hình dân số và tài nguyên, những con số khô khan nhưng lại ẩn chứa biết bao sinh mệnh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, hay Lăng Nguyệt phu tử, ngồi bên cạnh Bách Lý Hùng, vẻ mặt nàng bình thản nhưng vẫn toát lên sự thông tuệ. Nàng, người từng là biểu tượng của tiên môn, giờ đây đóng góp ý kiến về giáo dục và văn hóa, về cách thức gieo mầm tri thức vào lòng dân chúng. "Ngoài việc đảm bảo lương thực, chúng ta cần phải đảm bảo tri thức được lan tỏa. Một dân tộc được giáo dục sẽ là một dân tộc mạnh mẽ, tự chủ. Những cuốn sách về nông nghiệp tiên tiến, về y thuật cơ bản, về đạo đức nhân sinh cần được ��ưa đến tận tay mỗi người dân, dù là ở những vùng xa xôi nhất."

Trưởng Lão Cổ Khuyết, với khuôn mặt già nua nhiều nếp nhăn, ánh mắt đã bớt sự cố chấp nhưng vẫn còn vương vấn hoài niệm, ngồi trầm tư ở góc phòng. Bộ đạo bào cũ kỹ của ông đã mất đi vẻ uy nghiêm ngày nào, chỉ còn lại sự bạc màu của thời gian. Ông khẽ thở dài, nghe những lời bàn bạc về lương thực, về giáo dục. "Nếu như ngày xưa còn có linh dược, còn có tiên pháp... thì những vấn đề này có lẽ đã dễ dàng giải quyết hơn nhiều..." Lời nói của ông bỏ lửng, rồi ông lại thở dài. Tuy đã chấp nhận hiện thực, nhưng những ký ức về một thời kỳ tu tiên huy hoàng vẫn thỉnh thoảng trở về, như một bóng ma vương vấn trong tâm trí ông. Sự tiếc nuối ấy là một phần không thể thiếu của quá trình chuyển mình.

Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt y vẫn bình thản như mặt hồ thu. Y biết, thách thức không chỉ đến từ việc xây dựng một xã hội mới, mà còn đến từ việc thay đổi những tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức con người. Y hiểu rằng, những câu h���i về sự thiếu thốn, về những điều đã mất đi, là lẽ tất yếu. Y khẽ đặt cuốn sổ xuống bàn, ánh mắt lướt qua từng người trong hội đồng, rồi dừng lại ở Trưởng Lão Cổ Khuyết.

"Linh dược không phải là giải pháp vĩnh viễn, Trưởng Lão," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, nhưng vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sức nặng triết lý sâu sắc. "Tiên pháp cũng chỉ là một hình thức của sức mạnh, mà sức mạnh ấy, nếu không có nền tảng là nhân tính và trí tuệ, cuối cùng cũng sẽ dẫn đến sự tha hóa và suy vong. Thiên Đạo sụp đổ đã chứng minh điều đó. Trí tuệ và sự cần cù của con người mới là nguồn lực vô tận, là linh dược thật sự có thể chữa lành mọi vết thương, là tiên pháp chân chính có thể kiến tạo một thế giới tốt đẹp. Hãy tin vào khả năng của chính mình, tin vào sức mạnh của sự hợp tác, của tình người. Chúng ta không cần 'vá trời' bằng linh khí, chúng ta 'vá trời' bằng chính sự đoàn kết và ý chí của phàm nhân. Đó là quy tắc mới của nhân gian này."

Lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là sự định hướng, là ánh sáng soi đường. Những lời giản dị nhưng đủ sức lay động lòng người, giúp họ tìm ra con đường chung, một con đường mà không cần đến quyền năng thần thánh, mà dựa vào chính sức mạnh nội tại của con người. Bách Lý Hùng gật đầu tán thành, ánh mắt kiên nghị thêm phần quyết tâm. Lăng Nguyệt mỉm cười khẽ, ánh mắt nàng dành cho Tạ Trần đầy vẻ tin tưởng và đồng điệu. Trưởng Lão Cổ Khuyết im lặng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng sáng vằng vặc như một chứng nhân cho sự đổi thay của thế giới. Có lẽ, trong khoảnh khắc đó, ông đã thực sự buông bỏ được những tiếc nuối cuối cùng.

Cuộc họp tiếp tục, các thành viên thảo luận sôi nổi về việc thiết lập hệ thống pháp luật, y tế, và giao thương mới. Tạ Trần vẫn giữ vai trò của một người lắng nghe, một người điều phối vô hình, chỉ thỉnh thoảng mới đưa ra những câu hỏi gợi mở, những lời khuyên sâu sắc, giúp mọi người nhìn thấu bản chất vấn đề. Y biết, sự ổn định và thịnh vượng của xã hội Nhân Đạo không phải là điểm kết thúc, mà là khởi đầu cho những thách thức mới. Những khoảng trống lớn trong vũ trụ, những thế lực tiềm ẩn, hay thậm chí là những vấn đề nội tại của con người, vẫn có thể trỗi dậy bất cứ lúc nào. Số phận của Ma Chủ Cửu U vẫn là một ẩn số, một lời nhắc nhở rằng thế giới này không ngừng vận động, không ngừng thay đổi.

Nhưng ở đây, trong Hội Trường Nhân Đạo này, dưới ánh trăng thanh bình, y nhìn thấy tương lai. Y nhìn thấy tầm quan trọng của tri thức, giáo dục và sự tự chủ của con người sẽ là nền tảng cho sự phát triển bền vững của nhân loại. Tạ Trần, dù vô vi, vẫn sẽ là 'điểm neo' tinh thần, người định hướng cho con đường của Nhân Đạo, không phải bằng quyền lực mà bằng trí tuệ và triết lý. Y biết, dù không còn tu tiên, không còn Thiên Đạo, nhưng nhân loại vẫn sẽ tiếp tục hành trình của mình, vững bước trên con đường 'Nhân Đạo', nơi cuộc sống bình thường chính là sức mạnh vĩ đại nhất, và mỗi con người đều là một phần của quy tắc mới, của một kỷ nguyên mới.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free